<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-17 15:00:35BĂNG NGUYỆT>
Cúi xuống nhớ thương tôi uống
Sông Đà chảy ngược vào tôi
Rượu Cần đêm nay mặn thế
Hay em đong lệ ra mời?
Nước chảy về đâu nước chảy?
Em hay sông? Em về đâu
Để tôi tựa vào sương khói
Tóc em ngang sông bắc cầu
Em hay Hòa Bình buồn thế
Nghiêng nghiêng soi bóng sông Đà
Tôi ôm thị xã bé nhỏ
Nghe núi thở dài thật xa
Hồ nước thành bình rượu lớn
Cắm khát vọng vào mênh mông
Đêm nay một mình đỉnh thác
Tôi uống cạn em vào lòng.
Bạn của Cha
Những người bạn cựu chiến binh của cha
Đến nhà hát vang từ đầu ngõ
Thời gian vèo mây qua
Các chàng trai thành các cụ già
Chỉ khúc quân hành trẻ mãi
Gặp nhau mừng tủi
Đấm lưng lắc vai
Hét tên nhau sau tiếng cười dài
Lệ ướt nhèm chòm râu bạc trắng
Ai mất ai còn? Ai đau ai vắng
Điểm danh theo tiểu dội năm nào
Đồng ca nháo nhào
Mỗi người mất một tay?
"Thì hai thằng góp tay chung tiếng vỗ"
Nhịp quân hành gõ bằng chân gỗ
Lội ngược tháng ngày tìm thuở trẻ trung
Ly rượu nâng lên chết sững lưng chừng
Vấp bóng người ngã xuống
Nghẹn ngào cùng uống
Tên bạn bè bỏng môi
Những người bạn của cha
Đến như bão gió
Nằm gác chân một đêm đỡ nhớ
Hổi không kịp trả lời
Cười không kịp thở
Khoe con khoe vợ
cho bạn mừng lòng
Nhốt lệ vào trong
Hát như sóng vỗ
Bỏ cây súng cầm cuốc cầm cầy
Áo lình bạc rồi vẫn mặc vào hớn hở
Cha ơi! Bạn của cha
Những người lính già những cây đại thụ
Xa cách chân trời nghển cổ tìm nhau
Rồi một ngày rừng cây kia ngã xuống
Dáng cây còn khắc chảy máu trời đau.
Ngõ!
Anh là mùa đông đến muộn. Ngõ lả tả lá vàng. Những lời yêu của anh cũ kĩ nhu lá buồn rơi xuống vai em. Nhũng chiếc lá chờ ngày đợi đêm. Lạnh lùng em nhu mua. Sao mát em buồn thế? Lá đau không thót lên lời.
Sông Đà chảy ngược vào tôi
Rượu Cần đêm nay mặn thế
Hay em đong lệ ra mời?
Nước chảy về đâu nước chảy?
Em hay sông? Em về đâu
Để tôi tựa vào sương khói
Tóc em ngang sông bắc cầu
Em hay Hòa Bình buồn thế
Nghiêng nghiêng soi bóng sông Đà
Tôi ôm thị xã bé nhỏ
Nghe núi thở dài thật xa
Hồ nước thành bình rượu lớn
Cắm khát vọng vào mênh mông
Đêm nay một mình đỉnh thác
Tôi uống cạn em vào lòng.
Bạn của Cha
Những người bạn cựu chiến binh của cha
Đến nhà hát vang từ đầu ngõ
Thời gian vèo mây qua
Các chàng trai thành các cụ già
Chỉ khúc quân hành trẻ mãi
Gặp nhau mừng tủi
Đấm lưng lắc vai
Hét tên nhau sau tiếng cười dài
Lệ ướt nhèm chòm râu bạc trắng
Ai mất ai còn? Ai đau ai vắng
Điểm danh theo tiểu dội năm nào
Đồng ca nháo nhào
Mỗi người mất một tay?
"Thì hai thằng góp tay chung tiếng vỗ"
Nhịp quân hành gõ bằng chân gỗ
Lội ngược tháng ngày tìm thuở trẻ trung
Ly rượu nâng lên chết sững lưng chừng
Vấp bóng người ngã xuống
Nghẹn ngào cùng uống
Tên bạn bè bỏng môi
Những người bạn của cha
Đến như bão gió
Nằm gác chân một đêm đỡ nhớ
Hổi không kịp trả lời
Cười không kịp thở
Khoe con khoe vợ
cho bạn mừng lòng
Nhốt lệ vào trong
Hát như sóng vỗ
Bỏ cây súng cầm cuốc cầm cầy
Áo lình bạc rồi vẫn mặc vào hớn hở
Cha ơi! Bạn của cha
Những người lính già những cây đại thụ
Xa cách chân trời nghển cổ tìm nhau
Rồi một ngày rừng cây kia ngã xuống
Dáng cây còn khắc chảy máu trời đau.
Ngõ! Anh là mùa đông đến muộn. Ngõ lả tả lá vàng. Những lời yêu của anh cũ kĩ nhu lá buồn rơi xuống vai em. Nhũng chiếc lá chờ ngày đợi đêm. Lạnh lùng em nhu mua. Sao mát em buồn thế? Lá đau không thót lên lời.
NGUYỄN ĐỨC HẠNH