lòng cạn
tóc nguyệt
chiều nghiêng
biển rộng quá chân trời
nỗi mặn trăm năm
trú ngụ đời
lòng cạn
vô tình đong cát trắng
gió mùa khản giọng
trắng tay vơi .
tóc nguyệt
chiều nghiêng
biển rộng quá chân trời
nỗi mặn trăm năm
trú ngụ đời
lòng cạn
vô tình đong cát trắng
gió mùa khản giọng
trắng tay vơi .
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

)
