📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Khoa Học Huyền Bí

Giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp

7 trả lời, 1.505 lượt xem — Trang 1 / 1
   
Pháp Luân Đại Pháp (còn gọi là Pháp Luân Công) là một môn tập luyện —tập luyện cả thântâm— có nguồn gốc rất xa xưa. Từ tháng 5-1992, khi được Sư phụ Lý Hồng Chí bắt đầu truyền xuất ra tại Trường Xuân, Cát Lâm, Trung Quốc, Pháp Luân Đại Pháp đã nhanh chóng được đông đảo người dân Trung Quốc đón nhận, và đến nay đã phổ biến khắp nơi thế giới, đã có hơn 200 triệu người tham gia trên 70 quốc gia.

Tại Hội sức khoẻ Đông phương năm 1992, Pháp Luân Đại Pháp được bình chọn là minh tinh công phái. Từ đó đến nay, Pháp Luân Đại Pháp đã nhận hàng nghìn giải thưởng và khen tặng từ chính quyền các quốc gia cũng như từ các hội, tổ chức khác nhau. (Xem danh sách tiếng Hán, tiếng Anh).
Theo học Pháp Luân Đại Pháp đơn giản và thú vị, hoàn toàn miễn phí. Đạo lý nền tảng của Pháp Luân Đại Pháp được trình bày trọn vẹn trong cuốn Chuyển Pháp Luân, cuốn sách dẫn hướng người học từ những bước đầu tiên và cũng là chỉ đạo một cách có hệ thống suốt cả con đường tập luyện sau này. Năm bài tập của Pháp Luân Đại Pháp được trình bày trong cuốn Đại Viên Mãn Pháp. Hai cuốn sách này đều do Sư phụ Lý Hồng Chí biên soạn, và hiện nay đã được dịch ra hàng chục thứ tiếng trên thế giới, bao gồm cả tiếng Việt. Những cuốn sách này có thể được download miễn phí trên mạng Internet ⇒ phapluan.org, falundafa.org.
Tập luyện Pháp Luân Đại Pháp lấy nâng cao tâm tính làm căn bản và chính yếu: người học liên tục đề cao tố chất bản thân, tịnh hoá bản thể và cuối cùng trở về với nguồn cội của mình bằng cách đồng hoá với đặc tính tối cao của vũ trụ là Chân Thiện Nhẫn. Theo đó, bước tiến thứ nhất là sống lương thiện và cao thượng: học viên cần từ bỏ các tính xấu như tâm cầu danh, cầu lợi, tâm tranh đấu, ích kỷ,… Vừa tập năm bài động tác, người học đọc và thực hành theo đạo lý Chân Thiện Nhẫn được trình bày trong cuốn Chuyển Pháp Luân.

 


Thực hành Pháp Luân Đại Pháp đã mang lại sức khỏe tốt cả về thể chất và tinh thần cho nhiều học viên toàn thế giới. Nên cũng gọi đó là một môn “tu luyện”. Tu luyện ấy, là vừa tu tâm vừa luyện thân; cũng gọi là “tính mệnh song tu”. Tu tâm, nghĩa là không ngừng trau dồi tâm tính thể theo đạo lý Chân Thiện Nhẫn. Luyện thân, nghĩa là hoàn thiện tố chất thân thể thông qua các bài tập động tác và ngồi thiền định.
Các học viên Pháp Luân Đại Pháp đều thấy rằng, Pháp Luân Đại Pháp rất đặc biệt và rất tốt, mau chóng dẫn hướng người học đến một cuộc đời mới, an lạc trong tâm thức, khoẻ mạnh về thân thể.
http://falundafa.org
http://www.minhhue.net
http://www.chanhkien.net
http://www.daiphap.com
liberty9987@gmail.com
Đăng nhập để trả lời
0
 
Con đường ‘phản bổn quy chân’
 
Một đoạn phim giới thiệu về Pháp Luân Đại Pháp, một Pháp môn tu luyện hiện đang được hồng truyền khắp nơi trên thế giới, một con đường ‘phản bổn quy chân’, con đường của trở về với cội nguồn bản lai của những con người chúng ta.
Đoạn phim trình bày ngắn gọn, mang tính chất giới thiệu thông tin, về những ngày đầu Pháp Luân Đại Pháp được Sư phụ Lý Hồng Chí truyền ra công chúng, rồi tiếp đó phổ biến rộng khắp và nhận được hưởng ứng từ khắp mọi miền thế giới. Đồng thời đoạn phim cũng giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp trong bối cảnh của ‘giới tu luyện’, những con người hằng nguyện ước tìm cầu chân lý, tìm cầu con đường an lạc trở về cội nguồn của mình.
Thời lượng: khoảng 20 phút.
Download phim chất lượng VCD (file mpeg, 199MB).
Download phim chất lượng trung bình (file real video), hoặc xem trực tuyến (online).
Download phim chất lượng thấp (file real video), hoặc xem trực tuyến (online).
Để download file, có thể quý vị cần nhấn chuột phải, sau đó chọn “Save Link As...” hoặc “Save Target As...”.
http://falundafa.org
http://www.minhhue.net
http://www.chanhkien.net
http://www.daiphap.com
liberty9987@gmail.com
Đăng nhập để trả lời
0
                        Tạm biệt, thành phố nhỏ của tôi
Viết bởi một đệ tử Florida

[Chánh Kiến ] Tạm biệt, thành phố đại học nhỏ nhắn của tôi. Tôi sẽ giữ mãi những kỹ niệm đẹp đẽ trong lòng.
Thành phố nhỏ ơi, hôm nay mục đích chính là Manhattan, thủ đô đồ sộ của thế giới tự do. Việc làm của tôi chấm dứt vào tháng trước, và tôi cảm thấy nhiệm vụ của tôi là hổ trợ những hoạt động vô cùng trọng đại đang được tiến hành trên các đường phố tại Manhattan -- mục đích là để giới thiệu cho mọi người về Pháp Luân Công và chính sách khủng bố Pháp Luân Công tại Trung quốc. Tôi sẽ tạm biệt với bạn trước tháng Mười này.

Thành phố nhỏ ơi, bạn sẽ được nhớ mãi mãi trong ký ức của tôi vì nơi đây tôi đã học được Pháp vào tháng 9 năm 2001, khi tôi bắt đầu chương trình đại học cao cấp của tôi. Vâng, chỉ vọn vẹn có 3 năm, mà hình như dài đến thiên thu.

Thành phố nhỏ ơi, nơi đây tôi, lần đầu tiên được học 5 bài Công Pháp tại một công viên của bạn, do một đệ tử Đài loan hướng dẫn, người mà, khi tôi hồi tưởng từ nhiều tiền kiếp, trong khi tôi đang thiền đinh, chính là chị của tôi trong một tiền kiếp tại Trung quốc, một thời quá khứ mà chúng tôi chỉ mặc áo quần thời tiền sử, và sống một cuộc sống thật đạm bạc, thanh tịnh. Kỳ duyên thật không ngờ, bây giờ được gặp lại!
Có nhớ mùa thu năm 2001, không Thành phố nhỏ ơi? Mùa đông năm đó là một mùa đông lạnh lẻo nhất trong đời tôi, nhưng tôi vẫn không bỏ sót một buổi luyện Công nào cả vì trước đây, trong tiền kiếp tôi đã trải qua nhiều mùa đông còn khủng khiếp hơn như vậy nữa.

Thành phố nhỏ ơi, tôi nhớ rất rỏ mùa hè năm 2002. Mùa hè đến, và khuôn viên Đại học vắng lặng hơn. Tất cả buổi tối và ngày cuối tuần tôi đều tận hưởng cái đẹp, cái yên lặng của bạn, trong một khuôn viên đại học im lặng đến nổi chỉ có cơn gió nhẹ là tiếng động duy nhất tôi nghe được. Tôi đã đọc tất cả các sách về Pháp Luân Đại Pháp mà tôi có được. Những bản dịch chưa chính thức, những bài giảng trước năm 1999 hay trong thời Chánh Pháp -- chỉ cần đó là lời giảng của Sư phụ, là tôi đã tần mần, chăm chuốt đọc không mệt mỏi.
Thành phố nhỏ ơi, tôi hy vọng rằng tôi đã không đối xử tệ với bạn kể từ khi tôi bắt đầu lo cho công việc thời Chánh Pháp vào mùa hè năm 2002. Tôi cố hết sức để tham gia vào những dịp hội hè trong các tổ chức tại đại học hay bất cứ dịp nào, mục đích là để giảng rỏ sự thật cho Pháp Luân Công cho những người đang sinh sống nơi bạn. Cùng với các đệ tử khác, tôi tin rằng chúng tôi đã thành công, vì rất nhiều sinh viên khác đã nói rằng họ có nghe về Pháp Luân Công.

Thành phố nhỏ ơi, chúng tôi đã cố gắng dán những bích chương Pháp Luân Công trên khắp mọi nơi trong thành phố để mọi người biết được về Pháp Luân Công. Tôi nghĩ rằng chúng tôi đã thành công vì tất cả những số điện thoại, điạ chỉ trên những bích chương này đều được cắt đi. Và mới đây, chúng tôi cũng dán nhiều bích chương "Trả tự do cho Charles Li" trước lối vào văn phòng Liên đoàn sinh viên. Nơi đó là một điạ điểm đông đúc nhất trong khuôn viên...và chắc chắn sẽ có rất nhiều sinh viên đọc được nó, có phải không?

Rất nhiều người sống ở đây rất thích Pháp Luân Công phải không Thành phố nhỏ. Họ chỉ chưa tu luyện thôi. Và nhưng người, đôi khi, ngừng tập luyện...nhưng tôi tin tưởng rằng Pháp đã sống trong tâm khảm của họ rồi.
Thành phố nhỏ ơi, đã nhiều lần tôi vấp ngã, chúi mặt xuống đất, và không xứng đáng được hưởng lòng đại từ bi của Sư phụ. Tuy nhiên, tôi biết rằng Sư phụ sẽ không muốn tôi vấp ngã, bỏ cuộc đâu...và tôi không bao giờ muốn bạn và những người đang sống nơi bạn vấp ngã hay bị bỏ rơi..

Thôi nhé...kỹ niệm thật tuyệt vời...Tôi đã sống với những đồng nghiệp tốt bụng, những người cùng lớp tử tế, những người giảng sư đầy lòng thiện tâm... và cũng với nhiều bạn đồng phòng bướng bỉnh. Một số đông đã giúp tôi trong việc tu luyện cũng như giảng rỏ sự thật, một số thì lặng thinh, nhưng nói chung, tôi đã học, và đã trưởng thành trong những năm qua.

Tạm biệt, thành phố đại học nhỏ nhắn của tôi. Tôi tin rằng sẽ có một ngày, trên những bãi cỏ xanh mượt mà của bạn sẽ có những cảnh tượng đẹp tuyệt vời -- của những người sinh sống tại đây cùng nhau đang tập luyện những bài Công Pháp Pháp Luân Công vào buổi sáng hay chiều tối.
Có lẽ ngày đó sẽ không xa.

Translated from: http://www.pureinsight.org/pi/articles/2004/9/27/2540.html

http://falundafa.org
http://www.minhhue.net
http://www.chanhkien.net
http://www.daiphap.com
liberty9987@gmail.com
Đăng nhập để trả lời
0
      
Tôi đến với Đại Pháp như thế nào[/align]
[Chánh Kiến] Vào khoảng tuổi 17, tôi bắt đầu luyện tập Thiền Tông. Một cái tâm mạnh mẽ và một bản năng xác định đã giúp tôi rất nhiều trong sự tu luyện. Sức khỏe của tôi đã có nhiều tiến bộ. Tôi bị chứng rối loạn cật và cũng dễ bị đau ốm khi thời tiết thay đổi, việc này thường gây ra nhiều trở ngại về tim và tuần hoàn. Dần dần, tất cả những sự rối loạn này biến mất. Tâm tôi ngày càng trở nên tĩnh và trong sạch. Sức chịu đựng của tôi cũng đã được đề cao. Sự tu luyện này cũng mang lại vài sự hiểu biết và đã khởi đầu sự ngộ thức của tôi. Nhưng vẫn còn nhiều thắc mắc trong tâm tôi mà đã không thể lý giải được. Lúc đầu, tôi nghe về Pháp Luân Đại Pháp từ một người bạn, một đệ tử Đại Pháp. Anh ta cũng đã là một đồng tu trong nhóm Thiền Tông trước khi chuyển sang Pháp Luân Đại Pháp. Nói thật, tôi không thích thú cho lắm. Sự luyện tập Thiền Tông của tôi đã đang mang nhiều hứa hẹn. 10 năm cố gắng bền bỉ của tôi đã bắt đầu mang lại kết quả. Tại sao tôi lại phải từ bỏ và chuyển sang cái thật là mơ hồ?

Nhưng rồi, một ngày trong lúc tôi thiền, tôi đã nghe một tiếng nói từ Sư Phụ cao niên của tôi nói, “Hỡi người học trò thân thương, hãy bắt đầu học Pháp Luân Đại Pháp cho chính mình và cho tương lai của mình! Đây chính là thời điểm.” Tôi đã thật sự bị lay động vào lúc đó. Đó phải là cái gì thật sự đặc biệt và tinh tiến mà Sư Phụ tôi đã thúc dục tôi nhìn vào. Nhưng tôi đã không nghe lời khuyên của ông ấy ngay lập tức. Tôi vẫn thấy bình thường với sự luyện tập Thiền Tông. Tôi đã nghĩ tôi không cần sự thay đổi nào hết. Tôi đã nghĩ tôi sẽ xem thử nó thế nào.

Tôi nghĩ, “Có lẽ tôi có thể học vài điều từ nó theo cách tôi thường làm, từ việc đọc các bài viết và những cuốn sách khác.” Tôi đã yêu cầu Sư Phụ Lý cho học Pháp của ông ấy nhưng không luyện tập Công của ông. Ông cười với tôi và không nói lời nào.

Một lần nữa, khi tôi thiền tịnh, Sư Phụ của tôi đã xuất hiện, nói rằng ông cũng là một đệ tử của Sư Phụ Lý và tầng thứ của ông ta thấp xa so với Sư Phụ Lý. Lời nhắn nhủ của ông đã đánh thức tôi. Tôi đã biết rằng tôi phải bắt đầu suy nghĩ về điều này một cách nghiêm túc. Kết cục, tôi đã bắt đầu đọc Chuyển Pháp Luân.

Sau khi đọc chỉ vài trang, tôi đã khóc lên. Tôi khóc bởi vì tôi đã tìm thấy những câu trả lời về những thắc mắc trong suốt cuộc đời của tôi và bởi vì tôi đã biết rằng tôi sẽ từ bỏ lớp học Thiền Tông và Sư Phụ của tôi. Từng từ trong cuốn sách đó đã ngộ thức tôi. Chỉ hai ngày sau tôi đã bắt đầu đọc Chuyển Pháp Luân, tôi đã quyết định trở thành một đệ tử Đại Pháp.

Dịch từ:
http://www.pureinsight.org/pi/index.php?news=5244
http://falundafa.org
http://www.minhhue.net
http://www.chanhkien.net
http://www.daiphap.com
liberty9987@gmail.com
Đăng nhập để trả lời
0
       Một ký ức hạnh phúc vĩnh hằng Bài một học viên Pháp Luân Công tại tỉnh Liêu Ninh
[MINH HUỆ 07-09-2007] Tôi là một người đàn ông trung niên. Suốt cuộc đời tôi, tôi luôn quan tâm đến khí công và bắt đầu tập luyện khí công khi còn học trung học. Trong 30 năm qua, tôi đã tập luyện nhiều môn khí công. Đúng như lời Sư phụ nói, “Đặc biệt là chúng ta có rất nhiều người luyện công, họ nay học công này, mai học công khác, đã làm thân thể của mình loạn lung tung hỏng cả; họ nhất định rồi sẽ không thể tu lên được nữa.” (“Chân chính đưa người lên cao tầng” trong bài giảng số một Chuyển Pháp Luân)
Thật quá may mắn cho tôi gặp được môn tu luyện chân chính Pháp Luân Công. Tôi tham gia các khoá dạy của Sư phụ tại Tế Nam, Cáp Nhĩ Tân và Diên Cát năm 1994. Vào cuối tháng Sáu 1994, tôi tham gia khoá dạy Pháp Luân Công thứ nhì của Sư phụ tại Tế Nam.
Trước mỗi buổi giảng Pháp, Sư phụ lấy ra một mảnh giấy và để nó trên mặt bàn. Tôi còn nhớ Sư phụ nói, “Khi tôi nói, tôi đi thẳng vào đề, vì vậy tôi hy vọng rằng mọi người sẽ chú ý. Xin đừng ghi chú lại, vì chư vị không thể viết xuống hết mọi điều một cách hoàn chỉnh, và nó sẽ làm chư vị mất đi sự chú ý khi nghe.” Vì vậy, chúng tôi thanh tỉnh lại tâm trí và lắng nghe bài giảng của Sư phụ. Tôi còn nhớ Sư phụ nói, “Có thể đến nghe các bài Pháp giảng của tôi và tham gia các lớp Pháp Luân Công là phản ảnh của rất nhiều phước đức ông bà chư vị đã để lại hoặc tối thiểu là một sự ban ân lớn lao trong cuộc đời chư vị.” Đầu tiên, tôi không hiểu nhiều về Pháp Luân Công, nhưng nó vẫn có một ảnh hưởng lớn trên tôi khi Sư phụ nói rằng chúng ta phải có rất nhiều đức, nếu không chúng ta đã không thể tham gia khoá học này. Tôi cảm thấy đây là một cái gì vượt quá tầm bình thường. Quả thật, nhiều các quan niệm của tôi, kể cả các giá trị đạo đức của tôi, đã được thay đổi từ trong căn bản. Nó giống như một cái cửa sỗ dẫn đến tâm hồn tôi đã được mở ra và cuối cùng ánh sáng chiếu rọi vào đó. Tôi trân quí cơ hội được có mặt nơi đó và cảm thấy vô cùng may mắn.
Trong lúc khoá học, các học viên Pháp Luân Công đưa lên Sư phụ những đồ đạc bị rơi rớt, kể cả đồng hồ đeo tay, vòng cổ hoặc tiền mặt. Trước mỗi buổi học, Sư phụ tuyên bố và đưa ra các món đồ trước lớp học để cho người bị mất đến nhận lại. Một ngày kia, một bao thư chứa đựng nhiều trăm đồng yuan được tìm thấy. Sư phụ đọc tên và địa chỉ viết trên bìa thư để cho người chủ đến nhận lại.
Thời tiết tại Tế Nam rất nóng, nhưng không còn chỗ trống trong phòng giảng. Cả sân cũng đầy người đến phân nửa. Nhiều người dùng quạt cho mát. Tôi còn nhớ Sư phụ nói, “Chư vị càng dùng quạt, chư vị càng cảm thấy nóng hơn. Xin hãy để quạt xuống.” Sau khi dân chúng để quạt xuống, họ cảm thấy một luồng gió nhẹ thổi qua và họ vỗ tay. Các buổi giảng Pháp của Sư phụ vô cùng sống động. Nhiều lần buổi giảng bị gián đoạn bởi những tràng pháo tay nồng nhiệt như sấm. Sư phụ thường phải nói, “Xin ngưng vỗ tay, vì nó làm chậm trễ buổi học và giảng Pháp.”
Chúng tôi ngụ tại Khách sạn Ly Sơn. Trời thường mưa khi chúng tôi trong lớp học. Mưa ngưng một cách mầu nhiệm khi chúng tôi rời để đến hoặc đi ra khỏi lớp học. Nói cách khác, nó chỉ mưa khi chúng tôi ở trong lớp. Có vào khoảng 4,500 người từ khắp Trung Quốc đến tham dự các buổi giảng Pháp Luân Công của Tế Nam. Một học viên Pháp Luân Công lâu năm từ Trịnh Châu hỏi tôi, “Anh có tập môn khí công khác trước không?” Lúc bấy giờ tôi đã tập một môn khí công rất nổi tiếng. Tôi được biết rằng môn khí công đó chiêu mời phụ thể con thú. Ông ta nói, “Anh rất may mắn tập luyện Pháp Luân Công sau khi đã tập môn khí công đó.” Ông ta không giải thích khi tôi hỏi ông ta tại sao, nhưng ông ta nói với tôi, “Xin hãy chăm chỉ nghe lời giảng Pháp của Sư phụ và anh sẽ hiểu tại sao.” Chắc chắn là Sư phụ đã nói về phụ thể con thú trong ngày thứ ba của khoá giảng và tôi chợt hiểu ra. Các trường khí công giả làm hại sức khoẻ của học viên và họ cả không biết điều gì xảy ra. Chúng tôi rất may mắn tham dự khoá giảng của Sư phụ, vì Sư phụ dẹp hết tất cả các phụ thể trên thân của chúng tôi.
Bạn tôi và tôi đi đến Tế Nam một ngày trước khi khoá giảng bắt đầu. Sau khi chúng tôi nhận phòng ngủ xong, chúng tôi đi đến Vận động trường Hoàng Đình để tìm chỗ ngồi của chúng tôi. Bất ngờ, tôi bắt đầu bị đau ở cổ khi tôi trở lại khách sạn. Cái đau kéo dài một vài ngày, và nó đau đến độ làm tôi mất ngủ. Tôi chỉ có thể thiếp đi trong khi ngồi trên giường trong đêm. Chỉ sau này tôi mới hiểu ra rằng Sư phụ đã tịnh hoá cơ thể cho tôi. Sau khi hết đau cổ, tôi cảm thấy rất nhẹ nhàng và đầy sức lực. Trước khi khoá dạy chấm dứt, Sư phụ kêu mỗi học viên viết một tờ chia sẻ kinh nghiệm của mình. Tôi còn nhớ Sư phụ nói, “Tôi sẽ đọc mỗi tờ giấy viết của học viên. Tôi có thể nói điều mà chư vị nghĩ dù chư vị chỉ vẽ một nét trên giấy.”
Sau khi khoá học chấm dứt, Sư phụ cho một loạt các khoá dạy khác tại Đại Liên ngày 1 tháng Bảy. Một số học viên mua vé máy bay đi Đại Liên để chắc chắn có thể tham gia khoá học, nhưng Sư phụ bảo họ đừng đi Đại Liên bằng máy bay và đề nghị họ lấy lại tiền vé máy bay. Một học viên từ Cẩm Châu, mà đã lấy xe lửa đi với chúng tôi, nói với chúng tôi rằng ông ta đã bị phạt 50 đồng yuan để huỷ bỏ vé. Tôi không hiểu vì sao Sư phụ kêu chúng tôi đừng đi Đại Liên bằng máy bay. Chúng tôi bàn nhau về điều đó và quyết định là nó có lý do chính đáng. Sau này chúng tôi được biết là chuyến máy bay từ Tế Nam đi Đại Liên bị huỷ bỏ. Sư phụ từ bi quá đã nghĩ đến tất cả.
Ngày 5 tháng Tám, Sư phụ cho một khoá dạy tại Cáp Nhĩ Tân nơi sân trợt tuyết. Vào ngày chủ nhật các học viên đi Thái Dương Đảo xem phong cảnh và chợt bắt gặp Sư phụ nơi đó. Họ rất hứng khởi và xin chụp một tấm hình với Sư phụ. Các trợ đạo mà đi với Sư phụ ngần ngại chấp nhận, vì có hơn 20 học viên xin chụp hình với Sư phụ, nhưng Sư phụ vui vẻ chấp thuận lời yêu cầu và kêu một người trợ đạo chụp hình. Các bức hình quí báu đó luôn khuyến khích chúng tôi tinh tiến trong sự tu luyện.
Ngày 20 tháng tám, Sư phụ cho khoá học tại Diên Cát. Vào ngày cuối của khoá dạy, Sư phụ trả lời các câu hỏi của các học viên. Tôi cũng hỏi môt câu, “Ai là chủ trì của Thế giới Pháp Luân?” Tôi chờ đợi câu trả lời của Sư phụ, nhưng Sư phụ đọc xong không trả lời nó. Thay vì đó, Sư phụ để nó qua một bên và cầm lấy một mảnh giấy kế tiếp. Tôi khá thất vọng lúc bấy giờ tại sao Sư phụ không muốn giải đáp câu hỏi của tôi. Chỉ cho đến sau này tôi mới hiểu ra rằng câu hỏi phản ảnh ngộ tính kém cỏi của tôi và tôi không nên hỏi câu hỏi, mà làm mất thời giờ quí báu của mọi người. Tôi cảm thấy hổ thẹn sau khi hiểu ra được lý do. Tôi phải học Pháp nhiều hơn và làm nó tốt hơn.
Trong lúc khoá dạy của Sư phụ tại Diên Cát, một trận bão táp bất thường đánh vào vùng. Đó là thiên tai nặng nhất trong vùng từ cả trăm năm nay. Lúc bấy giờ chúng tôi ngụ tại Trường Y khoa Diên Cát. Sáng hôm đó một tiếng sấm lớn nổ tiếp theo một tiếng sấm khác, và trời đổ mưa xuống. Chúng tôi nghe sấm và gió lớn, và nhìn thấy sét đánh. Giống như một trận đua xem ai mạnh hơn. Tôi nhìn thấy một cái cây to hơn 100 năm bị bể làm đôi và nhiều cây khác bị ngã. Các con đường ngập nước khiến xe thường không thể đi qua được. Chiều hôm đó, chúng tôi đi đến lớp học như thường lệ và nhìn thấy các đường xá đầy mảnh vụn. Nhiều bảng thông cáo đã rớt xuống và mực nước trên đường tiếp tục tăng lên. Những cây to bị ngã đổ và chặn đường đi. Không có xe cộ trên đường xá. Một chiếc xe buýt bị đè dưới một cái cây to. Nó bị đè dẹp và các cửa kính vỡ nát. Chúng tôi biết rằng trận bão táp này không phải ngẫu nhiên.
Sư phụ từ bi lớn lao của chúng ta đã hiến tặng số tiền thu còn lại 7,000 yuan của khoá học Diên Cát để cứu trợ thiên tai tại Diên Cát.
Tại buổi lễ kết thúc, Sư phụ ban một băng vải Pháp Luân Công cho mỗi nơi tập công tại Diên Cát. Bù lại, các học viên từ các vùng hiến tặng băng vải Pháp Luân Công của riêng họ lên Sư phụ làm quà. Một bạn tu và tôi cũng trình một băng vải Pháp Luân Công lên Sư phụ nhân danh các học viên Pháp Luân Công trong vùng của chúng tôi. Tôi được cái hân hạnh lớn được bắt tay với Sư phụ. Bàn tay của Sư phụ mềm, to lớn và ấm. Một cảm giác không thể diễn tả được.
Không bao lâu Sư phụ cho xuất bản Chuyển Pháp Luân, trong đó Sư phụ nói, “Như tôi đã nói, việc này hiện nay chỉ có mình cá nhân tôi đang làm. Sự việc như thế nầy, cơ hội không nhiều, và tôi cũng không truyền giảng lâu theo cách này. Tôi thấy rằng những người trực tiếp nghe tôi truyền Công giảng Pháp, tôi nói thật rằng… sau này chư vị sẽ hiểu ra; chư vị sẽ thấy rằng khoảng thời gian này thật đáng mừng phi thường. Tất nhiên chúng ta nói về duyên phận; mọi người ngồi tại đây đều là duyên phận.” “Tôi nghĩ rằng thời tôi truyền Pháp nói chung sắp kết thúc. Do đó tôi muốn lưu lại cho mọi người những điều chân chính, sao cho mọi người trong khi tu luyện từ nay trở về sau đều có Pháp chỉ đạo mọi người.” (Chuyển Pháp Luân)
Mỗi lần tôi đọc hai lời trích dẫn này của Pháp, tôi được bao trùm trong một cảm giác nồng ấm, vì chúng nhắc nhở tôi thời gian mà tôi tham gia các khoá giảng Pháp của Sư phụ. Mười ba năm đã qua, nhưng tôi nhớ mọi điều rõ ràng như mới hôm qua. Các ngày ấy là những ngày sung sướng nhất trong đời tôi. Các ngày ấy là những ngày mà tôi đã chờ đợi trong nhiều kiếp. Tôi sẽ không bao giờ quên chúng.
Tôi là người hạnh phúc nhất trên thế gian. Kỳ thật, mỗi học viên Pháp Luân Công là người hạnh phúc nhất trên trần đời. Chúng ta may mắn đã sinh vào thời đại đặc biệt nhất trong lịch sử, khi toàn vũ trụ đang được chính Pháp. Giữa con số 6-7 tỷ người trên thế giới, chúng ta là may mắn được dưới sự dẫn dắt của Sư phụ và có thể trợ Sư phụ trong công việc Chính Pháp của Ngài. “Một cơ hội mà chỉ đến một lần trong hằng tỷ năm” vẫn không đủ để diễn tả cái cơ hội quí báu nhất này là được tu luyện Pháp Luân Công. Chúng ta các học viên không thể nào đền đáp công ân vô lượng của Sư phụ, chỉ trừ là đi theo sự dạy dỗ của Sư phụ, làm ‘ba điều’ cho tốt, cứu độ chúng sinh nhiều hơn và đạt viên mãn và trở về nhà với Sư phụ.
 
Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2007/9/7/162246.html
Bản tiếng Anh: http://www.clearwisdom.net/emh/articles/2007/9/17/89631.html
Đăng ngày 23-1-2008; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.
23-01-2008 : Tâm đắc thể hội : i Pháp trên thế giới
Đăng nhập để trả lời
0
       
Vết thương nơi cột sống của một người đàn bà biến mất sau khi xem Đại Nhạc Hội Trung quốc (ảnh) Bài của Omid Ghoreshi và Neil Campbell Nhân viên Đại Kỷ Nguyên Thời Báo EDMONTON
[MINH HUỆ 08-05-2008] Sandy Helland là một nữ tài xế xe vận tải, sinh sống tại Whitehorse, Yukon. Bà đã đi máy bay đến Edmonton đặc biệt để xem Đại Nhạc Hội Trung quốc theo lời khuyên của một vị châm cứu của bà. Bà đến để xem buổi trình diễn tối thứ hai tại Hội trường Jubilee ở Edmontonvà thêm vào tối thứ ba. Bà đi xem nó lần thứ ba, vào đêm thứ tư là đêm trình diễn cuối cùng tại Edmonton.

Sandy Helland tại Đại Nhạc Hội Trung quốc.
Lý do? Helland cảm thấy buổi Đại nhạc Hội đã mang đến sự bình phục mầu nhiệm cho một vết thương nơi cột sống của bà mà đã xảy ra từ lúc còn nhỏ. “Tôi sống tại Whitehorse, và tôi đi máy bay đến nơi này chỉ vì buổi trình diễn. Tôi sẽ đi làm trễ, nhưng tôi phải đi xem buổi trình diễn này. Tôi nghe nói nhiều điều tốt lành về nó, và nhiều điều tốt lành đã xảy ra cho tôi, ” bà nói. “Khi tôi lên bốn tuổi, cha tôi lái một xe ủi đất lên trên tôi và một hòn đá đã khiến cho một cột sống của tôi bị lệch. Từ đó tôi đi cà nhắc suốt cuộc đời. Và gần đây, tôi bây giờ 52 tuổi, càng ngày tôi càng bị đau.” “Tôi đã chờ đợi suốt đời để được trị dứt nó, và qua buổi trình diễn này tôi đã được trị lành. Tôi có thể bước đi và không còn lo đi cà nhắc nữa.” Bà kể tiếp về cái kinh nghiệm trong tâm linh của bà trong hai buổi trình diễn đầu. “Tôi rất mừng vì sự bất ngờ. Tôi đi tìm sự mầu nhiệm, tôi ngồi và cố tình không khoanh tay hay khoanh chân qua suốt buổi trình diễn đầu tiên. Tôi để cho các màn trình diễn đến với tôi, và thi hành sự mầu nhiệm của nó. Nó bắt đầu từ đêm qua.” “Tôi có một cảm giác nơi xương sống cho tôi biết rằng có điều gì đang xảy ra nơi đó.
Đêm nay đã xong, tôi đã được trị lành.” “Đó là một cảm giác có cái gì đi lên. Nó giống như đang xây cất một cái gì trong tôi. Luồng năng lực đó, nó rất thân thiện. Nó cũng rất mạnh mẽ, càng lúc càng to; cuối cùng, đến cuối buổi trình diễn, tôi nghĩ tôi muốn nhảy hét lên vì quá vui mừng. Thật là quá sức tưởng tượng.” Helland nói. “Tôi được ban cho một sức sống mới, và tôi tức thời phải chụp lấy một người nào đó. Thật là quá tốt. Tôi thức dậy hôm nay tràn đầy niềm vui, sung sướng và hạnh phúc.” Helland ca ngợi các màu sắc và áo quần, tất cả đều đã được vẽ kiểu và thực hiện bằng tay. “Tôi đặc biệt chú ý các màu sắc và áo quần phất phới. Tôi rất là ngạc nhiên cả hai buổi trình diễn bởi áo quần. Tôi nghĩ chúng rất đặc sắc. Tôi thích thứ lụa là. Đó là trang phục thanh nhã nhất trên sân khấu, chắc chắn như vậy.”
Đoàn Thiên Nghệ gốc tại New York đã trình diễn ba buổi tại Edmonton vòng quanh Canada trong chuyến lưu diễn quốc tế với ba chương trình biểu diễn ở Edmonton, Canada các ngày từ mồng 5 đến 7 tháng năm. Trong chuyến trình lưu diễn toàn cầu 2008, Đoàn Thiên Nghệ đã trình diễn tất cả 220 buổi trên 14 quốc gia tại bốn châu, số khán giả khoảng 650,000 người được xem trực tiếp.

Bản tiếng Hán: http://minghui.ca/mh/articles/2008/5/8/178071.html
Bản tiếng Anh: http://clearwisdom.net/emh/articles/2008/5/10/97183.html
Đăng ngày 21-5-2008; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản. [/align] [/align]
http://falundafa.org
http://www.minhhue.net
http://www.chanhkien.net
http://www.daiphap.com
liberty9987@gmail.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-29 13:23:06quangthaihp2004>
Để hiểu thêm về pháp môn này các bạn hãy xem 2 đoạn phim dưới đây
1. Con đường phản bổn quy chân

Đăng nhập để trả lời
0
Những Chuyện Tái Sinh (đầu thai lại) Của tôi[/align] Một học viên ở tại Tỉnh Hắc Long Giang (Hielongjiang) , Trung Quốc[/align]

[Chánh Kiến] Tôi rời khỏi nhà và trở thành một thầy tu trước khi tôi được 19 tuổi. Tôi đã tu luyện trong một hang động với sự giám hộ của một ông sư già. Năm 1994 tôi may mắn được dự lớp học Đại Pháp Luân của Sư phụ ở thành phố Cáp Nhĩ Tân (Harbin). Trong tám ngày học tập, tôi đã tìm được sự trả lời của tất cả các câu hỏi mà tôi gặp trở ngại trong lúc tu luyện trước kia.Tôi đã phát triển lòng kính trọng sâu sắc vô cùng và tin tưởng vững chắc vào Sư Phụ nói về Đại Pháp của Vũ trụ Tôi từ từ tiến đến trạng thái khai Công, và tôi nhớ lại vài kiếp trước của tôi.

Mỗi học viên của Pháp Luân Đại Pháp phải trả một giá rất đắt để trở thành đệ tử của Chính Pháp. Nếu chúng ta không dành thì giờ quý báu mà chúng ta đã được cho, thời gian sẽ đi qua trong nháy mắt và chúng ta tự bỏ rơi . Để tượng trưng cho vô số chúng sinh trong khối vũ trụ to lớn và cứu độ họ trong thời Chính Pháp của vũ trụ, trong mỗi thời kỳ Chính Pháp, đệ tử Đại Pháp phải trải qua quá trình của sự tái sinh xuống tầng thấp, bắt đầu từ tầng căn bản của sinh mệnh họ đã được tạo ra. Sau đó những học viên phải sống gần 200 triệu năm ở Tam giới, nơi mà có nhiều khổ sở nhất, và lừa dối của toàn thể vũ trụ, trải qua kiếp này đến kiếp khác phải chịu nhiều điều gian khổ trước khi xứng đáng được là đệ tử trong thời Chính Pháp.

Tôi đã tu luyện trong nhiều kiếp. Sư Phụ nói, “Tạo mối quan hệ với nghiệp chướng chỉ là mục đích ở bên ngoài; sau khi rèn luyện nghiệp chướng, đệ tử Đại Pháp và Sư phụ có trách nhiệm chung vai, sáng tạo nền văn minh và văn hoá con người mà Đại Pháp đòi hỏi.”( Trích Từ “Đi vòng Bắc Mỹ để giảng Pháp” ) Trong lịch sử , học viên Pháp Luân Công đã giúp đỡ sáng tạo, đặt để nền móng phổ biến Pháp và Chính Pháp, nhiều thành tựu đã làm xong do mỗi học viên trong chúng ta.

Tây Tạng là nơi đặc biệt có nhiều trường phái tu luyện của Phật giáo Tây Tạng. Trước khi tôi đầu thai ở thế giới loài người ở đời Đường, tôi đã xong phần tu luyện của môn phái Kagyupa của Mật tông trong kiếp trước, và Công của tôi bị đóng kín (vì nhiều tích lũy Đức nên tôi có thể xứng đáng là đệ tử của thời Chính Pháp sau này). Sau đó tôi đầu thai vào một gia đình thương gia ở Tây Tạng. Khi được ba tuổi có vài vị Lạt ma trưởng thượng đến tìm tôi. Có một vị trong Lạt ma đó lớn hơn tôi và có cùng chung một Sư Phụ với tôi trong kiếp trước. Tôi được đưa về phòng cũ mà ở điện Potala nơi mà tôi ở kiếp trước. Tôi ngồi trên giường của tôi. Vị lạt ma học cùng chung sư phụ đem vào những vật mà tôi đã dùng trong kiếp trước và có thêm quần áo của người khác nữa. Ông đưa tôi từng món một mà tôi có thể lựa ra đồ vật của tôi để vào rương. Kế đó là lễ nghi tôn giáo luôn nhiều ngày. Sau đó tôi chính thức bắt đầu tu luyện. Bắt đầu vị lạt ma dạy tôi đọc đọc kinh Mật tông. Mỗi đêm tôi thiền đến giữa đêm. Mỗi sáng tôi thức dậy để đọc kinh thật to. Khi tôi được bảy hay tám tuổi gì đó, mỗi ngày ngoài việc học kinh Phật, tôi học chiến đấu, đấu vật, tập dùng dao, cưỡi ngựa và những gì mà việc chuyên môn dành cho lạt ma. Mỗi ngày có chương trình cho tôi thật đầy đủ. Còn hơn thế nữa, tôi phải tham dự các lễ tôn giáo ở các thánh đường khác.

Một ngày nọ, vị lạt ma trưởng thượng ở Kagyupa sắp chết, và hầu như tất cả lạt ma tại Kagyupa đến dự Pháp hội để tưởng niệm ông. Ban ngày ông trao đổi kinh nghiệm tu học với các vị cao tăng và những người tu luyện lớn tuổi trong nước. Ban đêm thì ông thuyết giảng lần cuối cùng cho các môn đệ. Kế đó khi ngồi tréo chân xếp bằng ông chết với nụ cười trên môi. Một lúc sau thân ông toả ra hồng quang sáng chói. Trong nháy mắt thân thể ông tan vào hồng quang và biến mất ở trong không gian chỉ để lại móng tay, móng chân và quần áo. Hôm nay vị lạt ma ấy hoá thân trong thế giới người là một bà lão học viên mà tôi biết rất rõ. Bà rất nghiêm túc trong sự tu luyện, và bà thúc giục tôi phải siêng năng thăng tiến trong sự tu luyện của tôi.

Phật giáo Tây Tạng có nhiều phương pháp tu luyện bí mật, người sư phụ chỉ có thể dạy cho một đệ tử. Thí dụ như, khi mở Thiên mục (con mắt thứ ba), ở trong phòng kín, người sư phụ dùng huyền năng để lấy miếng xương trước trán của người đệ tử, để lại vết sẹo đỏ nhỏ cỡ đồng tiền ở trên trán sau khi vết thương đã lành.

Một thí dụ khác về song tu của một người đàn ông và đàn bà. Trước khi người sư phụ có thể truyền mật pháp tu luyện, người tu luyện song tu ít nhất phải đạt đến tầng của trình độ La hán, và cũng đã hiện thân từ cao tầng. Hơn thế nữa hai người phải trùng giờ sanh. Trước khi tu luyện pháp môn đó, hai người phải trải qua lễ tôn giáo từ bảy đến hai mươi mốt ngày để thanh lọc bản thể và tư tưởng. Trong thời gian ấy, họ có thức ăn và thuốc đặc biệt. Cộng thêm tu luyện song tu phải ở thời giờ đặc biệt theo lịch Tây Tạng.

Khi tôi được mười tám tuổi, các vị lạt ma trưởng thượng trắc nghiệm cẩn thận từ đầu đến cuối tất cả mỗi khía cạnh mà tôi đã học qua. Họ định giá toàn diện và những khuyết điểm trong sự tu luyện của tôi. Kế đó tôi trải qua giai đoạn mới như là, truyền Phật Pháp và mở rộng sự rèn luyện mối liên hệ từ thiện. Vì địa vị đặc biệt của tôi, mỗi tháng tôi phải dùng nhiều thời giờ hơn các vị lạt ma trung bình có địa vị thấp để đi hành thiện đến với các chúng sinh nam nữ những ai có duyên với Phật pháp. Bổn phận tôi là để phổ biến nguyên tắc tu luyện cho họ. Dĩ nhiên tôi chỉ dạy họ pháp tu luyện ở tầng thấp và đễ hiểu những yếu tố căn bản Phật pháp. Tôi cũng lắng nghe các vị lạt ma tài giỏi chia sẻ sự hiểu biết về Phật pháp và kinh nghiệm tu luyện của họ.

Mỗi vị chính tông lạt ma đều có năng lực mạnh phi thường. Phật pháp nhân từ với chúng sinh, nhưng cũng được đề cao. Mỗi năm ở Kagyupa tổ chức Pháp Hội thường niên vào mùa thu, trong thời giờ đó các vị lạt ma trưởng thượng chia sẻ những gì họ thấy trước cho năm tới. Để tôi quyết định phải đối phó (đến lúc ấy tôi đã là ở địa vị lớn nhất).

Có một năm, các vị lạt ma trưởng thượng đều thấy trước việc giống nhau. Tất cả họ đều thấy tà giáo của chủng tộc khác lạ đến xâm chiếm Tây Tạng. Sau khi bàn luận và chia sẻ những sự hiểu biết với nhau, để bảo đảm sự tu luyện ở Kagyupa có thể truyền xuống hoàn toàn cho thế hệ sau này, và để bảo vệ sự phồn thịnh của Phật pháp ở Tây Tạng. Tôi ra lệnh các vị hộ pháp lạt ma trừ khử ngay liền những ám ảnh xấu xa ở không gian khác muốn phát động chiến tranh, và trừng phạt những kẻ ác độc trong thế giới loài người. Hơn nữa tôi cho chính quyền địa phương biết ý định và kế hoạch xuất quân của kẻ địch để chính quyền địa phương có thể chuẩn bị cho chiến tranh sắp đến. Năm sau kẻ xâm lăng xuất quân như dự liệu, nhưng quân lính của họ nữa chừng gặp phải lụt lội và sau đó bị quân đội Tây Tạng phục kích. Họ bị thua một cách thê thảm và rút quân về sau khi bị bại trận.

Ở điện Potala Palace có nhiều địa đạo và nhiều phòng kín. Những phòng kín này để xác các vị lạt ma trong suốt quá trình lịch sử và những di vật văn hóa tài liệu bao gồm những bí mật mà người trong thế giới không thể nào tìm ra được.

Những năm sau cùng của kiếp đó, vì tôi cần mẫn tiến lên không hề giảm bớt, tôi đã đạt được tầng cao nhất của pháp tu luyện Kagyupa. Một ngày nọ tôi đang ngồi thiền, tôi đã được chứng ngộ bởi Sư phụ và có được quyển sách Phật pháp siêu phàm. Tôi tu luyện theo những nguyên lý của cuốn sách cho đến khi tôi hội nhập Nirvana (niết bàn). Đó là tiến trình mà tôi đã trải qua cả cuộc đời tu luyện và đạt được mục đích tu luyện của kiếp đó. Từ đó theo sự sắp xếp của Sư phụ tôi đã sinh ra trong kiếp tới.

Tôi đã sinh ra ở Mông Cổ trong thời kỳ Thành Cát Tư Hãn, ở Pháp dưới thời Đệ Nhị Thế Chiến. Thật ra thì những khuôn mặt quen biết ở thời kỳ Đệ Nhị Thế Chiến hiện tại là những học viên Pháp Luân Công.

Tôi chia sẻ kinh nghiệm tu tuyện kiếp trước của tôi hầu mong giúp đỡ phần nào cho các học viên tu luyện để chúng ta để dành thì giờ cho tu luyện trong Chính Pháp và hơn nữa nhận lấy trách nhiệm khi chứng thực Pháp và cứu độ chúng sinh.

Đôi khi tôi nghe bài hát “Quinghai-Tibet Plateau”, Tôi hình dung lại nơi cao nguyên tuyết phủ, nơi đất thánh, thanh khiết, thần bí mà tôi đã sống và tu luyện.

Dịch từ: http:/www.zhengjian.org/zj/articles/2005/12/24/35081.html[/align]
Published at: Monday, January 09, 2006[/align]
All right reserved. PureInsight
[/align]

Thursday, 1st January 2004 12:00AM
http://falundafa.org
http://www.minhhue.net
http://www.chanhkien.net
http://www.daiphap.com
liberty9987@gmail.com
Đăng nhập để trả lời
0