<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-19 17:43:28nhudong>
Thơ Như Đồng
Thơ viết cho em
Bài thứ nhất
Ta cảm ơn Thượng Đế vì đã sinh ra em
Vũ trụ quanh ta tối đen em là đóm sáng .
Ta cúi mặt đi trong đắng cay
Em ngẩn trong kiêu sa thất vọng
Vụt khỏi tầm tay của hai ta là sa mạc lòng người
Mênh mông cách biệt là biển đời oan trái .
Ta đi
Không ngoái lại
Nhưng
Ngàn năm sau
Vạn năm sau
Ta không quên .
1992
Thơ viết cho em
bài thứ hai
Có những lúc có những kẻ vác dao nhảy bổ vào tôi
Người mà tôi không hận thù .
Có những lúc có những kẻ bạt tai tôi
Người mà tôi chưa hề quen biết .
Có những lúc có những kẻ đòi nợ tôi
Người mà tôi không hận thù .
Trong lúc khốn cùng
Em chết thay tôi
Từ nhát dao của những kẻ vô tình .
Tôi đưa em về một xứ đảo hoang vu
Ở đó chỉ có tôi và em
Tôi chôn em trong chiếc hòm pha lê nước mắt
Tôi chôn em trong những câu thơ .
Tôi xây cho em những lâu đài cao ngất
Bằng hình bóng của em .
Tôi đào cho em những vưc sâu ngăn cách
Nơi tận cùng trái tim .
1994
Thơ viết cho em
Bài thứ ba
Anh muốn tặng em món quà
Nhưng anh không có gì quí giá để tặng em
Nếu như anh có một điều ước
Anh tặng em điều ước đó
Anh viết tặng em những câu thơ
Câu thơ thì vụng về bất lực
Anh theo em cho hết một đời anh
Nhặt những hòn sỏi in dấu chân em
Anh theo em vào giấc ngủ
Với mùi hương em để lại bên đường .
1994
Thơ viết cho em
Bài thứ tư
Xin em tha thứ cho đôi bàn chân tôi lấm láp dẫm lên
tấm tthảm sạch nhà em .
Tha thứ cho những ngày tháng gian nan làm cho
khuôn mặt tôi nhiều bui bặm hằn lên những vết
chai gân guốc .
Chiếc hôn đầu làm em hoảng sợ , em đau .
Món quà mà tôi tặng cho em
Không phải là đóa hoa mềm mại .
Hạnh phúc mà tôi dành cho em
Không phải là ngôi nhà ấm áp .
Trong cái nhìn trần trụi
Là tình yêu tôi .
Cảm ơn một lần em đến bên tôi
Là hạnh phúc lớn lao là vực sâu mất mát
Bên kia dốc của một đời
Tôi đợi em hoài mà không thấy em đâu .
1995
Thơ viết cho em
Bài thứ nhất
Ta cảm ơn Thượng Đế vì đã sinh ra em
Vũ trụ quanh ta tối đen em là đóm sáng .
Ta cúi mặt đi trong đắng cay
Em ngẩn trong kiêu sa thất vọng
Vụt khỏi tầm tay của hai ta là sa mạc lòng người
Mênh mông cách biệt là biển đời oan trái .
Ta đi
Không ngoái lại
Nhưng
Ngàn năm sau
Vạn năm sau
Ta không quên .
1992
Thơ viết cho em
bài thứ hai
Có những lúc có những kẻ vác dao nhảy bổ vào tôi
Người mà tôi không hận thù .
Có những lúc có những kẻ bạt tai tôi
Người mà tôi chưa hề quen biết .
Có những lúc có những kẻ đòi nợ tôi
Người mà tôi không hận thù .
Trong lúc khốn cùng
Em chết thay tôi
Từ nhát dao của những kẻ vô tình .
Tôi đưa em về một xứ đảo hoang vu
Ở đó chỉ có tôi và em
Tôi chôn em trong chiếc hòm pha lê nước mắt
Tôi chôn em trong những câu thơ .
Tôi xây cho em những lâu đài cao ngất
Bằng hình bóng của em .
Tôi đào cho em những vưc sâu ngăn cách
Nơi tận cùng trái tim .
1994
Thơ viết cho em
Bài thứ ba
Anh muốn tặng em món quà
Nhưng anh không có gì quí giá để tặng em
Nếu như anh có một điều ước
Anh tặng em điều ước đó
Anh viết tặng em những câu thơ
Câu thơ thì vụng về bất lực
Anh theo em cho hết một đời anh
Nhặt những hòn sỏi in dấu chân em
Anh theo em vào giấc ngủ
Với mùi hương em để lại bên đường .
1994
Thơ viết cho em
Bài thứ tư
Xin em tha thứ cho đôi bàn chân tôi lấm láp dẫm lên
tấm tthảm sạch nhà em .
Tha thứ cho những ngày tháng gian nan làm cho
khuôn mặt tôi nhiều bui bặm hằn lên những vết
chai gân guốc .
Chiếc hôn đầu làm em hoảng sợ , em đau .
Món quà mà tôi tặng cho em
Không phải là đóa hoa mềm mại .
Hạnh phúc mà tôi dành cho em
Không phải là ngôi nhà ấm áp .
Trong cái nhìn trần trụi
Là tình yêu tôi .
Cảm ơn một lần em đến bên tôi
Là hạnh phúc lớn lao là vực sâu mất mát
Bên kia dốc của một đời
Tôi đợi em hoài mà không thấy em đâu .
1995