#1463 —
20.11.2010 08:33
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-20 08:34:47Liên Thơ>
Cây phi lao xanh
Mừng chị gái yêu tròn 40 tuổi!
Mẹ sớm có em, chị phải xa nhà
Nhường mẹ cho em, chị về ở với dì
Thôi bú sữa, chị ăn cơm mớm
Dì như mẹ, nâng niu chị viên ngọc quý.
Đến tuổi chị đi học, em được đi theo
Để cùng tránh bom, để trông chừng chị.
Mẹ bảo chị hiền, em thì ghê gớm
Ai bắt nạt chị đã có em bênh.
Chung một lớp, chung bao kỉ niệm
Bạn bè ngạc nhiên, hai đứa là chị em?
Một đen như than, một trắng hồng như trứng,
Một hiền như bụt, một dữ như ma,
Một siêng năng việc nhà, một lười như hủi,
Một thích đi chơi, một chỉ ở nhà
Thay mẹ chăm lợn gà, dạy đỗ các em
Cơm nước, giặt giũ, một mình chị gánh vác.
Ngày ngày chị luôn tay luôn chân
Hết học bài lại lo quét dọn.
Tối tối chị thức quạt, xoa cho em ngon giấc
Ba cứ thương chị lúc nào cũng nhường em.
Một tuần công tác ba mẹ mới về nhà
Chị giấu chuyện em đành hanh đánh chị
Chỉ đem bài kiểm tra, đem thơ em ra khoe.
Em sà vào lòng ba đòi quà chị nhỉ
Truyện, thơ, mì tôm và vòng tay ba mẹ ấm áp
Truyền cho chị em mình yêu thương một tuần xa.
Thứ bảy, chủ nhật cả nhà lên Nà
Trồng đậu, trồng khoai chói, làm vườn thích thật.
Chiều ba dẫn chị em mình ra tắm biển
Cùng trẻ con xóm Đường Cái vui sao!
*****
Đang hạnh phúc bỗng ngập tràn dông tố
Mẹ đưa ba ra Hà Nội chữa bệnh, ai ngờ...
Ba đi mãi không về cùng chị em mình nữa.
Chúng mình khóc như thác gào, sấm dậy
Mẹ chết đi sống dậy biết bao lần
Mấy tháng trời em nằm bẹp giường
Mẹ chị lo, bạn bè vỗ về an ủi...
Con chim non hay hót là em
Tin tưởng bầu trời xanh sáng mãi
Em không nghĩ có ngày bão tố
Tối tăm bao trùm, gió dập, mưa chan...
Ba năm dưới mái trường Thái Phiên
Tang cha đè nặng nỗi đau côi cút
Biết ơn sách vở và tình thương của mẹ
Nuôi dưỡng chị em mình lớn khôn.
Lịch sử sang trang, một cơ chế chuyển dần
Chị em mình ngỡ ngàng từng bước đi mới mẻ
Lại vẫn là sách vở và tình mẹ
Dẫn dắt chị em mình qua buổi giao thời...
Một đời ba mẹ vì nước vì dân
Không một ngày mẹ dám nghỉ ốm đâu.
Mẹ goá con côi lúc nào cũng cố gắng
Chị cùng mẹ thay ba đảm đang việc nhà.
Lúc tuổi già mẹ lại hay ốm đau
Chị trở thành trụ cột một mình gánh nặng
Hết bệnh viện nhà ra bệnh viện trung ương
Chị em mình mơm nớp nỗi lo côi cút.
Chị tần tảo thuốc thang, cơm cháo
Một nách bà, một nách cháu yêu
Tất bật chị với niềm lo mới
Mẹ và cháu đang chờ ở nhà.
Niềm vui của chị là thu quén việc nhà
Là chăm sóc mẹ, là lo toan cho cháu
Chị lặng lẽ chịu thương chịu khó
Giống hệt mẹ nết ở, nết ăn.
*****
Mẹ đến lúc theo ba, theo bà ngoại
Chị lo các em một lần ngã gục
Vai chị trở thành gối mộng
Em gục vào chết lặng những ngày đau.
May có hai đứa cháu như trời như đất
Níu chị em mình với nhân gian
Chị luôn sống quên mình nên chị hạnh phúc
Lúc nào cũng bận, không có giờ buồn...
Ai cũng thương, cũng quý chị hiền
Ai cũng bảo chị đúng là viên ngọc quý
Ánh sáng từ chị toả ấm nồng căn nhà nhỏ
Cho các em mặc lòng phấn đấu thi đua.
Em khổ đau vì sự nghiệp trồng người
Chị lặng lẽ giúp em tròn sứ mệnh.
Em dở hơi yêu thơ như kẻ nghiện
Tối tối chị trông chừng nhắc em ngủ kẻo đau.
Ba mẹ như cây tùng, cây bách không còn
Chị như cây phi lao hát ru tiếp lờp ba mẹ
Dẻo dai, kiên cường, chắn gió cát, che nắng mưa...
Không khoe sắc hương, quả mọng
Chỉ có màu xanh bên biển trời xanh!
Lê Minh Liên Thanh Thơ
1.5.1966 - 15.1.1965*15/1/2005
★
★
★
★
★
0