<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-06 08:58:41Tâm Thơ>
Chuột Ta Chuột Tàu...!
Tết Mậu Tý về đây
Nhà nhà đốt ruộng cầy
Nơi biên thùy Trung-Việt
Có hai con chuột này...
Chuột Việt Nam nhỏ nhắn
Mắt tròn trí lợi lanh
Lông bạc màu khoai mỡ
Siêng năng nhưng nhọc nhằn
Chuột Trung Quốc lạnh lùng
Đầu nhỏ mình khói hun
Béo to và mắt hí
Lông xù tính tình hung
Giữa đồng khô rừng cháy
Hai chuột chạy như bay
Chỉ mong sao thoát nạn
Hang sâu chúng vào ngay
Cùng là bọn bốn chân
Chuột Việt Nam gian thần
Chuột Trung Quốc hung bạo
Cả hai sống cùng hang
Hang lớn đất phân chia
Gianh giới chúng đặt bia
Rễ khoai cùng nhau bới
Chuột Tàu lắm nọ kia
Rồi rể vơi nước cạn
Trời đổ cơn nắng hạn
Chuột Ta thì thoi thóp
Chuột Tàu nóng như than
Ỷ thân phì sức mạnh
Cậy tính tình kiêu căng
Đuổi chuột Ta cắn giết
Thân chuột Ta máu lằn
Chuột Ta lên tiếng nói
“Mình đã từng no đói
Sao anh toan giết hại
Trời diệt anh cho coi”
Chuột Tàu nhếch mép cười
“Khốn kiếp đáng đời ngươi
Bá quyền nơi kẻ mạnh
Trách ngươi lụy mà thôi”
Chuột Ta vẫy cái đuôi
“Này tôi nói hãy thôi
Đừng giết tôi nữa nhé
Tôi nói anh bị đui”
Chuột Tàu lại hờn căm
Trợn mắt nhe hàm răng
Quẩy đuôi dài vẩy chóc
Đứng nhìn chuột Ta răn
Chuột Ta giọng oang oang
“Đời là khổ là oan
Mọi việc rồi biến đổi
Không thật có ngã nhân”
Chuột Tàu giọng ồm ồm
“Tao mãnh lực du côn
Thuận tao thời sẽ sống
Nghịch tao sẽ mồ chôn”
Chuột Ta lại ôn tồn
“Anh muốn được sống ổn
Gieo nhân thiện ngay đi
Gieo ác nghiệp tán hồn”
Chuột Tàu rít từng cơn
“Tao KHỔNG lồ hay hơn
Mày nhỏ vào khuôn phép
Xoá sạch giống gan lờn”
Chuột Ta lắng tâm tư
Rồi đây mình tạ từ
Mỗi ngày thân chảy máu
Không còn đất định cư
Chuột Tàu đắc thế lì
Hang chiếm sạch một khi
Thân ngày càng to béo
Đầu teo rúc mập phì
Chuột Ta ngẫm ngày đêm
Tìm phương sách dịu êm
Làm sao mà sống sót
Trước răng nhọn như nêm
Đánh nó thêm chảy máu
Nhường nó càng rơi sâu
Lưỡng nan trong tiến thối
Thời gian rắc gieo sầu
Gió xuân gợi niềm đau
Nắng xuân chiếu sự rầu
Lòng nào đem hưởng Tết
Đành ngậm nhấm khìa râu
Đêm giao thừa canh thâu
Chuột Ta nhớ từ lâu
Cùng người anh ruột thịt
Cắn giết đến toang đầu
Người anh chuột Ta xưa
Lòng anh dũng khôn vừa
Cắn chuột Tàu vỡ bụng
Vì bảo vệ vườn dưa
Còn chuột Ta phi nghĩa
Nhờ chuột Tàu giúp đỡ
Hùa nhau cắn chuột huynh
Cho đến tình tan vỡ
Chuột Ta không ân hận
Đuổi người anh xa tận
Chiếm ngôi nhà tiên tổ
Nay gặp thời lận đận
Mặt trời thì đỏ hỏn
Nhân quả cứ xoay tròn
Tuyết tan đào mai rộ
Làm thân chuột mỏi mòn
Mậu Tý chuột mừng xuân
Nhớ lại cảnh Mậu Thân
Nhai rau rừng chát lưỡi
Qủa đắng gặm phải nhân
Chúc giòng chuột Việt Nam
Tết về thêm trường can
Vườn dưa còn giữ lấy
Hãnh diện chuột phương Nam
Tâm Thơ
Có hai con chuột này...
Chuột Việt Nam nhỏ nhắn
Mắt tròn trí lợi lanh
Lông bạc màu khoai mỡ
Siêng năng nhưng nhọc nhằn
Chuột Trung Quốc lạnh lùng
Đầu nhỏ mình khói hun
Béo to và mắt hí
Lông xù tính tình hung
Giữa đồng khô rừng cháy
Hai chuột chạy như bay
Chỉ mong sao thoát nạn
Hang sâu chúng vào ngay
Cùng là bọn bốn chân
Chuột Việt Nam gian thần
Chuột Trung Quốc hung bạo
Cả hai sống cùng hang
Hang lớn đất phân chia
Gianh giới chúng đặt bia
Rễ khoai cùng nhau bới
Chuột Tàu lắm nọ kia
Rồi rể vơi nước cạn
Trời đổ cơn nắng hạn
Chuột Ta thì thoi thóp
Chuột Tàu nóng như than
Ỷ thân phì sức mạnh
Cậy tính tình kiêu căng
Đuổi chuột Ta cắn giết
Thân chuột Ta máu lằn
Chuột Ta lên tiếng nói
“Mình đã từng no đói
Sao anh toan giết hại
Trời diệt anh cho coi”
Chuột Tàu nhếch mép cười
“Khốn kiếp đáng đời ngươi
Bá quyền nơi kẻ mạnh
Trách ngươi lụy mà thôi”
Chuột Ta vẫy cái đuôi
“Này tôi nói hãy thôi
Đừng giết tôi nữa nhé
Tôi nói anh bị đui”
Chuột Tàu lại hờn căm
Trợn mắt nhe hàm răng
Quẩy đuôi dài vẩy chóc
Đứng nhìn chuột Ta răn
Chuột Ta giọng oang oang
“Đời là khổ là oan
Mọi việc rồi biến đổi
Không thật có ngã nhân”
Chuột Tàu giọng ồm ồm
“Tao mãnh lực du côn
Thuận tao thời sẽ sống
Nghịch tao sẽ mồ chôn”
Chuột Ta lại ôn tồn
“Anh muốn được sống ổn
Gieo nhân thiện ngay đi
Gieo ác nghiệp tán hồn”
Chuột Tàu rít từng cơn
“Tao KHỔNG lồ hay hơn
Mày nhỏ vào khuôn phép
Xoá sạch giống gan lờn”
Chuột Ta lắng tâm tư
Rồi đây mình tạ từ
Mỗi ngày thân chảy máu
Không còn đất định cư
Chuột Tàu đắc thế lì
Hang chiếm sạch một khi
Thân ngày càng to béo
Đầu teo rúc mập phì
Chuột Ta ngẫm ngày đêm
Tìm phương sách dịu êm
Làm sao mà sống sót
Trước răng nhọn như nêm
Đánh nó thêm chảy máu
Nhường nó càng rơi sâu
Lưỡng nan trong tiến thối
Thời gian rắc gieo sầu
Gió xuân gợi niềm đau
Nắng xuân chiếu sự rầu
Lòng nào đem hưởng Tết
Đành ngậm nhấm khìa râu
Đêm giao thừa canh thâu
Chuột Ta nhớ từ lâu
Cùng người anh ruột thịt
Cắn giết đến toang đầu
Người anh chuột Ta xưa
Lòng anh dũng khôn vừa
Cắn chuột Tàu vỡ bụng
Vì bảo vệ vườn dưa
Còn chuột Ta phi nghĩa
Nhờ chuột Tàu giúp đỡ
Hùa nhau cắn chuột huynh
Cho đến tình tan vỡ
Chuột Ta không ân hận
Đuổi người anh xa tận
Chiếm ngôi nhà tiên tổ
Nay gặp thời lận đận
Mặt trời thì đỏ hỏn
Nhân quả cứ xoay tròn
Tuyết tan đào mai rộ
Làm thân chuột mỏi mòn
Mậu Tý chuột mừng xuân
Nhớ lại cảnh Mậu Thân
Nhai rau rừng chát lưỡi
Qủa đắng gặm phải nhân
Chúc giòng chuột Việt Nam
Tết về thêm trường can
Vườn dưa còn giữ lấy
Hãnh diện chuột phương Nam
Tâm Thơ
Tôi từ những muôn phần tác hợp --- Ngàn năm rồi từng đợt không nguôi --- Trời cao Đất rộng rong chơi --- Tâm Thơ hai chữ trong đời gieo duyên!


