BÂNG KHUÂNG
Cánh hoa rơi sau cơn mưa bất chợt
Bước ngập ngừng tim se thắc từng cơn
Dạ u hoài chẳng biết nói gì hơn
Lòng tiếc rẻ vói tay nâng cánh nhỏ.
Gió mân mê... cuốn vồ bay mọi ngỏ
Vứt nơi nơi mặc xác cánh hoa tàn
Ta ngơ ngẩn chìm sâu giấc mơ màng...!
Khao khát níu... mộng muôn đàng hoa nở.
Đời vô tình... biết bao điều trắc trở
Người vô tình nên sự thể hôm nay!
Đau, buồn, thương... hương sắc đã phôi phai
Vùi cát bụi có mấy ai nuối tiếc???
-sd-
Xin Làm Gió...
Thân Hoa mềm ... rơi trên dòng nước xiết
Trôi về đâu giữa Mây biếc núi ngàn ?
Thôi đời này đành một kiếp lang thang
Rừng núi thẳm ... suối khe sâu làm bạn
Tiếng Chim kêu ... não lòng từng buổi sáng
Tiếng Vượn sầu trên những tản non xa
Ngày từng ngày Hoa tiếc nuối tình qua
Đêm khuya đến mượn Trăng soi tấc dạ
Người xa người ... ôi niềm sầu như Lá
Cuối Thu vàng rơi lả chả đớn đau
Nếu luân hồi thật sự có kiếp sau
Xin làm Gió ... bay khắp miền phiêu bạt
jacaranda
TA LÀM THÔNG
Xin làm Thông kết túi mầm gieo hạt
Mọc xanh đồi đợi gió thổi vi vu
Ngắm ngàn non chẳng sợ tiết mùa thu
Cùng trời đất hát ru vui muôn thuở.
Sáng tinh mơ đón bình minh rực rỡ
Chim hót vang báo hiệu chuổi giờ lành
Suối róc rách cá lượn như sẳn dành...
Theo năm tháng trở thành thiên tình sử.
Chợt một ngày cánh hoa tàn héo rũ
Gió đưa về ta ấp ủ bên thân
Che sương mỏng ban thêm những hồng ân
Cùng san sẻ buồn vui đời ô trọc.
-sd-