📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Khoa Học Huyền Bí

Tìm hiểu: CAO-ĐÀI TÔN-GIÁO và CAO-ĐÀI ĐẠI-ĐẠO

8 trả lời, 897 lượt xem — Trang 1 / 1
[/size] [/size]
Tìm hiểu:
 
CAO-ĐÀI TÔN-GIÁO và CAO-ĐÀI ĐẠI-ĐẠO

* * *
Ngọc-Huệ-Chơn
Nhìn chung cuộc sống của nhân-loại trên thế-gian nầy, không ai có thể sống lẻ-loi cô-độc mà tồn-tại. Nhân-loại cần kết-nạp nhau  thành đoàn-thể, thường gọi là “Xã-Hội”.
Xã-hội loài người phải nương tựa nhau để cung-ứng cho nhau qua bốn vấn-đề quan trọng là: “cơm ăn, áo mặc, nhà ở, thuốc men” mà Phật-giáo gọi là “Tứ-Diệu-Dụng”.
Nhưng cuộc sống ấy có cái hay mà cũng có cái dở.
“Hay” là nhờ có trí khôn hơn sinh-vật nên tổ-chức cuộc sống càng ngày càng văn-minh và đủ tiện-nghi về mặt vật-chất.
Nhưng trái lại, cũng có cái “dở” là đời sống con người thường-xuyên bị đe-dọa bởi sự đấu-tranh chen lấn, không lúc nào được hưởng an vui hạnh-phúc  lâu dài.
Là tại vì con người bỏ mất phần rất cần cho tinh-thần. Đó là Đạo-Đức.
Sở dĩ có tai-họa chiến-tranh là do nơi lòng tham vô-tận nên khiến cho nhiều thức-giả quan tâm đến đời sống xã-hội,  bao che dùm bọc lẫn nhau trong tinh-thần tương-thân tương-ái khiến cho xã-hội ngày càng hưng-thịnh hơn trong cảnh an-lạc thái-hòa.
Các bậc trí-thức chia sự an vui xã-hội ra ba thành phần:
1/- Nhu cầu cuộc sống vật-chất là: Cơm ăn, áo mặc, nhà ở, thuốc men.
2/- Nhu cầu xã-hội là: tạo cho xã-hội có trật-tự đoàn-thể để giữ mối liên-quan mật-thiết với nhau, tôn trọng quyền-lợi nhau để giảm bớt những tranh-chấp có thể đưa đến chíến tranh.
3/- Nhu cầu tinh-thần là: Nhu-cầu thuộc về luân-lý lễ-giáo. Nhu-cầu này đưa con người bước vào cửa tôn-giáo để sùng-kính lễ-bái một Đấng vô-hình gọi là GIÁO-CHỦ.
 
1/- MỤC-ĐÍCH của TÔN-GIÁO:
Mục-đích của tôn-giáo là khuyên-nhủ con người dẹp bỏ lòng tham-vọng, xa lánh ác-nghiệp để đi đến một xã-hội mới với sự  phát-minh nền văn-hóa đặc biệt để lưu lại cho lịch-sử tàng-trử một kiến-thức văn-hoá riêng biệt của dân-tộc đó. Chính tôn-giáo đã có từ khi tập-thể loài người xuất-hiện ở buổi sơ-khai trên quả địa cầu.
 
2/- ĐỊNH-NGHĨA TÔN-GIÁO:
Từ xưa đến nay, các đấng Giáo-Chủ và những nhà hiền-triết đã định-nghĩa Tôn-Giáo:
A/- Tây-Phương gọi Tôn-giáo là Religion, phát sanh từ tiếng La-tinh “Rego”, còn tiếng Romain là “Leg”. Có nghĩa là: Giao phó đức-tin của mình cho một đấng Thiêng-Liêng tối-thượng.  Vì họ tin rằng:
- Đấng Thiêng-Liêng tức là Giáo-Chủ đã tạo ra thế-gian và vạn-vật.
- Tin tưởng tuyệt-đối và không nghi-ngờ những giáo-điều của đấng Chúa-Tể.
- Tuân theo qui-luật tự mình phát nguyện, giao cả sinh-mạng của mình cho vị giáo-chủ đó.
B/- Còn Đông-Phương định-nghĩa Tôn-giáo là:
- TônGốc, sanh ra ngọn ngành.
- GiáoDạy, là Tu Sữa, sắp xếp lại cho có phương-pháp, có quy củ.
- Tôn-giáo là sự  biểu-lộ tư-tưởng của quần-chúng đối với vấn đề Tâm-Linh.
Lịch-sử các tôn-giáo trên thế-giới đã chứng-minh rằng:”Một tôn-giáo được phát-minh tại đất nước nào thì nền tôn-giáo đó sẽ trở thành sở cầu cho dân-tộc đó. Vì tôn-giáo là nhu-cầu thiết-yếu cho TÀI CÁN (sở-năng) và sự HIỂU BIẾT (sở tri) của con người để bù-đắp vào những khuyết-điểm về tinh-thần và bổ-túc cho cái VIỆC LÀM (sở hành) hầu cứu vãn tình-thế bi-đát bởi sự sa-đoạ của lớp người chạy theo vật-chất gây nên”.
Khi nói đến tôn-giáo là nghĩ đến đoàn-thể có ít nhiều tổ-chức về hình-thức, lễ-nghi, biểu thị cho sự liên-lạc giữa người và thần-linh, bao-trùm một ý-nghĩa tôn-kính. Ngoài ra tôn-giáo còn có nghĩa là Tín-Điều. Khi nói đến tôn-giáo thì nghĩ ngay đến Đấng Cao Cả siêu-phàm có quyền-năng phi-thường như: Cứu dân độ thế mà tôn-giáo nào cũng có “giáo-điều hay tín-điều” riêng. Tiếng Pháp gọi là “Crédo”
Như vậy, tôn-giáo đồng-nhứt với dân-tộc, vì tình đồng-đạo là nền tảng của tình đồng-bào ruột thịt cùng nhau xây dựng hạnh-phúc ở trần-gian. Tôn-giáo là nhịp cầu thông-cảm để keo sơn gắn bó tình dân-tộc cùng người đồng đạo để cùng nhau vượt khỏi trần-gian tiến về vĩnh-cửu. Đó là ĐẠO.
 
Bước sang NHO-GIÁO, Đức Khổng-Tử, vị giáo-chủ mà nhơn-loại tôn-sùng là “Vạn-Thế Sư-Biểu”. Ngài đã biểu-thị ĐẠOTÔN-GIÁO qua đồ bản Vòng-Tròn và Tâm-Điểm.
Then-chốt của Nho-GiáoTâm-Pháp nghĩa là tin có Trời hay Đạo, cao hơn nửa là tin có Trời ngự trị nơi đáy lòng. Vì trong cái Nhân-Tâm nghiêng ngữa đa đoan còn ẩn-áo  “Nhân-Tâm duy nguy, Đạo-Tâm duy vi”. Đạo-TâmTâm-Điểm, là ảnh tượng của Trời (Thiên-Mạng) ẩn-áo trong người. (Thiên-Mạng chi vị Tính) là nguồn gốc, là Tính (Essence), là Nhứt (Unité), là Toàn-Thiện (Perfection).
Nếu tuân theo mạng Trời đó là Đạo (Suất Tính chi vị Đạo) là căn-cứ trên sự tuần-hoàn vận-chuyển của Đạo thì vạn-loại có những tiến-trình tiếp nối nhau không ngừng nghĩ.
Trời Đất  được  tạo lập khi Lưỡng-Nghi (Âm Dương) giao-thoa nhau sanh hoá muôn loài trong đó có con người. Con người phát-xuất từ cái Đạo.
Từ đó (Nhứt-Bổn) tiến ra chỗ hữu hình (Tán Vạn-Thù). Vì  có “Tán Vạn-Thù” nên mới có cơ Phổ-Độ rồi từ con người tứ-đại (Vạn-Thù) tiếp tục tiến-hóa để trở về (Qui Nhứt Bổn) nơi Hội-Tụ (Phản-Phục) về với Đạo hay là Trung-Tâm-Điểm. Vậy Trung-Tâm-Điểm là Đại-Đạo còn vòng tròn bên ngoài (Vạn-Hữu) là Tôn-Giáo hay cái cửa, bước qua đó để tìm về cái Đạo.
Như vậy, Tôn-Giáo là con đường đi từ ngoại-cảnh trần-đời tiến vào trong Tâm-Điểm, là nơi Thần-Linh nội tại ngự-trị, nên người tín-đồ Cao-Đài phải băng qua các tầng lớp biến-thiên của nội-tâm để tìm cho thấy “Thượng-Đế” tiềm-ẩn  trong tầng sâu-thẳm của con người.
 
Tìm hiểu CÔNG-GIÁO, ta sẽ thấy Thánh Augustin nói “Tâm-hồn chúng tôi mãi lo âu cho đến khi được an-nghĩ ở trong Chúa”  (INQUIETUM EST COR NOSTRUM, DONEC RESQUIESCAT IN TE).
Mọi sự việc trong trần-gian đều vô giá-trị và con người chỉ đạt được tới cái tuyệt-đối khi biết phủ nhận giá trị tự tại của trần-gian và tháo gỡ mọi xiềng-xích trói buộc con người vào cuộc đời,  ngay cả những xiềng-xích ân-ái nhứt là tôn-giáo.
Trần-gian chỉ là ao hồ của nước mắt, là nơi thử thách mà tạm thời con người phải chịu đựng. Đây chỉ là quê hương tạm bợ mà con người đích-thực không có quyền quyến-luyến, còn quê hương đích-thực của con người là Thiên-Đàng.
Một quán trọ, một bến đò, thế-gian là nơi dừng chơn chốc-lát để chờ chuyến đò tách bến sang ngang, mà quê hương đích-thực của con người là Trời, chớ không phải là Đất. Như vậy, Đạo là một vật duy-nhứt vô-nhị, có thể quan-sát bằng trăm ngàn quan điểm khác nhau, nhưng nó vẫn giữ được cái nguyên-chất của nó. Ví như:
A/- Cùng nhau đi múc nước, người thì dùng tô, kẻ lại dùng hủ, kẻ khác dùng thùng v.v.. Nhưng tất cả nước đó, nếu dùng đựng trong tô, thì nó mang hình cái tô, đựng trong hủ mang hình cái hủ, dù trường hợp nào nước cũng vẫn là nước.
Tinh-thần các tín-đồ trong mọi tôn-giáo có thể so sánh như những dụng khí nầy. Mặc dầu nó mang  hình-thức lễ-nghi riêng biệt, nhưng chung qui đều cố-gắng tìm về với Thượng-Đế. Cũng như nước đựng trong mỗi dụng-khí khác nhau đó đều mang hình ảnh của Thượng-Đế Lý-TínhThượng-Đế sẽ đến với các tín-đồ bằng hình-thức của dụng-khí đó.
B/- Một đoàn lữ-hành phát xuất từ các phương hướng khác nhau đồng cùng nhau vượt đèo leo núi đi tìm báu vật chôn dấu trên đỉnh núi. Cuộc hành-trình mau hay chậm là tùy theo đường đi dễ hay khó và kẻ lữ-hành có dốc cả tâm trí để đi cho mau đến đích hay không. Chung qui trước hay sau rồi mọi người cũng đều tới đỉnh.
Lẽ dĩ nhiên, có nhiều con đường đưa đến Thượng-Đế, cũng như có bao nhiêu người ở thế-gian nầy đều có bao nhiêu hơi thở. Cũng như các tôn-giáo đều vạch sẵn cho tín-đồ mình một qui-tắc là: Lễ-bái, nghi-thức thờ phượng, buộc người tín-đồ mình tin tưởng Chơn-Lý. Đó là Tín-Điều, là phương-tiện dùng để bước lên nấc thang băng qua những băng tầng ngăn cách đặng về với Bản-Thể Tuyệt-Đối Thượng-Đế.

Bước sang vườn hoa Cực-Lạc của Phật-Giáo,  ta sẽ thấy Đức Phật không đề cập đến Thượng-Đế hay Đạo mà chỉ thường nhắc tới: Như-Lai-Tạng, Phật-Tánh, Pháp-Thân, Chơn-Tâm, Trí-Tuệ-Phật, Bản-Lai Diện-Mục, v.v… Nhưng để dễ hiểu, có nhà Thiền-Sư nọ mượn danh-từ Ông CHỦ để chỉ cái ĐẠO.
Phàm vật gì đặt được tên thì nó có vị-trí cố-định còn cái gì không đặt tên được thì nó mang nhiều tên, Ví như: Trong một buổi họp mặt rất đông người, có một vị đứng lên phát biểu ý-kiến rất hay khiến nhiều người để ý. Khi ra về, nhiều vị khác, vì không biết tên ông đó nên tả hình dáng ông đó cao, người khác nói ông đó mập, người khác bảo ông đó đen v.v… Nếu như mà biết rõ ông đó tên gì thì khỏi dùng nhiều tên. Sở dĩ Phật phải dùng nhiều tên như vậy là vì tùy hoàn-cảnh, địa vị mà đặt tên.
- Ông chủ nầy là cái THỂ chưa bao giờ sanh diệt nên Phật gọi là Trí-Tuệ-Phật.
- Ông chủ nầy là cái THẤY BIẾT thường hằng của mỗi chúng sanh nên gọi là Tri-Kiến-Phật.
- Ông chủ nầy là cái KHO chứa NHƯ-LAI nên gọi là Như-Lai-Tạng.
- Ông chủ nầy là cái THEÅ không bao giờ đổi thay nên gọi là Pháp-Thân.
- Ông chủ nầy là BỘ MẶT THẬT của mọi người sẵn có nên gọi là Bản-Lai Diện-Mục.
Phật dùng kinh Hoa-Nghiêm để chỉ thẳng cái THẤY cái NGHE của mình qua Sáu Cửa (Lục-Căn):
Trong cái nhà nhỏ có ngọn đèn thắp sáng.  Nhà có 6 cửa mở ra ngoài. Nếu đứng ngoài nhìn xuyên qua 6 cửa thì thấy ánh sáng có hình vuông, hình dài, to, nhỏ, khác nhau. Sự khác nhau đó là do cái cửa hình dáng khác nhau. Ngược lại, nếu đứng trong nhà nhìn ra ngoài thì sẽ thấy tất cả cảnh vật bên ngoài mà không nhìn thấy cái đèn. Do đó mà Phật mới nói: “Từ một cái trong sáng sanh ra 6 cái hòa-hợp “TỪ NHỨT-TINH-MINH SINH LỤC-HÒA-HỢP”.  Đây Phật muốn nói Như-Lai-Tạng (hay Chơn-Tâm) đã có sẵn trong người mới sanh ra 6 cái hoà-hợp (Tai, Mắt, Mũi, Lưỡi, Thân và Ý). Nơi 6 cái hoà-hợp đó đều có mang ánh-sáng của cái Tinh-Minh mà ta chưa thấy đúng. Cái Tinh-Minh đó dụ cho cái ĐẠO, còn 6 cái hòa-hợp là các Tôn-giáo. Do đó mà kinh Đại-Thừa Phật-Giáo khuyên:”Nên xây đầu trở lại là sẽ thấy Niết-Bàn”  (Hồi đầu thị ngạn). Thế nên, chỉ có:
- Xây đầu ra ngoài là “BỜ MÊ”, quày đầu lại là “BẾN GIÁC
- Xây đầu ra ngoài là BỘI-GIÁC HIỆP-TRẦN, quay đầu trở lại là BỘI-TRẦN HIỆP-GIÁC.
  
Ơn Trên đã dạy về hai danh-từ “CAO-ĐÀI TÔN-GIÁOCAO-ĐÀI ĐẠI-ĐẠO”  như sau:
1/- Mở đầu bài kinh Nhựt-Tụng bằng câu: “Đạo gốc bởi lòng thành tín-hiệp”.
Đạo là danh-từ – Lòng thành tín-hiệp là hành-động
Vì mỗi việc làm đều có cái  của nó. Ví như:
A/- Người bịnh đau cần thuốc; Bịnh là điểm tựa, Thuốc là cứu-cánh. Nếu thuốc không trị được cơn bịnh thì thuốc không còn có ý-nghĩa gì cả.
B/- Đói lòng nhờ cơm; nếu cơm thiêu, cơm hẩm thì không giúp gì được cho người đói. Vậy cơm đâu còn có ý-nghĩa gì nữa.
C/- Đạo, nếu thiếu lòng thành, thiếu tín-nhiệm, thiếu đức-tin, thiếu hiệp-hòa thì đừng nói đến đạo-đức làm gì. Vậy Đạo là gì? Đạo là bản-thể của vũ-trụ tối-cao tối-thượng, và Đạo cũng là nguồn sống của Vạn-Linh. Do đó mà các bậc Thánh-Triết Hiền-Nhơn Quân-Tử mới dám xả-thân cầu Đạo, đem tín-ngưỡng, hành-động nghĩa-nhân đạo-đức để gây uy-tín trong nhân-gian hầu đem họ hiệp về con đường Đạo là Nguồn-Sống. Nếu lòng không thành, tâm bất chánh thì làm sao ai dám đến hiệp với mình. Mà không ai hiệp với mình thì làm sao gọi họ về với Đạo, để trở lại Bổn-Nguyên?
(Đông-Thắng Chơn-Như – 18/8 Bính Ngọ 02-10-66)
2/- Người tắm nước biển là người đã tắm nước sông.
Nước biển tượng trưng cho Đạo, nước sông ví như các tôn-giáo. Khi nước còn ở sông thì có dòng trong dòng đục, mặn ngọt khác nhau, nhưng khi đã đổ về biển cả thì chỉ còn có một vị mặn, đó là Tình-Thương Đại-Đồng.Đại-Đồng nên không thay đổi. Thế nên giáo-lý Đại-Đạo và người hành-đạo cũng thế:
Một nguồn chia xẻ đến muôn sông,
Ngọt mặn, đục trong, khắp mấy dòng;
Khi nước trở về nơi biển cả,
Chỉ còn sắc tánh biển mênh-mông.
(Vân-Hương Thánh-Mẫu – 14/5 Bính-Ngọ 02/7/66)
3/- Đạo Cao-Đài vừa là Tôn-Giáo mà cũng vừa là Đại-Đạo. Là vì Tôn-giáo thì có nhiều, còn Đại-Đạo thì chỉ có “Một” vì bản-tánh là Đồng-Nhứt. Nói cách khác:
- Đại-Đạo là MỘT, vì đối chứng với “Nhứt-Bản
- Tôn-giáo thì có nhiều, vì “Tán Vạn Thù”
Do đó mà Đại-Thừa Chơn-Giáo, trang 99 có câu:
“Luận qua Ngoại-Giáo Công-Truyền,
Phổ-Thông Chơn-Lý Đạo huyền độ nhơn.
Dạy người chí chánh, chí chơn,
Vẹn toàn trung-hiếu nghĩa-nhơn hiền lành”
Đó là giai đoạn “Tán Vạn Thù”. Vì có Tán Vạn Thù nên mới có cơ Phổ-Độ. Nhưng đến:
“Chừng nào quả mãn công viên,
Bữu-phang chực rước, thiêng-liêng trở về”
Đây là giai đoạn “Qui-Nhứt-Bản” hay “Phối-Thiên
Tóm lại, Đạo Cao-Đài gồm đủ hai hình-thức:
1/- Hình thức hữu-vi
Gồm có Lễ Nghi, Thờ Cúng, Công Quả, Công-Trình,  lệ thuộc vào Hình thức bên ngoài (Exoterisme). Đó là về phần Tôn-Giáo Cao-Đài hay là Phần Phổ-Độ, mà các hàng Thiên-Phong Tiền-Bối dày công khai sáng nền Đạo từ hình-thức đến sự truyền-thọ giáo-lý, qui-điều.
Bình tâm mà suy cạn, việc hành-Đạo của các giới tu-hành cũng như việc thành-công trên đường đời, họ đã trải qua biết bao khổ cực, phải khắc-kỷ mới làm chủ bản tâm, chấp nhận bao gian-lao của ngoại cảnh như vậy, bao lần thử thách. Nhưng nào ai hiểu nổi tâm của quí vị đó. Đôi khi họ cũng chùn chơn chán nãn muốn buông xuôi sự-nghiệp tinh-thần đã dày công xây dựng, thế mà nội-tâm không cho phép họ “bán đồ nhi phế” và những lời dạy bảo của Ơn-Trên qua Thánh-Ngôn Thánh-Giáo là những giọt nước cam-lồ đã hồi sinh cho kẻ lữ-hành trên đường Thiên-Lý là nhờ tấm lòng cương-quyết gạt bỏ mọi thị phi, sự vật chỉ là sự vật, nội-tâm là nội-tâm.
Đạo-pháp trường lưu mà giai đoạn của cuộc đời là những khúc sông vắn dài trong đục. Người thủy thủ đang lái con thuyền Phổ-Độ từ trên dòng sông Đạo-Pháp, dầu muốn hay không cũng phải vượt cho qua hết khúc sông hiểm trở, voi vịnh uốn quanh, để xuôi về biển cả là trở về bến “Khởi Nguyên” (ĐẠI-ĐẠO). Muốn được vậy, không phải một sớm một chiều mà có thể thành công. Nhưng trong cuộc sống an lành, với mối quan hệ chằng-chịt nhau, mỗi người nương tựa và chịu ảnh hưởng của nhiều người. Do đó mà Tôn-Giáo Cao-Đài là nhịp cầu thông cảm, để từ đó ta vượt khỏi trần gian tiến về nơi vĩnh-cửu là CAO-ĐÀI ĐẠI-ĐẠO.
Chính vì chưa vượt khỏi trần-gian nên Tôn-giáo Cao-Đài cần cô-động lại trong lễ-nghi phong-tục. Nhưng không phải vì đó mà ta đành an-phận thủ-thường với câu kinh tiếng kệ cho qua ngày đoạn tháng.
2/- Hình thức vô-vi:
Đời là một “cuộc đi tìm” hơn là “tìm thấy”.  Vậy kẻ lữ-hành (con người tôn-giáo) đi tìm cái Tuyệt-Đối và chỉ hoàn-toàn thỏa-mãn (Đắc-Nhứt) khi đã đạt được cái Tuyệt-Đối (ĐẠO).
Một việc làm trong thời-gian trước, ta cho là đúng, nhưng với hiện-tại nó đã sai rồi. Vì vô-minh nên phải đi tìm để học và sửa (tu hành).
Nếu đã tìm thấy thì cần gì phải đi tìm cho uổng công.
Nếu cuộc đời đã thực-hiện hoàn-toàn rồi thì không còn vấn đề đi tìm chơn-lý nữa.
Vì kinh-nghiệm sai lầm sa-ngã trong cuộc sống hằng ngày mà ta còn phải đi tìm.
Ví như người lữ-hành chưa nhận thấy đích nên vẫn còn phải tìm hướng đi.
Đức Giáo-Tông đã dạy: “Gầy dựng khởi-thỉ cho một tổ chức, tuy là khó nhưng sự nuôi dưỡng liên-tục và Phát-triển điều-hòa cho đến ngày thành-công đắc-quả lại càng khó khăn trăm muôn lần….”  (Tây-Thành Thánh-Thất – 13/3 Canh-Tuất – 15/4/70)
Nếu hình thức Tôn-Giáo đã thể-hiện được Tâm-Đạo là tự xả-thân, nếm đủ mùi cay đắng mặn lạt của trần-cảnh, nhưng khi đã lên đến tột đỉnh rồi nhìn lại bao cảnh âm-u khổ-cực đều tan biến, vì ngọn tâm-đăng của mỗi người đều được sáng tỏ (Cao-Dài Đại-Đạo) mà Đức mẹ DIÊU-TRÌ đã dạy:
“Các con đã thắp được ngọn đèn Chơn-Lý (Cao-Đài Đại-Đạo) để soi vào thế-giới âm-u tội lỗi, nhưng tiếc vì những ngọn đèn ấy quá ít và quá nhỏ nên chưa đủ ánh-sáng soi rọi giữa đêm trường tối tăm dày đặc. Cũng như tình-thương đồng-đạo, đồng-bào, đồng-chủng các con đã có, nhưng tình thương ấy bị giới-hạn trong những dấu chân trâu, thế nên chưa hòa-đồng lẫn nhau giữa các dấu chân nầy và dấu chân khác. Những hột muối tình-thương (ĐẠO) của các con  còn nhỏ quá, trong lúc ao hồ sông rạch (Tôn-Giáo) nước loãng mênh-mông, thế nên vị muối (ĐẠO) không còn nguyên chất của nó. Các con có hợp-đoàn hướng-thiện, hợp-quần để xiển-dương đạo-lý mới đem lại sự kiến-hiệu của vấn đề[/size].” (Rằm tháng 6 Tân-Hợi, 5/8/71)

[size=3]Điểm then-chốt của Cao-Đài Tôn-giáo là thực hiện chữ HÒA để thể-hiện TÌNH-THƯƠNG.
Đó là CAO-ĐÀI ĐẠI-ĐẠO.
 
Kết luận    
Kể từ khi gần gũi với câu kinh tiếng kệ, từ cơ Phổ-Độ xuyên qua Thánh-Ngôn là những sứ-điệp truyền đạt để sau nầy noi theo đó mà gìn-giữ Chơn-Truyền, người tín-đồ Cao-Đài bắt đầu có niềm tin và triển-khai phần triết-lý để tìm hiểu giá trị của đàn cơ. Thiết nghĩ người Cao-Đài cần sớm đưa ra một thực-nghiệm tâm-linh để suy diễn thành một hệ-thống triết-học xuyên qua những lời vàng tiếng ngọc của cơ-bút mà mình đã được hun-đúc và giáo-hóa. Đây là giai đoạn mà người tín-đồ cần tô-điểm cho cây Đại-Đạo Cao-Đài được sum-suê những hoa quả sinh tươi để khỏi phụ công khai-hóa bằng cách thờ phượng Thượng-Đế ngay trong Linh-Đài của tâm-hồn mình để được sống kết-hợp với Trời, với Đạo từ khi còn ở dương trần nầy. Vì nhiều lần Thượng-Đế đã dạy các tín-đồ phải biết tiến-tu từ phần THẾ-PHÁP (Exoterisme) về phần BÍ-PHÁP (Esoterisme), nói cách khác, phải dùng hình-thức thờ phượng bên ngoài “Cao-Đài Tôn-Giáo” làm phương tiện để tiến lần về phần tu tiến bên trong “Cao-Đài Đại-Đạo”.
Đó cũng gọi là chấp SỰ để tầm cái của người xưa.
Chỉ có cái xây lưng mà hay NGỘ là tại đó. Nhưng tiếc vì từ nhỏ đến giờ ta đều xây mặt vào trong để thấy những cái: vui, buồn, hờn giận, ghét ghen, toàn là trần-cảnh bên ngoài.
Tệ-hạ mong sao người đọc bình-tâm suy-gẫm rồi sẽ thấy giáo-lý Đạo sẽ làm sáng tỏ thêm bước đường “Chơn-tu hành-đạo” trước mắt của mình.
NAM MÔ CAO-ĐÀI TIÊN-ÔNG ĐẠI-BỒ-TÁT MA-HA-TÁT.
 
 
www.thienlybuutoa.org
 
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-17 03:05:27nguyen41>
xin chân thành biết ơn hiền huynh có lòng khuyến khích mọi người góp ý xây dựng thêm cho Cao Đài......luôn hằng mong hiền huynh dc thân tâm an lạc thường trụ thuận theo Thiên Đạo......đúng với câu trong bài viết trên....
Trích đoạn: Thanh Vân
 “Nhân-Tâm duy nguy, Đạo-Tâm duy vi”. Đạo-TâmTâm-Điểm, là ảnh tượng của Trời (Thiên-Mạng) ẩn-áo trong người. (Thiên-Mạng chi vị Tính) là nguồn gốc, là Tính (Essence), là Nhứt (Unité), là Toàn-Thiện (Perfection).
Nếu tuân theo mạng Trời đó là Đạo (Suất Tính chi vị Đạo) là căn-cứ trên sự tuần-hoàn vận-chuyển của Đạo thì vạn-loại có những tiến-trình tiếp nối nhau không ngừng nghĩ.

 
tiện đây khùng này xin góp một cái thổ thiển ý nghĩa tại sao Cao Đài Thờ Thiên Nhãn nếu chúng ta nhìn theo khía cạnh khoa học hay hữu vi.....còn chuyện vô vi vô hình tại sao thờ Thiên Nhãn thì hẹn nếu dc khùng cũng xin góp ý cho thêm luận đề hầu chúng ta có dc nhiều ý kiến khách quan:
 
nếu chúng ta nhìn con mắt thì có ba phần cũng như chuyện Phật Giáo có Tam Bảo hay Công Giáo có Ba Ngôi...v.v.......!
 
phần nhỏ thứ nhất là con ngươi......nhỏ thứ hai là tròng đen.....và ngoài cùng là tròng trắng......! tạm gọi là 1....2.....3 phần theo thứ tự nhỏ ra tới lớn.
 
chúng ta hay gọi là nhãn cầu.....ý nói nhãn hình cầu hay có cấu trúc Sphere/hình cầu......và trong vũ trụ thì nếu nhìn nhỏ thì có planet/hành tinh rồi lớn hơn là star/tinh tú sau đó rồi galaxy/ngân hà........nhưng nói chung lại thì planet hay star cũng chỉ là nằm trong galaxy/ngân hà thôi......cho nên trong hữu vi là Vũ Trụ bao la thì chúng ta có hành tinh/planet, tinh tú/star hay ngân hà/galaxy, tóm lại có ba thứ tụ hợp trong vũ trụ:
 
thứ nhất là những tinh thể tối như planet/hành tinh như địa cầu và lấy star/tinh tú là nhân chính giữa để xoay vòng quoanh.&lt;=&gt; cái này đối nguợc với con mắt là tròng trắng......vì âm dương lý đối ngược mà......và cũng là cái nhỏ nhất so với cái tròng trắng lớn nhất...v.v......!
 
thứ hai là tinh tú/star tụ hợp lại và lấy Black hole/nhân của galaxy làm nhân chính giữa để xoay quanh......&lt;=&gt;.....cái này so với tròng đen.....là cái lớn hơn con ngươi nhưng nhỏ hơn tròng trắng, nên hữu vi thì star lớn hơn planet và nhỏ hơn nhân galaxy {ko biết cái nhân galaxy có phải là black hole ko.....??? nhưng theo khoa học lý thuyết thì black hole thu hut ánh sáng cũng như con ngươi thu hút ánh sáng hay ghi nhận ánh sáng v.v.....}
 
thứ ba là galaxy thì chúng ta ko thấy hay ko biết nó xoay quoanh cái gì khác lớn hơn ko.....??? nhưng cứ nhìn con ngươi thì thấy nó y hệt như tượng con mắt vì con ngươi nằm trong cùng......và nhỏ nhất so với cái lớn nhất của galaxy.........nên nhớ galaxy tuy có lớn nhỏ mà gọi là quần tinh hay ngân hà.
 
cho nên theo lý lẽ Âm Dương trong Tam Giáo và Cao Đài thì cái tượng Thiên Nhãn chính là cái lý lẽ vạn vật đồng nhất thể dc Trời thu gọn vào tiểu Thiên Địa là cơ thể con người......so với Đại Thiên Địa Càn Khôn là Vũ Trụ.
 
BD có thể thấy cái con ngươi tuy đen kịn nhưng lại sáng ngời.....và theo lý nhỏ lớn âm dương thì cái nằm trong nhất chính là cái nhỏ nhất cũng như hai cái tròng đen và con ngươi thì tối nhưng nguợc lại thì galaxy và star thì sáng trong khi planet thì tối nhưng tròng trắng thì lại màu trắng......trắng có khác với sáng ko......??? v.v....! tóm lại nếu suy nghĩ cho rành rẽ thì thấy lý lẽ của Cao Đài là lý lẽ Hư Vô sanh âm dương hóa tam thai......đúng với câu Nhất sanh nhị, nhị sanh tam tam sanh vạn vật.....{Hư Vô là một sanh Âm Dương là nhị......và âm duơng cộng với Hư Vô là ba phần hay Tam Thai.....cái sanh vạn vật có thể thấy tương ứng với thiên thạch hay sao trổi trong vũ trụ......vì những thứ này nhiều vô kể.} tuy ko khác với các tôn giáo khác bởi lẽ tam bảo hay ba ngôi hay âm dương nhưng lại thu liễm dc cả khoa học cũng như về phần vô vi hay hữu vi........khi rảnh khùng xin luận chuyện: Bát Quái Đài và Cửu Trùng Đài là hai cái mà Cao Đài lấy làm biểu tượng cho Linh Hồn và thể xác, cũng như tại sao có hai cái này......!
 
tuy nhiên chỉ là góp ý cho thêm lý lẽ mà suy luận chứ khùng ko cam đoan hay chắc......chỉ mong lý lẽ và xin mọi người góp ý vào cho thêm hiểu biết.
đức khùng
Đăng nhập để trả lời
0
khùng có xin luận chuyện khí Hư Vô sanh Bát Quái và Lạc Thư hay đúng hơn là Chân Như Hư Vô lý luận sanh/hóa ra hình Tròn và hình tròn hóa/sanh ra hình vuông v.v........nhưng bởi lúc này có chuyện làm nên ko rảnh nên tới hôm nay tạm viết vài hàng nhập đề lý luận kiển giải của khùng.......tuy nhiên khùng cần lôi lại mấy cái hình cũ để post lên cho BD dễ hiểu ý thô thiển của khùng nên hom nay viết phần khai mào Từ Hư Vô sang hữu vi:
 
Hầu hết chúng ta ai cũng có thể hiểu dc chữ Không của nhà Phật hay Vô Vi của Lão Nho hoặc Hư Vô của Cao Đài v.v..........nhưng nếu nói hiểu cái chữ đó mà khả dĩ có thể tham thấu Đạo Lý hay đắc Đạo thì chắc ko gì cần bàn hay luận nữa........cái khó hiểu là nếu nói Hư - Vô hay Vô Vi hoặc Không Tánh thì tại sao ta có và hiện hữu.......cũng như nếu ta dc cha mẹ tổ tiên sanh thành thì thử hỏi ai sanh thành Cha Mẹ Tiên Tổ.........??? rồi nếu theo lý thuyết khoa học mù lòa thì từ côn trùng biến hóa sanh lên như Khỉ rồi tới người thì thử hỏi cái chi sanh hóa ra côn trùng kia........??? ví như nói từ Tự Nhiên khi có Earth/trái đất thì tự nhiên có thì tại sao có Earth/Trái Đất.......??? nếu như từ Bing Bang nơi Điểm Singularity chi đó mà nổ ra thì thử hỏi tại sao nó lại có cái Singularity và nóng rồi nổ.......??? khoa học nó biết bắt bẻ Phật Pháp hay Đạo Học chứ nó ko tự biết bắt bẻ chính nó......!
 
nay xin chở lại cái Lý Thuyết của Tam Giáo là Huyền Không, Chân Như Hư Vô.........vì lẽ chúng ta hầu hết ko Suy Tư cho ra lẽ ra Lý mà vội dùng cái óc ngắn ngủi rồi kết luận Lý Lẽ của Trời Phật Tiên Thánh.......khi nghe nói Hư Vô hay Không thì đã vội nghĩ ngay nếu vậy thì cái gì sanh ra cái có......rồi kết luận ngay chứ ko từ từ suy.......để hiểu cái lẽ.......mà trong Kinh gọi là Chân Không Diệu hữu....&lt;=&gt;.....tức là Có trong cái Không hay cái thật Không thì Có.......xin cho khùng dùng chút văn từ diễn giải cái ý này.....cũng là cái khởi thủy của Vạn Vật nếu như khùng này luận lý đúng với Đạo Giáo:
 
nếu từ thủa ban đầu chưa một vật {vô nhất vật vô vô vật} thì làm gì có cái chi.....??? có linh hồn hay thể xác mà chúng ta có thể cảm nhận hay thức thần mà biết dc cái vũ trụ này có hay không trạng thái Empty space hay solid matter........??? cho nên nếu là Chân Như thì tuyệt đối ko thể có hay không và { chân khí hư vô là chẳng Không chẳng Có}  .......và nếu chúng ta bình Tâm tư duy suy niệm thêm thì: nếu cứ cái khí Hư Vô như thế không thay đổi thì là Không rồi vì không có gì hết một mảy cũng không.......&lt;=&gt;......cho nên phải chuyển sang có và rồi hồi nguyên Không......để đúng với tinh thần chẳng Không Chẳng Có......yes.......??? BD nên nhớ thế giới vũ trụ chúng ta sống trong đó là từ hư vô ra hữu vi hay từ nhỏ ra lớn hay đúng hơn là từ Âm sang Dương và ngược lại cũng nhưng trong Âm có Dương căn sẵn tiềm phục để hóa hiện ra khi tới thời.........thế giới luôn thay đổi từng sát na một và như vậy khi ta nói có cũng không đúng mà Không cũng chẳng dc......cũng đồng nghĩa với chẳng Có chẳng Không.
 
không có cái Có/matter/hữu vi hay Không/Emptyness/vô vi 
và BD phải nhớ cái không chỉ là cái cảm giác sau khi có và bị mất......cho nên cái Không thì nhất thiết phải có cái có.....cũng như cái có cũng cần phải có cái Không mới cảm nhận dc hay biết dc........tương tự như khi ở trong mới có thể đi ra ngoài hay có trên là vì có dưới mới có cái trên........cho nên cái mà Phật Trời cố Diễn Giải cho chúng ta hiểu cái lẽ Chân Như hay gọi là Huyền Không Hư Ảo là vậy.......cho nên Đạo Pháp luôn khuyên chúng ta là chỉ là mộng ko nên cố chấp và vì Vô thường hay rõ hơn là luon thay đổi biến hóa nên ko nên chấp mà mang khổ là vậy
 
#==&gt; để khùng luận cái lý khởi thuỷ .....!======= nếu Hư Vô chi khí thì cái có và cái không đều ko có "Emtyness = Hư Vô" nhưng Hư Vô hay emptyness thì làm gì có sinh vật hay linh hồn mà cảm nhận dc cái Emptyness hay Hư Vô.......??? hiểu ko...??? cho nên ko có cái cảm nhận không /Empty hay cảm nhận có matter/particle gì hết và rõ hơn là: chẳng có cũng chẳng không..... cũng chẳng Âm hay Dương

#==&gt; nhưng nếu cái Hư Vô ở trạng thái này mãi thì có phải là không/empty hay ko......??? hiểu ý ko....??? vì lẽ này nên phải chuyển hoá thành có biến hoá từ không sang có và từ có sang ko....để ko thể nói có hay nói ko......nên chúng ta thấy vạn vật Vũ Trụ luôn chuyển động sáng sang tối và tối sang sáng cũng như từ nhỏ hoá lớn và decay để trở lại nhỏ, là lẽ này......chúng ta nên nhớ là cái: trạng thái Emptyness hay Hư Vô thì ko phải không hay có......&lt;=&gt;......và cái trạng thái chuyển động không ngừng nghỉ cũng là ko phải có hay không...... cho nên ko ai tạo ai diệt, nhưng cũng có cái tạo ra và có cái diệt. cũng như cả hai đều đúng là vậy..... 

 
ko biết lý luận vậy Bd có thể tham thấu lý lẽ khùng muốn nói không.......??? nếu khả dĩ có thể giúp dc thì tốt ko thì khùng này cũng chịu ko biết nói sao hơn........!
 
sau khi ta hiểu dc lý khởi thủy thì chúng ta khả dĩ có thể thấy dc là cái Hư Vô Chi Khí kia nhất định phải gồm đủ nhị Khí là Âm Dương mới có thể dc.....cũng như Earth/Trái Đất thì Tròn mà có hai mặt sáng tối âm dương trong đó.........cho nên BD thấy trong Vũ Trụ tinh tú hay hành tinh hoặc Galaxy thì luôn xoay tròn và có dạng tròn dù là dẹp như cái dĩa hay cubic như trái táo v.v.......chỉ là lý lẽ Hư Vô Không Tướng..........thị hiện ra........cho nên ta có thể tạm hiểu cái Lẽ Tam Giáo là Phật thì nói Tam Bảo......còn Lão thì nói Đạo là nhất sanh Nhị Sanh TAm......cũng như Nho Giáo thì Kinh Dịch lấy 3 làm gốc hay Cong Giáo nói Ba Ngôi...........như là trước có Hư Vô là nhất khí thì ko tính vì Hư Vô ko thể nghĩ bàn......bởi Hư Vô có đâu mà bàn hay nghĩ hay suy luận.......??? cho nên nếu nói có thì chỉ có âm dương và vì thế nên bước đầu là Âm Dương .....sau đó tứ tượng......rồi Bát Quái.......vì lẽ phân chia ba lần......cái chuyện hình thành BÁt Quái thì xin luận sau.......! hôm nay chỉ xin tạm luận cái lẽ khởi thủy trước làm căn bản rồi sau mới nói tại sao có Linh hồn đúng với tinh thần lấy Bát Quái Đài tượng chưng cho linh hồn và Cửu Trùng Đài là thân xác.
 
hẹn khi khác tiếp.
 

 
đức khùng
Đăng nhập để trả lời
0
vì lúc này khùng bận việc và thời gian cũng ko nhiều nên thay vì khùng viết lại những bài mới để diễn giải cái lý Hư Vô sanh Bát Quái hay Đạo hóa sanh Âm Dương v.v.......theo tôn chỉ Cao Đài Thị Ngã.......thì khùng xin post lại những bài cũ đã post ở trang web khác sang cho lẹ và ko tốn thời gian viết lại........mong BD thông cảm......dù rằng lý luận chỉ là của riêng khùng chứ ko chắc hay tự cho mình là nói đúng......cám ơn.....!
 
sau đây là một loạt bài khùng sẽ post lại nên có lẽ ko theo thứ tự hay lộn sộn trước sau vậy mong BD tự sét cho rõ.....và xin bỏ qua cho khùng lỗi này.
 
 




Originally Posted by nguyen41[/align]mà Trời là lý Hư Vô hay lý tiên Khởi cho nên chỉ có một........hay là cái khởi thuỷ gọi là nhất.......cũng như sau khi phân chia khí tượng thì lấy thuỷ làm số một trong hà đồ. [/align]
hôm qua luận chữ Hư Vô tức thị Trời hay là cái tiên khởi sanh thành.......đồng với lý nhất như tương tự như số 1 trong Hà đồ........về nhà khùng có cảm giác như là câu này khiến cho có người khó hiểu..........vậy nay xin nói cho rõ cái ý của khùng.

cái lẽ Tiên Khởi thì luôn là số khởi đầu......cho nên nếu cái gì có truớc thì gọi là số một.......mà trong Hà Đồ thì số một thuộc Thuỷ nên chúng ta hay gọi khởi Thuỷ&lt;=&gt;cái gì bắt đầu trước.......mặc dầu Thuỷ đâu phải là cái có trước.......yes....??? cho nên hôm qua khùng nói cái câu đầu có ý nói về cơ Trời tức cũng là biểu thị của số một{1}......thế nên khùng nói câu đó là số một.......!

sau đây khùng xin luận cái lý lẽ tại sao lại có chuyện số một{1} trong hà đồ cho Thuỷ mà trong Bát Quái lại quẻ Càn là số một{1}......tuy nhiên phần này vì bí thế nên mới lôi ra chứ khùng chưa tham thiền hết lẽ hết lý ........nên BD cùng hiền tỷ tạm lấy làm cái mà suy luận thôi chứ ko gì chắc.......cám ơn.

trước hết BD phải nhớ lúc nào cũng có hai mặt Âm Dương........yes.........??? và phải đọc hết phần này mới hiểu ý khùng diễn giải dc......vì cái này nó như con rắn thuồng luồng liên hoàn kết cấu khó giải bày lắm.....

nếu như BD còn nhớ khùng luận chuyện Lý Hư Vô.....??? thì cái chưa có gì hay Vô Nhất Vật nhất thiết là phải tĩnh mịch U Linh/tối tăm.........nói U Linh/tăm tối và Tĩnh lặng là cái lẽ Emptyness chứ ko phải cái tĩnh cái tối sau khi có sáng và có động.......rồi vì lẽ cái lý Hư Vô là cái chẳng Có cũng chẳng Không cho nên nếu cứ tối/tĩnh mịch mãi thì là có cái Không cái tối hay sao......cho nên phải chuyển hoá từ tĩnh sang động từ tối sang sáng..........vì lẽ này mà cái có trước là cái tối cái tĩnh........mà BD biết cái tối tăm nó đồng nghĩa với lạnh giá ..........{BD hãy thử suy cái Space/Không Gian vô tận tối tăm và cái tinh tú sáng trói thì hiểu ý khùng muốn nói gì}....cho nên trong Tứ Tượng Lý Phân là Hà Đồ là lý của cái lẽ cái tối có trước cho nên lấy Bắc Phương làm cái khởi thuỷ........bởi vì tối thì lạnh mà lạnh mới tụ thành nước......cho nên số 1 khởi ở Bắc Phương.........vì lẽ cái lạnh cái tối là cái có trước ngụ tại Bắc Cung Chi Tiền.........yes......???. nhưng nếu suy cái lẽ Tri Kiến thì tối tăm tĩnh lăng đồng nghĩa với Hư Vô tịch tĩnh kia ko thể là cái khởi thuỷ vì có thấy gì đâu mà có hay không......??? nói cho rõ thì dù trong cái cõi tối cõi U Linh kia có cái gì cũng ko thể nhìn thấy dc và cũng chẳng thể có ........cho nên phải đợi có ánh sáng thì vạn vật mới hiện hữu mà thị hiện ra........lúc này mới gọi là khởi sanh khởi phát dc........cho nên trong Bát Quái thì quẻ Càn có trước hết và quẻ Càn tượng chưng cho Trời cho ánh sáng, cũng là số một{1}......yes......???

BD cùng hiền tỷ thử suy xem có phải ở hai cái Tiên Thiên và Hậu Thiên thì hai anh Càn/Khôn làm chủ.........mà quẻ Càn thì có số {1}một.......trong Khi ở Hậu Thiên thì Thuỷ hoả làm chủ mà Thuỷ lại có số {1}một..........cái khùng muốn nhấn mạnh là cái khí của hai cái số một{1} này.......ở số một của Quẻ Càn thì ánh sáng của Càn/Trời hay Tinh Tú ko thải ra khói đen.......mà Khôn thì là tượng Đất có cái khí tăm tối U-Linh.....yes......??? &lt;=&gt; ở Hậu Thiên thì ngược lại với cái ý trước và cái anh Thuỷ số một{1} lại ko có cái khí tối tăm nhưng lại có cái khí in hình bóng trong nước như ngày xưa chưa có kiếng chúng ta hay dùng để soi gương hay cảnh Trời mây dc in trong bóng nước.......vậy là có tượng Tri Thấy trong đó.....trong khi cái ánh sáng của Hoả lại thải ra khói đen kịt làm cho tối tăm hay có tượng tăm tối....yes.......???

nếu BD và Hiền Tỷ đọc và suy cho kỹ thì: tuy là khởi Tiên vẫn là Hư Vô U Linh Tĩnh Mịch Tăm Tối có Trước .......&lt;=&gt;..... nhưng ruốt cuộc cái lý lẽ khởi tiên khởi thuỷ vẫn là cái Tri Kiến hay Ánh Sáng........{ko biết khùng nói vậy Bd có hiểu ý khùng ko....???} dù là ánh sáng của Trí Tuệ hay ánh sáng hữu vi.......như kiểu Phật Quoang Vô Ảnh/bóng hay Quang hữu ảnh/bóng.
nếu có chi thắc mắc hay khùng thấy cần thiết sẽ luận tiếp cho hết ý..........khùng đang suy cái lẽ khởi thuỷ sanh ngũ hành nhưng chưa cô đọng vì vậy chưa luận cùng BD ........nó cũng tương tự như cái ý trên và nhưng ngón tay hợp nhất lại mà có........nhưng chưa ăn khớp và khả dĩ thuyết phục cũng như óc khùng chưa thoả mãn. .
đức khùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-12 14:12:35nguyen41>
10-31-2007 ,
khung post lại những bài sau này......... khùng nhờ tham thấu ý nghĩa Bát Quái Đài, Cửu Trủng Đài và Hiệp Thiên Đài nên mới có lý luận mà diễn giải nên post lại bên này cho đúng nghĩa Cao Đài thị ngã......nhưng chỉ là theo lý luận của khùng chưa hẳn đúng hay chắc......xin chớ theo bừa......!

[image]http://i20.tinypic.com/2pza3cj.jpg[/image]

lúc truớc khùng có luận chuyện phân chia từ Hư Vô ra bát quái nhưng cứ cảm giác là có người chưa rõ ý nghĩa của khùng luận.......dù khùng vẫn hiểu là có nhiều cao nhân rất tinh ý và thông hiểu có lẽ còn cao hơn khùng này......nhưng vì có lý lẽ riêng nên khùng cố tình làm cho rõ để kẻ làm biếng hay chưa thông tỏ thì coi như vớt vát. tuy nhiên khùng luôn mong BD hãy tự suy tự tư duy mà có dc chân nguyên của chính mình.....vì khùng có nói ngay cả ý nghĩ hay niệm khởi cũng là một người trong một quốc gian nếu so thân thể BD thì chính là quốc gia đó và niệm khởi hay ý dụng chỉ là thần tướng trong triều tâu vua.....vua ở dây chính là cái tâm của BD......cho nên nếu BD có dc tư duy cho chính mình thì coi như ko phải nhờ ngoại bang chi viện như kiểu ngày nay hở cái là thân thể nhờ thuốc men. hay nói theo thế gian thì là nước khác can thiệp vào nội tình....hoặc UN làm trung gian v.v.......tại sao ko dc như US hay các nuớc khác tự cường tự lực ......??? mong mọi người hiểu thâm ý.....vì BD thấy kẻ nghiện xike khi hút hay ke rượu chè thì luôn bị kềm chế hay lệ thuộc vào ngoại dược thiệt rất là ko nên.........dù là nhờ kẻ khác hay sách vở cũng ko khác gì xike đâu.....chỉ là nặng nhẹ....!

nay xin nói chuyện cái hình khùng vẽ trên là cái lý lẽ phân từ hư vô ra bát quái........BD thấy khùng vẽ những quẻ có các mầu khác nhau ko.....??? mầu đầu tiên cho phần đầu tức là mầu xanh đây là bước tiên khởi hay có thể nói là âm dương hai mé......còn tại sao có tới 4 hào mỗi bên thì vì khi khởi thuỷ thì chỉ là lý phân nên lý âm dương có trong mọi thứ và ba phần cho nên khi phân ba bước thì có 8 và vì thế thì 4 âm 4 dương........còn cái lý phân hình tượng của bát quái thì phải lấy hào chồng lên nhau và chồng lên ba lần.......BD phải tham thấu thêm....khùng chỉ luận làm gốc cho ai thấy khó hiểu thôi chứ đã luận lâu rồi.

sau đó nhìn cái phần thứ hai là mầu hồng thì đã có tứ tượng....mặc dầu là cũng 8 phần....nhưng chỉ có 4 tượng khác biệt......cho nên mỗi tượng có hai cái giống nhau nên chỉ có tứ tuợng .....cho nên thời kỳ trung ngươn cũng còn gọi là thời kỳ tượng pháp......mà Phật trong kinh có nói thời tượng Pháp.

rồi sang tới phần ba là mầu cam hay nâu gì đó.....cái này phải coi cho kỹ vì sự di dời chuyển đổi khác hai lần truớc ......tại sao khi di chuyển tới phân nửa thì lại di chuyển nguợc lại chiều kim đồng hồ.......trong khi hai phần trước thì di chuyển thuận.....cái này là lý âm dương hay nhân quả......khi vay thì phải trả.....mà vay trả là âm dương thuận nghịch cho nên vay hết ko thể vat tiếp hay thuận hết ko thể thuận thì gnhịch thì trả......BD từ từ coi cho kỹ.

rồi khi nghịch chuyển thì lại một âm một dương lẫn lộn .....BD có nghe thời kỳ hạ ngươn là tam kỳ này quỉ ma lộn xộn hay ko......??? nhờ lộn xộn mới phân dc thực hư giả thiệt hay Tiên/Phật Quỉ/Ma vì có lộn xộn mới có rõ ràng, cũng như vì thế mà phân ra tượng lý hình nhi các quẻ.......từ từ khùng xẽ luận cho BD thấy bát quái ứng ra sao hay thời này có chi có gì đều có thể nhìn thấy trong cơ hoá hiện phân chia từ hư vô sang bát quái. nhất là cơ chuyển hoá chở về thượng ngươn.....vì khùng lên net chỉ có bấy nhiêu thôi....... chờ sang hai cái hình bát quái Hậu Thiên và Tiên Thiên thì rõ hơn

và khi nghịch chuyển thì cũng di theo lý âm dương hình chữ S chứ ko như kiểu một vòng nữa cho nên khùng làm dấu con số từ 1-8 để BD thấy cái di dời của một âm một dương. và cũng chính cái lý này mà các hào có số thứ tự như thế.....mà ngày nay các môn bói dịch luôn dùng cái số này cho dự đoán......và khi dùng cái số này thì cũng có dc cái lý số 9 thu cả cuộc bát bát lý số vào một mối. như hình sau:

[image]http://i24.tinypic.com/24pzzt1.jpg[/image]

[image]http://i21.tinypic.com/21ludc7.jpg[/image]

bây giờ BD nhìn thấy số 9 là tồng số của hai số ở hai cực âm dương cho nên số cửu tức là dế vương là thế......còn trong Tahí Ất thì số đế vương chỉ có phân nửa như số 13, 25 hay 41 là vì cái số này chỉ là xác phàm của các vị đế vương đó thôi.....như Thích Ca là như lai còn cái xác thị hiện Thích Ca chỉ là xác phàm do nghiệp lực nguyện lực mà sanh xuống độ chúng sanh..........v.v.......! còn số cửu thì thu hết các linh căn dù Tiên hay Phật cũng cùng một chỗ này.......!

nói lại chuyện bát quái sau khi thành thì ta thấy: hai quẻ đầu Càn/kiền và đoài/trạch là kim......rồi một quẻ thuộc hoả/ly ..... sang tới mộc là chấn/lôi cùng tốn/phong.....rồi tới thuỷ/khảm rồi tới hai anh cấn/sơn và khôn/địa. tại sao hai cái đầu và hai cái cuối là hai cái cùng hành nhưng ở chung cùng chỗ......??? trong khi hai cái hành mộc tuy cùng hành nhưng khác chỗ......BD phải suy cái rễ cây và thân cây......rồi cái mà tiền nhân gọi là chấn/lôi hay tốn phong.......rồi sang hậu thiên mộc tốn/phong và chấn/lôi hợp lại với nhau........trong khi anh khôn/địa và cấn/sơn thì phân chia.......??? mà hai anh càn/kiền và đoài/chằm thì dù di dời vẫn ko sao.......??? huyền cơ thậm thâm sâu khó khó tả lý lẽ minh minh thị rất huyền vi tri trí.........để khùng nói chút cái lý cho BD dễ suy nhe. hai cái càn và khôn là vì nó ko lẫn lộn các hào âm dương......như âm hết hay dương thuần ....cho nên nó phải có hai quẻ để quân bình lý âm dương hai mặt.....chẵn lẽ.....vì hai quẻ là chẵn là có hai mặt cũng như quẻ đoìa là âm còn quẻ càn là dương......và khôn cũng cần có sơn/cấn là dương mới hợp lý cùng khôn là âm........còn mộc thì vì nằm ngay chính giữa lại thêm tuy hai hào nhưng lại ở khác chỗ cứ khác thời/vận v.v..... cho nên mộc có lý lẽ riêng và ý nghĩa riêng......tóm lại nếu hiểu thì mới thấy nhiều chuyện của tiền nhân chỉ dùng lý mà suy ra mọi chuyện của thời này.

còn quẻ ly/hoả và khảm/thuỷ thì vì nó và hai quẻ càn/khôn cùng chúng cái lý dù BD thay đổi lật nguợc chúng lại thì cũng là quẻ ly hay càn v.v......chứ nếu quẻ tốn hay đoìa mà lật ngược thì lại thành quẻ khác.......BD có thấy ko...??? trong sách chu dịch có nói chuyện này........nhưng họ ko nói là vì lý do này mà 4 quẻ này có dc cái tượng dưỡng sanh chi chủ.....vào thời tiên thiên thì càn khôn chủ tể.....tức là Phật/Thần......còn thời hậu thiên thì ly/khảm chủ tể tức là Ma/Quỉ.....cũng như thời này chúng ta đang dc lửa nước dưỡng sanh hằng ngày.....và cũng chính là cửa địa ngục rộng mở cho ngày sau xuống đó......ko đùa đâu.....tuy nhiên cái gì cũng hai mặt nếu thời này tu một giay bằng thời xưa tu một kiếp.....từ từ thấy. BD thử suy coi tại sao can/khôn khi chuyển từ tiênsang hậu thì càn khôn dời ba bước càn đi thuận còn khôn đi ngược kim đồng hồ......nhưng thuỷ hoả lại ko thế.......có phải âm dương ko.....??? còn có ý nghĩa gì khác mai này khùng biết thì luận cho vui......!

nay nói sang 4 quẻ mà nếu lật ngược thì nó sẽ biến thiên đổi khác.......cho nên các quẻ này chính là những linh hồn tuy dc ssanh làm người nhưng lòng chưa vững tâm còn tham ái ham dục nên lúc chưa đầu thai thì hăng lắm chứ khi lên làm người bị phàm cảnh lôi cuốn mà sinh ra đủ thứ tham lam ái trược thật là thảm hại.......những di dời hay chuyển thế bước lẻ bước chẵn hay nghịch thuận đều có nhiều ý nghĩa.

nếu Bd suy cho tường tận thì thấy rất nhiều cái hay cái lạ của tiền nhân tại sao làm ra quẻ tại ssao có cái này gọi là thế này thế kia.....khùng chỉ là một mớ cát nhỏ mọn nếu so với kẻ thấp thì mình cao chứ so với cao thì như đóm đóm so với thái dương.....cho nên chớ biết một chút rồi tự nghĩa là đủ là hết......!

ah khi chuyển sang hậu thiên thì khùng có đề dấu cộng hay trừ là ý ám chỉ cái cơ chuyển đổi lại từ đầu nếu ba hào hoá lại thành một hào tức cũng có nghĩa tam giáo qui nguyên khùng có làm hình vẽ chư S và gạch làm ranh giới chia cho BD tham thấu.

hãy nói lại chuyện các quẻ chính căn dù chuyển đổi lật ngược vẫn ko thay đổi.......tuy nhiên nếu chúng ta nhìn 4 quẻ càn khôn và ly khảm thì thấy ngay là quẻ ly và khảm là do hai hào chính giữ nó sanh ra khác biệt mà có......thí dụ như hào dương của quẻ khảm mà thành hào âm thì là quẻ khôn.....và lý hào âm thành dương thì ly hoá thành càn.......cho nên vì lẽ này mà Kinh Dịch thường hay luận nói quẻ này thuộc gì hoá ra biến ra.

cho nên nếu BD suy nghĩ thì thấy thời này vì Khảm Ly sanh lòng dạ khác thường dị biệt trong trắng ngoài đen hay trong đen ngoài trắng mà ứng với thói đời lòng dạ khó dò. rồi 4 quẻ Cấn/sơn, Chấn/lôi, Đoài/trạch và Tốn/phong thì lại mắc cái tật lật lọng đảo nghịch mà đổi khác lẫn lộn........hai hành Kim và Thổ thì có càn và đoài cùng khôn và cấn.........tuy là một cặp chung hành nhưng khác biệt dị tượng......vì càn khôn thì khỏi nói nhưng Đoài là chỗ chũng cho nước tụ còn cấn là sơn chỗ thổ nhô lên hay cao lên thay vì thổ chũng xuống........cái cao cái thấp.......mà nếu BD nhìn quẻ càn đoài là hành kim dù trước sau cũng ko thay đổi vị trí kế bên nhau dù Tiên Thiên hay Hậu Thiên.....trong khi anh khôn và cấn thì lúc ở Tiên Thiên thì chung chỗ nhưng sang Hậu Thiên thì phân chia.......cho nên trong kinh sách ngày xưa Tiên Phật có khuyên thời này nên ăn ở cho đúng với phần mình và luôn giữ ở chỗ thấp chớ chèo cao mà phân chia lìa cội.......kẻ nào ngày nay ngạo mạn tự cao thì khó thoát dc cái này......cũng như nếu BD nhìn cái lý càn khôn dị biệt thì biết dc cái kết cuộc phân chia hay hội nhập........mà có thể thấy cái lý của âm dương hình nhi tượng số lý lẽ......!

cây cỏ thì phần rễ nằm trong đất là âm, còn phần trên thì là dương......vì âm dương tuy liền nhưng khác biệt lại chia hai đường cho nên nhìn nó chúng ta có thể suy ra nhiều thứ. trong hai quẻ Lôi/chấn và tốn/phong thì BD thấy nó thuộc mộc nhưng nếu mộc ko có phong thử hỏi có dc ko.......vì lẽ Phong chính là cơ động của nó........vì nó phân chia chưa tụ hội dc mà phải hoá mộc và bất động như thế nên mới gọi thực vật bất động. còn lôi......thì có nhiều ý lắm chứ.....như vì cây cỏ chưa thể chuyền nhiệt dẫn điện dc như cơ thể vì lẽ mộc thường khác kim......mà kim thì dẫn nhiệt tố nhất trong khi mộc thì cách nhiệt..........mặc dầu cây cỏ cũng có điện.......tuy nhiên chắc vì phân chia như kiểu phong/tốn nên vậy......cũng như BD thấy cơ thể chúng ta có cả hơi thở là thay cho phong gió.....và nhân điện hay khí công là cái chỉ rõ nhất như kiểu chưởng lôi âm v.v.....cho nên muốn hoàn chỉnh thì linh hồn phải có dc cái khí cí tượng thu tất cả mọi thứ vào trong nên mới có câu tâm chứa đựng càn khôn là thế.

khi BD nhìn hai quẻ cấn/sơn và khôn/địa.....thì sơn là núi cũng là thổ còn địa là đất thì cũng lại là thổ.......nhưng một thổ cao một thổ thấp......cái thấp chính là cái chỗ đất bằng còn cao chính là núi non.........nhưng ở hậu thiên thì khi di dời hai quẻ này phân chia cho nên ta có thể thấy cái tượng thổ sẽ phân chia khi biến dời.........nếu BD nhìn cái hình nước VN....nếu lấy Saigòn làm chỗ giữa thì từ của Saigòn ra Nha Trang thì toàn là núi đồi cao......còn từ Saigòn xuống mũi Cà Mau thì toàn là đồng bằng......có phải âm dương chia hai mé phân rõ......nhưng cùng một chỗ nhờ cái Saigòn.......cái này đáng lẽ khùng luận cho rõ nhưng vì chưa thông nên tạm chờ khi khác. tóm lại khôn cấn chia hai chẳng những có ý nói khôn là âm hàn độc tính mà cấn là cao ngạo tự đại mà còn nói lên cái tượng khi chuyển cơ sẽ hoá cảnh gì biến thiên chi.....v.v.....! nhớ thì tiếp.

xin nói một chút cái lý mà khùng suy dc theo lẽ âm dương cho BD thêm cái ý cái lý của cơ thể cùng Trời Đất.

khi mưa xuống thì chúng ta thấy cây cỏ vạn vật sinh sôi nẩy nở mà vì cái trí cái tri cho nên chúng ta cấy cầy trồng cây trái hầu làm cái ăn cái mặc cho nhu cầu của nhân loại .........cũng như cơ thể thì khoa học ngày nay biết khi ta ăn thì nếu như trong dạ dầy chưa có vi khuẩn phân hoá thức ăn đó thì chính cái phần thức ăn mới lạ đó khi ủ trong dã dầy bao tử sẽ tự hoá sinh biến hoá để mai này khi có thức ăn đó vào thì cơ thể đã có vi khuẩn tự phân huỷ mà hoá khí nuôi thân......hay nếu là kẻ tu thì lấy tinh "thức ăn hoá nước...=....tinh" tinh hoá khí hay gas......"cho nên bụng hay ợ hơi nếu hơi ko dưỡng thần" rồi lấy khí dưỡng thần và thần hoàn hư.

nay nói lại cái mưa thì do hơi nước tụ lại mà thành......mà hơi nước thì do nóng lạnh mà bốc hơi.......dù bất cứ nhiệt độ nào nước cũng bốc hơi. hay có thể suy do khí từ nham thạch mà có khí nóng .......rồi lạnh mà tụ mưa.......cho nên cũng là kiểu ba phần: tinh/thức ăn hay nham thạch hoặc sông nước...... khí/hơi........ thần/âm dương hay nóng lạnh.........nếu suy cho kỹ thì thấy ý khùng muốn nói là: cái chuyển hoá của vi khuẩn hay tế bào trong cơ thể thì ngược lại với cái chuyển hoá của con người trong địa cầu......cũng như tương tự như Earth ........ như chúng ta thấy Trời mưa nên cây cối mọc vì vậy mới có ý nghĩ mà cầy cấy hay trồng chọt......so với vì thức ăn ăn vào bao tử sanh ra vi khuẩn rồi vi khuẩn đó tự có cách phân huỷ thức ăn ........! đây là tương tự còn ngược lại thì vi khuẩn hay tế bào trong cơ thể thì hoá thức ăn cây trái này kia ra khí rồi hoá năng lượng hay sức nóng nuôi cơ thể......trong khi Earth thì từ hơi nóng hoá khí rồi nước tinh hoá trái cây cỏ v.v..... khùng nói tuy ko rõ lắm nhưng chắc BD suy thêm cũng rõ ý âm dương.
[/align]
đức khùng
Đăng nhập để trả lời
0
http://i20.tinypic.com/2pza3cj.jpg[/img]

 
http://i24.tinypic.com/24pzzt1.jpg[/img]

http://i21.tinypic.com/21ludc7.jpg[/img]

khùng sợ hình giải thích ko hiện nên post lại.
đức khùng
Đăng nhập để trả lời
0
10-31-2007 , 12:53 AM    
 

nếu BD nhìn cái cơ phân chia của Bát Quái và Thứ Tự số sang Hoà số.....hay Lạc Thư số thỉ chúng ta có thể nhìn thấy dc cái chung qui là........bên Bát Quái có ba Hào và chia là tám Quẻ......và bên Lạc Thư thì có ba số cộng lại thành một hàng thành 15..."dù là hàng ba có số 5 hay hàng ba không có số 5.. có bốn hàng có số 5 và bốn hàng ko có số năm.....xem xét kỹ cái này" và cái Bát Quái có 4 quẻ mà khùng nói là chi chủ hai thời Tiên/Hậu-Thiên.....tức là 4 quẻ dù lật nguợc cũng ko thay đổi biến hoá là càn-khôn.... ly-khảm ..... rồi 4 quẻ nếu lật ngược thì đổi thay sang thành quẻ khác là sơn/cấn----tốn/phong----đoài/trạch----chấn/lôi.

khùng chỉ nói bấy nhiêu vì chỉ hiểu bấy nhiêu.......mong BD tự suy thêm.......và xin nói tiếp cái cơ biến hoá từ Hư Vô ra Bát Quái.....có ba phần và ứng hiệp tam ngươn đại kỳ vận lý:

nếu BD nhìn ba phần biến hoá thì có thể thấy nó rất ư phù hợp với cái gọi là thời kỳ thượng ngươn hoặc có thể gọi thời kỳ Đạo Trời diễn diễn ai ai cũng tỏ. là Lương Tri là Âm Dương lý......và trung ngươn hay Phật còn gọi là thời kỳ tượng pháp.....và hạ nguơn hay còn gọi là mạt pháp. nhưng trong mỗi thời đều có ba thời nữa.......bởi lẽ trong dương/âm có âm/dương cho nên trong ba phần lại tỏ phần ba.......như cái ngón tay cái và những ngón khác so với cả cánh tay. nói trên đây chỉ là Tiên Thiên chứ chưa sang hậu thiên.

nói thế BD cũng tạm có thêm cái lý mà suy...."ko chắc đúng hay ko chớ theo bừa" nay xin nói qua cái thời Hậu Thiên và tại sao phải có thời Hậu Thiên này. khi luân chuyển tam kỳ thì luôn phải quay về với vị trí cũ rồi thì tiếp tục luân chuyển lai khứ khứ lai vô vô tận.......nhưng BD cũng thấy ngay cả Kinh Dịch cũng có cái tượng "VỊ TẾ hay KÝ TẾ" là nói lên cái cuối là chưa xong.....nếu chưa xong thì sao gọi là cuối.......??? còn cơ thể con người thì hạ nguơn hay hạ bàn từ lưng xuống chân thì thiên về hạ phẩm......còn từ nách lên trên đầu thiên về thượng phẩm......rõ hơn thì thượng nguơn trung ngươn hay hạ nguơn trong cơ thể thì hai cái đầu và đuôi ko thể tương phùng hay nối kết dc........cho nên nó phải có cái tượng biến hoá mà Kinh Dịch có nói cùng tác biến .....biến thời thông........!

cho nên khi phân hoá từ Hư Vô ra Bát Quái thì vì lẽ những quẻ Thuần chất hay tạp chất hoặc lật nguợc hay ko lật nguợc v.v........ đều như nhau và cũng có quyền như nhau trong cơ biến hoá cho nên mới có tượng Hậu Thiên cho chúng có cơ hội tiến hoá hay hoàn thành cái y nguyện.....cũng như Linh Căn tự Đại Linh Quoang là Hư Vô Chi Khí có phân ra là vì muốn cho học hỏi cho hiểu cái gì là hữu vi hay vô vi và cái gì an lạc tự tại hay trầm khổ lo âu v.v...... mà tự chọn tự rút kinh nghiệm nơi cõi ô chọc mà tìm về nẻo chánh là Đại Tự nhiên. vì thế thời kỳ HT thì Ly Khảm vi chủ ..... đoài cấn đối nhau ở tiên thiên "TT" nhưng sang HT thì đoài/trạch đối chấn/lôi.....và tốn thay vì đối với chấn thì lại đối với càn cũng như cấn thay vì đối cùng đoài thì đối với khôn.......cái này nếu suy thì còn thấy nhiều cái lẽ khoa học y khoa, xe cộ hay bão tố thiên tai kình chống hoà thuận trong thời này.

nhưng cái quan trong là cái lẽ chuyển sang HT cũng là cái lý Tam Hào biến hoá thành nhất hào hay Tam Giáo Quy Nguyên. vì lẽ chỉ có ba ngôi chỉ có tam bảo chỉ có Hư Vô và Âm dương......cho nên tới ba là hết ko thể phân dc tiếp......mà nếu phân tiếp như thời HT này hay thời mạt Pháp này thì khi cùng thì biến từ tam sang nhất huầng nguyên nhất như......cũng như khoa học phân chia chế biến rồi đùng một cái biến hoá về chỗ cũ......lúc đó lục căn vì tắc nên hoá chop thông nên nếu còn làm người thì làm sao thông khi cứ hung hăng súng ống chiến tranh......chỉ có hoá thú thì ko còn tay mà tạo ác nghiệp.....rồi sắt thép cũng vì cơ hoá biến mà chảy mà tan nát hết...v.v......


trên đã nói chuyện từ Tiên Thiên sang HT nay xin luận cái thời của TT và HT chánh tà trụ thế hay hiện thể cao thấp lâu dài ra sao.

nếu là chánh khí thì trường tồn bất biến như như thị đẳng ...... bất diệt Hư Vô càn khôn tự hữu.........nhưng vì lẽ âm dương mới có tác tạo mới có biến chuyển luân hồi vi/hữu. tuy âm dương công bằng nhật nguyệt cân đối nhưng vì cân đối thì cũng vì là bất cân đối.....thí dụ như nếu ko có thời khoa học ngày nay thì ta ko biết Moon/mặt Trăng nhỏ hơn nhiều so với Sun/mặt Trời......cho nên khi xưa chúng ta thấy cả hai như nhau vì lẽ khi nhật/nguyệt thực thì có phải cả hai nếu ko bằng nhau thì đã ko có hai hiện tượng này.........nhưng vì lẽ âm dương nên nếu khoa học có thể chỉ ra cái bất cân bất xứng của Sun/Moon thì Đạo lý âm dương tức thị lục căn chi trí là do dùng tín hiệu diện não mà liên kết giải mã các thông tin qua điện âm dương rồi chuyền cho tâm mà giác thức ngoại hình dị tượng chi biến. cho nên dù mắt thấy Sun/Moon lớn nhỏ nhưng tâm thức giác căn thì dù mắt thấy thế nào thì cũng chỉ là âm dương chi tiền căn nguyên chi tánh thì làm sao có lớn hay nhỏ. cho nên lớn nhỏ thị âm dương mà âm dương là cân bằng nhưng cũng bất xứng.....vì lẽ âm là cái đi xuống mà dương thì đi lên v.v.......nói cho rõ thì hễ có cái này thì cái kia tự hiện tự phát.....vì lẽ có cái Hư Vô mà mới phải sinh cái hữu vi........nhưng vì hư vô thì làm sao biết có Hư Vô vì có chúng ta đâu mà cảm nhận Hư Vô.......??? cho nên phải hiểu lý khởi thuỷ cội nguồn mà tâm thức mới có dc chánh khí mà đối chọi với ma lực sợ hãi cái Hư Vô cái Không Tướng......vì khi nghe không tướng thì sợ nếu Tâm còn mê chứ kẻ ngộ khi nghe Hư Vô hay Tướng Không thì hoan hỷ an lạc bất khả tư nghì.khùng dài dòng vì muốn BD luôn nhớ và hiểu cái lẽ tự phát tự sanh cái đối cái xung dĩ vi hoà kia mà tâm mới tỏ mới an cũng như có đủ nghị lực can trường và đồng thời có dc cái căn bản mà hành tri sở kiến.......sau hết thì nhờ đó mà luận cái thời của Tiên Thiên hay Hậu Thiên.

chắc BD cũng biết có 360 độ chu thiên nhưng vì thiên thể luôn xoay vần....và vì thế khi xoay hết một vòng thì cái vòng đó vẫn chưa hết vì lý do cái vòng xoay khi hoàn tất thì cái cũ đồng thời đã nhích thêm một độ.......cho nên có chuyện cây đàn của Tử Kỳ làm cái gì đó để biểu thị 361 độ chu thiên thay vì 360.......khùng nói cái này vì lý lẽ của khùng luận nó là trừu tượng chi khí bất khả tư nghì nên phải dụng vô hình chi tướng là cái vòng xoay ....thí dụ của Earth quoanh mặt Trời: vì lẽ Mặt Trời cũng tự quoay cùng chiều với hướng xoay của những hành tính như Earth, Mar Venus v.v...... cho nên khi Earth xoay đủ một vòng thì cái khởi điểm cũ cũng đồng thời nhích một chút "cứ cho là một độ" cho nên cái vòng xoay của earth cũng thêm một chút.......khùng nói cái này khó diễn tả quá chỉ mong BD tự tìm hiểu thêm.....hay thử coi chuyện cây đờn của tử kỳ họ giải thích ra sao vì khùng đọc từ lâu bây giờ ko nhớ rõ. tóm lại là thay vì 360 thì 361 độ chu thiên......cũng như chỉ có 9 con số trong Lạc Thư và 49 con trong thất vận nhưng số thành thì 10 và 50 v.v........BD tự tìm hiểu thêm.

nay nói lại cái thời của chánh khí và tà khí........chánh là 360 độ chu thiên còn tà là 1 độ sai biệt.......vì lẽ một độ kia là vì ta nhìn theo khia cạnh bất tịnh bất nhất của sự vật mà có.....hay rõ hơn thì vì thế chuyển luân mà có cái sai biệt chứ vòng tròn 360 độ làm sao có thêm độ nữa dc.......cũng như nếu Hư Vô thì làm sao có hữu vi cho dc. chỉ là ảo tưởng bất tường chân như.....??? nói cái này chắc BD còn khó hiểu hơn.......nhưng nếu ko tham thấu thì cứ từ từ nếu có duyên thì luận cho rõ còn như ko thì căn duyên chưa đủ mà thông tỏ.

cái thời gọi là tà hay mạt Pháp này thì khùng tạm dùng lời của Cao Đài Tiên Ông mà nói cho thêm ý rõ nghĩa. trong những buổi đàn cơ Cao Đài có nói: "đã ngót 10.000 năm từ khi bị dưới tà quyền cho tới nay v.v......" nói 10.000 năm chịu sự dưới quyền tà.........thì theo khùng từ cái ngày chúng sanh là con người bắt đầu học theo tánh tham sanh khí hung vì tham mà trnh dành v.v....... khùng chỉ nói sơ.

BD phải coi cho kỹ vì phải gom góp nhiều cái lý mới có thể thấy toàn diện cuộc biến hoá từ TT sang HT.......khi cơ chuyển sang HT "hậu thiên" thì Ly Khảm vi chủ......tức là Tâm của con người khác với tướng bên ngoài vì hào dương của quẻ Khảm ko như hai hào ngoài và hào âm của Ly cũng thế.....khác với quẻ Kiền và Khôn.....cho nên tướng hình là người là chi thể Tác Tạo nhưng nội tâm đã sai dị khác biệt mà sanh biến hoá........!

rồi vì trong tam nguơn của Thái Ất lý số thì chỉ có Lục Thất mới có cái cơ giả tâm chi biến.......vì lục vận thì âm dương vô căn chân khí bất tụ còn thất thì chuyển di hoán dời cãi mệnh chi thiên v.v...... tóm lại mấy cái khùng high line bằng mầu xanh này BD phải tham tường mới hiểu dc lý luận của khùng.....dù chưa hẳn đúng.


khi rảnh tiếp vì hết giờ.....nếu khùng quên xin nhắc vì khùng tính luận chuyện 10.000 chia hai là 5000 năm của tiên cô Âu Cơ còn 5000 năm của Lạc Long ......Thất vận thì có 49 ô hay tổng là 50 nên theo lý thì chắc phải như thế. cũng như Ly Khảm là thuỷ hoả mà thuỷ hoả thì là nước lửa theo chuyện Tiên Rồng thuỷ hoả ko thể chung sống mà có chuyện chia 50 người con xuống biển hay lên núi...........Đại Việt ta nào phải là thứ cho rợ nó xâm lăng....chỉ vì nghiệp chưa hết nên phải trả.....tới khi xong nợ thì tâm thân hoán chuyển một tay Phù Tá Quân Vương ......song thiên nhật nguyệt sáng soi...v.v...... tuy nhiên chỉ là suy luận để có thêm cái nhìn cho rõ chứ ko chắc.[/align]
đức khùng
Đăng nhập để trả lời
0
10-31-2007 , 02:48 AM              



sáng nói chuyện 10.000 năm thuỷ hoả ...Khảm Ly Tiên Rồng thì cái lý lẽ là thời nào thì phải có cái cốt lõi của thời đó làm chứng từ như thời vua thuộc hoả thì cờ đỏ mà phải phát nguyên từ mộc vì mộc sanh hoả......hay nếu thời kỳ thuộc quẻ gì đó trong kinh dịch thì phải có tượng đó làm cái chứng cứ cho cuộc hoá hiện thành hình của cái đó....thí dụ như thời này là thuỷ hoả vị tế hay ký tế hoặc nếu như quẻ thuần càn thì phải là thuộc từ thủa ban đầu và tượng vua chúa hay kẻ khai sáng phải là Trời hay mạng kim màu trắng hay vàng v.v..... tóm lại là mỗi thứ đều có cái sở dụng chi tiền chân nguyên chi kiến và khi toới thời thì cái đó dc Trời làm cho hưng thịnh và khác thường ...... như khùng có nói trong nhiều post trước.

theo lý luận của khùng thì 5000 năm chỉ là vì mỗi ô vuông là một thế kỷ cũng như khùng nói vì số 25 là số chính giữa nên có 25 thế kỷ hay 2500 "rõ hơn thì Phật Lịch dc 2549 năm" và vì vòng ngoài có 20 ô nên thiên chúa có 20 thế kỷ hay 2005 còn thời Lạc Long hay Hồng Bàng của Việtnam ta thì theo sử thì có vào khoảng từ 27 thế kỷ trước công nguyên....có nghĩa là khoảng 4700 năm hay 47 thế kỷ......tương đuơng với 5000 năm. cứ như cái tương đối thời gian này mà ta suy rồi cộng với những cái huyền nghãi Kinh Dịch và lý số cũng như tự tánh giác nghĩa luân chuyển thì nó nằm trong cái tầm mà trí óc có thể tham thấu một cách rành mạch.....đó là chưa kể chuyện những vị giáo chủ hay những lời sấm tiên trí hay tiền nhân để lại qua kinh sử hay sách vở. như chuyện khùng nói Cao Đài Tiên ông có nói 10.000 hay chuyện dân gian Tiên Rồng mà thế gian cho là huyền thoại và chuyện trong sấm ký của Trạng Trình hay của những vị Tiền nhân khác để lại. tuy nhiên khùng chỉ xin luận cái lý lẽ dựa theo kinh dịch và lý số trước rồi nếu có nhớ chi thấy có lý luận khả dĩ thuyết phục dc thì thêm vào cho nó đầy đủ.....cũng như mong mọi người nếu có thể cứ góp ý vào cho rõ lẽ tại sao Trạng Trình nói:nước nam thường có thánh tài sơn hà vững đặt ai hay tỏ tường .

cứ theo như kinh dịch thì quẻ cuối của cuốn kinh này chính là hai quẻ thuỷ hoả mà có....cái thì đã xong cái thì chưa xong.......hay vị tế ký tế gì cũng mặc....khùng ta họ điên chữ nghĩa mù mờ chỉ có nói theo hứng của Trí Tri....dù chưa hẳn đúng. nhưng theo lý thì quẻ chưa xong phải là quẻ cuối cùng của Kinh Dịch....và quẻ này cũng là quẻ thuộc thuỷ làm chủ......vì trong huyền thoại dân gian ca ngời rồng nhiều hơn tiên....cũng như cái khởi thuỷ là Thăng Long.....Thăng là vì có chuyện Lạc Long hạ lưu khai khẩn "Hạ nghịch nghĩa với Thăng"
vậy quẻ trước quẻ chưa xong là thời kỳ của Tiên Âu Cơ......và hai thời phải khác nhau hay nghịch nhau cái từ nam ra bắc cái từ bắc về nam......hay đúng hơn là nam hạ bắc thượng.

trong Cao Đài có thánh ngôn nói khi tạo Thiên lập Địa Trời cho 100 ức nguyên nhân xuống để khai hoang dây dỗ loài hoá nhân và quỉ nhân để chúng tiến hoá thành người cho hoàn thành sứ mệnh: Yết Đế Yết Đế....Ba LA Yết Đế Ba La Yết Đế......Bồ Đề Tát Bà Ha. một trăm ức này có khác gì cái 100 trứng đẻ trăm con của cha rồng mẹ Tiên hả BD......??? thôi cứ từ từ nhe nhớ gì trong khi thiền thì moi ra còn ko thì bí.

rồi nếu nhìn Bát Quái thì hai quẻ lý khảm phải đi hai bước thuận càn khôn thuận nghịch tam cung lôi cấn nhất bước nhị cung đoài tốn tam thuận nhị nghịch v.v.......mới nhớ rồi vì nghĩ vẩn vơ mà cái óc nó chạy đâu mất rùi mai mốt nhớ phần này thì tiếp.

moi mãi vẫn ko nhớ ra dc .....thôi thì tiếp bằng cách lái sang chuyện thất vận nhe.

trong thất vận thì dù là số 50 chi tổng nhưng có lẽ vì thời của cả 10.000 năm chia làm 4 vận kỳ......mà trong post nào đó khùng có nói: bên tây âu là Europe vì lấy chữ cái làm căn khác với bên Đông Á lấy số làm chuẩn.......cho nên một thế kỷ chia là 4 vận tức 25 năm vì bên tây lấy dương là 25 của Thích Ca.....còn bến đông lấy 20 cho một vận trong cửu vận là 180 năm.....cho nên nếu trước khi thời Thích Ca thị hiện thì có lẽ phải dụng lý hướng ngoại hay tầm Đạo.....rõ hơn thì theo lý số thất vận thì phải là từ sô 1-24 hay 1-25.... rồi sau khi Thích Ca sanh thì vì Thích ca khuyến tu nên lý số là từ 49 ngược về 26 hay 49-25 ......cái này khùng chưa thấu cho rõ chưa luận thêm dc......coi như bí tại đây. vì để khùng coi lại coi sử nói thời tiền Âu Cơ hay thời trước của nước VĂn Lang ra sao rồi luận cũng ko muộn. xin nhớ là chưa đúng lắm khùng ko tính luận sang cái này nhưng vì moi mãi ko ra cái kia thì lái bừa.....đợi sau này tiếp cho rõ. [/align] [/align]xin lỗi vì post hình ko hiện lên......mà BD phải tự bấm vào cái link nó mới hiện.........những bài này tuy viết đã lâu nhưng vì lẽ khùng ko rảnh hơn nữa chỉ còn một tháng thì khùng ko nổ bậy bạ nữa nên đành lấy bài cũ post cho kịp.......mong thông cảm......và xin đừng trách nêu post bài ko thứ tự vì khi post lại hay lộn xộn......cám ơn.[/align]
đức khùng
Đăng nhập để trả lời
0



Posts: 1226
01-14-2008 , 11:41 PM    



 [/align]khi bàn tới lý số tượng lý hình nhi mà chúng ta ko tham hiểu cái lẽ bất khả xâm phạm bất khả thay đổi của chữ Lý thì thật ko chi mê dại ngu si cho bằng.....tại sao.....??? xin luận giải theo lẽ tư duy của khùng sau đây:

giả tỷ như BD suy tư về một lý do nào đó.......rồi tìm ra sự thật cái lý của nó tại sao thế này thế nọ v.v........thì thử hỏi cái lý đó có bị bất cứ một cản trở nào mà chở nên sai chạy hay biến đổi hay không........??? trừ khi là chúng ta chưa suy cho rõ cái chân Lý hay chưa sét tỏ Lý của nó.......chứ một khi đã là chân Lý thì ko chi khả dĩ có thể thay đổi......thí dụ khùng hay hỏi BD nếu có trên mà không có dưới thử hỏi có dc hay ko.......??? khi nói có trên mà ko có dưới tức là nói nếu có cái ở trên mà ko có cái dưới thì cái trên kia ở trên cái gì......??? nếu ko có cái dưới nó thì tại sao gọi nó là cái ở trên.....yes.....??? cho nên cái lý lẽ bất khả phân chia hai phía trên và dưới hay rõ hơn là âm dương thì dù BD có bị mê muội che mờ hay ngu dại thì cái lý kia vẫn thế.........cho dù chúng ta có ngu dại mà ko hiểu thì sự vật vẫn vậy......ko thay đổi ko gì cản trở nó như thế......yes......???.

cho nên khi chúng ta tham thấu dc chân Lý nào đó thì cái đó gọi là Định Lý hay chữ Định của nhà Phật.......bởi lẽ chữ Định của Phật nó thuộc về chân Lý cho nên càng vững chắc bất khả thay đổi di dời.........như câu: "Phật trong Ba đời đều thuyết nhân quả" ý nói bất kể ai mà chứng đắc Phật quả thì luôn thuyết lý nhân quả.......{nói vậy ko có nghĩa khùng này xưng chi hết mà chỉ là mượn hoa cúng Phật} hoặc là câu: "muôn kiếp có ta nắm chủ quyền" chữ TA ở đây có nghĩa là lý âm dương nhân quả......= ý nói cái lý nhân quả luôn luôn là vậy.

rồi nói sang chuyện khi BD nghe khùng Luận ngữ diễn giải cái lý mà thấy cái lẽ vay trả ko thể cãi.......rồi vì sợ nghiệp duyên nợ nần mà ko muốn sát sanh cá thịt hay vay nợ.......nhưng khổ cái là bởi cái mỏ đã quen ăn quen nhai từ lúc chưa chào đời từ vô thỷ.......cho nên khó bỏ.....rồi suy nghĩ ra nhiều lý do nhiều cản trở để biện minh cho cái dạ tham ăn ham nuốt háo sát của mình thì thiệt là ngu mụi.....tại sao.....??? thử hỏi nếu chúng ta mà thật tri cái lý vay trả ko thể khác dc thì dù có tham ăn cỡ nào cũng ko có ai lại muốn hoá thú thành thú rồi bị giết chỉ vì miếng ăn......trừ khi lòng tin chưa có Tâm Trí chưa tri dc chân Lý lòng chưa thấu cái lẽ..........còn nếu như thấu lý và tự tâm cũng ko có lý do nào cãi dc ........rồi cứ ăn thì cứ việc ăn........nhưng chớ có hỏi sao sau này khi đầu thai lại quên lý lẽ mà phải đầu thai làm thú vật để trả.......??? xin thưa là vì ngày nay khi nhai thịt cá cũng cố tình quên lý lẽ để nhai cho ngon miệng thì ngày sau sẽ quên lý lẽ để đầu thai cho kẻ khác ăn nuốt lại cho ngon mỏ chúng nó.......yes.....??? cũng như có người tự đem chuyện người nhà ko muốn mình ăn chay để biện minh cho cái lòng tham sát.....thì thử hỏi ko lẽ chỉ vì họ ko muốn mà mình bỏ cái Lý cái Lẽ sự thật hay sao.......vì nếu là lý chân thật thì chuyện nhai thịt cá là tự mình muốn làm thịt cá hay có thể nói cơ thể thơm tho lại muốn thúi tha tanh hôi.....rồi cái mỏ luôn khoe khoang mình thông minh và tự mãn........thiệt là càng nói càng buồn cho thói đời này........!

hay vì còn duyên trước kia bị nó nhai nó giết mà sanh lòng oán hận móng dạ trả thù ko giằng lòng dc......cho nên ngày nay khi có cơ hội nhai ăn lại cá thịt thì ko bỏ dc cũng như khi xưa làm cá thịt bị nhai ăn lấy làm tức là hận ko giằng lòng báo thù dc.....yes....??? chính bởi cái lý lẽ âm dương hai chiều cho nên khi bị nhai nuốt mà khởi lòng ức hận kẻ giết mình chứ ko nghĩ tới là hành động sát sanh và nhai thịt cá máu tanh là thấp kém là gian ác......mà cứ vì chữ thù nên mong muốn báo.......dù có học theo thú tánh hay bỏ mặc thiện tánh nhân lành mà đi nhai thịt máu tanh hôi......nói vậy BD cũng tự hiểu thêm dc là mọi trường hợp mọi vấn đề đều có lý âm dương trong đó.......đây chính là cái định lý mà khùng thấy dc.....xin nói chữ Định một chút:

khi ta đọc kinh nhà Phật thì chữ Định rất quan trọng....vì lẽ nhờ có Quán sát có tham thiền cũng chỉ vì chữ Định....tại sao....??? bởi lẽ chữ Định có nghĩa là Định Lý......mà Lý một khi đã Định thì bất di bất dịch........cho nên sau khi biết dc Định Lý thì có thể tham thấu hiểu dc nhiều thứ......như khi chúng ta học trong trường ngày nay nhờ có dc định lý mà chùng ta có công thức giải mã vấn đề hay nhờ định lý mà làm toán v.v......thế nên kinh Phật nói nhờ có Định sanh Huệ......vì chữ Huệ là cái nghĩa nhìn thấy và hiểu sự vật vấn đề.....tương tự như nhờ định mà giải đáp vấn đề.......cho nên khi khùng tham thấu dc Định Lý Âm Dương thì khùng có thể nhìn sự vật ở mọi khía cạnh và luận giải nhiều thứ nghe có lý có thể thuyết phục mọi người......dù chẳng có máy móc chứng minh mà khùng này lại nói chuyện trên mây dưới biển mọi tội trạng và kết quả của thế gian từ trước cũng như sau này......{xin chớ trách khùng kiêu ngạo}.......nhờ đâu khùng khả dĩ tham thấu và tin chắc rằng Lý âm dương là Định Lý bất di dịch.....??? xin thưa sau đây:

nếu từ Hư Vô mà khởi sanh {bởi lẽ dù bất cứ trường hợp nào thì thủa ban đầu cũng chỉ là số không chưa một vật....yes......???} cho nên nếu như khùng lý luận chuyện khởi tiên khởi thuỷ là vì chẳng có chẳng ko cho nên phải có phải không nếu như một trong hai cái kia có.......mà tự tánh Hư Vô chính thị là Không........{nhưng chẳng phải Không}......chính cái lẽ chẳng phải không hay có này mà biến sanh.......cho nên mọi sự phải nhờ cái lẽ chẳng có chẳng không này mà biến hoá sanh thành.......vì nó là gốc là cái chính cái chi chủ bất khả thay đổi......nếu ko nhờ nó mà sanh hoá thì ko một cái chi tồn tại dc........cho nên Cao Đài Tiên Ông có giáng cơ nói là: "nếu ko có ý thầy thì ko chi sanh tồn" là ý nói nếu cái Lẽ Hư Vô ko có ý tưởng là Không thì chẳng có cái Có........mà ko có cái khí Hư Vô thì cũng chẳng thể có cái Không.............nếu ko có hai cái này thì làm sao sanh hoá.....???

vì lẽ chẳng không hay có này mà có cái gọi là đồ Lý Âm Dương......BD thấy cái màu trằng nàm trong màu đen là ý nói cái không hoá thành có.....cái có biến thành không......và cái trắng nằm trong đen.........{và ngược lại}.....cho nên gọi là lý âm dương.....âm dương là nói hễ có cái này thì có cái kia.....chứ ko nhất thiết đối nghịch.....vì lẽ có đối nghịch thì có thuận thảo........cho nên chữ Âm /Dương ko có nghĩa là đối mà có nghĩa là hai mặt một câu chuyện như kiểu hai mặt sáng tối của một trái đất Earth.......thế nên nếu khởi đầu là nhờ lý gì mà có.....??? do cái gì mà sanh hoá......??? và nếu nhờ cái Lý Hư Vô mà có thì có phải khí Hư Vô là chúa tể muôn loài là Cha Sanh vạn hữu vạn Linh hay ko......??? "Tiên Phật chi chủ" chính thị là Ta.....{Ta đây là khí Hư Vô...&lt;=&gt;....Âm dương}.....và nói "Vô Vi Nhi Dịch sử Quần Linh" là ý nói tuy Vô Vi Vô hình nhưng là cái phân sử mọi loài vạn vật dù mi là Tiên hay Phật bất kể Ta cũng là cái Lý tạo tác cho mi.......mi làm lành thì hưởng thiện báo còn tác hai thì nhận cái hoạ.......có ai ra khỏi Lý ......có chi không nhờ Lý mà sanh tồn......???

khi rảnh thì tiếp......nếu BD ko thích bỏ cái thói vay mà ko muốn trả thì xin miễn đọc bài mà sanh ấm ức......vì những gì khùng này viết chỉ gây cho bạn khó chịu.....chớ trách.[/align]
đức khùng
Đăng nhập để trả lời
0