<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-22 11:08:47SĨ ĐOAN>
VÌ SAO
Tình sầu vạn dặm mãi vương mang
Hạnh phúc chứa chan chóng rụi tàn
Ai nở tách chia duyên mộng ái?
Cho thuyền tách bến rẽ sang ngang.
Tình tan sương khói lững lờ bay
Hận kiếp bần hàn luống thẹn thay!
Thiên hạ cười chê đời trắc trở
Thu đông bi luỵ phận duyên này.
-SD-
Chỉ tại trời sinh...kiếp đa đoan,
Trăm mối tơ duyên vẫn lụi tàn
Đừng nghĩ bần hàn mà hổ thẹn
Trách mình ,trách người...ai dối gian!?!
Để ai ôm hoài mộng đắng cay,
Bao nhiêu yêu thương vỗ cánh bay
Aỏ ảnh mỹ miều giờ tan hết
Chỉ còn tro bụi...Nghĩ buồn thay...
-TG- 21/6/2009
Đêm sầu nâng chén men cay
Long lanh giọt nước...chặn ngay kẻo tràn
Giọt này giọt lệ chan chan
Hay là giọt rượu chảy lan ra ngoài?
Vì đâu ước vọng, mộng hoài
Cất cao đôi cánh trải dài gió sương?
Còn đâu hờn dỗi thân thương...
Cho ai vai tựa nhật thường song đôi?
-SD-
Đừng lo chót lưỡi đầu môi
Một lời đã hứa, đổi rời dễ đâu...
Người chớ nâng mãi chén sầu,
Gặm nhấm buồn khổ , nỗi đau lâu lành...
Hãy nhìn đời với mầu xanh,
Mầu của hy vọng...long lanh đất trời
Ngày mai nắng toả khắp nơi.
Người vui duyên mới có đôi...Lo gì???
-TG-,22/6/2009
Mong sao xướng họa...xóa tì
Tình thơ trao gửi chẳng bì so đo...
Có nàng bên cạnh đỡ lo
Hương nồng đượm mãi - đói no... mặc dầu.
Cám ơn ngọn gió bên cầu
Suối nguồn mát mẽ- trút bầu tâm tư
Lời em nhẹ tựa khúc ru
Nồng say giấc điệp..em như thiên thần.
-sd-
Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!







