<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-10-26 18:09:03Trung Duong>
Con bé bị đánh đập tàn nhẫn và bị xua ra đường , nước mắt ràn rụa , bộ áo quần tơi tả ,tiếng người mẹ vọng theo
-Mày ra khỏi nhà tao , đi theo thằng Cha của mày đi , đồ cái nòi phản bội !
Chiêc túi xách đưng vài bộ đồ cũ được liệng ra khỏi nhà !
Tám tuổi đời nó ngây thơ khờ dại , nào đã hiểu cho hết tiếng việt , nó cũng chưa hiểu nỗi chữ " phản bội " nghĩa là gì , nhưng hàng ngày nghe mẹ nó nguyền rủa người Cha nó chỉ đoán ra rằng .giữa Me và Cha khác vơi me và Cha của ban nó ..
Bên canh nó có người em trai sáu tuổi nhưng me lai thương em vô cùng ,nhiều lúc nhìn mẹ âu yếm vuốt ve nựng nịu em mà nó thèm thuồng ao ước .
Nó lau nước mắt mon men đi lại bên thềm nhà , thằng Tú em nó lại gần
- Chị đừng có "phản bội" Me nữa nghe chị .
-Ừ ... nó ừ cho qua chứ nào biêt phản bội là làm sao ?
No' kéo cái túi xách lại gần mở ra xem rồi đậy lại ..
-Chị chơi ô quan không ?
-Chơi !
Hai chị em lượm một mớ đá nhỏ , vạch ô quan trên đất và ngồi chơi ...
Nó như đã quên trận đòn vừa qua mất rồi !
-Thằng Tú đâu rồi vào ăn cơm ! tiếng Me vang lên thật to ..
-Dạ !
Thằng Tú chạy vội vào nhà .
Bụng nó cồn cào , nó cũng ao ước Me goi mình ..nhưng chờ mãi không thấy .
Nó hình như rât quen với cái cảnh này , cất túi xách sau chuồng gà , và mon men đi doc bờ đê , nó đến thằng cây sung đầu làng , chả là cây sung này rất sai trái từ dưới gốc mà lên , nó hái và ăn cho đỡ đói lòng , ngồi dưới gốc cây sung nhìn ông đi qua bà đi lại ..nó điểm mặt từng người một .. Bác Hai , Chú Bảy ,Thím Ba..
Nó phải về rồi vì còn phải hoc bài ,ngày mai trả bài cho thầy mà không được thì phải điểm không . cái này mới là tồi tệ nhât , Thầy giáo sẽ không còn tin tưởng nó nữa, hơn nữa chui xuống bếp biết đâu còn chén cơm nguội thừa thãi nào không , ăn qua quýt cho đỡ xót ruột .
Nó rất ham học , Thích ở trường và rât yêu thầy giáo , vì chỉ có Thây giáo mới nói năng ôn tôn , nhỏ nhẹ với nó , chỉ có Thầy giáo mới tân tình chỉ dạy cho nó , bởi vây nó luôn đạt diểm cao trong lớp .
Nó vẫn cho rằng nó còn gặp "hên" hơn bạn bè trong lớp , vì lúc nào bãi trường đi bộ về nhà cùng các bạn thì thầy giáo ngừng xe bên cạnh nó
-Thuỷ lên đây Thầy chở về .
Chiêc xe đòn giông , nó phải ngồi đàng trước , bỏ hai chân qua một bên .. Từ Hoà Phong lên Đồng Bò gần 4 cây số chứ phải gần gì đâu !
=Ngồi yên nghe !
-Dạ
Chiếc xe bắt đầu khởi bánh , giòng hạnh phúc miên man chảy vào tim nó , nó nhắm mắt lai tận hưởng hương vị của đồng lúa trổ hoa bên đường , hương thơm dịu ngọt ,bên trái là đàng mương dẫn thuỷ nhập điền ..
Chiếc xe ngừng lại
-Xuống đi cọn
Hai chân con bé tê cứng , nó bước xuống đất thì khuỵu xuống .
-Có sao không ?
-Dạ không sao , con ngồi đây một chút rồi về nhà .
Chờ thầy giáo đi rồi , nó ngồi phệt xuống lề đường hai bàn tay vuôt ve bàn chân cho bớt tê cứng
Nó lo sợ Thầy giáo biết nó bị tê chân , biết đâu ngày mai sẽ không cho nó đi quá giang nữa ...
Nó chỉ biêt ba nó đi công tác rât xa mãi tít ở Tây Ninh ,Đồng Tháp Mười , một năm chỉ về thăm nhà vài lần .. và những lúc đó nó cũng chỉ nhận được vài gói bánh kẹo của ba , chỉ ngần ấy ....
Lòng me bao là như biển Thái bình dat dào
Tình Me tha thiết như giòng suối hiền ngọt ngào ..
Lớn lên môt chút
Nó cũng đã biết nghĩ cho Mẹ , có lẽ mẹ vất vả quá cho nên mới khó chịu , la rầy chửi mắng nó , cũng có lẽ ba vô tình quá cho nên Me bực tức mà đánh nó để bù trừ ..
Chả là hàng xóm láng giềng ai cũng nói
-Con bé Thuỷ giống ba nó như lột .
Càng nói thì Me càng ghét nó mới khổ đời .
Thời gian trôi qua , năm học sắp hết , bổng đâu xuât hiện ông Bác , Bác nó mập mạp trắng trẻo . lại là môt Linh Mục đang coi xứ Trà Câu và là Hiêu trưởng trường Trung tiểu hoc Đăng Khoa .
Nhà vui hẳn lên , những bữa cơm khá hơn , Me không chửi rủa nó như thường ngày nừa , đươc một tuần thì Mẹ kêu nó vào buồng và thủ thỉ
-Bác giàu lắm , lai là cha xứ , có trường học , Bác về mời gia đình mình ra Trà Câu khánh thành Nhà thờ mới và Trường học .
Nó hoàn toàn không nghe và không hiểu mẹ nói gì , luồng hạnh phúc len lỏi vào giòng máu , nhân đươc từ con tim , thì ra đươc mẹ ôm vào lòng sung sướng như vây ! nó rung đông thật sự ...
Nó Thầm nghĩ " Mẹ ơi con yêu Mẹ lắm , con ao ươc được mẹ ôm con hằng ngày .. "
Mẹ nó sửa soạn hành lý lên đường ra Trà Câu cùng với Bác Hai .. Bác hỏi thăm nó đủ thứ , nhưng nó cũng chẳng nhớ gì !
Thằng Tú liu lo thich chí vì cả đời nó có được đi Xe đò bao giờ đâu !
vui cười chỉ chỏ lung tung .
Lễ Khánh thành nhà thờ Trà Câu và trường Trung tiểu học Đăng Khoa người đông nghịt , chào chào hỏi hỏi , ăn uống linh đinh
tuần lễ qua mau ...
Đêm hôm đó Me ôm nó vào lòng
- Mai mẹ và em sẽ về lai Đồng Bò, con ở lại đây với Bác .
Nó nghe như rụng rời , nó muốn nói nhiều thứ nhưng cổ họng nó khô cứng nghẹn ngào . Tuy ở nhà Me không âu yếm , chăm sóc nó như em Tú , nhưng còn Thầy Kinh yêu thương nó lắm , còn ban bè nữa , nó còn nhiều thứ quý giá như hộp bút mà nhà trường phát phần thưởng cho nó năm ngoái , còn con diều thằng Toàn cho nó ngày Têt Trung Thu, cất dưới gầm giường chưa kịp đem ra chơi ...... còn con gà mái đẻ Bà nội cho nó đang đẻ trứng , ngày nào nó cũng chui vào chuồng lượm cất đi , để chờ ngày cho ấp , Bà nô.i nói mai mốt nó sẽ có hơn một chục con gà
Nó khóc , cái khóc này hoàn toàn khác xa với cái khóc thường ngày khi bị Mẹ đánh đập chửi rủa , khóc mà lòng đau đớn , khóc tủi hờn , Khóc vì biêt mình đã mất hết rồi . không còn gì nữa ...Khóc vì biêt mình sẽ cô đơn , tuyệt vọng ...
Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi ,
Để một mai vươn hình hài lớn dậy !
Ôi cát bụi phận này ......
Con bé trở mình thức dậy , nó mệt nhoài vì tối hôm qua mẹ nói sẽ để mình ở lại nơi xa lạ này , nó vẫn chưa tin là thật , hai mắt nó năng nề vì đêm qua nó khóc thầm .mãi đến nữa đêm mới ngủ được ..
Đảo mắt nhìn quanh phòng .....
Nó giật mình , Mẹ đâu rồi ? , thằng Tú nữa cũng biến đâu rồi ?
Nó tìm quanh quất chẳng thấy cái túi xách của mẹ đâu cả , chỉ còn trơ lại cái túi cũ kĩ , mà me nó thường hay dùng để bỏ quần áo nó , Thì ra lúc ra đi mẹ bỏ cái túi này trong cái túi của Mẹ hèn chi nó nào có trông thấy , nhìn túi xách con bé đoán ngay Me đã đi rồi ! Me đã đi thật rồi , điều Mẹ nói hôm qua là thật ..
Nước mắt tuôn tràn
Mẹ của con ơi , sao Mẹ lại bỏ con ? con yêu Mẹ lắm , con chấp nhân Me chửi mắng con đánh đập con khi con phạm lỗi , con nào có oán trách đâu ! nhưng xin Mẹ đừng bỏ con ! Từ nay con làm sao mà gặp Mẹ , làm sao gặp em Tú , còn Bà Nội nữa , con thương và nhớ Bà nội lắm Mẹ ơi ! rõ ràng là con chưa chào Bà nôi để ra đi , vì Bà Nôi đang ở Sai gòn cuối tháng mới về , Mẹ ơi ! khi Con nhớ bạn bè nhớ Thầy Kinh thì làm sao mà găp được ? Đây là đâu , con biết là rất xa, xa lắm , con làm sao mà biêt đường về ?
Nó quỳ xuống gục măt trên giường khóc nức nở .....
-Con yên tâm , Bác sẽ chăm sóc và lo cho con ăn học , con mang hành lý vào đây ! rồi từ từ con sẽ quen ..
Tiếng Bác Hai nhỏ nhẹ , tay Bác cầm lấy tay nó dắt đì qua nhiều căn phòng khác nhau , Đây là phòng các giáo sư nghỉ ngơi , đây là phòng làm việc của Bác ... cuối cùng Bác đưa nó vào căn phòng nhỏ , ở đó đã có sẳn môt cái ghế mây và cái giường nhỏ bên cạnh là cái bàn và chỉ có một cái ghế .... Nó nghĩ ngay chăc là đã chuẩn bị cho nó ở đây .
Căn phòng này đươc ngăn làm đôi với cái màn hoa , sau này khi Bác đi rồi nó len lén vén lên coi thì ra đây là nhà kho chứa quà cáp của Bác nó , Chuối chín ê hề , Xoài chín ,Thanh Long ., mãng cầu ., Sa pô chê..những thứ trái cây mà nó chỉ được thấy Thầy dạy qua sách vở .... vi bạn nó nói quê nó cũng có ngoài chợ nhiều lắm , nhưng nó đâu có biết chợ chỗ nào , nghe nói mãi trên Thạch Thành .. xa lắm ! Vườn nhà nó , Mẹ chỉ trồng một ít chuối , còn lại là bắp , rau cải..
Nó ngồi phệt xuống nền xi măng ... đưa bàn tay quệt giòng nước mắt ...
Con ra đời có Mẹ Cha ,
Và tình yêu rộng lớn bao la
Con cần Mẹ Cha ấp ủ mặn mà
Con cần Me Cha ấm áp đậm đà ..
( còn tiếp )
Trùng Dương
-Mày ra khỏi nhà tao , đi theo thằng Cha của mày đi , đồ cái nòi phản bội !
Chiêc túi xách đưng vài bộ đồ cũ được liệng ra khỏi nhà !
Tám tuổi đời nó ngây thơ khờ dại , nào đã hiểu cho hết tiếng việt , nó cũng chưa hiểu nỗi chữ " phản bội " nghĩa là gì , nhưng hàng ngày nghe mẹ nó nguyền rủa người Cha nó chỉ đoán ra rằng .giữa Me và Cha khác vơi me và Cha của ban nó ..
Bên canh nó có người em trai sáu tuổi nhưng me lai thương em vô cùng ,nhiều lúc nhìn mẹ âu yếm vuốt ve nựng nịu em mà nó thèm thuồng ao ước .
Nó lau nước mắt mon men đi lại bên thềm nhà , thằng Tú em nó lại gần
- Chị đừng có "phản bội" Me nữa nghe chị .
-Ừ ... nó ừ cho qua chứ nào biêt phản bội là làm sao ?
No' kéo cái túi xách lại gần mở ra xem rồi đậy lại ..
-Chị chơi ô quan không ?
-Chơi !
Hai chị em lượm một mớ đá nhỏ , vạch ô quan trên đất và ngồi chơi ...
Nó như đã quên trận đòn vừa qua mất rồi !
-Thằng Tú đâu rồi vào ăn cơm ! tiếng Me vang lên thật to ..
-Dạ !
Thằng Tú chạy vội vào nhà .
Bụng nó cồn cào , nó cũng ao ước Me goi mình ..nhưng chờ mãi không thấy .
Nó hình như rât quen với cái cảnh này , cất túi xách sau chuồng gà , và mon men đi doc bờ đê , nó đến thằng cây sung đầu làng , chả là cây sung này rất sai trái từ dưới gốc mà lên , nó hái và ăn cho đỡ đói lòng , ngồi dưới gốc cây sung nhìn ông đi qua bà đi lại ..nó điểm mặt từng người một .. Bác Hai , Chú Bảy ,Thím Ba..
Nó phải về rồi vì còn phải hoc bài ,ngày mai trả bài cho thầy mà không được thì phải điểm không . cái này mới là tồi tệ nhât , Thầy giáo sẽ không còn tin tưởng nó nữa, hơn nữa chui xuống bếp biết đâu còn chén cơm nguội thừa thãi nào không , ăn qua quýt cho đỡ xót ruột .
Nó rất ham học , Thích ở trường và rât yêu thầy giáo , vì chỉ có Thây giáo mới nói năng ôn tôn , nhỏ nhẹ với nó , chỉ có Thầy giáo mới tân tình chỉ dạy cho nó , bởi vây nó luôn đạt diểm cao trong lớp .
Nó vẫn cho rằng nó còn gặp "hên" hơn bạn bè trong lớp , vì lúc nào bãi trường đi bộ về nhà cùng các bạn thì thầy giáo ngừng xe bên cạnh nó
-Thuỷ lên đây Thầy chở về .
Chiêc xe đòn giông , nó phải ngồi đàng trước , bỏ hai chân qua một bên .. Từ Hoà Phong lên Đồng Bò gần 4 cây số chứ phải gần gì đâu !
=Ngồi yên nghe !
-Dạ
Chiếc xe bắt đầu khởi bánh , giòng hạnh phúc miên man chảy vào tim nó , nó nhắm mắt lai tận hưởng hương vị của đồng lúa trổ hoa bên đường , hương thơm dịu ngọt ,bên trái là đàng mương dẫn thuỷ nhập điền ..
Chiếc xe ngừng lại
-Xuống đi cọn
Hai chân con bé tê cứng , nó bước xuống đất thì khuỵu xuống .
-Có sao không ?
-Dạ không sao , con ngồi đây một chút rồi về nhà .
Chờ thầy giáo đi rồi , nó ngồi phệt xuống lề đường hai bàn tay vuôt ve bàn chân cho bớt tê cứng
Nó lo sợ Thầy giáo biết nó bị tê chân , biết đâu ngày mai sẽ không cho nó đi quá giang nữa ...
Nó chỉ biêt ba nó đi công tác rât xa mãi tít ở Tây Ninh ,Đồng Tháp Mười , một năm chỉ về thăm nhà vài lần .. và những lúc đó nó cũng chỉ nhận được vài gói bánh kẹo của ba , chỉ ngần ấy ....
Lòng me bao là như biển Thái bình dat dào
Tình Me tha thiết như giòng suối hiền ngọt ngào ..
Lớn lên môt chút
Nó cũng đã biết nghĩ cho Mẹ , có lẽ mẹ vất vả quá cho nên mới khó chịu , la rầy chửi mắng nó , cũng có lẽ ba vô tình quá cho nên Me bực tức mà đánh nó để bù trừ ..
Chả là hàng xóm láng giềng ai cũng nói
-Con bé Thuỷ giống ba nó như lột .
Càng nói thì Me càng ghét nó mới khổ đời .
Thời gian trôi qua , năm học sắp hết , bổng đâu xuât hiện ông Bác , Bác nó mập mạp trắng trẻo . lại là môt Linh Mục đang coi xứ Trà Câu và là Hiêu trưởng trường Trung tiểu hoc Đăng Khoa .
Nhà vui hẳn lên , những bữa cơm khá hơn , Me không chửi rủa nó như thường ngày nừa , đươc một tuần thì Mẹ kêu nó vào buồng và thủ thỉ
-Bác giàu lắm , lai là cha xứ , có trường học , Bác về mời gia đình mình ra Trà Câu khánh thành Nhà thờ mới và Trường học .
Nó hoàn toàn không nghe và không hiểu mẹ nói gì , luồng hạnh phúc len lỏi vào giòng máu , nhân đươc từ con tim , thì ra đươc mẹ ôm vào lòng sung sướng như vây ! nó rung đông thật sự ...
Nó Thầm nghĩ " Mẹ ơi con yêu Mẹ lắm , con ao ươc được mẹ ôm con hằng ngày .. "
Mẹ nó sửa soạn hành lý lên đường ra Trà Câu cùng với Bác Hai .. Bác hỏi thăm nó đủ thứ , nhưng nó cũng chẳng nhớ gì !
Thằng Tú liu lo thich chí vì cả đời nó có được đi Xe đò bao giờ đâu !
vui cười chỉ chỏ lung tung .
Lễ Khánh thành nhà thờ Trà Câu và trường Trung tiểu học Đăng Khoa người đông nghịt , chào chào hỏi hỏi , ăn uống linh đinh
tuần lễ qua mau ...
Đêm hôm đó Me ôm nó vào lòng
- Mai mẹ và em sẽ về lai Đồng Bò, con ở lại đây với Bác .
Nó nghe như rụng rời , nó muốn nói nhiều thứ nhưng cổ họng nó khô cứng nghẹn ngào . Tuy ở nhà Me không âu yếm , chăm sóc nó như em Tú , nhưng còn Thầy Kinh yêu thương nó lắm , còn ban bè nữa , nó còn nhiều thứ quý giá như hộp bút mà nhà trường phát phần thưởng cho nó năm ngoái , còn con diều thằng Toàn cho nó ngày Têt Trung Thu, cất dưới gầm giường chưa kịp đem ra chơi ...... còn con gà mái đẻ Bà nội cho nó đang đẻ trứng , ngày nào nó cũng chui vào chuồng lượm cất đi , để chờ ngày cho ấp , Bà nô.i nói mai mốt nó sẽ có hơn một chục con gà
Nó khóc , cái khóc này hoàn toàn khác xa với cái khóc thường ngày khi bị Mẹ đánh đập chửi rủa , khóc mà lòng đau đớn , khóc tủi hờn , Khóc vì biêt mình đã mất hết rồi . không còn gì nữa ...Khóc vì biêt mình sẽ cô đơn , tuyệt vọng ...
Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi ,
Để một mai vươn hình hài lớn dậy !
Ôi cát bụi phận này ......
Con bé trở mình thức dậy , nó mệt nhoài vì tối hôm qua mẹ nói sẽ để mình ở lại nơi xa lạ này , nó vẫn chưa tin là thật , hai mắt nó năng nề vì đêm qua nó khóc thầm .mãi đến nữa đêm mới ngủ được ..
Đảo mắt nhìn quanh phòng .....
Nó giật mình , Mẹ đâu rồi ? , thằng Tú nữa cũng biến đâu rồi ?
Nó tìm quanh quất chẳng thấy cái túi xách của mẹ đâu cả , chỉ còn trơ lại cái túi cũ kĩ , mà me nó thường hay dùng để bỏ quần áo nó , Thì ra lúc ra đi mẹ bỏ cái túi này trong cái túi của Mẹ hèn chi nó nào có trông thấy , nhìn túi xách con bé đoán ngay Me đã đi rồi ! Me đã đi thật rồi , điều Mẹ nói hôm qua là thật ..
Nước mắt tuôn tràn
Mẹ của con ơi , sao Mẹ lại bỏ con ? con yêu Mẹ lắm , con chấp nhân Me chửi mắng con đánh đập con khi con phạm lỗi , con nào có oán trách đâu ! nhưng xin Mẹ đừng bỏ con ! Từ nay con làm sao mà gặp Mẹ , làm sao gặp em Tú , còn Bà Nội nữa , con thương và nhớ Bà nội lắm Mẹ ơi ! rõ ràng là con chưa chào Bà nôi để ra đi , vì Bà Nôi đang ở Sai gòn cuối tháng mới về , Mẹ ơi ! khi Con nhớ bạn bè nhớ Thầy Kinh thì làm sao mà găp được ? Đây là đâu , con biết là rất xa, xa lắm , con làm sao mà biêt đường về ?
Nó quỳ xuống gục măt trên giường khóc nức nở .....
-Con yên tâm , Bác sẽ chăm sóc và lo cho con ăn học , con mang hành lý vào đây ! rồi từ từ con sẽ quen ..
Tiếng Bác Hai nhỏ nhẹ , tay Bác cầm lấy tay nó dắt đì qua nhiều căn phòng khác nhau , Đây là phòng các giáo sư nghỉ ngơi , đây là phòng làm việc của Bác ... cuối cùng Bác đưa nó vào căn phòng nhỏ , ở đó đã có sẳn môt cái ghế mây và cái giường nhỏ bên cạnh là cái bàn và chỉ có một cái ghế .... Nó nghĩ ngay chăc là đã chuẩn bị cho nó ở đây .
Căn phòng này đươc ngăn làm đôi với cái màn hoa , sau này khi Bác đi rồi nó len lén vén lên coi thì ra đây là nhà kho chứa quà cáp của Bác nó , Chuối chín ê hề , Xoài chín ,Thanh Long ., mãng cầu ., Sa pô chê..những thứ trái cây mà nó chỉ được thấy Thầy dạy qua sách vở .... vi bạn nó nói quê nó cũng có ngoài chợ nhiều lắm , nhưng nó đâu có biết chợ chỗ nào , nghe nói mãi trên Thạch Thành .. xa lắm ! Vườn nhà nó , Mẹ chỉ trồng một ít chuối , còn lại là bắp , rau cải..
Nó ngồi phệt xuống nền xi măng ... đưa bàn tay quệt giòng nước mắt ...
Con ra đời có Mẹ Cha ,
Và tình yêu rộng lớn bao la
Con cần Mẹ Cha ấp ủ mặn mà
Con cần Me Cha ấm áp đậm đà ..
( còn tiếp )
Trùng Dương