📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

DANG DỞ

114 trả lời, 11.971 lượt xem — Trang 3 / 4
 [/align] [/align]Có một bài hát về một loài cỏ dại,
Theo từng mùa nở rộ những bông hoa,
Đất trời mênh mông một lần em nhớ mãi,
Nụ hoa nầy đang quấn khắp dưới chân.

Trong hồn em, lòng giao động bâng khuâng,
Ngưới có yêu không ? Mà sao mình vướng víu ?
Rất lạnh lùng mặc cho mình kéo níu,
Gở từng hoa vất mạnh ở trên đồng !

Cánh hoa bay theo ngọn gió rưng rưng,
Bông cỏ may suốt đời mang sầu khổ,
Người ta đâu có thương ? Mà sao mình lại nhớ ?
Nên suốt mùa dang dỡ cả đời hoa.
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Anh đã ra đi nhưng tình yêu còn sống mãi trong em,
Ngoài trời mưa chiếc lá xanh ướt nước,
Giấc mơ tình trong đời không có được,
Em vẫn ngồi xoả tóc ở bên song.

Để hồn mình bềnh bồng trên nổi nhớ mong,
Nhớ đêm trăng nhớ hơi người anh ngày đó,
Gió cuốn lá rừng trải đầy nổi nhớ,
Hai đứa mình nằm âu yếm bên nhau.

Lời yêu thương sao êm ái dạt dào,
Em thổn thức trong tim niềm hạnh phúc,
Những ước muốn trong lòng dâng rạo rực,
Em chơi vơi buông tay xuống biển sâu.
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

 [/align] [/align]Em không phải là Thiên thần nên mang niềm đau Trần thế,
Vẫn nhớ hoài hình bóng đã thoáng qua,
Nổi sầu thương trỉu nặng những xót xa,
Em đứng giữa cuộc đời tự nêu cho mình câu hỏi.

Có phải chăng trót sinh ra đời là có tội ?
Nên đời người con gái quá truân chuyên ?
Tuổi mười lăm đã nghỉ chuyện ước nguyền,
Năm mười tám cuộc tình đà đổ vỡ.

Im lặng mãi chết dần theo hơi thở,
Bước lang thang trong ngõ vắng không người,
Đời vỡ tan trên mảnh vỡ của đời,
Em ngơ ngác nhìn bàn chân chai đá.
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Có một điều tiếc nuối nhất trong đời em,
Không phải là điều em mất đi đời con gái,
Không phải là điều em đã qua thời thơ dại,
Chỉ có một điều là em để mất anh !

Em như con thuyền nhỏ quá mong manh,
Mang nhửng khát khao từ lúc thời mới lớn,
Niềm ước mơ vùng vẩy trên bờ nên mắc cạn,
Con nước ròng chờ con nước khác lên !

Đại dương bao la không có những thác ghềnh,
Con sóng dữ với cuồng phong bảo nổi,
Đêm tối trời không một vì sao dẩn lối,
Em âm thầm mò mẩm một hướng đi !
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Anh để lời thơ bay trên những cánh đồng,
Qua triền dốc những rừng cây xanh ngát,
Xuống lưng đồi ngọn gió chiều mát mặt,
Bóng tối về vào giấc mộng của em !

Trên lá non anh thấy chú ốc sên,
Tưỡng như anh bám chặt vào em đó,
Đường tình yêu từ buổi đầu bỡ ngỡ,
Đến bây giờ dang dỡ cã cuộc đời !

Con chim xanh đã cất cánh tung trời,
Bỏ sau lưng những lời thơ trau chuốc,
Bỏ kỷ niệm chảy trôi theo dòng nước,
Bỏ người tình còn mãi miết làm thơ !
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Trên thế gian nầy còn gì nữa dể tin ?
Khi người ta quá dễ quên những lời mình đã hứa,
Một sớm một chiều đã không còn gì nữa,
Ngoài ngỏ vắng nầy, hoàng hôn xuống nơi đây !

Những dấu yêu níu kéo bước chân người,
Cũng không đủ để khiến người ở lại,
Bóng đời nghiêng nghiêng hắt hiu buồn tê tái,
Cỏ âm thầm mọc kín lối đi xưa !

Mím chặt môi, lầm lủi bước trong mưa,
Trời gió lộng bay tung làn tóc rối,
Tim thồn thức khi Hạ buồn về réo gọi,
Con Ve sầu hát mãi khúc chia ly !
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Trên đường vắng em che nghiêng vành nón,
Ánh nắng vàng qua kẽ lá hanh hao,
Tiếng chim Quyên đang đua hót ngọt ngào,
Sao trong trái tim mình nghe cay đắng ?

Những buồn vui trên đường trần mang nặng,
Khói thuốc buồn lơ lững thã trôi trôi,
Nụ hôn nào làm ngờ nghệch bờ môi ?
Mười ngón tay đưa mình vào lối mộng !

Nổi nhớ em nổ bùng như thuốc súng,
Xúc cảm về tràn ngập ở trong anh,
Đêm giật mình trên vết trán trầm ngâm,
Nụ tương tư vẫn còn chưa héo úa !

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Anh thương em như con chim dưới trời mưa,
Đôi cánh nhỏ tung trời trong gió lộng,
Mỏi cánh bay nhưng buồng tim đầy sức sống,
Mong tìm ra một mái ấm yêu thương !

Anh thương em như hạt cát duới Đại dương,
Chìm sâu lắng trong vùng không ánh sáng,
Thân thể em không hoà tan vào biển mặn,
Chờ một ngày lóng lánh hạt ngọc trai !

Anh thương em đoá hoa sớm tàn phai,
Bị vùi dập trong cuộc tình giông tố,
Đoá hoa đời chỉ một lần hé nở,
Rồi suốt đời gánh chịu những đớn đau !
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Nhớ đám bụi hồng trên dốc nhỏ Tây Nguyên,
Ánh sáng mặt trời chiếu soi qua kẻ lá,
Anh ngơ ngác như một người khách lạ,
Con đường nào dẫn lối dấu chân em ?

Đêm xuống rồi rừng cây ngủ im lìm,
Con đom đóm lập loè trong bóng tối,
Tiếng cồng xa gợi thêm niềm hứng khởi,
Dưới vầng trăng có hai kẽ hôn nhau !

Dòng suối trong nếm hương vị ngọt ngào,
Con chim nhỏ bay ngang trời kêu tha thiết,
Anh nghỉ đến một người đi biền biệt,
Ngồi một mình bên ánh lửa trong đêm !
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Em còn trẻ và tình yêu đến sớm,
Để rồi thương rồi chôn dấu nổi buồn,
Anh cũng biết trong anh tình đã chớm,
Rồi để trôi theo dòng nước mưa tuông !

Thơ em viết già đi theo năm tháng,
Tuổi thơ ngây theo đó cũng trưởng thành,
Mình yêu nhau bằng tình yêu lảng mạn,
Để cuộc tình theo đó cũng qua nhanh !

Anh và em không còn ngồi đối diện.
Hai đứa nhìn về hai hướng khác nhau,
Tình tự phát trôi về vùng miên viễn,
Để giờ đây xoá mất mộng ban đầu !
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Buổi chiều vàng trên con dốc cô đơn,
Anh đếm bước một mình vùng kỷ niệm,
Tóc ai bay đan nổi buồn vây kín,
Tìm thấy đâu những giây phút dổi hờn ?

Đêm xuống dần lá ướt đẩm hơi sương,
Ngôi sao sáng ngày xưa trong đôi mắt,
Nhớ thật nhớ những cái gì đã mất,
Biết làm sao níu lại nổi dấu yêu ?

Dáng em xinh với nét đẹp mỷ miều,
Sợi nắng rớt trên bờ vai thuở đó,
Má em hồng với đôi môi em đỏ,
Anh trở thành tên ngốc nghếch trước em !
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Nhớ đến em, anh nhớ đến những bài hát quê hương,
Ngày xưa kia đem chuyện tình mình vào cổ tích,
Chờ năm mới vào nữa đêm trừ tịch,
Đón Giao thừa tiếng pháo nổ xa xa !

Lý Giao Duyên bài hát thật thiết tha,
Từ đôi môi em nở nụ hồng hàm tiếu,
Giọng thanh âm với làn hơi êm dịu,
Thương thật nhiều khi Con Sáo sang sông !

Bài ca tình yêu qua Lý Diêu Bông,
Anh ấp ủ trong hồn hình bóng ấy,
Cột đời nhau bằng sợi tơ tình mềm mại,
Cùng buông trôi theo con nước lớn ròng !
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Những vần thơ anh đều có bóng hình em,
Bao kỷ niệm đam mê và thắm thiết,
Một tình yêu anh nghỉ là bất diệt,
Nào đâu ngờ làm anh mất niềm tin !

Bình pha lê anh hết sức giữ gìn,
Trong một lúc trật tay làm đổ nát,
Để tình trôi theo áng mây bàng bạc,
Hoàng hôn về đen tối cả đời anh !

Những khát khao thành mây khói mong manh,
Hình bóng củ thấp thoáng mờ nhân ảnh,
Ngồi thao thức những đêm trời giá lạnh,
Nhớ về em ngây ngất nổi sầu thương !
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Anh đi ngang nhà em giọt nắng rớt trước thềm,
Anh không thấy em ngồi bên song cửa,
Cũng không thấy em chải mái tóc dài em nữa,
Cửa đóng rồi anh không biết tại sao ?

Trỡ về nhà đọc lại bài thơ buổi hôm nào,
Những nét chữ có bóng hình em trong đó,
Bóng tối về anh rùng mình thấy sợ,
Anh dại dột nghĩ rằng : anh sẽ mất em !

Đoá hoa tươi nằm trong góc im lìm,
Hương thoang thoang lan ra trong phòng vắng,
Để hồn anh tự rơi vào vô vọng,
Không biết rằng còn gặp được em không ?
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Anh xếp nổi buồn của mình nằm trên lá cỏ,
Nổi buồn nầy không có cánh để bay,
Nên ở lại trong cỏi lòng đau khổ,
Với niềm thương yêu anh nuối tiếc hằng ngày !

Trái tim anh muốn bay theo cơn gió,
Thân xác gầy bỏ lại với phố xưa,
Hình bóng em, anh thấy còn đứng đó,
Giấc ngũ vùi lẩn lộn với cơn mơ !

Đôi mắt mỏi từng đêm dài mất ngủ,
Em ra đi để lại những lạnh lùng,
Anh trôi nổi với mảnh đời viễn xứ,
Trên đường đời mình còn gặp nhau không ?
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Anh sợ rồi những đôi mắt trần gian,
Cho dù rằng anh không phải người phạm tội,
Nhưng không chịu nổi những cái nhìn soi mói,
Chỉ vì anh đã dứt bỏ tình em !

Tờ lịch rơi, rơi theo một bóng đêm,
Mang quá khứ càng xa dần hiện tại,
Niềm đau khổ đuổi theo mình mãi mãi,
Anh tự mình trốn chạy với chính anh !

Làm sao quên đôi mắt sáng long lanh,
Một ngấn lệ sắp tràn ra khỏi khoé,
Tình yêu vở khi tuổi còn quá trẻ,
Trái tim buồn làm nước mắt tuông rơi !
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

 [/align]Trong một buổi chiều rất nhạt nắng cuối đường,
Em thấp thoáng dáng người trong lòng phố,
Trời hoàng hôn nhuộm dần trên cây cỏ,
Bóng tối về trùm phủ kín lên anh !

Anh tưỡng chừng nhìn thấy áo em xanh,
Chìm cuốn hút trong khung trời vô vọng,
Mang tất cả niềm tin yêu và sự sống,
Bờ vai nầy chở nặng những đau thương !

Đêm cuối cùng quỳ trong góc Giáo Đường,
Quyển Kinh Thánh còn đặt ngay trước mặt,
Lời Chúa dạy : Hãy yêu nhau thành thật !
Nhưng cuộc đời nào đẹp tựa ước mơ ?
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Trời tối dần đom đóm lập loè bay,
Cã không gian bóng tối về đan kín,
Ánh trăng non rời ngọn tre bịn rịn,
Nhớ thật nhiều em có nhớ hay không ?

Bờ ngực căng trong hơi thở phập phồng,
Hương thơm ngát làm hồn anh ngây ngất,
Gót chân trần nhẹ nhàng đi trên đất,
Mười ngón tay đan nhẹ những đam mê !

Cơn sóng tình làm quên mất lối về,
Anh muốn ngủ yên hoài trong hạnh phúc,
Đến khi nào anh giật mình tỉnh thức,
Em vẫn còn bên cạnh với mùi hương !
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Mang mộng mơ từ thuở mới quen nhau,
Người con gái ngây thơ bàn tay còn thơm mùi mực viết,
Lá thư hồng gói trọn một tình yêu tha thiết,
Mộng ban đầu theo mây trắng trời xanh !

Bàn chân trên cỏ non em vui bước bên anh,
Qua lối nhỏ mọc đầy bông hoa dại,
Trái tim yêu xuyến xao từ thuở ấy,
Mộng thiên đường đèn rực rở hoa đăng !

Nồi đau nào hơn nổi đau của tâm hồn ?
Khi ước vọng rơi vào trong bóng tối ?
Dòng nước phù sa của sông Hồng đỏ ối,
Cũng không bằng màu máu chảy trong tim !
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Giã thữ rằng anh có thể cắt mảnh đời anh,
Gữi theo áng mây, gữi theo làn gió,
Gữi đến em những gì còn giữ đó,
Tất cả đều còn hoen dấu nước mắt em !

Vết thương lòng vỡ vụn nát từng đêm,
Sợi tóc dài đan thành vòng nhung nhớ,
Những ngón tay thuở ban đầu bỡ ngỡ,
Rồi quen dần với đường củ lối xưa !

Nước mắt rơi theo giọt nắng đong đưa,
Cùng trượt xuống con dốc dài không tưỡng,
Đôi mắt sáng rạng ngời niềm sung sướng,
Đôi cánh tay gầy ôm chặt nổi yêu thương !
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Trong giấc mơ anh thấy rạng bình minh,
Ánh mặt trời chan hoà trên biển sóng,
Chân anh bước trong chập chờn giấc mộng,
Nhớ tiếng cười nhớ giọng nói khôn nguôi !

Dấu thời gian đang gậm nhấm cuộc đời,
Nhìn quá khứ chẵng còn gì nữa cã,
Tương lai đến thấy lạnh lùng xa lạ,
Hiện tại nầy trong bóng tối âm u !

Nổi cô đơn vắt vẻo mảnh trăng khuya,
Trong lòng anh nghe bềnh bồng sóng vổ,
Mỗi lớp sóng sủỉ bọt tràn nhung nhớ,
Anh thấy mình không trong sạch trước em !
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Anh rơi vào một vùng nhớ mênh mông,
Anh bơi mãi đến khi mình kiệt sức,
Tình yêu em kéo về đầy ký ức,
Anh buông tay cho dòng nước cuốn đi.

Anh rơi vào vùng nước mắt chia ly,
Trong khung cảnh bóng hình em xa mãi,
Mái tóc buông lơi, nụ cười con gái,
Bây giờ đây vội vã bước theo chồng.

Anh rơi vào vùng tiếc nuối chập chùng,
Nổi ưu phiền cướp đi thời tuổi trẻ,
Dấu yêu thương theo mắt buồn rơi lệ,
Yêu em rồi cũng chưa biết phải làm sao ?
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Anh thắp sáng tim mình để thấy rỏ niềm đau,
Vết thương nhỏ bây giờ hằng sâu dấu nứt,
Lời tỏ tình thoảng bay đi còn ray rức,
Ngược dòng đời tìm mái tóc em bay.

Mùi hương thơm ngày nào đó ngất ngây,
Nay tan biến giữa dòng đời bảo tố,
Trăng hờ hững dệt tơ vàng bên cửa sổ,
Hình bóng em trong giấc ngũ muộn màng.

Gềnh đá tình con sóng vổ ly tan,
Ngày tháng qua đả thiếu dần bóng nắng,
Giọt nước mắt em rơi đã đọng thành biển mặn,
Gió không về mà sao lá vẫn cứ rơi ?
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Gió chiều nay về có làm tóc em bay ?
Đêm lạnh vắng em có ngồi trang điểm ?
Nổi sầu thương dĩ vãng về đan kín,
Em có buồn vì tình dỡ dang không ?

Con thuyền trôi mang theo những ước mong,
Giấc mơ hoang ngỡ ngàng trong giấc mộng,
Tan nát lòng chờ con tim lắng đọng,
Dư hương thừa sót lại đến đêm nay.

Trên phố khuya với chiếc bóng trãi dài,
Buồn đơn lẽ tương tư sầu một gánh,
Trăng mùng tám thẹn thùng còn nữa mảnh,
Đêm giật mình trong lòng lại nhói đau.
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Khi em không còn ở bên anh, tất cả nằm yên đó,
Ý tưỡng buồn lạnh ngắt những vần thơ,
Nụ cười em vẫn còn mải đến bao giờ,
Và trong anh cũng chỉ là nước mắt.

Đôi mắt tròn xoe với cái nhìn ngây ngất,
Anh chìm vào giấc mộng thuở ban đầu,
Đôi bờ môi còn thắm những giọt sầu,
Đêm hôm ấy là một lần sau cuối.

Mang trong tim nổi u buồn tiếc nuối,
Đã từng yêu và từng đã được yêu,
Đối diện mình trong hiện thực buồn hiu,
Anh buông rơi hồn mình theo lá rụng.
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 

Có một hôm anh áp tai vào lồng ngực của em,
Để được nghe tiếng nhịp đập con tim em rộn rã,
Để được hít thở một mùi hương rất lạ,
Và để được yêu thương đến tửng những ngón tay .

Đến bây giờ trong tim em đã có bóng hình ai,
Phải san sẽ những gì em đang có,
Người con gái khi tìm ra bến đổ,
Bõ con thuyên trôi nổi giữa dòng sông !

Một mái ấm gia đình em ngồi kế ở bên chồng,
Anh mong ước em chìm trong hạnh phúc,
Em tim thấy những điều em mơ ước,
Được yêu thương cho đến cuối đời em .
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Anh muốn trở về dòng sông của tuổi thơ,
Còn đuổi bắt chuồn chuồn khi nước lớn,
Rặng dừa nước xanh rờn nằm soi bóng,
Cánh hoa Bần rơi trên mặt nước sông.

Bờ ruộng xa lúa đang trổ đòng đòng,
Con chim nhỏ bắt sâu trên nhánh lúa,
Anh cũng nhớ kỷ niệm ngày hôm đó,
Em cúi mình đang cấy lúa ba trăng.

Mồ hôi em tuông chảy ướt chiếc khăn,
Ly trà đá em uống vào đở khát,
Rồi cất tiếng qua giọng hò man mác,
Mối tình buôn muôn thuở vẫn không vui.
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Đôi mi ngoan khép dịu hiền như lá cỏ,
Dìu em đi trong lối ngỏ thiên thần,
Mình quen nhau từ yêu nhau ngày đó,
Trên lối về trong những tối không trăng.

Đôi môi cong như đoá hoa nở thắm,
Lòng ăn năn khi trót lở yêu em,
Nụ hôn nhanh thấy hồn mình lành lạnh,
Bỡi vì tình như ma quái của bóng đêm.

Bờ ngực em, êm đềm như ốc đảo,
Hương trinh nguyên thoang thoảng giấc liêu trai,
Đêm đầu tiên quay cuồng trong cơn bảo,
Để rồi tình như chiếc lá Thu bay.

Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Gió lay mành nhớ mái tóc em bay,
Đêm khoắc khoải trông chờ hình bóng ấy,
Hoa Phượng Vĩ vẫn còn rơi ngoài đấy,
Mặt sân trường đỏ thắm những cành hoa.

Con Ve sầu than khóc thật thiết tha,
Em chợt đến rồi chợt đi mất hút,
Đời nghiêng bóng để nhìn ra hiện thực,
Góc phố buồn thui thủi ghế công viên.

Ngọn gió bay làm sao biết đâu tìm ?
Sông nước chảy ngập hồn sầu giăng kín,
Sầu dĩ vãng trôi về nơi vô định,
Còn lại mình đếm bước đến tương lai.
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] [/align]Có thể là đã đứt rồi những sợi thanh âm,
Lời anh nói em không còn nghe được nữa,
Vũng tình yêu vẫn còn đầy chan chứa,
Đành buông tay cho chảy đến sông hồ.

Tình ban đầu anh nghĩ đó là thơ,
Nên mang hết tấc lòng ra anh dệt,
Lời yêu thương anh gữi trao em hết,
Còn gì đâu khi em bước qua cầu ?

Bây giờ đây còn lại một nổi sầu,
Anh yêu em hơn hẳn điều em tưởng,
Anh vẫn luôn thoả mãn điều em muốn,
Nhưng có người làm như thế hơn anh !
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»