<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-04 20:34:35nhudong>
Thơ Như Đồng
Uống rượu một mình
Lòng ham muốn đến tận cùng
Khi uống rượu cũng chỉ uống bằng một chiếc cốc
Trong buổi mênh mông tiệc tùng
Ta cũng chỉ ngồi bằng một chiếc ghế .
Ta thương con đò chiều nay sao vắng khách
Ta thương ngôi sao trong đêm mây mù
Dòng sông lặng im đâu phải dòng sông không chảy
Núi đứng bơ vơ mà núi cứ cao hoài
Sông sâu một đời trôi đi vạn dặm
Núi đứng ngàn đời núi đứng để nghiêng sông .
Uống với ta hỡi viên gạch nơi thành cổ
Uống với ta hỡi sông sâu
Uống cho say mới hết cái tình
Uống với tình mới biết chén rượu say .
1999
Thơ Như Đồng
Hoa bên mộ
Ta – kẻ bỏ trốn bởi những cuộc đấu súng
Khuôn mặt ngày nào giờ chứa những ưu tư
Chiếc áo ngày nào của bao niềm danh dự
Theo thời gian còn lại tấm lưng trần .
Ta về hái dành tặng em trái sim những trưa hè đói lả
Ta về bẻ những nhành bông trang cắm bên phần mộ của cha
Những nhành bông trang bên những nấm mồ hoang xứ sở
Tháng năm ầu ơ non nước những thăng trầm .
Ta về quê nội đồi lau trắng bãi
Sương mong manh quanh tóc nội ngày xưa
Chiều đã tắt , một đời người đã tắt
Bến trầm luân hoang vắng lối đi về .
Ta về quê ngoại bờ sông dốc đứng
Mái nhà ta hoang phế còn đây
Dòng sông trong xanh dòng sông thầm thì
Quá khứ xa xôi gò đống cũng điều hiu .
Ta về thăm mẹ hoàng hôn kín phủ
Ngọn đèn xưa leo lét cứ chờ ta
Dáng cút côi , vòm lưng còng
Tóc mẹ bạc rồi dòng sông cũng rưng rưng .
Ta về tìm lại ta
Nhìn vầng trăng khơi dậy những thương yêu
Ta về cắm những nhành hoa bên mộ chí
Cho linh hồn ta và cho những núi đồi .
2/2000
Mẹ
Con về đây : Mẹ ơi!
Mẹ cứ ngồi im
Với năm tháng phôi pha với bầu trời cô đơn tàn lụi
Mẹ ngồi lặng im
Những ngón tay tê dại …
Thấm những giọt nước mắt.
Mẹ cứ ngồi đây
Xót thương những người thân ra đi vĩnh viễn
Dĩ vãng qua đi mà quá khứ cứ hiện về
Vết thương ngày xưa bây giờ tấy mủ
Trên thân Mẹ gầy còm.
Cả một thời trẻ trung
Nước mắt Mẹ đã khóc cha
Và giờ đây
Mẹ dành những giọt nước mắt cho con.
Chiến tranh đã qua đi
Còn đây …
Mẹ tôi .
1996
Thơ Như Đồng
Di sản
Bài thứ nhất
Ngày tết
Nội dắt con đi thăm phần mộ của cha
Núi đồi rộng lớn
Triền sông gập ghềnh
Nào đâu đồi quả
Nào đâu triền dừa
Còn đây một dải khô cằn núi sông
Cuối trời mây trắng bềnh bồng
Còn đây tóc nội trắng mênh mông buồn .
Núi sông một dải
Nước non hao gầy
Tiếng chim xao xác gọi bầy rưng rưng
Một chiều bóng xế lực cùng
Nội về với đất mông mênh núi đồi .
1999
Di sản
Bài thứ hai
Con về thăm ngoại chiều nay
Xác xơ một mái tóc đầy bốn mươi .
Khói hương bờ bãi
Tóc bạc một đời
Nén hương tưởng nhớ một người đã qua .
Lỡ mang kiếp sớm mất cha
Nương nhờ quê ngoại ba mươi năm rồi .
Mái lều hóa bụa
Túm gạo mồ côi
Nuôi con khôn lớn đất trời là đây .
Ngoại ơi !...
Máu thịt đã là đồi núi
Hài cốt góp nhặt về đây
Sông đâu máu ứa núi gầy xương phơi…
…
Mười năm sắt đá hao mòn
Trăm năm oan khóc ngoại còn nằm đây .
8/2000
Những người đồng hương
Những người đồng hương
Quê nhà túng bấn nên làm ăn xa
Đường xa mệt mỏi , phố xá lần dò
Chiều nay phiêu dạt đến nhà ta đây .
Những thân phận lỡ làng
Những cuộc đời chắp vá
Hiểu biết không cần đến nơi
Nghề nghiệp không cần đến chốn
Vừa là ghế vừa là mâm
Thênh thang ngồi giữa nền nhà lai rai .
Sông hiền biển lặng
Tưởng là bặt tăm
Nào đâu tông tích đi theo suốt đời .
Ta - con đò nơi dòng sông
Ta - lưỡi cày nơi gốc rạ
Ta - vách đá chơ vơ của núi đồi hoang phế
Một thời xưa tang tóc của núi sông .
Trời xanh ơi cứ cao chi cao quá
Và trần thế cứ lô nhô không hết những nỗi buồn .
Rượu đã cạn dần nơi đáy túi
Cơn say đã tỉnh lại rồi
Ta còn câu thơ …
Đọc với quê hương với bạn bè .
1998
Thơ viết tặng em
Bài thứ nhất
Không gian sẽ làm tan đi những giọt sương quí giá
Thời gian sẽ xoáy đi những bờ cao hùng vĩ
Xa hơn những bến bờ
Là những câu thơ tôi dành cho em .
1994
Thơ viết tặng em
Bài thứ hai
Câu thơ không làm ra tiền bạc
Nhưng câu thơ làm nên con người .
Có những lúc gian nan
Tôi chỉ còn Mẹ và những câu thơ .
Lời em nói với tôi chân thật
Rộng hơn cả đất trời .
1995
Thơ viết tặng em
Bài thứ ba
Mỗi lần anh nhìn em
Cuộc sống trở nên đẹp đẽ
Như trái đất này chưa bao giờ có những kẻ tầm thường .
Em là con ngựa hoang dẫm lên những hoa màu mà tôi đã
gắng công vun trồng
Tôi không oán hờn …
nhưng tôi xót đau .
Tình yêu tôi là sương là khói
Xác thân tôi là mưa gí bụi bờ
Giữa những vì sao sáng
Em có nhận ra tôi một vòm sâu tăm tối
Và ngày kia tôi thành tro bụi
Em có nhận ra tôi
Nơi mà khổ đau không làm cho đớn hèn
Nơi mà hận thù không khuất phục
Nơi tôi dành cho em một khoảng trời hư vô đó …
Là trái tim .
3/1995
Thơ viết tặng em
bài thứ tư
Có những lúc vô tình
Anh làm cho em buồn khổ
Xin em tha thứ cho anh
Vầng trăng cao xa,vầng trăng đẹp lắm
Người ta thương đâu phải là trăng mà người ta thương
người ấy .
Đường đời chông chênh mà em hiền lành
Dòng đời thì sâu mà mắt em buồn quá
Mây trôi đi đâu một đời lang thang
Con chim cô đơn xót thương không nhà .
3/1995
Thơ viết tặng em
Bài thứ 6
Ta che bớt ánh sáng để nhìn bầu trời dịu mát
Ta giữ cho ngực đừng vỡ ra mỗi khi nhìn em.
Ta giàu có nhưng ta đã chia hết cho mọi người
Và với em ta chỉ còn một tình yêu
Con đường thì dài mà ta ngây ngơ quá
Thương em lầm lũi cùng ta.
Ta tặng em những câu thơ
Những câu thơ trong sáng như mát em và chân thật
như tình yêu
10/1995
Thơ Như Đồng
Uống rượu một mình
Lòng ham muốn đến tận cùng
Khi uống rượu cũng chỉ uống bằng một chiếc cốc
Trong buổi mênh mông tiệc tùng
Ta cũng chỉ ngồi bằng một chiếc ghế .
Ta thương con đò chiều nay sao vắng khách
Ta thương ngôi sao trong đêm mây mù
Dòng sông lặng im đâu phải dòng sông không chảy
Núi đứng bơ vơ mà núi cứ cao hoài
Sông sâu một đời trôi đi vạn dặm
Núi đứng ngàn đời núi đứng để nghiêng sông .
Uống với ta hỡi viên gạch nơi thành cổ
Uống với ta hỡi sông sâu
Uống cho say mới hết cái tình
Uống với tình mới biết chén rượu say .
1999
Thơ Như Đồng
Hoa bên mộ
Ta – kẻ bỏ trốn bởi những cuộc đấu súng
Khuôn mặt ngày nào giờ chứa những ưu tư
Chiếc áo ngày nào của bao niềm danh dự
Theo thời gian còn lại tấm lưng trần .
Ta về hái dành tặng em trái sim những trưa hè đói lả
Ta về bẻ những nhành bông trang cắm bên phần mộ của cha
Những nhành bông trang bên những nấm mồ hoang xứ sở
Tháng năm ầu ơ non nước những thăng trầm .
Ta về quê nội đồi lau trắng bãi
Sương mong manh quanh tóc nội ngày xưa
Chiều đã tắt , một đời người đã tắt
Bến trầm luân hoang vắng lối đi về .
Ta về quê ngoại bờ sông dốc đứng
Mái nhà ta hoang phế còn đây
Dòng sông trong xanh dòng sông thầm thì
Quá khứ xa xôi gò đống cũng điều hiu .
Ta về thăm mẹ hoàng hôn kín phủ
Ngọn đèn xưa leo lét cứ chờ ta
Dáng cút côi , vòm lưng còng
Tóc mẹ bạc rồi dòng sông cũng rưng rưng .
Ta về tìm lại ta
Nhìn vầng trăng khơi dậy những thương yêu
Ta về cắm những nhành hoa bên mộ chí
Cho linh hồn ta và cho những núi đồi .
2/2000
Mẹ
Con về đây : Mẹ ơi!
Mẹ cứ ngồi im
Với năm tháng phôi pha với bầu trời cô đơn tàn lụi
Mẹ ngồi lặng im
Những ngón tay tê dại …
Thấm những giọt nước mắt.
Mẹ cứ ngồi đây
Xót thương những người thân ra đi vĩnh viễn
Dĩ vãng qua đi mà quá khứ cứ hiện về
Vết thương ngày xưa bây giờ tấy mủ
Trên thân Mẹ gầy còm.
Cả một thời trẻ trung
Nước mắt Mẹ đã khóc cha
Và giờ đây
Mẹ dành những giọt nước mắt cho con.
Chiến tranh đã qua đi
Còn đây …
Mẹ tôi .
1996
Thơ Như Đồng
Di sản
Bài thứ nhất
Ngày tết
Nội dắt con đi thăm phần mộ của cha
Núi đồi rộng lớn
Triền sông gập ghềnh
Nào đâu đồi quả
Nào đâu triền dừa
Còn đây một dải khô cằn núi sông
Cuối trời mây trắng bềnh bồng
Còn đây tóc nội trắng mênh mông buồn .
Núi sông một dải
Nước non hao gầy
Tiếng chim xao xác gọi bầy rưng rưng
Một chiều bóng xế lực cùng
Nội về với đất mông mênh núi đồi .
1999
Di sản
Bài thứ hai
Con về thăm ngoại chiều nay
Xác xơ một mái tóc đầy bốn mươi .
Khói hương bờ bãi
Tóc bạc một đời
Nén hương tưởng nhớ một người đã qua .
Lỡ mang kiếp sớm mất cha
Nương nhờ quê ngoại ba mươi năm rồi .
Mái lều hóa bụa
Túm gạo mồ côi
Nuôi con khôn lớn đất trời là đây .
Ngoại ơi !...
Máu thịt đã là đồi núi
Hài cốt góp nhặt về đây
Sông đâu máu ứa núi gầy xương phơi…
…
Mười năm sắt đá hao mòn
Trăm năm oan khóc ngoại còn nằm đây .
8/2000
Những người đồng hương
Những người đồng hương
Quê nhà túng bấn nên làm ăn xa
Đường xa mệt mỏi , phố xá lần dò
Chiều nay phiêu dạt đến nhà ta đây .
Những thân phận lỡ làng
Những cuộc đời chắp vá
Hiểu biết không cần đến nơi
Nghề nghiệp không cần đến chốn
Vừa là ghế vừa là mâm
Thênh thang ngồi giữa nền nhà lai rai .
Sông hiền biển lặng
Tưởng là bặt tăm
Nào đâu tông tích đi theo suốt đời .
Ta - con đò nơi dòng sông
Ta - lưỡi cày nơi gốc rạ
Ta - vách đá chơ vơ của núi đồi hoang phế
Một thời xưa tang tóc của núi sông .
Trời xanh ơi cứ cao chi cao quá
Và trần thế cứ lô nhô không hết những nỗi buồn .
Rượu đã cạn dần nơi đáy túi
Cơn say đã tỉnh lại rồi
Ta còn câu thơ …
Đọc với quê hương với bạn bè .
1998
Thơ viết tặng em
Bài thứ nhất
Không gian sẽ làm tan đi những giọt sương quí giá
Thời gian sẽ xoáy đi những bờ cao hùng vĩ
Xa hơn những bến bờ
Là những câu thơ tôi dành cho em .
1994
Thơ viết tặng em
Bài thứ hai
Câu thơ không làm ra tiền bạc
Nhưng câu thơ làm nên con người .
Có những lúc gian nan
Tôi chỉ còn Mẹ và những câu thơ .
Lời em nói với tôi chân thật
Rộng hơn cả đất trời .
1995
Thơ viết tặng em
Bài thứ ba
Mỗi lần anh nhìn em
Cuộc sống trở nên đẹp đẽ
Như trái đất này chưa bao giờ có những kẻ tầm thường .
Em là con ngựa hoang dẫm lên những hoa màu mà tôi đã
gắng công vun trồng
Tôi không oán hờn …
nhưng tôi xót đau .
Tình yêu tôi là sương là khói
Xác thân tôi là mưa gí bụi bờ
Giữa những vì sao sáng
Em có nhận ra tôi một vòm sâu tăm tối
Và ngày kia tôi thành tro bụi
Em có nhận ra tôi
Nơi mà khổ đau không làm cho đớn hèn
Nơi mà hận thù không khuất phục
Nơi tôi dành cho em một khoảng trời hư vô đó …
Là trái tim .
3/1995
Thơ viết tặng em
bài thứ tư
Có những lúc vô tình
Anh làm cho em buồn khổ
Xin em tha thứ cho anh
Vầng trăng cao xa,vầng trăng đẹp lắm
Người ta thương đâu phải là trăng mà người ta thương
người ấy .
Đường đời chông chênh mà em hiền lành
Dòng đời thì sâu mà mắt em buồn quá
Mây trôi đi đâu một đời lang thang
Con chim cô đơn xót thương không nhà .
3/1995
Thơ viết tặng em
Bài thứ 6
Ta che bớt ánh sáng để nhìn bầu trời dịu mát
Ta giữ cho ngực đừng vỡ ra mỗi khi nhìn em.
Ta giàu có nhưng ta đã chia hết cho mọi người
Và với em ta chỉ còn một tình yêu
Con đường thì dài mà ta ngây ngơ quá
Thương em lầm lũi cùng ta.
Ta tặng em những câu thơ
Những câu thơ trong sáng như mát em và chân thật
như tình yêu
10/1995
Uống rượu một mình
Lòng ham muốn đến tận cùng
Khi uống rượu cũng chỉ uống bằng một chiếc cốc
Trong buổi mênh mông tiệc tùng
Ta cũng chỉ ngồi bằng một chiếc ghế .
Ta thương con đò chiều nay sao vắng khách
Ta thương ngôi sao trong đêm mây mù
Dòng sông lặng im đâu phải dòng sông không chảy
Núi đứng bơ vơ mà núi cứ cao hoài
Sông sâu một đời trôi đi vạn dặm
Núi đứng ngàn đời núi đứng để nghiêng sông .
Uống với ta hỡi viên gạch nơi thành cổ
Uống với ta hỡi sông sâu
Uống cho say mới hết cái tình
Uống với tình mới biết chén rượu say .
1999
Thơ Như Đồng
Hoa bên mộ
Ta – kẻ bỏ trốn bởi những cuộc đấu súng
Khuôn mặt ngày nào giờ chứa những ưu tư
Chiếc áo ngày nào của bao niềm danh dự
Theo thời gian còn lại tấm lưng trần .
Ta về hái dành tặng em trái sim những trưa hè đói lả
Ta về bẻ những nhành bông trang cắm bên phần mộ của cha
Những nhành bông trang bên những nấm mồ hoang xứ sở
Tháng năm ầu ơ non nước những thăng trầm .
Ta về quê nội đồi lau trắng bãi
Sương mong manh quanh tóc nội ngày xưa
Chiều đã tắt , một đời người đã tắt
Bến trầm luân hoang vắng lối đi về .
Ta về quê ngoại bờ sông dốc đứng
Mái nhà ta hoang phế còn đây
Dòng sông trong xanh dòng sông thầm thì
Quá khứ xa xôi gò đống cũng điều hiu .
Ta về thăm mẹ hoàng hôn kín phủ
Ngọn đèn xưa leo lét cứ chờ ta
Dáng cút côi , vòm lưng còng
Tóc mẹ bạc rồi dòng sông cũng rưng rưng .
Ta về tìm lại ta
Nhìn vầng trăng khơi dậy những thương yêu
Ta về cắm những nhành hoa bên mộ chí
Cho linh hồn ta và cho những núi đồi .
2/2000
Mẹ
Con về đây : Mẹ ơi!
Mẹ cứ ngồi im
Với năm tháng phôi pha với bầu trời cô đơn tàn lụi
Mẹ ngồi lặng im
Những ngón tay tê dại …
Thấm những giọt nước mắt.
Mẹ cứ ngồi đây
Xót thương những người thân ra đi vĩnh viễn
Dĩ vãng qua đi mà quá khứ cứ hiện về
Vết thương ngày xưa bây giờ tấy mủ
Trên thân Mẹ gầy còm.
Cả một thời trẻ trung
Nước mắt Mẹ đã khóc cha
Và giờ đây
Mẹ dành những giọt nước mắt cho con.
Chiến tranh đã qua đi
Còn đây …
Mẹ tôi .
1996
Thơ Như Đồng
Di sản
Bài thứ nhất
Ngày tết
Nội dắt con đi thăm phần mộ của cha
Núi đồi rộng lớn
Triền sông gập ghềnh
Nào đâu đồi quả
Nào đâu triền dừa
Còn đây một dải khô cằn núi sông
Cuối trời mây trắng bềnh bồng
Còn đây tóc nội trắng mênh mông buồn .
Núi sông một dải
Nước non hao gầy
Tiếng chim xao xác gọi bầy rưng rưng
Một chiều bóng xế lực cùng
Nội về với đất mông mênh núi đồi .
1999
Di sản
Bài thứ hai
Con về thăm ngoại chiều nay
Xác xơ một mái tóc đầy bốn mươi .
Khói hương bờ bãi
Tóc bạc một đời
Nén hương tưởng nhớ một người đã qua .
Lỡ mang kiếp sớm mất cha
Nương nhờ quê ngoại ba mươi năm rồi .
Mái lều hóa bụa
Túm gạo mồ côi
Nuôi con khôn lớn đất trời là đây .
Ngoại ơi !...
Máu thịt đã là đồi núi
Hài cốt góp nhặt về đây
Sông đâu máu ứa núi gầy xương phơi…
…
Mười năm sắt đá hao mòn
Trăm năm oan khóc ngoại còn nằm đây .
8/2000
Những người đồng hương
Những người đồng hương
Quê nhà túng bấn nên làm ăn xa
Đường xa mệt mỏi , phố xá lần dò
Chiều nay phiêu dạt đến nhà ta đây .
Những thân phận lỡ làng
Những cuộc đời chắp vá
Hiểu biết không cần đến nơi
Nghề nghiệp không cần đến chốn
Vừa là ghế vừa là mâm
Thênh thang ngồi giữa nền nhà lai rai .
Sông hiền biển lặng
Tưởng là bặt tăm
Nào đâu tông tích đi theo suốt đời .
Ta - con đò nơi dòng sông
Ta - lưỡi cày nơi gốc rạ
Ta - vách đá chơ vơ của núi đồi hoang phế
Một thời xưa tang tóc của núi sông .
Trời xanh ơi cứ cao chi cao quá
Và trần thế cứ lô nhô không hết những nỗi buồn .
Rượu đã cạn dần nơi đáy túi
Cơn say đã tỉnh lại rồi
Ta còn câu thơ …
Đọc với quê hương với bạn bè .
1998
Thơ viết tặng em
Bài thứ nhất
Không gian sẽ làm tan đi những giọt sương quí giá
Thời gian sẽ xoáy đi những bờ cao hùng vĩ
Xa hơn những bến bờ
Là những câu thơ tôi dành cho em .
1994
Thơ viết tặng em
Bài thứ hai
Câu thơ không làm ra tiền bạc
Nhưng câu thơ làm nên con người .
Có những lúc gian nan
Tôi chỉ còn Mẹ và những câu thơ .
Lời em nói với tôi chân thật
Rộng hơn cả đất trời .
1995
Thơ viết tặng em
Bài thứ ba
Mỗi lần anh nhìn em
Cuộc sống trở nên đẹp đẽ
Như trái đất này chưa bao giờ có những kẻ tầm thường .
Em là con ngựa hoang dẫm lên những hoa màu mà tôi đã
gắng công vun trồng
Tôi không oán hờn …
nhưng tôi xót đau .
Tình yêu tôi là sương là khói
Xác thân tôi là mưa gí bụi bờ
Giữa những vì sao sáng
Em có nhận ra tôi một vòm sâu tăm tối
Và ngày kia tôi thành tro bụi
Em có nhận ra tôi
Nơi mà khổ đau không làm cho đớn hèn
Nơi mà hận thù không khuất phục
Nơi tôi dành cho em một khoảng trời hư vô đó …
Là trái tim .
3/1995
Thơ viết tặng em
bài thứ tư
Có những lúc vô tình
Anh làm cho em buồn khổ
Xin em tha thứ cho anh
Vầng trăng cao xa,vầng trăng đẹp lắm
Người ta thương đâu phải là trăng mà người ta thương
người ấy .
Đường đời chông chênh mà em hiền lành
Dòng đời thì sâu mà mắt em buồn quá
Mây trôi đi đâu một đời lang thang
Con chim cô đơn xót thương không nhà .
3/1995
Thơ viết tặng em
Bài thứ 6
Ta che bớt ánh sáng để nhìn bầu trời dịu mát
Ta giữ cho ngực đừng vỡ ra mỗi khi nhìn em.
Ta giàu có nhưng ta đã chia hết cho mọi người
Và với em ta chỉ còn một tình yêu
Con đường thì dài mà ta ngây ngơ quá
Thương em lầm lũi cùng ta.
Ta tặng em những câu thơ
Những câu thơ trong sáng như mát em và chân thật
như tình yêu
10/1995
Thơ Như Đồng
Uống rượu một mình
Lòng ham muốn đến tận cùng
Khi uống rượu cũng chỉ uống bằng một chiếc cốc
Trong buổi mênh mông tiệc tùng
Ta cũng chỉ ngồi bằng một chiếc ghế .
Ta thương con đò chiều nay sao vắng khách
Ta thương ngôi sao trong đêm mây mù
Dòng sông lặng im đâu phải dòng sông không chảy
Núi đứng bơ vơ mà núi cứ cao hoài
Sông sâu một đời trôi đi vạn dặm
Núi đứng ngàn đời núi đứng để nghiêng sông .
Uống với ta hỡi viên gạch nơi thành cổ
Uống với ta hỡi sông sâu
Uống cho say mới hết cái tình
Uống với tình mới biết chén rượu say .
1999
Thơ Như Đồng
Hoa bên mộ
Ta – kẻ bỏ trốn bởi những cuộc đấu súng
Khuôn mặt ngày nào giờ chứa những ưu tư
Chiếc áo ngày nào của bao niềm danh dự
Theo thời gian còn lại tấm lưng trần .
Ta về hái dành tặng em trái sim những trưa hè đói lả
Ta về bẻ những nhành bông trang cắm bên phần mộ của cha
Những nhành bông trang bên những nấm mồ hoang xứ sở
Tháng năm ầu ơ non nước những thăng trầm .
Ta về quê nội đồi lau trắng bãi
Sương mong manh quanh tóc nội ngày xưa
Chiều đã tắt , một đời người đã tắt
Bến trầm luân hoang vắng lối đi về .
Ta về quê ngoại bờ sông dốc đứng
Mái nhà ta hoang phế còn đây
Dòng sông trong xanh dòng sông thầm thì
Quá khứ xa xôi gò đống cũng điều hiu .
Ta về thăm mẹ hoàng hôn kín phủ
Ngọn đèn xưa leo lét cứ chờ ta
Dáng cút côi , vòm lưng còng
Tóc mẹ bạc rồi dòng sông cũng rưng rưng .
Ta về tìm lại ta
Nhìn vầng trăng khơi dậy những thương yêu
Ta về cắm những nhành hoa bên mộ chí
Cho linh hồn ta và cho những núi đồi .
2/2000
Mẹ
Con về đây : Mẹ ơi!
Mẹ cứ ngồi im
Với năm tháng phôi pha với bầu trời cô đơn tàn lụi
Mẹ ngồi lặng im
Những ngón tay tê dại …
Thấm những giọt nước mắt.
Mẹ cứ ngồi đây
Xót thương những người thân ra đi vĩnh viễn
Dĩ vãng qua đi mà quá khứ cứ hiện về
Vết thương ngày xưa bây giờ tấy mủ
Trên thân Mẹ gầy còm.
Cả một thời trẻ trung
Nước mắt Mẹ đã khóc cha
Và giờ đây
Mẹ dành những giọt nước mắt cho con.
Chiến tranh đã qua đi
Còn đây …
Mẹ tôi .
1996
Thơ Như Đồng
Di sản
Bài thứ nhất
Ngày tết
Nội dắt con đi thăm phần mộ của cha
Núi đồi rộng lớn
Triền sông gập ghềnh
Nào đâu đồi quả
Nào đâu triền dừa
Còn đây một dải khô cằn núi sông
Cuối trời mây trắng bềnh bồng
Còn đây tóc nội trắng mênh mông buồn .
Núi sông một dải
Nước non hao gầy
Tiếng chim xao xác gọi bầy rưng rưng
Một chiều bóng xế lực cùng
Nội về với đất mông mênh núi đồi .
1999
Di sản
Bài thứ hai
Con về thăm ngoại chiều nay
Xác xơ một mái tóc đầy bốn mươi .
Khói hương bờ bãi
Tóc bạc một đời
Nén hương tưởng nhớ một người đã qua .
Lỡ mang kiếp sớm mất cha
Nương nhờ quê ngoại ba mươi năm rồi .
Mái lều hóa bụa
Túm gạo mồ côi
Nuôi con khôn lớn đất trời là đây .
Ngoại ơi !...
Máu thịt đã là đồi núi
Hài cốt góp nhặt về đây
Sông đâu máu ứa núi gầy xương phơi…
…
Mười năm sắt đá hao mòn
Trăm năm oan khóc ngoại còn nằm đây .
8/2000
Những người đồng hương
Những người đồng hương
Quê nhà túng bấn nên làm ăn xa
Đường xa mệt mỏi , phố xá lần dò
Chiều nay phiêu dạt đến nhà ta đây .
Những thân phận lỡ làng
Những cuộc đời chắp vá
Hiểu biết không cần đến nơi
Nghề nghiệp không cần đến chốn
Vừa là ghế vừa là mâm
Thênh thang ngồi giữa nền nhà lai rai .
Sông hiền biển lặng
Tưởng là bặt tăm
Nào đâu tông tích đi theo suốt đời .
Ta - con đò nơi dòng sông
Ta - lưỡi cày nơi gốc rạ
Ta - vách đá chơ vơ của núi đồi hoang phế
Một thời xưa tang tóc của núi sông .
Trời xanh ơi cứ cao chi cao quá
Và trần thế cứ lô nhô không hết những nỗi buồn .
Rượu đã cạn dần nơi đáy túi
Cơn say đã tỉnh lại rồi
Ta còn câu thơ …
Đọc với quê hương với bạn bè .
1998
Thơ viết tặng em
Bài thứ nhất
Không gian sẽ làm tan đi những giọt sương quí giá
Thời gian sẽ xoáy đi những bờ cao hùng vĩ
Xa hơn những bến bờ
Là những câu thơ tôi dành cho em .
1994
Thơ viết tặng em
Bài thứ hai
Câu thơ không làm ra tiền bạc
Nhưng câu thơ làm nên con người .
Có những lúc gian nan
Tôi chỉ còn Mẹ và những câu thơ .
Lời em nói với tôi chân thật
Rộng hơn cả đất trời .
1995
Thơ viết tặng em
Bài thứ ba
Mỗi lần anh nhìn em
Cuộc sống trở nên đẹp đẽ
Như trái đất này chưa bao giờ có những kẻ tầm thường .
Em là con ngựa hoang dẫm lên những hoa màu mà tôi đã
gắng công vun trồng
Tôi không oán hờn …
nhưng tôi xót đau .
Tình yêu tôi là sương là khói
Xác thân tôi là mưa gí bụi bờ
Giữa những vì sao sáng
Em có nhận ra tôi một vòm sâu tăm tối
Và ngày kia tôi thành tro bụi
Em có nhận ra tôi
Nơi mà khổ đau không làm cho đớn hèn
Nơi mà hận thù không khuất phục
Nơi tôi dành cho em một khoảng trời hư vô đó …
Là trái tim .
3/1995
Thơ viết tặng em
bài thứ tư
Có những lúc vô tình
Anh làm cho em buồn khổ
Xin em tha thứ cho anh
Vầng trăng cao xa,vầng trăng đẹp lắm
Người ta thương đâu phải là trăng mà người ta thương
người ấy .
Đường đời chông chênh mà em hiền lành
Dòng đời thì sâu mà mắt em buồn quá
Mây trôi đi đâu một đời lang thang
Con chim cô đơn xót thương không nhà .
3/1995
Thơ viết tặng em
Bài thứ 6
Ta che bớt ánh sáng để nhìn bầu trời dịu mát
Ta giữ cho ngực đừng vỡ ra mỗi khi nhìn em.
Ta giàu có nhưng ta đã chia hết cho mọi người
Và với em ta chỉ còn một tình yêu
Con đường thì dài mà ta ngây ngơ quá
Thương em lầm lũi cùng ta.
Ta tặng em những câu thơ
Những câu thơ trong sáng như mát em và chân thật
như tình yêu
10/1995