📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Hồn lang thang.................

857 trả lời, 95.467 lượt xem — Trang 13 / 29
Tất cả là em...

Trăm ngàn cái cớ để ngu ngơ
Vạn chữ kêu em đủ dại khờ
Những lúc trăng tròn nghe sóng vổ
Như lời thỏ thẻ tự bao giờ

Ánh mắt em yêu là tất cả
Cùng cơn gió thoảng thổi làn mây
Rì rào chiếc lá nôn nao dạ
Ngỡ hẹn người ta ở chốn nầy

Hãy nói yêu anh chỉ thế thôi
Cho tim bối rối lẫn bồi hồi
Ngàn năm ta vẫn...là mãi mãi
Như dòng suối ngọt lặng lẻ trôi


Cá Mặn
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu...

Yêu chi hởi thế giới ngu ngơ
Nỗi nhớ ai khờ dại ngóng chờ
Bỗng thấy vui khi P.M tõ
Lời âu yếm nhõng nhẽo vu vơ

Tim ta bỗng nhớ nhung điên dại
Mộng trở thành loài thú quái nhân
Bám lấy em cuồng si hút máu
Hồn bay bỗng rạo rực lâng lâng

Một kẻ điên dày vò thể xác
Và ai đó thoã mãn đam mê
Đôi môi gợi nửa dâng nửa kín
Khắc khoải cùng khao khát cố lê

Cá Mặn
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếc nhớ cùng ai...

Muốn hỏi em buồn bởi nhớ ai
Mong manh chiếc lá rũ đêm ngày
Như xuân chớm nở âm thầm úa
Để ánh hoàng hôn lặng lẻ phai

Những sự buồn đau nào chấm dứt
Cùng bao nỗi nhớ mãi kéo dài
Không lời oán trách trong đôi mắt
Nuốt lệ trong lòng dẫu nhớ ai

Một kiếp làm người ở thế gian
Và bao nỗi khổ bởi sang ngang
Vì ai tự chuốt nào hay biết
Để nó xa nhau mới ngỡ ngàng

Oán trách người ta hờn tạo hoá
Than van số phận trách hồng nhan
Trăng tròn lại khuyết đời là thế
Mượn nụ cười duyên dẫu muộn màng

Cá Mặn
Đăng nhập để trả lời
0


Lặng lẻ mùa đông

Một đời một nữa lặng trôi
Mênh mong giấc mộng mãi rồi lặng thinh
Xuân thu đông cũng vô tình
Nhìn ta...ta vẫn một mình vách ngăn

Trời cao toã sáng vầng trăng
Lung linh ngọn sóng nhẹ nhàng lá rơi
Trăm năm lặng lẻ bầu trời
Cỏ cây cùng lá sống đời với mưa

Lắng nghe ngọn gió đong đưa
Lắng nghe chiếc lá đổ thừa bởi ai
Bao năm gởi gió miệt mài
Hỏi người trong mộng sắc phai mấy lần

Thời gian mãi bước cùng chân
Lá vàng trở lá xác thân rã rời
Thiên thu mấy kiếp người ơi
Giờ đây ta vẫn...còn hơi nhớ người

Cá Mặn

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NuocMatMuaThu




CÒN BUỒN NÀO
CHO EM


Từ khi biết ngắm hoàng hôn đổ
Là lúc hồn tôi đã biết buồn
Để chợt sầu dâng len khóe mắt
Đêm nằm thổn thức bởi vì thương

Từ khi tôi biết yêu người đó
Đã...biết chờ mong biết dỗi hờn
Biết trách trời sao hờ hững quá
Làm mưa đổ ướt mắt môi hôn

Chờ sao anh nỡ lòng không đến
Bỏ lá vàng bay khắp nẻo đời
Hạ bút thơ đan lời chẳng nghĩa
Còn chăng xót lại chỉ...buồn thôi

Nếu như biết trước đời là thế
Mộng chỉ là mơ...ảo ảnh thôi
Tôi ước lòng mình hóa sỏi đá
Vô tri chẳng mộng nữa bao giờ

Tình là trái đắng lìa cành rụng
Có đúng không anh...thật thế sao

NuocMatMuaThu
____________________________




Vẽ đẹp trần gian

Ngắm bóng ai kia bỗng muốn kêu
Rằng ta thích thú vẫn hay liều
Bao năm quạnh quẻ hình như đã
Muốn nói thèm yêu chỉ bấy nhiêu

Một dãi giang sơn non núi ngự
Thân ai gắm vóc xõa đôi tay
Chao ơi chết mất hồn ta đã...
Lạc chốn thiên thai thế giới nầy

Đặt nụ hôn đời trên ánh mắt
Âm thầm gợi cảm để ta mơ
Đôi môi chấp nhận từ lâu đã...
Thế giới loài người vẫn đón chờ

Hởi kẻ cô đơn người có biết
Tình yêu thể xác một trong hai
Như hoa với bướm thu hồn bổng
Ấm áp ru tình mộng đó đây

Yêu là lõa thể trái tim ta
Chấp nhận nơi đây những mặn mà
Thỏ thẻ bên tai là mãi mãi
Ru mềm nhịp thở với nhau là...

Cá Mặn

Đã lâu lắm rồi CM không có dịp họa thơ cùng NMMT, hôm nay đọc bài thơ trên chỉ muốn copy về trang nhà mà tự họa
Đăng nhập để trả lời
0

Nửa mảnh vườn xuân

Nhìn tà áo trắng đang bay
Ngu ngơ chi hởi ngắm hoài chẳng thôi
Ước ta làn gió vung bồi
Thân ai quấn quít ngọn đồi vách ngăn

Mây xanh trời cũng vây quanh
Núi cao ngọn cỏ lá xanh ngẫn đầu
Hồn say lạc lối giăng câu
Rông rêu phú kín một bầu nước non

Vầng trăng nửa mảnh ru hồn
Sắc hương nhụy vẫn...mãi còn vấn vương
Hởi người con gái ta thương
Soi gương bóng nguyệt tõ tường với ai

Cá Mặn
Đăng nhập để trả lời
0
Đông về nhớ ai

Chiều chiều lại nhớ ai nhiều
Hoàng hôn tắt nắng buồn thiu cõi lòng
Đông tàn xuân đón ai trông
Hởi người trong mộng sao không trở về

Bình minh có nỗi buồn lê
Lá sầu ủ rủ bốn bề vắng tanh
Nhớ ai mà dạ chẳng đành
Nhớ ai ta mãi loanh quanh chốn nầy

Một đời vội vã chẳng hay
Giờ đây ta đã...đổi thay góc đời
Bao giờ gặp gở người ơi
Bao giờ sưởi ấm từ hơi thở người

Cá Mặn
Đăng nhập để trả lời
0
Lặng lẻ mùa đông

Một đời vội vã lặng trôi
Mênh mong giấc mộng mãi rồi lặng thinh
Xuân thu đông cũng vô tình
Nhìn ta...ta vẫn một mình vách ngăn

Trời cao toã sáng vầng trăng
Lung linh ngọn sóng nhẹ nhàng lá rơi
Trăm năm có một bầu trời
Cỏ cây cùng lá sống đời với mưa

Còn ta ngọn gió đong đưa
Tháng năm, năm tháng chẳng chừa một ai
Bao năm gởi gió miệt mài
Hỏi người trong mộng sắc phai mấy lần

Thời gian vĩnh viễn trôi dần
Lá vàng trở lá xác thân rã rời
Thiên thu một kiếp người ơi
Giờ đây ta vẫn...còn hơi nhớ người

Cá Mặn

Đăng nhập để trả lời
0



Lặng lẻ mùa đông

Một đời vội vã lặng trôi
Mênh mong giấc mộng mãi rồi lặng thinh
Xuân thu đông cũng vô tình
Nhìn ta...ta vẫn một mình vách ngăn

Trời cao toã sáng vầng trăng
Lung linh ngọn sóng nhẹ nhàng lá rơi
Trăm năm có một bầu trời
Cỏ cây cùng lá sống đời với mưa

Còn ta ngọn gió đong đưa
Tháng năm, năm tháng chẳng chừa một ai
Bao năm gởi gió miệt mài
Hỏi người trong mộng sắc phai mấy lần

Thời gian vĩnh viễn trôi dần
Lá vàng trở lá xác thân rã rời
Thiên thu một kiếp người ơi
Giờ đây ta vẫn...còn hơi nhớ người

Cá Mặn
📎 langlemuadong
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-02 15:39:17Cá Mặn>
Niềm đau dĩ vãng

Một thuở yêu em để nhớ đời
Thời gian rạn nứt cánh hoa rơi
Trăm năm một thoáng mang hy vọng
Người nỡ sang ngang chẳng nửa lời

Đông tàn xuân đến nỗi nhớ ai
Vẫn biết người ta sống chuổi ngày
Niềm vui dĩ vãng hình như đã...
Ánh mắt thời gian cũng đổi thay

Bên chồng nơi ấy có vui không
Hay là khổ sở giữ trong lòng
Bờ mi đẫm lệ còn in dấu
Cái dáng thon thon vẫn dối lòng

Bởi gã đàn ông say bướm mộng
Âm thầm người khóc để ta ngông
Trời ơi ! Thấy đó lòng ta hận
Một kẻ như ta có cũng không

Nàng ta chấp nhận để theo ai
Sự nghiệp công danh cứ miệt mài
Nhắm mắt trôi đi nay ta đã...
Như là cái bóng gợi chua cay

Nhìn nhau khờ khạo để làm chi
Kẻ nhớ là ta biết nói gì
Xin lỗi em yêu dù oán trách
Tình nầy vĩnh viễn chết mang đi

Cá Mặn


Cám ơn em TonNuThiHanh đã ghép một bức tranh rất hợp ý với bài thơ
Đăng nhập để trả lời
0

Công việc hàng ngày đã chiếm hết tất cả thời gian ở cái tuổi vàng son, những bước chân đã đi qua ta không thể trớ lại và quá khứ vẫn là quá khứ, những gì còn xót lại trong ta vẫn là kho tàn mà ta chưa có dịp sử dụng nó.

Tâm hồn là nền tảng chứa đựng sự lãng mạn với những tầng lớp khác nhau cũng như những điều bí ẩn ta không thể nói ra khi ta đối diện với một bức tường mà lý trí luôn luôn kèm chế nó, nó đã và đang nhìn thấy ta trong lớp áo của những con người muốn giữ uy tín về mặt đạo đức cũng như công danh và sự nghiệp trong môi trường ta đang sống, thế giới ảo giúp cho diễn đạt những gì chôn kín trong tiềm thức vì thế các bạn đừng nhìn vào những gì bạn đã thấy mà hãy cùng nhau thông cãm để chia xẽ lẫn nhau những gì mình muốn nói trong sự giới hạn và cũng không đi quá xa về mặt đạo đức mùh thôi

Thế giới nầy ta là hạt cát
Không gian ấy có một không hai
Em yêu hỡi nụ hôn nồng ấm
Ánh mắt kia tha thiết miệt mài

Sợ mất đi ta càng cố nhớ
Như còn đó nó ở nơi đây
Dù ngăn cách trái tim nầy vẫn...
Một bóng hình không thể đổi thay


Em yêu hỡi! chớ bỏ ta đi
Khổ sở vì ai bởi những gì
Ánh mắt kia đâu đâu vẫn thấy
Đôi môi ấy mãi mãi còn ghi

Lòng càng nhớ những khi xa cách
Dạ cứ đau nhiều lúc cố ghì
Chẳng thấy người con tim ủ rũ
Không tha thiết ánh sáng làm chi



Trong sự sống có rất nhiều ràng buộc quyện lẫn nhau, những gì ta muốn chưa chắc ta sẽ có được, vì thế không thể yêu bằng hành động nhưng ta vẫn có thể yêu bằng sự lãng mạn của tâm hồn cũng đủ cho lòng ấm lại
Tình nhân hỡi người ở nơi nào, nơi xứ ấy người nhớ ta không? hãy cho nhau những gì người có, trong giấc mộng ngưỡi nở nụ cười và ta là tác giả của bài viết ngày hôm nay


Cá Mặn
Đăng nhập để trả lời
0


Tiếng gầm giữa màn đêm

Vầng trăng khuyết ta nghe làn gió thoảng
Len vào hồn gối mộng ánh trămg mơ
Làn sương mỏng chao nghiêng một bóng mờ
Nhịp tim gào gió ơi ngươi đừng xoá

Lặng lẻ chờ bao năm mình xa cách
Một góc trời mõi mắt đợi ai mong
Ánh sao đêm hy vọng ở trong lòng
Rì rào gió nhớ ai thì thầm vọng

Ánh đèn khuya toã sáng nơi đầu ngỏ
Phố xá buồn ray rức trái tim yêu
Ru hồn chao thao thức nỗi nhớ nhiều
Giọt sương đêm ủ rũ hồn ta bỗng...

Muốn trở thành loài thú cuồn điên vọng
Mượn thời cơ cấu xé mảnh trăng tàn
Trên dòng suối ngu ngơ rồi khờ dại
Rủ bóng hình thương tiếc cảnh phũ phàng

Cá Mặn
Đăng nhập để trả lời
0
Công việc hàng ngày đã tạo cho chúng ta quá nhiều áp lực, thời gian sẽ không bao giờ dừng lại, sự nghiệp của một con người bao giờ cũng trên hết vì thế sự cố gắng đi đến mục tiêu là sự thành công được phủ trên một lớp áo quyền uy và danh vọng nhưng ta không thể nào bỏ qua những sự lãng mạn trong tâm hồn.

Biển mộng

Hỡi tuyết cùng mưa chạnh cõi lòng
Phố buồn man mác mảnh trời đông
Vầng trăng soi sáng nơi đầu ngỏ
Một bóng hình ai lặng lẻ trông

Gió thoảng ru hồn trên phố vắng
Rì rào ngọn cỏ nỗi buồn vây
Đong đưa chiếc lá mùi hương tỏa
Thắm cõi lòng ai ngây ngất ngây

Vụn vở thời gian từng cơn sóng
Nao lòng tượng đá vổ rền vang
Như ai đã gọi...anh yêu hỡi!
Chợt ấm lòng ta dẫu vội vàng

Âm thanh của gió biển vi vu đưa nhẹ vào lòng những cãm giác lâng lâng từ trong tiềm thức hiện hình. Nó khơi lại những gì đã xãy ra trong quá khứ và ta không thể bỏ nó đi, bởi vì ngày mai ta sẽ quên nó đó các bạn

Đăng nhập để trả lời
0
Ai oán mưa thu


Tiếng ai thở ngắn than dài
Nghe tơ lòng quạnh miệt mài nửa đêm
Côn trùng trở giấc càng thêm
Mưa rơi tí tách dạ men ruột sầu

Đong đưa chiếc lá đổi màu
Gió ơi chớ nỡ bắt cầu dỡ dang
Lồng trong cuộc sống phũ phàng
Mới hay lẻ bóng ngổn ngang thế nào

Người ơi nỗi nhớ như nhau
Nàng đau ta xót lúc nào chẳng hay
Trời giông chi mãi thế này
Trên cao nức nở chốn đây nhuộm sầu

Cành lay lá úa vàng chao
Rủ về cội rể vì sao bẽ bàng
Phải chăng định mệnh còn mang
Duyên kia vắng nợ sang ngang kiếp này


Cá Mặn
Đăng nhập để trả lời
0


Ta nhớ em...

Khi người ấy chẳng nỡ xa ta
Cái dạ ai đau mãi mãi và
Nếu biết tình yêu còn đó vẫn
Làm sao nỗi nhớ bỏ quên mà

Con tim khổ sở bờ mi đẫm
Ánh mắt u sầu giọt lệ sa
Lặng lẻ nhìn nhau không dám nói
Nôn nao khắc khoải giữa gần xa

Cá Mặn
Đăng nhập để trả lời
0
Người đẹp Khờ của tui ơi

Chẳng biết vì sao ngớ ngẫn ra
Đôi môi nóng bõng của em mà
Lòng anh khắc khoải từng đêm lẻ
Khổ sở vì ai dạ thiết tha

Hãy nói đi em dẫu một lời
Cho dù bão tố giữa biển khơi
Thuyền anh rẻ sóng tìm ai đó
Gởi mộng cùng trăng để nhớ đời

Ánh mắt mơ màng nhỏ đó ơi
Cười duyên chớm nỡ nụ hoa trời
Ong quên trái đất say màu sắc
Dưới ánh mặt trời ngớ ngẫn rơi

Cá Mặn
Đăng nhập để trả lời
0
Ý đẹp trong ta

Vẽ đẹp bầu trời dưới nắng mai
Vô tư đọc sách giữa ban ngày
Hồn nhiên học hỏi văn chương tốt
Thoãi mái trao dồi kiến thức hay

Bỏ mặc gian nan cùng khó nhọc
Quên đi mệt mõi với chua cay
Hân hoan đón nhận lời nhân thế
Thổn thức đời người hởi những ai

Cá Mặn
Đăng nhập để trả lời
0
Dĩ vãng còn đâu

Người ta hạnh phúc để tôi mơ
Một mối tình xưa mới đó giờ
Bỏ lại sau lưng bao giọt đắng
Quên đi tất cả nỗi mong chờ

Chấp nhận ai kia là dĩ vãng
Âm thầm trở giấc nhận chua cay
Dung nhan thuở ấy hình như đã
Ánh nắng thời gian nhuộm mỗi ngày

Quay đầu lủi thủi trái tim đau
Kẻ đợi trăm năm tóc bạc màu
Nỗi nhớ giờ đây trong ánh mắt
Người xưa bóng ngã vẫy tay chào

Khổ sở trong ta cũng muộn rồi
Còn đâu mộng đẹp ở trên môi
Con tim vẫn đó thời gian mất
Vĩnh biệt tình nầy mãi mãi thôi

Cá Mặn
Đăng nhập để trả lời
0

Lời ước trăm năm

Ước đời mãi đẹp trong ta
Như trăng có bóng hằng nga sáng ngời
Một đời thông thả ai ơi
Ngàn năm mãi mãi yêu đời sống mơ

Ai kia thuyền mộng nên thơ
Một trời xuân đẹp như tơ với tầm
Dệt tình dệt mộng trăm năm
Một đời để nhớ thăng trầm có nhau

Buồn vui kỷ niệm nghẹn ngào
Tình yêu muôn thuở ngày nào chứa chan
Dẫu cho bão tố phũ phàng
Sông sâu biển mặn vẫn ràng buộc tim

Cá Mặn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-28 02:18:51Huyền Băng>
Hương vị cuộc đời

Nắng rạng trên đầu chiếc lá ơi
Xin ngươi lắng động gửi đôi lời
Chờ hoa chớm nở khoe màu sắc
Đợi ánh bình minh chiếu sáng ngời

Với mảnh sương tan hoà khí quyển
Và làn gió nhẹ quyện mây trời
Bên dòng suối chảy mang hơi ẩm
Thổn thức trần gian quá tuyệt vời

Cá Mặn

r
Đăng nhập để trả lời
0
Trả lại người ơi!

Hãy trả cho tôi ánh mắt xưa
Cùng bao mộng đẹp với nhau vừa
Hôm qua mới đó vì sao mất
Thuở ấy giờ đây ngỡ vẫn chưa...

Quyến rũ đôi môi mang dục vọng
Nôn nao thể xác bám say sưa
Và tha thiết gọi người yêu hởi
Chớ nỡ quên ai lúc nắng mưa

Cá Mặn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-18 21:27:36Cá Mặn>
Ps. Cám ơn bạn Băng Nguyệt đã ghé thăm và edit lỗi chính tả của Cá Mặn mong rằng bạn sẽ tiếp tục trong tương lai
 
Thời gian ơi ......

Nhìn ra cửa sổ mà trông
Không gian vắng lạnh hàng thông lạnh lùng
Mong sao gió nhẹ lây cùng
Chim ca lá động cả vùng rền vang

Để ai cất tiếng thở than
Quên đi bến củ đã mang dậm đường
Thời gian nếu chậm là vương
Đời người ngắn ngủi ta thường bỏ quên


Cá Mặn
Đăng nhập để trả lời
0



Ước gì

Nhìn em lệ đẩm vai sầu
Anh thèm gởi tặng vài câu với nàng
Hoa mai óng ánh màu vàng
Xuân đi vội vã ngỡ ngàng tóc mây

Thôi thì em hãy về đây
Vườn rau em tưới anh xây mái nhà
Hoa tươi nở rộ chiều tàn
Hai ta đối diện không màng mõi chân

Đến khi bóng xế cùng nâng
Mùi trà ấm dạ có ân có tình
Khi vui nhắc lại đôi mình
Lúc buồn chia sẻ.......bình minh một đời

Cá Mặn[/align][/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Cá muối ops Cá Mặn nè hihih ko có j á,, sẵn siêng thì mần luôn thui chứ có thời gian mí mần dc a hhih....Chẳng viết dc gì thui thì viết "tứ lung tung" xíu nha.....Chúc vui và sáng tác đều nha.. 
 
Để ai cất tiếng thở than
Quên đi bến cũ đã mang dặm đường
Thời gian nếu chậm là vương
Đời người ngắn ngủi ta thường bỏ quên


Cá Mặn

 
 
Bài tự do thứ 2
 
 
Thời gian để rơi nổi nhớ trên vai người
Nụ hôn còn ấm trên môi tôi
Đêm gọi..
Kỷ niệm xa khuất lâu rồi
mà chưa mờ nhạt phai phôi
 
Khi mây đen bay qua
bầu trời có quang đãng hơn
Tiếng lòng tôi vời vợi
chờ bàn tay xoa dịu dỗi hờn
 
Nếu có thể dài hơn tháng tư
Thì bao giờ về ngang tháng tám
Thăm thẳm
vô cùng..
ngọc lan tím ưu tư...


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-26 01:23:20Cá Mặn>
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT


Bài tự do thứ 2
 
 
Thời gian để rơi nổi nhớ trên vai người
Nụ hôn còn ấm trên môi tôi
Đêm gọi..
Kỷ niệm xa khuất lâu rồi
mà chưa mờ nhạt phai phôi
 
Khi mây đen bay qua
bầu trời có quang đãng hơn
Tiếng lòng tôi vời vợi
chờ bàn tay xoa dịu dỗi hờn
 
Nếu có thể dài hơn tháng tư
Thì bao giờ về ngang tháng tám
Thăm thẳm
vô cùng..
ngọc lan tím ưu tư...


Ừa, coi chừng  !!! đọc thơ.......opppps ăn cá mặn nhiều quá bị khác nước đó.........hahahahahahahah

Hơi.......... 

Tình em một thuở nồng say
Mang trong tiềm thức tháng ngày khó quên
Thuyền trôi sóng gió lênh đênh
Gập nghềnh bão táp vẫn bền trái tim

Chờ em góc nhỏ im lìm
Đợi người thương mến nỗi niềm khác khao
Tháng Tư chớ vội ước ao
Chờ thêm Tháng Tám ai thao thức lòng

Đêm dài tuyết lạnh trời đông
Yêu nàng mới biết phòng không lạnh lùng
Xa rồi luyến tiếc hai cùng
Nồi cơm cá mặn.......chăn trùm ấm hơi

Cá Mặn





Đăng nhập để trả lời
0
xin duoc tro truyen cung moi nguoi, tho hay nhung cung can co ban hien .
Thanks
Máy nông nghiệp - Máy nông nghiệp - Máy nông nghiệp - Máy nông nghiệp
Đăng nhập để trả lời
0
Cá Mặn Đại Dương Xanh

Anh đến tự giờ mãi tới nay
Giật mình hay nhỉ tự đâu này
Mặt mờ sơ ý chưa từng đọc
Biển rộng mênh mông Cá Mặn say

Bềnh bồng muôn sóng gió rì rào
Cá nhảy như là chim liệng chao
Đi mãi càng đi càng học hỏi
Nhớ lần vượt biển những năm nào

Giấc mộng thi nhân được mấy lần
Gặp nhau qua lại sẽ thành thân
Chào nhau thăm hỏi theo năm tháng
Hội ngộ tương giao nối kết vần

Giấc mơ xây mộng quyện tình nhau
Năm tháng mỗi tăng mỗi thắm màu
Mưa nắng chẳng mòn tình bạn hữu
Dẫu mình rải rác khắp năm châu

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
HAPPY NEW YEAR!

📎 MAI3
Yêu anh nhiều
Chút hương cho đời
Tui hát

Đăng nhập để trả lời
0
Cúc Hương em,
 
cám ơn em đã gởi tặng anh một bức tranh rất đẹp 
 
 
Hoàng hôn vang bóng 
 
Hoàng hôn vang bóng một thời
Để yêu mộng nhớ ngọt lời có nhau
Tình mình ánh mắt khát khao
Đôi tim rung động cùng trao tất lòng

Bầu trời hạnh phúc duyên thông
Hoa tươi quyện lá hương nồng khắp nơi
Nỗi lòng chất ngất người ơi
Đan tay dìu dắt một đời em thôi

Để rồi ! tình vỡ mây trôi
Trời đông trở lạnh đứng ngồi lẻ loi
Thở than duyên phận đã rồi
Trăm năm gợi nhớ bồi hồi tiếc thương

Tàn thu cảnh vật thê lương
Hồn ai vương vấn đêm trường với ai
Cõi lòng cách trở miệt mài
Ru đời ảo mộng mỗi ngày love you

Cá Mặn[/align][/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Duyên đầu năm

Đầu năm mến chúc mỗi người chơi
Thình vượng an khang hưởng lộc trời
Kết bạn tâm giao người hợp ý
Trao thân gởi phận kẻ tuyệt vời

Đàn ông chữa vợ nhiều cô thích
Phụ nử chưa chồng lắm cậu ơi !
Vạn sự tình duyên đầy mỹ mãn
Trăm năm hạnh phúc mãi yêu đời

Cá Mặn
Đăng nhập để trả lời
0