📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Trai

những bước chân

1 trả lời, 636 lượt xem — Trang 1 / 1
Lang thang ,những bước chân trong ánh nắng chói chan như bước vào khoảng ko gian vô định.Tôi định đi về đâu ,chính tôi cũng là người ko có câu trả lời cho câu hỏi đó ,chỉ biết là thời gian đang ngừng lại để nâng những bước chân ko giới hạn ấy đến một nơi nào đó để tìm quên đi nỗi u buồn khắc khoải ko đáng có naỳ.Tôi đã ko đủ bản lãnh để vượt qua sự tự ty để chấp nhận cho mình một cuộc sống ổn định hơn là lối sống phù du ko biết ngày mai như hiện giờ.Ngày mai ,ngày mai tôi sẽ ra sao,tôi sẽ còn dõi theo những bứoc chân lặng lẽ với thân thể hắt nắng và cùng với cái dạ dày trống rỗng vì cả ngày chẳng có tí gì sao.Bất chợt hình ảnh của một năm về trứoc lại trở về thoáng hiện trong tôi.Cũng những bứoc chân này và tôi cứ đi mãi,đi mãi trong cái nắng khắc nghiệt ấy như một lữ khách ko nhà và đôi lúc vì quá mệt lại ngồi tựa vào
một chỗ nào đó rồi thả hồn cho những suy nghĩ bay đi. Suy nghĩ về gia đình ,nơi có ngừoi mẹ già đang khó khăn tảo tần khuya sớm để lo toan cho đàn con nhỏ và cuộc sống thường ngày mà lắm khi thời tiết mưa nắng thất thường lại là thủ phạm làm mẹ tôi khó khăn hơn khi quyết định cho bữa cơm chiều mà đáng lẽ ra tôi phải là ngừoi cùng chia sẽ gánh nặng ấy với bà. Tôi bỗng đứng đứng dậy và đi tiếp cho đến khi ko còn cảm thấy cái nóng heo hắt của ánh nắng kia thay vào đó là những luồn gió mát hiu hiu thanh thản ,ngứoc mặt lên thì trứoc mắt tôi là muôn ngàn vì sao và cái ko gian thoáng đãng của bầu trời đêm,tôi vội vã bứoc về mà lòng thì nặng trĩu suy tư.[8|]
Đời lắm phong trần,tay trắng tay.


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-11-04 04:56:19ct.ly>
Tôi buớc đi trên những xác lá vàng rơi ngập lối đi, gió se lạnh, những ánh nắng của mùa Thu yếu ớt, không đủ sưởi ấm một nổi lòng cô đơn, đang lê bước chân tha phương, xào xạt dưới những xác lá lìa cành, những hàng cây đã đổi màu vàng, đỏ,tạo nên một khung cảnh hoang vắng, lạnh lẽo,

Thời gian đã lấy mất đi tuổi thơ của tôi từ lúc nào tôi không hay, tôi không còn tung tăng nghịch ghợm với những đứa trẻ bằng tuổi tôi, bì bỏm dưới giòng sông, không được trèo lên cây để hái từng trái chín mọng, đông đưa như mời gọi hay đúng ra xúi dục lòng tham ăn của tuổi trẻ, không còn ngồi phệch trước những bà bán hàng gánh bên đường và cái mất mát lớn lao trong đời tôi là tôi đã không còn được nũng nịu , ấm áp trong vòng tay thương yêu của Mẹ tôi nữa,

Hạnh phúc thay, ai còn có Mẹ để được thương yêu, đùm bọc. Có lẽ tôi đã đánh mất trong tôi nhiều thứ lắm, nhưng tôi không hối tiếc, vì có lẽ người ta gọi là " Định mệnh " thì ta không thể nào trốn tránh được, hãy chấp nhận và luôn luôn trong ta mãi mãi hai chữ hy vọng và chủ quan lấy cuộc đời ,tương lai của chính ta, thì dù có vấp ngã trên đường đời, Tôi luôn luôn nhớ đến những lời Mẹ tôi đã dạy bão, khi tôi rời xa quê hương và rời xa Mẹ tôi, bây giờ nhớ đến thì đã quá muộn màng.

Cuộc đời như " bóng câu qua cửa " ngắn ngủi lắm, sau ta không cố vui, sống và dũng cảm tiến bước trên con đường đầy hoa thơm , cỏ lạ đang mở cữa chào đón chúng ta, những chán nản, là cái thất bại trong đời, hảy cố gắng để vượt mỗi khó khăn để chúng ta có những cuộc sống tươi, vui hơn và nhất là cái thành công của ta là niềm vui của Cha , Mẹ ta vậy.




Đăng nhập để trả lời
0