Lang thang ,những bước chân trong ánh nắng chói chan như bước vào khoảng ko gian vô định.Tôi định đi về đâu ,chính tôi cũng là người ko có câu trả lời cho câu hỏi đó ,chỉ biết là thời gian đang ngừng lại để nâng những bước chân ko giới hạn ấy đến một nơi nào đó để tìm quên đi nỗi u buồn khắc khoải ko đáng có naỳ.Tôi đã ko đủ bản lãnh để vượt qua sự tự ty để chấp nhận cho mình một cuộc sống ổn định hơn là lối sống phù du ko biết ngày mai như hiện giờ.Ngày mai ,ngày mai tôi sẽ ra sao,tôi sẽ còn dõi theo những bứoc chân lặng lẽ với thân thể hắt nắng và cùng với cái dạ dày trống rỗng vì cả ngày chẳng có tí gì sao.Bất chợt hình ảnh của một năm về trứoc lại trở về thoáng hiện trong tôi.Cũng những bứoc chân này và tôi cứ đi mãi,đi mãi trong cái nắng khắc nghiệt ấy như một lữ khách ko nhà và đôi lúc vì quá mệt lại ngồi tựa vào
một chỗ nào đó rồi thả hồn cho những suy nghĩ bay đi. Suy nghĩ về gia đình ,nơi có ngừoi mẹ già đang khó khăn tảo tần khuya sớm để lo toan cho đàn con nhỏ và cuộc sống thường ngày mà lắm khi thời tiết mưa nắng thất thường lại là thủ phạm làm mẹ tôi khó khăn hơn khi quyết định cho bữa cơm chiều mà đáng lẽ ra tôi phải là ngừoi cùng chia sẽ gánh nặng ấy với bà. Tôi bỗng đứng đứng dậy và đi tiếp cho đến khi ko còn cảm thấy cái nóng heo hắt của ánh nắng kia thay vào đó là những luồn gió mát hiu hiu thanh thản ,ngứoc mặt lên thì trứoc mắt tôi là muôn ngàn vì sao và cái ko gian thoáng đãng của bầu trời đêm,tôi vội vã bứoc về mà lòng thì nặng trĩu suy tư.![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
một chỗ nào đó rồi thả hồn cho những suy nghĩ bay đi. Suy nghĩ về gia đình ,nơi có ngừoi mẹ già đang khó khăn tảo tần khuya sớm để lo toan cho đàn con nhỏ và cuộc sống thường ngày mà lắm khi thời tiết mưa nắng thất thường lại là thủ phạm làm mẹ tôi khó khăn hơn khi quyết định cho bữa cơm chiều mà đáng lẽ ra tôi phải là ngừoi cùng chia sẽ gánh nặng ấy với bà. Tôi bỗng đứng đứng dậy và đi tiếp cho đến khi ko còn cảm thấy cái nóng heo hắt của ánh nắng kia thay vào đó là những luồn gió mát hiu hiu thanh thản ,ngứoc mặt lên thì trứoc mắt tôi là muôn ngàn vì sao và cái ko gian thoáng đãng của bầu trời đêm,tôi vội vã bứoc về mà lòng thì nặng trĩu suy tư.
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
Đời lắm phong trần,tay trắng tay.
