Cảm ơn anh đã làm cho em một bài thơ rất hay! Em rất thích....nhưng anh ạh! Có lúc nào làm được những điều này không? đứng trước mọi người, có lẽ em đã sống được như vậy, hòan hảo hơn....nhưng khi chỉ còn một mình em.......em không biết phải làm gì?
Em bất hạnh! Em tự nhận thấy mình là một người bất hạnh! Bố em mất khi em còn nhỏ. Gia đình em thì phức tạp lắm! Thế là em chỉ có một mình. Cho đến một ngày, người đó xuất hiện, cho em niềm tin, một niềm hp mà từ trước đến giờ em không thể có?!!!!!!!!Em coi người đó như là người thân của em vậy. Mỗi khi buồn, em chỉ có thể nghĩ về " người" và tự nói với mình là phải mạnh mẽ hơn. Nhưng " người" đã ra đi. Người abỏ xa " người"em sẽ hp. "người" chỉ toàn mang đến bất hạnh cho em àm thôi...........
Em bất hạnh! Em tự nhận thấy mình là một người bất hạnh! Bố em mất khi em còn nhỏ. Gia đình em thì phức tạp lắm! Thế là em chỉ có một mình. Cho đến một ngày, người đó xuất hiện, cho em niềm tin, một niềm hp mà từ trước đến giờ em không thể có?!!!!!!!!Em coi người đó như là người thân của em vậy. Mỗi khi buồn, em chỉ có thể nghĩ về " người" và tự nói với mình là phải mạnh mẽ hơn. Nhưng " người" đã ra đi. Người abỏ xa " người"em sẽ hp. "người" chỉ toàn mang đến bất hạnh cho em àm thôi...........
Thành phố nào nhớ không anh?
Nơi chúng mình tìm phút êm đềm
Thành phố nào vừa đi đã mỏi
Đường quanh co quyện gốc thông già
Chiều đan tay nghe nắng chan hòa
Nắng hôn nhẹ làm hồng môi em
Mắt em buồn trong sương chiều..
Anh thấy đẹp hơn..
Nơi chúng mình tìm phút êm đềm
Thành phố nào vừa đi đã mỏi
Đường quanh co quyện gốc thông già
Chiều đan tay nghe nắng chan hòa
Nắng hôn nhẹ làm hồng môi em
Mắt em buồn trong sương chiều..
Anh thấy đẹp hơn..