📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

CHỜ ĐỢI MÃI NGƯỜI TA

7 trả lời, 1.352 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-02 05:36:49huynhvantien>
CHỜ ĐỢI MÃI NGƯỜI TA
 
Ở một vùng biển cả
Có cô gái hiền hòa
Người xinh sao xinh lạ
Lụy lắm khách hào hoa

Suối tóc thề buông thả
Mịn như nhung mượt mà
Nụ cười hiền thanh nhã
Cùng sóng mắt thu ba
Làm sa chim lặn cá
Còn gương mặt tiên nga?
Ôi! Bút mực nào tả
Đủ nét đẹp ngọc ngà

Một chiều thu êm ả                                
Vàng vọt ánh nắng tà
Gió hiu hiu thổi lá
Lả tả phất phơ sa
 
Ý trời sao nghiệt ngã
Có người từ phương xa
Tận vùng trời đất lạ
Bắn tin đến quê nhà
Cậy mối mai hỏi gạ
Rước nàng lên xe hoa
 
Cha mẹ già ưng dạ
Mới lựa lời khuyên qua:
“Thôi thì con đáp tạ
Để cho an lòng già”
 
Cõi lòng nàng tan rã
Phân bày cùng mẹ cha
Rằng: “Trái tim con đã
Trao trọn một người xa”
 
Thấy con yêu buồn bã
Cha mẹ nàng rầy la:
“Con một lòng vàng đá
Sao chẳng ai sang nhà?”
 
Đau sầu nàng vật vả
Lệ đổ tựa mưa sa
Chảy chan hòa trên má
Đôi mắt ngọc nhạt nhòa
 
Cất giọng buồn thanh thỏa
Tỏ mối tình thiết tha
Muôn đời không bôi xóa:
“Dám thưa cùng mẹ cha
Kiếp hoa hèn một đóa
Nguyện hứng chịu phong ba
Dẫu trăm chiều đày đọa
Cam phận chẳng kêu ca
Con quyết lòng bền dạ  
Chờ đợi mãi người ta”
 
Huỳnh Vân Tiên
(Thương tặng Út Biêu, đứa em gái mà tôi yêu thương,
trân quý muôn vạn lần hơn tất cả mọi thứ trên đời)
2007 December 19
Đăng nhập để trả lời
0
VIẾT TIẾP MỘT BÀI THƠ
 

Viết tiếp một bài thơ
Đã từ lâu dang dở
Phải đâu dạ hững hờ
Hay vì tôi không nhớ
 
Bao ngày quên không nỡ
Muốn tiếp nối ước mơ
Để vần thơ bỡ ngỡ
Hòa hợp ý mong chờ
 
Ôn giòng  thơ chép lỡ
Của năm tháng dại khờ
Với điệu buồn muôn thuở
Và ước vọng vu vơ
 
Có phải chăng tôi sợ
Vần điệu quá đơn sơ
Sẽ tạo niềm trăn trở
Trong lòng em dại khờ
 
Để đêm ngày nhắc nhở
Nỗi thất vọng vô bờ
Cho trái tim tan vỡ
Lịm chết cả hồn thơ
 
Huỳnh Vân Tiên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-02 05:38:12huynhvantien>
Nghe Tin Em Xuất Giá
 
Nghe tin em xuất giá
Về xứ sở mù xa
Rời bỏ cả quê nhà
Anh đau lòng khôn tả
 
Thôi thì xem như đã
Vĩnh viễn mất xa nhau
Anh ruột thắt lòng đau
Tiễn em về bên ấy
 
Từ nay thôi đành vậy
Phải sống kiếp sống thừa
Như cây cỏ thiếu mưa
Đâu thể nào tươi tốt
 
Trái tim anh chỉ một
Hình bóng của em thôi
Giờ đánh mất đi rồi
Cầm bằng như đã chết
 
Một lần đi là hết
Bao hò hẹn đợi chờ
Mấy nỗi ước niềm mơ
Giờ còn chi đâu nữa
 
Biết em quên lời hứa
Bởi do ý mẹ cha
Chứ tình nghĩa đôi ta 
Lẽ nào em bôi xóa
 
Thôi chia tay từ tạ
Anh chẳng trách em đâu
Chỉ tiếc mối duyên đầu
Kể từ nay dang dở
 
Lòng anh đây không nỡ
Dứt bỏ chuyện ngày nào
Nên chắc nỗi đớn đau
Khó mà phôi pha được
 
Thôi đường em em bước
Đừng lưu luyến mà chi
Và chớ bận tâm gì
Đến ân tình ngày cũ
 
Để mình anh lưu giữ
Kỷ niệm đẹp trong lòng
Dù chẳng dám ước mong
Một ngày mai tương hội
 
Nhưng lòng anh mong mỏi
Tuy em đã sang ngang
Chuyện cũ thành hành trang
Làm bạn đường giong ruổi
 
Dẫu mai này thui thủi
Trên muôn nẻo dặm trường
Nhưng nỗi nhớ niềm thương
Trọn đời anh giữ mãi
 
Huỳnh Vân Tiên
27 December 2007
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Giòng Thơ Viết Vội

Giòng thơ viết vội
Tả nỗi đơn côi
U sầu tiếp nối
Kiếp sống nổi trôi

Đường đời muôn lối
Tan hợp ly bôi
Tâm tình một khối
Trĩu nặng hồn tôi

Lòng riêng một nỗi
Vọng tưởng xa xôi
Tơ vò trăm mối
Xao xuyến bồi hồi

Gan bào ruột rối
Nhớ buổi chia phôi
Ôi! Ngày tương hội
Sao quá xa xôi

Cho tôi đánh đổi
Chỉ một lần thôi
Dù muôn vạn lối
Về với em tôi

Huỳnh Vân Tiên
Đăng nhập để trả lời
0
Gửi Trao Anh Lần Cuối
(Nghe Tin Em Xuất Giá 2)

Đọc giòng thơ anh viết
Em đau đớn vô vàn
Niềm tâm sự chứa chan
Ai người thông cảm được

Nhắm mắt đưa chân bước
‘Về xứ sở mù xa’
Thì cũng kể như là
‘Cầm bằng như đã chết’

Anh muốn em quên hết
Bao kỷ niệm bên nhau
Để khỏi phải khổ đau
Khi làm dâu xứ lạ

Em biết anh cao cả
Nhưng đâu dễ gì quên
Bao kỷ niệm êm đềm
Với ân tình ngày cũ

Câu khinh bần trọng phú
Em trọn kiếp phải mang
Tiếng phụ khó tham sang
Em suốt đời gánh chịu

Nhưng chắc anh đã hiểu
Em phải nén tim đau
Giết chết mối duyên đầu
Để lìa quê xa xứ

Nỡ đành tâm vong phụ
Tình nghĩa của anh trao
Thì có khác chi nào
Cắt tim mình rỉ máu

Đâu có ai mang sáo
Mà sáo cũng sang sông
Để tan nát cõi lòng
Và tiếc thương một kiếp

Còn đoạn đường đi tiếp
Em chẳng thể dừng chân
Dẫu đau khổ vô ngần
Biết phải làm sao khác

Bởi tại em đức bạc
Nên buộc dạ vong tình
Và cam nguyện hy sinh
Cho mẹ cha, em dại

Kể từ nay đành phải
Sống kiếp sống xa nhà
Thân tầm gửi người ta
Làm sao an vui được

Đoạn đường đi phía trước
Em phải cố bền tâm
Và mãi ước mơ thầm
Là anh luôn hạnh phúc

Nghĩa tình còn đôi chút
Anh hãy cố quên đi
Người thế có ra gì
Bận lòng chi anh hởi

Thôi đôi giòng lệ với
Nỗi uất nghẹn trong tim
Em gói hết niềm riêng
Gửi trao anh lần cuối

Huỳnh Vân Tiên
30 December 2007
Đăng nhập để trả lời
0
Đông Lại Về

Đông lại về thêm mùa đông xứ lạ
Tuyết mịt mù phủ kín cả không gian
Gió từng cơn cuốn sạch đám lá vàng
Còn sót lại trên cành cây xơ xác

Cảnh vật thê lương lòng sầu man mác
Nhớ thương về nắng ấm cuối trời xa
Có ai không nơi ấy chốn quê nhà
Lòng hiểu được nơi đây tôi buồn lắm

Lắng tâm tư trong tận cùng sâu thẳm
Xót xa lòng thân lữ khách lênh đênh
Giữ bên mình một nỗi nhớ mông mênh
Để bầu bạn cho qua ngày đoạn tháng

Mãi chờ mong một ngày mai tươi sáng
Được quay về chốn cũ của ngày xưa
Nơi giòng sông ghi dấu buổi tiễn đưa
Tôi sẽ nói không bao giờ đi nữa

Huỳnh Vân Tiên
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm Nay Ôi Buồn Quá
 
Hôm nay ôi buồn quá
Mịt mù bão mưa giông
Trời mùa đông băng giá
Rét buốt cả cõi lòng
 
Nơi quê người xứ lạ
Ôm ấp nỗi hoài mong
Mỗi nhành cây xác lá
Từng ngọn núi giòng sông
Cũng gợi lên trong dạ
Nỗi nhớ nhà mênh mông
 
Tôi thương miền biển cả
Tôi nhớ lúa trên đồng
Nhớ con sông nhiều cá
Uốn khúc dưới trăng trong
 
Bây giờ xa xôi quá
Chợt nghĩ, những chiều đông
Em tôi nơi bờ đá
Mỗi khi ngắm trời hồng
Có nghe buồn trong dạ
Và có nhớ tôi không?
 
Huỳnh Vân Tiên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-07 23:35:04huynhvantien>
Thì Cũng Đành Cam Chịu
(Nghe Tin Em Xuất Giá 3)
 
Hai bài thơ tha thiết
Một mối tình chứa chan
Nay đã phải lỡ làng
Để ba người đau khổ
 
Muốn an lòng thật khó
Vì hạnh phúc riêng mình
Lắm lúc muốn lặng thinh
Mặc giòng đời đưa đẩy
 
Nhớ chiều nào hôm ấy
Tôi hớn hở hân hoan
Trong lễ phục tân lang
Sánh cùng cô dâu mới
 
Nên duyên nhau cũng bởi
Cha mẹ của hai nhà
Tôi nào nghĩ người ta
Đã thầm yêu ai khác
 
Thế rồi lòng tan nát
Khi đọc những giòng thơ
Mông lung dưới đèn mờ
Lúc nàng đang an giấc
 
Thì ra là sự thật
Người vợ quý tôi yêu
Và hết dạ nuông chiều
Không hề quên tình cũ
 
Biết làm sao cư xử
Cho phải với nàng đây
Khi tim tôi dâng đầy
Nỗi niềm đau khó tả
 
Trời già cay nghiệt quá
Bày chi cảnh trớ trêu
Để đau khổ trăm chiều
Cho những người trong cuộc
 
Tôi thấy ai cũng được
Nhận lãnh nỗi cảm thông
Nhưng tâm sự người chồng
Có mấy ai hiểu thấu
 
Nỗi nhớ thương nàng dấu
Ở tận đáy tâm hồn
Để mãi thấy cô đơn
Dù có tôi bên cạnh
 
Những u sầu cô quạnh
Khi xa vắng người thương
Thêm cảnh sống tha hương
Chắc nàng thê thảm lắm
 
Nơi quê nhà xa thẳm
Còn có thêm một người
Với nỗi nhớ khôn nguôi
Và mối sầu vời vợi
 
Bao năm dài mong đợi
Được kết tóc xe duyên
Nhưng ai lại lỗi nguyền
Ôm cầm sang thuyền khác
 
Tôi lòng buồn man mác
Mãi nghĩ đến người ta
Phải ôm nỗi xót xa
Quên rằng mình cũng thế
 
Thôi thì xin hãy để
Những đau khổ triền miên
Mãi giăng kín trong tim
Của ba người bất hạnh
 
Vợ tôi phải sống cạnh
Một người chẳng yêu thương
Để trăn trở đêm trường
Nhớ thương về người ấy
 
Còn người ta cũng vậy
Ở nơi ấy xa xôi
Chắc cũng luống bồi hồi
Khi nhớ về người cũ
 
Riêng tôi chẳng ai phụ
Nhưng dạ thật khổ đau
Vì tuy sống bên nhau
Nhưng tâm hồn xa thẳm
 
Thà cách xa vạn dặm
Mà thương nhớ nặng mang
Hơn gần gũi tấc gang
Lại xem như xa lạ
 
Thôi! Nếu như trời đã
Sắp đặt cho chúng ta
Phải trọn kiếp xót xa
Thì cũng đành cam chịu
 
Huỳnh Vân Tiên
Đăng nhập để trả lời
0