Chương 154: Dữ gia đồng nhạc [Cả Nhà Cùng Vui]
Dịch: Viruslove
Biên dịch: [color="seagreen"]anhtuanek[/color]
Nguồn: www.tangthuvien.com
Hầu tước phủ của Lâm Phong chiếm mấy ngàn mẫu đất, trước sau trong ba trọng viện lạc đều có rừng rậm bao phủ, hậu viện được nhân công đào một hồ nước nhân tạo, thường có tinh linh thị nữ xinh đẹp chèo thuyền trên đó, bên trong đều có kì hoa dị thảo của Nguyệt Tinh Linh chi đô, cả phủ đệ đắm chìm trong thế ngoại lâm viên.
Trong hậu viện có một tiểu biệt viện cảnh trí mê nhân, Thiên Hương công chúa ngồi bên hồ nước nhìn mặt nước đến phát ngây, trên mặt hồ hiện lên rõ ràng một thân ảnh sao mà tiều tuỵ, nhất thân y quần màu xanh lục áp sát thân thể kiều tiểu lung linh của nàng ta, ở trong đó là một sinh mệnh lực cô độc, yếu ớt nhưng không mất sự ngoan cường.
Khuôn mặt xinh đẹp có chút tái nhợt, có chút tiều tụy, đôi mắt quyến rũ cũng đã mất đi vài phần rực rỡ, tràn ngập ai oán lẫn bi thương, thời khắc này nàng ta đâu còn là Thiểm tộc công chúa anh phong ngời ngời của ngày nào nữa, toàn bộ người thân đều đã bị giết, chính mình trở thành tù binh của Văn Lai nhân, dù cho nữ nhân có tái kiên cường thêm nữa cũng vô pháp thừa thụ sự đả kích này, huống chi nàng ta chỉ là một cô gái mười sáu mười bảy tuổi.
Huyết hải thâm cừu của người thân chẳng khác gì toà Mục Gia Tư Đốn đại sơn áp lên đôi vai gầy gò của nàng, hơn hai tháng trở lại đây nàng ta đã đổ bệnh không dưới mười lần, nếu không phải Khải Lâm Na cẩn thận chiếu cố, thì e rằng hồn đã sớm đi gặp Mông Ni Tạp đại thần rồi.
Khuôn mặt xinh xắn đày sức sống ngày nào giờ đây đã tiều tuỵ đến mức chẳng thành nhân dạng, mất đi vẻ rực rỡ của lúc xưa.
"Đang nghĩ cái gì vậy? " Một âm thanh ôn nhu nhẹ nhàng vang lên từ phía sau, tiếp đó một đôi tay mạnh mẽ nhẹ nhàng xoay người nàng ta lại rồi ôm lấy ngang hông nàng ta, Lâm Phong nhìn khuôn mặt trắng bệch không có chút máu của Thiên Hương công chúa, nói : “Có phải đang rất nhớ tới bầu trời xanh cùng với những đám mây bồng bềnh của đại thảo nguyên? Hay là để ta dẫn nàng đi ra ngoài du ngoạn cho lòng thư thản hơn?”
Thân thể Thiên Hương công chúa tức thì banh khẩn ra, đôi tay nhỏ nhắn đánh đánh vào ngực của Lâm Phong, trên mặt hiện vẻ tức giận, cố hết sức nói : “Con ma quỷ nhà ngươi, mau thả ta ra!”
Lâm Phong nhíu nhíu lông mày lại, lạnh lùng nhìn thiếu nữ đang ở trong lòng mình.
Thiên Hương công chúa không có chút sợ hãi, cừu hận trừng mắt vào hắn.
Giằng co một hồi, rồi Lâm Phong thở dài nói : “Thế gian nhân quả vốn rất khó phân chia rõ ràng, nàng là nhất giới nữ lưu hà tất lại cố chấp như vậy làm gì, quên đi những phiền não không cần thiết, thì không phải là sống càng khoái lạc hơn sao ! " Một tay nâng cằm của nàng ta lên, hôn vào đôi môi thơm ngát lạnh buốt của nàng.
Thiên Hương công chúa liều mạng giãy dụa nhưng làm sao mà có thể thoát ra khỏi ma chưởng của hắn được đây? Không biết qua bao lâu, dưới sự cường hành của Lâm Phong, Thiên Hương công chúa dần cảm thấy mỏi mệt rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.
Lâm Phong khẽ mỉm cười, vẫy tay gọi thị nữ ở gần đó đưa Thiên Hương công chúa về phòng, ngay lúc đang chuẩn bị li khai nơi này thì Phù Lị Á vẫy đôi cánh trong suốt bay tới trước mặt hắn ta, rồi cất tiếng nói trong trẻo : "Thân vương điện hạ tôn quý, ta không có quấy rầy thời gian của ngài chứ ?"
Lâm Phong sửng sốt một lúc, sau đó cười nói : “Như thế nào, cô tìm đến ta có chuyện gì không?”
Phù Lị Á vui sướng nói : “Ức! Không có sự tình gì, chỉ là nhớ thân vương điện hạ quá nên mới đến gặp ngài thôi!”
Lâm Phong thầm nghĩ tiểu đông tây này không phải là cũng động xuân tâm chứ? Vừa quay về vừa nói : “Thật quá cảm tạ cô rồi, hiện giờ sinh hoạt ở đây có quen không? Tộc nhân của cô có cần cái gì thì cứ nói, chỉ cần ta có khả năng, nhất định giúp các cô !"
”Vậy thật cảm tạ ngài rồi !" Phù Lị Á vui mừng cười nói: “Ta không quấy rầy thời gian của ngài nữa !" Nói xong rồi vẫy vẫy đôi cánh bay đi.
Lâm Phong sửng sốt một lúc, rồi lắc đầu đi vào thư phòng.
Vừa vào thư phòng thì phủ vệ đến báo, Lôi Khắc Tây Mỗ đại sư ở ngoài cửa cần gặp.
Lâm Phong vội vàng đi ra ngoài đón, vừa lúc gặp hai vị lão pháp sư đang ở ngoài cửa đang tuỳ ý nói chuyện với nhau. Thấy hắn đến, hai vị đại sư vội vàng nghênh tiếp nói : “Lĩnh chủ đại nhân tôn quý, quấy rầy thời gian của ngài thật ngượng quá, xin hãy cho chúng tôi biểu kì thành chí hướng ngài xin lỗi !”
Lâm Phong cười nói : “Hai vị đại sư khách khí rồi, mời đi vào nói chuyện !”
Hai vị lão pháp sư lần lượt biểu kì sự xin lỗi, rồi lúc này mới đi theo Lâm Phong tiến vào bên trong phủ, tới tiền viện chia ra ngồi suống, đợi sau khi thị nữ mang rót nước xong rồi lui ra, Lôi Khắc Tây Mỗ đại sư mới cất tiếng nói trước tiên : “Lĩnh chủ đại nhân tôn quý, sự tình ở Hải Cống đại hội hy vọng ngài có thể lượng thứ, ta cũng không hy vọng sự tình hiểu lầm này sẽ xảy ra!"
Mai Cách Lâm đại sư cũng nói : “Thánh giai pháp sư chỉ là muốn tiếp túc phát triển nền văn minh ma pháp mà tồn tại, cuộc tranh đấu quyền lực giữa các quý tộc chúng tôi thực sự không muốn dây vào, hiện nay tình thế hỗn loạn của đại lục đã tương hiện, quần hùng trục lợi, như quả co thể thì chúng tôi hy vọng ngài có thể cho bần dân một con đường sống, dù sao đi nữa bọn họ cũng là kẻ vô tội !”
Lâm Phong gật gật đầu, nói : “Hai vị đại sư yên tâm, ta sẽ đáp ứng hai người !”
”Tinh thần cuả ngài đủ để sánh với hoài bão đại địa.” Hhai vị đại sư cùng nhau mĩm cười, đồng thời xưng tán một câu.
Nói thật sự, bọn họ hôm nay tới nơi này đều không phải là vì nghe lệnh Đức Khắc Tát Tư hoàng thất nghe lệnh, mà là vì đại bộ phận những bần dân sinh sống dưới tầng đáy của Lãng Nguyệt đế quốc mà thỉnh mệnh.
Trong lòng của Thánh giai đại sư tịnh không có bao nhiêu khái niệm của quốc gia, cũng không quan tâm đến cuộc đấu tranh quyền lực giữa các quý tộc, hai vị đại sư đem tinh lực cả đời mình cống hiến cho ma pháp, dựa vào nhãn quang của bọn họ, tự nhiên cũng nhìn ra được hình thế hiện tại của đại lục, quý tộc hiện nay đều đã đoạ lạc, ai còn có thể ngăn cản Thiết Huyết Quân Đoàn của Lâm gia.
Sự hưng suy của Đức Khắc Tát Tư hoàng thất không phải sự tình mà bọn họ muốn quan tâm, cái bọn họ quan tâm chính là Lâm Phong có mang nộ hoả trút lên đầu những bình dân vô tội hay không, dù sao trong lòng hai vị đại sư thì những bần dân vô tội còn có phân lượng hơn nhiều so với Đức Khắc Tát Tư hoàng thất.
Lôi Khắc Tây Mỗ đại sư nói : “Từ năm ngàn năm trước, nhân loại đã kiến lập quốc gia của mình, nhưng cũng từ đó mà nền văn minh ma pháp của Thản Tang đại lục cũng đã dần dần suy vong, lần này ta cùng Mai Cách Lâm đại sư mang đến mấy người học đồ, hy vọng có thể gia nhập Thanh Hoa Học Viện của lĩnh chủ đại nhân, có thể vì sự phát triển của nền văn minh ma pháp của Thản Tang đại lục mà cống hiến một chút sức lực!”
Lâm Phong trong lòng cực kì mừng rỡ, đồng thời cũng bái phục tư tưởng cùng hoài bão của hai vị đại sư, liền đứng dậy hướng hai vị đầu bạc lão pháp sư một cái lễ nghi theo tiêu chuẩn quý tộc, thành khẩn nói : “Hai vị đại sư ôm hoài bão tựa như biển cả, ta đại biểu Lâm gia hướng tới các người biểu kì sự tôn kính cao nhất, hoan nghênh các người gia nhập Khắc Khố Sâm Đạt !"
Hai vị đại sư vội vàng hoàn lễ, nói : “Lĩnh chủ đại nhân thành lập Ma Đạo Quân Đoàn, sau này văn minh ma pháp của Thản Tang đại lục tất cả huy hoàng đều trông cậy vào ngài rồi, chúng tôi cũng chỉ là hi vọng mình cũng có chút cống hiến vào đó mà thôi!”
Lâm Phong khiêm nhượng vài câu rồi ngồi xuống, sau đó mới hỏi : “Tinh thần của hai vị đại sư thật cao thượng, đúng là điển phạm cần có của các Ma pháp sư, không biết thất công chúa điện hạ cũng có tới Khắc Khố Sâm Đạt hay không ?"
Lôi Khắc Tây Mỗ đại sư nói : “Ngải Lị Phù cùng lĩnh chủ đại nhân có chút hiểu lầm nho nhỏ, nàng đã đi đế đô rồi cô ấy đã về đế đô rồi, nên không có cùng chúng tôi đến Khắc Khố Sâm Đạt. Bất quá ta nghĩ dựa vào hoài bão và khí độ của lĩnh chủ đại nhân thì cũng không có để chuyện nhỏ đó ở trong lòng!”
Lâm Phong cười nói : “Sự tình của thất công chúa cũng do ta mà ra, ta làm sao lại tức giận với một nhược nữ tử như nàng ấy chứ!"
Hàn huyên một lúc, nghe được tin tức Tạp Lạp Kì cùng Pháp Lạp Đế đã trở về, Lâm Phong lúc này mới thở phào nhẹ nhỏm, rồi quay thân trở về hậu viện. Vừa lúc gặp mấy người nữ nhân nhàn rỗi đang đùa giỡn trên mặt hồ, Toa Bối Lạp cùng Đái Lệ Ti hai tiểu nữu đang không ngừng dùng bát nước hất vào đối phương , không ngừng vui vẻ la hét, quần áo trên người đã ướt hơn phân nửa, khiến cho những đường cong yểu điệu lung linh trên thân thể hiện lên thấy rõ.
Toa Lị Na cùng Lộ Thiên Á dùng đấu khí chiến đấu với nhau trên mặt hồ, kết quả là Lộ Thiên Á do thực lực thua xa Toa Lị Na nên thua để thua trong một tình huống hồ đồ, làm cho nữ kỵ sĩ cao ngạo này trên mặt hiện lên vẻ tức giận, thật là cực kỳ mất mặt.
Còn may là Toa Lị Na không cũng không như những tiểu nữu háo thắng như Đái Lệ Ti và Toa Bối Lạp, nên không làm cho nàng ta thua một cách khó coi.
Khải Lâm Na đã sớm qua cái tuổi này, nên chỉ ngồi ở một bên mỉm cười quan sát.
Chứng kiến tình huống đó, Lâm Phong cũng không khỏi có có cảm giác trở về thời thơ ấu của mình, nhất thời tâm tính trổi dậy, phi thân lên mặt nước, cười cười vài tiếng, rồi hướng sang Đái Lệ Ti cùng Toa Bối Lạp hai tiểu nữu nói : “Ta bồi các nàng đùa giỡn, hai người các nàng cùng tiến lên đi !” Dứt lời một tay hoa lên, một cột sóng lớn từ mặt hồ nổi dậy tiến tới hai tiểu nữu tiến tới.
Hai tiểu nữu kinh hô một tiếng, vội vàng chuyển sang một chiếc thuyền nhỏ, liên thủ đối phó với Lâm Phong. Đái Lệ Ti cũng có nghĩa khí, trong nháy mắt phóng ra mấy Ma Pháp Hộ Thuẫn, bảo vệ cả Toa Bối Lạp ở bên trong, trong cơn sóng lớn đó Lâm Phong tịnh không dùng pháp lực, nên rất dễ dàng bị hai tiểu nữu đó cản lại.
Toa Bối Lạp cũng không chậm, một tiếng long ngâm cao vút vang lên, phát xuất đặc kĩ long uy của Long tộc, khiến cho mặt hồ nổi sóng ba đào, nộ lưu dũng động, khiến nước hồ ồ ạt cuốc tới tấn công Lâm Phong.
Lâm Phong cũng chỉ đùa giỡn cho vui, nên không vận công hộ thể, bị nước hồ làm ướt hết cả người, hai tay ấn niết pháp quyết, chuyển di màn thuỷ mạc mù trời hướng tới đám người Khải Lâm Na đang quan chiến ở đằng xa, khiến cho chúng nữ duyên dáng la lên, vì thế toàn bộ đành phải gia nhập vào chiến đoàn, sáu người đối phó một mình Lâm Phong.
Lâm Phong cười dài một tiếng, hay tay hoa lên, sóng nước văng bắn tung toé khắp nơi, chúng nữ không có chỗ trụ chân đành phải bay lên trên không trung, vô số đạo Ma Pháp Quang Hoàn đồng thời gia trì ở trên thân thể, không muốn trở thành con gà nước. Tiểu nữu Toa Bối Lạp lại càng thể hiện lang hành [rồng bay], một cổ long tức liền áp xuống mặt hồ, bình định sóng nước khiến cho hàng loạt các tiếng oanh kích vang lên ồ ạt.
Cũng may chúng nữ đều phóng ra Ma Pháp Hộ Thuẫn, nên cũng không bị nước thấm vào, chỉ có Lâm Phong bị trở thành còn gà nước, Đái Lệ Ti cũng gọi ra Độc Giác Thú bay lên bầu trời, Độc Giác Thú là siêu giai ma thú thuộc loại hình phòng ngự, công kích không được, phòng ngự mười phần thì có tới chín phần ổn định, không ngừng phóng xuất đạo đạo quang hệ ma pháp hộ thuẫn gia trì trên người chúng nữ, duy chỉ có Lộ Thiến Á là không thể bay được, tọa kỵ lại là Địa Hành Long chứ không phải siêu giai phi hành ma thú nên chống chọi chật vật nhất.
Do dự một thồi, thiên sứ thiếu nữ An Lị Ny rốt cuộc cũng nhịn không được tâm tính thiếu nữ của mình nên cũng bay lên, bạch sắc Thánh Quang Chi Kiếm phách xuống mặt hồ, khiến cho sóng nước bay thẳng lên trên đầu Lâm Phong, sau đó bay nhanh về phía sau, vẻ mặt khiếp nhược nhìn Lâm Phong, trên mặt hưng phấn cũng mà lo lắng cũng có.
Lâm Phong ha hả cười, hay tay hoa lên, mặt hồ cuộn lên một đạo sóng dữ phương viên mấy chụ trượng bao vây xung quanh chúng nữ, từ hai phía ập vào, tức thì phá huỷ hết Ma Pháp Hộ Thuẫn trên thân thể chúng nữ, tiếng la ó lập tức vang lên, chúng nữ toàn bộ đều ướt chẳng khác gì Lâm Phong, những đường cong lung linh trên thân thể tức thì hiện ra rõ rõ ràng ràng.
Lâm Phong dùng một tay quơ qua, nhất thời quần áo trên người chúng nữ hóa thành những mảnh nhỏ tung bay, làm cho chúng nữ kinh hoàng thất thố vội vàng lấy tay che những chỗ riêng tư trên thân thể lại, sắc mặt chớp mắt đỏ ửng, kèm theo đó là một chút kích thích lẫn hưng phấn.
Toa Bối Lạp cũng hóa thành hình người, hạ xuống trên lưng Độc Giác Thú, hai tiểu nữu vừa lấy tay che lấy xuân quang của bản thân đang lộ ra ngoài, vừa lấy tay hi hi cáp cáp trêu ghẹo đối phương, nếu cảnh tượng này mà cho nam nhân nhìn thấy, máu mũi không xịt ra ngùn ngụt mới là lạ!
Còn may là trong nội viên toàn là nữ quyến, trừ Lâm Phong ra, chẳng còn một ai là phái nam cả.
Khải Lâm Na sắc mặt đỏ bừng, trong lúc gấp rút nảy linh cơ tức động, vội vàng lao xuống hồ nước.
Tọa Nị Na cùng Lộ Thiên Á thì lại lập tức lao tới Lâm Phong, muốn lột sạch hết đồ đạc trên người Lâm Phong.
Thiên sứ thiếu nữ An Lị Ny bị doạ đến sắc mặt trắng bệch, cuống quít vẫy đôi cánh đào tẩu.
Lâm Phong quơ tay một lần nữa, bắt thiếu nữ lại, rồi hoa tay một vòng, cuốn lấy chúng nữ lại một chỗ, chủ động vận công chấn tan y phục trên thân thể. Sau đó cùng với chúng nữ đám hoa tùng ….
Trong lòng mỗi một nam nhân đều có một mặt âm ám của người đó, đương nhiên Lâm Phong cũng không ngoại lệ, nếu như áp lực đè nén quá lâu, sẽ nảy sinh ra một ít ý niệm biến thái trong đầu, điều này đặc biệt có phần giống với giới quý tộc, phóng túng một phen cũng có lợi cho thân thể lẫn tâm thần.
Lâm Phong từ trước đến giờ không ngừng áp chế bộ mặ âm ám ở sâu trong linh hòn của mình, một tía ý niệm biến thái vừa loé lên trong đầu thì lập tức bạo phát ra hết. Ở hồ nước cùng với sáu nữ nhân thực hiện màn “uyên ương hí thuỷ”, khiến cho tia niệm đầu tà ác trong đầu tức thì mất đi sự ức chế, liền bạo phát. Nếu như để nó bị áp chế quá lâu thì sẽ sản sinh sự uốn khúc về tâm lí, điều này đặc biệt có hại cho thân thể, nên việc giải toả là chuyện cực kì tốt.
Buổi chiều, chúng nữ tất cả đều tiến vào khuê phòng đóng cửa không ra ngoài.
Loại chuyện hoang đường này đã vượt phòng tuyến gia giáo của bọn họ, nên thật sự làm cho bọn họ xấu hổ không dám gặp người.
Đêm đó Lâm Phong sau khi bị chúng nữ đóng của năm lần không tiếp, cuối cùng liền đi tới phòng của thiên sứ thiếu nữ, An Lị Ny đang ở trong phòng hưng phấn ngủ không yên, bay qua bay lại hát một khúc ca không biết tên, thanh âm mĩ diệu chẳng khác gì dòng nước ấm lướt qua con tim của Lâm Phong, làm cho hắn thư thái vô cùng.
Chuyện hoang đường hồi sáng mặc dù cũng khiến cho vị thiếu nữ này cảm thấy không thể tưởng được, nhưng cũng khiến cho sự cứng đờ trong trong lòng dần dần thư thản trở lại, thể hội được sự ấm cúng của gia đình, điều này đối với thiếu nữ thiên sứ trước giờ vô pháp thích ứng với kiểu cách sinh hoạt mới mẻ ở đây mà nói là một chuyện vô cùng cao hứng, dù sao thì con tim của nàng ta hiện tại cũng chỉ ngang bằng với thiếu nữ mười sáu mười bảy mà thôi.
Khi Lâm Phong đẩy cửa tiến vào, thiếu nữ giật thót mình, vội vàng bay tới, khiếp nhược đứng tại bên cạnh hắn, ngẩng mặt lên miệng thì mấp máy nhìn vào hắn ta, thần tình hiện ra trên mặt khiến cho người ta cảm thấy muốn yêu thương.
Lâm Phong giang hai tay ôm thiếu nữ vào lòng, mỉm cười hỏi : “Đùa giỡn vui chứ!”
Thiếu nữ nhớ lại chuyện hồi sáng liền ngượng ngùng một lúc rồi khẽ gật đầu.
Lâm Phong ha hả cười lên, nói : “Đùa vui vẻ là tốt rồi, từ nay về sau nơi này chính là nhà của nàng, tất cả mọi người ở đây đều là người thân của nàng, có tâm sự gì thì có thể tìm bọn họ để nói chuyện, hoặc cũng có thể nói với ta, biết chưa ?”
” Biết rồi! ” An Lị Ny cao hứng bay lên, lại hát lên một khúc ca không biết tên mà nàng ta duy nhất nhớ được, Lâm Phong phất tay cho thị nữ rời khỏi, ngồi ở một bên lẳng lặng nghe hát một lúc, thiếu nữ sau khi hát xong thì bay tới bên hắn, do dự một hồi rồi mới từ từ vươn một đôi cánh tay nhỏ bé nắm lấy cánh tay to lớn cường tráng của hắn, trên mặt tràn đầy hạnh phúc không muốn xa rời.
Lâm Phong lấy tay bế nàng ở trên đùi, hôn đôi gò má nhu nhuyễn của cô gái, ôn nhu nói : “Chỉ có quên đi quá khứ, mới có thể bắt đầu một cuộc sống mới, chỉ mong nàng hòa nhập với mọi người, từ nay về sau cuộc sống sẽ vui vẻ hơn nhiều, buổi tối hôm nay để ta ở lại với nàng ha!”
Thiếu nữ bối rối tựa hiểu tựa không gật gật đầu, trên mặt lộ ra một nụ cười ngượng ngùng, vươn đôi cánh tay nhu nhuyễn vô cốt ôm lấy eo hổ của hắn ta ….
Ban đêm ngọn đèn dị thường ấm áp, tựa hồ như cười nhạo nam nữ đang làm việc ở trên giường, vẽ lên một bức tranh đặc biệt dị thường.
Cũng không biết trải qua bao lâu, Lâm Phong ôm lấy An Lị Ny đã chìm vào giấc ngủ, động tác nhẹ nhàng vuốt ve đôi cánh thánh khiết của cô gái, đột nhiên, trước cửa có bóng người thoáng qua, cánh của hé ra một chút rồi lập tức đóng lại, một thân ảnh yêu kiều nhỏ nhắn tiến tới, sau khi trực tiếp nhào tới trên giường ôm chặt lấy thân thể hùng tráng uy vũ của Lâm Phong rồi rên rỉ, hiển nhiên người này vừa mới ở ngoài của nghe lén rồi!
Lâm Phong cố tỏ ra vẻ khó hiểu, ngạc nhiên hỏi : “Tọa Lị Na, nàng nửa đêm canh ba đến đây làm gì? Chẳng lẽ không sợ người khác biết được sẽ giểu cợt nàng sao?”
Tọa Lị Na hiển nhiên đã động tình, cố ngăn lại tiếng rên rỉ, nói: “Công tử, người ta mặc kệ người khác nói như thế nào !”
Lâm Phong mỉm cười, mỹ nữ này từ nhỏ đã bị cha mẹ bỏ rơi, nếm trải biết bao sự ghẻ lạnh của thế gian, nhìn bên ngoại thì có vẻ mềm yếu, nhưng thật ra bên trong cực kỳ cương cường, đối với quan niệm đạo đức căn bản là không để ý, nếu không thì tại sao nửa đêm canh ba lại đi đến đây để timg bản thân.
Lộ Thiên Á mặc dù lớn mật, nhưng dù sao cũng được dạy dỗ từ trong tầng lớp quý tộc chính thống, phòng tuyến đạo đức cơ bản vẫn còn có, chuyện hoang đường trong buổi sáng đã vượt qua vòng tuyến gia giáo của nàng ta, bởi vậy mới đóng cửa không tiếp khách, trong mấy nữ nhân của Lâm Phong, có lẽ là chỉ có Tọa Lị Na mới có thể dứt bỏ được quan niệm đạo đức đương thời, làm cho hắn bộ mặt âm ám trong lòng toàn bộ phát tiết hết ra ngoài.
Dùng cánh tay vung lên, bộ áo ngủ mỏng manh trên người Tọa Nị Na nhất thời rơi xuống, lộ ra một thân người trắng toát dụ người phạm tội ....
Chương 155: Thích Sát Hoàng Đế
Dịch: Viruslove
Biên Dịch : [color="seagreen"]anhtuanek[/color]
Nguồn : www.tangthuvien.com
Thời gian , năm ngày sau.
Địa điểm , Đế đô hoàng cung.
Ái Đức Hoa bệ hạ mặt mày hồng hào từ nội cũng của một vị sủng phi đi ra, mặc dù vừa mới chinh chiến gần cả một giờ nhưng hoàng đế bệ hạ của chúng ta vẫn sung mãnh như long như hổ, sức lực còn dư.
Cách đây vài ngày , một vị cận thận không biết từ nơi nào kiếm được một viên tiểu dược hoàn thần kì, bệ hạ nghe nói loại này có công hiệu đặc thù, cho dù bị liệt dương, chỉ cần dùng tiểu dược hoàn này, cũng có thể lập tức ngẩng đầu lên, chiến đấu trên giường rất dẻo dai không hề mệt mỏi, bệ hạ lúc đầu còn không tin.
Nhưng sau khi tự mình dùng qua, Ái Đức Hoa bệ hạ ngay lập tức thích dùng loại dược hoàn này, tức thì vị cận thần kia cũng từ quạ đen trở thành phượng hoàng, thành tâm phúc được sủng ái nhất của bệ hạ, mặc dù không có quyền lực gì, nhưng dù sao cũng có chỗ đứng trong hoàng cung, nên cũng rất đáng để đắc ý một phen.
Ái Đức Hoa bệ hạ vừa mới dùng một viên tiểu dược hoàn, liền “đánh” ngay con tiểu yêu tinh trước đây ăn mãi không no đến tơi bời hoa lá, mãi xin tha không thôi, điều này không khỏi làm trong lòng hư vinh của ông ta một phen cực kì thoả mãn, dù sao một nam nhân nếu ngay cả ở trên giường mà cũng không chinh phục được nữ nhân, thì thật là một sự kiện mất mặt.
Nhưng bây giờ, Ái Đức Hoa bệ hạ mặt đầy hồng quang, đang lúc không ngớt khen ngợi vị đại thần kia thật sự là ân cần hiểu được ý trẫm, lại chuẩn bị sẵn đà chinh phục luôn mấy vị sủng phỉ mê người còn lại .
Không ngờ vừa mới đi ra cửa cung, đang chuẩn bỉ bãi giá đi về tẩm củng của một vị sủng phi khác thì đột nhiên vài tên hộ vệ thân cận sắc mặt ngưng trọng, hét lớn một tiếng, rồi rút kiếm hướng bên trái đánh vào hư không một đòn, đám Ngự Lâm Quân ở phía trước cũng nhanh chóng tập kết lại, bao quanh hoàng đế lão nhân ở bên trong để bảo vệ.
Bên trong không gian sau một hồi vặn vẹo, ở ngoài từ bên trái mấy chục thước tức thì xuất hiện mười mấy đạo hắc ảnh, toàn thân hắc y che mặt , vài tên hộ vệ thân cận của hoàng đế lão nhân không có tiến lên vây bắt, mà nhanh chóng lui lại phía sau về tới bên người hoàng đế bệ hạ. Ngự Lâm Quân được huấn luyện ki càng dưới sự chie huy của các tướng lĩnh, bay nhanh tới mấy chục tên thích khách bao vây tới giết.
Bên trong hoàng cung nhất thời đại loạn, Ái Đức Hoa bệ hạ sợ xanh mặt, không còn tâm tình lo lắng xem ai muốn giết chính mình, vài tên hộ vệ thân cận vội vàng bảo vệ bệ hạ rời đi chỗ hung hiểm này.
Đột nhiên, không gian chấn động một cỗ ma pháp nguyên tố đáng sợ xuất hiện, ngay lúc sắc mặt của mọi người đại biến thì xuất hiện một cái vòng xoáy bay tới, mang theo bản áp súc của hoả hệ cấm chú cấp mười một – Lưu Tinh Hoả Vũ. Chẳng khác gì thẩm phán chi hoả đang diệt nhật xà xuống đầu mọi người.
Ngay lúc này, một hồi ma chú ngữ nhanh chóng vang lên, một cái hộ thuẫn thật lớn bằng thủy hệ ma pháp bao quanh bên người Ái Đức Hoa bệ hạ, sư phụ của Ái Đức Hoa bệ hạ - đế quốc thủ tịch cung duyên đại pháp sư Khắc Lạp Mỗ đại sư xuất hiện ngay bên người hoàng đế bệ hạ. Pháp trượng khẩn cấp dừng lại, một đoàn ma pháp quang mang bạo khởi, Ái Đức Hoa bệ hạ cùng mấy hô vệ thân cận đột nhiên biến mất vào bên trong không gian.
Tiếng kêu thảm thiết vang dội khắp hoàng cung, mấy trăm Ngự Lâm Quân bị chìm trong Lưu Tinh Hỏa Vũ cũng không cam chết trong tịch mịch, bèn phát ra tiếng kêu thảm thiết trước khi lìa đời, mười mấy tên thích khách cũng kêu thảm rồi ngã xuống trong biển lửa, vị cận thần vừa mới được sủng ái kia thì sớm đã chạy xa rồi. Nhìn đòn cấm chú đáng sợ đó nhỏ giọng thì thào tự nói :” Lão tử hầu hạ tên hôn quân đã ba năm, cuối cùng thì cũng có thể từ quan rồi !” Rồi lập tức biến mất trong màn đêm.
Lúc này, Ái Đức Hoa bệ hạ sắc mặc trắng bệch xuất hiện bên trong cung điện khác. Khắc Lạp Mỗ đại sư cùng mấy vị hộ vệ thân cận thực lực không dưới kiếm thần cũng xuất hiện, Khắc Lạp Mỗ đại sư vội nói :” Bệ hạ, vừa mới nhận được tin tức, lĩnh chủ của Tây Phương Tứ Lĩnh đêm nay sẽ phái người đến thích khách đến ám sát ngài, làm cho đế quốc lâm vào cảnh hỗn loạn, ngài tạm thời lưu lại chỗ này, ngàn vạn lần đừng nên đi ra ngoài !”
Hoàng đế lão nhân sớm đã bị doạ đến ba hồn xuất khiếu, lí nào lại dám đi ra ngoài, run giọng nói :” Thiên nột ! Quang Minh thần tại thượng, bọn phản tặc đó đáng đày xuống mười tám tầng địa ngục, ta đã giao quyền lực đi rồi, bọn họ vì cái gì còn không buông tha ta, chẳng lẽ ta muốn một cuộc sống thanh tĩnh cũng không được sao?” Nói đến cuối cùng thì Ái Đức Hoa bệ hạ kích động lớn tiếng thét lên.
Khắc Lạp Mỗ đại sư cùng mấy tên hộ vệ thân cận liếc mắt nhìn nhau , nói không ra lời.
Bọn họ đều là thần tử trung thành nhất của hoàng đế bệ hạ, đương nhiên hận không được bầm phản tặc này thành vạn mảnh, nhưng trong tay không có bao nhiêu quyền lực so với bọn chúng, nên cũng chỉ có thể đứng nhìn hoàng đế bệ hạ càng ngày càng sa ngã, mà không thể làm gì.
“Vì cái gì, vì cái gì, ta chỉ muốn một cuộc sống yên tĩnh cũng không được, mà bọn phản tặc đáng chết kia …. “Lúc này Ái Đức Hoa bệ hạ đã chiến thắng nỗi sợ hãi của cái chết, kích động chửi mắng bọn loạn thần tặc tử, ngay cả Lâm gia ông ta cũng quát mắng thậm tệ không hề khách khí.
Bộ mặt trắng bệch cũng nhân vì phẫn nộ mà hiện lên có phầnhung ác, Khắc Lạp Mỗ đại sư cùng vài tên hộ vệ thân cận xấu hổ cúi đầu đứng sang một bên, bọn họ cũng rất muốn vì bệ hạ làm một chút gì, nhưng cho tới bây giờ, hơn phân nữa binh quyền nằm trong tay Lâm gia, bọn họ thật sự có tâm mà vô lực.
Lâm gia chẳng khác gì một cây chiến tranh cự thụ có sinh mệnh ngoan cường đĩnh lập trên Thản Tang đại lục, mấy vạn năm không ngã, cũng không có bất kì một gia tộc nào có thê nhổ tận gốc cây đại thụ Lâm gia lên.
Năm đại đế quốc cùng lập mưu đồ đối phó Lâm Phong, kết quả đã làm sáng tỏ mọi thứ.
Ái Đức Hoa bệ hạ mở miệng mắng to một hồi, phát tiết hết nổ hoả trong lòng rồi mới đặt mông xuống hoàng vị, trên mặt hiện lên cảm giác cực kì tuyệt vọng cùng vô lực, ánh mắt đục ngầu vô thần dần dần biến mất mà thay vào đó là một phiến bi thương.
Ngay lúc này, một trận gió nhẹ thổi qua, mọi người đều cảm giác sự mệt mỏi đột nhiên dâng lên, cả người liền ngã xuống, Cáp Mô âm thầm đi ra từ trong bóng tối, hắc hắc cười lạnh nói :”Tại Thâm Uyên thế giới lão tử đã tiêu diêu hơn vạn năm, đến hiện giờ thì cũng chỉ làm con chó giữ nhà cho người ta mà thôi, mấy ngưoqừi các ngươi tiêu diêu khoái hoạt mấy chục năm nên cũng đủ thỏa mãn rồi !”
Tay vung lên, sau khi một đạo ánh sáng loé lên, hoàng đế bệ hạ và Khắc Lạp Mỗ đại sư cùng với vài tên hộ vệ thân cận toàn bộ biến mất bên trong phòng, phía đông một tiếng thét dài cùng tiếng phượng kêu lần lượt truyền đến, một lát sau đã tiếp cân hoàng thành, Cáp Mô hắc hắc mim cười, rồi lập tức biến mất trong không gian.
Ngay lúc Lưu Tinh Hỏa Vũ cấp mười một được triệu hoán ra thì Lâm lão gia tử đã cảm ứng được rồi, chỉ là đợi ông ta cùng Hoả Phượng Hoàng đuổi tới hoàng cung thì đã muộn rồi, cái tẩm cung của sủng phi đã bị chìm trong biển lửa, mấy trăm Ngự Lâm Quân cùng thích khách toàn bộ hóa thành tro tàn, vị sủng phí đen đủi kia cũng không thể chạy thoát, hoàng đế bệ hạ cũng chẳng thấy đâu.
Diều khiến cho lão gia tử không ngừng phẫn nộ không chỉ có thế, hơn mười mấy vị hoàng tử cũng chẳng thấy tunh ảnh đâu cả, mà ngay cả tai mắt của Nguyệt Nha trong cung cũng chẳng có chút tung tích gì, ngay khi nghe nội thị trong cung báo cáo là lĩnh chủ của Tây Phương Tứ Lĩnh phái người đến ám sát bệ hạ, lão gia tử thiếu chút nữa tại chỗ nhảy dựng lên.
Tây Phương Tứ Lĩnh ? Mấy tên phế liệu đó cũng có khả năng tiềm nhập đến hoàng cung mà thần bất tri quỷ bất giác? Mấy tên phế thải đó mà cũng có khả năng ám sát hoàng đế bệ hạ cùng mười mấy vị hoàng tử mà không lọt vào mắt của Nguyệt Nha?
Đúng là nực cười, nơi này là hoàng cung, phân nữa người hầu bên trong hoàng cung đều là mật thám của Nguyệt Nha, hơn nữa mấy người hộ vệ hoàng đế bệ hạ đều alf những cường giả cấp biệt Kiếm Thần, cho dù là đối đầu với Kiếm Thánh cũng tuyệt đối không thua. Như thế thì làm sao mà hoàng đế bệ hạ bị người ta ám sát được, ngoài trừ hỗn trướng tiểu tử đó ra thì còn có ai có thực lực làm điên đảo hoàng cùng mà quỷ thần đều không hay?
Lão gia tử suýt chút nữa là bị chọc tức điên lên, phóng nhãn cả đại lục, ngoại trừ Lâm gia cũng chỉ có một vị Kiếm Thánh Tây Tư Tạp, hơn nữa cho dù là Kiếm Thánh cũng tuyệt không có khả năng ám sát thành công hoàng đế của một quốc gia, chứ đừng nói đến việc ám sát Ái Đức Hoa hoàng đế bệ hạ ở trước mắt mình. Mà nếu có được thì bản thân cũng sớm đã đâm đầu vào khối đậu hủ mà chết rồi.
Có thể lẻn vào đế đô mà không bị chính mình phát hiện, chứng tỏ thực lực đã vượt xa Kiếm Thánh, đơn giản mà tính thì cũng cao hơn bản thân không ít, ngoại trừ chính tôn tử bảo bối của mình ra, thì còn có ai có thủ hạ vượt qua Kiếm Thánh ? Lão đầu tử suy nghĩ thoáng qua cũng biết được “bàn tay sau màn đêm” rốt cuộc là ai rồi.
Nhìn lướt qua đám Ngự Lâm Quân đang vội vã cứu hỏa hoàng thành, lão gia tử rốt cuộc không có hứng thú tiếp tục truy tra, bèn xoay người rời khỏi hoàng cung. Không lâu sau, mười vạn Hoàng Gia Cấm Vệ Quân Đoàn đóng quân ở cách đó ngoài thành tức thì tiến vào trong đế đô.
Thành Vệ Quân phó tổng trưởng Lâm Hải cùng với Hoàng Gia Cấm Vệ Quân Đoàn hợp binh tại một chỗ, sau đó hầu phủ của Thành Vệ Quân tổng trưởng Áo Cách Lí, Áo Cách Lí hầu tước cũng bị mấy cao thủ đột nhiên xuất hiện chế trụ.
Cùng lúc đó, một vị phó tổng trưởng khác của Thành Vệ Quân - Tỉnh Thái Tiểu Tuyền bị mấy tên thần bí cao thủ xông vào phủ bắt giam, sau đó cách chức tra xét. Lâm Hải tiếp nhận chức vị Thành Vệ Quân tổng trưởng, hoàn toàn khống chế hai mươi vạn Thành Vệ Quân, cùng với Hoàng Gia Cấm Vệ Quân Đoàn khống chế toàn bộ đế đô.
Tất cả đều phát sinh quá bất ngờ, tới lúc bọn quý tộc đế đô phản ứng tới thì Lâm gia đã hoàn toàn khống chế đế đô rồi, giới quý tộc ý thức được có chuyện chẳng lanhd nên lập tức núp ở trong nhà, đảm chiến tâm kinh chờ vầng mặt trời sớm mai nhanh chóng xuất hiện để xua tan màn đêm quỷ quái này.
Nhưng tin tức hoàng đế bệ hạ cùng mười mấy vị hoàng tử bị Tây Phương Tứ Lĩnh phái thích khách đến ám sát chẳng khác gì châu chấu phá ruộng đồng, trong lúc đó một đêm đã truyền biến khắp đế đô.
Lúc này lòng người đều hoảng sợ, bình dân thỉnh thoảng nhìn ra cửa có thành vệ quân mang giáp phục đàng hoàng đi qua trước cửa, bộ dạng chẳng khác gì sắp lâm đại địch đến nơi, cũng không biết là đã xảy ra chuyện gì, đành phải ngồi ở nhà đóng cửa không ra.
Nhưng bọn quý tộc lại đang khẩn trương chờ đợi ánh sáng mặt trời mai chiếu xuống, đồng thời thầm phán đoán khi mặt trời sớm mai dương thì hoàng vị của đế quốc sẽ do ai kế thừa, để không khiến cho bản thân có quyết định sai lầm, mặc kệ ai lên ngôi vị hoàng đế, chỉ cần mình nương nhờ theo một phương thế lực mạnh là có thể bảo vệ mạng sống cùng quyền vị.
Trời … cũng sắp sáng rồi.
Biểu hiện bên ngoài của đế đô mặc dù yên tĩnh, nhưng sóng dữ lại âm thầm lưu động, hoàng đế bệ hạ cùng với mười mấy vị hoàng tử toàn bộ bị Tây Phương Tứ Lĩnh ám sát, ngôi vị hoàng đế về sau do ai kế thừa là một vấn đề lớn.
Dựa theo pháp lệnh của hoàng thất, ngôi vị hoàng đế chỉ có đich thân con trai hoàng đế bệ hạ mới có thể nối dõi, nhưng phải là huyết thống thuần chánh, những tần phi xuất thân bình dân sanh hoàng tử cùng hoàng thất thành viên khác đều không thể tiếp nhận, bây giờ tất cả bọn quý tộc đều hướng ánh mắt về phía Lâm gia.
Hôm nay tảo triều dị thường an tĩnh, cả đám đại thdámddeeuf lo nghĩ trong lòng, đợi chờ sự tình trạng phát triển.
Ngay lúc đam thần tử “trung quân” này đang lo lắng đợi chờ, thì Đế Đô Quân Vụ đại thần, Đế Quốc Nguyên Soái Lâm Khiếu Thiên cùng với Lạc Phỉ Đặc hầu tước (đi đường suốt đêm, sáng nay mới tới đế đô) sải bước thượng điện, bàn với chúng thần tử đưa Lạc Phỉ Đặc kế thừa hoàng vị, phía sau lưng là đám Thiết Huyết Thân Vệ như lang như hổ khiến cho đám quý tộc đều ngoan ngoãn đem những lời sắp nói ra liền nuốt lại vào trong bụng, rồi niêm phong nó lại.
Hầu tước Lạc Phỉ Đặc cũng là xuất thân hoàng thất, là con trai của huynh trưởng hoàng đế Ái Đức Hoa,vị hầu tước này ngày thường ít khi ra mặt, chỉ ngoan ngoãn làm nội thổ hoàng đế trên đất được cấp của mình, những ngày đã qua cũng có thể tính là tiêu diêu khoái hoạt, cũng có chút tài lãnh đạo nên xử lí mọi chuyện trong lĩnh địa đều ổn thoã.
Bây giờ tình thế hỗn loạn, hết thảy đều nương theo thực lực để nói chuyện, cả đế đô đều bị Lâm gia nắm trong tay, hơn nữa Pháp Lạp Đế gia tộc cũng đứng ở một phương cùng với Lâm gia, cho dù Tỉnh Thái gia tộc có cái gì bất mãn, cũng tuyệt không dám làm loạn, bọn họ dù có ba mươi vạn đại quân, nhưng nước xa không cứu được lửa gần, chỉ có thể tiếp tục làm con rùa rút cổ.
Lúc này Lâm Phong tại thư phòng nhìn Ái Đức Hoa bệ hạ cùng mười mấy hoàng tử bị doạ đến mặt cắt không ra máu, cùng với vẻ mặt phẫn nộ của Khắp Lạp Mỗ đại sư cùng vài tên hộ vệ thân cận, ánh mắt phẫn nộ của bọn họ tựa hồ như muốn xé Lâm Phong thành tám mảnh. Như quảẩnhs mắt có thể giết người thì Lâm Phong đã sớm thành trăm mảnh.
Ngược lại, Ái Đức Hoa bệ hạ vẻ mặt lại bình tĩnh ngồi ở một bên, tựa hồ lúc này tất cả đều không quan hệ tới ông ta.
Lâm Phong tại sau án thư ngồi xuống, nhượng Ngải Lâm Uy Na một bên chờ đợi, lúc này mới nhìn sang Ái Đức Hoa bệ hạ, từ từ nói :” Bệ hạ thân ái của ta, ta biết ngài đã từ bỏ quyền vị, không hề lưu luyến danh lợi mây bay chân trời nữa, nếu như ngài có cái gì muốn nói thì cứ nói ra hết đi! “
Ái Đức Hoa bệ hạ lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn nói :” Ta bây giờ như cá đã nằm trên thớt, ngươi muốn xử trí ta như thế nào thì tùy ngươi, ta không có cái gì muốn nói cả!”
“Thiên nột!” Mười mấy vị hoàng tử bị doạ đến đều óc choàngd váng, sắc mặc trắng bệch quỳ xuống khóc thảm nói :” Lâm … lĩnh chủ đại nhân tôn quý, ngài ngàn vạn lần xin hãy buông tha chúng tôi, chỉ cần ngài không giết chúng tôi. Chúng tôi nhất định không bao giờ tranh đoạt quyền vị với ngài, chúng tôi không muốn chết ….”
“ Súc sinh !” Ái Đức Hoa bệ hạ không thể kìm được, tức giận mắng to :” Một đám phế vật, mặt mũi của Hoắc Khắc Tư gia tộc đã bị đám súc sinh các ngươi bôi tro trét trấu rồi. Thiên nột, Quang Minh Thần tại thượng. Ta làm sao lại sinh ra đám phế vật vô dụng như thế chứ, toàn bộ đều đứng lên hết cho ta !”
Khắc Lạp Mỗ đại sư cùng mấy vị hộ vệ thân cận lộ ra vẻ mặt khinh bỉ, khinh thường nhìn bọn phế vật làm mất mặt tổ tiên Hoắc Khắc Tư gia tộc.
Bọn hoàng tử lí nào lại nghe lời lão “phụ hoàng” kia, cái mạng nhỏ quan trọng hơn, đừng nói là bôi tro trét trấu lên mặt tổ tông, mà có muốn bôi phân heo lên đó đi chăng nữa thì bọn họ cũng làm, lí nào lại sợ sự phẫn nộ của Ái Đức Hoa bệ hạ, nên vẫn quỳ dưới đất không ngừng cúi đầu cầu xin tha mạng.
Lâm Phong trong mắt chợt lóe lên vẻ khinh thường, đứng dậy tiến tời “nâng” hoàng tử đứng lên, mỉm cười nói :” các vị hoàng huynh xin cứ yên tâm, tốt xấu gì ta cũng có huyết mạch của hoàng thất, mọi người coi như là người một nhà, ta sẽ an bài cho mấy vị hoàng huynh một chỗ tốt, làm cho chư vị hoàng huynh không vì sinh hoạt trong cuộc sống mà lo lắng.
Chúngho àng tử nghe thấy thế thì chẳng khác gì được Hạnh Vận Nữ Thần tưới cho nước rửa chân của người, cục đá nặng trong lòng liền được dỡ ra, hoàn toàn không để ý tới hình tượng của hoàng thất, từ trên mặt đất đứng dậy rồi dồn sang một bên, cái mạng nhỏ được bảo đảm, thậm chí là có mấy vị hoàng tử trên mặt cũng còn lộ ra sắc mặt vưi mừng.
Lâm Phong làm như không thấy sắc mặc khó coi của Ái Đức Hoa bệ hạ, tự thân quay trở lại phía sau án thư ngồi xuống, nói :” Bệ hạ thân ái của ta, cho phép ta gọi ngài một tiếng cữu cữu! Ta đã đáp ứng với mẫu thân là sau kéo người ra khỏi vòng xoáy của quyền lực, ta sẽ an bài ngài cùng các vị hoàng huynh đến một nơi không có phân tranh sống hết quảng đời còn lại, ngài có ý kiến gì không ?”
Ái Đức Hoa bệ hạ hừ một tiếng, miệng há ra định nói cái gì đó nhưng một lúc lâu cũng nói không ra, bèn quay đầu sang một bên.
Lâm Phong khẽ mỉm cười, cũng không tiếp tục hỏi thêm, quay đầu nhìn sang Bỉ Đặc đứng bên án thư mà phân phù :” Đưa bệ hạ cùng mấy vị hoàng huynh đi đến nơi ở, phái người chiếu cố bệ hạ thật tốt, nếu bệ hạ có chuyện gì xảy ra, ta chỉ có hỏi tội một mình ngươi !”
Bỉ Đặc đáp ứng một tiếng, rồi vung tay lên , một đạo thải quang loé lên, Ái Đức Hoa bệ hạ cùng mấy vị hoàng tử lập tức biến mất tại thư phòng Lâm Phong, sau đó không gian trong thư phòng ba động một hồi, Bỉ Đặc cũng biến mất theo.
Lâm Phong lúc này mới quay đầu nhìn thoáng qua Khắc Lạp Mỗ và mấy vị hộ vệ thân cận đang há hốc miệng mồm của Ái Đức Hoa bệ hạ, đột nhiên mở miệng nói :” Lịch sử đã sớm chứng minh, vĩnh viễn không có hoàng thất nào mãi trường thịnh không suy thoái, cho dù không có ta, Hoắc Khắc Tư gia tộc cũng nhất định sẽ ngã xuống dưới bánh xe của lịch sử, ta mặc dù làm phạm thượng ngỗ nghịch, nhưng cũng chỉ là muốn cho Hoắc Khắc Tư gia tộc một con đường sống, dù sao ta cũng có một nữa huyết mạch của Hoắc Khắc Tư gia tộc, đại sư có thể hiểu cho việc làm của ta không ?”
Khắc Lạp Mỗ đại sư cúi đầu trầm tư một hồi, rồi gật gật đầu, bình đạm nói :” Nhưng ta cũng sẽ không làm việc cho ngươi!”
Lâm Phong mỉm cười, nói :” Đại sư đa tâm rồi, có thể trở thành một vị Đại Sách Pháp Sư, ngoại trừ trí tuệ ra, thì cũng cần phải có tâm tư suy nghĩ vượt xa thường nhân, tu tuyệt không ép buộc đại sư, không xa trong tương lai, Thanh Hoa Học Viện sẽ tiếp tục phát triển nền văn minh ma pháp trên Thản tang đại lục khiến nó trở nên huy hoàng, đại sư đi tới Thanh Hoa học viện đi, Lôi Khắc Tây Mỗ đại sư cùng Mai Cách Lâm đại sư cũng ở chỗ đó !”
Khắc Lạp Mỗ đại sư gật gật đầu, hoàn toàn không nói câu gì, tựu như vậy xoay người rời khởi.
Lâm Phong lúc này mới quay đầu nhìn năm người hộ vệ thân cận của Ái Đức Hoa bệ hạ, hỏi :” Loạn thế bắt đầu rồi, đây đúng là cơ hội tốt cho vô sô nam nhi nhiệt huyết kiến công lập nghiệp, Khố Khắc Sâm Đạt hiện đang thành lập quân đoàn, mấy vị nếu có ý thì có thể có gia nhập, dùng thực lực của mình để đổi lấy địa vị cùng vinh dự ?”
Mấy người liếc mắt nhìn nhau, rồi lẳng lặng gật đầu, nếu như đã biết Ái Đức Hoa bệ hạ đã có nơi ở tốt, bọn họ cũng chẳng cần phải làm cái chuyện tráng sĩ đoạn oản ngu ngốc đó, hiện tại chính là lúc bắt đầu thời loạn, sao lại không đi theo đại lục đệ nhất cường giả một phen để kiến công lập nghiệp.
“Từ xưa trung hiếu khó vẹn toàn, ta bắt buộc phải làm như vậy, cũng tính là đã có lỗi với mẫu thân rồi!” Phất tay lệnh cho mấy người lui ra, Lâm Phong cảm thán một thồi, vỗ vỗ cái trán đang nhức nhối, rồi đứng dậy đi tới tiền viện, triệu tập mọi người nghị sự
Dịch: Viruslove
Biên dịch: [color="seagreen"]anhtuanek[/color]
Nguồn: www.tangthuvien.com
Hầu tước phủ của Lâm Phong chiếm mấy ngàn mẫu đất, trước sau trong ba trọng viện lạc đều có rừng rậm bao phủ, hậu viện được nhân công đào một hồ nước nhân tạo, thường có tinh linh thị nữ xinh đẹp chèo thuyền trên đó, bên trong đều có kì hoa dị thảo của Nguyệt Tinh Linh chi đô, cả phủ đệ đắm chìm trong thế ngoại lâm viên.
Trong hậu viện có một tiểu biệt viện cảnh trí mê nhân, Thiên Hương công chúa ngồi bên hồ nước nhìn mặt nước đến phát ngây, trên mặt hồ hiện lên rõ ràng một thân ảnh sao mà tiều tuỵ, nhất thân y quần màu xanh lục áp sát thân thể kiều tiểu lung linh của nàng ta, ở trong đó là một sinh mệnh lực cô độc, yếu ớt nhưng không mất sự ngoan cường.
Khuôn mặt xinh đẹp có chút tái nhợt, có chút tiều tụy, đôi mắt quyến rũ cũng đã mất đi vài phần rực rỡ, tràn ngập ai oán lẫn bi thương, thời khắc này nàng ta đâu còn là Thiểm tộc công chúa anh phong ngời ngời của ngày nào nữa, toàn bộ người thân đều đã bị giết, chính mình trở thành tù binh của Văn Lai nhân, dù cho nữ nhân có tái kiên cường thêm nữa cũng vô pháp thừa thụ sự đả kích này, huống chi nàng ta chỉ là một cô gái mười sáu mười bảy tuổi.
Huyết hải thâm cừu của người thân chẳng khác gì toà Mục Gia Tư Đốn đại sơn áp lên đôi vai gầy gò của nàng, hơn hai tháng trở lại đây nàng ta đã đổ bệnh không dưới mười lần, nếu không phải Khải Lâm Na cẩn thận chiếu cố, thì e rằng hồn đã sớm đi gặp Mông Ni Tạp đại thần rồi.
Khuôn mặt xinh xắn đày sức sống ngày nào giờ đây đã tiều tuỵ đến mức chẳng thành nhân dạng, mất đi vẻ rực rỡ của lúc xưa.
"Đang nghĩ cái gì vậy? " Một âm thanh ôn nhu nhẹ nhàng vang lên từ phía sau, tiếp đó một đôi tay mạnh mẽ nhẹ nhàng xoay người nàng ta lại rồi ôm lấy ngang hông nàng ta, Lâm Phong nhìn khuôn mặt trắng bệch không có chút máu của Thiên Hương công chúa, nói : “Có phải đang rất nhớ tới bầu trời xanh cùng với những đám mây bồng bềnh của đại thảo nguyên? Hay là để ta dẫn nàng đi ra ngoài du ngoạn cho lòng thư thản hơn?”
Thân thể Thiên Hương công chúa tức thì banh khẩn ra, đôi tay nhỏ nhắn đánh đánh vào ngực của Lâm Phong, trên mặt hiện vẻ tức giận, cố hết sức nói : “Con ma quỷ nhà ngươi, mau thả ta ra!”
Lâm Phong nhíu nhíu lông mày lại, lạnh lùng nhìn thiếu nữ đang ở trong lòng mình.
Thiên Hương công chúa không có chút sợ hãi, cừu hận trừng mắt vào hắn.
Giằng co một hồi, rồi Lâm Phong thở dài nói : “Thế gian nhân quả vốn rất khó phân chia rõ ràng, nàng là nhất giới nữ lưu hà tất lại cố chấp như vậy làm gì, quên đi những phiền não không cần thiết, thì không phải là sống càng khoái lạc hơn sao ! " Một tay nâng cằm của nàng ta lên, hôn vào đôi môi thơm ngát lạnh buốt của nàng.
Thiên Hương công chúa liều mạng giãy dụa nhưng làm sao mà có thể thoát ra khỏi ma chưởng của hắn được đây? Không biết qua bao lâu, dưới sự cường hành của Lâm Phong, Thiên Hương công chúa dần cảm thấy mỏi mệt rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.
Lâm Phong khẽ mỉm cười, vẫy tay gọi thị nữ ở gần đó đưa Thiên Hương công chúa về phòng, ngay lúc đang chuẩn bị li khai nơi này thì Phù Lị Á vẫy đôi cánh trong suốt bay tới trước mặt hắn ta, rồi cất tiếng nói trong trẻo : "Thân vương điện hạ tôn quý, ta không có quấy rầy thời gian của ngài chứ ?"
Lâm Phong sửng sốt một lúc, sau đó cười nói : “Như thế nào, cô tìm đến ta có chuyện gì không?”
Phù Lị Á vui sướng nói : “Ức! Không có sự tình gì, chỉ là nhớ thân vương điện hạ quá nên mới đến gặp ngài thôi!”
Lâm Phong thầm nghĩ tiểu đông tây này không phải là cũng động xuân tâm chứ? Vừa quay về vừa nói : “Thật quá cảm tạ cô rồi, hiện giờ sinh hoạt ở đây có quen không? Tộc nhân của cô có cần cái gì thì cứ nói, chỉ cần ta có khả năng, nhất định giúp các cô !"
”Vậy thật cảm tạ ngài rồi !" Phù Lị Á vui mừng cười nói: “Ta không quấy rầy thời gian của ngài nữa !" Nói xong rồi vẫy vẫy đôi cánh bay đi.
Lâm Phong sửng sốt một lúc, rồi lắc đầu đi vào thư phòng.
Vừa vào thư phòng thì phủ vệ đến báo, Lôi Khắc Tây Mỗ đại sư ở ngoài cửa cần gặp.
Lâm Phong vội vàng đi ra ngoài đón, vừa lúc gặp hai vị lão pháp sư đang ở ngoài cửa đang tuỳ ý nói chuyện với nhau. Thấy hắn đến, hai vị đại sư vội vàng nghênh tiếp nói : “Lĩnh chủ đại nhân tôn quý, quấy rầy thời gian của ngài thật ngượng quá, xin hãy cho chúng tôi biểu kì thành chí hướng ngài xin lỗi !”
Lâm Phong cười nói : “Hai vị đại sư khách khí rồi, mời đi vào nói chuyện !”
Hai vị lão pháp sư lần lượt biểu kì sự xin lỗi, rồi lúc này mới đi theo Lâm Phong tiến vào bên trong phủ, tới tiền viện chia ra ngồi suống, đợi sau khi thị nữ mang rót nước xong rồi lui ra, Lôi Khắc Tây Mỗ đại sư mới cất tiếng nói trước tiên : “Lĩnh chủ đại nhân tôn quý, sự tình ở Hải Cống đại hội hy vọng ngài có thể lượng thứ, ta cũng không hy vọng sự tình hiểu lầm này sẽ xảy ra!"
Mai Cách Lâm đại sư cũng nói : “Thánh giai pháp sư chỉ là muốn tiếp túc phát triển nền văn minh ma pháp mà tồn tại, cuộc tranh đấu quyền lực giữa các quý tộc chúng tôi thực sự không muốn dây vào, hiện nay tình thế hỗn loạn của đại lục đã tương hiện, quần hùng trục lợi, như quả co thể thì chúng tôi hy vọng ngài có thể cho bần dân một con đường sống, dù sao đi nữa bọn họ cũng là kẻ vô tội !”
Lâm Phong gật gật đầu, nói : “Hai vị đại sư yên tâm, ta sẽ đáp ứng hai người !”
”Tinh thần cuả ngài đủ để sánh với hoài bão đại địa.” Hhai vị đại sư cùng nhau mĩm cười, đồng thời xưng tán một câu.
Nói thật sự, bọn họ hôm nay tới nơi này đều không phải là vì nghe lệnh Đức Khắc Tát Tư hoàng thất nghe lệnh, mà là vì đại bộ phận những bần dân sinh sống dưới tầng đáy của Lãng Nguyệt đế quốc mà thỉnh mệnh.
Trong lòng của Thánh giai đại sư tịnh không có bao nhiêu khái niệm của quốc gia, cũng không quan tâm đến cuộc đấu tranh quyền lực giữa các quý tộc, hai vị đại sư đem tinh lực cả đời mình cống hiến cho ma pháp, dựa vào nhãn quang của bọn họ, tự nhiên cũng nhìn ra được hình thế hiện tại của đại lục, quý tộc hiện nay đều đã đoạ lạc, ai còn có thể ngăn cản Thiết Huyết Quân Đoàn của Lâm gia.
Sự hưng suy của Đức Khắc Tát Tư hoàng thất không phải sự tình mà bọn họ muốn quan tâm, cái bọn họ quan tâm chính là Lâm Phong có mang nộ hoả trút lên đầu những bình dân vô tội hay không, dù sao trong lòng hai vị đại sư thì những bần dân vô tội còn có phân lượng hơn nhiều so với Đức Khắc Tát Tư hoàng thất.
Lôi Khắc Tây Mỗ đại sư nói : “Từ năm ngàn năm trước, nhân loại đã kiến lập quốc gia của mình, nhưng cũng từ đó mà nền văn minh ma pháp của Thản Tang đại lục cũng đã dần dần suy vong, lần này ta cùng Mai Cách Lâm đại sư mang đến mấy người học đồ, hy vọng có thể gia nhập Thanh Hoa Học Viện của lĩnh chủ đại nhân, có thể vì sự phát triển của nền văn minh ma pháp của Thản Tang đại lục mà cống hiến một chút sức lực!”
Lâm Phong trong lòng cực kì mừng rỡ, đồng thời cũng bái phục tư tưởng cùng hoài bão của hai vị đại sư, liền đứng dậy hướng hai vị đầu bạc lão pháp sư một cái lễ nghi theo tiêu chuẩn quý tộc, thành khẩn nói : “Hai vị đại sư ôm hoài bão tựa như biển cả, ta đại biểu Lâm gia hướng tới các người biểu kì sự tôn kính cao nhất, hoan nghênh các người gia nhập Khắc Khố Sâm Đạt !"
Hai vị đại sư vội vàng hoàn lễ, nói : “Lĩnh chủ đại nhân thành lập Ma Đạo Quân Đoàn, sau này văn minh ma pháp của Thản Tang đại lục tất cả huy hoàng đều trông cậy vào ngài rồi, chúng tôi cũng chỉ là hi vọng mình cũng có chút cống hiến vào đó mà thôi!”
Lâm Phong khiêm nhượng vài câu rồi ngồi xuống, sau đó mới hỏi : “Tinh thần của hai vị đại sư thật cao thượng, đúng là điển phạm cần có của các Ma pháp sư, không biết thất công chúa điện hạ cũng có tới Khắc Khố Sâm Đạt hay không ?"
Lôi Khắc Tây Mỗ đại sư nói : “Ngải Lị Phù cùng lĩnh chủ đại nhân có chút hiểu lầm nho nhỏ, nàng đã đi đế đô rồi cô ấy đã về đế đô rồi, nên không có cùng chúng tôi đến Khắc Khố Sâm Đạt. Bất quá ta nghĩ dựa vào hoài bão và khí độ của lĩnh chủ đại nhân thì cũng không có để chuyện nhỏ đó ở trong lòng!”
Lâm Phong cười nói : “Sự tình của thất công chúa cũng do ta mà ra, ta làm sao lại tức giận với một nhược nữ tử như nàng ấy chứ!"
Hàn huyên một lúc, nghe được tin tức Tạp Lạp Kì cùng Pháp Lạp Đế đã trở về, Lâm Phong lúc này mới thở phào nhẹ nhỏm, rồi quay thân trở về hậu viện. Vừa lúc gặp mấy người nữ nhân nhàn rỗi đang đùa giỡn trên mặt hồ, Toa Bối Lạp cùng Đái Lệ Ti hai tiểu nữu đang không ngừng dùng bát nước hất vào đối phương , không ngừng vui vẻ la hét, quần áo trên người đã ướt hơn phân nửa, khiến cho những đường cong yểu điệu lung linh trên thân thể hiện lên thấy rõ.
Toa Lị Na cùng Lộ Thiên Á dùng đấu khí chiến đấu với nhau trên mặt hồ, kết quả là Lộ Thiên Á do thực lực thua xa Toa Lị Na nên thua để thua trong một tình huống hồ đồ, làm cho nữ kỵ sĩ cao ngạo này trên mặt hiện lên vẻ tức giận, thật là cực kỳ mất mặt.
Còn may là Toa Lị Na không cũng không như những tiểu nữu háo thắng như Đái Lệ Ti và Toa Bối Lạp, nên không làm cho nàng ta thua một cách khó coi.
Khải Lâm Na đã sớm qua cái tuổi này, nên chỉ ngồi ở một bên mỉm cười quan sát.
Chứng kiến tình huống đó, Lâm Phong cũng không khỏi có có cảm giác trở về thời thơ ấu của mình, nhất thời tâm tính trổi dậy, phi thân lên mặt nước, cười cười vài tiếng, rồi hướng sang Đái Lệ Ti cùng Toa Bối Lạp hai tiểu nữu nói : “Ta bồi các nàng đùa giỡn, hai người các nàng cùng tiến lên đi !” Dứt lời một tay hoa lên, một cột sóng lớn từ mặt hồ nổi dậy tiến tới hai tiểu nữu tiến tới.
Hai tiểu nữu kinh hô một tiếng, vội vàng chuyển sang một chiếc thuyền nhỏ, liên thủ đối phó với Lâm Phong. Đái Lệ Ti cũng có nghĩa khí, trong nháy mắt phóng ra mấy Ma Pháp Hộ Thuẫn, bảo vệ cả Toa Bối Lạp ở bên trong, trong cơn sóng lớn đó Lâm Phong tịnh không dùng pháp lực, nên rất dễ dàng bị hai tiểu nữu đó cản lại.
Toa Bối Lạp cũng không chậm, một tiếng long ngâm cao vút vang lên, phát xuất đặc kĩ long uy của Long tộc, khiến cho mặt hồ nổi sóng ba đào, nộ lưu dũng động, khiến nước hồ ồ ạt cuốc tới tấn công Lâm Phong.
Lâm Phong cũng chỉ đùa giỡn cho vui, nên không vận công hộ thể, bị nước hồ làm ướt hết cả người, hai tay ấn niết pháp quyết, chuyển di màn thuỷ mạc mù trời hướng tới đám người Khải Lâm Na đang quan chiến ở đằng xa, khiến cho chúng nữ duyên dáng la lên, vì thế toàn bộ đành phải gia nhập vào chiến đoàn, sáu người đối phó một mình Lâm Phong.
Lâm Phong cười dài một tiếng, hay tay hoa lên, sóng nước văng bắn tung toé khắp nơi, chúng nữ không có chỗ trụ chân đành phải bay lên trên không trung, vô số đạo Ma Pháp Quang Hoàn đồng thời gia trì ở trên thân thể, không muốn trở thành con gà nước. Tiểu nữu Toa Bối Lạp lại càng thể hiện lang hành [rồng bay], một cổ long tức liền áp xuống mặt hồ, bình định sóng nước khiến cho hàng loạt các tiếng oanh kích vang lên ồ ạt.
Cũng may chúng nữ đều phóng ra Ma Pháp Hộ Thuẫn, nên cũng không bị nước thấm vào, chỉ có Lâm Phong bị trở thành còn gà nước, Đái Lệ Ti cũng gọi ra Độc Giác Thú bay lên bầu trời, Độc Giác Thú là siêu giai ma thú thuộc loại hình phòng ngự, công kích không được, phòng ngự mười phần thì có tới chín phần ổn định, không ngừng phóng xuất đạo đạo quang hệ ma pháp hộ thuẫn gia trì trên người chúng nữ, duy chỉ có Lộ Thiến Á là không thể bay được, tọa kỵ lại là Địa Hành Long chứ không phải siêu giai phi hành ma thú nên chống chọi chật vật nhất.
Do dự một thồi, thiên sứ thiếu nữ An Lị Ny rốt cuộc cũng nhịn không được tâm tính thiếu nữ của mình nên cũng bay lên, bạch sắc Thánh Quang Chi Kiếm phách xuống mặt hồ, khiến cho sóng nước bay thẳng lên trên đầu Lâm Phong, sau đó bay nhanh về phía sau, vẻ mặt khiếp nhược nhìn Lâm Phong, trên mặt hưng phấn cũng mà lo lắng cũng có.
Lâm Phong ha hả cười, hay tay hoa lên, mặt hồ cuộn lên một đạo sóng dữ phương viên mấy chụ trượng bao vây xung quanh chúng nữ, từ hai phía ập vào, tức thì phá huỷ hết Ma Pháp Hộ Thuẫn trên thân thể chúng nữ, tiếng la ó lập tức vang lên, chúng nữ toàn bộ đều ướt chẳng khác gì Lâm Phong, những đường cong lung linh trên thân thể tức thì hiện ra rõ rõ ràng ràng.
Lâm Phong dùng một tay quơ qua, nhất thời quần áo trên người chúng nữ hóa thành những mảnh nhỏ tung bay, làm cho chúng nữ kinh hoàng thất thố vội vàng lấy tay che những chỗ riêng tư trên thân thể lại, sắc mặt chớp mắt đỏ ửng, kèm theo đó là một chút kích thích lẫn hưng phấn.
Toa Bối Lạp cũng hóa thành hình người, hạ xuống trên lưng Độc Giác Thú, hai tiểu nữu vừa lấy tay che lấy xuân quang của bản thân đang lộ ra ngoài, vừa lấy tay hi hi cáp cáp trêu ghẹo đối phương, nếu cảnh tượng này mà cho nam nhân nhìn thấy, máu mũi không xịt ra ngùn ngụt mới là lạ!
Còn may là trong nội viên toàn là nữ quyến, trừ Lâm Phong ra, chẳng còn một ai là phái nam cả.
Khải Lâm Na sắc mặt đỏ bừng, trong lúc gấp rút nảy linh cơ tức động, vội vàng lao xuống hồ nước.
Tọa Nị Na cùng Lộ Thiên Á thì lại lập tức lao tới Lâm Phong, muốn lột sạch hết đồ đạc trên người Lâm Phong.
Thiên sứ thiếu nữ An Lị Ny bị doạ đến sắc mặt trắng bệch, cuống quít vẫy đôi cánh đào tẩu.
Lâm Phong quơ tay một lần nữa, bắt thiếu nữ lại, rồi hoa tay một vòng, cuốn lấy chúng nữ lại một chỗ, chủ động vận công chấn tan y phục trên thân thể. Sau đó cùng với chúng nữ đám hoa tùng ….
Trong lòng mỗi một nam nhân đều có một mặt âm ám của người đó, đương nhiên Lâm Phong cũng không ngoại lệ, nếu như áp lực đè nén quá lâu, sẽ nảy sinh ra một ít ý niệm biến thái trong đầu, điều này đặc biệt có phần giống với giới quý tộc, phóng túng một phen cũng có lợi cho thân thể lẫn tâm thần.
Lâm Phong từ trước đến giờ không ngừng áp chế bộ mặ âm ám ở sâu trong linh hòn của mình, một tía ý niệm biến thái vừa loé lên trong đầu thì lập tức bạo phát ra hết. Ở hồ nước cùng với sáu nữ nhân thực hiện màn “uyên ương hí thuỷ”, khiến cho tia niệm đầu tà ác trong đầu tức thì mất đi sự ức chế, liền bạo phát. Nếu như để nó bị áp chế quá lâu thì sẽ sản sinh sự uốn khúc về tâm lí, điều này đặc biệt có hại cho thân thể, nên việc giải toả là chuyện cực kì tốt.
Buổi chiều, chúng nữ tất cả đều tiến vào khuê phòng đóng cửa không ra ngoài.
Loại chuyện hoang đường này đã vượt phòng tuyến gia giáo của bọn họ, nên thật sự làm cho bọn họ xấu hổ không dám gặp người.
Đêm đó Lâm Phong sau khi bị chúng nữ đóng của năm lần không tiếp, cuối cùng liền đi tới phòng của thiên sứ thiếu nữ, An Lị Ny đang ở trong phòng hưng phấn ngủ không yên, bay qua bay lại hát một khúc ca không biết tên, thanh âm mĩ diệu chẳng khác gì dòng nước ấm lướt qua con tim của Lâm Phong, làm cho hắn thư thái vô cùng.
Chuyện hoang đường hồi sáng mặc dù cũng khiến cho vị thiếu nữ này cảm thấy không thể tưởng được, nhưng cũng khiến cho sự cứng đờ trong trong lòng dần dần thư thản trở lại, thể hội được sự ấm cúng của gia đình, điều này đối với thiếu nữ thiên sứ trước giờ vô pháp thích ứng với kiểu cách sinh hoạt mới mẻ ở đây mà nói là một chuyện vô cùng cao hứng, dù sao thì con tim của nàng ta hiện tại cũng chỉ ngang bằng với thiếu nữ mười sáu mười bảy mà thôi.
Khi Lâm Phong đẩy cửa tiến vào, thiếu nữ giật thót mình, vội vàng bay tới, khiếp nhược đứng tại bên cạnh hắn, ngẩng mặt lên miệng thì mấp máy nhìn vào hắn ta, thần tình hiện ra trên mặt khiến cho người ta cảm thấy muốn yêu thương.
Lâm Phong giang hai tay ôm thiếu nữ vào lòng, mỉm cười hỏi : “Đùa giỡn vui chứ!”
Thiếu nữ nhớ lại chuyện hồi sáng liền ngượng ngùng một lúc rồi khẽ gật đầu.
Lâm Phong ha hả cười lên, nói : “Đùa vui vẻ là tốt rồi, từ nay về sau nơi này chính là nhà của nàng, tất cả mọi người ở đây đều là người thân của nàng, có tâm sự gì thì có thể tìm bọn họ để nói chuyện, hoặc cũng có thể nói với ta, biết chưa ?”
” Biết rồi! ” An Lị Ny cao hứng bay lên, lại hát lên một khúc ca không biết tên mà nàng ta duy nhất nhớ được, Lâm Phong phất tay cho thị nữ rời khỏi, ngồi ở một bên lẳng lặng nghe hát một lúc, thiếu nữ sau khi hát xong thì bay tới bên hắn, do dự một hồi rồi mới từ từ vươn một đôi cánh tay nhỏ bé nắm lấy cánh tay to lớn cường tráng của hắn, trên mặt tràn đầy hạnh phúc không muốn xa rời.
Lâm Phong lấy tay bế nàng ở trên đùi, hôn đôi gò má nhu nhuyễn của cô gái, ôn nhu nói : “Chỉ có quên đi quá khứ, mới có thể bắt đầu một cuộc sống mới, chỉ mong nàng hòa nhập với mọi người, từ nay về sau cuộc sống sẽ vui vẻ hơn nhiều, buổi tối hôm nay để ta ở lại với nàng ha!”
Thiếu nữ bối rối tựa hiểu tựa không gật gật đầu, trên mặt lộ ra một nụ cười ngượng ngùng, vươn đôi cánh tay nhu nhuyễn vô cốt ôm lấy eo hổ của hắn ta ….
Ban đêm ngọn đèn dị thường ấm áp, tựa hồ như cười nhạo nam nữ đang làm việc ở trên giường, vẽ lên một bức tranh đặc biệt dị thường.
Cũng không biết trải qua bao lâu, Lâm Phong ôm lấy An Lị Ny đã chìm vào giấc ngủ, động tác nhẹ nhàng vuốt ve đôi cánh thánh khiết của cô gái, đột nhiên, trước cửa có bóng người thoáng qua, cánh của hé ra một chút rồi lập tức đóng lại, một thân ảnh yêu kiều nhỏ nhắn tiến tới, sau khi trực tiếp nhào tới trên giường ôm chặt lấy thân thể hùng tráng uy vũ của Lâm Phong rồi rên rỉ, hiển nhiên người này vừa mới ở ngoài của nghe lén rồi!
Lâm Phong cố tỏ ra vẻ khó hiểu, ngạc nhiên hỏi : “Tọa Lị Na, nàng nửa đêm canh ba đến đây làm gì? Chẳng lẽ không sợ người khác biết được sẽ giểu cợt nàng sao?”
Tọa Lị Na hiển nhiên đã động tình, cố ngăn lại tiếng rên rỉ, nói: “Công tử, người ta mặc kệ người khác nói như thế nào !”
Lâm Phong mỉm cười, mỹ nữ này từ nhỏ đã bị cha mẹ bỏ rơi, nếm trải biết bao sự ghẻ lạnh của thế gian, nhìn bên ngoại thì có vẻ mềm yếu, nhưng thật ra bên trong cực kỳ cương cường, đối với quan niệm đạo đức căn bản là không để ý, nếu không thì tại sao nửa đêm canh ba lại đi đến đây để timg bản thân.
Lộ Thiên Á mặc dù lớn mật, nhưng dù sao cũng được dạy dỗ từ trong tầng lớp quý tộc chính thống, phòng tuyến đạo đức cơ bản vẫn còn có, chuyện hoang đường trong buổi sáng đã vượt qua vòng tuyến gia giáo của nàng ta, bởi vậy mới đóng cửa không tiếp khách, trong mấy nữ nhân của Lâm Phong, có lẽ là chỉ có Tọa Lị Na mới có thể dứt bỏ được quan niệm đạo đức đương thời, làm cho hắn bộ mặt âm ám trong lòng toàn bộ phát tiết hết ra ngoài.
Dùng cánh tay vung lên, bộ áo ngủ mỏng manh trên người Tọa Nị Na nhất thời rơi xuống, lộ ra một thân người trắng toát dụ người phạm tội ....
Chương 155: Thích Sát Hoàng Đế
Dịch: Viruslove
Biên Dịch : [color="seagreen"]anhtuanek[/color]
Nguồn : www.tangthuvien.com
Thời gian , năm ngày sau.
Địa điểm , Đế đô hoàng cung.
Ái Đức Hoa bệ hạ mặt mày hồng hào từ nội cũng của một vị sủng phi đi ra, mặc dù vừa mới chinh chiến gần cả một giờ nhưng hoàng đế bệ hạ của chúng ta vẫn sung mãnh như long như hổ, sức lực còn dư.
Cách đây vài ngày , một vị cận thận không biết từ nơi nào kiếm được một viên tiểu dược hoàn thần kì, bệ hạ nghe nói loại này có công hiệu đặc thù, cho dù bị liệt dương, chỉ cần dùng tiểu dược hoàn này, cũng có thể lập tức ngẩng đầu lên, chiến đấu trên giường rất dẻo dai không hề mệt mỏi, bệ hạ lúc đầu còn không tin.
Nhưng sau khi tự mình dùng qua, Ái Đức Hoa bệ hạ ngay lập tức thích dùng loại dược hoàn này, tức thì vị cận thần kia cũng từ quạ đen trở thành phượng hoàng, thành tâm phúc được sủng ái nhất của bệ hạ, mặc dù không có quyền lực gì, nhưng dù sao cũng có chỗ đứng trong hoàng cung, nên cũng rất đáng để đắc ý một phen.
Ái Đức Hoa bệ hạ vừa mới dùng một viên tiểu dược hoàn, liền “đánh” ngay con tiểu yêu tinh trước đây ăn mãi không no đến tơi bời hoa lá, mãi xin tha không thôi, điều này không khỏi làm trong lòng hư vinh của ông ta một phen cực kì thoả mãn, dù sao một nam nhân nếu ngay cả ở trên giường mà cũng không chinh phục được nữ nhân, thì thật là một sự kiện mất mặt.
Nhưng bây giờ, Ái Đức Hoa bệ hạ mặt đầy hồng quang, đang lúc không ngớt khen ngợi vị đại thần kia thật sự là ân cần hiểu được ý trẫm, lại chuẩn bị sẵn đà chinh phục luôn mấy vị sủng phỉ mê người còn lại .
Không ngờ vừa mới đi ra cửa cung, đang chuẩn bỉ bãi giá đi về tẩm củng của một vị sủng phi khác thì đột nhiên vài tên hộ vệ thân cận sắc mặt ngưng trọng, hét lớn một tiếng, rồi rút kiếm hướng bên trái đánh vào hư không một đòn, đám Ngự Lâm Quân ở phía trước cũng nhanh chóng tập kết lại, bao quanh hoàng đế lão nhân ở bên trong để bảo vệ.
Bên trong không gian sau một hồi vặn vẹo, ở ngoài từ bên trái mấy chục thước tức thì xuất hiện mười mấy đạo hắc ảnh, toàn thân hắc y che mặt , vài tên hộ vệ thân cận của hoàng đế lão nhân không có tiến lên vây bắt, mà nhanh chóng lui lại phía sau về tới bên người hoàng đế bệ hạ. Ngự Lâm Quân được huấn luyện ki càng dưới sự chie huy của các tướng lĩnh, bay nhanh tới mấy chục tên thích khách bao vây tới giết.
Bên trong hoàng cung nhất thời đại loạn, Ái Đức Hoa bệ hạ sợ xanh mặt, không còn tâm tình lo lắng xem ai muốn giết chính mình, vài tên hộ vệ thân cận vội vàng bảo vệ bệ hạ rời đi chỗ hung hiểm này.
Đột nhiên, không gian chấn động một cỗ ma pháp nguyên tố đáng sợ xuất hiện, ngay lúc sắc mặt của mọi người đại biến thì xuất hiện một cái vòng xoáy bay tới, mang theo bản áp súc của hoả hệ cấm chú cấp mười một – Lưu Tinh Hoả Vũ. Chẳng khác gì thẩm phán chi hoả đang diệt nhật xà xuống đầu mọi người.
Ngay lúc này, một hồi ma chú ngữ nhanh chóng vang lên, một cái hộ thuẫn thật lớn bằng thủy hệ ma pháp bao quanh bên người Ái Đức Hoa bệ hạ, sư phụ của Ái Đức Hoa bệ hạ - đế quốc thủ tịch cung duyên đại pháp sư Khắc Lạp Mỗ đại sư xuất hiện ngay bên người hoàng đế bệ hạ. Pháp trượng khẩn cấp dừng lại, một đoàn ma pháp quang mang bạo khởi, Ái Đức Hoa bệ hạ cùng mấy hô vệ thân cận đột nhiên biến mất vào bên trong không gian.
Tiếng kêu thảm thiết vang dội khắp hoàng cung, mấy trăm Ngự Lâm Quân bị chìm trong Lưu Tinh Hỏa Vũ cũng không cam chết trong tịch mịch, bèn phát ra tiếng kêu thảm thiết trước khi lìa đời, mười mấy tên thích khách cũng kêu thảm rồi ngã xuống trong biển lửa, vị cận thần vừa mới được sủng ái kia thì sớm đã chạy xa rồi. Nhìn đòn cấm chú đáng sợ đó nhỏ giọng thì thào tự nói :” Lão tử hầu hạ tên hôn quân đã ba năm, cuối cùng thì cũng có thể từ quan rồi !” Rồi lập tức biến mất trong màn đêm.
Lúc này, Ái Đức Hoa bệ hạ sắc mặc trắng bệch xuất hiện bên trong cung điện khác. Khắc Lạp Mỗ đại sư cùng mấy vị hộ vệ thân cận thực lực không dưới kiếm thần cũng xuất hiện, Khắc Lạp Mỗ đại sư vội nói :” Bệ hạ, vừa mới nhận được tin tức, lĩnh chủ của Tây Phương Tứ Lĩnh đêm nay sẽ phái người đến thích khách đến ám sát ngài, làm cho đế quốc lâm vào cảnh hỗn loạn, ngài tạm thời lưu lại chỗ này, ngàn vạn lần đừng nên đi ra ngoài !”
Hoàng đế lão nhân sớm đã bị doạ đến ba hồn xuất khiếu, lí nào lại dám đi ra ngoài, run giọng nói :” Thiên nột ! Quang Minh thần tại thượng, bọn phản tặc đó đáng đày xuống mười tám tầng địa ngục, ta đã giao quyền lực đi rồi, bọn họ vì cái gì còn không buông tha ta, chẳng lẽ ta muốn một cuộc sống thanh tĩnh cũng không được sao?” Nói đến cuối cùng thì Ái Đức Hoa bệ hạ kích động lớn tiếng thét lên.
Khắc Lạp Mỗ đại sư cùng mấy tên hộ vệ thân cận liếc mắt nhìn nhau , nói không ra lời.
Bọn họ đều là thần tử trung thành nhất của hoàng đế bệ hạ, đương nhiên hận không được bầm phản tặc này thành vạn mảnh, nhưng trong tay không có bao nhiêu quyền lực so với bọn chúng, nên cũng chỉ có thể đứng nhìn hoàng đế bệ hạ càng ngày càng sa ngã, mà không thể làm gì.
“Vì cái gì, vì cái gì, ta chỉ muốn một cuộc sống yên tĩnh cũng không được, mà bọn phản tặc đáng chết kia …. “Lúc này Ái Đức Hoa bệ hạ đã chiến thắng nỗi sợ hãi của cái chết, kích động chửi mắng bọn loạn thần tặc tử, ngay cả Lâm gia ông ta cũng quát mắng thậm tệ không hề khách khí.
Bộ mặt trắng bệch cũng nhân vì phẫn nộ mà hiện lên có phầnhung ác, Khắc Lạp Mỗ đại sư cùng vài tên hộ vệ thân cận xấu hổ cúi đầu đứng sang một bên, bọn họ cũng rất muốn vì bệ hạ làm một chút gì, nhưng cho tới bây giờ, hơn phân nữa binh quyền nằm trong tay Lâm gia, bọn họ thật sự có tâm mà vô lực.
Lâm gia chẳng khác gì một cây chiến tranh cự thụ có sinh mệnh ngoan cường đĩnh lập trên Thản Tang đại lục, mấy vạn năm không ngã, cũng không có bất kì một gia tộc nào có thê nhổ tận gốc cây đại thụ Lâm gia lên.
Năm đại đế quốc cùng lập mưu đồ đối phó Lâm Phong, kết quả đã làm sáng tỏ mọi thứ.
Ái Đức Hoa bệ hạ mở miệng mắng to một hồi, phát tiết hết nổ hoả trong lòng rồi mới đặt mông xuống hoàng vị, trên mặt hiện lên cảm giác cực kì tuyệt vọng cùng vô lực, ánh mắt đục ngầu vô thần dần dần biến mất mà thay vào đó là một phiến bi thương.
Ngay lúc này, một trận gió nhẹ thổi qua, mọi người đều cảm giác sự mệt mỏi đột nhiên dâng lên, cả người liền ngã xuống, Cáp Mô âm thầm đi ra từ trong bóng tối, hắc hắc cười lạnh nói :”Tại Thâm Uyên thế giới lão tử đã tiêu diêu hơn vạn năm, đến hiện giờ thì cũng chỉ làm con chó giữ nhà cho người ta mà thôi, mấy ngưoqừi các ngươi tiêu diêu khoái hoạt mấy chục năm nên cũng đủ thỏa mãn rồi !”
Tay vung lên, sau khi một đạo ánh sáng loé lên, hoàng đế bệ hạ và Khắc Lạp Mỗ đại sư cùng với vài tên hộ vệ thân cận toàn bộ biến mất bên trong phòng, phía đông một tiếng thét dài cùng tiếng phượng kêu lần lượt truyền đến, một lát sau đã tiếp cân hoàng thành, Cáp Mô hắc hắc mim cười, rồi lập tức biến mất trong không gian.
Ngay lúc Lưu Tinh Hỏa Vũ cấp mười một được triệu hoán ra thì Lâm lão gia tử đã cảm ứng được rồi, chỉ là đợi ông ta cùng Hoả Phượng Hoàng đuổi tới hoàng cung thì đã muộn rồi, cái tẩm cung của sủng phi đã bị chìm trong biển lửa, mấy trăm Ngự Lâm Quân cùng thích khách toàn bộ hóa thành tro tàn, vị sủng phí đen đủi kia cũng không thể chạy thoát, hoàng đế bệ hạ cũng chẳng thấy đâu.
Diều khiến cho lão gia tử không ngừng phẫn nộ không chỉ có thế, hơn mười mấy vị hoàng tử cũng chẳng thấy tunh ảnh đâu cả, mà ngay cả tai mắt của Nguyệt Nha trong cung cũng chẳng có chút tung tích gì, ngay khi nghe nội thị trong cung báo cáo là lĩnh chủ của Tây Phương Tứ Lĩnh phái người đến ám sát bệ hạ, lão gia tử thiếu chút nữa tại chỗ nhảy dựng lên.
Tây Phương Tứ Lĩnh ? Mấy tên phế liệu đó cũng có khả năng tiềm nhập đến hoàng cung mà thần bất tri quỷ bất giác? Mấy tên phế thải đó mà cũng có khả năng ám sát hoàng đế bệ hạ cùng mười mấy vị hoàng tử mà không lọt vào mắt của Nguyệt Nha?
Đúng là nực cười, nơi này là hoàng cung, phân nữa người hầu bên trong hoàng cung đều là mật thám của Nguyệt Nha, hơn nữa mấy người hộ vệ hoàng đế bệ hạ đều alf những cường giả cấp biệt Kiếm Thần, cho dù là đối đầu với Kiếm Thánh cũng tuyệt đối không thua. Như thế thì làm sao mà hoàng đế bệ hạ bị người ta ám sát được, ngoài trừ hỗn trướng tiểu tử đó ra thì còn có ai có thực lực làm điên đảo hoàng cùng mà quỷ thần đều không hay?
Lão gia tử suýt chút nữa là bị chọc tức điên lên, phóng nhãn cả đại lục, ngoại trừ Lâm gia cũng chỉ có một vị Kiếm Thánh Tây Tư Tạp, hơn nữa cho dù là Kiếm Thánh cũng tuyệt không có khả năng ám sát thành công hoàng đế của một quốc gia, chứ đừng nói đến việc ám sát Ái Đức Hoa hoàng đế bệ hạ ở trước mắt mình. Mà nếu có được thì bản thân cũng sớm đã đâm đầu vào khối đậu hủ mà chết rồi.
Có thể lẻn vào đế đô mà không bị chính mình phát hiện, chứng tỏ thực lực đã vượt xa Kiếm Thánh, đơn giản mà tính thì cũng cao hơn bản thân không ít, ngoại trừ chính tôn tử bảo bối của mình ra, thì còn có ai có thủ hạ vượt qua Kiếm Thánh ? Lão đầu tử suy nghĩ thoáng qua cũng biết được “bàn tay sau màn đêm” rốt cuộc là ai rồi.
Nhìn lướt qua đám Ngự Lâm Quân đang vội vã cứu hỏa hoàng thành, lão gia tử rốt cuộc không có hứng thú tiếp tục truy tra, bèn xoay người rời khỏi hoàng cung. Không lâu sau, mười vạn Hoàng Gia Cấm Vệ Quân Đoàn đóng quân ở cách đó ngoài thành tức thì tiến vào trong đế đô.
Thành Vệ Quân phó tổng trưởng Lâm Hải cùng với Hoàng Gia Cấm Vệ Quân Đoàn hợp binh tại một chỗ, sau đó hầu phủ của Thành Vệ Quân tổng trưởng Áo Cách Lí, Áo Cách Lí hầu tước cũng bị mấy cao thủ đột nhiên xuất hiện chế trụ.
Cùng lúc đó, một vị phó tổng trưởng khác của Thành Vệ Quân - Tỉnh Thái Tiểu Tuyền bị mấy tên thần bí cao thủ xông vào phủ bắt giam, sau đó cách chức tra xét. Lâm Hải tiếp nhận chức vị Thành Vệ Quân tổng trưởng, hoàn toàn khống chế hai mươi vạn Thành Vệ Quân, cùng với Hoàng Gia Cấm Vệ Quân Đoàn khống chế toàn bộ đế đô.
Tất cả đều phát sinh quá bất ngờ, tới lúc bọn quý tộc đế đô phản ứng tới thì Lâm gia đã hoàn toàn khống chế đế đô rồi, giới quý tộc ý thức được có chuyện chẳng lanhd nên lập tức núp ở trong nhà, đảm chiến tâm kinh chờ vầng mặt trời sớm mai nhanh chóng xuất hiện để xua tan màn đêm quỷ quái này.
Nhưng tin tức hoàng đế bệ hạ cùng mười mấy vị hoàng tử bị Tây Phương Tứ Lĩnh phái thích khách đến ám sát chẳng khác gì châu chấu phá ruộng đồng, trong lúc đó một đêm đã truyền biến khắp đế đô.
Lúc này lòng người đều hoảng sợ, bình dân thỉnh thoảng nhìn ra cửa có thành vệ quân mang giáp phục đàng hoàng đi qua trước cửa, bộ dạng chẳng khác gì sắp lâm đại địch đến nơi, cũng không biết là đã xảy ra chuyện gì, đành phải ngồi ở nhà đóng cửa không ra.
Nhưng bọn quý tộc lại đang khẩn trương chờ đợi ánh sáng mặt trời mai chiếu xuống, đồng thời thầm phán đoán khi mặt trời sớm mai dương thì hoàng vị của đế quốc sẽ do ai kế thừa, để không khiến cho bản thân có quyết định sai lầm, mặc kệ ai lên ngôi vị hoàng đế, chỉ cần mình nương nhờ theo một phương thế lực mạnh là có thể bảo vệ mạng sống cùng quyền vị.
Trời … cũng sắp sáng rồi.
Biểu hiện bên ngoài của đế đô mặc dù yên tĩnh, nhưng sóng dữ lại âm thầm lưu động, hoàng đế bệ hạ cùng với mười mấy vị hoàng tử toàn bộ bị Tây Phương Tứ Lĩnh ám sát, ngôi vị hoàng đế về sau do ai kế thừa là một vấn đề lớn.
Dựa theo pháp lệnh của hoàng thất, ngôi vị hoàng đế chỉ có đich thân con trai hoàng đế bệ hạ mới có thể nối dõi, nhưng phải là huyết thống thuần chánh, những tần phi xuất thân bình dân sanh hoàng tử cùng hoàng thất thành viên khác đều không thể tiếp nhận, bây giờ tất cả bọn quý tộc đều hướng ánh mắt về phía Lâm gia.
Hôm nay tảo triều dị thường an tĩnh, cả đám đại thdámddeeuf lo nghĩ trong lòng, đợi chờ sự tình trạng phát triển.
Ngay lúc đam thần tử “trung quân” này đang lo lắng đợi chờ, thì Đế Đô Quân Vụ đại thần, Đế Quốc Nguyên Soái Lâm Khiếu Thiên cùng với Lạc Phỉ Đặc hầu tước (đi đường suốt đêm, sáng nay mới tới đế đô) sải bước thượng điện, bàn với chúng thần tử đưa Lạc Phỉ Đặc kế thừa hoàng vị, phía sau lưng là đám Thiết Huyết Thân Vệ như lang như hổ khiến cho đám quý tộc đều ngoan ngoãn đem những lời sắp nói ra liền nuốt lại vào trong bụng, rồi niêm phong nó lại.
Hầu tước Lạc Phỉ Đặc cũng là xuất thân hoàng thất, là con trai của huynh trưởng hoàng đế Ái Đức Hoa,vị hầu tước này ngày thường ít khi ra mặt, chỉ ngoan ngoãn làm nội thổ hoàng đế trên đất được cấp của mình, những ngày đã qua cũng có thể tính là tiêu diêu khoái hoạt, cũng có chút tài lãnh đạo nên xử lí mọi chuyện trong lĩnh địa đều ổn thoã.
Bây giờ tình thế hỗn loạn, hết thảy đều nương theo thực lực để nói chuyện, cả đế đô đều bị Lâm gia nắm trong tay, hơn nữa Pháp Lạp Đế gia tộc cũng đứng ở một phương cùng với Lâm gia, cho dù Tỉnh Thái gia tộc có cái gì bất mãn, cũng tuyệt không dám làm loạn, bọn họ dù có ba mươi vạn đại quân, nhưng nước xa không cứu được lửa gần, chỉ có thể tiếp tục làm con rùa rút cổ.
Lúc này Lâm Phong tại thư phòng nhìn Ái Đức Hoa bệ hạ cùng mười mấy hoàng tử bị doạ đến mặt cắt không ra máu, cùng với vẻ mặt phẫn nộ của Khắp Lạp Mỗ đại sư cùng vài tên hộ vệ thân cận, ánh mắt phẫn nộ của bọn họ tựa hồ như muốn xé Lâm Phong thành tám mảnh. Như quảẩnhs mắt có thể giết người thì Lâm Phong đã sớm thành trăm mảnh.
Ngược lại, Ái Đức Hoa bệ hạ vẻ mặt lại bình tĩnh ngồi ở một bên, tựa hồ lúc này tất cả đều không quan hệ tới ông ta.
Lâm Phong tại sau án thư ngồi xuống, nhượng Ngải Lâm Uy Na một bên chờ đợi, lúc này mới nhìn sang Ái Đức Hoa bệ hạ, từ từ nói :” Bệ hạ thân ái của ta, ta biết ngài đã từ bỏ quyền vị, không hề lưu luyến danh lợi mây bay chân trời nữa, nếu như ngài có cái gì muốn nói thì cứ nói ra hết đi! “
Ái Đức Hoa bệ hạ lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn nói :” Ta bây giờ như cá đã nằm trên thớt, ngươi muốn xử trí ta như thế nào thì tùy ngươi, ta không có cái gì muốn nói cả!”
“Thiên nột!” Mười mấy vị hoàng tử bị doạ đến đều óc choàngd váng, sắc mặc trắng bệch quỳ xuống khóc thảm nói :” Lâm … lĩnh chủ đại nhân tôn quý, ngài ngàn vạn lần xin hãy buông tha chúng tôi, chỉ cần ngài không giết chúng tôi. Chúng tôi nhất định không bao giờ tranh đoạt quyền vị với ngài, chúng tôi không muốn chết ….”
“ Súc sinh !” Ái Đức Hoa bệ hạ không thể kìm được, tức giận mắng to :” Một đám phế vật, mặt mũi của Hoắc Khắc Tư gia tộc đã bị đám súc sinh các ngươi bôi tro trét trấu rồi. Thiên nột, Quang Minh Thần tại thượng. Ta làm sao lại sinh ra đám phế vật vô dụng như thế chứ, toàn bộ đều đứng lên hết cho ta !”
Khắc Lạp Mỗ đại sư cùng mấy vị hộ vệ thân cận lộ ra vẻ mặt khinh bỉ, khinh thường nhìn bọn phế vật làm mất mặt tổ tiên Hoắc Khắc Tư gia tộc.
Bọn hoàng tử lí nào lại nghe lời lão “phụ hoàng” kia, cái mạng nhỏ quan trọng hơn, đừng nói là bôi tro trét trấu lên mặt tổ tông, mà có muốn bôi phân heo lên đó đi chăng nữa thì bọn họ cũng làm, lí nào lại sợ sự phẫn nộ của Ái Đức Hoa bệ hạ, nên vẫn quỳ dưới đất không ngừng cúi đầu cầu xin tha mạng.
Lâm Phong trong mắt chợt lóe lên vẻ khinh thường, đứng dậy tiến tời “nâng” hoàng tử đứng lên, mỉm cười nói :” các vị hoàng huynh xin cứ yên tâm, tốt xấu gì ta cũng có huyết mạch của hoàng thất, mọi người coi như là người một nhà, ta sẽ an bài cho mấy vị hoàng huynh một chỗ tốt, làm cho chư vị hoàng huynh không vì sinh hoạt trong cuộc sống mà lo lắng.
Chúngho àng tử nghe thấy thế thì chẳng khác gì được Hạnh Vận Nữ Thần tưới cho nước rửa chân của người, cục đá nặng trong lòng liền được dỡ ra, hoàn toàn không để ý tới hình tượng của hoàng thất, từ trên mặt đất đứng dậy rồi dồn sang một bên, cái mạng nhỏ được bảo đảm, thậm chí là có mấy vị hoàng tử trên mặt cũng còn lộ ra sắc mặt vưi mừng.
Lâm Phong làm như không thấy sắc mặc khó coi của Ái Đức Hoa bệ hạ, tự thân quay trở lại phía sau án thư ngồi xuống, nói :” Bệ hạ thân ái của ta, cho phép ta gọi ngài một tiếng cữu cữu! Ta đã đáp ứng với mẫu thân là sau kéo người ra khỏi vòng xoáy của quyền lực, ta sẽ an bài ngài cùng các vị hoàng huynh đến một nơi không có phân tranh sống hết quảng đời còn lại, ngài có ý kiến gì không ?”
Ái Đức Hoa bệ hạ hừ một tiếng, miệng há ra định nói cái gì đó nhưng một lúc lâu cũng nói không ra, bèn quay đầu sang một bên.
Lâm Phong khẽ mỉm cười, cũng không tiếp tục hỏi thêm, quay đầu nhìn sang Bỉ Đặc đứng bên án thư mà phân phù :” Đưa bệ hạ cùng mấy vị hoàng huynh đi đến nơi ở, phái người chiếu cố bệ hạ thật tốt, nếu bệ hạ có chuyện gì xảy ra, ta chỉ có hỏi tội một mình ngươi !”
Bỉ Đặc đáp ứng một tiếng, rồi vung tay lên , một đạo thải quang loé lên, Ái Đức Hoa bệ hạ cùng mấy vị hoàng tử lập tức biến mất tại thư phòng Lâm Phong, sau đó không gian trong thư phòng ba động một hồi, Bỉ Đặc cũng biến mất theo.
Lâm Phong lúc này mới quay đầu nhìn thoáng qua Khắc Lạp Mỗ và mấy vị hộ vệ thân cận đang há hốc miệng mồm của Ái Đức Hoa bệ hạ, đột nhiên mở miệng nói :” Lịch sử đã sớm chứng minh, vĩnh viễn không có hoàng thất nào mãi trường thịnh không suy thoái, cho dù không có ta, Hoắc Khắc Tư gia tộc cũng nhất định sẽ ngã xuống dưới bánh xe của lịch sử, ta mặc dù làm phạm thượng ngỗ nghịch, nhưng cũng chỉ là muốn cho Hoắc Khắc Tư gia tộc một con đường sống, dù sao ta cũng có một nữa huyết mạch của Hoắc Khắc Tư gia tộc, đại sư có thể hiểu cho việc làm của ta không ?”
Khắc Lạp Mỗ đại sư cúi đầu trầm tư một hồi, rồi gật gật đầu, bình đạm nói :” Nhưng ta cũng sẽ không làm việc cho ngươi!”
Lâm Phong mỉm cười, nói :” Đại sư đa tâm rồi, có thể trở thành một vị Đại Sách Pháp Sư, ngoại trừ trí tuệ ra, thì cũng cần phải có tâm tư suy nghĩ vượt xa thường nhân, tu tuyệt không ép buộc đại sư, không xa trong tương lai, Thanh Hoa Học Viện sẽ tiếp tục phát triển nền văn minh ma pháp trên Thản tang đại lục khiến nó trở nên huy hoàng, đại sư đi tới Thanh Hoa học viện đi, Lôi Khắc Tây Mỗ đại sư cùng Mai Cách Lâm đại sư cũng ở chỗ đó !”
Khắc Lạp Mỗ đại sư gật gật đầu, hoàn toàn không nói câu gì, tựu như vậy xoay người rời khởi.
Lâm Phong lúc này mới quay đầu nhìn năm người hộ vệ thân cận của Ái Đức Hoa bệ hạ, hỏi :” Loạn thế bắt đầu rồi, đây đúng là cơ hội tốt cho vô sô nam nhi nhiệt huyết kiến công lập nghiệp, Khố Khắc Sâm Đạt hiện đang thành lập quân đoàn, mấy vị nếu có ý thì có thể có gia nhập, dùng thực lực của mình để đổi lấy địa vị cùng vinh dự ?”
Mấy người liếc mắt nhìn nhau, rồi lẳng lặng gật đầu, nếu như đã biết Ái Đức Hoa bệ hạ đã có nơi ở tốt, bọn họ cũng chẳng cần phải làm cái chuyện tráng sĩ đoạn oản ngu ngốc đó, hiện tại chính là lúc bắt đầu thời loạn, sao lại không đi theo đại lục đệ nhất cường giả một phen để kiến công lập nghiệp.
“Từ xưa trung hiếu khó vẹn toàn, ta bắt buộc phải làm như vậy, cũng tính là đã có lỗi với mẫu thân rồi!” Phất tay lệnh cho mấy người lui ra, Lâm Phong cảm thán một thồi, vỗ vỗ cái trán đang nhức nhối, rồi đứng dậy đi tới tiền viện, triệu tập mọi người nghị sự
Giữ mãi trong tim một bóng hình
Trở thành lãng tử vô tình mỹ nhân.
Tình yêu đong nặng bao cân
Mà đời trả giá trăm ngàn đắng cay.
Trở thành lãng tử vô tình mỹ nhân.
Tình yêu đong nặng bao cân
Mà đời trả giá trăm ngàn đắng cay.