<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-02 05:36:49huynhvantien>
CHỜ ĐỢI MÃI NGƯỜI TA
Ở một vùng biển cả
Có cô gái hiền hòa
Người xinh sao xinh lạ
Lụy lắm khách hào hoa
Suối tóc thề buông thả
Mịn như nhung mượt mà
Nụ cười hiền thanh nhã
Cùng sóng mắt thu ba
Làm sa chim lặn cá
Còn gương mặt tiên nga?
Ôi! Bút mực nào tả
Đủ nét đẹp ngọc ngà
Một chiều thu êm ả
Vàng vọt ánh nắng tà
Gió hiu hiu thổi lá
Lả tả phất phơ sa
Ý trời sao nghiệt ngã
Có người từ phương xa
Tận vùng trời đất lạ
Bắn tin đến quê nhà
Cậy mối mai hỏi gạ
Rước nàng lên xe hoa
Cha mẹ già ưng dạ
Mới lựa lời khuyên qua:
“Thôi thì con đáp tạ
Để cho an lòng già”
Cõi lòng nàng tan rã
Phân bày cùng mẹ cha
Rằng: “Trái tim con đã
Trao trọn một người xa”
Thấy con yêu buồn bã
Cha mẹ nàng rầy la:
“Con một lòng vàng đá
Sao chẳng ai sang nhà?”
Đau sầu nàng vật vả
Lệ đổ tựa mưa sa
Chảy chan hòa trên má
Đôi mắt ngọc nhạt nhòa
Cất giọng buồn thanh thỏa
Tỏ mối tình thiết tha
Muôn đời không bôi xóa:
“Dám thưa cùng mẹ cha
Kiếp hoa hèn một đóa
Nguyện hứng chịu phong ba
Dẫu trăm chiều đày đọa
Cam phận chẳng kêu ca
Con quyết lòng bền dạ
Chờ đợi mãi người ta”
Huỳnh Vân Tiên
(Thương tặng Út Biêu, đứa em gái mà tôi yêu thương,
trân quý muôn vạn lần hơn tất cả mọi thứ trên đời)
2007 December 19
Ở một vùng biển cả
Có cô gái hiền hòa
Người xinh sao xinh lạ
Lụy lắm khách hào hoa
Suối tóc thề buông thả
Mịn như nhung mượt mà
Nụ cười hiền thanh nhã
Cùng sóng mắt thu ba
Làm sa chim lặn cá
Còn gương mặt tiên nga?
Ôi! Bút mực nào tả
Đủ nét đẹp ngọc ngà
Một chiều thu êm ả
Vàng vọt ánh nắng tà
Gió hiu hiu thổi lá
Lả tả phất phơ sa
Ý trời sao nghiệt ngã
Có người từ phương xa
Tận vùng trời đất lạ
Bắn tin đến quê nhà
Cậy mối mai hỏi gạ
Rước nàng lên xe hoa
Cha mẹ già ưng dạ
Mới lựa lời khuyên qua:
“Thôi thì con đáp tạ
Để cho an lòng già”
Cõi lòng nàng tan rã
Phân bày cùng mẹ cha
Rằng: “Trái tim con đã
Trao trọn một người xa”
Thấy con yêu buồn bã
Cha mẹ nàng rầy la:
“Con một lòng vàng đá
Sao chẳng ai sang nhà?”
Đau sầu nàng vật vả
Lệ đổ tựa mưa sa
Chảy chan hòa trên má
Đôi mắt ngọc nhạt nhòa
Cất giọng buồn thanh thỏa
Tỏ mối tình thiết tha
Muôn đời không bôi xóa:
“Dám thưa cùng mẹ cha
Kiếp hoa hèn một đóa
Nguyện hứng chịu phong ba
Dẫu trăm chiều đày đọa
Cam phận chẳng kêu ca
Con quyết lòng bền dạ
Chờ đợi mãi người ta”
Huỳnh Vân Tiên
(Thương tặng Út Biêu, đứa em gái mà tôi yêu thương,
trân quý muôn vạn lần hơn tất cả mọi thứ trên đời)
2007 December 19