Liên Thơ lưu giữ những bài thơ
giao lưu cùng các bạn thơ yêu dấu...
***************************
TRƯỜNG Y MỘT THỜI
ĐỂ NHỚ CỦA THÁI ANH...
(Chuyện thứ ba)
KHÁM BỆNH
Bọn con gái ma quái hơn
Nghĩ lắm trò tiêu khiển
Mỗi ngày cử một tên
Đi khám
Thuốc bổ "poli"
Từng viên vàng
Về các nàng
Chia nhau ngậm
Chống đói
Học tràn..!
T.A
(Chuyện thứ tư)
TÊN TÔI ĐƯỢC GỌI LÀ "DALI"
Cuối năm học thứ nhất
Nhà trường mở hội thi
Văn nghệ...
Trên sân khấu
Tôi là "DaLi"
Ôm chàng "Hamifa" nức nở...!
"
HamiFa.! Anh của em!
Anh không thể chết
HamiFa...Anh của em
Vua chim ưng của muôn trùng sa mạc
Đất nước thiếu anh
Mặt trời bơ vơ đi lạc
Gió mồ côi ,gió khóc
Con ong không làm mật
Trái ô liu lìa quên màu xanh
Không.!
HamiFa...Anh của em
Anh không thể chết...
Chàng thanh niên cúi đầu
Anh không muốn chết lúc đất nước mang xiềng
Nhưng em ơi! tay anh đã bị trói và chân anh bị thương..."
Đó là những gì tôi nhớ được
Trong vai diễn của mình
Để rồi trong đời nữ sinh
Tôi luôn được gọi "Dali" yêu quý!
Và mười sáu năm trên đất Phi Châu
Tôi vẫn nhớ mình là Dali thuở ấy
Thái Anh
*********************************
KHOA VĂN TRƯỜNG CAO ĐẲNG SƯ PHẠM MỘT THỜI MÃI NHỚ VÀ YÊU CỦA LIÊN THƠ...
Hồi ức về bình thơ
“Hồi ức làm ta muốn khóc”
Nghe bạn kể chuyện thời áo trắng
Càng cháy trong Liên hồi ức diệu kì
Sân khấu khoa văn che tạm bợ
Đêm thơ- nhạc, múa phụ hoạ và bình thơ
Bao bài thơ hay của tình yêu e ấp
Bao bài thơ của tình yêu chớm nở
Hương sắc nồng nàn quyến rũ biết bao
Liên lại bắt bạn chọn “
Thơ tình cuối mùa thu”
Quý diễn ngâm còn Đắc hát
Lời thơ bình là của Liên Thơ
Đêm ấy cả khoa văn xôn xao
Thầy cô xúc động không ngờ nổi...
-Bé hạt tiêu thế mà cũng thấu tình sao
Dám chọn bình thơ của nữ sĩ Xuân Quỳnh
Dám "chọn" tình yêu qua ngàn giông tố...
Khi trái tim còn e ấp mầm xinh...
Bao mùa thu đi qua...
Bao mùa thu trở lại...
Bạn bè về quê cũ
Liên xa dần thơ văn...
Thỉnh thoảng đồng nghiệp nhờ
Viết giùm bài phát biểu
Viết giùm bài phân tích thơ
Để đi thi đây đó
Liên viết văn không hay
Trong lớp bao giờ cũng thua Trần Loan
Nhưng bình thơ và Tiếng Việt
Bạn bè chỉ hỏi Liên thôi...
Có lẽ số trời đã định rồi
Cho trái tim Liên Thơ một ánh nhìn thuần khiết
Nên bình thơ, yêu thơ là lẽ sống
Chỉ tiếc hơi buồn là thơ chẳng được hay
Thấu hiểu thơ mọi người từng câu từng ý
Nếu đựơc bình thơ như ngày ấy...chắc hẳn vui.
Nếu được...hồi ức đưa ta về thương nhớ...
Bạn ...
giờ... nơi...
đâu?
Lê Minh Liên Thanh Thơ
23 giờ kém 10 phút, 27/6/2008
****************************************
Chỉ là...
Chỉ là thương và nhớ
Mặn nồng và hờ hững
Chỉ là buồn và dỗi
Một người ...một người thôi
Chỉ là ánh sao rơi
Chiếu vào em vệt sáng
Chỉ là anh ...là anh
Không thể là ai khác...
Lê Minh Liên Thanh Thơ
Đêm,27/6/2008
![[:@]](/images/smiley/s6.gif)
CHỈ CÓ ANH
Chỉ có anh không còn ai khác
Làm tim em lạc mãi giữa rừng yêu
Lời thơ anh như gió thoảng ban chiều
Thao thức trong em thật nhiều nỗi nhớ
Chỉ có anh đâu còn ai khác
Dẫn em đi lạc bước giữa đường tình
Đánh thức trong đời quả tim nhỏ hồi sinh
Làm trỗi dậy bao năm tình yên ngủ
Chỉ có anh-Những lời thơ quyến rủ
Để cho em giấc ngủ chập chờn
Để tim em càng rung đập nhiều hơn
Em ao ước anh nghĩ rằng...
Anh cũng vậy [sm=love2.gif]
Thái Anh
Chỉ có em
Chỉ có em mới làm anh tha thiết thế…
Một mùa trăng ai lỡ bỏ đi rồi?
Một mùa vui ai đã vội theo người?
Một mùa yêu ai đã quên tình nồng thắm?
Chỉ có em mới làm anh bỡ ngỡ thế
Thiên thần đây …ánh mắt hồ thu
Ác quỷ đây …cơn gió lỗi mùa
Em rất thật giữa đời thường em có mặt
Bên nhau chia gánh nặng đường dài…
Chỉ có em so lại dây đàn cũ
Kết bến xưa đau với bờ nay vui
Chỉ có em dám ôm lấy nỗi đau
Anh chất ngất trong buồn thương …hận
Chỉ có em… chỉ là em… định mệnh
Cho anh …với tất cả buồn …vui
Cho anh …với tất cả lẽ đời
Vốn đẹp như lời nguyện cầu …mãi ước…
Lê Minh Liên Thanh Thơ
Sáng chủ nhật, 29/6/2008
************************************
quote:Trích đoạn: KimGiang
MƯA
Mưa hờn nước đổ khắp nơi
Sấm khanh khách rượt trêu người yếu tim
Ướt nào có phải mình em
Mà run run lạnh trắng miền không anh
Kim Giang
Mưa
Mưa cho trời đất thêm gần
Cho người thương xích lại gần người thương
Mưa cho bông lúa phất cờ
Cây khô trổ nụ, mầm đời thêm xanh.
Mưa cho thoáng đãng, thơm lành
Tiếng chim trong vắt trên cành hoa đơm.
Mưa cho ướt lạnh tình nồng
Cho nguôi ngoai ngọn lửa hồng một phương.
Mưa cho tình thắm… tình phai
Cho người xa xứ chạnh lòng nhớ quê.
Mưa cho nỗi nhớ mỏi nhừ
Em đi ấp ủ khoảng trời không anh…
Lê Minh Liên Thanh Thơ
Đêm mưa hạ ,5.8.1991
******************************
Niềm tin
Người ta yêu ai còn nói được nhiều
Mới nghĩ đến như thôi miên rồi đấy
Chỉ một phút giây vô tình nóng nảy
Hằn mãi trong tim sâu một vết đau
Khi đã yêu dù có cách xa nhau
Nỗi nhớ gửi về em tất cả
Thương đôi vai gầy tháng ngày vất vả
Nỗi nhớ vơi đầy đày đọa trái tim
Em ơi em xin hãy vững niềm tin
Tình mãi thắm vẹn toàn hơi ấm
Như buổi đầu...em là cô Tấm
Của lòng anh mãi mãi dịu hiền...
_____________________________
Trạc Tuyền đoạn cuối đường tu
Nợ trần chưa dứt vi vu nâu sồng
TRUYỀN THUYẾT HỒ THAN THỞ
(Còn có tên Hồ Tình Yêu - Văn Quán - Hà Đông)
Ai đến Hà Đông ghé Hồ Than Thở
Sẽ thấy xao lòng nhung nhớ nôn nao
Sẽ hiểu sao đời dậy sóng khát khao
Sẽ biết tình yêu trân quý nhường nào
Nếu đến Hà Đông rẽ vào Văn Quán
Nghe Hồ Thơ xao xuyến gọi chân mình
Nghe Ve buồn lột xác để hồi sinh
Nghe dân gian huyền thoại một mối tình
Chuyện một Thư Sinh nghèo xưa học trọ
Kế nhà bên khuê các đóa đồng trinh
Thả ước mơ xanh mắt huyền hé cửa
Phía chàng trai như lửa cứ nhen dần
Mơ chuyện Trầu Cau nên nghĩa Tấn Tần
Như khoảng trời trong Trăng Ngọc sáng ngần
Đôi trái tim yêu thiên thần chắp cánh
Nguyện Quỳnh Giao muôn kiếp liền cành
Em như nhánh Lan thơm tràn môi thắm
Em như Tầm Xuân mộng về thêu nắng
Bao ngã si tình mê đắm tìm yêu
Nhưng trái ngang quen thói ghét ghen Kiều
Gieo bão giông chia cắt mối duyên đầu
Tìm môn đăng gả bán chốn sang giàu
Mai áo cô dâu lên thuyền bến khác
Mối tình đầu ngơ ngác sẽ về đâu
Đêm cuối cùng Ghi Ta trút cho nhau
Sầm sập đớn đau, sấm chớp lệ trào
Động tới cao xanh thương cảm nghẹn ngào
Ban mãi thiên thu trọn tình đôi lứa
Nơi em đứng hóa thân thành cây Liễu
Tóc xanh rờn soi bóng nước trong veo
Chàng Thư Sinh thấm đẫm lệ tình yêu
Hồn bỗng phiêu diêu hóa Hồ Than Thở
Ai lưu lạc còn nay đây mai đó
Nếu trở về xin ghé tới Hà Đông
Hồ Tình Yêu vui duyên thắm má hồng
Hồ nhắc trai thương vợ gái thương chồng
Kim Giang
Tình nghĩa vợ chồng
Gái ngoan yêu chồng
Trai khôn chiều vợ
Thắm duyên đẹp nợ
Đúng nghĩa tào khang...
Mai sau lại ước mai sau...
Mai sau gặp lại
Tròn quay một vòng...
Tay nào đã ở trong tay
Mắt nào đẫm giọt mắt cay ...vợ chồng...
Tim nào đã đậm bóng hình
Đêm nào đã nặng sầu đong thẳm dòng...
Cho dù...cho mãi muôn đời
Trai thương vợ vụng
Gái thương chồng khờ
Dẫu đôi đũa lệch ai ngờ
Quấn quýt một lúc cũng thành một đôi
Chỉ bên nhau...phải ở cùng nhau
Ghét thương ...thương ghét vẫn đôi vợ chồng...
Thoảng qua cô gái ế chồng
Thoảng qua người cũ trong tim một thời
Tơ vương một lúc rồi quên
Yêu sao muối mặn gừng cay quá chừng...
Lê Minh Liên Thanh Thơ
Trưa, chủ nhật, 29/6/2008
***************************
Trích:Thanh Thanh Khiết
Em trồng sen nhưng nó lại thành hoa súng chị ơi
Lắng
[size=4]Thương tặng Thanh Thanh Khiết
Chuyện mẹ gà con vịt...
Chuyện tò vò nuôi nhện...
Chuyện thả sen ra súng...
Chuyện lúng ta lúng túng
Trước tình yêu buổi đầu.
Chuyện giấu mãi một người
Giận mà thương hoà quyện
Cứ trêu chọc tim đau...
Em ơi mở lòng ra
Lắng trong mồ hôi vị ngọt
Lắng trong nước mắt mùi thơm
Lắng trong đau thương nhận lấy
Một nụ cười dễ thương...
Một nụ đời xinh xinh...
Có thể có và không
Trong âm thầm nhẫn nại
Trong tim yêu vẹn toàn...
Lê Minh Liên Thanh Thơ
14 giờ,29/6/2008
*****************************
BIẾT TÌM ĐÂU
Người hiểu được mình, biết tìm đâu?
Bao năm chờ đợi bạc mái đầu
Tìm người như mò kim đáy biển
Cả đời chưa gặp, biết tìm đâu ?
Biết tìm đâu ? người có tấm lòng
Đồng cam chịu khổ như ước mong
Mảnh lực đồng tiền đang đè nặng
Còn mình thì lại trắng tay không.
Thôi đành an phận biết tìm đâu ?
Bao lần dang dở bao lần sầu
Từ nay khép kín trong cô độc
Chờ ngày hóa kiếp xuống mồ sâu...
-NS-
Sẽ gặp một tấm tình
Biết tìm ở đâu một tấm tình
Hội tụ trong em tình yêu trời đất
Tình yêu mẹ dành cho cha
Tình yêu chị dành cho em cưng
Tình yêu của vợ cho chồng
Tình yêu em dành cho anh
Là tình rất thật... dẫu mong manh
Anh xin trân trọng ngàn sau nữa
Sẽ mãi tìm em :người... chưa...gặp anh!
Lê Minh Liên Thanh Thơ
Chiều, 29/6/2008
quote:Trích đoạn: Mac Nhan Son
SẼ GẶP...
Có phải nói riêng với anh không
Lời em xuất phát tự tấm lòng
Hay những câu nói để an ủi...?
Nếu được như thế còn gì mong.
Đời anh đau khổ nhiều lắm rồi
Xin đừng đùa cợt tội lắm thôi
Dù rằng quen nhau qua mạng ảo
Cũng làm dịu bớt nỗi đơn côi.
Chẳng biết bao giờ gặp được nhau
Tâm tình cởi mở cũng ngọt ngào
Nhớ nhau tìm đến trong giấc ngủ
Tình yêu mộng mị - đẹp biết bao...
-NS-
Đáp lại bài thơ SẼ GẶP... và xin được kết bạn với Liên Thơ.
Nhớ mãi
Em nào có dám nói với riêng anh
Đâu dám luỵ phiền đến cao xanh
Em đâu có dám nói lời gian dối
Ý sáng lòng trong ...ngọn gió lành...
Một lời chia sẻ vạn lời thương
Một chút cảm thông chẳng thẹn lòng
Dẫu dù không phải tình thân nữa
Nhớ mãi bàn tay bạn vẫy chào...
Lê Minh Liên Thanh Thơ
Tối 29/6/2008
[/size]