[/align] [/align]Có một bài hát về một loài cỏ dại,
Theo từng mùa nở rộ những bông hoa,
Đất trời mênh mông một lần em nhớ mãi,
Nụ hoa nầy đang quấn khắp dưới chân.
Trong hồn em, lòng giao động bâng khuâng,
Ngưới có yêu không ? Mà sao mình vướng víu ?
Rất lạnh lùng mặc cho mình kéo níu,
Gở từng hoa vất mạnh ở trên đồng !
Cánh hoa bay theo ngọn gió rưng rưng,
Bông cỏ may suốt đời mang sầu khổ,
Người ta đâu có thương ? Mà sao mình lại nhớ ?
Nên suốt mùa dang dỡ cả đời hoa.[/align]
Theo từng mùa nở rộ những bông hoa,
Đất trời mênh mông một lần em nhớ mãi,
Nụ hoa nầy đang quấn khắp dưới chân.
Trong hồn em, lòng giao động bâng khuâng,
Ngưới có yêu không ? Mà sao mình vướng víu ?
Rất lạnh lùng mặc cho mình kéo níu,
Gở từng hoa vất mạnh ở trên đồng !
Cánh hoa bay theo ngọn gió rưng rưng,
Bông cỏ may suốt đời mang sầu khổ,
Người ta đâu có thương ? Mà sao mình lại nhớ ?
Nên suốt mùa dang dỡ cả đời hoa.[/align]