Hai người vừa nói, vừa cúi xuống ôm chàng thanh niên lên, đem chàng vào trong đại sảnh, đặt chàng lên một chiếc trường kỷ.
Lúc này ngồi trên ghế trong sảnh đường, chàng không bị nước mưa dội vào người nữa, tuy nhiên trên trán chàng vẫn còn lăn tăn mấy giọt nước. Đó là những giọt mồ hôi, vì quá đau đớn nên chàng xuất hạn (mồ hôi) dầm dề.
Mấy phút sau, chợt có tiếng chân người từ phía nội đường tất tả bước ra, trong chớp mắt đã thấy hai bóng người chạy vội ra tới sảnh đường.
Lúc này trời đã gần hoàng hôn, lại thêm có mưa gió giông tố, nên trong sảnh lờ mờ tối.
Hai bóng người vừa chạy ra, đã quát bảo gia nhân:
- Thắp đèn lên!
Lập tức có người mang đèn lại, hai người mới ra vội bước đến trước mặt chàng thanh niên bị thương.
Trong hai người, một người là ông già khoảng 60 tuổi, còn một người nữa trung niên vào trạc 40 tuổi, nét mặt oai phong hùng khí, mới trông qua cũng hiểu ngay đó là một tay võ lâm cao thủ.
Ông già tiến lên một bước, nét mặt đầy vẻ kinh ngạc, kêu lên:
- Kim hiền điệt! Cháu làm sao thế?
Thanh niên, trên mặt lộ vẻ đau khổ phẫn uất, giọng nói hết sức kích động:
- Gia phụ chết mất rồi... còn cháu... cháu bị trọng thương!
Người trung niên hừ một tiếng căm giận, vội hỏi:
- Kẻ nào hạ độc thủ vậy?
Chàng thanh niên chống hai tay trên kỷ, mình phục xuống, để lộ vết thương kinh khủng trên lưng cho hai người trông thấy.
Đột nhiên cả ông già lẫn người trung niên biến hẳn sắc mặt, bất do tự chủ, nhảy vội một bước lùi lại.
Cả hai lúc đầu có vẻ khí phách anh hùng xiết bao, vậy mà lúc này không ai có thể bảo họ là anh hùng hảo hán.
Cả hai có vẻ như đã trông thấy một vật ma quái ghê gớm, khiến họ sợ hãi đến cùng cực, đồng thời họ có vẻ như đã thấy một tai ương đại hoạ kinh khủng giáng xuống đầu họ. Mặt họ nhợt nhạt như người chết, toàn thân họ run rẩy.
Chàng thanh niên cúi xưống như vậy rồi lại gắng gượng nhịn đau, ngồi thẳng người lên, nói:
- Kỳ bá phụ, cháu...
Chàng chỉ nói được bốn tiếng, rồi ngừng bặt, không sao thốt ra được lời nào nữa và ngã lăn ra bất tỉnh.
Thì ra từ lúc bị trọng thương đến giờ, chàng đã cố gắng quá nhiều, lại phải ôm lưng ngựa xông pha mưa gió mới về được đến đây, bởi vậy lúc này chàng đã hoàn toàn kiệt lực, không sao gượng được nữa.
Hai người đứng trước mặt chàng, một người là chủ căn nhà này.
Đó là người trung niên, anh em kết nghĩa với phụ thân chàng thanh niên.
Người trung niên đó tên hiệu là Ngân Điêu Kỳ Á Phong. Còn ông già là sư huynh của Kỳ Á Phong, tên gọi là Bạch Nhiêm Bá Thuần Vu Kỳ. Cả hai đều là nhân vật tên tuổi trên chốn giang hồ.
Cũng vì trông thấy hai người này, chàng thanh niên chợt thấy lòng hy vọng báo cừu bừng nổi, nên trong tâm quá khích động, chàng mới ngất đi như vậy.
Sau khi chàng thanh niên chết giấc, hôn mê bất tỉnh, Kỳ Á Phong và Thuần Vu Kỳ đứng lặng im, đưa mắt nhìn nhau.
Hai người có vẻ kinh dị hất sức, ngay đến hơi thở cũng dồn dập hổn hển.
Thuần Vu Kỳ chỉ tay vào chàng thanh niên đang ngất lịm, lên tiếng hỏi người trung niên:
Sư đệ, nó... có phải đây là... do những người trong Câu Hồn Bang hạ độc thủ không?
Dáng điệu Kỳ À Phong lúc đó lộ vẻ ngần ngại, bất nhẫn, hình như Kỳ Á Phong không muốn nhìn nhận sự thật đó chút nào, song biết rằng không sao tránh được.
Kỳ Á Phong đáp:
- Ngoài Câu hồn bang ra, còn có ái chém người bị thương và để lại trên lưng hai nét rạch như hình chữ thập thế này?
Bạch Nhiêm Bá Thuần Vu Kỳ kinh sợ nói:
- Sư đệ, việc này chẳng phải chuyện đùa đâu.
Lỳ Á Phong đứng lặng im nhìn chàng thanh niên bị thương, không nói một lời.
Thuần Vu Kỳ lại nói:
- Sư đệ, tôi là sư huynh của sư đệ, không phải tôi muốn khuyên sư đệ làm điều bất nhân bất nghĩa, nhưng sư đệ thử nghĩ kỹ xem, nếu sư đệ ra tay cứu nó, gây thù với bọn Câu Hồn Bang, tức là sư đệ đã rước lấy cái họa tan cửa nát nhà đó!
Thuần Vu Kỳ nói đến chữ "tan cửa nát nhà", Kỳ Á Phong rùng mình.
Kỳ Á Phong ngẩng đầu lên nói:
- Sư huynh, tôi cùng phụ thân của nó, cùng xưng là Kim - Ngân Song Điêu thề cùng sinh cùng tử, thân thiết như tay chân. Nếu tôi không giúp cứu nó, thì làm sao cho phải lẽ?
Thuần Vu Kỳ dậm chân nói:
- Sư đệ, vấn đề không phải là thế, việc đáng lo là việc căn cơ gia sản của sư đệ. Kim Điêu không biết đã gây thù chuốc oán với Câu Hồn Bang từ bao giờ, nay mới gặp tai hoạ này. Thằng bé vừa nói Kim Điêu đã chết rồi, coi tình hình này toàn thể gia đình Kim Điêu chỉ có một mình nó trốn thoát. Sư đệ dù có hy sinh cả gia thế và tính mạng đi nữa, cũng không cứu được nó nữa đâu.
Kỳ Á Phong đứng lặng người một lát rồi hỏi:
- Theo ý kiến của sư huynh, bây giờ phải làm thế nào?
Giữa lúc đó chàng thanh niên đã bắt đầu hồi tỉnh lại. Chàng khẽ mở mắt ra thấy Kỳ Á Phong và Thuần Vu Kỳ chỉ đứng trước mặt mình nói chuyện, mà không ra tay cứu chạy ngay cho vết thương của mình, nên chàng lấy làm lạ vô cùng.
Chợt thấy Kỳ Á Phong hỏi như vậy, chàng lại càng ngạc nhiên hơn nữa.
Chàng cố nhịn đau, mím mồm không rên rỉ, mắt lại nhắm lại như cũ.
Thuần Vu Kỳ trả lời:
- Trong lúc thằng bé này đang hôn mê bất tỉnh, ta đem nó ra vứt bỏ ở ngoài đường, như vậy không có liên luỵ gì đến chúng ta nữa. Giải pháp giản dị như vậy, nhưng chỉ sợ Câu Hồn Bang có tai mắt khắp nơi, biết nó đã đến đây rồi. Ta phải hành động ngay mới được.
Những lời nói của Thuần Vu Kỳ đập vào tai chàng thanh niên nằm nhắm mắt ở trước mặt, mỗi chữ mỗi câu nghe rõ mồn một.
Trong lòng chàng thật vô cùng đau đớn và phẫn uất. Tuy vậy chàng vẫn yên lặng không lên tiếng.
Đó mới chỉ là lời nói của Thuần Vu Kỳ. Họ Thuần chỉ quen biết sơ phụ thân chàng, không có liên lạc thâm tình, có lẽ vì vậy mà y có thái độ tệ bạc.
Chàng cố ý chờ lời đáp của Kỳ Á Phong, để xem người anh em kết nghĩa với cha chàng nói như thế nào.
Trong thâm tâm, chàng thanh niên đã tưởng tượng chắc thế nào Kỳ Á Phong cũng nghiêm giọng trách mắng Thuần Vu Kỳ là người vô tình vô nghĩa.
Song le chờ mãi, chẳng thấy Kỳ Á Phong nói gì hết.
Chàng thanh niên cảm thấy lửa giận bốc lên đầu bừng bừng, thương thế mỗi lúc một đau đớn thêm, tưởng không chịu nổi nữa. Chàng mở mắt nhìn thấy Kỳ Á Phong có vẻ do dự bất quyết.
Cố nhịn đau, chàng thanh niên vụt cười lớn, lên tiếng:
- Hai vị chớ có lo ngại làm gì cho hại sức khoẻ. Tôi không cần đợi hai vị ra tay vứt tôi ra khỏi cửa đâu. Tôi tự đi lấy được.
Nói dứt lời chàng nín hơi vận khí, cố sức đứng lên, song hai chân chàng run rẩy, người lảo đảo, chỉ chực ngã.
Vì chàng dùng sức, miệng vết thương trên lưng chàng thanh biên lại bung ra, huyết tươi nhỏ xuống ròng ròng, đau thấu tâm can.
Tuy vậy chàng vẫn cương quyết quay mình đi, không thèm nhìn lại Kỳ Á Phong và Thuần Vu Kỳ một lần nào nữa. Chàng loạng choạng bước ra phía cửa.
Đi được vài bước, chàng thấy mắt hoa lên như thể có muôn ngàn ngôi sao nhảy múa trước mặt.
KỲ Á PHONG QUYẾT ĐỊNH HY SINH
Nghiến răng chịu đựng, chàng thanh niên dấn bước, lảo đảo đi ra cửa. Chàng biết mình phải chết ở ngoài đường dưới cơn mưa bão, còn hơn là chết trong nhà Ngân Điêu Kỳ Á Phong, nhất là chết trước mặt con người hèn nhát.
Lúc này chàng thanh niên cảm thấy hối hận hết sức. Chàng nghĩ tại sao không nằm trên mình ngựa, cứ thế chạy thẳng, cho tới khi chảy hết máu trong người rồi tắt thở? Tại sao còn đến nhà này làm gì cho thêm nhục?
Chàng vẫn loạng choạng bước đi thêm được bảy tám bước nữa. Máu trên lưng chàng chảy xuống chân rồi xuống đất, thành thử mỗi bước chân chàng đi để lại những dấu vết chân máu, trông thật hãi hùng ghê sợ.
Bạch Nhiêm Bá Thuần Vu Kỳ đứng trông theo chàng thanh niên, khe khẽ thở dài.
Trong khi đó, Ngân Điêu Kỳ Á Phong cũng nhìn theo, nhưng trên mặt Kỳ Á Phong lộ vẻ cực kỳ đau khổ.
Chàng thanh niên bị thương lúc này đã bước ra tới cửa, chàng dừng lại để nặng nhọc đưa tay lên đẩy cánh cửa.
Cánh cửa vừa mở, nước mưa ở bên ngoài lập tức theo gió tạt bắn ào vào.
Đột nhiên Kỳ Á Phong chạy về phía chàng thanh niên, miệng kêu lớn:
- Kim hiền điệt!
Chàng thanh niên như không nghe tiếng gọi khẩn cấp đó. Chàng tiếp tục bước ra ngoài.
Nhưng Kỳ Á Phong đã nhảy vọt ra, thân hình nhanh nhẹn như chim bay, thoáng một cái đã đứng chắn trước mặt thanh niên và nói lớn:
- Kim hiền điệt! Cháu hãy quay lại. Ta sẽ chữa vết thương cho cháu.
Kỳ Á Phong nói một cách cương quyết, đột ngột, khiến chàng thanh niên giựt mình hỏi:
- Ông nói sao?
Phía trong sảnh, Thuần Vu Kỳ cũng kêu lớn:
- Sư đệ, sư đệ điên à?
Lúc đó, nét mặt của Kỳ Á Phong hết sức cương quyết, chẳng nói chẳng rằng tiến lại bên thanh niên, đưa tay ra đỡ chàng và dìu chàng trở lại trong sảnh.
Kỳ Á Phong quay lại nói với ông già:
- Sư huynh, đê làm người tuy chẳng dám tự xưng là một trang hảo hán, song cũng không phải là hạng người hèn nhát thấy người sắp chết mà không ra tay cứu giúp.
Trên nét mặy chàng thanh niên bị thương lúc đó hiện rõ vẻ hứng khởi và cảm phục.
Thuần Vu Kỳ tức giận vô cùng, bàn tay hắn vỗ xuống mặt bàn một chưởng thật mạnh, nghe rầm một tiếng. Mặt bàn gỗ dày như vậy đã bị thủng xuyên qua.
Người nội công còn non kém muốn vỗ một chưởng thủng qua mặt bàn như vậy chẳng phải là việc dễ dàng. Hơn nữa lỗ thủng ở trên mặt bàn lúc đó hiện rõ hình bàn tay với năm ngón rành rõ phân minh, như thể bị dao hay cưa sắt bén cắt theo hình tay người vậy.
Sở dĩ Thuần Vu Kỳ có công lực kinh người như thế là vì hắn đã bao năm khổ luyện một ngón tuyệt kỹ của sư môn tên gọi là “Hồng sa chưởng”. Lúc này, quá tức giận sư đệ của hắn là Kỳ Á Phong đã không nghe lời hắn khuyên bảo, nên hắn đã dùng tới sáu thành công lực của môn “Hồng sa chưởng”.
Sau khi vỗ thủng bàn, Thuần Vu Kỳ lớn tiếng nói:
- Sư đệ, như vậy là sư đệ muốn chết, không thiết sống nữa đó. Sư đệ không nghĩ đến vợ con hay sao? Câu Hồn Bang ra tay dữ dằn ác độc vô cùng, ai ai cũng biết thế. Sư đệ… sư đệ…
Hắn nói đến đó, không biết vì quá khích động hay vì kinh hãi, câu nói đứt quãng luôn, không tiếp tục được nữa.
Khuôn mặt Kỳ Á Phong lúc đó có vẻ hết sức thống khổ, hai mắt nhắm nghiền, mồ hôi trên trán vã ra, nhỏ xuống từng giọt.
Một lùc sau Kỳ Á Phong mới nòi:
- Sư huynh, anh giúp tôi dẫn vợ con tôi rời khỏi nơi đây được không?
Thuần Vu Kỳ gay gắt hỏi lại:
- Đi khỏi đây? Mà đi đâu? Dù có đi đến chân trời góc biển Câu Hồn Bang cũng không buông tha, chúng sẽ đuổi đến tận cùng. Chỉ có cách là tống cổ ngay tên tiểu tử này ra khỏi cửa, hoạ may mới xong mà thôi.
Nét mặt Kỳ Á Phong đanh lại như sắt thép, da mặt một màu xám ngắt. Chàng nói:
- Sư huynh, ý tôi đã quyết rồi!
Thuần Vu Kỳ tiến lên một bước, dằn mạnh từng tiếng:
- Tôi không cho phép sư đệ hành động dại dột như vậy.
Đột nhiên Kỳ Á Phong bật ra một chuỗi cười dài, hai mắt tia ra hào quang sáng quắc, chiếu thẳng vào mặt Thuần Vu Kỳ.
Cái nhìn đầy vẻ quang minh chánh đạo và uy nghiêm đó khiến Thuần Vu Kỳ không tự chủ được, phải lùi lại một bước, rồi lùi nữa… lùi nữa về phía sau.
Kỳ Á Phong chờ hắn lùi lại đến 6, 7 bước mới xẳng tiếng nói:
- Ngươi lấy tư cách gì cản trở việc làm của ta?
Thuần Vu Kỳ mấp máy môi như muốn nói, song không thốt được một lời nào ra khỏi mồm.
Kỳ Á Phong đưa hai tay lên giữ miếng, miệng quát lớn:
- Ngươi đi khỏi đây mau!
Vẻ mặt, dáng người của Thuần Vu Kỳ lúc đó thật hết sức khổ sở, trong lòng hắn đang có hai ý nghĩ tương phản tranh đấu kịch liệt: ở lại hay bỏ đi?
Nhưng hắn nghĩ không lâu. Đột nhiên hắn quay người đi, không nói một lời, bước thẳng ra đến cửa, rồi nhảy luôn ra ngoài đường, thân hình biến mất vào đêm tối, giữa cơn mưa gió rào rào…