📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Nỗi buồn không tên.......

42 trả lời, 6.553 lượt xem — Trang 2 / 2
Cảm ơn anh đã làm cho em một bài thơ rất hay! Em rất thích....nhưng anh ạh! Có lúc nào làm được những điều này không? đứng trước mọi người, có lẽ em đã sống được như vậy, hòan hảo hơn....nhưng khi chỉ còn một mình em.......em không biết phải làm gì?
Em bất hạnh! Em tự nhận thấy mình là một người bất hạnh! Bố em mất khi em còn nhỏ. Gia đình em thì phức tạp lắm! Thế là em chỉ có một mình. Cho đến một ngày, người đó xuất hiện, cho em niềm tin, một niềm hp mà từ trước đến giờ em không thể có?!!!!!!!!Em coi người đó như là người thân của em vậy. Mỗi khi buồn, em chỉ có thể nghĩ về " người" và tự nói với mình là phải mạnh mẽ hơn. Nhưng " người" đã ra đi. Người abỏ xa " người"em sẽ hp. "người" chỉ toàn mang đến bất hạnh cho em àm thôi...........
Thành phố nào nhớ không anh?
Nơi chúng mình tìm phút êm đềm
Thành phố nào vừa đi đã mỏi
Đường quanh co quyện gốc thông già

Chiều đan tay nghe nắng chan hòa
Nắng hôn nhẹ làm hồng môi em
Mắt em buồn trong sương chiều..
Anh thấy đẹp hơn..
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-20 07:29:40Ngô Như Quỳnh>
Có lúc nào........
Có lúc nào trong giấc mơ em
Em sẽ sống với bình minh hạnh phúc
Không nước mắt không tình yêu nguội lạnh
Không bóng hình nhưng nhức một miền yêu
 
Có lúc nào em sẽ khóc một lần
Trước mọi người em tỏ ra mạnh mẽ
Nhưng cái mẽ ngoài làm em như thể
Đau xót hằng đêm trong những cơn mê
 
Có lúc nào em sống thật với chính mình
Khóc và cười với mọi người thành thật
Sống giữa cuộc đời đầy lừa lọc
Phải làm sao để mình được là mình?
 
Làm sao đây để vứt bỏ tình cảm của mình
Để quay về - một con người lãnh đạm
Để được thờ ơ khi hoàng hôn đỏ rực
Chở niềm yêu về xa thẳm cuối trời.
 
 
 
Thành phố nào nhớ không anh?
Nơi chúng mình tìm phút êm đềm
Thành phố nào vừa đi đã mỏi
Đường quanh co quyện gốc thông già

Chiều đan tay nghe nắng chan hòa
Nắng hôn nhẹ làm hồng môi em
Mắt em buồn trong sương chiều..
Anh thấy đẹp hơn..
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-21 08:13:09Ngô Như Quỳnh>
" Hãy hạnh phúc nghen em! "

Ừh! Thì lá cũng phải xa cành
Như người đi chẳng thể nào trở lại
Vậy mà ta cứ chờ mong mãi
Hy vọng nhiều rồi lại khóc đơn côi
 
Ta mải miết chờ đợi gì xa xôi
Về những kỉ niệm của một thời xa vắng
Dấu nước mắt sau nụ cười cay đắng
Anh nói với ta rằng:"hãy hạnh phúc nghe em"
 
Ừh! nếu có thể ta muốn hạnh phúc thêm
Vui vẻ nữa, cắt nỗi buồn trăm mảnh
Ngắm trăng đêm ngồi một mình thơ thẩn
Về những vì sao lấp lánh trên bầu trời
 
Hóa bông quỳnh hương,tô điềm cho đời
Nhấp chén đắng để thấy đời đẹp đẽ
Hát khúc ca gọi xuân về lặng lẽ
Ướp thêm hương cho quỳnh mãi xuân tươi
 
Vậy mà sao vẫn buồn vẫn chơi vơi
Chơi vơi chán trong cùng cực tuyệt vọng
Lời anh nói như một câu cổ vọng
Cứ vang lên trong tiếng dế ru tình.
 
 
 
Thành phố nào nhớ không anh?
Nơi chúng mình tìm phút êm đềm
Thành phố nào vừa đi đã mỏi
Đường quanh co quyện gốc thông già

Chiều đan tay nghe nắng chan hòa
Nắng hôn nhẹ làm hồng môi em
Mắt em buồn trong sương chiều..
Anh thấy đẹp hơn..
Đăng nhập để trả lời
0
Hãy.........
 
Hãy khóc đi em hãy khóc một lần
Mang hơi ấm thổi hồng đôi má đỏ
Thổi cái gió lạnh của đêm đông đầy gió
Cái trưa hè của lá đỏ xốn xang
 
Hãy trút đi em để dạ bớt ưu phiền
Cho sự sống căng tràn lên đôi mắt
Cho nụ cười tươi xinh không còn héo hắt
Để bình minh mang cái ấm an lành.
 
 
 
 
Thành phố nào nhớ không anh?
Nơi chúng mình tìm phút êm đềm
Thành phố nào vừa đi đã mỏi
Đường quanh co quyện gốc thông già

Chiều đan tay nghe nắng chan hòa
Nắng hôn nhẹ làm hồng môi em
Mắt em buồn trong sương chiều..
Anh thấy đẹp hơn..
Đăng nhập để trả lời
0
Gọi " nhớ " quay về!
Tặng Yến và Khánh! Chúc hai người mãi mãi hạnh phúc!
 
Trong đêm tối
Em hỏi một vì sao
Sao sáng trên cao một mình và đơn lẻ
Sao có nhớ ánh trăng rằm lặng lẽ
Trên bầu trời rộng mở một miền yêu
 
Còn em thì day dứt với tình yêu
Có nỗi nhớ cồn cào, nhức nhối
Có một không gian trầm tư mỗi tối
Để đêm nay em hỏi ánh sao trời
 
Sao có nhớ anh cho dạ bồi hồi
Nghe gió khẽ thổi luồn qua kẽ lá
Nghe nhớ thương qua từng câu thơ lạ
Mơ hồ, xa xăm em gọi " nhớ " quay về!
 
Thành phố nào nhớ không anh?
Nơi chúng mình tìm phút êm đềm
Thành phố nào vừa đi đã mỏi
Đường quanh co quyện gốc thông già

Chiều đan tay nghe nắng chan hòa
Nắng hôn nhẹ làm hồng môi em
Mắt em buồn trong sương chiều..
Anh thấy đẹp hơn..
Đăng nhập để trả lời
0
           GỌI HẠNH PHÚC!
 
Mỗi người đều có cõi riêng
Để mang hoang lạnh ưu phiền trải gieo
Từ sang giàu đến hèn nghèo
Cũng mưu hạnh phúc cầu kèo yêu thương
Giấc mơ đôi lúc hoang đường
Nhưng trong đau khổ lại mường thượng yêu
Hạnh phúc khi ấy mỹ miều
Gọi về dễ lắm những điều vu vơ
Người cơ hội, kẻ thờ ơ
Nhá nhem tĩnh lặng chỉ vờ hư không
Hạnh phúc cứ gọi về trông
Bặt xa , tăm cá theo dòng ngược xuôi
Lôi từ dưới đáy chôn vùi
Tạc hình hạnh phúc...ngậm ngùi trào dâng
Thế nên cứ gọi ái ân
Là nền hạnh phúc vẹn phần duyên mơ!
 
                              huongtuyet274
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ

Có phải hạ về rồi đấy phải không anh?
[color=darkorchid]Mà sao chú ve cứ ca khúc ca gọi hạ[/color]
[color=darkorchid]Để nỗi buồn vương bầu trời trong xanh diệu lạ[/color]
[color=darkorchid]Giọt mực buồn, trang vở xếp mong manh[/color]

[color=darkorchid]Em mới chỉ là cô bé 17 tuổi xanh[/color]
[color=darkorchid]Còn bỡ ngỡ còn run run khi hạ vừa chớm đến[/color]
[color=darkorchid]Xa thầy cô mái trường già nua bao mùa thương mến[/color]
[color=darkorchid]Để rồi một ngày kia.........bỡ ngỡ bước vào đời[/color]

[color=darkorchid]Rồi ước mơ, rồi ảo vọng dần trôi.........[/color]
[color=darkorchid]Còn lại gì........mà sao chú ve ơi[/color]
[color=darkorchid]cứ rộn lên nức nở[/color]
[color=darkorchid]Cánh phượng vĩ tả tơi dưới cơn mưa mùa hạ[/color]
[color=darkorchid]Gốc me già còn in bóng thân quen[/color]

[color=darkorchid]Có bao giờ em được trở về nơi căn lớp ngày xưa[/color]
[color=darkorchid]Êm đềm tiếng thầy cô trên bục giảng[/color]
[color=darkorchid]Lũ quỷ học trò cứ mộng mơ bảng lãng[/color]
[color=darkorchid]Nắng mai hồng vương mây tóc em xanh[/color]

[color=darkorchid]Rồi có còn bên anh...............[/color]
[color=darkorchid]Sẻ chia những buồn vui giận dỗi[/color]
[color=darkorchid]Hay cuộc đời cứ cuộn lên sóng dội[/color]
[color=darkorchid]Hai chúng ta mỗi đứa một góc trời[/color]

[color=darkorchid]Rồi chuyện buồn vui.......[/color]
[color=darkorchid]Sẽ ra sao khi em chợt lớn.........[/color]
[color=darkorchid]Có còn giận hờn anh[/color]
[color=darkorchid]khi chiều mưa bất chợt?[/color]
[color=darkorchid]Hay lại là mưa sầu rắc mi cong?[/color]

[color=darkorchid]Để rồi hoài mong[/color]
[color=darkorchid]Có còn thả trôi theo cánh gió[/color]
[color=darkorchid]Niềm tin, tình yêu tuổi học trò bỡ ngỡ[/color]
[color=darkorchid]Úa màu tàn trên trang vở mong manh............?[/color]
Thành phố nào nhớ không anh?
Nơi chúng mình tìm phút êm đềm
Thành phố nào vừa đi đã mỏi
Đường quanh co quyện gốc thông già

Chiều đan tay nghe nắng chan hòa
Nắng hôn nhẹ làm hồng môi em
Mắt em buồn trong sương chiều..
Anh thấy đẹp hơn..
Đăng nhập để trả lời
0
Mẹ

Mẹ ngồi lặng ngắm dòng sông
Mẹ thờ chồng
không đi bước nữa
Giọt lệ buồn trên đôi mắt đỏ
Mẹ khóc
một mình nuôi con
Mắt đong đầy hoàng hôn
Xa xăm những nỗi buồn vô hạn
Bàn tay chai sạn
Cả một đời
mẹ nhọc nhằn nuôi con
Gánh nặng mài mòn
trên đôi vao mẹ
Tóc mẹ bạc trắng
màu sương
Con lớn lên
trở thành thiếu nữ
Mẹ một mình cô đơn
Hoàng hôn...
lại đong đầy mắt mẹ...
Thành phố nào nhớ không anh?
Nơi chúng mình tìm phút êm đềm
Thành phố nào vừa đi đã mỏi
Đường quanh co quyện gốc thông già

Chiều đan tay nghe nắng chan hòa
Nắng hôn nhẹ làm hồng môi em
Mắt em buồn trong sương chiều..
Anh thấy đẹp hơn..
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Ngô Như Quỳnh

Cảm ơn anh đã làm cho em một bài thơ rất hay! Em rất thích....nhưng anh ạh! Có lúc nào làm được những điều này không? đứng trước mọi người, có lẽ em đã sống được như vậy, hòan hảo hơn....nhưng khi chỉ còn một mình em.......em không biết phải làm gì?
Em bất hạnh! Em tự nhận thấy mình là một người bất hạnh! Bố em mất khi em còn nhỏ. Gia đình em thì phức tạp lắm! Thế là em chỉ có một mình. Cho đến một ngày, người đó xuất hiện, cho em niềm tin, một niềm hp mà từ trước đến giờ em không thể có?!!!!!!!!Em coi người đó như là người thân của em vậy. Mỗi khi buồn, em chỉ có thể nghĩ về " người" và tự nói với mình là phải mạnh mẽ hơn. Nhưng " người" đã ra đi. Người abỏ xa " người"em sẽ hp. "người" chỉ toàn mang đến bất hạnh cho em àm thôi...........

 
    SỐNG THẬT VỚI LÒNG
 
Em thấy không ngọn gió mát trong lành
Cũng thả sức thổi căng hồn trời đất
Hay con kiến từng ngọn cây...rất thật
Cũng ôm lòng ôm mộng sống bao la
 
Nên xá gì một chút phôi pha
Người ta bỏ xa!Biết đâu là duyên số
Đất trời đấy, sự công bằng rất rõ
Lấy của em rồi sẽ trả lại bù thôi
 
Một gia đình, một kí ức nổi trôi
Em phải gắng lên trên đường đời xa rộng
Biết đâu đấy...một ngày trời lặng sóng
Em lại vui mừng lại cất tiếng hát vang
 
Em ơi em! Đâu phải ở địa đàng
Ta mới yên vui mới ươm nguồn hạnh phúc
Đâu phải những người luôn gửi ta lời chúc
Họ cũng là người cũng cay đắng buồn đau
 
Hãy thử một lần em ạ mất gì đâu?
Hãy thử vững tin đứng vào đời vui sống
Hãy mang tâm hồn lạc quan em trải rộng
Gian khổ xa mờ...Em se gặt thành công!
 
Hy vọng sẽ làm cho em mạnh mẽ và cứng rắn hơn trong cuộc sống!
 
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Quỳnh !
Thơ em càng ngày càng hay đấy.
anh bất ngờ kho dọc bài "Hãy" của em.
cố lên. anh hết thơ rồi. Nay bố dang ốm anh không viết được, chỉ viết thế thôi. viết tiếp nhé, anh sẽ đọc. chào em!




Hãy khóc đi em hãy khóc một lần
Mang hơi ấm thổi hồng đôi má đỏ
Thổi cái gió lạnh của đêm đông đầy gió
Cái trưa hè của lá đỏ xốn xang
 
Hãy trút đi em để dạ bớt ưu phiền
Cho sự sống căng tràn lên đôi mắt
Cho nụ cười tươi xinh không còn héo hắt
Để bình minh mang cái ấm an lành.




Đăng nhập để trả lời
0
CHÚC XUÂN!
 
Xuân về rồi
Anh chúc cho cô bé
Rời mộng mơ ôm ước vọng mong manh
Vương đam mê trong những chuyện học hành
Để xa xót vụt bay rời lãnh cảm
 
Anh chúc cho cô bé càng can đảm
Sống tự tin trong gian khó cuộc đời
Vui trong lòng và mãi rộn thảnh thơi
Ươm thơ mới với dạt dào sức sống
 
Anh chúc cho tâm hồn luôn mơ mộng
Được thướt tha trải rộng với thời gian
Hạnh phúc vui em sẽ lại rộn ràng
Như én nhỏ líu lo cùng mây gió
 
Và cuối cùng là lời cầu sức khoẻ
Cầu hạnh duyên và cao vọng an lành
Cho cô bé.. hay giận hờn..và khóc...lúc mong manh
Bình yên nhé!Đóa hoa quỳnh bé nhỏ....
 
HAPPY NEW YEAR!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Em cảm ơn anh về bài thơ nha! Em đã lấy alị được sức mạnh và niềm tin rồi. Em buồn và bất lực như thế là quá đủ. Thời gian của em còn dài mà phải không. Em phải cố gắng để sống ếht mình chứ nhỉ! Em chúc anh năm mới hp và thành công nha!
Thành phố nào nhớ không anh?
Nơi chúng mình tìm phút êm đềm
Thành phố nào vừa đi đã mỏi
Đường quanh co quyện gốc thông già

Chiều đan tay nghe nắng chan hòa
Nắng hôn nhẹ làm hồng môi em
Mắt em buồn trong sương chiều..
Anh thấy đẹp hơn..
Đăng nhập để trả lời
0
Anh chiến àh! hãy cố lên nhé! Em bệnh nên chẳng viết được bài nào cả! Thôi thì dùng lời nói vậy....Gắng lên!!! Em biết lúc này anh đang rất rất buồn. Em cũng vậy...cảm giác như mình tội lỗi. Mình chả làm được gì cho bố mẹ.. để bây giờ hối hận. Thôi thì anh hãy làm những gì có thể nhé! hết sức mình..........và cầu nguyện!
Thành phố nào nhớ không anh?
Nơi chúng mình tìm phút êm đềm
Thành phố nào vừa đi đã mỏi
Đường quanh co quyện gốc thông già

Chiều đan tay nghe nắng chan hòa
Nắng hôn nhẹ làm hồng môi em
Mắt em buồn trong sương chiều..
Anh thấy đẹp hơn..
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»