📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NỐILỜI YÊU THƯƠNG!

2.296 trả lời, 214.358 lượt xem — Trang 66 / 77
   Mừng tân gia!
Mừng ngôi nhà mới của người
Một bụi cải trổ ngồng lên mây
Một vạt răm héo chỏng chơ đất cằn*
Một vườn hoa lá xác xơ
Một đàn lợn nái tai xanh rành rành
Một đàn ngan, vịt dịch tràn đồng xa
Một đàn trâu cày long móng lở mồm
Một đàn ếch nhái uôm uôm chum sành...
 
Mừng ngôi nhà mới xênh xang
Bõ công những lúc chạy rông không nhà
Mừng người  quà biếu tinh ma
Rửa hờn nối nhớ niềm thương hổm rày!
                    Lê Minh Liên Thanh Thơ
                             4/9/4/2008
(*: câu ca xưa: Gió đưa cây cải về trời
                    Rau răm ở lại chịu lời đắng cay)
 
 

Đăng nhập để trả lời
0
Giả sử...
Giả sử chúng mình yêu nhau...
Giả sử vầng trăng sáng trên đầu...
Giả sử gió biển mơn man làn tóc rối...
Giả sử cơn dông chiều nay tan...
Giả sử tay trong tay...
 
Giả sử chúng mình yêu nhau...
Giả sử mùa hè không về nữa...
Giả sử hoa xoan thôi bay bay...
Giả sử con đường ta sóng bước
Mãi mãi xanh màu xanh 20!
                  Lê Minh Liên Thanh Thơ
                         9/4/2008

Đăng nhập để trả lời
0
      Cứ ngỡ
 
Cứ ngỡ bên nhau sum họp đủ đầy
Ai ngờ tan tác bọt bèo trôi...
Đẩy đưa chi nữa thời gian hỡi
Trôi mãi thuyền ôi phía xa vời...
                 Lê Minh Liên Thanh Thơ
                        10/4/2008

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-24 21:19:32LEMINHLIENTHANHTHO>
Áp...
 
Mắt ai ngấn lệ sầu đời
Nửa giọt rơi trong lặng lẽ
Nửa giọi trú vào môi tươi
Cho em hôn lên đắng ngắt
Áp trái tim lành lên trái tim đau!
                 Lê Minh Liên Thanh Thơ
                        10/4/2008
 


📎 2007621111..iTimYeu1

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-10 17:50:39LEMINHLIENTHANHTHO>
 
Thương đau
           Thương tặng Thuỷ!
Gói ghém tư trang cho người về quá khứ
Em gửi kèm theo thương nhớ, dặn dò
Vẫy tay tiễn biệt người về bến cũ
Có mái nhà xưa ngỏ cửa ngóng chờ.
 
Chị đã từng vò võ đợi trông
Nay em lại đèo bòng nỗi nhớ
Cứ chảy đi dòng sông li biệt
Bến nào vui người cứ tìm về…
 
Mây choàng bóng núi dần buông
Suối tình róc rách tơ vương mỗi ngày
Chập choạng cánh chim chiều lẻ bạn
Nhuốm màu thương đau một dải sơn hà!
                    Lê Minh Liên Thanh Thơ
                             5/10/4/2008
************************


quote:

Trích đoạn: Nhat_Ton

     Có voi đòi tiên
 
Quán này nhung nhớ mỗi em Hương
Thị Nở nhà tôi chả má hường
Nói tiếng yêu anh như đuổi quạ
Kinh hồn bạt vía hết khai mương
Khi nào em có về vườn cũ
Lúc ấy anh sẽ cởi cái cương
Thoát khỏi cửa lồng chim vẫy cánh 
Tha hồ oanh yến quyện du dương


****************************
Hão huyền
Mộng mị đêm qua còn sót lại
Một làn gió mát thổi bùng thương yêu
Mơn man làn môi xinh nhả ngọc
Đắm đuối mắt nhìn lồng lộng bóng nhau.
 
Phải chi đêm cứ dài theo ảo vọng
Nuôi hoài giấc mộng chuyện tri âm
Đôi lứa xứng đôi đẹp như mộng ước
Đừng thức người ơi, kẻo mộng không thành!
                    Lê Minh Liên Thanh Thơ
                             5/10/4/2008 
  


 

Đăng nhập để trả lời
0
   Trong em...
 
    Mỗi lần em đến vườn thơ
   Không thấy tên người dạ ngẩn ngơ
   Ở đâu người ấy, vần thơ ấy...
   Đã ngự trong em tự kiếp nào!
                 Lê Minh Liên Thanh Thơ
                          5/10/4/2008

Đăng nhập để trả lời
0
               Đáp lễ
 
Hồi hôm kiệt nữ ghé sang nhà
Nay mới mang quà tạ lỗi nha
Chỉ có vài lời suông sáo rỗng
Rượu ngon đãi khách nhanh mang ra./.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nhat_Ton

               Đáp lễ
 
Hồi hôm kiệt nữ ghé sang nhà
Nay mới mang quà tạ lỗi nha
Chỉ có vài lời suông sáo rỗng
Rượu ngon đãi khách nhanh mang ra./.

******************************
           Để dành
     Rượu ngon chưa có bạn vàng
Trà thơm vẫn cất để dành người mong
    Dăm bài thơ gói khăn tay
Để dành tặng bạn đến thăm một chiều!
                   Lê Minh Liên Thanh Thơ

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-11 07:27:27LEMINHLIENTHANHTHO>
Thân cốc
            Thương tặng Thuỷ!
Vẫn biết trên đời không có nhau
Mà sao xa xót cứ dâng trào
Thì thôi vỗ cánh lìa tổ ấm
Kỉ niệm gói tròn viên đá lăn.
 
Tụt dốc sâu hay vượt đèo cao
Nhẫn nại mình em thân cốc mò*
Bấm chặt ngón chân tưa bật máu
Hằn dấu thời gian bầm vết roi!
                    Lê Minh Liên Thanh Thơ
                        6/11/4/2008
(*: Câu thành ngữ : Cốc mò cò xơi)
 

Đăng nhập để trả lời
0
      Tảng đá
 
Dấu chấm như tảng đá đè
Người  chất chồng lên tim em bé nhỏ
Không xót sao hỡi người em yêu dấu
Một hạt cát thôi cũng nhức buốt trọn đời
Cần gì tảng đá chặn đường đơn côi?
                    Lê Minh Liên Thanh Thơ
                        6/11/4/2008

Đăng nhập để trả lời
0
           Như là…
     Có thương cũng chỉ mình em
Có mong cũng chỉ nửa chiều là xong
     Có yêu cũng chỉ nửa đời
Có buồn cũng chỉ nửa giờ vu vơ..
 
   Như là gió thoảng qua thềm
Như là chút vị hương xa, hương tàn
    Như là…như là.. như là…
Sánh sao được với tình nồng người ta?
                   Lê Minh Liên Thanh Thơ
                            6/11/4/2008

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-17 17:22:37LEMINHLIENTHANHTHO>
Ngày ấy...
            Gửi các bạn lớp 6D,7D 
        năm học  1976-1978, trường Hoà  Hiệp!

Ngày ấy biển xanh dậy sóng ngầm
Chặt lưỡi long chúng tôi chôn trên hố công sự
Ngăn bước chân quân bành trướng một thời
Tuổi thơ cũng góp công sức nhỏ...
 
Ngày ấy chúng tôi ươm từng cây phi lao non
Giữ đất cho biển quê mình mặc áo xanh
Đẩy lùi lưỡi long, ma dương... bò gai góc
Phủ sự sống trên cát bỏng khô cằn...
 
Ngày ấy cắm trại trên bờ cát vàng thau
Đêm lửa trại bập bùng tiếng hát
Ai đau với con còng của tình yêu đuổi bắt*
Chúng tôi có con còng thơm ngon của lửa trại hồn nhiên!
 
Hơn 30 năm, bao đổi thay kì diệu
Rừng phi lao giờ hát khúc tự tình*
Bạn bè tôi có người còn kẻ mất
Đã lâu rồi tất bật ít gặp nhau
Nhưng trong tôi những  ngày ấy vẹn màu
Ăm ắp tình thầy nghĩa bạn
An ủi tôi qua từng gian khó
Có ngày ấy thân thương luôn song hành nâng dắt
Một miền quê yên ả đợi chờ tôi...
                   Lê Minh Liên Thanh Thơ
                           7/12/4/2008
                          
( *: “Con còng gió” bài thơ tình được nhiều người yêu thích của nhà thơ Nguyễn Quang Hà.
*: Ngay từ những ngày đầu đổi mới của đất nước, ở quê tôi đã có  khu du lịch Xuân Thiều, nơi những năm 1976- 1977 chúng tôi đã đi đào công sự chôn lưỡi  long và sau đó là trồng rừng phi lao.)
**********************
quote:

Trích đoạn: Huvo 
 CHỜ CON VỀ ĐỂ KHÓC ,
 MẸ ƠI .

                    Kính tặng Mẹ 
              Sydney, Australia 02 -2008
                       Hư Vô 
         Hồi còn nhỏ mẹ dắt con chạy giặc
         Chạy ngược xuôi tận Giáp Nước, Rạch Bần
         Xa cách mấy cũng không ngoài tầm đạn
         Bởi chiến tranh đâu có chỗ an toàn .
 
         Nhưng lòng con hồn nhiên đâu biết sợ
         Bên con còn bóng mát mẹ che thân
         Dù lửa bom có hung tàn, man rợ
         Cũng đâu chia được bóng mẹ hình con .
  
         Lớn một chút, mẹ dẫn con ra chợ
         Đưa vào trường để học nghĩa học nhân
         Tập viết mãi vẫn không tròn chữ: Mẹ
         Đến bao giờ con mới được nên thân !
 
         Đời dạy con những lọc lừa toan tính
         Đóng tàu vượt biển làm kiếp lưu dân
         Nhưng tính mãi vẫn không sao tính nổi
         Làm thế nào để dắt mẹ theo con !
 
         Xứ người đâu có chiến tranh giặc giã
         Sao lòng con vẫn không thấy an toàn
         Hay con  đã  mất  rồi nơi êm ả
         Trong vòng tay ấm áp mẹ ôm con.
                                                                             
         Chiều nay nhìn mưa bay ngang đất lạ
         Lòng con nghe sao buồn quá ,mẹ ơi !
         Nước mắt mẹ đã đầy thêm biển cả
         Chờ con về để khóc một lần vui…

        *************************************


Về với Mẹ!
Mình về với mẹ đi anh
Héo hon lòng mẹ mong chờ tin con
Bỏ phố phường đô hội bon chen
Ta về nấp áo mẹ hiền tránh roi
Quất ngang quất dọc lẽ đời
Thân ta tơi tả, ngột hơi vì tình.
 
Mình về với mẹ đi anh
Lỡ một  ngày không chịu nổi nhớ mong
Mẹ xuôi tay về với đất tổ
Ta có kịp về bên kề cận
Ấp bàn tay mẹ nhọc nhằn lên trái tim nức nở?
Khóc gào chi mẹ cũng xa rồi!
 
Mình về với mẹ đi anh!
 
               Lê Minh Liên Thanh Thơ
                 Ngày cuối tuần, 12/4/2008
 
Bạn thân mến!
    Mình đã rất nhiều lần đọc thơ bạn.Thơ bạn rất đặc biệt, rất ấn tượng...Riêng bài thơ này mình xúc động và đọc nhiều nhất.Mình rất hiểu nỗi niềm của những người con phải ở xa mẹ, dù khi  tóc có bạc màu vẫn da diết một niềm nhớ mẹ không nguôi.Mình hạnh phúc  hơn bạn là mình luôn được ở trong vòng tay yêu thương của mẹ từ lúc lọt lòng và được mẹ chăm sóc cả những lúc mẹ đã già nua, đau yếu.Mình lại may mắn hơn bạn là được  chăm sóc, nâng giấc cho mẹ những ngày tháng  mẹ đau ốm cho đến lúc mẹ mỏi mệt buông lơi bàn tay lo cho các con để theo bà ngoại theo ba mình về cõi thiêng liêng.
     Thân thương gửi đến bạn màu nắng, hạt mưa, ngọn gió, giọt sương, ...từ đất mẹ.Gửi đến trang thơ của bạn một miền thương cảm và sự ngưỡng mộ của mình, luôn mong chờ đọc những sáng tác mới của bạn đó!
                                    Thân mến!
*****************************
quote:

Trích đoạn: Nhat_Ton
                       Thơ tôi

 
Thơ người dào dạt tình yêu
Thơ tôi chao đảo như diều chùng dây
Làm sao viết được thơ hay
Khi cuộc đời nhận đắng cay đủ điều
Lạy trời chả dám nói điêu
Ai ghét cũng được ai yêu vui lòng
Chẳng qua rỗi rãi ngồi không
Vài câu cóc nhảy lông bông thôi mà
Gượng cười cố lặn cho ra
Để người tủm tỉm những là mua vui
Viết sao để đọc người cười
Viết sao để bạn hở mười cái răng
Xin đừng chê nhé lăng nhăng
Mấy cô khấp khểnh bảo rằng....ĐÙA DAI./.
***********************************
Lạy trời
     "Thơ người dào dạt tình yêu
Thơ tôi chao đảo như diều chùng dây"
      Lạy trời cho nổi gió lên
Tung bay đôi cánh gọi mùa xuân sang
     Chắt trong xa xót, bẽ bàng
Dâng đời những nét hồn nhiên tuổi hồng
    Bạc tóc người mỏi mòn nỗi vắng
Cho nụ cười vui bạn nhận nơi này!
                  Lê Minh Liên Thanh Thơ
                 Ngày cuối tuần, 12/4/2008
Đáng quý lắm chứ!


  
 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-24 21:54:20LEMINHLIENTHANHTHO>
Trò chơi thuở nhỏ
Thuở nhỏ ham chơi ô ăn quan*
Tôi khờ khạo trải nhầm sỏi sang nhà người
Đã chẳng ăn quan lại mất luôn cả sỏi
Trơ ruộng rạ, tôi khóc đền chúng bạn.
 
Thương tình cô bé khờ tiếc của
Chúng dỗ đền tôi tất cả ô làng*
Lẫn trong từng ô, viên sỏi của tôi cơ
Nho nhỏ, xinh xinh, tia tía ánh màu.
 
Đền tôi chúng bạn dắt đi tìm
Theo những ngôi nhà đang xây dở
Cố tìm cho tôi viên sỏi nhỏ để vui
Cố dỗ dành tôi để không lẻ bạn.
 
             *****
Ôi ngày thơ, xấu hổ đến chết
Khi bên nhau bạn nhắc lại những  trò xưa…
-Tại không ai chịu đền em viên kim cương
Thay viên sỏi nhỏ, nét cười hồn nhiên!
                    Lê Minh Liên Thanh Thơ
                         Ngày đầu tuần, 14/5/2008
*: Ở ngoài Bắc gọi là trò chơi ô ăn quan còn ở miền Trung quê tôi lại gọi là trò chơi ô làng.
(Các bạn ạ! Mới đó đã cuối xuân rồi, đến hôm qua tôi mới thu xếp công việc để cùng gia đình đi thăm mộ và về quê kể từ tết đến giờ.Gặp bạn bè thuở nhỏ, ôi cơ man nào là chuyện…
    Ngày bé tôi hay chơi với bạn lớn hơn mình vì tôi đi học sớm.Chơi trò gì tôi cũng kém.Chơi nhảy dây, các chị lớn nhảy trước, đè dây cho tôi nhảy theo; chơi rồng rắn lên mây tôi đứng khúc giữa vì luật chơi bao giờ cũng  bắt khúc đuôi trước; chơi khiêng ma thì tôi làm ma vì tôi nhẹ; chơi năm - mười, đá lon  thì tôi không được đá vì tôi đá lon không xa , chỉ chạy theo các chị, các anh lớn thôi; chơi nhảy ngựa thì tôi nhảy sau cùng, đến lượt tôi nhảy thì người làm ngựa phải khuỵ gối chứ nếu tôi mà ngã thì các chị lớn sẽ mắng “con ngựa” đó ngay. Nếu tôi thắng thì tôi chơi tiếp còn nếu thua tôi dỗi không thèm chơi.Ngày đó tôi nhỏ hay được các bạn cưng lắm, nên  họ thường nhường cho tôi thắng, kẻo tôi buồn thì họ kém vui. Vả lại thiếu tôi  thì không chia phe chơi được.
     Con cháu chúng ta nay không có chỗ để chơi những trò chơi dân dã ngày ấy.Thật tiếc bạn nhỉ.
    Có lẽ các bạn thời thơ ấu của tôi vẫn mãi yêu và cưng tôi vì trong họ tôi cứ mãi là pha lê dễ vỡ.Ai hay bấy chầy tôi đã biến thành mảnh sành rồi.Gặp bạn thuở nhỏ, được cưng như ngày thơ, tôi như bé lại.Dư âm cuả ngày chủ nhật về quê đã xui tôi viết bài thơ này với tất cả hồi ức ngọt ngào, thân ái. Tôi chia sẻ với các bạn yêu thơ hạnh phúc của mình!
                                Thân mến!

 


📎 soi 2

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-24 21:58:20LEMINHLIENTHANHTHO>
       Chuyển vần
 
Ngày ấy tình thương ăm ắp đầy
Giọt trên khoé mắt lút bờ môi câm
Thêm một hôm người gọi dông tố đến
Sấm chớp đùng đùng,sầm sập mưa mau…
Kể từ khi người buông lơi vòng tay khép(o)
Oái oăm từ đó đã giăng hàng…
                  Lê Minh Liên Thanh Thơ
                            14/4/2008
*********************************
quote:

Trích đoạn: Nhat_Ton


Đập vỡ cây đàn
 
Mỗi khi nghe tiếng đàn tôi
Chị goá hàng xóm sụt sùi thở than
Làm cho tôi cứ xốn xang
Chắc xưa chồng chị tay đàn tuyệt hay
Thế là tôi cứ ngày ngày
Canh khuya lại gẩy tỏ bày tri âm
Đến khi lòng chẳng thể cầm
Mới sang nhỏ nhẹ ân cần hỏi han
Chị càng mưa lệ chứa chan
Nghe đàn em nhớ tới chàng ngày xưa
Động lòng tôi khẽ khàng thưa
Cho tôi sang để say sưa hàng ngày
Chị càng nức nở xua tay
Thôi thôi xin chớ việc này van anh
Chồng em xưa cứ binh bong
Phừng phừng quen tiếng  bật bông hàng ngày
Kiếp em cái số không may
Giữa đường tơ đứt từ ngày xa anh
Giờ nghe đứt ruột đàn anh
Nhớ chồng em khóc xin anh thôi đàn
Tôi nghe sấm nổ đùng đoàng
Về nhà đập vỡ cây đàn Bá Nha
*************************

      Tặng đàn nguyệt!
     Tri âm ai gảy khúc vàng
Làm sao lay động được hòn vọng phu?
    Khờ ơi, sao dại thế chàng
Cung thương, cung nhớ theo nàng Xuân thôi
    Ả  Hạ, mụ Thu, Đông …chán rồi
Cung đàn lỗi nhịp một thời xót xa.
   Rằng người thì giống người ta
Đàn thì đàn của tiếng ca vạn đời.
 
   Thương chàng trót dại thiết tha
Em trao đàn mới tên là nguyệt cung
    Dù tròn hay khuyết vẫn trong
Nhả tơ lòng với nàng Xuân  nõn nà!...
                  Lê Minh Liên Thanh Thơ
                            14/4/2008
Nhân bạn nói bạn đem nụ cười tủm tỉm đến cho bạn đọc, mình chợt nhớ đến câu :
“Tử vi xem bói cho người
Số thầy thì để cho ruồi nó bâu”
Vậy nên mình quyết đem lại cho bạn chút ra tủm vào tỉm để bạn hở 9 cái răng thôi, che bớt một cái răng nanh, xấu quá!(Tệ thế còn dám đem ra thi đàn "thở than", bao cô gái trẻ dại khờ không dỗ ngọt, lại theo sau nỗi sầu của các u.Mình "giàu lòng nhân ái"nên mình tặng cây đàn mới kẻo tàn đời chứ người khác thì đáng đời rồi đó, bạn ạ!)[:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D]

  
 


&lt;

📎 dan nguyet

Đăng nhập để trả lời
0
          Tâm sự
 
Tôi là dân lang thang
Mới dạt về Đà Nẵng
Sao mến lòng ngay thẳng
Người con gái nơi đây
 
Biển có lúc vơi đầy
Nhưng mặn mòi nhung nhớ
Người có lúc buồn vui
Vẫn yêu thương muôn thuở
 
Nhưng tôi hận thời gian
Cướp màu đen mái tóc
Bao nhiêu năm khó nhọc
Giờ lưng mỏi da mồi
 
Muốn gọi tiếng...em ơi!
Sợ bão tố ngập trời
Sợ biển xanh nổi sóng
Bảo: lão gàn chết toi./.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-24 22:08:48LEMINHLIENTHANHTHO>
             
              Đổi
 
     Dang tay nắn lại sông dài
Đổi bao nước mắt thay dòng nước xuôi
   Vờ như dông tố qua rồi
Đổi ngôi đón một vì sao cuối trời...
 
 Nếu được bên nhau cho đến chết...
Đời còn  có  nữa bức tường hoa.
                        Lê Minh Liên Thanh Thơ
                                  14/4/2008
( Bức tường hoa ở đây nên hiểu là một mái nhà có bức tường đẹp hay nên hiểu là cần phải có bức tường bổn phận, trách nhiệm của thực tại? Cách hiểu nào thì hay ? )
 


📎 sao 2

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-24 18:58:37LEMINHLIENTHANHTHO>
            Yêu quê
    Trong lành là làn gió quê
Giản dị đích thực ấy màu hoa quê
    Tinh khiết ắt hương vị quê
Thân thương đấy chính tình quê đậm đà!
 
     Tiếng quê trong cõi trần gian
Một thương, hai nhớ bao nhiêu cũng còn...
     Da diết từ thuở nằm nôi
Ầu ơ tiếng mẹ nuôi hồn nhân văn.
 
   Bây giờ tóc chớm hơi sương
Còn bao sợi gánh nỗi niềm yêu quê!
                        Lê Minh Liên Thanh Thơ
                             3/15/4/2008
                             ( 10/3 âm lịch)
       Kỉ niệm một chủ nhật đáng nhớ ở Xuân Thiều với gia  đình chị Hai Cúc và bạn bè thời thơ ấu - 13/4/2008!
 


📎 TL_Lang_qu.._binh[1]

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-24 22:11:53LEMINHLIENTHANHTHO>
      Mùa hoa nhớ
Mùa hoa gợi nhớ miền quê ngoại
Xứ nhãn lồng thơm ngọt xiết bao
Hương đậm vị thanh, âm hưởng ong chào
Mùi thơm thảo gọi mời bao bè bạn.
Hoa không đẹp, không khoe sắc thắm
Chắt trong lòng vị ngọt quê hương.
 
Vườn nhãn lồng nhà Ngoại bao mùa qua
Vắng tay bà chăm, cây buồn biết mấy
Từng chùm hoa vàng mơ như ước vọng
Chi chít tựa sao sa, lung linh điều kì diệu
Về một mùa trái ngọt bội thu.
 
Nâng chùm nhãn ngọt con nhớ Ngoại
Nhớ Hải Dương bao mến thương
Nơi mẹ con hằng bao nhung nhớ
Buổi theo chồng về đất miền Trung
Để lại câu hát chèo tha thiết
Lửng lơ vương trên cành nhãn đầu hè...
 
      Mỗi lần nhớ con gái cả
Ngoại ra vườn nhìn cây ngóng mùa hoa.
                  Lê Minh Liên Thanh Thơ
                         15/4/2008
                     ( 10.3 âm lịch)
            Thương yêu tràn đầy gửi về
Thị Đức, Nhật Tân, Gia Lộc, Hải Dương!
**************************
quote:

Trích đoạn: veo

Chuyện Phố


Tôi kể người nghe chuyện Phố - trong - sông,

chuyện những mùa Đông đi qua thời con gái

Bóng đổ dài , bước chân người mê mải

Gió chở mùa về,

hoang hoải cả giấc mơ...***



Tôi kể người nghe chuyện Phố bơ vơ...

Chuyện người ra đi trong sương mờ chớm lạnh

Ly cà phê bên hè đường sóng sánh

Giọt nước mắt tràn...

như mùa khẽ mong manh.

Tôi kể người nghe chuyện Em và Anh

chuyện những hạnh phúc riêng dành trong đáy mắt

Bản tình ca đêm đêm vang dìu dặt

Nụ hôn vẫn chờ...

xanh ngắt cả mùa yêu...



Tôi kể người nghe chuyện Phố phiêu diêu...
***************************
Chuyện chúng mình
 
Hãy kể tiếp đi chuyện cuộc đời
Chuyện thiên nhiên, chuyện mùa thay lá
Chuyện đổi dời non ngàn bể cả
Chuyện chúng mình, thiên tình sử xanh
Chuyện chúng mình, kể mãi ngàn năm...
                  Lê Minh Liên Thanh Thơ
                          15/4/2008
    Bạn mới thân mến!
Do gần nhà, tuy bạn chẳng mời mình cũng ghé thăm. Bạn mới đăng 3 bài , nhưng bài nào cũng hay, cũng làm mình xúc động.Mình hoạ với bạn bài thơ này ,chắc là viết thay lời người ấy của bạn, không biết bạn có hài lòng không? Chúc bạn có nhiều thơ hay nhé!
                         Thân mến! 
***********************************

 quote:

Hoàng hôn

Hoàng hôn thoáng hiện rồi chìm trong mơ
Rung lên rồi tắt sau bờ lau hoang
Lòng tôi là vó nhện vương trước mành...
                   ThanhThanhKhiết
**************************


            Lòng tôi
 
    Lòng tôi là một khúc ca
Dạo lên là bởi cung đàn yêu thương
     Lòng tôi là chốn cố hương
Của bao tri kỉ xa gần tặng trao
    Lòng tôi là tiếng chim gù
Bình minh nắng rọi tình yêu buổi đầu
                         Lê Minh Liên Thanh Thơ
                                   15/4/2008
Sao buồn thế hỡi  hai bạn tình si? (huongtuyet274 và TTK)
Cho bạn cái bánh ngọt này, ăn đi cho đỡ buồn.Làm “vó nhện vương” thì khổ lắm.Gửi chút nắng cho hồng môi tươi nhé, bạn ơi!
                            Thân mến!
**************************

  quote:

Trích đoạn: Nhat_Ton


Vì sao
 
"Qua sông thì phải luỵ đò
Vì trời chiều tối luỵ cô bán hàng"
Vì yêu thiếp phaỉ theo chàng
Muốn bồng bế phải vác mang cái bầu
..........
Nhưng mà chẳng biết vì đâu
Sinh ra cái nết Thị Mầu lẳng lơ
******************************
         Lẳng lơ
    Lẳng lơ là nết trời ban
Vì chưng nắng đẹp nên hồng má xinh
    Say hình, say bóng đổ đèn
Ngây ngây ngất ngất lẳng lơ nỗi gì?
             Lê Minh Liên Thanh Thơ
                        15/4/2008 

 







 



_____________________________

"Về đây với tình yêu và nỗi nhớ
Với tình đời êm ả giữa trời mơ
Hãy về đây ta dệt trọn tình thơ
Về đây nhé xẻ chia lời ngọt đắng!"

(trả lời: ThanhThanhKhiet)
 


 

📎 hoa nhan

Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn LMLTT Đã sang chơi. Mình cảm ơn nhiều nhiều lắm.
 
CẢM ƠN
 
Đúng ngày giỗ tổ hôm nay
Được ăn bánh ngọt là may lắm rồi
Bánh ngon ngọt quá người ơi
No lòng chắc dạ tôi ngồi làm thơ
Du hồn vào chốn mộng mơ 
Để quên thực tại đang chờ đợi tôi.
 
T.T.K.16/4/2008
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-19 15:45:24LEMINHLIENTHANHTHO>
   Hợp... tan đau sao?
                 Thương tặng Thuỷ!
 
    Dao nào cắt ruột không đau
Sóng nào không vỡ tan ngoài khơi xa?
     Chẳng hợp có hoạ tình vờ
Chẳng tan có hoạ là tình không linh
     Chẳng đau có hoạ tình ma
Chẳng sao có hoạ là lời nói lơi...
                Lê Minh Liên Thanh Thơ
                    16/4/2008
**************************************
quote:

Trích đoạn: ThanhThanhKhiet


Cám ơn LMLTT Đã sang chơi. Mình cảm ơn nhiều nhiều lắm.
*****************************
                Bí mật 
     Vẫn thường sang nhà bạn chơi
Nhưng rình những lúc bạn không có nhà
     Sợ người nói nhỏ, nói to
Thơ hay nên đã phải lòng vì thơ
     Thế nên nhẹ bước theo tình
Gặp bao thi tứ ân cần nâng niu...
 
   Nếu mà gặp được bạn thơ
Thì tôi bắt vạ đền công cất giùm
Nỗi niềm bạn trải khắp miền thi ca!
               Lê Minh Liên Thanh Thơ
                       16/4/2008
T.T.K thân mến!
Mình quý bạn vì trước tiên bạn có tấm lòng chân thành với nét nhìn trong trẻo.Cảm nhận này bắt nguồn từ đâu thì mãi là bí mật của mình.Thế rồi đọc thơ bạn mình cảm nhận rất nhiều bài ,ý thơ hay, rất đáng trân trọng.Đọc được điều gì hay là mình quý lắm, và có “bệnh thích bình”.Khổ nỗi vốn ngôn từ ít quá khó nói hết ý.Đành viết bài này xem như chút cảm nhận của mình về thơ bạn.Mình nói thật lòng đấy, không hẳn đùa đâu.Chúc bạn có nhiều sáng tác hay!
(Nhớ tặng cho mình túi ba gang để mình đựng thơ tình si của bạn nhé!)
                                   Thân mến!
*******************************
quote:

Trích đoạn: Nhat_Ton

     Kiếp cái bang
 
Ta đã ăn xin khắp chân trời
Đút vào miệng của thí của rơi
Đói lòng chưa khổ bằng cay đắng
Tự hỏi ta có phải là người?
************************
      Xin ăn...xin tình...
      Xin ăn cơ cực một bề
Xin tình cơ cực trăm bề thương đau
    Xin người nửa bát cơm thiu
Trả ơn lại cả miệng cười héo hon.
 
    Xin tình một chút ấm nồng
Đòi ta trả lại một đời giá băng
    Xin tình chút ngọt bờ môi
Đòi ta trả cả một đời xót xa
    Xin tình chút bụi đưa nhau
Đòi ta trả vạn nẻo sầu đường  trơn...
 
    Tình ơi sao trớ trêu tình
Hành khất cứ nối từng đoàn ăn xin?
              Lê Minh Liên Thanh Thơ
                        16/4/2008
   Các bạn cứ  “lũ lượt” kéo nhau đi ăn xin đi còn mình thì sợ nghịch lí lắm nên mình chỉ đi mót tình thôi.[:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D]
    Chúc các bạn vui khi "tay bị tay gậy khắp nơi tung hoành" nhé, nói nhỏ mình sợ chó lắm, có thương tình xin được nhiều thì sớt cho mình với nhé!
                            Thân mến!

Đăng nhập để trả lời
0
     Đồng cảm
                Nhớ cu Liêm của dì l0
      Họ giống y tôi tuổi má đào
Người mong không đến, đến toàn “ma le”
   Trốn sang nhà hàng xóm tôi ngồi
Nấp người thương đến tìm tôi trao tình.
 
     Cháu tôi hồ hởi đi tìm
Chạy quanh hàng xóm gọi dì về mau
     Vội vàng kéo cháu vào lòng:
“Dì dặn con nói không có dì ở đây”
 
 Ngây thơ tình thật nguyên lời
Ráng chờ cho ngấm chua cay
Người đi  bỏ mặc cháu tôi phập phồng
Sợ cháu dại bị đòn oan
Lượn vòng một đoạn nguôi hờn quay lui
Mỉm cười ghé nhà bên khẽ khàng:
“Em ơi về nhé, anh không vào nhà”.
                   *****
 
     Đi qua bao nỗi đoạn trường
Ngọt bùi, cay đắng, bẽ bàng, đơn sai...
     Vị nào cũng đậm bờ môi
Vị nào cũng sẹo trên lời thương đau...
 
   Nụ cười rộng lượng tình thương
Người trao buổi ấy bây giờ nhói đau
   Gặp cảnh người trốn gặp nhau
Tôi buồn nhớ lại những người thương tôi.
 
   Người thương tôi giờ ở đâu
Tôi chia sẻ với tủi buồn ngày xưa?
          Lê Minh Liên Thanh Thơ
                   16/4/2008

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-18 09:20:22LEMINHLIENTHANHTHO>
          Mót tình
      Chút tình một thuở si mê
Còn vương những hạt thóc thề cắm đây
     Một công ba bốn của mong
Tôi hay tiếc của tôi làm chim câu
     Nhặt nhạnh thóc rụng trên cầu
Mơ làm địa chủ bắt người ăn vay.
                   Lê Minh Liên Thanh Thơ
                      24 giờ 15 phút 16/4/2008

Đăng nhập để trả lời
0
         Dìu  nhau
    Chúng mình ở cạnh nhà nhau
Hai hàng râm bụt đóng khung hai trời
     Một hôm gió đẩy rèm lên
Vô tình bắt gặp một người nhìn sang
     Hai hàng nước mắt trốn mau
Nụ cười như thể nhịp cầu thân quên
    Rủ nhau đi mượn cánh tiên
Dập dờn đôi cánh dìu nhau ngang trời!
                       Lê Minh Liên Thanh Thơ
                           Tinh mơ, 17/4/2008

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-17 09:23:04Nhat_Ton>
Tấm lòng Nàng Thơ
 
Nàng thơ mơ mộng qua thôi
Bão biển bão giá bời bời ngoài kia
Ra chợ nước mắt đầm đìa
Đắn đo chẳng lẽ lại dzìa tay không?
Quặn lòng con nhỏ, thương chồng
Thôi thì nhắm mắt quả hồng mớ rau
Phần mình thôi cứ để sau
Phấn son trang điểm lâu lâu mới dùng
Lấy khăn che mặt là xong
Thiên hạ đều thế đẹp xinh ai nhìn
Người ta mua bán kìn kìn
Nàng thơ đi chợ giật mình giá cao
Có ngần ấy biết làm sao
Thôi thì dồn hết em bao cho chàng
Để cho anh được xênh xang
Để anh phấn khởi có nàng vợ ngoan
...........................
Nàng thơ ơi đảm muôn vàn
Đến ông trời cũng khẽ khàng...xin thua./.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-17 10:22:10LEMINHLIENTHANHTHO>
Trích đoạn: Nhat_Ton

Tấm lòng Nàng Thơ
 
Nàng thơ mơ mộng qua thôi
Bão biển bão giá bời bời ngoài kia
Ra chợ nước mắt đầm đìa
Đắn đo chẳng lẽ lại dzìa tay không?
Quặn lòng con nhỏ, thương chồng
Thôi thì nhắm mắt quả hồng mớ rau
Phần mình thôi cứ để sau
Phấn son trang điểm lâu lâu mới dùng
Lấy khăn che mặt là xong
Thiên hạ đều thế đẹp xinh ai nhìn
Người ta mua bán kìn kìn
Nàng thơ đi chợ giật mình giá cao
Có ngần ấy biết làm sao
Thôi thì dồn hết em bao cho chàng
Để cho anh được xênh xang
Để anh phấn khởi có nàng vợ ngoan
...........................
Nàng thơ ơi đảm muôn vàn
Đến ông trời cũng khẽ khàng...xin thua./.
*********************************************

    Nói thầm
 
    Cảm ơn người  thấu nỗi niềm
Thị Mầu, Thị Nở thị nào cũng ngoan
   Mỗi nàng mỗi nết yêu riêng
Cũng là sâu sắc tình nồng tình say!
 
   Chuyện trăng mây gió qua mành
Ánh sao rụng xuống khung trời mộng mơ
   Ru con con ngủ giấc nồng
Để mẹ viết lại những vần thơ xuân*
 
    Yêu thơ lòng dễ xốn xang
Một vai bao gánh lo toan cuộc đời
   Người ơi em nói thầm thôi
Giữ cho kín nhé kẻo rồi lời bay!
                        Lê Minh Liên thanh Thơ
                                17/4/2008
*: Thơ xuân ở đây là thơ thưở xuân thì…
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-24 21:37:38LEMINHLIENTHANHTHO>
Tim nhớ khắc hình thương
                 Thương tặng Ho – Lo!
Cứ đến ngày sinh được bên nhau
Lặng ngắm nhìn thôi, ít ngỏ lời
Chốc nữa hai đường, xa vắng nhau
Khắc trong tim nhớ bóng hình thương.
 
Lặng lẽ theo mùa chân bước mau
Cứ nở, cứ tàn, cứ đọng hương
Vần xoay lẽ sống, đời rất thực
Chăm chỉ trao đi sẽ nhận về…
     Lê Minh Liên Thanh Thơ
           17/4/1956 – 17/4/2008
         Kỉ niệm ngày bạn tròn 52 tuổi!

 
 


📎 tt cat

Đăng nhập để trả lời
0
HÃY VÔTƯ
 
Ngưòi với ngưòi sống để yêu nhau
Trái tim đau bao lần đi nữa
Vẫn nguyên trinh như thủa ban dầu
Vẫn mãi là hồng cầu đỏ thắm
Vẫn sao động nhịp đập tình đời
Hãy vui cưòi vô tư đi bạn.
T.T.K..17/4/2008
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
KHÁT VỌNG [Nga]


Nếu em đến
Anh không chỉ tặng em một bông hoa
Mà anh sẽ ôm từng bó một
Vì bóng dáng em anh ấp ủ từ lâu
Anh yêu em , yêu nhiều không kẻ xiết
Như vàng với đồng
Đúc chuông nhà thờ cổ kính
Mỗi khi chuông rung lên
Thì tên em lại vang dội ngân nga
Và hình bóng em
Lại xuất hiện trong ký ức
Sâu xa
Làm lòng anh, sót xa buồn nhớ
Em biết không
Anh sẵn sàng hy sinh tất cả
Miễn được nghe em cười
Viễn vọng từ xa
Mỗi tiếng cười
Lại phát ra một điều mới lạ
Như cây xanh được tiếp nhị trổ hoa

Em thấy đấy,
Tình anh như hương thơm
Ngào ngạt
Hoà trong sương
Loang toả khắp Bầu trời
Tan đến cùng
Ở khắp chốn, khắp nơi
Nhưng anh sợ không thấm
Vào lòng người
Mà anh đang mơ ước [T.K. sưu tầm]
Trước tiên mình cảm ơn , bởi nhũng lời khen có cánh của bạn.Sau nữa bây giờ mới khâu xong túi ba gang để đựng tình si nhưng với mình tình si còn nhỏ nhoi mà cái túi thì to quá mình sang Nga mua về tặng bạn đấy.Khi nào tình mình lớn cần đựng nhiều mình sẽ sang gửi ban nhé.Chúc vui và hạnh phúc.Mình cảm nhận trong đời thường bạn rất hạnh phúc
 
                                     T.T.K..18/4/2008
 
 
 
 
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-24 21:39:42LEMINHLIENTHANHTHO>
Không thể
              Tặng TX!
Em biết nhà ga, biết con tàu
Không thể lên nhầm tàu, đi lộn chuyến
Không thể ngỡ ngàng khi tàu cất tiếng rời ga
Không thể đi qua bến đỗ dẫu dù
Phía xa kia gọi mời bao quyến rũ
Phía xa kia còn bao kì thú
Vẫn bình yên một góc sân nhà.
                Lê Minh Liên Thanh Thơ
                           19/4/2008.
******************************
Trao nhau
          Gửi Thanh Thanh Khiết và các bạn thơ
                     ở vườn thơ Thư quán!
Mình tặng cho nhau ý vị cuộc đời
Để quanh ta chỉ toàn ánh sáng
Cuốn nhau vào cuộc sống cần lao.
Cuốn đời vào những tứ thơ yêu.
 
Ta bên nhau lúc hồn nhiên thơ trẻ
Lúc thâm trầm chia sẻ xót xa
Lúc chan chứa tình nồng tha thiết
Dẫu vui buồn luôn dành tặng cho nhau.
 
Mừng vui có bạn  chung đường
Ta sải chân vui  nhịp bước vàng
Trăng rải lụa là in gót bạc
Bóng tròn in mãi với thời gian...
                  Lê Minh Liên Thanh Thơ
                  Ngày cuối tuần,19/4/2008
 Rất vui vì đã nhận quà của bạn, có cái túi ba gang rồi thích lắm, để đựng thơ tình mà!...Chúc bạn có nhiều thơ hay nhé! 
                               Thân mến!
***************************

                      Vị ớt
 
     Vị nồng ấm lúc vào đông
Vị man mát lúc hè về chói chang
    Vị se se chớm thu vàng
Vị yêu của trái tim mù mà thôi.
 
   Vì yêu, lòng lẽo đẽo theo lòng
Suy qua diễn lại cảnh tình vắng nhau
    Nên cay cái vị thắm nồng
Riêng vị ớt đậm mùi yêu dại khờ.
                Lê Minh Liên Thanh Thơ
                 21 giờ 30 phút,19/4/2008
            Nguyễn Thành Dũng thân mến!
Quả thực là chị rất vui khi lại được đọc thơ em.Bẵng một thời gian dài em đau nên vắng bóng trên thi đàn chị luôn nhớ em.Nhớ lần gặp lại chị mừng quýnh, rất nôn nóng đọc sáng tác mới của em.Ngay từ bài ra mắt lại trên thi đàn về mùa xuân đã khiến chị phải tấm tắc: “Đúng là hồn thơ tình tứ của chàng trai đất Hà thành...”Thơ em sâu lắng, mượt  mà chất dân ca, giàu chất trữ tình của tim yêu tha thiết, thật đáng yêu biết bao!Chị cảm nhận rất nhiều từ thơ em nhưng khó hoạ nổi vì cái chất trữ tình rất thơ , rất đời của Thành Dũng, chị cứ áy náy vì điều đó mãi. Nhớ  hôm nào đọc bài : “Trước biển” của em chị phải giật mình vì ý thơ uyên bác đến lạ.Chị là dân xứ biển, có nhiều kỉ nịêm từ tuổi hoa  niên đến tận bây giờ, lại yêu biển, rất thích đọc thơ về biển thế mà đọc bài thơ của em chị xúc động đến lặng cả người.Hôm nay thấy bài thơ được đưa vài thư viện thơ nên chị rất mừng.
       “ Lục bát dỗi hờn” này, “Khúc tháng giêng” này, “Cô gái quét đường “ này, “Giá như” này..., lạ quá bài nào cũng hay cả.Thơ Nguyễn Thành Dũng chưa nhiều nhưng chất lượng  thì phải  nể thật đấy.Nhân đọc thơ em, chị hoạ cùng em bài thơ: “Lời từ ...trái ớt”.Cái độc đáo, trữ tình ngay từ tựa đề khiến chị rất xúc động.Cảm tác bắt nguồn từ dân ca, ca dao là một nét đẹp của hồn thơ Việt.Bài thơ nhỏ, chút cảm nhận giản đơn nhưng là lòng thương mến của chị dành cho em đó .Chị chúc em khoẻ, sáng tác đều tay, chị luôn mong có em trên thi đàn!
                                                         Thương! 
*************************


      [color=#cc00ff]Nỗi nhớ
Nỗi nhớ đong đầy trong mắt thương
In hoài bóng cũ khắc trong tim
Kỉ niệm về quê hương, bao hồi ức đẹp
Thơ trẻ hồn ta bên mái nhà yêu...
Bạn trai, bạn gái, cô thầy đó
Năm tháng đi qua, năm tháng lại về...
 
Lại về trong từng ngày ta sống
Vị ngọt mền hương vị quê  ta
Vị mặn nồng hương vị tình chung
Chảy mãi dòng sông thơ, dòng ánh sáng
Dòng suối nguồn yêu thương dào dạt hoa lòng!
                          Lê Minh Liên Thanh Thơ
                          22 giờ 10 phút,  19/4/2008
Nguyên Đỗ thân mến !
    Những người cùng cảnh thật dễ gần nhau.Cảm ơn em đã cùng với chị chung nhịp đập yêu quê hương, nhớ kỉ niệm, nâng niu, trân trọng những gì mà mình đã có, đã sống.Đọc thơ em chị cảm nhận trái tim sâu nặng nghĩa tình, luôn đau đáu nỗi nhớ quê thật dễ thương. Nhìn thấy cánh chim đập mãi không mỏi trên thi đàn chị rất vui, đúng là em chọn rất kĩ biểu tượng của mình.Chị gửi trên đôi cánh chuyên cần ấy chút lòng người chị thương em nhé!
                  Thương! 
*********************
   Vốn vậy
Mỗi cảnh, mỗi chuyện, mỗi nỗi niềm...
Mỗi một loài hoa hương sắc riêng
Sông sâu có khúc đời vốn vậy
Đừng chán người ơi cảnh xót lòng,
Vững tin chân lí sáng trên đầu!
 
Quan tham giống như loài sâu bọ
Thuốc phun chết rục cây lại xanh
Mùa trái, mùa hoa...lại đầy cành
Dâng hương mật ngọt cho đời đó
Hãy mỉm miệng cười với tươi xinh!
                Lê Minh Liên Thanh Thơ
               23 giờ kém 20 phút 19/4/2008
Bỏ nhà chạy đi rông, chết cũng không chừa cái thói trêu ghẹo, hết chọc cô em xinh tươi đứng một mình, lại nhảy  vào chọc đôi tình thơ đang tha thiết thả  thơ nữa chứ, đi mà đáp lời của Đồng Lão đi kìa.Đáng đời đó! 






 




[/color]

📎 vi ot

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-19 17:02:32Nguyên Đỗ>
Về Đâu Nỗi Nhớ

Về đâu nỗi nhớ, mộng hồi hương
Ta đã đi xa khắp bốn phương
Tìm mãi không ra hình ảnh cũ
Hàng me, phượng vĩ đứng bên đường

Về đâu nỗi nhớ, mảnh tình quê
Những lúc chơi bi cạnh vỉa hè
Cò trắng trên trời kêu tả tả
Mây hồng mây tím những thuyền, ghe

Về đâu nỗi nhớ, chuyện thầy cô
Dạy dỗ chăm nom đám học trò
Nhất quỷ nhì ma ba trẻ nhỏ
Giỡn đùa nghịch phá biết chi mô

Về đâu nỗi nhớ, nắng mưa dài
Tí tách cả tuần bão kéo dai
Lấm lội bùn dơ đi đến lớp
Thầy cô thương xót một bầy nai

Về đâu nỗi nhớ, xóm làng tôi
Nghe nói thôn xưa đã đổi rồi
Bụi trúc bờ ao không có nữa
Công trường nhà máy khói xông hơi

Tôi hỏi người ta nghĩ trước sau
Hay là chỉ nghĩ đến làm giàu
Quên đi hậu quả mai sau nhỉ
Thay đổi môi sinh chắc lợi đâu?

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0