📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tác giả người Việt

Những Nhà Thơ Tôi Thích

2 trả lời, 496 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-31 07:09:51Nguyên Đỗ>
Những Nhà Thơ Tôi Thích

Tôi sẽ lần lượt giới thiệu tới các bạn những nhà thơ tôi thích từ xưa đến nay trong loạt bài này tùy theo tài liệu tôi tìm kiếm được.  Những người tôi viết đầu tiên không hẳn là những nhà thơ tôi thích nhất.  Tôi sẽ viết về họ dưới cái nhìn của một độc giả viết theo cảm xúc hay theo sự hiểu biết,  phân tích của mình.  Vì đây là mục tác giả người Việt, nếu có nhắc sơ qua tới một số tác giả ngoại quốc chẳng qua chỉ là để so sánh hay tìm hiểu thêm mà thôi.

1.  Nguyên Sa
2.  Trần Mộng Tú
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-30 07:59:39Nguyên Đỗ>
Nhà Thơ Nguyên Sa

Năm tôi học lớp 7, giáo sư Việt văn của tôi lúc giờ tên là Nguyễn Chinh Nguyên bắt chúng tôi làm thơ.  Đây là năm đầu tiên tôi phải làm thơ, từ trước đến lúc bấy giờ tôi chỉ viết luận văn, truyện ngắn chứ chưa bao giờ làm thơ mặc dù tôi đã học về thơ chút đỉnh từ những năm tiểu học.  Bạn cùng lớp tôi là Cao Văn Tiên mới chuyền cho tôi tập Thơ Nguyên Sa để tôi đọc và theo đó mà học làm thơ. 

Đấy là lần đầu tiên tôi khám phá ra thế giới thơ mộng qua những bài thơ của Nguyên Sa, tôi đã say sưa đọc cả tuần để viết bài thơ đầu tiên với bút danh Nguyên Đỗ mà đến nay tôi cũng chẳng còn nhớ là tôi đã viết gì.

Nguyên Sa tên thật là Trần Bích Lan, sinh năm 1932 tại Hà Nội.

Du học Pháp từ thuở niên thiếu và đậu cử nhân văn chương.  Nguyên Sa về Việt Nam sau hiệp định Genève năm 1954 và làm ngạc nhiên nhiều người vì khả năng xử dụng tiếng Việt tuyệt vời của ông. Ông sinh sống bằng nghề giáo sư dạy Triết và rất thành công.

Thơ Nguyên Sa trữ tình, lãng mạn, giàu nhạc điệu, chất chứa sáng tạo trong ngôn ngữ cũng như hình ảnh, đôi khi pha lẫn thi tứ triết học.

Ông sang Mỹ năm 1975 và từ đó làm báo. Ông đã từ trần ngày 18-4-1998 tại Orange County, Nam California, Hoa Kỳ, hưởng thọ 68 tuổi.

Tác phẩm tiêu biểu: Thơ Nguyên Sa (1958), các tập biên khảo Quan Điểm Văn Học và Triết Học, Một Bông Hồng cho Văn Nghệ..., truyện Gõ Đầu Trẻ, tập truyện Mây Bay Đi.

Thơ Nguyên Sa đã được nhiều nhạc sĩ phổ nhạc rất hay, nhưng có lẽ tuyệt vời nhất mà ai ai cũng nghe là bài Áo Lụa Hà Đông tả nét đẹp áo dài của những cô gái Việt Nam hay của người yêu của nhà thơ.


Áo Lụa Hà Đông


Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát
bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
mà mùa thu dài lắm ở chung quanh
linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
bay vội vã vào trong hồn mở cửa

gặp một bữa, anh đã mừng một bữa
gặp hai hôm thành nhị hỷ của tâm hồn
thơ học trò anh chất lại thành non
và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

em không nói đã nghe từng giai điệu
em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
anh trông lên bằng đôi mắt chung tình
với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt

em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu
nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại
giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
em đi rồi, sám hối chạy trên môi
những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng

em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng

Nguyên Sa

Tôi đã đi nhiều nơi trên thế giới, đã thấy nhiều loại áo đầm Tây phương, nhưng mỗi lần nhìn hình áo dài ở ngoài đời hay trong hình, một cảm xúc ngất ngây khó tả, tuyệt vời như khi Nguyên Sa viết bài Áo Lụa Hà Đông.  Có lẽ vừa ở Paris về Sài Gòn, từ xứ lạnh về vùng nhiệt đới, nóng bức biết chừng nào, nhưng khi nhìn một cô gái mặc áo dài hay những cô sinh viên học sinh mặc áo dài từ trong lớp ra, lòng nhà thơ phơi phới tươi mát bởi chiếc áo lụa Hà Đông.  Ở Sài Gòn, có khi nào mát nhỉ, có khi nào êm mát như mùa thu Paris, lúc nào cũng oi bức ngay cả những tháng mưa, không như ở vùng cao nguyên Đà Lạt hay vùng Hoàng Liên Sơn.  Điều ấy càng làm nổi bật sự bất ngờ của câu thơ đầu trong bài:

Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông


Không phải bấy giờ nhà thơ mới yêu màu áo trắng trinh nguyên ấy mà nhà thơ vẫn yêu màu áo vô cùng tự bao giờ có lẽ từ lúc 15, 16 khi chàng trai chớm biết yêu lên đường sang Pháp.

anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

Thơ Nguyên Sa đã tạo cho tâm hồn tôi một sự tưởng tượng giàu có như thế đó bởi vì tôi vẫn mãi mãi yêu màu áo dài trắng trinh nguyên, của một cô bé mặc áo dài trắng, khi cầm nón, khi cầm những đóa sen hồng, mắt nhìn xa vời vợi.  Tóc ngắn hay tóc dài có hề chi, nhưng sự đối nghịch của ngắn dài đã làm nổi bật ý thơ:

Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
mà mùa thu dài lắm ở chung quanh

Hãy tưởng tượng vị giáo sư đứng trên giảng đưởng, hay một cậu sinh viên nhìn cô sinh viên áo trắng ngồi bên cửa sổ, nàng tóc ngắn, mà ngoài kia sắc trời thu biêng biếc xa mút tận chân trời, lòng nào không ghi ấn tượng ấy vào được:

linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
bay vội vã vào trong hồn mở cửa


Sự vội vã dồn dập của cảm xúc đến khi thoáng nhìn thấy dáng thơ qua điệp ngữ vội vã ở trong hai câu thơ nối tiếp nhau...

Mỗi lần gặp là mỗi lần mừng vui, gặp hai lần là hai lần vui mừng, tạo cảm xúc sáng tác không ngừng đến nỗi thơ chất lại thành có thể cao bằng non, bằng núi, đôi mắt lúc nào cũng ngất ngây xúc cảm:

gặp một bữa, anh đã mừng một bữa
gặp hai hôm thành nhị hỷ của tâm hồn
thơ học trò anh chất lại thành non
và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

Khi đã yêu rồi sự thật chưa hẳn là sự thật, mà hình ảnh đã khởi hình từ trái tim, từ đôi tai luôn luôn chú ý lắng nghe tiếng của người yêu, từ cặp mắt yêu thương, chủ quan của tác giả.  Phép lạ của tình yêu là thế đó:

em không nói đã nghe từng giai điệu
em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
anh trông lên bằng đôi mắt chung tình
với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt

Nhà thơ đã ngẩng đầu lên nhìn Nàng Thơ, không còn là một người con gái nhỏ bé áo dài trắng thường nữa mà như nàng thơ đứng trên đài để nhà thơ ngước mắt chung tình lên yêu quý, chúc tụng viết những vần thơ diễm tuyệt.  Phút giây hạnh phúc tuyệt vời ấy không phải dài mãi bạn ạ!  Chợt đến chợt đi để lại dấu tích mãi trong tâm hồn thi nhân:

em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu
nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

Thật vậy chẳng có gì buồn đau hơn nỗi buồn xa người yêu mà không hiểu vì lý do gì, không một lời từ biệt, không một lời chia tay dẫu rằng hợp tan tan hợp là chuyện thường tình trong đời sống.  Và tự nhiên nỗi buồn, lời tha thiết gọi cũng phản ảnh vào trong thơ y như một người đứng gọi nơi thâm u, tiếng gọi vang xa chạm vách núi lại dội ngược trở về.

Vắng nàng thơ, nhà thơ sẽ giận, mắt cũng chẳng còn tinh anh, mạch thơ cũng cạn, mực thơ cũng khô, viết không thành lời.  Nàng xa hẳn rồi chỉ còn lại nỗi sám hối ray rứt trong tâm hồn, chạy lên môi mắt, vai chùng xuống vì nặng với nỗi nhớ nhung.

để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại
giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
em đi rồi, sám hối chạy trên môi
những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng

Em ở đâu? Ở đâu?  Người con gái tóc ngắn, người con gái tóc dài?  Em nhớ giữ màu áo lụa Hà Đông, giữ lại bài thơ tình lụa trắng để vẫn còn một chút gì để nhớ để thương, để còn một chút gì liên hệ hơn là chặt vứt bỏ những gì đã qua để một lúc nào đó thi nhân và nàng thơ còn chút kỷ niệm khó quên, còn một chút gì đó gắn liền nhau mãi mãi...

em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng

Nguyên Sa



Nguyên Đỗ

Các bạn có thể tìm đọc thơ Nguyên Sa thêm ở Trang Thơ theo đường dây kết sau đây:

http://vnthuquan.net/tho/tacpham.aspx?thisi=Nguy%C3%AAn%20Sa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-31 19:23:56Nguyên Đỗ>
Nữ Thi Sĩ  Trần Mộng Tú

Năm 1998 một người bạn thơ với bút danh Linh Hồn Tím gởi tôi một vài bài thơ hỏi tôi có biết Trần Mộng Tú là ai không.  Thú thật lúc bấy giờ, tôi chưa biết đến nữ thi sĩ kiêm nhà văn tài hoa này, nhưng khi đọc bài của thi sĩ Trần Mộng Tú tôi nhận ra ngôn ngữ chuẩn mực, cô đọng và súc tích trong những bài thơ và đã lần mò tìm hiểu về nhà thơ rất có năng khiếu này.

Sinh ngày 19.12.1943 tại Hà Ðông Bắc Việt.
Lớn lên ở Hà Nội, Hải Phòng. Vào Sài Gòn năm 1954.
Trần Mộng Tú từng là thư ký cho hãng thông tấn Associated Press ở Sài Gòn trước năm 1975. Sang Mỹ, bà cộng tác với báo Los Angeles Time và tiếp tục sáng tác trong hai lĩnh vực thơ và tản văn. Bà có nhiều tác phẩm xuất bản tại hải ngoại và tác phẩm mới nhất vừa ra mắt là tập tạp văn: “Mưa Saigon, Mưa Seattle”.
Ðang định cư tại tiểu bang vùng Tây Bắc Hoa Kỳ Washington.
Làm thơ từ thời con đi học cũng như khi làm việc cho hãng thông tấn AP trước năm 1975, nhưng chính thức khởi viết từ 1975.

Tác phẩm đã xuất bản :
· Thơ Trần Mộng Tú (Người Việt 1990)
· Câu Chuyện Của Lá Phong (truyện Thế Kỷ 1994)
· Ðể Em Làm Gió (thơ Thế Kỷ 1996)
 
Bài thơ "Quà Tặng Trong Chiến Tranh" được viết ở Việt Nam, khi thi sĩ còn rất trẻ, từ những xúc động trước cái chết của một chiến sĩ quân lực Việt Nam Cộng Hòa, người yêu đầu của cô, sau đó đã được đăng trên các tạp chí khắp nơi ở hải ngoại.  Ở một thời điểm chiến tranh Nam - Bắc, mỗi miền một lý tưởng, cái chết của các chiến sĩ, dù ở miền nào, cũng gây xúc động và xót thương.  Bao nhiều chiến binh đã gục ngã, bao nhiêu mối tình đổ vỡ, bao nhiêu người thành góa bụa, kẻ mất cha, người mất chồng...  Tôi xin để các bạn đọc và cảm thông với nỗi niềm của Trần Mộng Tú nói riêng, và những phụ nữ Việt Nam nói chung chứ không đi vào phân tích:
 

Quà Tặng Trong Chiến Tranh


Em tặng anh hoa hồng
Chôn trong lòng huyệt mới
Em tặng anh áo cưới
Phủ trên nấm mồ xanh

Anh tặng em bội tinh
Kèm với ngôi sao bạc
Chiếc hoa mai mầu vàng
Chưa đeo còn sáng bóng

Em tặng anh tuổi ngọc
Của những ngày yêu nhau
Đã chết ngay từ lúc
Em nhận được tin sầu

Anh tặng em mùi máu
Trên áo trận sa trường
Máu anh và máu địch
Xin em cùng xót thương

Em tặng anh mây vương
Mắt em ngày tháng hạ
Em tặng anh đông giá
Giữa tuổi xuân cuộc đời

Anh tặng môi không cười
Anh tặng tay không nắm
Anh tặng mắt không nhìn
Một hình hài bất động

Anh muôn vàn tạ lỗi
Xin hẹn em kiếp sau
Mảnh đạn này em giữ
Làm di vật tìm nhau.

Tháng 7/ 1969



Giấn Mơ Hòa Bình

Em nghe nói hòa bình
Trên những tờ nhật báo
Em nghe nói hòa bình
Trên miệng người lãnh đạo

Em để lòng khờ khạo
Ôm giấc mơ hòa bình
Mong chiến tranh chấm dứt
Anh giã từ đao binh

Tin về từ trận tuyến
Anh chết giữa chiến trường
Ôi giấc mơ khờ khạo
Chỉ còn là đau thương

Từ khi em ra đời
Từ khi có trí khôn
Em thấy toàn chém giết
Em thấy toàn máu xương

Từ khi em biết nghe
Từ khi em biết nói
Toàn những lời giả dối
Toàn những lời hứa suông

Từ khi em biết yêu
Từ khi em biết nhớ
Anh đã dặn đợi chờ
Rồi anh không về nữa

Ôi giấc mơ khờ khạo
Ôi giấc mơ hòa bình
Xây giữa lòng tham bạo
Chết trước khi thành hình

Ôi lòng non bé nhỏ
Như giấy trắng thơm tho
Vết mực đen loang lổ
Làm hoen ố hồn thơ

Em đã biết giận thù
Biết cuộc đời dối trá
Trang nhất nói hòa bình
Trang tư toàn cáo-phó

Em không còn bồng bột
Tin những lời đầu môi
Em bắt đầu tỉnh ngộ
Thì đã mất anh rồi

Ôi giấc mơ hòa bình
Anh trả bằng sự sống
Em trả bằng tủi hờn
Bằng một đời đơn độc

Tháng 7/1969



Tình Gọi

em đi buổi sáng mù sương
dấu chân có tỏ trên đường em qua
em đi buông một đóa hoa
hương thơm dội lại cánh xa cuối trời

em đi đuôi mắt ngậm ngùi
rừng phân ưu đứng lá ngồi tịnh tâm

em đi sông gọi tiếng thầm
lục bình chia nhánh đá trầm mình đau

em đi trời xuống thật sâu
mây chia trong tóc gió nhầu trên vai

em đi biển có thở dài
muối tìm mãi dấu chân ai trên bờ

em đi rách một trang thơ
sách nằm ôm mặt u ơ gọi tình

em đi xóa một bình minh

Trần Mộng Tú
(tc Văn Học #149/USA.9.1998)

Tạ Tình

Hãy tha thứ cho em
Không một lời từ tạ
Không nụ hôn cuối cùng
Trên mộ anh bia đá

Hãy tha thứ cho em
Không một lời kinh nguyện
Không một đóa hoa hồng
Không một hàng lệ nến

Hãy tha thứ cho em
Để rêu phong lối cũ
Để mộ chí hoen mờ
Để anh sầu trong mộ

Hãy tha thứ cho em
Một đi không ngoảnh lại
Để sỏi đá mỏi mòn
Để cho anh ngóng đợi

Hãy tha thứ cho em
Núi sông ngàn cách trở
Tình đã phụ tình rồi
Xin đừng mong ngóng nữa

Trần Mộng Tú
(Thơ Trần Mộng Tú, Người Việt 1990)

Hãy Tưởng Tượng Ra Em

Hãy tưởng tượng ra em
Ở một căn nhà lạ
Mình em một ngôn ngữ
Mình em một màu da
Mình em một màu mắt
Mình em một lệ nhòa
Hãy tưởng tượng ra em
Ở nơi không định tới
Em tủi như chim khuyên
Khóc trong lồng son mới
Hãy tưởng tượng ra em
Ở một thành phố khác
Em buồn như nước sông
Khóc chia giòng tan tác
Hãy tưởng tượng ra em
Ở một vùng đất mới
Em như hoa sầu đông
Khóc mùa xuân không tới
Hãy tưởng tượng ra em
Một đời sông cát lở
Một cuộc tình hư hao
Em không còn là em
Xin chàng đừng yêu nữa

Trần Mộng Tú
(Thơ Trần Mộng Tú, Người Việt 1990)

Kiếp Sau

Đêm qua em nằm mơ
Mẹ đem em gả chồng
Cho một chàng thi sĩ
Số chàng rất long đong

Hai vợ chồng làm thơ
Trong một gian lều cỏ
Mái dột mái cứ dột
Làm thơ vẫn làm thơ

Thơ chàng dán trên vách
Thơ em che trời mưa
Một đàn con tám đứa
Lớn lên chỉ mê thơ

Ngoài vườn đầy hoa nở
Trong lòng ngập mộng mơ
Cửa lều thường không khép
Nên Xuân đến bốn mùa

Mặc người đời mua bán
Mặc cuộc đời hơn thua
Cả nhà làm thi sĩ
Nên nghèo xác nghèo xơ

Em cầu cùng thượng đế
Kiếp sau có lấy chồng
Xin lấy chàng thi sĩ
Dầu biết chàng tay không...



  ooo


Người Đàn Bà Thi Sĩ Việt Nam

Khi tôi nằm trong bụng mẹ
Đang hân hoan sửa soạn ghé vào đời
Thì ở Việt Nam
Người Nhật bắt đầu nổ súng khắp nơi
Những lằn đạn
Những thanh gươm
Đã lùa gia đình tôi ra khỏi Hà Nội

Mẹ tôi chuyển dạ trên một chiếc xe rơm,
có hai con bò kéo
Hai con bò nào hiểu
Đang chở một thi sĩ trên lưng
Và thi sĩ ra đời
Bài thơ đầu tiên là tiếng khóc

Năm tháng ấu thơ tôi
Những cọng rơm khô
Vướng hoài trong mắt
Tôi sinh ở Hà Đông
Từ quê nội Nam Định
Từ quê ngoại Thanh Hóa
Tôi đi qua Thái Bình
Những con đường Hà Nội, Hải Phòng, Sài Gòn
Với hai gót chân son
Tuổi trẻ đời tôi
Đi hoài, đi hoài
Không được nghỉ

Tôi người đàn bà thi sĩ Việt Nam
Bỏ lại trên quê hương
Một mối tình
Một mối tình được gắn huy chương
Huy chương anh dũng bội tinh
Lấp lánh ngôi sao bạc
(Ngôi sao bạc trông xa
Giống như một hạt lệ)
Ôi mối tình của thi sĩ
Được gói thân yêu trong quốc kỳ

Tôi người đàn bà thi sĩ Việt Nam
Bây giờ sống đời biệt xứ
Mười lăm năm không thấy bóng quê
Mười lăm năm cắt mất đường về
Mười lăm năm buồn vui tầm gửi
Mười lăm năm cười khóc giữa cơn mê
Hỏi Chiêu Quân xưa
Hỏi Hạnh Nguyên ngày cũ
Hỏi nàng công chúa Huyền Trân
Khi nhớ quê đã khóc được bao lần
Chắc khóc ít - vì không phải là thi sĩ

Tôi người đàn bà thi sĩ Việt Nam
Đang sống trên đất Mỹ
Chồng tôi người bản xứ
Chúng tôi có ba con chưa đến tuổi thành niên
Đời sống êm đềm
Trong một thành phố nhỏ
Không có bạo động
Không có hàng rào kẽm gai
Và không có lựu đạn cay
(Sương mùa thu
Một đôi khi cũng làm mắt tôi nhỏ lệ)
Buổi sáng người bố đi làm
Các con đi học
Mẹ ở nhà nấu ăn, làm bánh, làm thơ
Bạn bè đến nhìn vào
Khen gia đình tôi hạnh phúc
Chồng yêu vợ
Và mẹ yêu con
Tôi cũng thấy mình hạnh phúc
Nhưng sao lòng vẫn không vui
Vẫn thấy nhớ
Vẫn thấy thương
Một điều gì
Ở chốn rất xa xôi
Và đêm đêm
Hồn vẫn thả trôi về quá khứ

Tôi người đàn bà thi sĩ Việt Nam
Đang sống đời biệt xứ

Trần Mộng Tú
(Thơ Trần Mộng Tú, Người Việt, 1990)








CẢ MỘT DÒNG SÔNG ĐỨNG LẠI CHỜ

Tôi xa người nắng buồn trên vai
Môi tôi mùi thuốc còn thơm hơi
Người xa tôi một dòng sông trắng
Dẫy núi bên kia có ngậm ngùi

Tôi xa người hàng cây bâng khuâng
Nước dâng chiều xuống nhớ muôn trùng
Người xa tôi có ra đứng ngóng
Một cánh chim bay ở cuối rừng

Tôi xa người như xa mùa xuân
Ngực tôi còn đọng chút hương trầm
Mảnh trời trong mắt còn xanh biếc
Người đã mơ hồ như vọng âm

Tôi xa người như xa cơn mưa
Tóc tôi còn ướt đến bây giờ
Nhớ tôi người có châm điếu thuốc
Nhớ tôi người có đi trong mưa

Tôi xa người như xa quê hương
Những dấu thân yêu mất cuối đường
Người nhặt hộ tôi hoa dĩ vãng
Lau giùm dòng lệ ở vết thương

Người xa tôi gió cũng lặng thinh
Tôi rung nỗi nhớ ở quanh mình
Người như suối chảy qua rừng vắng
Cả một dòng sông đứng lại chờ

9/93



MÙA THU PARIS

Anh,

Hãy đi với em chiều nay
hãy quàng Paris vào cổ gió
em giắt anh ra bờ sông Seine
nhặt những chiếc lá rụng trên lưng chàng homeless
em sẽ viết trên ngực lá một câu thơ

Paris chiều nay gió!

Hãy đi với em vào vườn Luxembourg
cho em đọc lại bài văn mơ mộng
nỗi ước ao đường chân trời mở rộng
đi nửa vòng đã rơi mất tuổi thơ

Hãy đi với em đến Montmartre
em sẽ ngồi làm người mẫu
cho chàng họa sĩ vỉa hè
chân dung em với đôi mắt
đang nheo lại vì đầy ắp sương mù
gió thổi vào tranh cho tóc thành thu
rơi từng sợi thành mây vô xứ

Hãy đi với em trên những phố khuya
nghe Paris thở trong ly cà phê còn một nửa
nghe tiếng metro để nhớ về tuổi nhỏ
chuyến tầu đêm ga Mường Mán năm nào
quê hương xa như một vì sao

Hãy đi cạnh em
để em nghe anh thở
trái tim Sài Gòn trong lồng ngực Paris

Tháng 10/2006
Trần Mộng Tú




Tháng Tư Quê Hương Tôi

Tháng tư quê hương tôi
Con chim chết cháy trên ngọn cây
Con bướm chết cháy giữa bông hoa
Mẹ già chết cháy trong góc chợ
Em thơ chết cháy cùng căn nhà

Tháng tư quê hương tôi
Máu chảy ngoài quốc lộ
Máu kéo vào thành phố
Chiếc nón sắt vùi dưới mương
Đôi giày saut vứt trên bãi cỏ

Tháng tư quê hương tôi
Có người lính quay súng bắn vào đầu
Có ông vua chạy trốn ngai vàng
Có ông tướng quên mình là tướng
Chưa kịp đánh đã hô to "tan hàng"

Tháng tư quê hương tôi
Những nụ hôn mặn chát
Những giọt lệ khô
Những chiếc thuyền ra cửa biển
Những cánh tay gãy trong hàng rào tòa đại sứ

Tháng tư quê hương tôi
Một vết đen lịch sử

Trần Mộng Tú
(Thơ Trần Mộng Tú, Người Việt 1990)

Bỏ Cuộc

Gã da vàng xuống phố
Đi tìm nhặt mặt trời
Mặt trời trốn cao ốc
Không có mảnh nào rơi

Gã da vàng xuống phố
Đi tìm nhặt tiếng cười
Gã moi gan rao bán
Không ai nhập cuộc chơi

Gã da vàng xuống phố
Đi tìm nhặt tình yêu
Gã moi tim rao tặng
Người quay mặt, lắc đầu

Gã da vàng xuống phố
Đi tìm một mái nhà
Gã gõ từng cánh cửa
Người mở khác màu da

Gã da vàng bỏ cuộc
Trở về giòng sông xưa
Giòng sông con nước cạn
Gã chết đuối trên bờ

Trần Mộng Tú
(Thơ Trần Mộng Tú, Người Việt 1990)

Xuân Không Bố

Bố ạ, quê người Xuân buồn lắm
Quê người, không bố Xuân buồn lắm
Con nhìn nắng mới mà con nhớ
Nắng cũ năm nào trên quê hương

Quê hương giờ thì xa xăm quá
Bố giờ yên nghỉ trên đồi cao
Trăm đóa hồng rơi trên mộ
Cánh hoa giọt lệ buồn như nhau

Bố ơi! Xuân về con cứ khóc
Vì không ai xẻ được gánh sầu
Chim én bay ngang mặc chim én
Hoa đào nở đỏ mặc hoa đào

Mất bố là con mất tất cả
Nâng ly chỉ nhạt làn môi khô
Con muốn đập tan bình rượu cũ
Tìm xem bóng Bố đã về chưa?

Bố chẳng bao giờ trở về nữa
Và con cứ khóc mỗi lần Xuân
Bố ơi công Bố cao hơn núi
Mà lệ con rơi chỉ có ngần!

Trần Mộng Tú
(Thơ Trần Mộng Tú, Người Việt 1990)

 
 

Đường Cũ

Con đường Trần Quý Cáp
Con đường Hồng Thập Tự
Anh còn nhớ không
Một thời yêu đương cũ
Hàng me già ướt đẫm trong mưa
Những nụ hôn vỉa hè
Tình yêu, luân vũ
Cây cầu nào qua sông Thị Nghè
Ngõ vào nhà em trời mưa loáng nước
Những bông hồng Đà Lạt
Những chiếc gai, đến bây giờ vẫn làm tim em rướm máu
Ôi anh, còn nhớ
Những ngày Sài Gòn có nắng, có mưa
Mưa tháng Năm, nắng tháng Tư
Tình yêu hai ta không ngày tháng
Ôi biết đến bao giờ
Em lại được đi
Trên những con đường yêu đương cũ
Con đường Trần Quý Cáp
Con đường Hồng Thập Tự
Không biết lá me còn rơi trong ngày mưa
Và anh còn trên tay những bông hồng Đà Lạt
Những chiếc gai, đến bây giờ vẫn còn làm tim em rướm máu

Trần Mộng Tú
(Thơ Trần Mộng Tú, Người Việt 1990)


Các bạn có thể đọc thêm ở TV Trang Thơ của VNTQ

http://vnthuquan.net/tho/timkiem.aspx?chu=Tr%E1%BA%A7n+M%E1%BB%99ng+T%C3%BA&theo=ta




Đăng nhập để trả lời
0