📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Phòng Lưu Trữ

Xin lỗi, em chỉ là con đĩ

2 trả lời, 796 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-04 03:25:09tomochan_kenchan>
Xin lỗi, em chỉ là con đĩ
 
Tác giả: Tào Đình ( sinh ngày 14/2/1985, người Trùng Khánh, Trung Quốc)
Người dịch: Trang Hạ
Nguồn: Bản in của Bach Vieet Books
Thể loại: Tình cảm
 
Lời tựa:
“Nếu em là một cô gái trinh, tôi sẽ cưới em làm vợ
Nhưng xin lỗi, em chỉ là một con đĩ”
 
Lời người dịch:
          Đây không phải tiểu thuyết dâm loạn, đây chỉ là một câu chuyện xúc dộng lòng người sâu sắc. Cuốn sách nói về cái đẹp, và bày tỏ nỗi đau của Hạ Âu - một cô gái mang tiếng là đĩ và người bạn trai Hà Niệm Bân. Những trắc trở trọng đời cô thuật lại một chuyện tình đau xót.
          Truyện được đăng tải lần đầu trên mạng Internet cuả Trung Quốc đã được hàng chục triệu độc giả người Hoa binh fchonj là tác phẩm kinh điển mới của dòng văn học mạng, một thành công của thế hệ người viết 8x. Bản dịch này theo đúng nguyện tác, ngắn gọn và chân thực so với bản sửa chữa trong lần in đầu của truyện năm 2005.
          Truyện dài trên mạng “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” sau khi được xuất bản tại Trung Quốc và Hồng Kông tiêu biểu cho một sáng tác xuất bản “ngược”, xuất bản từ mạng rồi mới in thành sách, và những người mua sách là những người đã đọc đến thuộc lòng truyện free trên mạng, điều này đi ngược lại toàn bộ những bước xuất bản sách truyền thông và đánh dấu một thành công của các cây bút vô danh.
          Bản dịch tiếng Việt đăng trên weblog Trang Hạ trong thời gian đầu tiên đã thu hút hơn 2000 lượt người xem mỗi ngày, đưa tổng số lượt truy cập weblog Trang Hạ hiện nay đã tăng vọt hơn nửa triệu lượt. Nếu tính cả hàng chục forum và website tại Việt Nam đồng thời chuyển đăng bản dịch “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” trong ba tháng cuối năm 2006, lượt độc giả của bản dịch tiếng Việt này đã lên tới hàng trăm nghìn người. Trong hai tháng 9 và 10 năm 2006, sau khi người dịch công bố e-book tiếng Việt của truyện, riêng số lần download bản dịch này dưới dạn sách điện tử từ ba host khác nhau đã vượt ngưỡng một vạn bản. Và “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” đã thực sự sây ra một cơn sốt trong giới blogger Việt  Nam, khẳng định sức lan tỏa của truyện, và cũng khẳng định mức độ tiếp nhận của công chúng mạng (netizen) ở Việt Nam với một tác phẩm mạng. Nó cũng chứng tỏ sức mạnh của truyện thông hiện đại với các nghị đề công chúng không phải đến từ các nguồn tin báo chí, các nghị đề công cộng như trước đây.
          Internet và hình thức nhật chí (weblog – ghi chép hàng ngày) mở ra một cuộc chơi văn mới mẻ. Với bạn đọc, được sự trợ giúp bởi công cụ tìm kiếm hoặc các công cụ tách tin, tổng hợp tin, blog cũng như diễn đàn đánh dấu sự phản hồi và giao tiếp nhà văn - bạn đọc ở mức độ tích cực và trực tiếp nhất. Với văn học, nhà văn không còn tạo ra một lứa bạn đọc mà bạn đọc là người quyết định sự ra đời của một nhà văn. Vì có công chúng, người viết trên mạng trở thành nhà văn được đón nhận như thế.
          Còn đơn giản tại Việt Nam, nó chứng tỏ bạn đọc vẫn còn thiếu ghê gớm những “chất liệu đọc” để làm thỏa mãn nhu cầu đọc giải trí đơn thuần, để xây dựng một cái nhìn đa chiều về giải trí, nhất là khi có người quen áp đạt nhưng tiêu chỉ cổ điển để đánh giá một hình thức văn học mới mẻ.
 

Chương 1: Con đĩ Hạ Âu

          Đại Bản thường chỉ Hạ Âu nói: “Mày nuôi con điếm này, làm sao mà trông cứ như gái trinh ấy nhỉ?”
          Tôi không thích mọi người gọi Hạ Âu là điếm, nhưng Hạ Âu đích thực là một điếm bán thân nuôi miệng, mà tôi cũng không nói được đĩ và điếm thì khác nhau ở chỗ nào.
          Tuy nhiên vẫn cứ không thích mọi người gọi thế. Tôi chưa từng phân tích lý do.
          Hạ Âu năm nay mười chín, Hạ Âu rất xinh đẹp. Cô gái xinh đẹp Hạ Âu là một con đĩ, không thích cười không nhiều lời. Mặt cô luôn tràn đầy một nỗi thanh tân. Đó là nguyên nhân vì sao thằng bạn tốt Đại Bản của tôi toàn bảo Hạ Âu nom như là gái trinh.
          Cỏ thể nói Hạ Âu là một con đĩ không có trách nhiệm với công việc, cụ thể ở chỗ, cô vĩnh viễn không bao giờ rên rỉ trên giường.
          Gái giang hồ tiếng rên dâm dật, âm thanh lúc cao thất thanh lúc hổn hển đứt đoạn, kích thích và triện miên. Hạ Âu khi lên giường, chỉ cắn chặt môi chịu đựng chứ không phát ra bất cứ âm thanh nào.
          Lúc đầu tôi làm tình với Hạ Âu khi cô mới mười sáu. Khi tôi vừa đi vào cô ta, sự biểu lộ đau đớn của cô làm tôi nhầm tưởng tôi đang hiếp dâm một trinh nữ, không cầm lòng được tôi đã vỗ về an ủi cô. Khi đi vào dược hoàn toàn rồi, mới phát hiện mình bị lừa, tôi lẳng lặng và tức tối XXX cô ta một mẻ. Có điều cũng tắt đèn.
          Tôi không thích thấy vẻ khổ sở của cô ta, tuy tôi cho rằng đó là cô ta giả vờ.
          Có lẽ là đau quá, cô ta nói nhỏ một câu:
-         Anh nhẹ chút đi!
-         Không được!
-         Vì sao?
-         Vì em chỉ là một con đĩ!
Sau này Hạ Âu không bao giờ thốt lên một lời lúc ở trên giường nữa. Hạ Âu vốn đã ít nói thánh ra làm tôi trở nên như con yêu râu xanh đang thỏa mãn với một con sextoy bơm không khí vậy.
          Tôi biết tôi không phải yêu râu xanh, Hạ Âu cũng biết điều đó.
          Ngoài lúc lên giường, tôi đối xử với Hạ Âu đàng hoàng, có thể nói như là một trang quân tử, tháng nào cũng đưa lương đều đặn, đúng ngày, không chậm không thiếu. Mà cô ta cũng có quyêng tự do và không gian riêng của cô, tất nhiên là lúc nào tôi có nhu cầu thì cô phải có mặt.
          Đôi khi, tôi cảm thấy Hạ Âu đau phải thuộc hạng người làm đĩ, hoặc có thể cô ta chỉ xấu trước mặt tôi, hoặc có thể dáng vẻ cô ấy buộc cô ấy gắng làm ra vẻ ngây thơ - suốt ngày chỉ mặc quần bò, buộc tóc đuôi gà. Cho dù vóc sắc cô làm vẻ hấp dẫn của cô càng đàn bà hơn.
          Hạ Âu học đại học năm thứ hai. Ban ngày cô lên lớp bình thường, đêm về cô đến nhà tôi.
          Bàn bè thường hỏi, vì sao tôi không kiếm một cô bạn gái như thói thường mà lại đi bao một con đĩ làm tình nhân? Ha ha, tôi nghĩ có khi những con đàn bà miệng leo lẻo ái ái ân ân nói yêu tôi, đâu đã chắc gì thực tế được như Hạ Âu: Em đã nói rõ rồi, em cần tiền. Và Hạ Âu câu đầu tiên nói với tôi là: “Thưa ông, em có thể ngủ với ông không?”. Đấy, nói trắng ra luôn!
          Đó là bốn năm trước, hôm đó tôi với vài người đồng nghiệp đi tiêu khiển ở một quán bar tên là Yêu Lục. Hạ Âu quần bò, khoác ba lô kiểu học sinh bình thường, đến trước mặt rôi, và đã nói với tôi câu nói đó.
          Khi nói, cô ấy nhìn chằm chằm vào mặt tôi
-         Cái gì?
Tôi tưởng tôi nghe nhầm, cho dù lúc đó quán bar đang bật
nhạc đồng quê nhè nhẹ.
-         Em… em có thể ngủ với ông.
Cô ta nhắc lại, âm sắc kiên định hơn mọi tưởng tượng.
Mấy thằng bạn giời đánh, thường ngày vẫn sợ gầm trời không ai biết làm loạn, bắt đầu ồn ào lên, tới tấp chỉ trích Hạ Âu đáng lẽ nên ngủ với một người một đêm, thậm chí có người bắt đầu vuốt lên mặt cô, xoa ngực cô.
Hạ Âu sợ hãi, song không bỏ đi, không né tránh, cứ nhìn tôi thôi.
-         Cô bao nhiêu tuổi rồi? Cô vị thành niên à?
Nhìn cái thân hình nhỏ bé phát dục chưa lấy gì làm đầy đủ của cô, tôi không khỏi nghi ngờ. Nhưng đôi mắt của cô quá đẹp, màu da trằng thấm từ trong ra ngoài mang một vẻ cuốn hút khó tưởng tượng nổi.
Khi lớn hết, chắc chắn cô ta sẽ là một vai ra trò đây.
-         Em đã 16!
Cô ta nói khẽ.
-         Bé thế thôi á? Cô làm nghề gì?
Xem ra cô ấy có vẻ không thể làm nổi cái nghề làm đĩ!
-         … Làm đĩ!
Chỉ đến lúc nói câu này, cô mới tỏ rõ vver rúm ró.
-         Cô cần tiền à? Tuổi còn bé thế này mà không chịu học hành.
Chút lý trí còn tồn tại trong tôi đã lên giọng giáo huấn cô, và chăng tôi muốn nói thêm vài câu mà. Nhưng khi nhìn vào đôi đồng tử nông và trơ, tôi thấy tôi đã nhâm tưởng mình thông minh, cái nhìn kia bình thản, tự nhiên, như đang hỏi ý kiến người lãnh đạo một vấn đề gì đó.
Sau đó tôi mang cô ta về nhà, nhưng không giữ lại qua đêm. Làm xong chuyện kia, cho cô ta năm trăm tệ, thả cô ta đi.
Tôi thừa nhận tối đó khi tôi bảo cô ta đi ra, ánh mắt lưu luyến của cô ta làm tôi hơi có ý tiếc, nhưng tôi vẫn lạnh lùng đóng sập cửa chính, dặn chính mình: “Cô ta chỉ là một con đĩ” để an ủi nỗi ân hận cứ day dứt mãi trong tôi
Một con điếm non kì dị. Tôi cười đau khổ với tôi, trần đời này cái chó gì cũng có đủ rồi, gặp càng nhiều, thì thành thục càng nhanh thôi mà.
Nhưng tôi không thể ngờ rằng, trong hai năm sau, tôi gặp lại cô ấy, và hứa, bao nuôi cô ấy hai năm, hai năm đó nếu cần thì ở luôn tại nhà tôi, mỗi tháng rôi cho cô ấy bốn nghìn tệ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-04 05:23:45tomochan_kenchan>
Chương 2: Người tình của tôi
 
Lần sau tôi gặp lại Hạ Âu, là mùa hè hai năm sau. Khi đó tôi vừa chia tay người yêu, tôi cảm thấy những gì mà người phụ nữ cần thì tôi vĩnh viễn chẳng bao giờ có thể trao. Sau khi chia tay có một thời gian rất ngơ ngác, tôi biết đó là nỗi trống trải.
Hai năm nay công việc của tôi vẫn dậm chân tại chỗ, làm tôi bắt đầu bất mãn. Tiền và những đêm thành phố bao bọc kín mít những mê mỏi của tôi.
Lái xe chạy vô định trong thành phố, nghĩ ngợi lung tung. Tôi nghĩ tôi, mặt mũi sáng sủa, nhưng nhìn thật sâu vào bản chất thì tôi cũng chỉ là một người nghèo trong một xó xỉnh của thành thị. Và tôi giống hệt như mọi thanh niên thành đạt ở thành thi, nghèo đến mức chỉ còn lại mỗi tiền bạc, và đầy những lý do hận đời chất chứa trong lòng.
Mùa hè năm đó thực sự là oi ả, toi bất máy lạnh, để quên được cái không khí nồng nực ngoài của kính xe. Khi xe tôi lướt qua cổng trường đại học C, tôi bắt gặp Hạ Âu. Khi nhận ra cô nàng, tôi lặng lẽ, dừng xe gần cô.
Tôi đã hiểu vì sao cô em mang tên Hạ Âu, khi cô ấy đứng dưới ánh mặt trời, nghiêng gương mặt bị nắng chiếu hồng, đứng yên ở phía ấy, hoàn toàn giống như một làn gió thanh tân giữa trưa nồng. Tất nhiên là lúc đó tôi còn chưa biết tên cô ta.
Tóc đã dài hơn xưa chút, mặt không khác, thân thể đầy đặn hơn vài phần, đường nét hấp dẫn song dáng vóc vẫn thanh mảnh như xưa. Tôi phát hiện ra suốt hai năm nay, tôi luôn khao khát đôi mắt kia, đôi mắt vô tình liếc tôi một lần, vẫn là sức cuốn hút ma muội và trong trắng ấy.
Con đĩ này biết chăm chút cho phong cách, giữ gìn khí chất, ít nhất cũng chẳng ai nhìn ra cô nàng làm cái nghề gì.
Sau độ mười phút, một người đàn ông trung niên bước tới, người đàn ông không rõ mặt nhét cho cô ta một gói gì đó, rồi đi. Tôi bỗng dưng khó chịu với chút lưu luyến của ông ta lúc bỏ đi.
Tôi xuống xe đi về phía cô em:
Hi! Cô em, hy vọng em còn nhớ ra tôi.
Tôi ác ý nghiến hai chữ “cô em” một cách vừa tàn nhẫn vừa rõ rành.
Cô em vừa nhìn tôi đã nhận ra ngay:
Ồng à? – Nói rồi cô em định đi.
Nhưng rôi gọi cô ta lại.
Em đang làm gì? – Tôi hỏi thừa câu này, vì tôi thấy cô em đang đi vào cổng trường đại học C.
Làm đĩ!
Cô nàng đáp, có vẻ bất cần hơn so với hai năm trước.
Tôi cảm giác tôi bỗng giận dữ vô cớ:
Mẹ bố mày, mày làm đĩ cái gi? Tao còn chưa gặp con đĩ nào vừa xấu vừa mất dạy như loại mày!
Cô nàng rõ ràng khựng lại một chút, rồi nàng cười. Đáng phải nhắc là Hạ Âu rất ít cười, nhưng khi nàng cười, như bông bồ công anh bị gió thổi tan, sẽ bay tới khắp nơi nơi.
Thế thì tôi là một con đĩ không yêu nghề. Còn gì nữa không? Tôi phải vào trường đây.
Gượm đã, thế… người đàn ông lúc nãy là ai đấy?
Hỏi xong rôi thấy mình ngu quá.
Sao anh không nghĩ đấy là bố tôi?
Cô nàng nói, mặt thản nhiên lạnh lùng. Vậy mà tôi tưởng nàng cười giểu - chứ tôi tưởng đĩ là phải thế nào nữa đây?
Cô tên là gi?
Hạ Âu.
Ờ, Hà Âu – Tôi ngẫm nghĩ giây lát – Giai của cô cho cô bao nhiêu tiền?
Ông ta không phải giai đang bao tôi, ông ta chỉ như là chủ nhà. Lúc nayc ông ta cho tôi hai vạn.
Tôi tuyệt vọng đến tận cùng, liệu ai tưởng tượng được một thiếu nữ xinh đẹp như một đóa hoa, đứng dưới nắng sáng, dáng vóc thanh nhã và thuần khiết trong chiếc áo sơ mi và quần bò lại có thể thản nhiên mô tả việc trao đổi dục vọng xác thịt và tiền bạc với một người đàn ông như thể chỉ khen: “Em hôm nay nhìn thầy một chiếc váy rất đẹp!”.
Tôi thực ra lại hy vọng cô nàng chỉ sống và nghĩ đúng với lứa tuổi thanh xuân của nàng.
Tôi sẽ bao cô!
Câu này không phải một lời chót lưỡi, và kỳ cục sao, hẳn âm điệu và gương mặt tôi lúc đó có lẽ đã đầy chờ mong.
Tốt thôi!
Cô ta nói, mặt lạnh te, không chút cảm xúc.
Sau đó cô ấy thuộc về thôi, trong thời gian hai năm.
Tôi phấn hứng tới mức, thậm chí đã quên không dắt cô ta đi khám xem có bệnh kín hay không.
Nhưng cũng chỉ vài hôm sau tôi phát hiện tôi đã mang về một con sextoy bơm không khí, không biết rên rỉ trên giường, mà thật như một con câm chỉ biết cắm mặt nấu cơm, pha trà.
Một chiều tan sở, về là thấy Hạ Âu, sấp trên bàn đờ đẫn, lằng lẽ cắm ánh mắt vào bát thức ăn trên bàn, không hiểu đang ngẫm nghĩ cái gì, cũng không biết có vui thích gì không. Tôi phải to giọng nhắc:
Này, tôi về mà ngay cả đôi dép đi trong nhà cô cũng không thèm mang cho tôi sao?
Thế là cô nàng mới vội vã đi tìm cho tôi đôi dép lê.
Hạ Âu là một cô giá ngoan, kêu thức ăn nhạt bèn đi bỏ muối; than mệt mỏi sẽ đấm lưng cho tôi. Nhưng có điều cô không thốt một lời. Cái “ưu diểm” không thốt ra âm thanh của cô cũng được biểu lô ra trên giường, đấy là nơi duy nhất mà tôi mãi vẫn không thể chịu đựng được cũng như là nơi duy nhất cô tỏ ra bướng bỉnh.
Hạ Âu, em đừng cắn môi nữa, ngoan nào, thả lỏng cơ thể nào! – Tôi dẫn dụ.

Vẫn không nói, mặt trơ bì. Cô thường làm cho tôi cụt hứng, chỉ thiếu điều bị liệt dương.
Có lúc công việc bận rộn, ngồi trước màn hình máy tính mãi đầu óc tôi quay cuồng, nhưng ngắm cô ấy một cái lòng tôi cũng bình yên lại. Khi tôi ở nhà, cô ấy luôn như chú chim thanh tĩnh, đậu nhẹ bên tôi, tôi đoán cô ấy ngồi bên tôi là để chờ mắt tôi nhìn sang, bởi mỗi khi tôi nhìn cô ấy, cô ấy đều lặng  lẽ nhìn lại. Cái nhìn lướt từ đôi mắt đẹp lặng im của cô, không gợn thoáng dục vọng nào, kỳ lạ sao làm tôi như đang ngắm bức tranh phong cảnh và long trùng xuống. Có lần tôi tưởng chúng tôi là đôi vợ chồng sau cưới đã mười năm chung sống.
Tôi thường ôm lấy Hạ Âu, nửa đàu nửa thật đe: “Giờ em là của tôi rồi, không được pháp nghĩ đến người đàn ông nào khác. Hai năm ở bên tôi, em chỉ là của riêng tôi!”. Hạ Âu thường chỉ nhìn tôi. Im lặng.
Nhưng tôi hiều tôi không bao giờ thích cô ấy, chỉ vì cô ấy làm gái. Đối với cái nghề đĩ điếm, tôi không khinh cũng chẳng tôn trọng. Tôi không phí chút tình cảm nào với nó.  
 
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 3: Mẹ vợ
 
Lần tôi thấy Hạ Âu cười nhiều nhất, đó là vào dịp sinh nhật cô ấy.
Tối hôm trước tôi đang ngồi soạn văn bản trên máy tính, Hạ Âu rửa bát cong, kéo ghế đến ngồi kề tôi.
Mấy hôm trước tôi mua cho cô cái váy trắng mặc ở nhà, đây là món quà đầu tiên tôi tặng cô, khi cô ấy đón lấy cái váy tầm thường ấy, cô ấy đã cười, cô chỉ mỉm miệng,  nhưng mặt hân hoan. Rồi sau đó cô ấy liên tục mặc nó, cô như thể một bông hoa gạo trắng bay lang thang trong căn phòng. Trông cô có vẻ nữ tính hơn cả lúc trước.
Thì tôi đã nói, cô ấy tiềm ẩn sự quyến rũ.
Khi đó cô đang mặc chiếc váy này, cô cách tôi một khoảng vừa đủ để tôi nhận thấy hương thơm phụ nữ trên cơ thể cô, thoáng qua. Tôi thấy tôi khó mà tập trung làm việc được nữa, quay sang liếc cô một cái, vốn cái nhìn của tôi đầy trách móc, bỗng dưng gặp đôi đồng tử long lanh cười.
Hạ Âu đang cười, tôi thốt nhiên cảm giác mùa xuân tràn ngập căn phòng, với cỏ hoa lãng đãng xao động.
Nỗi khó chịu tiêu tan hoàn toàn.
- Em cười à, Hạ Âu?
- Vâng.
Cô đáp, còn gật đầu thơ trẻ, vô vùng đáng yêu.
- Lạ thật đấy, nói xem nào, cái gì làm em vui?
- Từ ngày mai, em đủ tuổi kết hôn rồi! - cô nói
Ngày mai cô ấy có thể kết hôn? Nghĩa là sao? Hạ Âu quen thói lấp lửng.
- Mai em tròn hai mươi.
Cô ấy đáp nhẹ, cười, tôi lại có thể cảm thấy cái cười hiếm hoi rung động lòng người.
Tôi không muốn nói tiếp câu chuyện của cô, vì, chẳng lẽ bạn thích nói chuyện cưới xin với một con đĩ hai mươi tuổi sao?
- Ờ, à, tốt đấy, lớn rồi còn gì. Hạ Âu, nói xem, thích quà gì nào?
Phụ nữ nói với bạn về sinh nhật của họ, lại với mắt nhìn chờ mong thế kia, hẳn đều có hàm ý về quà tặng. Hạ Âu là người phụ nữ thực tế và không vòng vo.
- Em đòi, thì anh sẽ cho chứ?
Tôi kinh nhạc nhìn người phụ nữ đang nghi ngờ kia, đôi đồng tử như thủy tinh nhìn tôi với cái nhìn trong veo của con trẻ.
- Không, phải xem em đòi gi. Bởi tôi rốt cuộc cũng chỉ là một người làm thuê cho người khác. Không thể cho em nào nhà nào xe... - Tôi ngẫm nghĩ, kết hợp với lời nói trước đó của cô ấy, thấy rất buồn cười, lẽ nào cô ấy đòi tôi cưới? - Tất nhiên, tôi càng không thể hứa hẹn với em những gì xa xôi hơn thế!...
- Em muốn ngày mai anh cùng em đi thăm một người, với tư cách là bạn trai em. - Cô ấy nói rành rọt.
Tôi đang suy xét, nghĩ mãi không hiểu cô ấy định làm gì. Với tôi, cô ấy là người phụ nữ khó hiểu nhất.
- Ngày mai vừa hay anh cũng không phải đi làm!
Tính hết cả rồi, xem ra cô ấy đã chuẩn bị từ lâu. Tôi nhìn cô đề phòng:
- Đi thăm ai?
- Mẹ em!
Ngày hôm sau, tôi ăn mặc tề chỉnh y như đi gặp mẹ vợ thật, sơ mi trắng, cài kẹp ca-vát nạm vàng, bộ vét xịn đắt tiền được chính tay Hạ Âu là phẳng phiu, đôi giày bóng láng không hạt bụi.
- Mẹ em tinh đời lắm! - Hạ Âu nhắc nhở tôi.
Hạ Âu cũng mặc tuyệt đẹp, mỗi cử chỉ của cô đều toát lên một sự trẻ trung.
Chúng tôi đẹp như một đôi kim đồng ngọc nữ, lên xe, với bao ánh mắt nhìn của mọi người.
Khi tôi lái xe, thỉnh thoảng nhìn sang Hạ Âu ngồi bên, thấy  cô ngó hoài qua cửa kính xe, chả nói câu gì, chỉ chiếu vào trong mắt tôi một dáng đẹp. Tôi lại bắt đầu mơ mộng, tưởng đâu như tôi đang dắt cô dâu mới về thăm nhà.
Toi vốn tưởng mình chỉ là miễn cưỡng chiều, bỗng đâu ngờ trở nên hài lòng thế.
Xe chạy chừng nửa tiếng thì tới.
Thì ra gia đình Hạ Âu đâu có nghèo khổ gì, ít ra thì khu biệt thự giữa hoa viên mà mẹ Hạ Âu ở là thứ mà tôi cũng không thể mua cho bố mẹ tôi. Tôi liếc nhìn Hạ Âu, cô gái bao tên gọi là Hạ Âu này vì sao luôn có gì đó khó hiểu.
Nực cười nhất ở chỗ, khi Hạ Âu bấm chuông tầng mười sáu, và giây phút đó thật kỳ quặc, tôi bỗng toát mồ hôi. Trước đây đã bao giờ tôi phải đi diện kiến các bậc phụ huynh của bồ đâu, đã gần ba chục tuổi đầu rồi, tôi không thể phân tích rõ vì sao lần này, giả vờ làm vệ sĩ cho "nàng" mà lại hồi hộp lo lắng thế.
Cửa mở.
- Ôi, Baby của mẹ đã về rồi! Để mẹ ngắm con nào. ôi sao mà gầy thế này! Baby, lần trước mẹ bảo mang chìa khóa rồi cơ mà? Sao lần nào con cũng bắt mẹ mở cửa? Baby, ở trường con thế nào?
Tôi đứng sững ở cửa, tròn mắt nhìn người phụ nữ vừa mở cửa đã ôm chầm lấy Hạ Âu, vừa nói cả tràng không ngừng vừa đỡ giúp Hạ Âu xách túi vào nhà. Hạ Âu cũng nghiêng vào lòng mẹ, cười không nói gì, cười theo cách tôi chưa từng được thấy, vừa ngọt ngào vừa nũng niu, nửa thân thiết nửa hờn dỗi, thiết tha vô bờ.
Người phụ nữ gọi Hà Âu là Baby chỉ là một người mẹ bình thường, ôm con gái trong lòng âu yếm dỗ dành.
Tôi mắt ướt, tôi ngơ ngác, Hạ Âu là một con đĩ.
Không nói ra được cảm giác khi bạn nhìn thấy một con đĩ trăm chồng không liêm sỉ, khi về nhà giữa tình yêu gia đình... mà có lẽ khắp cả gầm trời này, có lẽ chỉ có mẹ cô ấy dám yêu cô ấy vô bờ bến như thế.
Người phụ nữ gọi Hà Âu là Baby, trạc ngoài bốn mười một chút, phong thái cao quý, có điều trắng xanh, và rất gầy, trán cao, tóc hơi mỏng... Lúc này bà có vẻ nhân từ của một người mẹ. Tôi nghĩ đôi mắt Hà Âu hoàn toàn được di truyền từ mẹ, đẹp ma mị. Chỉ có đồng tử của Hạ Âu với cái nhìn ngây thơ làm người ta cảm thấy thanh thản là có phần nổi bật hơn mẹ.
- Thôi đi mà mẹ, còn có khách nữa! - Hạ Âu lúc này mới kéo tôi ra trước - Đây là anh Bân!
Người phụ nữ lúc đó mới để ý thấy tôi, ánh mắt ngay lập tức cảnh giác cao độ.
- Cháu chào bác! Cháu là Hà Niệm Bân - Tôi giống một quý ông, vội vã gập lưng cúi chào, nơm nớp lo không được người ta quý mến.
- Ồ.. tốt quá, Bân à? - Bà ta đưa mắt nhìn Hạ Âu - Anh là...
- Mẹ, anh ấy là bạn trai của con - Cô ấy nói với vẻ như thật.
- Bạn trai? - Ánh mắt lo lắng của bà làm tôi bứt rứt.
- Vâng mẹ ạ, anh ấy đã cầu hôn với con. Chờ con tốt nghiệp xong chúng con sẽ kết hôn - Hạ Âu nói, hơi mỉm cười.
Tôi cứ như bị một cú đánh vào đầu. Đính hôn? Với Hạ Âu? Nghĩ đi nghĩ lại toàn là tội.
- Ôi, đính hôn rồi? - Đôi mắt của mẹ cô thoáng chốc đã mang một vẻ hiền hậu chưa từng có, nhanh chóng trở nên quen thuộc như vẻ hiền từ yêu thương tôi hay gặp trong mắt mẹ tôi.
- À, ồ, vâng, thì là... cháu rất yêu Hạ Âu nhà bác - Đối diện người mẹ hiền từ này, tôi chả biết nên nói gì. Trong lòng tôi thầm nghĩ, chờ về nhà phải chỉnh cho Hạ Âu một trận mới được, tôi lắp bắp nói.
- Ôi, tốt quá, trời ơi tốt quá, vào nhà vào nhà mau lên! - BÀ dịu dàng kéo tôi vào nhà, sau đó bắt đầu trở nên bận rộn.
Mang hoa quả tới, rót trà, lấy đồ uống và bia... như thể chỉ tiếc không mang tất cả mọi thứ có thể ăn được trong nhà ra đãi.
- Hạ Âu! - Bà gọi có phần nghiêm khác - Sao con cứ đứng đực ra đấy mà cười? Mau gọt cho Bân trái táo! Thật là cái đồ, lớn rồi còn... Ôi, con gái đúng là lớn thật rồi, lớn lên.. rồi cũng phải... - Vừa nói bà vừa đi vào bếp.
Tôi nhìn "nhạc mẫu" đi vào bếp, tôi liền thay đổi nét mặt, định nghiêm khắc mắng cho cô ta một trận, sao lại nói lăng nhăng lừa cả bậc cha mẹ. Nhưng khi tôi quay ra, nhìn thấy hạ Âu đang gọt táo, một giọt nước mắt long lanh tràn ra từ cái nhìn của cô ấy.
Hạ Âu dường như không khóc. Tổng cộng tôi có ba lần nhìn thấy nước mắt của Hạ Âu. Đây là lần đầu tiên, lần thứ hai là khi mẹ cô qua đời, lần thứ ba là kết thúc của câu chuyện này.
Nước mắt của Hạ Âu, chảy dài theo gò má trắng trong veo của cô, mỗi giọt lăn nhanh như đang bay. Tôi đã quên tôi định mắng, đứng lặng không biết phải làm gì.
Đúng lúc tôi bó tay, may mẹ cô xuất hiện, vừa thấy con gái khóc liền vội hỏi lý do.
- Mẹ, Bân bắt nạt con!
Vốn tôi cung muốn biết vì sao cô khóc, cũng đang chờ câu trả lời, ai ngờ nghe cô chỉ vào tôi, anh mắt mẹ cô cũng hướng về tôi theo ngón tay nhỏ bé xinh xẻo kia.
Lúc đó thật lòng ngượng quá, thầm trách Hạ Âu tính đồng bóng. Tôi đứng thộn ra không biết làm sao.
- Hà, Bân bắt nạt con à?
- Vâng, người ta gọt táo xong rồi lại bảo không ăn, đòi ăn lê! Nhưng mà người ta đã gọt táo xong mất rồi!
Tôi cuống, thật tôi có thấy cô nàng đưa táo cho tôi bao giờ đâu.
- Dào ôi, Baby đừng có bướng nữa! Mẹ cứ tưởng là chuyện gì to tát lắm, con bé này! - Mẹ cô trut hơi thở nhẹ nhõm. Quay sang tôi, bà cười - Hà hà, Bân này, cháu đúng là đã chiều chuộng đến làm hư con bé Hạ Âu nhà chúng tôi rồi, trước nó có viết nũng nịu đâu. Ha ha, tốt với nó là đúng, nhưng có lúc đừng chiều quá. Cháu xem, nó đang nhiễu sự kìa!
- Mẹ! - Hạ Âu nhấm nhứ, giọng đầy xấu hổ.
Tôi giờ đã hoàn hồn, nói tiếp lời:
- Dạ vâng, hồi mới đầu cháu thấy cô ấy bé bỏng, ngoan ngoãn, cháu nuông vài tháng, mà giờ sắp cưỡi lên tận cổ cháu rồi đấy. Bác cứ yên tâm, sau này cháu sẽ tốt với Hạ Âu, nếu em ấy không thay đổi, cháu sẽ chiều theo em, cho em bướng cả đời. Đến khi già, vẫn còn nũng nịu với cháu.
Nói xong tôi nghĩ, mình diễn kịch chẳng tệ. Tôi nhìn Hạ Âu, nước mắt cô ấy còn chưa khô trên má, xem ra không ngờ tôi nói thế, cô ấy có vẻ kinh ngạc. Nhưng chỉ một giây thoáng qua, cô ấy trở nên cảm động vô chừng.
Mẹ cô tin, nói vài câu rồi lại chui vào bếp.
Tôi nhìn Hạ Âu, cô nhìn tôi cười, đúng là tôi càng lúc càng không hiểu nổi.
Hạ Âu nhắc khẽ tôi đi giúp mẹ cô làm cơm. Tôi nói được rồi, tôi vào bếp. Lúc tôi đứng dậy, Hạ Âu nói thật khẽ và thật tran trọng:
- Cảm ơn anh!
Cô ấy nói, giọng nhẹ và mềm, âm sắc chân thành.
Tôi vào bếp. Nói thật tôi cũng không phải là biết nấu ăn lắm, nhưng trước đây về nhà tôi toàn sán vào cạnh mẹ, thường xuyên giúp mẹ nhặt rau vo gạo lặt vặt. Cho nên công việc trong nhà bếp với tôi quá quen thuộc. Tất nhiên, đó là chuyện hồi mẹ tôi chưa qua đời.
- Bác để cháu giúp! Có cái gì cần cháu làm không ạ?
- Ôi, cần cháu làm cái gì á, chỉ cần chờ làm xong, cháu ăn nhiều hơn vài bát là quá tốt rồi! - Sao câu nói này hệt như của mẹ tôi. Tôi nhớ ngay đến mẹ, suýt bật  một tiếng thưa mẹ.
Tôi bắt đầu làm một món lặt vặt gì đó, cố đẻ không bị tay quàng chân vướng, trong lúc đó nghe bà kể đi kể lại - Hạ Âu là cô gái ngoan... Nó ngoan từ tấm bé... Tôi không nói, chỉ đôi khi thành thực vâng.
Bà đang nói đến chuyện dạo này thường đau bụng, tôi nghĩ liền đến thứ thuốc tốt chữa đau bụng của cha tôi ngày xưa, tôi nói lần sau sẽ mang thuốc tới. Bà cảm động nhìn tôi, dường như sắp rơi lệ. Khi đó, tôi phát hiện ánh nhìn thật thà của bà sao giống hệt cái cách mà Hạ Âu nhìn tôi.
Không hề thấy mặt đàn ông, cũng không nghe Hạ Âu nhắc gì về cha cô. Tôi thương cảm nghĩ, có lẽ gia đình này không hào nhoáng thật như bề ngoài.
Cơm canh cũng không có gì đặc biệt, song tôi ăn liền ba bát lớn, mẹ Hạ Âu vui tới mức khuôn mặt hồng sáng lên, chả ngại ngùng gì mà khen ngợi ngay trước mặt tôi.
Giữa câu chuyện bà đã hỏi đến nghề nghiệp của tôi. Chưa kịp trả lời, Hạ Âu đã cắt ngang, vội vã.
- Mẹ, sao mẹ luôn hỏi cái ấy, cứ làm như nhà mình thì thế lực lắm ấy!
- Ừ, được rồi, thì không hỏi. Này Bân, ăn thêm thịt đi! Cháu mà béo hơn chút nữa thì tốt! - Nói đoạn gắp sang tôi một gắp thịt đầy.
Tôi nuốt chửng.
Tôi lạ ngay chính bản thân tôi. Đúng ra thì tôi đang làm trong cho một công ty liên doanh có quy mô và ảnh hưởng khá lớn, lại thuộc tầng lớp lãnh đạo cà vạt kẹp kim vàng, trước đây đó là những thứ làm tôi tự hào. Vậy mà sao Hạ Âu vội vã không để tôi nói ra? Tất nhiên tôi cũng chẳng cần khoe khoang trước mặt mẹ Hạ Âu làm gì, tôi chỉ muốn nói cho nó tốt đẹp chút, cho bà vui lòng, cảm thấy con gái mình không chọn lầm người. Nhưng Hạ Âu không muốn cho tôi nói, tôi cũng không nói thêm.
Ăn xong, Hạ Âu đòi về, thấy rõ bà mẹ không muốn rời con, mà cũng chỉ nói - Sao về sớm thế, không nghỉ ngơi thêm đi? - Khi Hạ Âu không đồng ý, bà chẳng nói gì nữa.
Bà lưu luyến tiễn chúng tôi xuống gác, Hah Âu bảo, mẹ, mẹ lên đi! Bà bảo, thôi con về.
Xe chạy đã xa, sau khúc quành, kính chiếu hậu của tôi còn phản quang bà đứng ở đó, kiễng chân nhìn theo phía con.
- Em nên ở bên mẹ em nhiều hơn, mà cũng đâu có xa - Tôi nói khẽ, Hạ Âu giờ đã quay về nét mặt lạnh lùng thờ ơ quen thuộc.
Cô ấy cúi đầu, chả nói gì. Tôi cũng không hỏi  nữa, tôi không muốn truy cứu ra những chuyện tôi chưa hay. Tôi nghĩ cũng chả cần.
Khi xe sắp chạy vào trung tâm thành phố, Hạ Âu đột ngột kêu tôi quay đầu xe.
- Quay lại, quay lại chỗ vừa rồi! - Cô nói vội vã, có vẻ ra lệnh.
Tôi nhìn cô lạnh lùng.
- Ồ, thì là, em xin anh quay xe lại, được không?
 
Đăng nhập để trả lời
0