Chú Trương Sói Kính Mến
Cháu rất ngưỡng mộ chú, và nhất quyết phải học theo chú đức tính rộng lượng bao dung.
Bài thơ dưới đây mà chú có cảm hứng họa được, cháu rất là kính phục
Dì Thảo My có khuyên cháu , nhưng chaú thấy còn thiếu, cháu phải thêm vào " những sự hận thù điên cuồng, coi đối tượng như là một kẻ thù phải giết cho bằng được , chú à họ không có sự bao dung độ lượng" mà họ đã từng nhận MỘT TÂM HỒN THI Sỹ
( Dì Thảo My)
Cũng vì một chút tự ái ảo ( trên thế giới ảo này) không ai kiềm được sự nóng giận của bản thân, bộc lộ cá tính vị kỷ của mình một cách quá lộ liệu, quá đáng......
Thảo My học được bài học quý giá này , cám ơn tất cả mọi người. Tất cả đều là bằng hữu tốt nhất cuả Thảo My
NGỮ ẤY TOÀN CHƠI VỚI CHÓ THÔI
Ngữ ấy toàn chơi với chó thôi
Làm sao sống nổi với muôn người
Anh ơi chớ có mà sầu giận
Cỏ rác muôn đời cỏ rác trôi
Miệng lém lâu bâu câu bằng hữu
Chân quào móng vuốt nực mùi hôi
Bên thùng rẻ rách che mưa gió
Ngữ ấy toàn chơi với chó thôi
Hương Tình Ðời
Đọc thơ em
Thơ Hương Tình hay quá đi thôi
Không biết anh có phải là người?
Thân còn mung lung ai dám giận
Cỏ rác như mình cũng đúng thôi
Gieo gió thôi đành mình gặt bão
Ném rác để người phải chê hôi
Tình đời ai tỏa hương? ai nhận?
Thôi thế thôi đành cũng đành thôi./.
_____________________________
Gã tiều phu : Trương Sỏi
BÂY GIỜ LẪN LỘN
(Thân họa: Ngữ ấy toàn chơi với chó thôi )
Vẫn biết sài lang đến vậy thôi
Bao giờ mới biết rộng lòng người
Ta không muốn chấp hoài buồn giận
Ðể mặc dòng đời cuốn xoáy trôi
Tháng rộng tim hồng kia hiện hữu
Ngày dài dạ sáng ắt chìm hôi
Ði lên phía trước đời giông gió
Chó má bây giờ lẫn lộn thôi
Vũ kim Thanh
Có khi thật
Kiếp trước cũng chỉ là chó thôi
Kiếp này trời bắt xuống làm người
Đôi lúc bốc hỏa lên cơn giận
Nhiều khi hạ nhiệt bỏ buông trôi
Em tung anh hứng thơ Đường sóc
Cô bực cháu hờn họa ỷ ôi
Phen này quyết lên Ngọc Hoàng hỏi:
Tôi là người hay chó má thôi./.
Trương Sói
Cháu Kính phục chú những bài thơ họa trong một tinh thần thiết tha nhân ái
Vy Ân
Con chó con của chú