📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Thi tập : Tâm

20 trả lời, 2.506 lượt xem — Trang 1 / 1
Thi tập

TÂM



Việt Dương Nhân

‘’Tâm Thức’’


"Vạn vật trần gian chỉ Vô-Thường
Sang hèn, vinh nhục tợ như sương
Thênh thang một cõi không biên-xứ
Tâm trí đâu còn cảnh vấn vương

Vũ trụ bao la trước gió chiều
Đưa về tâm-thức buổi cô liu
Vô-biên tâm-thức không bờ bến
Lẳng lặng trời xanh một cánh diều

Bóng sắc hợp tan con bèo nổi
Cái thân tứ đại có còn chi
Nhứt tâm nhập định vô sở hữu
Chẳng có của ta một thứ gì.

Ráng chiều lấp lánh sắc y-vàng
Nước biếc theo dòng bọt võ tan
Chân bước vân-du trời chạng vạng
Mắt nhìn phong cảnh lối mênh mang.

Tham mê năm quẩn thời sanh tử
Chẳng nhiễm sáu căn tức Niết-Bàn
Giáo hóa tùy duyên nào chướng ngại
Niềm vui tự tại giữa trần gian...’’.

(Trích ‘’Đạo Vàng Muôn Thuở - Đức Phật Thích Ca Đắc Đạo’’)

‘’TU Lầ GÌ ?’’

‘’Tu, nghĩa là sửa mình. Tu là giữ gìn thân khẩu ý được thanh tịnh, để nhằm loại bỏ tam độc tham-sân-si, và những tánh hư nghiệp xấu mà từ vô thủy kiếp đến nay mình đã mắc phải. Tu là để tâm bình thường thoải mái, để hơi thở nhẹ nhàng luôn giữ chánh niệm không để chút lãng xao, cũng là để cho không ô nhiểm chút bụi trần nào...
Vui trong tham dục vui rồi khổ,
Khổ để tu hành, khổ quá vui,
Nếu biết có vui là có khổ,
Thà rằng đừng khổ cũng đừng vui,
Mong sao giữ tâm không vui khổ
Mới thoát ra ngoài lối khổ vui.
(... ...)
Ở đời sống đạo hãy tùy duyên
Tâm trí an vui chẳng lụy phiền
Ngoại cảnh sáu trần không dính mắc,
Nội tâm bát thức hãy điềm nhiên
Niệm tưởng khởi lên liền buông xả,
Chân tâm vắng lặng thấy bình yên,
Ấy là chân thật cho cuộc sống
Không bị lụy phiền cảnh đảo điên...’’.

(Trích ‘’Bước Chân Xuất Thế’’)
* * *
‘’Tâm Xả’’

‘’Qua sông đã tới được bờ
Bờ bên kia đó bây giờ là đây
Ngoảnh nhìn chốn cũ ô hay
Đâu là bờ ở bên này bên kia ! 1’’
*
Ngồi ngẩn ngơ đưa mắt nhìn ánh nắng đầu xuân qua song cửa, mà lòng buồn hiu hắt. Rồi đứng dậy nhìn lên bàn thờ Phật :

‘’Rũ sạch mùi trần cơn gió thoảng,
Trắng phau lòng đạo lúc trăng lên’’

Lảm nhảm mấy câu thơ Thiền của Dương Bá Trạc, lòng tự nhủ : ‘’Mùi trần nặng quá, gió nào đủ mạnh để đưa qua sông nổi đây ? Còn ‘lòng đạo’ thì bị Vô-minh che khuất, bụi đời bám chặt... Biết bao giờ lau chùi cho ‘trắng phau’ ? Đôi khi chùi rửa sạch được vài ba phân, tưởng là giỏi lắm ! Rồi ỷ y, lơ đểnh bị nó đóng bám trở lại dầy năm, bảy tấc...’’.

Lòng mình vẫn thường cảnh giác, cố gắng ngăn chận là đừng để ‘’tám-ngọn-gió-đời làm chao động ngọn đèn tâm’’. Bởi khi nghe những lời khen, chê, chỉ trích, tân bốc... Bỗng sực nhớ đến bài thơ ‘’Gươm Tâm’’:

‘’Bấy lâu nắm lưỡi Gươm-Tâm
Chặt Anh tham dục, chặt Em tham tiền
Chặt bao tình ái cuồng điên
Chặt luôn những sợi ưu phiền đứt tan...2’’

Vậy mà đôi khi, chính tai nghe, hoặc ai nói lại những chuyện buồn-vui, làm tâm hồn cũng bị chao đảo đôi chút. Nhưng rồi kịp chụp nắm bắt ‘’cái tâm’’ lại. Bằng cách nghe ‘’Bát Nhã Tâm Kinh’’ và thụ trì quyển Kinh ‘’Kim Cương Bát Nhã Ba La Mật’’. Thường nghiền ngẩm quyển ‘’Tứ Vô Lượng Tâm’’; Từ, Bi, Hỷ có phần dễ thực hành hơn Xả. Sau đây, kính xin mạng phép chép lại gởi đến quý vị đoạn đầu và bài ‘’Tâm Xả’’ :

‘’Sanh trong cảnh người thật hy hữu. Đời sống của chúng sanh quả là khốn khổ. Chớ để lỡ mất cơ hội này’’.
(Kinh Pháp Cú)

‘’Con người là một chúng sanh huyền-bí có nhiều tiềm-năng phi-thường.
Có hai năng lực trái ngược luôn luôn tiềm tàng ngủ ngầm trong mỗi người : một, hướng về cao thượng trong sạch, đặc tánh của các thánh nhân. Và một hướng về những điều tội lỗi, nhơ bẩn của kẻ sát nhân tàn bạo. Cả hai tiềm lực này đều có thể phát sanh bất ngờ với một sức mạnh vô cùng hùng hậu. Xuất xứ từ đâu ? Chúng ta không đặng rõ. Ta chỉ biết rằng nó luôn luôn nằm trong ta, nhiều hay ít, mạnh hay yếu, tùy trường hợp.
Trong guồng máy phức tạp của con người, có cái tâm vô cùng dũng mãnh. Tâm chứa đựng một kho tàng đức hạnh và một hầm tật xấu. Người biết vun bồi đức hạnh là một phước lành cho nhân loại. Kẻ bị tật xấu chi phối là một đại họa.
Những ai có chí hướng trở thành bậc vĩ nhân, cao thượng, và hữu ích, nhữnh ai muốn vượt lên đám đông quần chúng để phục vụ nhân loại bằng cách nêu gương lành trong sáng và ban bố những lời dạy hữu ích, những ai muốn tận dụng cơ hội quí báu được sanh làm người, đều hết sức gia công gội rửa những tật xấu còn lại và phát triển những đức hạnh đang ngủ ngầm trong tâm.
Khai thác hầm mỏ là một điều khó. Để tìm mỏ kim cương, mỏ dầu hay một nhiên liệu quí báu khác, con người phải tốn hao biết bao tiền của và công lao, phải trải qua biết bao hiểm nguy gian khổ, có khi phải nguy hiểm tánh mạng, để đào sâu vào lòng đất. Nhưng, để khai thác kho tàng vô giá đang ngủ ngầm bên trong con người, ta chỉ cần kiên trì cố gắng và nhẫn nại gia công. Mỗi người, dầu trai, dầu gái, sang hay hèn, đều có thể cố gắng và nhẫn nại để thâu thập sự nghiệp quí báu kia, vì đó không phải là một di sản do ông cha truyền lại.
Thế thường ta coi tật xấu của con người là thiên tánh ngẫu nhiên bộc phát. Âu cũng là một điều lạ !
Cũng lạ thay, tuy rằng đối chiếu với tật xấu có một đức tánh xác thực mà mỗi người đều có thể thọ hưởng, ta lại không coi đức tánh ấy là thông thường, phải có.
Sân hận (dosa) là một tật xấu có sức tàn phá vô cùng khốc liệt. Đối diện với lòng sân, tâm ‘’Từ’’ (mettã) là một đức độ nhẹ nhàng êm dịu làm cho con người trở nên cao-thượng, tuyệt luân.
Hung bạo (himsã), một tật xấu khác đã gây biết bao tội ác và những điều tàn bạo trên thế gian. Tâm ‘’Bi’’ (karunã) là vị thuốc có thể tiêu trừ bịnh hung bạo.
Ganh tỵ (issã) là chất độc cho cơ thể vừa là động lực thúc đẩy con người vào những sự nhơ bẩn và những tranh chấp hiểm nguy. Phương thuốc nhiệm mầu và công hiệu nhất để trị bịnh ganh tỵ là tâm ‘’Hỷ’’ (muditã).
Bám víu vào những gì ưa thích và bất toại nguyện với những điều không vừa lòng làm cho tâm mất bình thản. Do sự phát triển tâm ‘’Xả’’ (upekkhã) hai tệ đoan trên sẽ bị tiêu diệt dần dần.
(... ... ...)
‘’Tâm Xả’’
Xả (Upekkhã) là đức tánh thứ tư trong Tứ-Vô-Lượng-Tâm, khó thực hành nhất mà cũng cần thiết nhất trong bốn đức tánh cao-thượng.
Phạn ngữ Upekkhã do hai căn nguyên ‘’upa’’ và ‘’ikkha’’. Upa là đúng đắn, chân chánh, vô tư. Ikkha là trông thấy, nhận định, suy luận. Vậy Upekkhã là trông thấy đúng đắn, nhận định chân chánh, hoặc suy luận vô tư, tức là không luyến ái cũng không ghét bỏ, không ưa thích cũng không bất mãn.
Xả (Upekkhã) ở đây không có nghĩa lạnh lùng lãnh đạm, không màng đến thế-sự cũng không phải cảm giác vô ký, không vui thích không phiền não.
Khinh rẻ, phỉ báng, nguyền rủa là thường tình. Hạng người trong sạch đạo đức thường bị chỉ trích và khiển trách. Giữa cơn giông tố của trường đời, người cao thượng luôn luôn giữ tâm bình thản.
Được, thua, thành, bại, ca tụng, khiển trách, hạnh phúc và phiền não là những việc thường xẩy ra trong đời làm xúc động con người. Được ca tụng thì vui thích, bị khiển trách thì buồn rầu là lẽ thường. Nhưng, giữa cuộc thăng trầm của thế sự, Đức Phật dạy ta, luôn luôn thản nhiên, hành tâm Xả, vững chắc như tảng đá to sừng sựng giữa trời.
Túc Sanh Truyện (Jãtaka) chép rằng :
‘’Trong hạnh phúc, trong phiền não, lúc thăng, lúc trầm, ta phải giữ tâm như đất.
Cũng như trên đất ta có thể vứt bất luận vật gì, dầu chua, dầu ngọt, dầu sạch, dầu dơ, đất vẫn thản nhiên, một mực trơ trơ. Đất không giận cũng không thương’’.
Đời sống của Đức Phật là một gương sáng về tâm Xả cho những ai còn luân chuyển trong vòng tam-giới (dục giới, sắc giới và vô sắc giới).
Chưa từng có vị giáo-chủ hoặc một nhân vật nào bị chỉ nghiêm-khắc, bị đả kích, sỉ-nhục hoặc bị lăng mạ nhiều như Đức Phật. Đức Phật lại cũng là người được tán dương, sùng bái và tôn kính nhất.
Ngày kia, trong khi Đức Phật đi trì-bình khất thực, có một đạo sĩ bà-la-môn ngạo-mạn kêu Ngài là người cùng đinh và đối xử với Ngài hết sức vô lễ, Ngài thản nhiên chịu đựng và ôn-hòa giải-thích cho đạo-sĩ thế nào là cùng đinh và vì sao chẳng nên khinh rẻ hạng người này. Vị đạo-sĩ lấy làm khâm phục.
Một lần khác có người thỉnh Đức Phật đến nhà trai tăng. Khi Đức Phật đến, chủ nhà lại dùng lời vô lễ, đối xử với Ngài một cách thậm tệ. Nhưng Đức Phật không tức giận, ôn-hòa hỏi chủ nhà :
- Nếu ông biết có khách đến nhà viếng ông, ông làm sao ?
- Tôi sẽ sửa soạn một bữa cơm để đãi khách.
- Tốt lắm,Đức Phật nói, nhưng nếu khách không đến thì sao ?
- Tôi sẽ cùng vợ con chia nhau bữa cơm.
- Tốt lắm, này bạn, hôm nay bạn mời Như-Lai đến nhà để đãi ăn. Bạn đã dọn lên cho Như-Lai những lời thô lỗ cộc cằn. Như-Lai không nhận. Vậy xin bạn hãy giữ lấy.
Lời nói này đã làm thay đổi hẳn thái độ của chủ nhà.
‘’Không nên trả thù. Khi bị nguyền rủa, mắng chửi, phải biết làm câm như cái mõ bễ. Được như vậy tức là đã đắc đạo quả Niết-Bàn, mặc dù trong thực tế chưa đắc’’.
Đó là những lời vàng ngọc mà Đức Phật khuyên ta nên ghi nhớ hằng ngày trong kiếp vô-thường biến đổi này.
Trong xứ nọ, có lần một mạng phụ phu-nhơn xúi giục một người say rượu đến nhục mạ Đức Phật thậm tệ đến đỗi Đại Đức Ananda không thể chịu được, yêu cầu Đức Phật sang qua xứ khác. Nhưng Đức Phật không đổi chỗ và cũng không hề xúc động.
Một người đàn bà khác giả có mang để vu oan Đức Phật giữa công chúng. Một phụ nữ khác nữa bị giết để vu cáo Đức Phật phạm tội sát nhân. Một người bà con và đệ tử của Đức Phật cũng manh tâm lăn đá từ trên đồi cao, quyết giết Ngài. Chí đến trong hàng đệ tử của Ngày cũng có người cho rằng Ngày thiên-vị, bất công. Một đàng khác bao nhiêu người đã tán dương công-đức và ca tụng Đức Phật. Bao nhiêu vua chúa đã khấu đầu lễ bái dưới chân Ngài.
Như đất, Đức Phật nhận tất cả với tâm Xả hoàn toàn.
Vững như voi, mạnh như hổ, ta không nên run sợ trước tiếng động. Miệng lằn lưỡi mối không làm cho ta xúc động. Như gió thổi ngang màn lưới mà không bị vướng trong lưới, tuy sống giữa chợ người, ta không nên luyến ái những lạc thú huyền ảo và vô thường của kiếp nhơn sinh. Như hoa sen, từ bùn dơ nước đục vượt lên trên bao nhiêu quyến rũ của thế gian, ta phải sống trong sạch, luôn luôn tinh khiết, yên tĩnh và an vui.
Người thù trực tiếp của Tâm Xả luyến ái (rãga) và kẻ thù gián tiếp của tâm Xả là sự lãnh đạm, thái độ lạnh lùng, xây lưng với thế sự.
Upekkhã lánh xa lòng tham ái và trạng thái bất mãn. Thái độ vô tư, thản nhiên, an tịnh là đặc tánh quan trọng của Tâm Xả. Người có Tâm Xả không thích thú trong vui sướng cũng không bực tức trong phiền não.
Người có Tâm Xả đối xử đồng đều, không thấy sự khác biệt giữa người tội lỗi và bậc thánh nhân.
Tâm Từ bao trùm mọi chúng sanh; tâm Bi, những chúng sanh đau khổ; tâm Hỷ, những chúng sanh hạnh phúc; Tâm Xả bao trùm việc tốt và xấu, những điều khả-ái và những điều khả-ố, thích thú và nghịch lòng.
*
Những ai chú nguyện trở thành thánh nhân trong chính kiếp này, có thể hằng ngày phát triển và trau dồi bốn đức tánh cao thượng trên, luôn luôn tiềm tàng bên trong mọi người.
Đức Phật kêu gọi :
Này chư Tỳ-Khưu, thí dụ như toàn thể vùng đất mênh mông này trở thành nước, và người kia bỏ xuống nước một cái ách, trên ách có một lỗ. Rồi có một cơn gió thổi, đẩy trôi cái ách từ Đông sang Tây, một ngọn gió nữa đẩy cái ách từ Bắc xuống Nam, và một ngọn khác nữa từ Nam lên Bắc. Và cứ như thế, cái ách triền miên trôi dạt trên mặt nước. Trong khi ấy có một con rùa mù, mỗi năm trồi lên mặt nước một lần. Như vậy, có thể nào con rùa mù, sau một lần trong năm, trồi lên mặt nước và thọc đầu ngay cái lỗ duy nhứt của ách không ?
Bạch hóa Đức Thế-Tôn, quả thật con rùa mù khó làm như vậy.
Này chư Tỳ-Khưu, cùng thế ấy, sanh vào cảnh người cũng khó như vậy. Cùng thế ấy, Giáo Pháp (Dhamma) và Giới Luật (Vinaya) mà một đấng Như-Lai tuyên bố khó có thể truyền bá trong thế gian.
Nhưng nay, này chu Tỳ-Khưu, quả thật vậy, trạng thái làm người đã đạt thành đạt, một đấng Như-Lai đã phát hiện trên thế gian. Giáo Pháp và Giới Luật mà Đức Như-Lai tuyên bố đã được truyền bá trong thế gian.
Vậy này, chư Tỳ-Khưu, các con phải kiên trì tinh tấn để chứng ngộ : Đây là đau khổ, đây là nguyên nhân của đau khổ, đây là sự chấm dứt đau khổ, đây là con đường dẫn đến sự chấm dứt đau khổ’’.
(Trích chương 42 quyển ‘’Đức Phật và Phật Pháp’’)
Mùa Phật Đản 2547 và Vu Lan Báo Hiếu (2003)





Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-11-06 04:44:51ct.ly>
Lời của Mẹ Têrêsa Calcutta

‘’Sống đạo’’


‘’Đạo không phải là một chủ thuyết,
để dựa vào đó mà chỉ trích chống đối nhau,
hay bảo vệ lập trường riêng tư của mình.
Đạo là sống theo Phúc âm Chúa Yêsu cách trọn vẹn.
Thế gian này có người không biết
phải trái, phi lý, vụ lợi :
Không can gì, cứ yêu thương họ.
Nếu bạn làm tốt, họ bảo rằng
bạn nhằm mục đích ích kỷ :
Không can gì, cứ làm điều tốt
Bạn thực hiện chương trình,
bạn sẽ gặp nhiều người bạn giả dối
và kẻ thù đích thực :
Không can gì, cứ thực hiện.
Sự thanh liêm và trung thực
Làm cho bạn dễ bị tấn công :
Không can gì, cứ thành thực và thanh liêm.
Công nghiệp bạn xây dựng nhiều năm
Sẽ bị phá tan trong một ngày :
Không can gì, cứ xây dựng.
Người được bạn giúp đỡ sẽ phản bội bạn :
Không can gì, cứ tiếp tục giúp đỡ.
Bạn đem những gì đẹp nhất
của đời bạn cho thiên hạ,
Họ sẽ đưa chân đá đuổi bạn :
Không can gì, hãy cho mọi người những gì tốt nhất.
Hai ngàn năm trước đây
Chúa Yêsu cũng làm như vậy’’.


TÂM


Tâm bất dục, Tâm tươi, Tâm sáng,
Tâm dục tình như áng mây đen,
Tha Tâm ngăn chận đảo điên,
Bình Tâm thanh thản, an nhiên giữa đời.
(Ivry sur Seine, 1993)


Chổi Tâm


Chổi tâm quét dọn bao lần
Gió-đời-tám-ngọn sao còn đâu đây ?
Mắt nhìn tan hợp áng mây
Vô-thường, huyển hóa đêm ngày trôi qua

Có gì để dạ xót xa
Cho lòng giao động, lệ sa mi huyền
Bao năm học Đạo, Phật truyền
Thấm nhuần Bát-Nhã, đưa thuyền qua sông.
(Bạch-am, chiều đông 09-02-2003)


Mài tâm ...


Thắm thoát trôi. Trôi mấy mươi năm.
Vẫn tay cầm bút viết âm thầm.
Văn chương chữ nghĩa không thông suốt.
Vậy mà mãi moi óc mài tâm ! ! !
(Los-Angeles, hotel Sofitel : chiều 20-09-1996)


Bình tâm
Kính dâng Thầy Thích Minh T.

Bạch thầy con tỉnh mộng rồi
Mới hay là gió giữa đời bay nhanh
Cố quên những chuyện quẩn quanh
Giữ tâm Bình-Lặng cầu lành nơi-nơi.

Xả tâm

Hạ bút...
Xả-tâm con viết gởi Thầy,
Thân con Tứ-Đại dạn dày gió sương.
Thăng-trầm xuôi ngược mười phương,
Ngày nay xin gởi khói hương nương nhờ.

Nhứt tâm con nguyện tôn thờ,
Như-Lai Tam-Bảo đợi chờ mãn viên.
Khổ đau tai nạn triền miên,
Đó là con bước vào miền nước TU...
(Germany, Hamburg S.M., hè 15-08-1995



Rửa Tâm

Nhứt nhứt, như như chùi rửa tâm,
Hằng ngày niệm niệm Quán-Thế-Âm.
Cho lòng không nổi cơn sóng gió,
Thân xác được êm lúc ‘’nghỉ nằm... !’’.

(Ivrys/Seine, mùa Vu-Lan 16-8-2000



Hoa tâm

Sáng nay bỗng thấy một cành Hoa
Từ xa ẩn hiện bay là đà
Cánh hoa màu trắng trong tinh khiết
Tạm gọi : ‘’Hoa Tâm’’ cõi Ta-bà...


Gươm tâm


Bao lần nắm lưỡi Gươm Tâm
Chặt Anh tham dục, chặt Em tham tiền
Chặt bao tình ái cuồng điên
Chặt luôn những sợi ưu phiền đứt tan.
(Bạch-Am, 11 giờ 55 sáng 18-2-2000)


Tâm nguyện

Nhục-vinh lên xuống bao lần
Áo thô, áo gấm cõi trần đã qua
Ngày nay ta hỏi cùng ta
Làm sao ở lại thiết tha với đời ?

Mong tất-cả đời êm đẹp
Dẹp tình riêng lòng chung tặng người-người
Có bao nhiêu tỷ trên đời
Bấy nhiêu Tâm-Nguyện cầu người bình-an...
(France, Ivry s/Seine, đêm 22-08-1990)


Bồ đề tâm


Tiếng chuông mỏ vang vang đây đó
Hòa nắng vàng cây cỏ mừng vui
Xuân sang hoa lá xinh tươi
Hồn thi sĩ, khởi khơi Tâm Bồ Đề.

Hạ bút đề năm ba câu kệ
Mộng hồng trần nhân thế dứt mê
Cùng chia vui khổ vạn bề
Cuối đường chung cuộc cận kề Tòa Sen.

Giữa cảnh đời bao phen lận đận
Tìm nẻo tu tránh lẫn mây mù
Vầng Dương tan biến si, ngu
Tham-Sân ấy, là ngục tù nhốt tâm.
(France, Villemomble, tư gia Hồng-Lộc, xuân 14-05-1999


Chấp nhận


Mười lăm năm trước đến nhà này
Nghĩ rằng sẽ bỏ xác nơi đây !
Không ngờ ta vẫn còn sống mãi
Cam đành chấp nhận chuyện đổi thay !

* * *
Ngày mai ta sẽ dọn đi
Vào nơi nhà mới có gì lạ chăng ?
Đã qua vui sướng nhọc nhằn,
Bây giờ tái diễn ‘thường hằng’ thế gian

Ngày nay sống chết đâu màn
Miễn sao giữ vững lòng an tâm bình.
(Ivry s/Seine, Gia-Tự Diệu-Thi, 01 giờ 05 rạng 31-01-2000)


Bạch am

Đêm đầu ngủ tại Bạch-am
Căn phòng màu trắng tâm an nhẹ nhàng
Nghe lòng hết nỗi gian nan
Nơi này sẽ được an khang tâm thần

Một đời đã lắm phong trần
Những ngày cuối cuộc chờ thân giã từ
Sướng khổ chẳng thiếu không dư
Chỉ vừa đủ hiểu ‘thực hư’ cõi đời...

Mong sao hạnh phúc nơi nơi
Phút cùng chung được thãnh thơi Liên Đài.

(Ivry s/Seine, Bạch-Am Diệu-Thi, 01giờ10 rạng 01-02-2000)



mầm sen...
Gởi Thế Gian


Tấm thân bùn đất lắm lem
Bên trong có một mầm sen lâu đời
Bất ngờ lú đọt đâm chồi
Nở hoa hương tỏa người người hưởng chung.

Ông Trời lượng cả bao dung
Đưa cành sen trắng thoát vùng tịch liêu...

(Bạch Am, nửa đêm rạng 19-02-2000)


Chân lý...


Sao em cứ mãi ngắm gương
Ngày nay tóc đã pha sương đỉnh đầu
Đường đời gẫy mấy nhịp cầu
Tình duyên lận đận đeo sầu vào thân

Tiếc chi những chuyện ái-ân
Gởi tâm theo Phật độ nhân giúp đời
Mặc tình thế-sự đổi dời
Một lòng nhứt nguyện cầu người bình-an

Đuốt thiêng rọi chiếu sáng chang
Thấm nhuần Chân-Lý biến tan khổ sầu
Mong chi mộng-ái mơ-lầu
Tình là bể khổ, tim hầu nát tan

Chất chồng bao cảnh trái ngang
Từ-Bi-Hỉ-Xả mới an trong lòng
Khuyên em đừng đợi tơ-hồng
Xem thân Tứ-Đại có không chẳng màn.

(Ivry s/Seine, đêm 12-09-1990)


Lệ ngược vào tim

Đêm khuya tiếng nhạc thảm sầu
Dưới đèn thêu dệt mấy câu thơ buồn
Khóc khô, lệ chẳng trào tuôn
Mà nghe nước mắt ngược dòng vào tim

Bây giờ mây gió ngủ im
Trăng sao cũng đã lặn chìm từ lâu
Nỗi lòng khắc khoải canh thâu
Nhìn ra song cửa một màu tối đen
(Ivry s/Seine, 02 giờ 25 rạng ngày 22 tháng 6 năm 1999)


Tham. Sân. Si.


Tham, Sân, ai mà không có trong lòng
Chữ Si đáng sợ nơi lòng nhân sinh
Tham phát khởi, ta chống bằng tâm thiện
Sân vùng lên hãy nhớ chữ Từ-Bi.

Tham.Sân đi với lòng Si
Biết bao sầu khổ biến nguy cõi trần
Thất tình lục-dục khổ thân
Từ-Bi-Hỉ-Xả lành nhân lợi người .

(Ivry s/Seine, đêm 20-05-1987)


Bốn Phương Chìm Nổi

Kính dâng Thầy Thích Minh T.

Con biết thân con phận lạc loài.
Cam đành chấp nhận số mà thôi .
Bốn Phương Chìm Nổi như mây khói.
Mặc tình giông gió cuốn đùa trôi.

Bốn Phương Chìm Nổi con nào dám ,
Trách Trời hay tạo hóa bất công.
Đời con như thuyền trong cơn sóng.
Vùi dập tơi bời giữa biển Đông.

Bốn Phương Chìm Nổi lắm long đong.
Nay còn chút tâm tình ước mong .
Mong sao tất cả đều được phước.
Trải một kiếp người tâm trắng trong.
(Paris 13ème , đêm đông 05-01-1994)


Mẹ tôi...
Tán dương Phật- Bà- Quan-Thế-Âm-Bồ-Tát


Mẹ tôi tên Quán-Thế-Âm
Mang danh Bồ-Tát có tâm thương người
Mẹ tôi như ánh mặt trời
Chiếu soi vạn vật sáng ngời muôn phương

Mẹ tôi mang một tình thương
Không sao bàn nghĩ chẳng phương nào lường
Mẹ tôi trên kính dưới nhường
Miễn sao vạn-sự bình thường an vui.

Mẹ tôi đây đó ngược xuôi
Lòng không ngần ngại nổi trôi nơi nào
Đâu đâu Mẹ cũng ra vào
Nhờ tâm của Mẹ dạt-dào TỪ-BI .
(France, Ivry s/Seine, đêm 26-05-1996 Diệu-Thi)

Phút diệu huyền

Có những phút diệu huyền như ảo mộng
Thoáng buồn vui tan biến lộng vào mây
Kiếp phong-sương nhạt nắng cõi trời tây
Ai biết được những ngày sau còn lại.

Phút diệu huyền nghe nhẹ nhàng êm ái
Quên hết rồi, đời con gái đi qua
Thân phiêu bạt cũng mờ xa mất hút
Phút diệu huyền im lặng ở lòng ta ...

(Ivry s/Seine, chiều đông 22-01-1997)


Điên ...

Điên sao thoáng thấy chuyện đời
Tỉnh sao hồn loạn rối bời tâm can
Ôm sầu nhận khổ thế-gian
Biết bao nhiêu cảnh lầm than khốn cùng.

Bởi nên ta giống như khùng !
Điên-điên tỉnh-tỉnh lạ lùng trần gian
Đêm khuya lệ đổ đôi hàng
Khóc thương nhân thế muôn ngàn khổ đau.

Kiếp người đều giống như nhau
Sao lòng ta lại muốn bao khắp trời
Tặng ban cơm áo chốn nơi
No lành ấm ấp mới vơi lòng nầy.

Làm sao bao nổi được đây ?
Ngậm ngùi lệ chảy đêm ngày không ngưng
Tâm hồn luôn mãi bâng khuâng
Cầu trời ban phúc chẳng ngừng một ai.
(Ivry s/Seine, đêm 30-04-1987)


Trên đường quy Phật


Trên đường Quy-Phật chập chùng
Đèo cao hố thẳm ráng cùng vượt qua
Sông sâu biển rộng bao la
Quyết tâm bơi lội cố qua bến bờ

Đạo đời chỉ một mà thôi
Ác-lành như huyễn chớ coi khác thường
Giữ lòng rắn-chắc kiên-cường
Bền tâm vô ngại bước đường ta đi

Luôn luôn khấn nguyện Đại-Bi
Như-như bình đẵng sợ gì hùm beo
Những lời Phật dạy mang theo
Đó là bảo vật mãi đeo bên mình

Trên đường Quy-Phật gập-ghềnh
Nắm thanh gươm trí chắc bền trong tâm
Rủi thay gặp cảnh u-âm
Nương nhờ chân-lý rọi trăm ngọn đèn ...

(France, Saint-Maurice, đêm 26-10-1990)


Hoa vô ưu
Kính dâng Thầy Thích.Minh T.


Trước con dâng lên Thầy
Sau ban phát khắp nơi
Mong Người Người đều thấy
Vô Ưu Hoa cõi nầy ...
(Ivry s/Seine, 03 giờ 45 khuya 17-05-1997)


Bố thí

Ai ơi ! Hãy xót xa đời
Cơm no áo ấm của trời cho ta
Có dư Bố Thí gọi là :
Như giao Thượng-Đế cất mà mất đâu.

Chút lòng vàng

Ai ơi ! Nhỏ chút lòng vàng
Phụ tay Y-Sĩ cứu đoàn thuyền-nhân
Họ dù kẻ lạ người dưng
Tình không biên-giới giúp dân Việt mình.

(Ivry s/Seine, đêm 25-10-1987. Kỹ-niệm ngày hát
Bông-Hồng-Cài-Áo. Để cám ơn Médécin du Monde)


Cát bụi

Hỡi gió mây ! Hỡi Cát Bụi...đời !
Xin đừng thương tiếc, đừng ngậm ngùi !
Thân xác ta chẳng nơi bám bụi,
Vì đã tàn phai nát mục rồi...

* * *
Trải qua mấy chục năm trời,
Thăng trầm trong cõi tuyệt vời nầy đây!
Đời ta nhiều bạn lắm thầy,
Tiểu nhân, Quân tử đủ đầy thế gian!

Bao phen lận đận lầm than,
Suy... khinh, thịnh... trọng, có màn chi đâu.
Rừng đời cây cỏ muôn màu,
Ta người tìm nhặt, ai nào hái cho.

Được cây Phúc, ráng chăm lo,
Vun trồng tươi tốt, ta no, lành người.
Mong cầu đây đó vui cười,
Đừng cho Cát-Bụi...ngậm ngùi ngày mai.
(Paris 13ème Auberge-Nam-Hải, đêm 12-05-1998)


giải thoát nơi đất vườn thơ
Cám ơn Người và tạ ơn Đời


Đất vườn thơ
Là Nguyệt sáng chứa chan
Là vầng Dương
Soi chiếu khắp muôn ngàn
Là chiếc thuyền Bát Nhã
Đưa dân gian qua cầu đổ vỡ.
Là nơi để giải thoát
Những tâm hồn nức nỡ
Cũng là đất vùi chôn,
Đau khổ kiếp con người.

Xin cảm tạ... đất vườn thơ ơi!
Đời ta đa giải thoát được rồi
Không thắc mắc, bồi hồi gì nữa
Mà thấy nhẹ nhàng thanh thản...thôi.

(Gia Tự Diệu Thi, 02giờ15 đêm 15-08-1998)

xin tặng đời

Xin tặng cho đời...một vườn bông.
Xin tặng cho đời...những nụ hồng.
Xin tặng cho đời...hương thơm ngát.
Xin tặng đời...lời hát êm trong...

(Ivry s/Seine, Tư gia Thiên Thanh,
03giờ05 rạng ngày 23-12-1998)

Bỏ cuộc ...

Ta xin bỏ cuộc...bụi hồng,
Luyến lưu chi nữa chất chồng thương đau.
Nỗi niềm riêng, biết nói sao?!
Ngày đêm khắc khoải, động chao tâm thần.

Đớn đau ray rức âm thầm
Tâm tư mang nặng ngàn trăm mảnh sầu.
Thắng, thua, đời sẽ về đâu ?
Ta xin bỏ cuộc... nguyện cầu Vô-Ưu...

(Ivry s/Seine, Gia-Tự Diệu-Thi
15giờ10 chiều Giáng-Sinh 25-12-1998)

Vượt qua

Cố gắng vượt qua lượn sóng đời,
Vượt luôn giông bão giữa trùng khơi
Thân còn hiện hữu trong Trời Đất,
Bốn bể lanh quanh thế mà thôi...!

(Ivry s/Seine, chiều thu 08-12-1998)

Phù du bọt biển

Đã xem đời là phù du bọt biển,
Thì bận làm gì mấy chuyện xuống lên.
Hãy nhìn đời như dòng nước lênh đênh,
Ngược xuôi chảy, mặc tình cho định mệnh.

Cũng đừng nghĩ đến xui hên may rủi,
Mà thả hồn theo mây khói Hư Vô.
Vì dòng lệ giờ đây đã cạn khô,
Tim bất động, không còn thương hay ghét.

Xem xác thân đã tới hồi mục nát,
Nghĩa lý gì những lời ‘’hát’’ dở, hay... !
(Ivry s/Seine, những ngày cuối thu 1999)

tạ ơn người
Gởi Jacques Ch.


Dệt mấy vầng thơ tạ ơn Người
Dân Việt của tôi khổ nhiều rồi
Lòng nầy ghi mãi ơn Dân Pháp
Sống được Tự do quá tuyệt vời!

Đêm nay khắc khoải u hoài,
Nguyện cầu Người được việc Người ước mong.

(Ivry s/Seine, 05-05-1995)

Nắng mùa đông

Nắng mùa Đông, rọi thấu lòng,
Thiều quang chùi sạch tâm trong sáng ngời
Kinh ‘’Bát Nhã’’, nghe mấy hồi,
Cầu an, Sám hối đấp bồi huệ thêm.

Định thần lòng được nhẹ êm,
Vững bền vấn bước lên thềm Như Lai
Bây giờ cho đến mãi mai,
Đời đời, kiếp kiếp chẳng phai ý lời.

Nay, Thiện Tri Thức kịp thời,
Hộ trì, trợ lực, khắp Trời tỏa quang
Nguyệt-Dương chói sáng ngút ngàn
Hoa Vô Ưu nở, giữa đàng ta đi.

Tam bành, Lục-tặc, Sân-si,
Tha-Tâm điều phục, Từ-Bi nơi lòng
Dù vậy, ta vẫn đề phòng,
Như-Lai Tam-Bảo dựng trong tâm thành.

(Gia-Tự Diệu-Thi, chiều đông 29-01-1999)

Năn nỉ Ông Trời

Xin đừng giận nữa, Ông Trời ơi !
Cho đời còn một chút niềm vui,
Để cùng chào đón Thiên Kỷ mới,
Toàn thể Nhân Sinh hớn hở cười...

Ông giận làm chi, hỡi Ông Trời !
Tạo giông, gây bão khắp mọi nơi,
Bao người khốn khổ tan nhà cửa,
Tử biệt, sinh ly còn gì đời !

Gối quỳ, đầu dập, con năn nỉ :
Xin ngừng mưa gió, Ông Trời ơi !

(Ivry s/Seine, ngày bão giông lớn nhứt 26-12-1999)

Lưỡng lự

Ta vẫn biết, con tim yếu đuối,
Khi tình vào, như suối chảy xuôi.
Làm sao cưỡng được người ơi !
Vì yêu mà khổ, một đời đã qua !

Bao lần muốn khoác cà-sa,
Bỏ đời cát bụi, lánh xa hồng trần.
Nhưng sao lòng mãi phân vân ?
Thấy như hệ lụy còn gần quanh đây !

(Paris 13ème, Mùa Phật-đản 2542/ 04-06-1998)

Thầy giảng
Kính dâng Thầy Thích Minh T.


Một buổi chiều Chủ Nhựt
Đã hơn mười năm qua
Ngồi lắng nghe thầy giảng
Kinh ‘’Diệu-Pháp-Liên-Hoa’’
Thầy hỏi rằng :
Có tự độ mình chưa ?
Mà lại dám giác tha ?
Con chợt bừng tỉnh giấc
Phải tự độ cho con
Nay chút phần tự độ
Muốn giác tha muôn người
Nhưng thân kham chưa nỗi
Chỉ bình tâm cầu lành
Gởi lòng vào Biển Diệu
Không buồn vui xác phàm
Tâm như như...đang có
Mai nào biết ra sao ?

(Gia-Tự Diệu-Thi, đêm 25-05-1996)


Giã từ...

Đường trần nay đã đủ rồi!
Không còn mơ mộng trong đời gì hơn..
Tâm cầu khắp cả mười phương,
Mỏi mong Nhân Loại nhịn nhường hòa nhau.

(Gia Tự Diệu Thi, chiều Giáng Sinh 25-12-1998)

Con đã ra đi...
Cầu hương linh (con rể) Philippe Macé được siêu thoát


Con đã ra đi...một buổi chiều,
Chiều đông buốt lạnh cảnh đìu hiu
Cô liêu một bóng trong rừng vắng
Con quyết lìa đời buồn thiểu thiu .

Vợ con cho mẹ hay tin ấy,
Mắt mẹ ngập đầy những khói mây.
Hương đèn vội đốt lòng van vái,
Cho hồn con được siêu thoát ngay.

Biết con không nhận cảnh trần nầy
Nên lòng khắc khoải, xác đọa đày
Giờ đây con đã theo ý muốn,
Là giải thoát rồi cõi trần ai!

(Gia-Tự Diệu-Thi, chiều đông 22-01-1999)

mon enfant, tu t’en es allé...
(Con Đã Ra Đi...)

Tu t’en es allé un soir ...
Un soir glacé de l’hiver, calme et solitaire
Tu es entré dans cette forêt des Verrières
Pour le dernier voyage de ta vie.

Ta femme m’annonça la funeste nouvelle,
Fumées et nuages ont embrouillé mes yeux
Mes prières se sont mêlées à l’encens,
Pour que tu trouves ton port de paix.

Je sais que tu n’es pas fait pour ce monde
Ton âme se cherche sans cesse
Torturant sans arrêt ton corps et ton esprit

Maintenant tu as accompli ton désir,
Désir de quitter cette vie qui t’enchaîne !




Đăng nhập để trả lời
0
chia buồn với con
Tặng đứa con gái thương yêu


Nuốt lệ lặng im chia cùng con,
Nỗi buồn ly biệt vợ chồng son.
Tiếng nấc thương tâm từ lòng mẹ,
Xót dùm thân trẻ, quả phụ non.

Chồng con đã ra người thiên cổ,
Chở nặng khối sầu, bởi vì đâu?!
Thôi thì : âu cũng là mệnh số.
Mẹ chia với con bớt khổ sầu!!!.

(Gia-Tự Diệu-Thi, khuya 22-01-1999)


je voudrais partager ta peine
(Chia Buồn Với Con)

Ravalant mes larmes, je partage ta peine,
Cruelle séparation de deux jeunes époux,
Le sanglot de mon coeur de mère pleure
Si jeune et déjà veuve... !

Ton époux est désormais parti vers d’ autres cieux
Pourquoi cette peine si lourde d’où vient-telle
Sort et destinée sont écrits dans les étoiles...

Je voudrais partager ta peine si lourde
Et si cruelle pour tes jeunes épaules !

(Interprèté et écrit en français par Marie-Colombe Bạch Thị-Ngọc-Sương)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-11-06 04:47:50ct.ly>
Lênh Đênh

Chiếc thuyền nhỏ lênh đênh đây đó !
Ngọn sóng đời sao khó cho dừng,
Bao giờ gặp được bến ngừng ?
Bão giông dồn dập chưa ngưng một lần !

Cái biển đời mênh mông lớn rộng?
Mỏi tay chèo trông đợi vào bờ
Nhìn ai, ai cũng hững hờ,
Giả vờ tai điếc mắt mờ ngang qua !

(Ivry s/Seine, chiều 14-09-1998)

cho vơi lòng

Bình minh ló dạng phía trời Đông,
Xa xa đang ửng đám mây hồng.
Ta còn ngồi viết mấy dòng chữ,
Cho bớt sầu thương tận đáy lòng !

(Viết tại tư gia Thiên Thanh, Ivry s/Seine, bình minh 02-06-1998)

Khói mây...

Ta như mây khói giữa Trời,
Gió giông cuốn cuộn đổi dời đó đây.
Hợp tan là kiếp khói mây,
Mộng mơ muốn được một ngày ngừng trôi.

Ta như một cánh hoa rơi,
Gió đùa mưa lũ tã tơi nát tàn.
Một đời tâm trí chẳng an,
Khối sầu mãi đọng ngập tràn trong tim.

Ta như thể một cánh chim,
Nay đà mỏi cánh chưa tìm chốn nơi,
Lòng vòng trong cõi chơi vơi,
Tựa như mây khói ngàn đời quẩn quanh!

Mời ông trời...

Mượn gió làm thang, lên hỏi Trời,
Sao Ông gao gắt quá Ông ơi ?
Tạo chi cảnh khổ nơi trần thế,
Cuộc sống dân gian, nửa khóc cười!

Nếu Ông có rảnh, mời Ông xuống,
Buông mắt nhìn xem những cảnh buồn.
Phép mầu đâu ? Xin Ông tưới rãi,
Cho cõi trần nầy dứt lệ tuôn...!

(Ivry s/Seine,Đêm 25-07-1998)

Thuyền sầu
Gởi Nguyên A.


Ta đã chở thuyền sầu đầy ắp nập
Xác tâm nầy không còn chỗ nữa đâu
Lòng xoay chuyển nguyện-cầu-an-nhân-thế,
Dẹp Sân Si, tìm nhặt lấy Từ Bi,

Đem Hỉ Xả đi lồng vào cuộc sống.
Chẳng buồn vui, vì cũng đủ quá rồi,
Không thiếu thừa, không mong gì hơn nữa,
Chỉ chờ... Đất-Nước-Gió-Lửa.... tan thôi!

(Mùa Phật đản 2542 - 06/1998 Ivry s/Seine)






Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-11-06 04:49:42ct.ly>
Che dấu niềm đau...
Tặng thứ nữ Thiên-Kim-Agnès Hiver


Mẹ tưởng riêng Mẹ ôm nỗi sầu,
Giữa đời chẳng có ai hơn đâu.
Vậy mà cũng lắm người chung cuộc,
Gói trọn niềm đau chôn kín sâu..!

Ngày đêm ray rứt ai nào thấu !
Cười cợt cho qua khúc đoạn rầu.
Tô màu rực rỡ Mẹ che dấu,
Một khối sầu riêng tự bấy lâu...

(Ivry s/Seine, rạng ngày 07-08-1998)


Đã lỡ rồi
Kính gởi đến những tâm hồn đồng điệu.


Khuya nay, lòng ta buồn thật là buồn!
Nghe chuyện đời, mắt lệ chảy trào tuôn!
Tim ruột đau, như dao cắt từng đoạn.
Làm hồn ta đang loạng choạng quay cuồng.

Ngồi trên lưng cọp, làm sao tuột xuống!
Đã lỡ rồi, ta không thể nào buông!
Lòng mong mỏi, mọi người được ý muốn,
Đừng ghét ganh sẽ chuốt lấy sự buồn!

Ta luôn giữ một tấm lòng yêu chuộng,
Thương nhân sinh cùng vạn vật muôn phương.
Từng tặng ban những gì ta thừa có,
Muốn ai ai cũng hưởng phước Trời cho.

Buồn khuya nay, thật là cái buồn to!
Nỗi đau đớn, thắt quặn co cõi lòng.
Muốn buông bỏ, trốn vào trong u-tịch,
Để không còn thấy cảnh nghịch giữa đời!

(Ivry s/Seine, rạng ngày 03-07-1998)

Hư không

Bao trận gió Đông thổi lạnh lùng
Mấy lần lá rụng bởi Thu phong
Xuân, Hạ thay nhau đi rồi đến
Bây giờ chỉ thấy là Hư Không.

(Ivry s/Seine, ngày 20-01-2000)




Cánh lá

Em như cánh lá bay vèo
Nắng mưa vui khổ sang nghèo đều qua
Bây giờ lòng chẳng thiết tha
Có không, không có, em pha giữa đời.

Tĩnh mịch
Gởi nữ sĩ Nguyễn Thị Vinh

Trời đêm tĩnh mịch đang thanh vắng
Tận đáy lòng em cạn đắng cay
Nhìn đời trong sáng như vầng Nguyệt
Phút diệu huyền nầy, gởi chị đây.

Dẫu rằng chưa bao giờ gặp mặt
Sao lòng như thấy đã từng quen.

(Gia Tự Diệu Thi, 01 giờ 45 rạng 23-02-1999)


Vào thu lá ửng vàng

Nhìn qua song cửa buổi chiều nay
Thấy bao chiếc lá ửng vàng bay
Trên cành rơi xuống, dường kinh hãi
Như sợ chân người dẫm nát... thay !

Ta buồn, hay trời thu buồn đây ?
Xuân Hạ Thu Đông, mấy vạn ngày ?
Phút giây bình lặng... mà tê-tái!
Nhìn lá vàng rơi, dạ đắng cay !

Chấp nhận đi, chớ nên sợ hãi !
Lá vàng phải nhường... lá xanh thay !
Mong sao nhân thế hay chuyện ấy,
Lý lẽ tự nhiên, có chừa ai...!

(Gia-Tự Diệu-Thi, chiều thu 02-10-1998)

Đường tơ lộn mối

Yêu ai trên cõi đời nầy ?
Đường tơ lộn mối chỉ rời bốn phương
Tim mang một khối tình thương
Trải ban như ánh chiêu dương soi đều.

(43 Rue Lecourbe Paris 15ème 1984)




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-11-06 04:52:02ct.ly>
Tâm ngà ngọc
gởi đến N.H.N. - N.X.T. - N.Đ.T.
và tất cả những tâm hồn họa sĩ

Trên cảnh Tiên hiện những bóng người
Hằng đêm ngồi vẽ bức tranh đời
Gởi về tặng kẻ buồn đơn độc
Thật tâm ngà ngọc đẹp tuyệt vời.

(Ivry s/Seine,rạng 26-02-1999)

Cảm thơ nguyễn thị vinh
‘’Nhìn kể ác chịu tội
Sao tôi vẫn thấy thương’’

Em đọc thơ của chị
Thoang thoảng tỏa mùi hương
Lấn áp hết sân si
Quên năm tháng đoạn trường.

(Gia tự Diệu Thi, nữa đêm 26-02-1999)

Tán dương
tâm kinh bát nhã Ba La Măt Đa

Tâm Kinh Bát Nhã nghe nhẹ người
Thoảng hương huyền diệu tỏa khắp nơi
Dầu trong bể khổ từ bao kiếp,
Bổng trở thành vui với cuộc đời.

(Gia tự Diệu Thi, 3 tháng 3 năm 1999
đêm trăng tròn 16 tháng giêng năm Kỷ Mão)

Một thể trong veo...

Một thể trong veo ở giữa Trời
Không màu không sắc thật tuyệt vời
Nếu ai hiểu được cảnh trời ấy
Nhẹ lòng vui hưởng với trần đời.

(Trên không phận, chuyến bay Air France 062
Paris-Los Angeles, thứ sáu 15 giờ 11-07-1997)

Thế gian...

Thế gian ta ở từ lâu
Muôn đời vạn kiếp vui sầu như nhau
Thế gian bất luận thấp cao
Thiên đàng địa ngục có nào đâu xa.

(Không phận Paris-los Angeles, 11-07-1997)

Tiếng chim kêu

Nghe tiếng chim kêu cạnh cửa phòng
Vén rèm nhìn tận vút trên không
Trời thu bao phủ đầy mây xám
Thương cánh chim đời lạc gió giông!

(Ivry s/Seine, chiều thu mưa gió 11-11-1996)


b]Vân du

Trời hôm qua mưa đổ
Trời hôm nay nắng lửa
Ngồi dựa bên cổ Tùng
Nhìn chim múa không trung
Hoa hồng đỏ rừng rực
Dạ Lý Hương thơm phứt
Khóm trúc gió đùa đưa
Lá xanh vàng lưa thưa
Cọ nhau nghe sột soạt
Khu vườn thơm ngào ngạt
Trông đẹp mắt phàm phu
Hồn thơ bay mịt mù
Nhặt từng dòng chữ cũ
Dệt vần thơ Vân Du...
(Villemomble, tư gia Hồng-Lộc 17 giờ 20 chiều 21-05-1999)

Hồn thơ gởi gió

Gió ơi! Gió có biết ?
Mai ta sẽ trở về :
Trở về với Cát Bụi
Đã tạo thành thân ta
Lòng xót xa rơi lệ
Muốn ở mãi với đời
Chung cười và chung khóc
Cùng người người ta thương
Vì ta sợ bị mất
Hồn thơ không ai cất
Gió chợt từ đâu đến
Kề bên tai khe khẽ :
‘’Hỡi này ! Việt Dương Nhân!
Gió sẽ mang đi cất
Thơ ngươi không xóa mắt
Ta là gió mười phương
Bay quanh khắp trời đất
Cất tiếng ngâm vẫn thường
Mang sầu ta chất ngất
Nếu có người nghe được
Tiếng thơ ngươi, não nùn
Tâm động buồn rơi lệ
Ôi ! buồn quá là buồn !’’.

(Paris 8ème , đêm hè 26-07-1990)




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-11-06 04:54:13ct.ly>
Trở về...

Thoạt nhiên hiện biển pha lê
Ra đi rồi lại trở về nơi đây
Cảnh đời vui khổ đủ đầy
Suy đi tính lại đêm ngày đều nhau

Đừng nên nghĩ chuyện thấp cao
Lên thuyền Bát Nhã bước vào Như Lai
Hoa Vô Ưu ngự Liên Đài
Giữ gìn tươi tốt tháng ngày lo chăm

Như như bất diệt ngàn năm
Ta bà hóa huyễn thăng trầm là chi
Nắm Kim Cương trí kiên trì
Bão giông đến, rồi cũng đi xa dần

Trở về chung hưởng cõi trần
Sợ gì cát bụi lắm trên thân nầy
Vô Ưu thơm ngát đó đây
Liên Hoa Diệu Pháp dựng ngay đáy lòng

Mặc cho vũ bão Bát Phong
Trở về tự tại bên dòng sông xưa
Thân Tứ Đại nhận nắng mưa
Nghèo-giàu-vui-khổ chẳng chừa thứ chi

Như huyễn hóa, đến rồi đi
Lông-Rùa-Sừng-Thỏ có gì mà mơ
Trở về chốn cũ làm thơ
Dệt lên những thảm lụa tơ diệu huyền.

(Ngày Vía Phật Thích Ca Xuất Gia
Mùng 8 tháng 2 năm Kỷ Mão 1999, Phật lịch 2543.
Gia tự Diệu Thi, Ivry s/Seine, 04 giờ 55 rạng 25-03-1999)




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-11-06 04:56:03ct.ly>
Về với má...

Má ơi! con sẽ quay về,
Về bên cạnh Má vẹn bề phận con.
Má giờ thân xác hao mòn,
Dung nhan con cũng chẳng còn thắm tươi.

Héo khô tắt hẳn nụ cười,
Như hoa phủ tuyết, như trời lấp sương.
Một đời gặp lắm đau thương,
Xuống lên chìm nổi đoàn trường đắng cay.

Con về với Má nay mai,
Sớm thăm tối viếng tháng ngày già nua.
Lòng con nay đã xây Chùa...
Nương thân Tâm Phật, hết đua chen đời.

(Ivry s/Seine, Gia-tự Diệu-Thi, ngày 02-08-1999)
(Bản Tin Luân Lưu 11/1999)

Mừng giáng sinh thánh

Hoàn cầu đang nối vòng tay
Tâm hòa, ý hợp dựng xây tình người
Dân gian chào đón vui cười
Mừng Giáng Sinh Thánh hưởng đời bình yên.


Cổ tùng

Cổ Tùng xanh lá đậm màu,
Gốc to, cành lớn, bóng bao khu vườn.
Muốn trao tất cả tình thương,
Gọi mời hoa cỏ về nương bóng Tùng.

(Villemomble, Xuân 1999)

Tặng Đời

Tạ ơn Trời ban Cây Bút Nhỏ
Làm văn-thơ để tỏ nỗi lòng
Phật rằng : Có-có, Không-không
Nhưng tôi vẫn lấy Có-Không tặng đời.

(Bạch Am, chiều hè 29-06-2003)




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-11-06 04:59:37ct.ly>
Đọc ‘’Hồn Thơ gởi Gió’’
Của Việt Dương Nhân

Bạn là gió mười phương
Tôi là mây tám hướng
Bay khắp mọi nẻo đường
Để tìm lời Thơ Đẹp
Chan chứa tình Yêu Thương

Người thơ Việt Dương Nhân
Tâm hồn đẹp, quá đẹp
Yêu người như yêu mình
Biết cõi trần là khổ
Vẫn muốn ở với đời
‘’Chung cười và chung khóc
Thương ta và thương người’’

Ơi người thơ, người thơ
Tôi sẽ đem thơ bạn
Thả vào khắp không gian
‘’Gió sẽ mang đi cất
Thơ người không xóa mất
Đừng lo sợ bâng khuâng.’’

Thơ bạn là tiếng chuông
Gợi lòng từ thức tỉnh
Trong Cõi Tạm, u minh
Chúng sinh đầy khổ lụy
Mây tôi rải thơ bạn
Thành mưa nhẹ rơi rơi
Cho mùa xuân hoa nở
Mai vàng sắc nắng trời
Đào tươi màu môi thắm

(Nguyễn Thị Vinh cảm tác. Na-uy, ngày 20-3-2001)

Tạ ơn Trời

Dẩu rằng lắm bận phong trần
Ông Trời cũng thưởng chút phần thanh cao
Bây giờ lòng chẳng động chao
Ngồi nhìn cảnh vật một màu tinh anh.

(Ivry s/Seine, Bạch-Am 15 giờ25 chiều 14-02-2000)

Thay lời tựa ‘’Cát Bụi) Thơ Nguyễn Hữu Nhật

Tôi từ đâu đến đây không biết
Về nơi nao Cát Bụi chẳng hay
Thân chuyển mãi vòng quay bất tận
Tâm một viền trăng sáng đâu lay...

* * *
Cảm ơn bạn đọc thơ tôi
Tiếng lòng của kẻ bồi hồi nhớ quê
Cánh đồng im lặng tái tê
Cánh chim lẻ bạn bay về chiều xưa

Trên bờ ao cũ nắng thưa
Tiếng cười trẻ dại bây giờ còn vang
Dù đời sớm gặp phũ phàng
Cha đi kháng chiến, mẹ sang thuyền người

Tuổi thơ chiếc bóng bên trời
Khuya lau nước mắt sầu đời bạc đen
Đêm mong soi tỏ ngọn đèn
Để coi chiếc bóng mình quen một mình

Thơ tôi là cõi lặng thinh
Chung quanh thiếu một cái tình người ta
Năm mười hai tuổi rời nhà
Bước chân mỗi bước xót xa phận nghèo

Phố phường bước nhỏ mừng reo
Đầu đời tinh lỡ buồn theo tháng ngày
Trước sau trắng hai bàn tay
Hai bàn tay trắng vốc đầy thương yêu

Thơ tôi chiếc lá cuối chiều
Rụng bay đất khách nghe nhiều đắng cay
Cánh sen bùn lắm phương nầy
Vẫn mơ phương ấy vòng tay mẹ hiền

Chỉ mong đời bớt đảo điên
Mười phương Phật độ bình yên nẻo về
Thương mình khi tỉnh, lúc mê
Chập chờn hư, thực lạnh tê một đời

Cảm ơn bạn đọc thơ tôi
Bốn Phương Chìm Nổi người ngồi tĩnh tâm
Tiếng đàn, giọng hát, lời ngâm
Chỉ như bè nổi âm thầm qua sông

Tới bờ vắng lặng hư không
Buồn vui của những chuyện lòng sớm quên
Bởi chính hồn mình chưa yên
Hỏi thân Cát Bụi ưu phiền sao qua

Thơ tôi cảm tạ gần xa
Tấm lòng tri kỷ nở hoa sen vàng.

* * *
Tạ ơn các bạn gần xa
Đem lòng thương mến tặng hoa bằng lời
Mai sau mỗi người một nơi
Hương thơm còn gởi lại đời mến thương

(Na Uy, Oslo 1/1999)



Ta muốn

Ta muốn đời dứt khổ đau
Hết tranh dành giựt gom thâu của người
Ta muốn trao tặng cho đời
Những gì đẹp nhứt tuyệt vời trần gian.

Ta muốn nhân loại bình an
Cơm no hạnh phúc mùng màn ấm êm
Ta muốn già trẻ dịu mềm
Thiện nam, Tín nữ hòa hiền yêu thương

Ta muốn sáng mãi Nguyệt, Dương
Mưa đều, nắng đủ, ruộng nương đặng mùa
Ta muốn hoa nở, bướm đùa
Cỏ cây xanh biếc, gió lùa tan mây

Ta muốn ánh nắng đó đây
Đông Tây Nam Bắc tràn đầy bốn phương
Ta muốn chấm dứt đau thương
Tiếng lòng nhân ái rộn đường thế gian.

(France, Villemomble, ngày 14-05-1999)

nhận...
‘’ Ngẫm hay muôn sư tại Trời
Trời kia đã bắt làm người có thân
Bắt phong trần, phải phong trần
Cho thanh cao, mới được phần thanh cao’’
(Nguyễn-Du ‘’Kim-Vân-Kiều’’)

Trời cho phải nhận biết sao
Lỗi đành chịu vậy, chớ bào chữa chi
Thương được trọng, ghét bị khi
Hiểu rồi thâu nhập có gì ngạc nhiên

Ráng sao ăn ở lành hiền
Thiệt mình chút đĩnh, chớ phiền tha nhân
Cố so bằng phẳng cán cân
Nhẹ lòng dấn bước đường trần Bát-Phong.

Dựng màn để cản gió giông
Hài đinh, dép sắt gai chông sợ gì
Đường ta đi, ta cứ đi
Nắng mưa chẳng ngại, dạ trì, gan kiên.

Khắc ghi lời của Thánh hiền
Học đòi Quân Tử, theo Tiên cảnh Trời
Trần gian là của muôn loài
Tâm bình, hồn lặng đêm ngày nhàn an

Nguyệt Dương sáng, mây mù tan
Thiều Quang chói lọi ngút ngàn muôn phương.

(Villemomble, 23giờ25 tư gia Hồng-Lộc, đêm trăng xuân 28-05-1999)




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-11-06 05:14:48ct.ly>
Một đêm nữa...

Thêm một đêm nữa ngoài trời im lặng
Chẳng tiếng người và thiếu vắng trăng sao
Còn mấy ngọn đèn le lói nhạt màu
Để mây gió cũng u sầu thiểu não.

Làm hồn ta như trong cơn giông bão
Bao trận cuồng phong ào ạt vọng về
Một đêm nữa thời gian quay chậm trễ
Để đau thương tiếp nối đến cận kề.

Ờ ! Thì nhận ! Chớ nói gì thêm nữa ?!

(Ivry S/Seine 09-08-1999)

Giã từ gia tự...

Đã hơn mười bốn năm trời,
Diệu-thi Gia-tự là nơi đất lành.
Ở đây ta được nên danh,
Nhờ công lao, tự học hành, tiến thân.

Trải qua những bước phong trần,
Phong lưu cũng đã..., có cần gì thêm
Tâm hồn bình lặng dịu êm,
Thay nhà, đổi chủ ? Thân yên tâm nhàn.

Hết còn nức nỡ oán than,
Thắng thua không bận, chẳng màng buồn vui.
Qua rồi những chuyện ngậm ngùi,
Nhờ nương Trời Phật, Quang Thiều chiếu tâm.

Mặc cho thăng gió, mây trầm,
Mặc cho dâu bể ngàn trăm đổi dời,
Mặc cho giông Đất, bão Trời,
Lòng ta thanh thản giữa đời bể dâu.

Hôm nay nhìn trước ngó sau,
Giã từ Gia-tự, người vào ta ra.
Gần xa cũng cõi Ta-bà,
Năm châu bốn biển một nhà thế thôi.

Bây giờ hồn nhẹ, tâm vơi,
Chúc ai đến, được hưởng vui trọn đời.
(Ivry s/Seine, Gia-tự Diệu-thi, 16 giờ 10 chiều 04-08-1999)

tạ ơn người đời

Xin tạ ơn tất cả Người, Đời
Đã cho tôi giây phút vui cười
An ủi tôi những lần buồn tủi
Trước sau lòng mãi nhớ đời đời.

(Bạch Am, chiều Đông 2000)

xuân cõi tôi

Xuân cõi tôi, là bầu trời ảm đạm
Là mây đen phủ kín khắp trần gian
Là đau thương tràn ngập những nẻo đàng
Là nước mắt chảy nhiều hơn sông biển.

Xuân cõi tôi, là triền miên thất vọng
Là phũ phàng những cay đắng chát chua
Là một đời chịu lắm cảnh thiệt thua
Mà muôn thuở chưa tìm ra nguyên thủy.

xuân 2000

Xuân hai ngàn, là tình thương vạn kỷ
Là yêu đương trao tặng đến muôn người
Dù riêng tôi thiếu vắng những nụ cười
Lòng mong mỏi người người đều phỉ ý.

Xuân hai ngàn, là đầu Thiên Niên Kỷ
Mộng mơ đời được vạn sự bình an
Mong tình người hòa nhã, chinh chiến tan
Nhân sinh hóa hoàn cầu trong hoan hỷ.
(Ivry-sur-Seine, 14 giờ 55 chiều thu buồn 08-11-1999)


...que le Printemps l’ an 2000...
(Xuân 2000)

Soit le commencement du Millenium d’amour,
De cet amour offert à des milliers d’êtres ...
A celui, celle qui manque de rires et de bonheur,
Que voeux et désirs puissent être comblés...

Que ce printemps de Début de Siècle,
Puisse apporter des milliers de bonheur,
Que la fraternité puisse éteindre les guerres...
Que notre planète soit Terre de Paix et de Joie.

(Interprèté et écrit en français par Marie-Colombe Bạch Thị Ngọc Sương)


Cảm ơn...
Gởi nữ sĩ Thụy Khuê và nữ ngâm diễn Ngọc Xuân

Đêm nay tôi bỗng nhiên vui
‘’Thấy sung sướng được làm người khổ đau’’
Văn chương nào biết chuốt trau
Nhờ bao đau khổ thơ trào tuôn ra.

Người nghe cảm động xót xa
Thả thơ tung cánh bay ra giữa đời
Xin thành thật, cảm ơn Người
Cho tôi thấy lại cuộc đời thắm xanh.
(Bạch Am, đêm Đông 2000
tạ
chung cuộc

Sanh ra ai cũng như nhau
Nào hay những chuyện thấp cao giữa đời
Ngây thơ trong sáng tuyệt vời
Từ từ khôn lớn tâm khơi giận buồn

Nắng mưa giông bão cuốn cuồn
Lùa những ngọn gió không ngưng
Được thì vui, mất lại buồn
Nào ai phân xử rõ nguồn sáng cơn

Giữa đời cứ mãi thiệt hơn
Gồm thâu tất cả chẳng sờn chia ai
Bởi thế mới gặp đắng cay
Nhồi đi khuấy lại mới hay Vô Thường

Đến khi hiểu biết nhịn nhường
Thì trên đỉnh núi tuyết sương phủ đầy
Nguyệt chìm, Dương lặn sợ thay
Hoàng hôn ngả bóng trời mây mịt mùng

Gót mòn, gối mỏi, chân chùng
Mới hay thấp thoáng bóng chung cận kề
Tâm ngao, lòng ngán tư bề
Thiều quang le lói Bồ Đề lẻn soi

Vội tìm gương muộn ngắm coi
Thấy thân Tứ Đại đưa thoi giữa đời
Mắt mờ tai lãng da mồi
Tay chân run rẫy nụ cười héo hon

Má đào phai nhạt phấn son
Bướm ong chường chán đâu còn đón đưa
Trời chiều hé chút nắng thưa
Chỉ đường dẫn lối lần lừa mà đi

Tâm phàm chợt nhớ Từ bi
Đạo Vàng tu tập Lưu Ly trau dồi
Lánh xa vũng lội, bùn hôi
Nước nguồn Cam Lộ, trì bồi ngày đêm

Trí tâm chớ để lãng quên
Tam bành Lục tặc rình bên cạnh mình
Thích ca Từ phụ : ngưỡng tin,
Vững lòng, cứu độ tự mình, giác tha

Niệm hồng danh Phật Di Đà
Tâm ngời trong suốt, tà ma xa lìa.

(Ivry s/Seine, xuân 04/1999


Chút lòng vàng
gởi về nạn nhân lũ lụt Việt Nam

Triệu... dân Việt điêu linh khốn khổ
Làm sao ngồi một chỗ an thân
Hỡi ai con Việt cõi trần
Gởi về đất Mẹ vài phần cơm dư.

Đã đói khát những ngày ly quốc
Nay áo cơm chồng chất ấm no
Nhà cao cửa rộng hết lo
Lòng vàng nhỏ chút tặng cho dân mình.

Cơn lũ lụt hoành hành thảm khốc
Từ miền Nam thẳng tuốt ra Trung
Dạ nào an hưởng ung dung
Góp mây, nhặt gió đồng chung gởi về.

(Ivry-sur-Seine, chiều thu giông bão 7-11-2000)

Tưởng đâu...

Vầng trăng tròn, khuyết đổi dời
Còn ta một kiếp nổi trôi chưa ngừng !
Hôm nao đã vội vui mừng
Tưởng đâu dừng bước trên đường trầm luân

Nào ngờ hồn lại bâng khuâng
Thấy đời điên đảo, mắt rưng lệ buồn !

(Ivry-sur-Seine, đêm vào hạ 20-06-2003)


Giọt lệ của đất

"Cắn chặt răng để chịu thiệt
Đứng vững gót để làm người’’

Xem tâm như Đất, ấy mà
Về đây sao lệ trào ra đôi dòng
Ta nào có ước, có mong
Tranh danh, đoạt lợi phù vân cõi đời

à thế ! Ta vẫn là người !
Thì còn những cảnh khóc cười phàm-phu
Gió đời tám ngọn mịt mù
Ồ ạt bay tới, vờ ngu, giả khờ

Nhớ lời các bậc tôn thờ,
Quán tưởng : tai điếc, mắt mờ, miệng câm
Nhạc trời âm điệu bổng trầm
Dịu xoa những vết tím bầm trong tâm

Bao nhiêu đau khổ cõi trần
Bấy nhiêu bài học thấm nhuần Từ-Bi
Vô-Ưu thơm ngát đường đi
Vô-Ngã tan biến sân-si nơi lòng

Bầu trời nhật-nguyệt sáng trong
Hiện lên những áng mây hồng tỏa hương
Vững tâm ghi khắc Vô-Thường ...
Đừng nên vướng mắc những thương, hận, sầu.

Nam-mô Lục-tự khẩn cầu
Giữ tâm như Đất muôn màu như như
Giọt lệ của Đất thừa dư
Đêm nay tuôn chảy, trả trừ nghiệp xưa...

(Ivry-sur-Seine, Bạch-Am 24 giờ 40. Vừa tàn tiệc vui, rạng 9-4-2001)




Đăng nhập để trả lời
0
Tỏ lòng biết ơn
Kính gởi đến Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn tại Pháp


‘’Ăn trái nhớ kẻ trồng cây
Uống nước nhớ người đào giếng’’

* * *
Từ ngày làm kẻ lưu vong,
Được Người giúp đỡ, lòng mong đáp đền.
Ơn Người chẳng một phút quên,
Giờ đây đến lúc phải đền đáp ngay.

Làm sao an hướng khoan thai,
Nỡ nào nhắm mắt không cay đắng lòng ?
Nhớ ngày trời biển mênh mong,
Vòng tay Người đón vào trong đất lành.

Hỡi ai còn nhớ việc trên ?
Cùng nhau đóng góp đáp đền nghĩa xưa.
Đất Pháp đang gặp gió mưa,
Thiên tai phủ xuống ruộng mùa nát tan.

Người dân buồn khổ gian nan,
Nước dâng lũ lụt, ngút ngàn oán than.
Để cho lòng nhẹ, tâm an,
Cộng Đồng Người Việt dựng màn Đới-Liên.

Nối vòng tay lớn khất quyên,
Tỏ lòng đền đáp Đất-Hiền dung thân.

(16 giờ 35, một xó an lành trên đất Pháp, ngày 25-04-2001)

Donnons-nous la main Tỏ lòng biết ơn
Kính gởi đến Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn tại Pháp

‘’Ăn trái nhớ kẻ trồng cây
Uống nước nhớ người đào giếng’’

* * *
Từ ngày làm kẻ lưu vong,
Được Người giúp đỡ, lòng mong đáp đền.
Ơn Người chẳng một phút quên,
Giờ đây đến lúc phải đền đáp ngay.

Làm sao an hướng khoan thai,
Nỡ nào nhắm mắt không cay đắng lòng ?
Nhớ ngày trời biển mênh mong,
Vòng tay Người đón vào trong đất lành.

Hỡi ai còn nhớ việc trên ?
Cùng nhau đóng góp đáp đền nghĩa xưa.
Đất Pháp đang gặp gió mưa,
Thiên tai phủ xuống ruộng mùa nát tan.

Người dân buồn khổ gian nan,
Nước dâng lũ lụt, ngút ngàn oán than.
Để cho lòng nhẹ, tâm an,
Cộng Đồng Người Việt dựng màn Đới-Liên.

Nối vòng tay lớn khất quyên,
Tỏ lòng đền đáp Đất-Hiền dung thân.

(16 giờ 35, một xó an lành trên đất Pháp, ngày 25-04-2001)

Donnons-nous la main
Pour la Communauté les Vietnamiens Réfugiés en France


‘’Pour Qui mange le fruit de vie...
Qui est celui qui a planté le verger?
Pour Qui boit l’eau vivifiante...
Qui est celui qui a creusé le puits ?’’

* * *

Depuis ce jour d’errance sur les mers,
Recueillie par la bonté du samaritain
Quand pourrais-je répondre à ce bienfait ?
Ce don de vie reste présent chaque instant,
Maintenant, vient le moment
Où le bienfait porte son fruit !

Comment rester impassible dans le confort,
Dormir sans se retourner, sans peine ?
Oubliant ces jours d’errance sans espoir,
Puis enfin cette joie, ces bras secourables
Portant sur la terre bénie !

Vous mes amis, souvenez-vous en !
Ensemble unissons-nous pour répondre
Aujourd’hui à ce bienfait d’autrefois !
Le ciel injuste inonde plaines et villages,
Balayant maisons, travail et vie...
Semant peines et désespoirs pour tous !

Allons mes amis, nous les réfugiés, les errants,
Vietnamiens de France et d’ailleurs,
A notre tour, donnons-nous la main,
Pour créer ce cercle de fraternité
Pour partager fardeaux et peines...
Ensemble soulageons les douleurs de ceux,
Qui ce jour, jadis avaient effacé nos larmes !
(Interprèté et écit en français par Marie-Colombe Bạch Thi Ngọc Sương. Tháng 5/2001)

Pour la Communauté les Vietnamiens Réfugiés en France

‘’Pour Qui mange le fruit de vie...
Qui est celui qui a planté le verger?
Pour Qui boit l’eau vivifiante...
Qui est celui qui a creusé le puits ?’’

* * *

Depuis ce jour d’errance sur les mers,
Recueillie par la bonté du samaritain
Quand pourrais-je répondre à ce bienfait ?
Ce don de vie reste présent chaque instant,
Maintenant, vient le moment
Où le bienfait porte son fruit !

Comment rester impassible dans le confort,
Dormir sans se retourner, sans peine ?
Oubliant ces jours d’errance sans espoir,
Puis enfin cette joie, ces bras secourables
Portant sur la terre bénie !

Vous mes amis, souvenez-vous en !
Ensemble unissons-nous pour répondre
Aujourd’hui à ce bienfait d’autrefois !
Le ciel injuste inonde plaines et villages,
Balayant maisons, travail et vie...
Semant peines et désespoirs pour tous !

Allons mes amis, nous les réfugiés, les errants,
Vietnamiens de France et d’ailleurs,
A notre tour, donnons-nous la main,
Pour créer ce cercle de fraternité
Pour partager fardeaux et peines...
Ensemble soulageons les douleurs de ceux,
Qui ce jour, jadis avaient effacé nos larmes !
(Interprèté et écit en français par Marie-Colombe Bạch Thi Ngọc Sương. Tháng 5/2001)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-11-06 05:21:02ct.ly>
Hiến dâng sự thật‘’Nó’’ với đêm Giáng-Sinh 1996
( Mong cầu tất-cả như ‘ Nó’ )


Nó được nằm trong lòng Tâm Phật
Nó được yên trong Chúa Hài-Đồng
Nó được các Mẹ* kề bên cạnh
Nó được thương trong khối đại-đồng

Nó cho khổ chẳng phải là không
Nó cho vui chẳng phải là có
Nó có như không, không như có
Nó bình, nó lặng, trong hư-không

Nó cầu cho nó và tất-cả
Nó thả sầu bi ... đi ... đến ... Tùy ...

(Đêm giáng-sinh cô đơn Ivry s/Seine, 25-12-1996)
(* Ba tấm ảnh các Mẹ : Đức Quan-Thế-Âm Bồ -Tát,
Thánh-Mẫu Maria và Hiền-Mẫu hiện hữu)


Mệt mỏi

Có rượu đâu... mà môi cay, lưỡi đắng?
Xác quây cuồng, hơi thở thấy nặng nề.
Hoàng hôn chưa lặn, bóng tối lại về,
Phủ trùm lên hồn ta, đen một khối.

Muốn xác thân nầy tan rã cho rồi.
Những nỗi sầu đau, sao chưa chịu xả?
Đi lâu rồi, còn trở lại làm chi!
Cứ đeo mãi, làm cho ta mệt trí!

(Ivry s/Seine, chiều tà 03-07-1998)


Khấn nguyện ...

Bao đêm khấn nguyện Di-Đà
Giúp gươm trí tuệ đánh tà đuổi ma
Tà ma nay đã lìa xa
Thân tâm bình lặng lòng ta nhẹ nhàng.
(Paris 13ème , chiều hè 1994)

Tìm bóng hư vôGởi Nguyên-A. Kh. Ng. Thi-Tử

Trăng treo lủng lẳng giữa không trung
Tìm bóng hư vô quá mịt mùng
Ước chi ta được cùng chung một
Một thể trong-trong đụng cửa trời.

Vầng trăng lại mỉm miệng cười
Nửa hư, nửa thật, nửa mời leo lên
Hư vô ở cạnh một bên
Sao mà tìm bóng trên nền trăng treo.

Hư vô núp dưới vì sao
Bóng chìm nơi ấy ai nào tìm ra
Hư vô nào ở đâu xa
Tìm chi cho mệt xác ta hởi nầy !

Hư vô mãi sáng đêm ngày
Bóng chìm dưới mái tóc mây bạc màu
Cần chi thăm hỏi trăng sao
Hư vô tìm bóng đi vào không-không

Xin ai đừng có đợi trông
Lỡ tìm thấy bóng là lòng khổ đau
Giữ-gìn tròn vẹn trước sau
Hư vô chung bóng bên nhau giữa đời ...

(Ivry s/Seine, 03giờ35 rạng ngày 20-06-1997)



Chú mầy... (tự khuyên)

Chú mầy biết sống qua chưa ?
Muốn chi cái chết có chừa một ai
Chú mầy muốn một đòi hai
Đợi ngày Kinh nở Tâm khai trả lời

Chú mầy muốn cái tuyệt vời
Cái không nói được nên lời hiểu chưa
Hỏi thì sẽ hóa ra xưa
Xưa nay đầy đủ nắng mưa của trời

Đêm ngày qua lại đưa đùa
Khi lòng chẳng thấy thiếu thừa mới an
Chú mầy đừng vội thở than
Bình-tâm đi giữa thế gian sợ gì

Sợ thì khấn nguyện Từ-Bi
Mong cầu tan biến Sân-Si trong lòng.

(Ivry s/Seine, chiếu mưa 27-06-1997)

Bé ơi ! (tự khuyên)

Bé ơi ! Ta giận bé rồi
Bé về, bé rủ ta chơi với đời
May sao Mẹ đến kịp thời
Mẹ rầy ta đó bé ơi ! Bé à !

Mẹ kêu ta phải ở nhà
Mẹ cho bánh kẹo cùng quà sáng tươi
Bé đừng rủ nữa bé ơi !
Trò đời ta sợ lắm rồi nghe chưa ?

Mẹ đà dạy bảo phải chừa
Ngoài đời có lắm gió mưa khổ sầu.

(Ivry s/Seine, 03 giờ 30 rạng ngày 02-01-1997)


Hứng giọt mưa Kinh.

Bấy lâu hứng giọt mưa kinh.
Lau chùi cát bụi bám linh hồn nầy.
Bây giờ tâm được như vầy.
Nhờ mưa kinh rửa những ngày tháng qua.

cơn buồn chiều nay

Chiều nay lòng nát tan lòng
Cơn buồn sao cứ quấn vòng quanh ta
Ngoài trời sấm sét gầm la,
Gió giông ào ạt lá hoa nát tàn.

Xa xa vọng lại cung đàn,
Bi ai thảm đạm, mắt chan lệ sầu.
Chiều nay chẳng biết về đâu?
Lòng ta như đám mây nâu phủ trùm.

Phải chăng đến khúc ‘’Đoạn Trường’’?
Hay là đến lúc cuối đường ta đi.
Bao năm nắm giữ Đại Bi,
Chiều nay như khởi lửa si trong lòng...!

(Ivry s/Seine, chiều giông bão 21-11-1997)


Phũ phàng

Ai đã cho ta giấc mộng vàng
Để rồi tỉnh thức lệ dầm chan
Nửa đêm lặng lẻ ôm buồn chán
Vì đâu gặp mãi chuyện phũ phàng?!

(Paris 8ème , đêm 31-07-1998)


Ảo mộng

Tưởng đã hết rồi, ảo mộng đời tôi
Qua cơn mê, chỉ thế ấy mà thôi
Ôi! trách ai, khi lạc vào bóng tối,
Mà trăng sao, cũng lặn trốn đâu rồi?

(Ivry sur Seine, bình minh 26-06-1998)


Cảm thơ Vũ Hoàng Chương
Kính dâng hương linh cố thi sĩ Vũ Hoàng Chương

Tôi đọc thơ ông mấy đêm liền,
Bài ‘’Lửa Từ Bi’’ quá ưu phiền.
Tôi thấy lòng tôi, muốn biến chuyển,
Thành cánh chim trời, trốn oan khiên.

Một kiếp lưu vong, tâm cầu nguyện,
Cho nước Việt mình, được bình yên.
Dệt mấy vần thơ xin dâng kính,
Ông Vũ Hoàng Chương thi sĩ hiền..

(Ivry sur Seine, rạng sáng 16-05-1998)


Buông...

Soi gương thấy nét đã già
Phong sương cát bụi ta bà thế gian
Lỡ mang cái kiếp lầm than
Bây giờ vui khổ chẳng màn sá chi.

Mặc đời, đời trọng hay khi
Mặc ta, ta sống việc gì phải lo
Thả lòng thương xót chim, cò,
Chẳng màn giai cấp, so đo, sang hèn.
(Viết trong những ngày lo âu căn bệnh trầm trọng của Robert C.
Autriche, Vienne, chiều hè 1996)


Hiến dâng sự thật

Hiến dâng sự thật cho đời,
Dỡ, hay, mãi viết, mặc người khen chê.
Lòng ta đã quá ủ ê,
Khối buồn chồng chất não nề ngán ngao.

Ngồi buồn thơ lẻn chui vào,
Tay liền phóng bút thao thao tuôn lời.

(Gia-Tự Diệu-Thi, đêm thu 08-10-1998)




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-11-06 05:27:48ct.ly>
Chờ tin con

Con đi chịu gió chịu sương
Ở nhà mẹ đợi nhớ thương mỏi mòn
Căn phòng xưa cũ vẫn còn
Con về cho mẹ đỡ mòn xác tâm

Con xa mẹ đã bao năm
Mang thân phiêu bạt xa xăm xứ người
Chờ con tâm, thể rã rời
Sợ con gặp cảnh giữa đời khó khăn

Được tin, con nói mẹ rằng:
Con về bên mẹ, mẹ hằng đợi trông.
(Ivry s/Seine, hè 1995)


Tiếc chi...

Ngày nay tóc ngấm phong trần,
Thân thì bụi bám có cần gì đâu.
Cuộc đời đã lắm bể dâu,
Tiếc chi thế sự mà sầu khổ thân.

(Ivry s/Seine, chiều 30-04-1998)


Nhựt nguyệt chiếu soi

Mẹ đã bảo: con đừng đi xa quá,
Cha dặn rằng: con không nên liều lĩnh.
Chị cũng nói : mà em chưa thức tỉnh,
Để bây giờ, hồn nửa tỉnh, nửa mê!

Hình đối bóng, ngồi ủ-ê buồn chán,
Nhìn cuộc đời, ngao ngán quá đi thôi!
Vì em không nghe những lời khuyên bảo,
Lổi của em, em nào trách chi đời!

Bao năm trời, em kiên tâm chế ngự,
Sống nhún nhường, từ trẻ đến kẻ già.
Ráng nhịn nhục, cho qua cơn hờn giận.
Giữ tâm thành, chẳng bận hận thù chi,

Mê hay tỉnh, em vẫn còn lý trí,
Nhờ Đất Trời và Nhựt Nguyệt chiếu soi.
(Ivry s/Seine, nửa đêm 03-07-1998)


Nhìn trời

Nhìn bầu trời xanh xanh.
Tiếng chim hót trên cành.
Mùa xuân đi qua nhanh.
Kiếp người sao mỏng manh.

(Ivry s/Seine, đêm 15-02-1998)


Đã lỡ rồi
Kính gởi đến những tâm hồn đồng điệu.

Khuya nay, lòng ta buồn, thật là buồn!
Nghe chuyện đời, mắt lệ chảy trào tuôn!
Tim ruột đau, như dao cắt từng đoạn.
Làm hồn ta đang loạng choạng quay cuồng.

Ngồi trên lưng cọp, làm sao tuột xuống!
Đã lỡ rồi, ta không thể nào buông!
Lòng mong mỏi, mọi người được ý muốn,
Đừng ghét ganh sẽ chuốt lấy sự buồn!

Ta luôn giữ một tấm lòng yêu chuộng,
Thương nhân sinh cùng vạn vật muôn phương.
Từng tặng ban những gì ta thừa có,
Muốn ai ai cũng hưởng phước Trời cho.

Buồn khuya nay, thật là cái buồn to!
Nỗi đau đớn, thắt quặn co cõi lòng.
Muốn buông bỏ, trốn vào trong u-tịch,
Để không còn thấy cảnh nghịch giữa đời!

(Ivry s/Seine, rạng ngày 03-07-1998)


Xin thưa...

Thưa Thầy, thưa Chị, thưa Anh !
Thân em yếu đuối như cành hoa rơi.
Gió đời vùi dập tã tơi,
Bụi nhơ lấp phủ đầy nơi xác này.

Canh khuya vắng lặng trong ngoài,
Bắt Tâm dừng lại đêm ngày dồi trau.
Nhớ lời Phật đã dạy trao,
Bồ Đề Tu Hạnh ngày sau nhẹ nhàng.

Cố quên những chuyện phũ phàng,
Tình thương duy nhứt, dẹp tan muộn phiền.
Vững lòng yên lặng tọa Thiền
Thân tâm...lành ...lạc, Phật, Tiên hộ trì.

(Gia-Tự Diệu-Thi, 1998)


Đôi chim loan phụng
Tặng hai cháu Nicole và Saravy
Và những đôi vợ chồng trẻ

Chúc hai cháu yêu thật nhiều
Tình chồng nghĩa vợ thương chìu đều nhau
Chúc hai cháu mãi tình trao
Trăm năm hạnh phúc ngọt ngào ái ân

Chúc hai cháu hưởng mùa xuân
Vườn hoa tình nở, trái đơm đầy cành
Sớm hôm nhỏ nhẹ em anh
Chồng đây, vợ đó, ngắm vành trăng thanh

Tặng hai cháu bầu trời xanh
Và...
Đôi chim Loan Phụng quẩn quanh chẳng rời
Chúc hai cháu yêu một đời
Cho...
Đôi bên cha mẹ, đặng thời hưởng chung.

(Paris 13ème , chiều thu 14-11-1998)


Inséparables Phoenix

Mes voeux de bonheur à tous deux
Epoux passionné et tendre épouse
Toujours et toujours l’un pour l’autre

Mille tendresses, mille douceurs
Echangés, blottis l’un contre l’autre
Pendant cent ans jours après jours...

Que ce jour demeure à jamais heureux
Beau comme un printemps éternel.
Dans ce jardin d’Eden où l’un et l’autre
Inséparables phoenix partagent amour,

Confidences, rires et chuchotements ...
Rêvant sous le regard du clair de lune.
Le ciel se pare du bleu limpide
Pour vous l’offrir en cadeau

Inséparables phoenix aujourd’hui...
Demain et pour toujours !
Que l’amour vous soit offert en cadeau ...
En gage d’union et de bonheur aux deux familles.

(Interprèté et écrit en français par M.C. Bạch Thị Ngọc Sương)




Đăng nhập để trả lời
0

Dặn dò bé bảy
Viết thay Bác Nguyễn T. A.

Sống mà cát bụi chẳng ra gì!
Chết thì cái xác có là chi!
Chỉ mong con được như ý muốn,
Đừng để xóm giềng chịu lụy bi...

Giữ tâm cho sạch nghe Bé Bảy!
Đừng gạt lừa ai ở cõi nầy.
Rủi thay gặp cảnh đầy ngang trái,
Hãy ráng gìn lòng mãi thẳng ngay.

(Gia Tự Diệu Thi, chiều 27-08-1998)



Mừng tuổi Mẹ

Tết này Mẹ Tám mươi lăm,
Con mừng tuổi Mẹ trăm năm sống đời.
Trí Tâm minh mẫn sáng ngời,
Thân An, lòng Lạc tuyệt vời trần gian.
(Ivry s/Seine, 23 giờ đêm 15-01-2000)


Quà xuân tặng Mẹ
Kính gởi Từ Mẫu Phạm Thị Tửu


Chút quà Xuân, tặng Mẹ hiền,
Bánh trà mua cúng Tổ Tiên, Ông Bà.
Dù con ở tận miền xa,
Mà lòng vẫn nhớ đậm đà hương quê.

Nơi này trời lạnh tái tê
Những ngày Tết đến tư bề phủ sương
Xuân về nghĩ đến quê hương,
Và thương nhớ Mẹ đêm trường quạnh hiu.

Cháu con Mẹ có thật nhiều,
Mà đời của Mẹ sớm chiều lẻ loi.
Thôi Mẹ ơi ! Thế mới đời !
Bao năm Mẹ đã quen rồi cô đơn.

Lòng Mẹ như núi Thái Sơn,
Chỉ mong con cháu lớn khôn ngoan hiền...

(Ivry s/Seine, 22 giờ 10 đêm 15-01-2000)


Tình thương

Biết nói gì đây, biết nói gì?
Nhân sinh sao gánh mãi sầu bi
Oán hận làm chi đời thêm khổ
Tình thương tan biến Tham. Sân. Si.

(Ivry s/Seine, hè 1997)


Nụ cười...

Nụ cười nào mất tiền mua
Đời riêng chua chát, phải lùa vào trong.
Nụ cười làm đẹp tấm lòng,
Đến trong giấc ngủ mộng hồng yên vui.

Nụ cười tế nhị hòa hài,
Như ngàn hoa nở giữa ngày mùa Xuân.
Nụ cười là ánh nắng hồng,
Sang hèn, xấu đẹp đều đồng như nhau.

Đừng xem kẻ thấp người cao,
Nụ cười bình đẳng nồng trao tặng người.

(Paris 13ème , Au Vieux Sàigon đêm Xuân 22-04-1999)



Thơ vào bút bay

Hồn thơ vào ngòi bút bay bay
Ai nào hẹn trước tính gì mai
Lẩn quẩn mấy câu cứ viết hoài
Ngàn xưa cho đến tận ngàn sau
Thẩn thơ, thơ thẩn bao đau khổ
Ngày qua đêm lại bay thật mau.
Hồn thơ nó có gì là lạ?!
Vậy mà huyền bí lắm đó đa !

(Ivry s/Seine, đêm 17-02-1996)



Huề vốn...

Mới đây còn lá vàng bay
Hôm nay trơ trụi thân cây phơi mình
Mới đây tim đượm lửa tình
Hôm nay im lặng chẳng hình bóng ai

Mới đây mái tóc chấm vai
Hôm nay sát góc hết cài lượt hoa
Mới đây ngồi nhậu la cà
Hôm nay chẳng muốn đi ra khỏi nhà

Đêm nay ta hỏi cùng ta :
Có gì khác biệt trong nhà ngoài sân
Khổ nhục lạc thú đo phân
Tính ra huề vốn cán cân thật đều.

(Ivry s/Seine, đêm 29-01-1999)



Cảnh ta bà...

Cảnh Ta bà như mơ như mộng
Giữ tâm an chẳng ngại cảnh nào
Đa hình vạn bóng lòng không nao
Chấp nhứt làm chi những chuyện đời

Đem lòng nhân đạo trải ngàn nơi
Thường yêu bao rộng cả bầu trời
Cầu mong dương thế ngưng sầu khổ
Bước xuống Thuyền Từ vượt biển mê.

*
An tâm vô ngại cảnh đời
Vóc lòng Tự Tại thoát vòng trầm luân
Kiếp người chết mộng sống mê
Giữ tâm yên tịnh trăm bề thảnh thơi.

(Ivry s/Seine, Tháng 11 năm 1985)



Giữ tâm kim cương bát nhã
Tán dương kinh Kim Cang


Kim Cương phá tan vạn pháp
Vạn pháp bất phá đặng Kim Cương
Tâm chân như đạt Bát Nhã
Ba La Mật dứt rừng mê
Niệm lành, niệm dữ đều vô niệm
Niệm hư không điệu Niết Bàn.
-----
Trên đài Chánh Giác ngự nơi tâm
Giáo lý Như Lai gắng kiên trì
Được cứu tâm ta cùng muôn loại
Dìu nhau ra khỏi bến bờ mê.
-----
Nguyện giữ Đại Bi ngàn muôn kiếp
Vạn nẻo trùng trùng thấy như như
Đã nguyện Đại-Bi-Từ-Hỷ-Xả
Đâu còn chấp nhứt chuyện thế gian.
Ác lành đôi ngả đều dung một
Đạo đời chung chiếu ở nơi tâm
Tưởng nhớ Như Lai ngự giữa Đài
Dìu dắt sáng soi tìm chân lý.

Thấu hiểu chân tâm đã sẵn dành
Tâm an lòng lặng vạn sự lành.

(Ivry s/Seine, ngày 02-12-1985)



Gởi vào mây gió

Xin gởi nỗi niềm đau vào mây gió
Cắt sợi xích xiềng bó buộc đời tôi
Chẳng buồn vui, chẳng cầu không hay có
Ước nguyện đạt rồi, hỡi bạn, Thầy ơi!

Ngày đêm : đi, đứng, nằm, ngồi,
Đói ăn, khát uống, nhìn đời đi qua.
Tấm thân Tứ Đại hợp hòa,
Mai nầy tan rã cũng là như không.

(Ivry s/Seine, chiều đông 12-01-1999


Hồi tâm

Hồi tâm quy hướng về nẻo Phật
Bởi xưa mơ mộng ngả trầm luân
Sực tỉnh rồi thấy bóng trong gương
Bụi đời nhơ bẩn bám lấy thân.
Nguyện rửa từ đây đến muôn đời
Trăng soi đáy nước không còn ngắm
Đôi vầng Nhựt Nguyệt chiếu trong tâm
Chân lý đường đi sáng thật rồi.
Bước chân Bồ Tát theo hành sự
Gieo hạt Bồ Đề mãi không ngưng
Thâm hiểu trần gian là bể khổ
Cảnh này liên tục đến màn kia
Ai ơi ! có thấu đời nhân thế !
Lắm chuyện buồn vui lắm khổ sầu
Xả bỏ Quy Y cầu Phật Đạo
Tự tánh chân tâm như nhứt như
Cứu độ cho mình cùng tất cả
Tam giới muôn loài đều như một
Bình Đẳng chân như đạt ước nguyền.

(Ivry s/Seine, ngày 16-12-1985)


Mong ước

Lòng mong ước như vá trời lắp biển
Đem áo cơm chốn ở khắp muôn người
Nghe đau đớn không làm sao cho được
Nên ngày đêm lòng ray rức ngậm ngùi

Thấy vạn khổ nghìn đau trong cuộc sống
Trái tim này chia sớt khắp ngàn nơi
Vì ta cũng là cái kiếp con người
Không làm nỗi những gì lòng mong ước

Ôm xót xa đôi dòng lệ trào rơi
Đêm từng đêm ta thương lắm người ơi !
Thân nhỏ bé, nhưng lòng ta to rộng
Muốn thế gian là Tiên động nhân loài.

(Ivry s/Seine, ngày 04-03-1988)


Réo gọi tình người

Núi sông vẫn còn rẫy đầy thương tích,
Xin giống nòi hãy ngồi lại với nhau.
Dù sao cũng là anh em ruột thịt,
Đừng tị hiềm làm đậm vết thương đau.

Nước mắt này tuôn trào khi lên sáu,
Nhìn họ hàng cùng dân tộc giết nhau.
Đã chồng chất bao núi xương sông máu,
Mà vẫn còn gây bão tố mãi sao ? !

(Ivry s/Seine, ngày vào hạ 21 tháng 6 năm 1999. Đăng Nhân Bản 4/2000)


Hãy tha thứ

Kẻ lạ, người dưng, chẳng chung nòi,
Tay bắt, mặt mừng, miệng cười tươi.
Sao còn thù hận, chung giồng giống ?
Mãi ngậm hờn căm, chửi rủa hoài.

Hỡi ‘’Ai’’ ! ‘’Ai’’ đó, đứng lên nói :
Xin ‘’Người’’ tha thứ những lầm sai,
Cho vơi đi bớt niềm cay đắng,
Và xóa thù xưa bấy lâu nay.

Máu lệ trong tâm vắt thành mực,
Viết lên để nói thật lòng này,
Ngày đêm vẫn còn nghe ray rức,
Bởi ‘’Người’’ chưa tha thứ được‘’Ai’’ !
(Ivry s/Seine, chiều u buồn 29-12-1999)



Thản nhiên

Đã trót mang một đời phiêu bạt
Làm thân hoa gió tạc mây trôi
Bão giông đưa đẩy ra khơi
Lênh đênh sóng vỗ khắp nơi biển bờ.

Bước nổi trôi nào đâu thấy nhục
Thời vinh quan chẳng chút kiêu căng
Đời vui hay gặp phũ phàng
Thản nhiên chấp nhận đâu màn trọng khinh.
(Ivry-sur-Seine, xế chiều 14-06-1999)


‘’Việt Nam Tinh Hoa’’
Kính gởi Bác Thái Văn Kiểm Hương Giang


Đọc ‘’Việt Nam Tinh Hoa’’ thật rỡ ràng
Bốn ngàn năm Văn Hiến vẫn hiên ngang.
Mẹ Âu Cơ, Cha Long Quân khí phách,
Tổ Phụ Vương Hùng hiển hách dựng giang san.
(Ivry s/Seine, đêm 29-08-1999)



Ngày đầu năm 2000

Ngày đầu năm mới hai ngàn
Bình an vạn sự cho toàn Dân gian
Chung vui cùng hưởng đầy đàng
Trăm lời chúc tụng, lòng tràn niềm tin.
(Ivry s/Seine, những ngày Tết Dương Lịch 2000
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-11-06 05:34:14ct.ly>
Sinh nhựt thứ 53
Cũng là ngày nhựt thực toàn phần tại nước pháp. Cầu nguyện Hòa-Bình thế giới

Năm mươi ba năm trước đây,
Lọt ra lòng Mẹ, trên tay Cha hiền.
Bây giờ nơi góc trời riêng,
Bình tâm, tĩnh tọa hướng ‘’Thiên’’ giữa đời.

Trưa nay trái đất nhìn Trời,
Ngày Nhựt thực, triệu triệu người đón xem.
Chuyện gì Thượng Đế sẽ đem,
Tặng ban nhân thế cái thèm muốn đây ?

Xin Trời hằng tỷ bàn tay,
Vuốt ve xoa dịu trần ai dứt buồn.
Ơn lành Ngài tưới rải buông,
Trên đất Việt, cùng muôn phương cõi trần.

Cầu thêm một khối đặc ân,
Cho nhân loại sớm kết thân : Hòa-Bình !
Bỏ chinh chiến, dẹp điêu linh,
Hạnh phúc tràn ngập, đầy tình thương yêu.

(France, Ivry s/Seine, 05 giờ 20 rạng ngày 11-08-1999)









Thoáng qua
Gởi Thu Nga


Lẩn quẩn, loay hoay chỉ thoáng qua
Phong ba, hương phấn đã nhạt nhòa
Đóa hoa chưa rụng, nhưng tàn tạ
Tâm thể nhẹ nhàng, vướn thi-ca !

Bây giờ mới thấy là : quả nghiệp,
Đã trồng muôn kiếp thuở xưa xa ?
Giây phút rảnh rang, hòa muôn điệu
Đóng đủ tuồng vai cõi Ta-bà... !

* * *
Vài hàng gởi bạn : Thu Nga !
Sáng nay thức sớm nhâm nha phê-trà
Nắng lên tao vội đi ra,
Ra mua mấy món... về nhà nấu ăn

Bước chầm chậm, chẳng băn khoăn
Tâm hồn lắng diệu, không màn việc chi
Sự đời bất luận trọng, khi,
Tao thì cứ thẳng đường đi của mình

Lòng nầy cố giữ chân tình,
Cho hồn được ánh bình minh chiếu vào
Không còn khao khát, ước ao,
Tới đâu thì tới, nếu vào cho bay.

Có chút đỉnh...nhậu lai rai,
Chẳng phiền, chẳng quấy rầy ai trên đời
Mặc cho ai muốn chê cười,
Sáng say, chiều sỉnh, tối thời yêu đương ?

Hoa ‘’Phát Tài’’ đang tỏa hương,
Tao thương ‘’nó’’, ‘’nó’’ cũng thương... đó mà
Bạch-Am nầy gọi : là nhà,
Cây xanh ở với ‘’bà già’’ tóc sương,

Về đây ‘’tụi nó’’ vui hơn,
Tao cũng sung sướng, nằm giường rộng thênh.
Không còn ý nghĩ lênh đênh,
Ôm gối thẳng cẳng ngủ ênh một lèo.
(Ivry s/Seine, 16 giờ ngày 28-05-2000)




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-11-06 05:36:40ct.ly>
Chúc Tết Canh Thìn

Năm này là Tết Canh Thìn
Đôi dòng kính chúc nhân sinh an lành.
Sống chung một ‘Hành Tinh Xanh’
Năm Châu, bốn biển kết thành yêu thương :

Chúc cầu Tổ quốc - Quê hương ;
Chúc nơi sinh sống tựa nương xứ người;
Chúc toàn trên khắp cõi đời,
Hưởng chung Phước Lộc của Trời tặng ban.

‘Canh Thìn’ trần thế an khang,
Đầy đủ sức khỏe, thân an, tâm bình.
Mong cầu nhân thế nhất tình,
Một lòng, một dạ, tâm minh, ý hòa.

‘Canh Thìn’ khắp chốn nở hoa,
Rồng’ bay, ‘Tiên’ múa một nhà đón Xuân.

(Ivry s/Seine, ngày 19-01-2000)
(Thụy Khuê đọc trên đài phát thanh R.F.I. chiều 30-01-2000)


Cảm ơn...
Gởi nữ sĩ Thụy Khuê và nữ ngâm diễn Ngọc Xuân

Đêm nay tôi bỗng nhiên vui
‘’Thấy sung sướng được làm người khổ đau’’
Văn chương nào biết chuốt trau
Nhờ bao đau khổ thơ trào tuôn ra.

Người nghe cảm động xót xa
Thả thơ tung cánh bay ra giữa đời
Xin thành thật cám ơn Người
Cho tôi thấy lại cuộc đời thắm xanh.
(Bạch Am, đêm Đông 2000)

Tạ ơn người đời

Xin tạ ơn tất cả Người, Đời
Đã cho tôi giây phút vui cười
An ủi tôi những lần buồn tủi
Trước sau lòng mãi nhớ đời đời.

(Bạch Am, chiều Đông 2000)

Tạ ơn Trời

Dẩu rằng lắm bận phong trần
Ông Trời cũng thưởng chút phần thanh cao
Bây giờ lòng chẳng động chao
Ngồi nhìn cảnh vật một màu tinh anh.

(Ivry s/Seine, Bạch-Am 15 giờ25 chiều 14-02-2000)
Xin nguyện cầu

Ngồi im lặng, lắng nghe Kinh Bát Nhã
Mà thả hồn bay tận cõi trời Nam
Từ chín bốn (94), đến nay chưa về thăm
Lòng nôn nóng biết Mẹ hiền trông đợi.

Ôi ! Đường về sao còn mịt mù diệu vợi
Mây xám che, khuất hẳn ánh trăng vàng
Xin nguyện cầu Trời, Phật hãy lắp bằng
Cho toàn dân Việt không còn oán hận.

Mọi từng lớp bắt tay nhau đón nhận
Cùng dựng xây nền Dân chủ, Tự do
Quyền làm người Bình đẳng dứt phiền lo
Tình ruột thịt thương yêu đầy hứa hẹn.

(Bạch Am, đêm buồn 11-03-2000)

Tặng đời những đóa hoa hồng

Ta xin tặng cho đời
những đóa hoa hồng tươi thắm
Và một vườn bông đang
ngào ngạt tỏa hương thơm
Cùng những cung đàn
muôn điệu bổng trầm
Với một bầu trời
diệu huyền trong nắng ấm...

(Villemomble, tư-gia Hồng-Lộc 6/2000)


Giã biệt nơi này

Xin giã biệt nơi này, xin giã biệt !
Biết bao giờ sẽ trở lại nơi đây ?
Cả tháng nay nghe chim hót suốt ngày
Như cung Quảng trên chín tầng mây trắng...

(France, Villemomble, tư-gia Hồng-Lộc, 12 giờ 05 ngày 01-06-2000)




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-11-06 05:38:31ct.ly>
...Vĩnh cửu...

Trời, Đất vẫn còn
Nguyệt, Dương mãi sáng
Chỉ có lòng người,
Và xác đổi thay
Ngồi nhìn ánh nắng
Trên trời mây trắng
Mây vẫn bay trôi...
Nghe lòng bồi hồi
Mắt tươm ngấn lệ
Tâm tư rã rời
Hồn bỗng chơi vơi...
- - - - - - - - - - - - -
Khóc à ! Khóc sao ?
Không phải là thế !
Khóc để làm gì ?
Hãy can đảm lên !
Nắng vàng chuyển tím
Nguyệt chìm, Sao lặn
Ngày đêm bất biến :
Núi, Sông, Đất, Nước,
Gió, Lửa mãi còn,
Nguyệt, Dương sắt son
Thiên tạo vĩnh cửu...
Và ‘Thường’ Vĩnh Cửu...
(Bạch Am, Đông-Xuân giao mùa 3/2000)


Phút cuối...

Lắm lúc, xem như người thoát tục,
Vậy mà cứ lục đục giữa đời
Sáng thương, chiều nhớ, đêm lại bực,
Mãi cứ than van để người cười...
* * *
Ông Trời cho được làm người
Hên rồi, mà vẫn trách Trời oái oăm
Đôi khi ổng cũng giận ngầm,
Phạt cho gặp lắm thăng trầm biết thân.

Đến hồi khổ sở giữa trần,
Cầu Trời, khấn Phật ban ân chút nào
Khi được, kiêu căn tự hào,
Xem đời chẳng có người nào bằng ta.

Ông Trời, ổng chẳng buông tha,
Phạt thêm những cảnh như là Khất nhân
Giờ phút cuối, sắp lìa trần,
Vội Tu tâm tánh thì thân nát nhừ... !
(Đông-Xuân giao mùa 2000)
ai thấu được đời

Ai thấu được đời khắp muôn phương ?
Hiểu qua suy ngẫm thấy quá thường
Xiêm-y lộng lẩy, hay rách nát
Sẽ cùng Bụi Cát hòa trong sương.

Múa rối, ngày đêm giữa ‘’Hí Trường’’
Năm tháng dần trôi nhạt phấn hương !
Mang kiếp nhân sinh, chìm-chìm-nổi !
Có gì nuối tiếc mà vấn vương ?
(Paris 13ème , 18 giờ 25, Quán Chè Hương Lan 29-06-2000)


Phận Người ở đậu

Đã trót mang thân phận người ở đậu,
Biết nói gì... ‘’Chủ’’ mời ‘’Khách’’ đến nhà.
Thà ra đi để mắt không thấy chướng,
Cho nghĩa ân tròn vẹn với người ta.

Mấy tuần nay mái tóc đà thêm bạc,
Bởi nghĩ suy chẳng biết phải làm gì ?
Thân ở đậu nào muốn ‘’Chủ’’ khinh khi !
Ta đi ! Ta đi ! Như người điên loạn !!!

(Một xó trong cõi đời, đêm đau khổ 20-5-2000)


Tạ ơn nước Pháp

Tạ ơn nước Pháp vô vàn
Dân tôi Tị-nạn, mãi mang ơn Người
Buổi đầu lo lắng lệ rơi
Ngày nay mọi mặt thảnh thơi vui cười

Qua rồi những cảnh ngậm ngùi
Bây giờ luôn nhớ ơn Người mãi thôi.

(Paris 13ème , Aux Vieux-Sàigòn, đêm 28-07-2000)


Mừng cháu Hoài AnTặng cháu nội đích tôn của L.T. & D. Th.

Ánh nắng chứa chan cả bầu trời
Thả hồn nhặt chữ kết thành lời
Dệt lên mấy vần thơ nho nhỏ
Mừng cháu Hoài An mới chào đời.

(Ivry-sur-Seine, ngày 14-03-2001)




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-11-06 05:42:35ct.ly>
đọc ‘’Việt Nam Thương Khúc’’

‘’Đảo điên sông núi ba miền
Việt Nam Thương Khúc sử truyền thiên thu’’
(Kiệt Tấn ‘’V.N.T.K.’’)

Đọc lên mắt vướng sương mù
Mấy lần ướm đọng giọt thu ngậm ngùi
Ông Trời ơi ! Hỡi ông Trời !
Vì sao dân Việt nước tôi khổ hoài ?

Vẫn còn chia cách trong ngoài
Quốc nội, Hải ngoại đứng hai ngã đường
Kẻ đi người ở nhớ thương
Bao giờ thống nhứt một phương đề huề

Cho tình ruột thịt cận kề
Không còn thù hận trở về an vui
Hai mươi lăm năm... quê người
Năm mươi năm... giữa cõi đời xuống lên

Quen rồi cuộc sống bập bềnh
Chỉ mong dân tộc một nền nhà chung.

(Ivry s/Seine, xuân-hạ giao mùa 6/2000)


Chúc cầu thế kỷ 21

Trước là cầu chúc Việt Nam
Vào thế kỷ mới, trăm năm yên bình.
Anh em ruột thịt ba miền,
Từ Nam -Trung- Bắc đều niềm nở vui.

Sau là chúc khắp hoàn cầu
Tất cả nhân loại dứt sầu hết than
Được nhiều hạnh phúc an khang
Áo cơm no ấm ngập tràn tình thương.

(Ivry-sur-Seine, Bạch-Am đêm thu 20-11-2000)


Chia sẻ

Ta khóc, ta thương, tất... mọi người.
Vui cười để nói : cám ơn đời.
Nếu được quên đi sướng và khổ,
Thì kiếp nhân sinh sẽ tuyệt vời.

Xóa bỏ thù riêng chẳng trách ai,
Đôi vầng Nhựt-Nguyệt chiếu lòng này ,
Hơi thở bay ra hòa ánh sáng,
Soi rõ đường về... ở ngày mai...

(Paris 13ème , nhà hàng Đào-Viên đêm thu 6-10-2000)
xuân đến sớm
Kính tặng Nữ-sĩ Nguyễn Thi-Vinh
Và Nguyễn Hữu Nhật

Khuya mai, là đêm mừng Xuân
Xứ người lòng thấy ngập ngừng buồn vui ?
Kính chúc Anh, Chị vài lời :
Chúc Anh với chị trọn đời yêu nhau.

Xuân về tuyết phủ trắng phau
Ngoài sân hoa cúc, hoa đào héo khô,
Gốc mai xơ xát cành trơ,
Xuân đến sớm ! Không chịu chờ đợi ai.

Như thời gian, cứ trôi bay,
Nắm níu chẳng được, đêm ngày qua nhanh
Nhìn đi, ngoảnh lại cam đành,
Xuân, Xuân cứ tới, tuổi xanh bay vèo...!

(Ivry-sur-Seine, Bạch-Am, đêm 22-01-2001)


Thư gởi bạn
Tặng đôi uyên ương L. N. Đạt & P. T. Hạnh

Đêm khuya trăng tỏ xuyên song cửa
Lóng lánh diệu huyền thoạt cảnh Tiên
Hương rượu nồng nàn hồn bay bổng
Nửa đêm phóng bút tay chép biên...

‘’Cát Bụi’’ ‘’Thoáng Qua’’ gởi bạn hiền
Paris, ... Thịnh Đốn... chút làm duyên
Kết tình thân hữu, đời nghệ sĩ
Mãi mãi thi-văn nối đôi miền...

(Ivry-sur-Seine, Bạch-Am, 01giờ 45, rạng 07-04-2001)


Lettre A Mes amis
Tặng đôi uyên ương L. N. Đạt & P. T. Hạnh

Spectacle fêerique de la lune claire
Miroitante dans la profondeur de la nuit,
Le parfum enivrant s’envole,
Emportant la plume,la fait voltiger, virevolter...
Danse, danse, ô mon amie !
Tisse, tisse ...‘’ Sable et poussière ‘‘...
‘’Les jours passés’’... Paris, Washington...
Tisse, tisse, ô ma plume, tisse ce lien ineffable
De l’amitié, de lavie, des arts et des lettres...
Qu’à jamais ce fil éternel unisse tous ses membres !

(Interprèté et écrit en français par Bạch Thị Ngọc Sương. Ivry-sur-Seine, nuit 18-04-2001)







Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-11-05 02:57:34ct.ly>
Vọng Cổ
Thương phận Kiều

Ngâm sa mạc

‘’Trăm năm trong cõi người ta
Chữ tài, chữ mệnh, khéo là ghét nhau
Trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng

Đã mang lấy nghiệp vào thân
Cũng đừng trách lẩn trời gần, trời xa
Thiện căn ở tại lòng ta
Chữ Tâm kia, mới bằng ba chữ tài...

Ngẫm hay muôn sự tại trời
Trời kia đã bắt làm người có thân
Bắt phong trần, phải phong trần
Cho thanh cao, mời được phần thanh cao...’’
(‘’Kiều’’ Nguyễn Du)

Vọng Cổ

1-) Thúy Kiều ơi ! Đã trót sanh ra đời con gái mà trời ban nhan sắc. Thì cái kiếp hồng nhan làm sao tránh khỏi bao giông bão trong ... đời. Thương thân phận Kiều lòng ta tan nát rã... rời. Suốt mười lăm năm cuộc đời phong ba dâu bể. Nàng mượn nước Tiền-Đường rửa sạch bụi nhơ. Nhưng đời đâu có dể như giấc mơ. Sự sinh tử còn do trời định đoạt, mới khiến Sư Bà cứu vớt khỏi dòng sông. Khoác áo nâu sòng gởi lòng theo chuông khuya mõ sớm...

2-) Tưởng đã yên rồi một đời bạc phận. Nào ngờ gặp lại người xưa cùng mẹ cha và hai đứa em... hiền. Khơi lại lòng ai bao nỗi ưu... phiền. Chữ hiếu trung nàng đà giữ vẹn. Còn chuyện ân tình biết xử ra sao. Ôi ! ngán ngao phải chuốc chén rượu đào, đưa chàng Kim vào trong giấc mộng say. Nhờ Thúy Vân lắp bằng thay thế, cho nhẹ lòng mà cất bước đi Tu...

Ngâm sa mạc

Thành Tâm Hỉ-Xả-Từ-Bi
Nương nhờ cửa Phật Sân-Si bỏ ngoài
Xóa tan bao chuyện đắng cay
A-Di-Đà-Phật đêm ngày khắc ghi...
Cổ Nhạc Kịch Ngắn
từ giã bụi hồng



Cổ nhạc Kịch ngắn

Từ Giã Bụi hồng

Ivry-sur-Seine, Gia-Tự Diệu-Thi 1/1999
Thành kính dâng mùa Phật-Đản 2543/1999


Cốt truyện

‘’Khánh và Mai là hai chị em kết nghĩa từ ngày cuộc di tản 1975, họ quen biết nhau tại Paris, Mai thì đã ly dị chồng từ lâu. Thời gian dài hơn hai mươi năm trôi qua. Hiện giờ Khánh là một tư chức cao cấp, có vợ con tương đối hạnh phúc. Còn Mai thì gian truân với cuộc sống buồn nhiều hơn vui, hai đứa con của Bà tuy đã lớn, nhưng chưa ổn định được cuộc sống, nên Bà buồn chán hay nghĩ đến chuyện tu hành. Rồi một chiều Đông cuối năm 1998, trong đầu của Mai nở ra hai chữ ‘’Bỏ Cuộc...’’, lòng Bà thấy như vừa thoát tục, vài ngày sau Bà xuống tóc ngồi nhà hưởng đời qua lời kệ, tiếng kinh. Như thường niên vào những dịp tết dương lịch, Khánh hay đến thăm người chị kết nghĩa. Chiều hôm ấy Khánh vừa đến....... Khánh thấy Mai đang mân mê vạc áo...mới màu lam già...’’

Vào Kịch:

Khánh : (bước vào rất là ngạc nhiên hỏi) : Chị Mai ! sao chị như thế nầy?
Mai : (từ tốn chầm chậm nói) Có gì đâu mà em ngạc nhiên!
Khánh : Chị bỏ đời đi tu à?
Mai : Không em à ! đời đẹp lắm chị nào nỡ bỏ!
Khánh : Chớ vì sao chị cạo đầu, mặc áo già lam?
Mai : Chị phải làm như vậy, chị mới từ giã...bụi hồng được, vì những trò đời chị không còn muốn thắng, thua nữa, nên chị tẩy mái tóc cho nó trơn tru nhẹ đầu đó thôi !
Khánh : ( Trầm tư...hơi buồn mà cũng hơi giận... nên hỏi bà chị hơi lớn tiếng) :
- Vậy...vậy là nghĩa gì? Nghĩa gì chứ ...?!
Mai : ca Nam-Ai... (lớp mái...)

Vì chị đã chán ngán cảnh bụi...hồng...
Một đời quá nhiều đau khổ chất chồng
Chẳng còn lưu luyến gì hơn
Nên chị xả bỏ thất tình lục dục của trần gian
Danh lợi thắng thua, là chua cay chát đắng
Chỉ tạo cho người ích kỹ ghét ganh...
Khánh : (ca tiếp)

Những lời của chị sao quá bi quan
Như đang oán than trách hờn
Em biết đời chị lắm cơn giông bão
Bao trái ngang và trăm cảnh phũ phàng.

Mai : (ca tiếp)

Thôi em ơi ! đừng nói chi cho thêm buồn
Chị chẳng còn luyến lưu gì giữa cuộc đời
Nên chị đã nhứt định rồi...
Gởi lòng vào lời kinh tiếng kệ
Không còn phiền lo lụy hệ,
Mà chỉ hưởng đời,
Với sớm mõ chiều chuông...

Khánh : ca Vọng Cổ:

1-) Chị Mai ơi! suốt một đời của chị quá lao đao lận đận, ngày nay chị từ giã bụi hồng để xóa nhòa những trận cuồng phong giông bão trong...đời. Nghĩ thương chị mà lòng em tan nát tơi... bời. Hóa công ơi! Ông nỡ tạo chi cảnh đời đau khổ, để kiếp má hồng chịu lắm gian nan. Vẫn biết trần gian là nhiều cảnh khổ, từ cổ chí kim mãi đến bây giờ, có mấy ai hưởng trọn niềm vui, ôi! một kiếp nhân sinh sao mà ngắn ngủi.

Mai : (nói) Thôi em à ! đời chị cũng đủ quá rồi, giờ đây chị giũ áo phong sương, gởi tâm nương theo Như-Lai Phật-Tổ.

Khánh : (cảm động và ca tiếp...)

2-) Chị...chị ơi ! sao đời của chị khổ như thế... nầy. Một kiếp hoa vì đâu mà phải đọa... đày. Nước mắt em tuôn nghe lòng cay đắng, biết nói gì để an ủi chị đây. Nghiệt ngã thương đau một mình chị gánh, định mệnh khắt khe dành riêng đời chị, chị chỉ khóc thầm chẳng oán trách ai, em cầu mong chị vui trọn ở ngày mai.


Khánh : Ngâm sa mạc:

Từ đây chị sẽ yên phần
Không còn vướng bận nợ trần khổ đau
Thiều-Quang chiếu rọi muôn màu
Quán-Âm Bồ-Tát nhiệm mầu dìu đưa
Ngày đêm sớm tối chiều trưa
Từ-Bi-Hỷ-Xả Đại-Thừa chị tu...

Mai : ca Vọng cổ:

5-) Cám ơn em đã vui mừng cùng với chị, (chấp tay khấn nguyện) Nam-Mô-A-Di-Đà-Phật, con tên là Nguyễn Thị Mai, dập đầu kính lạy Như-Lai Phật-Tổ và Quán-Thế-Âm-Bồ-Tát, xin hộ-trì trợ-lực, giúp con được điều-phục những Lục-Tặc Tam...Bành. Và Bát Phong không làm chao động ngọn tâm...thành. Nguyện gieo rãi hạt Bồ-Đề khắp chốn, tự tại nơi lòng bền vững tiến tu.

Xin cho ý nguyện đạt thành,
Giác tha tự độ đầu gành, cuối thôn,
Pháp Hoa tinh tấn sớm hôm,
Tâm Kinh Bát Nhã lòng tôn kính thờ...

Khánh .....nức nỡ...nói:
- Chị, chị đã nhứt định rồi, em...em vui lắm, cầu mong chị được... viên mãn .
Mai ca tiếp :

6-) Khánh ! Khánh em ơi ! chị nghe lòng mình thánh thoát nhẹ nhàng như trút đi những gánh sầu trĩu nặng. Dầu muốn hay không cũng đã xong rồi. Ôi ! mấy mươi năm chôn đời trong tăm tối, ngày nay nhờ đuốt Từ Bi soi chiếu lối đường đi, thì chị có mơ mộng gì, mà không từ giã chốn bụi hồng.

Bây giờ lòng chỉ ước mong
Dương-gian là cõi sáng trong ngàn đời
Trải qua một kiếp con người,
Khổ vui đều nhận mới thời nhẹ tâm.

Khánh nói: Thôi... em về, chúc chị... thân tâm An Lạc.

Mai - (chấp tay...ngâm thơ chậm chậm) :
Bao nhiêu hạnh phúc, xin tặng cho đời,
Còn những nỗi niềm đau, gởi vào Hư Vô mây khói. Nam-Mô-A-Di-Đà-Phật.../.
(Ivry-sur-Seine, Gia Tự Diệu Thi, đêm 31-01-1999)
Vọng Cổ - Việt Dương Nhân
Ơn Thầy Trợ Duyên

Ngâm Sa Mạc

Trăng thanh, gió mát đêm Rằm
Lắng nghe Bát-Nhã thân tâm nhẹ nhàng.
Ơn Thầy suốt mấy mươi năm,
Trợ duyên, trợ lực, con thâm hiểu đời...

Vọng Cổ

1-) Kính Bạch Thầy ! Suốt mấy mươi năm con gặp biết bao cảnh thăng trầm xuôi ngược. Được thầy ra tay trợ lực, trợ duyên, đưa con khỏi cảnh triền miên đau khổ trong... đời. Thầy là ánh trăng soi sáng tuyệt... vời. Ơn của Thầy lòng con nguyền ghi khắc, mãi mãi muôn đời con chẳng dám quên*. Một kiếp nhân sinh như bèo bọt lênh đênh. Trôi giữa biển đời thênh thang lớn rộng. Sóng gió dập dồn, động loạn cuồng quay. Như chiếc thuyền nan trong cơn gió xoáy*...

2-) Thầy đã rộng tình thương xót, an ủi con trong những cơn phiền muộn âu... sầu. Dìu dắt con qua khỏi mấy nhịp... cầu. Biết bao là ơn sâu nghĩa nặng. Lời nào nói hết cho vừa Thầy ơi !*.

Chứng minh có Phật, có Trời
Con nguyền ghi khắc những lời Thầy khuyên
Bao lần sóng gió đắm thuyền
Tay Thầy lèo lái, đưa thuyền qua sông* ...


Ngâm Sa Mạc

Bao năm hứng giọt mưa Kinh
Lau chùi cát bụi bám linh hồn này
Ngày nay con được như vầy,
Nhờ mưa Kinh, và ơn Thầy trải ban...

Vọng Cổ

5-) Dưới ánh trăng thanh của đêm Rằm tháng Tư - Phật Đản. Con lẳng lặng ngồi nghe Tâm-Kinh-Bát-Nhã, mà hồn nhẹ, tâm... nhàng. Nhờ Thầy đã trao cho con mấy quyển Kinh... vàng. Đọc, học, thụ trì và lắng nghe thường nhật. Con được chút thấm nhuần lời chỉ dạy cao siêu*. Dù cảnh đời có buồn thảm điều hiu. Nhưng lòng con luôn tưởng nhớ ơn Thầy. Thầy là Đấng Từ-Bi cao cả của con. Thì có ai hơn Thầy được bao giờ ?*...

6-) Đêm nay bốn bề thanh vắng, cảnh vật êm đềm thơ mộng. Lòng con chẳng động một chút buồn vui. Nhiếp tâm nghĩ nhớ những lời Thầy an ủi :‘’Hãy ráng đi con, Phật-Trời thử thách con đó... !’’. Ôi ! Những lời an ủi của Thầy quí hơn vàng, hơn ngọc. Con luôn gìn giữ đến ngàn kiếp sau này*...

Dù cho vật đổi, sao dời
Lòng con mãi mãi đời đời nhớ ơn
Tâm Thầy như ánh Thái Dương
Ngàn năm soi sáng bước đường con đi *./.

(Bạch-Am, đêm 15-05-2003 - Rằm tháng Tư năm Quí mùi)









Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-11-05 03:09:31ct.ly>
Vọng Cổ - Việt Dương Nhân
Ơn Thầy Trợ Duyên

Ngâm Sa Mạc

Trăng thanh, gió mát đêm Rằm
Lắng nghe Bát-Nhã thân tâm nhẹ nhàng.
Ơn Thầy suốt mấy mươi năm,
Trợ duyên, trợ lực, con thâm hiểu đời...

Vọng Cổ

1-) Kính Bạch Thầy ! Suốt mấy mươi năm con gặp biết bao cảnh thăng trầm xuôi ngược. Được thầy ra tay trợ lực, trợ duyên, đưa con khỏi cảnh triền miên đau khổ trong... đời. Thầy là ánh trăng soi sáng tuyệt... vời. Ơn của Thầy lòng con nguyền ghi khắc, mãi mãi muôn đời con chẳng dám quên*. Một kiếp nhân sinh như bèo bọt lênh đênh. Trôi giữa biển đời thênh thang lớn rộng. Sóng gió dập dồn, động loạn cuồng quay. Như chiếc thuyền nan trong cơn gió xoáy*...

2-) Thầy đã rộng tình thương xót, an ủi con trong những cơn phiền muộn âu... sầu. Dìu dắt con qua khỏi mấy nhịp... cầu. Biết bao là ơn sâu nghĩa nặng. Lời nào nói hết cho vừa Thầy ơi !*.

Chứng minh có Phật, có Trời
Con nguyền ghi khắc những lời Thầy khuyên
Bao lần sóng gió đắm thuyền
Tay Thầy lèo lái, đưa thuyền qua sông* ...

Ngâm Sa Mạc

Bao năm hứng giọt mưa Kinh
Lau chùi cát bụi bám linh hồn này
Ngày nay con được như vầy,
Nhờ mưa Kinh, và ơn Thầy trải ban...

Vọng Cổ

5-) Dưới ánh trăng thanh của đêm Rằm tháng Tư - Phật Đản. Con lẳng lặng ngồi nghe Tâm-Kinh-Bát-Nhã, mà hồn nhẹ, tâm... nhàng. Nhờ Thầy đã trao cho con mấy quyển Kinh... vàng. Đọc, học, thụ trì và lắng nghe thường nhật. Con được chút thấm nhuần lời chỉ dạy cao siêu*. Dù cảnh đời có buồn thảm điều hiu. Nhưng lòng con luôn tưởng nhớ ơn Thầy. Thầy là Đấng Từ-Bi cao cả của con. Thì có ai hơn Thầy được bao giờ ?*...

6-) Đêm nay bốn bề thanh vắng, cảnh vật êm đềm thơ mộng. Lòng con chẳng động một chút buồn vui. Nhiếp tâm nghĩ nhớ những lời Thầy an ủi :‘’Hãy ráng đi con, Phật-Trời thử thách con đó... !’’. Ôi ! Những lời an ủi của Thầy quí hơn vàng, hơn ngọc. Con luôn gìn giữ đến ngàn kiếp sau này*...

Dù cho vật đổi, sao dời
Lòng con mãi mãi đời đời nhớ ơn
Tâm Thầy như ánh Thái Dương
Ngàn năm soi sáng bước đường con đi *./.

(Bạch-Am, đêm 15-05-2003 - Rằm tháng Tư năm Quí mùi)




Vọng Cổ - Việt Dương Nhân

Vu Lan Dâng Mẹ Sen Hồng
Kính gởi về Từ Mẫu. Và đồng kính tặng những Đấng Mẹ hiền


Ngâm Sa Mạc

Vu Lan dâng Mẹ Sen Hồng
Cho tròn chữ hiếu vẹn trong tâm nầy
Dù đời đôi ngã chia hai
Tình con thương Mẹ đêm ngày chứa chan...

Vọng cổ

1-) Mẹ ơi ! Ngày qua ngày trôi dài theo năm tháng. Giữa trời Tây ngồi đếm bao mùa lá đổ. Mà lá vàng thay đã mấy chục thu... rồi. Mùa Vu Lan năm nay con còn ở tận quê...người. Vậy đây là món quà con kính gởi. Một đóa Sen Hồng bát ngát tỏa hương. Xin Mẹ thương đừng trách hờn con trẻ. Bởi đường về còn lắm nẻo chông gai. Nên con chẳng dám hẹn ngày trở lại. Dập đầu lạy Mẹ hãy niệm tình tha thứ...

2-) Ôi ! Đời nghiệt ngã khiến xui Mẹ con mình xa cách. Trách ai đây khi định mệnh đã an... bày. Nghe tim buốt đau mắt lệ chảy... dài. Chỉ cầu mong Mẹ được nhiều sức khỏe. Ngày con về sẽ gặp Mẹ thương yêu. Tám mươi lăm tuổi đời* Mẹ vẫn buồn hiu. Nhìn cuộc sống sao lắm điều đau đớn, suốt quãng đường dài Mẹ từng nếm đắng cay, mà chưa dứt ngừng bao cảnh ngộ bi ai...



Ngâm Sa Mạc

Vu Lan nhớ Mẹ ngút ngàn
Con cầu chúc Mẹ bình an thân Ngà
Sen Hồng một đóa làm quà
Kính dâng lên Mẹ gọi là hiếu nhi...

Vọng Cổ

5-) Thưa Mẹ ! Con bắt chước Ngài Mục-Kiền-Liên Hiếu-Tử. Ráng trau dồi bốn chữ : Từ-Bi-Hỷ-Xả, để đền trả công ơn dưỡng dục sinh... thành. Ngày đêm con luôn cố gắng tập... tành. Hành nhẫn nhục như lời của Phật dạy. Không giận hờn, không chấp nhứt điều chi.

Từ là tâm chẳng sân-si
Bi là thương hết không vì một ai
Hỷ là vui vẻ hòa hài
Xả là xóa hết đắng cay vui buồn...

6-) Làm sao con quên được những ngày còn thơ ấu, Mẹ dắt đi Chùa vào dịp lễ Vu Lan. Mẹ dạy con : Trước hết phải quỳ lạy Phật. Sau lạy Thầy và các bậc chân tu. Xong rồi con chạy u ra vườn ngắm cảnh. Và lội xuống ao hái những cánh Sen Hồng.

Trong Chùa vang vội chuông đồng
Lời Kinh tiếng Kệ nghe lòng bình an.
Năm nay mùa lễ Vu Lan
Sen Hồng dâng Mẹ với ngàn tình thương.

(Ivry s/Seine, Xuân-Hạ giao mùa, 06 giờ 35 hừng đông 16-06-2000)
(Chú thích :* Có thể đổi tuổi)



Vọng Cổ - Việt Dương Nhân
Như Cánh Hoa Tàn !


Ngâm sa mạc :

Rừng đêm hoang vắng, ai quân tử ?
Dám nhặt hoa tàn trong gió mưa.
Hoa đã tàn hương phai nát nhụy.
Ai là quân tử nhặt tàng hoa... ?

Vọng Cổ :

1-) Sắc hương chưa hẳn tàn phai, nhưng sao hồn của ta như cánh tàn mai rơi rụng. Hỏi ai là quân tử dám về đây nhặt cánh hoa... tàn. Đi trong gió mưa chồng chất phũ... phàng. Trời ơi ! Ta có làm chi nên tội, sao ông nỡ đành gieo đau khổ triền miên. Quân tử đâu ! Mau về cho kịp lúc, phút giây nầy ta cần lắm người ơi ! Đời ta như thuyền đắm giữa biển khơi, mong đợi anh hùng ra tay cứu vớt...

2-) Như cánh hoa tàn thì xác thân yếu đuối, mà sao bao trái ngang tai biến dập ... dồn. Mang khổ đau nghe trĩu nặng linh... hồn. Nhận đắng cay với cuộc đời bạc phận, có ai nào thấu hiểu nỗi lòng ta. Suốt một đời đã lắm cảnh phong ba, với nắng táp mưa sa bụi mờ thân nhỏ, sao người chắng tỏ chút lòng thương xót, mà nỡ dập vùi cho nát nhụy tàn hương...



















Lý Con Sáo :

Thương... thân hoa...
Suốt bao năm trường lao đao.... ...
Biết nơi nào thân gởi trao
Mắt rưng rưng lệ chảy tuôn trào
Hồn xót xa nức nỡ nghẹn ngào
‘’Giữa biển đời đang cơn sóng to
Đêm hằng đêm biết bao niềm lo’’
Dù cho đời đen trắng đổi thay
Chịu đắng cay có ai nào... hay.....

Vọng cổ :

5-) Thắm thoát trôi qua mấy mươi năm của một đời hoa lắm gian truân bạc phận, sao giờ đây vẫn còn gặp nỗi oan khiên có miệng mà chẳng nói được nên...lời. Giông bão về đây làm đất lở long...trời. Hỡi ơi ! Ai nỡ đành gây oan trái, để cánh hoa sầu khắc khoải thâu canh.

Bây giờ hoa chẳng còn xanh
Như hoàng hôn chiếu mong manh chân trời
Xin người thương xót người ơi !
Cho ta còn chút tàn hơi cuối đời...

6-) Đã như cánh hoa tàn thì ta có màn chi sống chết, mà chỉ sợ cảnh thảm sầu ly biệt. Mắt lệ tuôn trào ta khóc cho ai. Hay khóc dùm những loài hoa bạc số, đồng chung phận với ta trên khắp vạn nẻo đường.

Tâm ta trên kính dưới nhường
Giờ đây còn lại mười phương là nhà
Nguyện cầu khắp cõi Ta-Bà
Bình-An Hạnh-Phúc Tâm-Hòa Ý-Trong.

(France, Ivry s/Seine, khuya 17-06-1997)






Vọng Cổ - Việt Dương Nhân
Tầm đường Tu học

Nói Lói :

Đây là đâu ! Có phải đây là dương gian có trăm ngàn cảnh khổ ? Một kiếp nhân sinh mà lắm bận buồn thương. Vấn-vấn vương-vương bao nỗi u-sầu. Sao không tiến bước để tầm đường tu-học...

Vọng Cổ :

1-) Lạy Đức Phật ! Con chợt hiểu dương-gian có nhiều chông gai đau khổ. Số kiếp nhân sinh phải chấp nhận bao nỗi ưu... phiền. Sao không dừng chân nương tựa cửa... thiền. Vững tâm gởi lòng theo Phật Đạo, để được giải sầu của cuộc sống trần ai. Mấy lượt đắng cay, bao lần oán hận. Còn chần chờ gì không khấn niệm Từ-Bi. Và cố gắng kiên trì học Phật. Xin giúp con quên đi những đau sầu ngang trái.

2-) Bởi kiếp trước con đã gây nhiều tội lổi, nên kiếp nầy phải gánh nỗi đoạn... trường. Nay thức tỉnh tâm con rạng rõ Vô... Thường. Con nguyện tu tâm dưỡng tánh, và gìn giữ đạo-đời bình-đẳng như nhau.

Vô-Minh, lòng đã lãng phai.
Mộng mơ, mơ mộng cuồng say thế trần.
Giờ đây con quyết ân cần.
Rửa chùi tâm-trí sáng ngần mai sau...

















Nói Lối :

Tâm phiền não con nguyền dứt hẳn,
Lòng ngưỡng về các Đấng Từ-Bi,
Lạy Ngài Phật-Tổ Như-Lai
Giúp tâm con khởi Bồ-Đề từ đây,
Quyết theo Bồ-Tát từ rày,
Cứu con, cứu cả muôn loài chúng sinh...

Vọng Cổ :

5-) Lạy Đức Thế-Tôn Như-Lai Phật-Tổ, xin giúp con được tâm-minh rạng tỏ, để con nương theo gương sáng Từ-Bi mà cứu độ linh... hồn. Phá giải Vô-minh được mãi sinh... tồn. Và cầu khẫn xin Ngài dẩn dắt soi đường cho sáng tỏ bước con đi.

Nương theo gương sáng Từ-Bi.
Đường ngay, nẻo thẳng con đi đời-đời
Chí tâm nối gót Phật-Trời.
Để con được mãi ở nơi chân Ngài.

6-) Bao nhiêu sầu đau con nguyền xả bỏ, sớm mõ chuông chiều như lời chỉ dạy của Như-Lai. Ánh sáng chói chang trong lòng con tỏ rõ, và mãi nguyện cầu cho được bình-tâm.

Bao nhiêu đau khổ thăng trầm
Bấy nhiêu bài học lót đường tầm tu.
Rõ ràng cõi tạm phù-du
Nay con hiểu được đời tu an nhàn.

Thế-gian bao cảnh phũ-phàng
Chuỗi buồn nối tiếp chẳng tan trong lòng.
Giờ đây con chỉ ước mong :
Mong sao vững bước trên đường-tầm-tu.
(Paris 15ème , đêm thu 02-11-1984 (Diệu Thi)






Vọng Cổ
Đường Về Cực-Lạc-Tây-Phương



Nói Lối :

Ôi ! May mắn thay được Như-Lai xuất thế. Đem hạnh Từ-Bi cứu-độ khắp muôn loài. Nay con xin nương ân-đức của Ngài.
Tìm giải thoát nơi miền Tây-Phương Cực-Lạc...

Vọng Cổ :

1-) Mấy mươi năm qua và bao ngàn kiếp trước, con bị màn vô-minh che phủ, nay nhờ cơ-duyên của Ngài chiếu sáng, thấy hạnh Từ-Bi như ánh trăng... vàng. Như ngọn đuốt thiêng giúp con tìm nẻo thiên... đàng. Lòng dặn lòng nhớ mãi khắc ghi, diệt lòng tham-sân cùng si-mê điên dại. Tránh những đoạn đường tăm tối đã đi qua, để tìm về Tây-Phương Cực-Lạc, thoát khỏi luân-hồi ngàn năm trong đau khổ.

2-) Ánh đạo vàng của Đấng Từ-Bi cứu khổ, đem tâm con trở lại lối ngay... lành. Phát nguyện quy-y gắng chí tu... hành. Ráng học đòi theo bậc cao-nhân hiền-đức, đem xác thân phàm tự-độ giác-tha. Từ đây con buông bỏ sự trần, phó mặc cho đời thay đen đổi trắng, và giữ vững tâm lành để tầm theo Chân-Lý của Đấng Từ-bi....




















Nói Lối :

Ôi ! Lời Phật dạy cao-siêu vi-diệu.
Nhưng tâm con cũng thâm hiểu ít nhiều.
Đã giúp con thấu được thuyết luân-hồi.
Và chỉ rõ đâu là Cữu-Liên-Đài ngàn năm Tự-Tại...

Vọng Cổ :

5-) Lạy Đức-Phật ! Con nào dám mong ngự trên Cữu-Liên-Đài cao ngất, chỉ xin Ngài thương xót cứu con được thoát cảnh luân... hồi. Nhờ ân-đức Từ-Bi giúp con mãi trao... dồi. Để không phụ ơn Ngài chỉ dạy, con cố gắng tu hành đền đáp thâm sâu.
Tâm con nhớ mãi ơn Ngài.
Chỉ cho con rõ đường về nơi đâu.
Lạy Ngài nhỏ chút tình sâu.
Đuốt thiêng chiếu sáng Tây-Phương con về.

6-) Dù đường Tây-Phương có xa thăm-thẵm, nhưng con đã nguyện thề quyết chí bền tâm, và xin lượng Từ-Bi hộ-độ cho con tròn chánh-quả, viên-mản của ước vọng nầy con nguyền công-phu với sớm mõ chuông chiều.

Đường về Cực-Lạc-Tây-Phương.
Dù xa thăm-thẳm, nhiều đường gian-nan.
Tâm con luôn giữ bình-an.
Nắm cây gươm trí chận màn Vô-minh ./.




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-11-06 05:58:54ct.ly>
Thi Truyện

Đời Mai


Bên song ngắm cảnh trời mây
Nhìn bao lá rụng lòng cay đắng lòng.
Thương Mai số kiếp long đong
Vì sao dẳm mãi gai chông đoạn trường.

Một đời trải lắm gió sương
Lênh đênh bốn biển, mười phương nổi chìm
Lạc loài như một cánh chim,
Bay trong đêm vắng, lặng im giữa trời.

Nhớ về một thuở xa xôi
Chăn êm, nệm ấm tuyệt vời như mơ.
Vừa lên sáu tuổi, bơ vơ
Mất cha, xa mẹ tuổi thơ đâu còn.

Đói cơm, áo rách, thân mòn
Khác chi những đứa trẻ con ăn mày
Tủi thân, buồn khổ đêm ngày
Khóc trong thầm lặng, buồn ngoài sân khuya.

Cao xanh tạo cảnh xa lìa
Mẹ đi bước nữa, ai chia cắt lòng
Thân Mai đày đọa chất chồng
Nương nhờ cô, chú chẳng lòng xót thương

Trôi đến dì, cậu tha phương
Lời cay, tiếng đắng, sớm sương, nắng chiều
Bé thơ làm việc quá nhiều
Gánh gồng nặng nhọc, trăm đìều xót xa

Roi đòn, ngắt nhéo chẳng tha
Mắng nhiếc, đánh đập, rầy la tối ngày
Ngàn lời nặng nhẹ đắng cay
Nửa đêm ly thoát, vọng hoài quới nhân.

Tuổi thơ nào biết đo phân
Màn trời, chiếu đất, tựa thân Miểu, Đinh.
Tâm hồn đau khổ vạn nghìn
Cầu mong gặp được người hiền nhờ nương

Vì đâu lắm cảnh tang thương
Xác gầy, thân ốm gió sương dập nhồi
Trên cao vẫn có ông trời
Gởi người nhân đức, đổi đời bé Mai

Vừa qua giáp tuổi mười hai
Đời Mai được đổi, được thay tình người
Từ đó, Mai có nụ cười
Sống trong êm ấm tình người vị tha

Thương yêu dạy dỗ đậm đà
Tình như biển rộng bao la ngút ngàn
Tủi buồn sầu khổ dần tan
Hết rồi đoản khúc bạc phần bé Mai



Thời gian trôi chảy như bay
Bao năm cuộc sống nhiều may, ít buồn
Nước trong suối chảy từ nguồn
Tròn trăng tuổi mộng, má hồng mắt xanh

Tâm hồn như thể yến-oanh
Xuân đào hé nụ đầy cành xinh xinh
Bỗng đâu gặp cảnh trái tình
Anh nuôi say đắm, ngắm nhìn em nuôi.

Thôi rồi trời sụp tối thui
Yến-oanh im lặng, ngậm ngùi thở than !
Đời Mai định số sẵn dành
Lạc loài bạc mệnh như cành hoa khô

Tâm hồn khờ dại ngây ngô
Về đâu rừng thẳm bơ vơ một mình ?
Mẹ ơi ! Mẹ hỡi ! Thâm tình !
Xa mười năm lẻ ; tử, sinh thế nào ?

Gặp mẹ cùng sống chung nhau
Bán buôn tần tảo đổi trao qua ngày
Bao nhiêu vốn liếng không xài
Gom góp tặng mẹ, mua chòi mái tranh

Che mưa núp nắng qua canh
Ra tay giúp mẹ đời thanh đạm rồi
Tưởng đâu êm ả một đời
Mẹ, con không hạp, nhiều lời chẳng hay !

Biết bao là sự đắng cay
Đi trong đêm vắng, ai hay cho nào !

*

Thời gian trôi chảy khá lâu
Nghe tin mẹ bệnh lo âu trở về.
Cảnh nghèo khổ, Mai không hề
Về chăm sóc mẹ, trọn bề thảo con.

*

Tuổi vừa mười sáu trăng tròn
Tình yêu đã thắm dấu son hẹn thề
Thuở xưa chung xóm cận kề
Sách đèn chung học, chẳng hề ngại nghi.

Nay thấy Mai nghèo khinh khi,
Anh đi mất dạng, chẳng chi một lời
Bây giờ Mai mới thấy đời
Giấc mơ anh mộng lấy người giàu sang.

Ngờ đâu Mai sống lang bang
Mái tranh vách lá, cửa ngang chẳng gài
Thẩn thờ nhớ lại lời ai
Hôm nào người đã xin nài tình Mai.

Giờ đây cuộc sống đổi thay
Tình yêu bị phụ bởi Mai nghèo nàn
Một bài học, quá phũ phàng
Tim tan, óc nát, trăm ngàn nghĩ suy



Tín qua, tín lại, tín đi :
Làm sao có bạc, người khi không còn
Hận tình vì bởi không tiền
Chát chua đau khổ triền miên đeo hoài

Mắt nhìn ; sau, trước, trong, ngoài,
Lủ ong, đàn bướm là loài mê hoa
Soi gương ngắm bóng cười xà :
Sắc này đâu kém những hoa trong vườn.

Nghĩ mình nhu đóa hoa rừng
Hương thơm chỉ có chút chừng mà thôi
Biển đời gió cuốn hoa trôi,
Nhặt lên buôn bán nấng nuôi thân gầy

Trải qua bao tháng năm dài
Muốn yên mà chẳng được ngày nào đâu
Thân bọt bèo, lắm bể dâu
Bước đi tìm việc, từ lâu mong cầu

Ở đợ, làm mướn mặc dầu !
Bởi thân dốt nát, con hầu cũng xong
Ngày qua ngày, Mai đợi mong
Một hôm gõ cửa, nhà trong còn đèn

Gặp ngay một mụ ỏn èn
Nhận Mai làm việc, Mai bèn sợ lo :
‘’Việc này trời đã trao cho
Như được may mắn, lắng lo làm gì

Đói nghèo mặt nám môi chì
Bây giờ có việc làm gì phải lo
Phó giao định mệnh đặt cho,
Nếu không, sẽ đói nằm co ngoài đường’’.

Rủi, may ai biết đâu lường ?
Cuối đầu nhận việc, lảnh lương qua ngày
Rừng đời biết phải nhờ ai ?
Chỉ mong được ở nơi này bình yên.
*

Một chiều, Mai nghe tiếng chuông
Bèn ra mở cửa gặp khuôn mặt mừng :
‘’Chào cô ! Cô đẹp quá chừng !
Tôi nghe bà chủ vẫn từng khen cô

Cô tên Mai, phải không cô ?’’
Rằng :‘’dạ, xin mời ông vô trong nhà’’
‘’Cô Mai đây, mới thiệt là...
Rằng :‘’Dạ, tôi giúp việc nhà này đây

Xin ông vô, không bà rầy
Vì tôi, ở trong nhà này bấy lâu’’
‘’Cô đừng sợ, không sao đâu
Tên cô tôi đã nghe lâu lắm rồi’’

‘’Dạ, dạ xin mời ông ngồi
Bà chủ sẽ xuống tiếp lời cùng ông
Đừng để bà chủ đợi trông
Nếu không tôi khó tránh vòng rầy la’’.


‘’Có phải đúng cô thật là...
Cháu yêu bà chủ, đóa hoa nuột nà’’
Mai tự hỏi :‘’Sao vậy cà ?
Chắc là họa sắp xẩy ra nữa rồi !’’

Lòng Mai lo lắng bồi hồi
Bão giông sao mãi phủ đời của Mai
‘’Vái trời đừng có đổi thay
Họa đến, thì chẳng còn ai giúp mình !’’

*

Thương thay hoa dại cấm bình !
Nụ xuân vừa hé mặc tình bướm ong
Đêm ngày tủi hổ chất chồng
Làm sao thoát khỏi cái vòng đắng cay?

Nghĩ về mẹ, thật thương thay !
Cảnh nghèo, tình phụ, tim xoay nát lòng
Hiếu, tình đôi nẻo tương song,
Mai không lo sợ phập phồng nữa đâu.

Mặc cho dời đổi bể dâu
Trên bờ vực thẳm cạn sâu ai ngờ
Đêm đêm son phấn đợi chờ
Bướm lơi, ong lã lững lờ vờn hoa.

Tuổi xuân hương sắc đậm đà,
Đổi đời, còn biết đâu là thấp cao
Bây giờ phải liệu làm sao :
Tiền rừng, bạc biển, bướm trao, ong chuyền.

Mai giờ nghĩ đến trước tiên :
Ngọc ngà, châu báu ? Có tiền mới yên.
Mai làm ong ngả, bướm nghiêng,
Tròn chữ hiếu, trả thù riêng mới vừa.

Mặc cho lá cợt, gió đùa,
Thân tằm còn tiếc chi mùa ươm tơ.
Bướm già, bướm trẻ ước mơ,
Tiền trao, bạc tặng, tình thơ xin cầm !

Canh khuya suy nghĩ, nhủ thầm :
Phải chăng Mai đã bước lầm lối đi ?
Tự an ủi :‘’Khóc làm chi !
Còn hơn nghèo đói, người khi giữa đời.’’

Mai nào nhan sắc tuyệt vời,
Hoa vườn, hoa dại, cũng thời ấy thôi
Sẽ cùng héo úa tàn trôi,
Hoa nào vĩnh cữu xinh tươi suốt đời !

Nhiều kẻ vênh mặt chê cười :
‘’Nghề này mà lại đem lời nhủ khuyên
Dẫu Thúy Kiều, hay Đạm Tiên,
Gót son cũng lắm truân chuyên lỡ làng’’.

Biết bao nhiêu cảnh phũ phàng
Đau lòng trong cảnh cửa hàng bán hoa.
Đời còn lắm kẻ thiết tha...
Bao người muốn đón về nhà, cưới xin.


Dùng của cải, để mua tình,
Tình đâu mà bán ? Lấy tiền ra mua !
Thói đời lắm chát, nhiều chua
So đo tài sắc, Mai thua Thúy Kiều.

Nhưng đời Mai khổ hơn nhiều,
Trăm lần bạc mệnh, ngàn điều khổ đau.
Lạc loài thân phận lao đao,
Đêm đen chẳng ánh trăng sao soi đường.

Đời hoa nhạt sắc, tàn hương,
Trăng soi nước đục, ánh thường Pha-lê.
Lòng riêng, riêng những chán chê,
Đường ong, nẻo bướm, lối về hoa rơi.

*
Mấy năm thay đổi cuộc đời,
Xiêm-y lộng lẫy, miệng cười, lệ rưng.
Tâm hồn Mai lại bâng khuâng,
Lỡ leo lưng cọp, muốn ngưng được nào !

Xem như Mai đã phóng lau,
Phải theo chớ biết làm sao bây giờ !
Biết đâu, đời sẽ tình cờ !
Gặp người duyên nợ, Mai chờ dịp may.

Lòng mừng, tín chuyện hay hay,
Vào đêm trăng tõ gặp ngay một chàng.
Tuổi tác ngang ngang với nàng,
Tình trao hương lửa, đá vàng khó phai.

Thương thay số phận đời Mai !
Có duyên, chẳng nợ, chia tay, rã rời.
Bạc tiền đang lúc gặp thời,
Bạc tình tới độ... cuộc đời còn chi ?

Chửa hoang nhiều tiếng thị phi,
Độc dược hủy mạng, ra đi cho rồi.
Nhưng số phải sống trả đời,
Có người cứu kịp, ngỏ lời yêu thương.

Đón về bằng cả tình thương,
Keo sơn duyên kết, lửa hương thắm nồng.
Còn trời đất, còn bão giông
Lìa quê, cất bước theo chồng hồi hương.

Quê người xứ lạ Tây phương,
Paris, mùa lạnh, tuyết sương phủ mờ
Dầu thân lưu lạc bơ vơ,
Tình người sưởi ấm, tình thơ lâu dài

Thương dân mình, chịu đắng cay
Tim đau, ruột thắt, ra tay giúp Người
Làm sao an phận vui cười !
Nỡ nào nhắm mắt sống đời bình yên !

Bung gia phụ giúp Nhân Thuyền
Tự nguyện hành khất, xin tiền đó đây
Lòng Mai vơi nỗi lưu đày
Bạn bè lớp lớp đêm ngày vào ra.


Tánh Mai ngay thẳng thật thà
Đâu ngờ chước quỉ, mưu ma rập rình
Manh tâm phá nát gia đình
Cha con, chồng vợ, lênh đênh đôi bờ.

Mai đành thua một ván cờ
Tan nhà, nát cửa, mắt mờ, miệng câm.
Gởi lòng vào Phật Quán Âm,
Lăm răm Lục Tự, thăng trầm như như...

(5 năm sau)

Mai vừa trang điểm dung nhan
Soi gương ngắm lại lòng than với lòng!
Sắc hương như cánh hoa đồng
Nắng mưa bão táp chất chồng gió sương.

Thân bèo trôi dạt mười phương
Cuộc đời chìm nổi vấn vương khổ sầu.
Bừng lên kỷ niệm trong đầu
Nhớ về một thuở ở lầu cao sang.

Một lần chìm dấu đò ngang,
Đắm thuyền lúc sóng biển đang bão bùng.
Trí tâm lo lắng khôn cùng.
Người đời lại ngỡ Mai khùng, Mai điên.

Bơ vơ phận gái thuyền quyên,
Xuống lên là chuyện truân chuyên má hường.
Thế gian vui, khổ bất thường,
Chân Mai đã dẫm lắm đường khổ vui.

Có khi gặp cảnh tối thui,
Có lần sáng chói gượng vui bùi ngùi.
Mai như trái đã chính muồi
Rụng rơi xuống đất, cố trồi mầm xanh.

*
Một đêm qua rừng vắng tanh
Có người để ý, quẩn quanh ngắm nhìn.
Quen lâu nhờ đặt niềm tin
Bao nhiêu hy vọng giữ gìn bấy nhiêu.

Tưởng đâu thật dạ tin yêu
Ngờ đâu ý ác, tâm điêu ai ngờ
Bỏ Mai ngày đợi đêm chờ
Tình yêu phai lạt hững hờ ái ân.

Tâm Mai luôn mãi phân vân,
Vì lòng nghĩa cả, tình thân vẫn còn.
Thôi rồi đờn đứt dây đờn,
Nhạc không trổi nhạc tủi hờn xót xa.

Thương hai con dại vắng cha.
Vì ai nông nỗi gây ra cảnh này ?
Đêm đêm thức trắng canh dài
Nhìn hai đứa trẻ hằng ngày đợi cha.

Thương con tự ái bỏ qua
Cúi đầu năn nỉ xin tha lỗi lầm.
Nửa khuya Mai khóc âm thầm
Lệ rơi tuôn chảy như dòng suối con.

Bấy giờ sóng lớn thuyền con
Giữa dòng biển rộng nước non ngàn trùng.
Lại thêm một trận bão bùng
Làm Mai thơ thẩn như khùng như điên.

Tâm phàm bừng dậy thù riêng
Muốn giết kẻ phản cho yên lòng phàm.
Nếu tay Mai đã nhúng chàm
Uổng công mình vẫn luôn làm nghĩa nhân.

Trong lòng bấn loạn, phân vân
May nhờ những tấm lòng nhân giúp vào
Khuyên Mai đừng nghĩ tầm phào :
Thà đời mưa gió thế nào, vẫn hơn.

Trên còn Mẹ, dưới hai con.
Một vai nặng gánh nước non, biển trời.
Lòng Mai muốn thoát cảnh đời.
Thương con còn dại, Mẹ thời cô đơn.

Trở về rừng cũ còn hơn,
Biết đâu lạc khách, bon chân bước vào ?
Huyết hồng ngược chảy miệng trào.
Thương con, thương Mẹ nát nhầu ruột gan.

*
Một chàng Quân tử lang thang
Vào rừng dạo mát cho an nỗi lòng.
Thấy Mai đau khổ chất chồng
Đôi bên tâm sự bưỡi bồng đổi trao.

Lòng Mai cảm thấy nao nao :
Có thê chờ đợi, cớ sao chàng buồn ?
Xin ai hãy tỏ ngọn nguồn.
Rằng : ‘’Tuy có vợ, nhưng thường cô đơn!

Vợ nhà tình nghĩa keo sơn.
Nhưng nàng lớn tuổi có cơn điên cuồng.
Bao năm vắng lạnh trống buồng.
Tim này khô héo tìm nguồn ủi an’’.

Đời Mai đang vỡ nát tan,
Cảnh chàng những thở với than cùng trời.
Tiền tài chẳng kém chi người
Nhà cao, cửa rộng, sao đời kém vui ?

Tài danh, thân lại thủi thui.
Mai bèn an ủi trao vui cùng chàng.
Xem như hoa bướm giữa đàng,
Người ca hát, kẻ đệm đàn có sao !

Qua tuần trăng, chàng ước ao :
Trái tim dào dạt muốn trao tặng nàng.
Tình yêu, bạc vạn, vàng ngàn,
Muốn Mai làm vợ, chia tan cảnh nhà.

Vốn ghét cái kẻ thứ ba,
Phá tình chồng vợ, chia xa chắng màng.
Mai cho bài học phũ phàng,
Khỏi đau lòng vợ anh chàng mộng mơ.

(ba tháng sau)

Cạnh ven rừng vắng hôm xưa.
Chàng ngồi ủ rũ nước mưa đẫm đầy.
Mắt buồn thân xác hao gầy.
Hỏi Mai: ‘’Em động lòng này không em’’?

Giựt mình bước lại gần xem !
Thấy người tiều tụy hom hem nét buồn.
Mai rằng :‘’Đừng đợi mỏi mòn,
Vợ nhà con dại anh tròn phận chưa ?’’

Người phụ bạc, Mai không ưa :
Đắm say hoa lạ, gạt lừa vợ con.
Mai từng gặp cảnh héo hon,
Chồng rẫy vợ, cha bỏ con, não lòng...

Cổ kim quen thói đàn ông
Năm thê bảy thiếp, vào tròng khó ra.
Xót xa thân phận quần thoa
Lòng Mai thương hết loài hoa trên đời.

Hoa vườn, hoa dại đọa đày !
Má hồng phận bạc, vướng hoài khổ đau.
Bướm ong ham muốn đổi trao,
Ngắm hoa vườn lạ tranh nhau giựt dành.

Mai là hoa dại rừng xanh
Có chi để dạ thâu canh buồn đời.
Trải qua mưa gió, rã rời,
Cành tan tác lá, hoa rơi rụng mùa ?’’

Nghe lòng những chát, cùng chua !
Một đời hoa, chịu thiệt thua lắm lần :
‘’Người đừng dành chỗ bất nhân.
Cho Mai thay thế mất phần người kia !

Hoa tàn, dầm dãi nắng mưa,
Bận lòng chi để đón, đưa mỗi ngày.
Hãy về vun xới vườn cây,
Hết tình ? Còn nghĩa ! Chốn này hiểm nguy.

Chớ làm một kẻ tình si.
Cho Mai mỗi bước chân đi nhẹ nhàng.’’
Mắt người rơi lệ đôi hàng,
Nấc lên những tiếng thở than não nùng.

Làm Mai đầu óc lung tung,
Nàng đang suy nghĩ phải dùng lời chi ?
Lệ người ướm đọng bờ mi,
Mai bảo :‘’Thôi hãy về đi ! Chúc người...’’

Mai đem hơn, thiệt ngỏ lời :
‘’Tiếc chi một cánh hoa thời... tã tơi’’
Người reo : ‘’Quý quá Mai ơi !
Giúp anh bài học, sáng khơi tâm bừng.

Giờ đây anh thấy vui mừng,
Giữa đời có cánh Mai rừng ngát thơm.
Bóng hình em, anh ấp ôm
In vào lòng dạ, sớm hôm sẽ thường....





Ngày nay anh đã trót vương,
Nguyện thề không phụ thương luôn vợ nhà.
Em, người tình nhỏ mặn mà,
Nhắc anh bổn phận tề gia từ rày...’’

Mai nhìn cánh lá bay bay,
Tâm tư suy tính ra ngay vài điều.
Thưa rằng: ‘’Hoa đã về chiều,
Xin nghe em nói những điều em mong :

Bằng lòng cam phận đợi trông,
Làm người tình nhỏ lòng không ghen người’’.
Mặt chàng tươi tắn miệng cười,
Thề yêu trọn kiếp, hai người đều nhau.

Mai cười : ‘’ Anh ráng làm sao,
Thuốc thang cho ‘’chị’’ cơn đau mất dần.
Điên cuồng cũng bởi tâm thần,
Muốn yên : anh nhớ ở gần hỏi han...

Dần dần lòng chị hết than :
‘’Nhà tôi chăm sóc, tôi an tâm rồi !’’
Mai tự hỏi, lòng bồi hồi,
Nghĩ:‘’Mình có giựt chồng người hay không?’’

Lòng Mai thật sự ước mong :
Sao cho hạnh phúc thong dong phần người.
Ngày qua tháng lại năm trôi,
Bốn mùa thu, bốn phương trời gió bay.

Lyon, đêm tuyết phủ đầy
Chàng đùa, hay thật bảo Mai tìm chồng.
Mai nghe tim nhói trong lòng :
‘’Yên tâm em sẽ lấy chồng ngày mai

Chồng em chưa biết là ai ?
Thời gian tới, cũng chẳng dài lắm đâu !’’
Óc tim lộn xộn xí ngầu,
Nghi người đổi dạ thay màu tin yêu.

Bao năm nồng ấm đã nhiều,
Tình phai, lạnh ánh nắng chiều hoàng hôn.
Đời Mai luôn gặp tủi hờn,
Bướm ong chỉ đến cợt vờn mà thôi.

Đã qua mấy bận khổ rồi,
Chất chồng giông gió dập nhồi đớn đau.
Trời ơi ! Xin hỏi trời cao !
Muốn yên vui sống mà bao phen sầu !

Nghĩ hoài nát óc, nhức đầu.
Bị chạm tự ái : đêm rầu, ngày than.
Dẫu lời buông nhẹ tiếng vang,
Cũng làm rạn vỡ chén vàng yêu thương.

Lòng Mai, có ý xem thường :
‘’Lại lời tráo trở những phường bướm ong ?’’
Vẫn niềm hy vọng trong lòng :
‘’Dù giữa sa mạc sao không có vàng ?’’

Mò kim đáy biển đâu màn,
Một người tử tế, đổi ngàn bất nhân ?
Lòng người, ai biết đo phân ?
Lời ngon, tiếng ngọt : ái ân khi còn.

Mai buồn tâm xác hao mòn,
Bóng hình người cũ tuy còn đâu đây.
Hỏi ai chung thủy đời nay ?
Giữa rừng Mai gặp được ngay ông già !

Tuổi bảy mươi, tình đậm đà,
Ngở là tìm được ngọc ngà quý thay.
Mai nào biết, Mai nào hay !
Ngờ đâu ổ rắn ở ngay trong nhà.

Con ông, chống đối, nói là :
‘’Cô Mai, chẳng yêu cha già mình đâu’’
Lời Phật dạy đã từ lâu :
Trả vay, vay trả nát nhầu trần ai !

Người xưa chưa phụ tình Mai,
Mà Mai tự ái chuốc cay vào mình.
Tim rỉ máu, vì thất tình !
Mai đau đớn...nỗi thân hình tã tơi.

Tim tan nát, đời chơi vơi.
Gặp lại ‘’người cũ’’ :‘’Anh ơi ! Em buồn!’’
‘’Buồn chi hãy tỏ ngọn nguồn ?’’
Mắt Mai nhòa lệ, sầu tuôn đôi dòng.

Rằng: ‘’Anh bảo em tìm chồng,
Chồng đâu không thấy mà lòng nát tan’’.
Mai nào dám trách dám than,
Bởi vì tự ái dọc ngang thuở nào.

Tim đau nhói, hận muốn trào,
Tưởng rằng mình gặp anh hào thế gian :
‘’Xin mau tính toán, liệu toan,
Cho thân em được bình an đời này !

Ngày nay tình lỡ đã phai,
Xin ai hãy gác ngoài tai mọi lời.
Nhà êm, cửa ấm tuyệt vời,
Thương chi hoa úa giữa trời rừng khuya.

Sự việc phũ phàng rồi kia,
Quay lưng vĩnh viễn xa lìa là xong’’ !
Rằng: ‘’Mai ơi ! Anh ước mong :
Cầu em tìm được tấm chồng hơn anh’’.

‘’Chồng em không phải là anh,
Người như cánh bướm bay nhanh qua đường.
Hãy về vun xới hoa vườn,
Khổ đau đối với em thường mà thôi’’.

Ngỏ lời :’’Xưa chỉ đùa chơi,
Không ngờ em giận để rơi lệ sầu’’.
Rằng : ‘’Em suy nghĩ nát đầu,
Đùa chi mà để cho nhau hiểu lầm !

Cảm thương đành khóc âm thầm,
Vì em đã lắm lỗi lầm với ai !
Xin đừng thương xót chi Mai,
Rừng xưa, thân xác đợi ngày vùi nông !’’

Dịu dàng :’’Anh sẽ bằng lòng,
Khi em kiếm được tấm chồng hơn anh !’’
Mai cười : ‘’Đừng ỷ có danh,
Ông trời ở tận mây xanh xa vời’’.

Nhưng làm sao biết được đời !
Lòng người chỉ có ông trời biết thôi !
Ruột gan Mai rối tơi bời,
Tiếc mình chẳng phải là người hoa khôi!

Sắc hương chỉ có một thời,
Tóc chen sợi bạc, sương phơi đỉnh đầu.
Mai như hoa đã nát nhầu,
Nhụy tàn, phấn nhạt, sắc màu, phai hương.

Muốn mượn kinh kệ mõ chuông,
Bỏ đời mưa nắng, gió sương giữa rừng.
Nhưng đâu phải chuyện dễ ngừng,
Mẹ già, con dại lưng chừng đói no !

Đớn đau thân xác ốm o !
Trăm ngàn nỗi khổ, sầu lo một mình.
Tình yêu thì chẳng ra tình,
Thân Mai như cánh lục bình trôi sông.

*

Một chiều hè, ánh nắng trong,
Gió mưa lại nổi trong lòng của Mai.
Tìm trong ly rượu vơi, đầy,
Cố quên những chuyện đắng cay riêng mình.

Trời im, đất cũng lặng thinh,
Có ai cản được tánh tình ai đâu ?
Bạn bè nhìn thấy lắc đầu,
Mai làm như thể không hầu biết hay.

Đầu hôm ly cạn, chén đầy,
Nửa khuya canh bạc, sòng bài mua vui.
Mai biết sợ, bạn chê cười,
Giấu quanh, giấu quẩn, chối lời cho qua.

Đam mê đến đỗi quá đà,
Nợ nần chồng chất thật là xấu hư.
Nào ai hiểu nổi Mai ư ?
Buồn, chôn thật chặt tâm tư, đáy lòng !

Đời Mai lắm đục, ít trong,
Mây đen rợp bóng, mây hồng sắc thưa.
Nhìn đời bằng kiếp sống thừa,
Mặc tình giông bão gió mưa tới gần.

Con, một đứa bệnh tâm thần,
Một đứa thì ngủ, chẳng cần việc chi.
Mai sinh ra chứng ù lì,
Rượu chè, cờ bạc lo gì ngày mai.

Sau cơn mê, lệ vắn dài,
Dập đầu quì lạy trước đài Quán Âm.
Vái van cầu nguyện âm thầm :
‘’Cho con dứt được mê lầm này đây !’’


Trong giấc mộng, Phật cho hay :
‘’Rượu chè, cờ bạc bỏ ngay tức thời !
Bấy lâu ta thử lòng người,
Vô minh, tánh mãi suốt đời ngu ngơ !’’

Tỉnh ra, sợ nỗi vật vờ
Sống như cái xác lững lờ trần gian.
Gặp lại ‘’người-cũ’’ Mai than :
‘’Anh ơi ! Đời phủ em màn mây đen !

Nhìn Mai, đằm thắm hỏi han:
‘’Vì sao hãy nói rõ ràng đi em ?‘’
Môi cay, lưỡi đắng, thốt lên :
‘’Vì Mai để lửa hờn ghen đốt lòng.

Cộng thêm buồn khổ chất chồng,
Gió-đời-tám-ngọn quật trong tâm này !’’
Mở lòng Quân-Tử ra tay,
Giúp trang trải nợ, hết ngay, nhẹ nhàng.

Xuân về ánh nắng chói chang,
Đuổi xua những áng mây ngàn phủ che.
Trời thử thách, hay khắt khe ?
Chàng lâm trọng bệnh, Mai nghe nát lòng.

Phật đài tay chấp, tâm mong,
Gối quì, đầu dập, lòng trong, ý thành.
Xin cho người-ấy mau lành,
Hoặc thay đổi xác, đừng hành đớn đau.

Trời thương con người thanh cao,
Đang từ bệnh nặng,... hồi nào giảm suy.
Đội ơn Phật tổ Từ bi,
Mai liền xả bỏ sân si bụi hồng.

Xuống tóc, tịnh tọa, mỏi mong,
Nguyện cầu dương thế thoát vòng khổ đau.
Gặp Mai ‘’người cũ’’ lệ trào :
‘’Em ơi ! Nỡ bỏ anh sao cho đành ?’’

Mắt Mai dòng lệ dầm chan,
Bấy giờ tiến thoái lưỡng nan lưng chừng.
Bút đề thơ dệt tán dâng :
‘’Nhờ ơn Trời Phật nên mừng đi anh’’.

Đời Mai, mệnh số sẵn dành,
Cuối đời lo việc tu hành mà thôi.
Bút đề thơ dệt gởi đời,
Khổ vui đều nhận tuyệt vời trần gian.

(3 năm sau)

Tưởng Mai, chuông-mõ bình-an,
Nào ngờ phóng bút vào làng Văn-Thơ
Cuối đời, Mai chỉ một thân
Nương nhờ bút mực, thì thầm dưới trăng

Trải lòng gởi khắp thế gian
Tình thương duy nhứt, rải ban muôn người.
Thật là một chuyện bất ngờ
Làm cho bè bạn ngẩn ngo giựt mình

Ban đầu vui vẻ hoan nghinh
Vỗ tay khen ngợi, đầy tình mến thương
Giờ đây xa cách bốn phương
Không còn lui tới, chẳng vương chút tình.

Cuối đời Mai chỉ một mình
Nương nhờ bút mực, trải tình dưới trăng
Làm thơ-văn, gởi thế gian
Tình thương duy nhứt rải ban muôn người.

Ở đời ‘’luôn hãy mỉm cười’’1
Người chửi không giận. Đánh thời thứ tha
Thân còn trong cõi Ta-Bà
Thì còn tâm-cảm : xót xa nhân phàm.

Kiên trì nắm giữ ‘’Gươm Tâm’’
Phòng khi gặp cảnh u-âm đến gần
Chặn bầy lục-tặc tam-bành
Đuổi xua phiền-não, nhặt cành liễu-dương

Hướng về Cực-Lạc Tây-phương
Cầu xin Cam-Lộ tưới vườn Vô-Ưu
Bắt chước Từ-phụ Thích-Ca :
Hèn sang không bận, ngọc ngà chẳng ham.

Lợi-quyền, danh-vọng chán nhàm
Vinh-hoa, phú-quí chỉ làm khổ thân
Nhất lòng học hỏi thánh-nhân
Từ-Bi-Hỉ-Xả, vững tâm tu-hành.

‘’Đã mang lấy nghiệp vào thân
Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa
Thiện căn ở tại lòng ta
Chữ TÂM kia mới bằng ba chữ tài !

Lời quê chấp nhặt dong dài,
Mua vui cũng được một vài trống canh’’
(‘’Kim-Vân-Kiều’’ Nguyễn Du)

(Chân thành cảm ơn Người và tạ ơn Đời.
Khởi viết Ivry-sur-Seine, đêm 16-08-1990. Viết xong và nhuận... tại Bạch-Am, 16 giờ 30, chiều thu 12-10-2004)

Việt Dương Nhân
‘’Nguyễn Thị Bảy’’
6, Rue Pierre Brossolette
94200 IVRY-sur-Seine (France)
Tél : 01.46.71.94.81 (Paris)
vietduongnhan2@yahoo.fr



Sis NHDT uiiiiiiiiiiiiii, Thi tập: tâm Ct.Ly đã mang vào thư viện rồi nha sis




Đăng nhập để trả lời
0