Ui da! Sao lại ở đây thế? Chào người anh hùng Sơn Đông nhé. Cập Thời Vũ Tống Giang đây mà. Thấy cái tựa đề hay quá nên xin dán bài thơ con cóc ở đây nhé, mạn phép mạn phép.
NGÀY MAI Ngày mai nhé? Sao lại là ngày mai Không phải hôm nay hay ngày nào khác Ta yêu em một tình yêu chất phác Một nỗi dại khờ gạt tất cả suy tư Ta yêu em một tình yêu hình như Có tất cả chỉ trừ điều giả dối Ta yêu em một đời và "bất hối" Những nỗi niềm sao chực cứ trào dâng Ta yêu em yêu một thoáng xa gần Yêu ngây ngất chân thành như kim thạch Đá vàng lời trong sạch một tình yêu Yêu sao lắm? Và yêu thật là nhiều Yêu tất cả những diễm kiều mơ mộng Ta yêu em và một đời trông ngóng Một ngày nào em bỗng nói với tôi Ngày mai đi! Ngày mai sẽ yêu thôi? Sao lại ngày mai? tôi thật tình không hiểu?
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-19 08:11:50Hô Bảo Nghĩa>
Tự do
Nhiều khi khó
Nhiều khi có
Nhiều khi chờ đến tội
Cuộc đời trôi
Mờ nhanh nhiều mắt mới
Chân trời xa Sơn ca!
Giọng cười gằn Gần !
Đêm mơ man...
Lụt mưa làm ướt cả
Lúa bỏ hàng
Theo cỏ củ đua hoang
Đoàng!
Rụng dưới cờ lá thắm kêu vang
Dù nghênh ngang vẫn trong vòng đất mẹ
Tự do tròn Quen lê sống quanh cha
Đoàng!
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-19 08:14:22Hô Bảo Nghĩa>
Hoa xưa
Ngoài vườn nở một bông hoa
Cùng quê với gió, cùng nhà với xuân
Một chiều muốn hái bao lần
Nhưng thương hoa quá mà dần mất hoa
Ngày xưa mơ giấc mơ xa
Ngày xưa hoa ước là hoa trong phòng
Thế rồi xưa phải lấy chồng
Trong tim xưa, sợi tơ hồng có rung?
Chiều xuân buồn đến lạ lùng
Rót ra chén rượu, nhớ từng hoa xưa …
Ngoài vườn nở một bông hoa
Cùng quê với gió, cùng nhà với xuân
Một chiều muốn hái bao lần
Nhưng thương hoa quá mà dần mất hoa
Ngày xưa mơ giấc mơ xa
Ngày xưa hoa ước là hoa trong phòng
Thế rồi xưa phải lấy chồng
Trong tim xưa, sợi tơ hồng có rung?
Chiều xuân buồn đến lạ lùng
Rót ra chén rượu, nhớ từng hoa xưa …
Hô Bảo Nghĩa
Ngày xưa vườn có hoa chung
Yêu hoa mà lại ngại ngùng hái hoa
Để khi người hái vào nhà
Dẫu rằng tiếc cũng hoá ra muộn rồi
Ngày xưa thầm nhớ một người
Ngại ngùng chẳng dám ngỏ lời là thương
Đến khi hai đứa xa phương
Muốn thì nàng đã yên đường chồng con
Số sao lặp mãi lối mòn
Bởi mình chỉ có tâm hồn mộng mơ
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-16 19:07:24Hô Bảo Nghĩa>
Trích đoạn: kimrbl
Trích đoạn: Hô Bảo Nghĩa
Hoa xưa
Ngoài vườn nở một bông hoa
Cùng quê với gió, cùng nhà với xuân
Một chiều muốn hái bao lần
Nhưng thương hoa quá mà dần mất hoa
Ngày xưa mơ giấc mơ xa
Ngày xưa hoa ước là hoa trong phòng
Thế rồi xưa phải lấy chồng
Trong tim xưa, sợi tơ hồng có rung?
Chiều xuân buồn đến lạ lùng
Rót ra chén rượu, nhớ từng hoa xưa …
Hô Bảo Nghĩa
Ngày xưa vườn có hoa chung
Yêu hoa mà lại ngại ngùng hái hoa
Để khi người hái vào nhà
Dẫu rằng tiếc cũng hoá ra muộn rồi
Ngày xưa thầm nhớ một người
Ngại ngùng chẳng dám ngỏ lời là thương
Đến khi hai đứa xa phương
Muốn thì nàng đã yên đường chồng con
Số sao lặp mãi lối mòn
Bởi mình chỉ có tâm hồn mộng mơ
Hô Bảo Nghĩa rất cảm động được kimrbl đến thăm, phủi bụi cho Hoa xưa của Hô Bảo Nghĩa, Xin cảm ơn bạn! Từ nay HBN xin chừa mộng mơ hão, từ nay cứ thây hoa là xin hái liền tay , bạn nhỉ
Tiện đây cũng xin thả nốt chút mơ màng còn sót lại, kimrbl đừng cười nhé
Tìm em
Có thể nào trong mắt lạ hôm nay
Không có em của tôi ngày hôm trước
Mang nỗi buồn có thực
tôi bay
Chỉ tìm em!
mà không tìm thân xác
Nếu em biết
có để tình tôi lạc?
Giữa trời xanh
sầu ngơ ngác
tìm em!
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-24 15:53:46Hô Bảo Nghĩa>
Cám ơn Thanh Thanh Khiết
Hồn cũ
Về lại gọi khẽ vào tim
Hồn xưa nhà cũ im lìm nắng trưa
Vàng Anh ngơ ngác cành thưa
Ống tay áo ấy còn vừa lòng em?
Hiện hình nàng Tấm thử xem
Đếm bao quân tử ngày đêm xếp hàng
Trong là ngọc, đặc là vàng
Thế còn mảnh chĩnh bẽ bàng bờ tre?
Vườn hồng hoa khép nụ se
Mầm xanh ngoảnh mặt lá che nỗi niềm
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-04 18:49:38Hô Bảo Nghĩa>
Quả bằng lăng
Hết màu tím
Bằng lăng xuôi tháng tám
Chút đa tình
ta thả nốt sang thu
Tìm mắt em
soi lại vết tương tư
Ngỡ mùa giấu hồn hoa
trong quả nhỏ
Những sợi nắng nghiêng nghiêng
đan lưới nhớ
Ngăn cách tình chưa bổng
đã bay bay
Ta và em
tim tím thiếu từng ngày
Bên gió nguội
Bên bằng lăng bạc nắng
Ta muốn thử
xem quả cay hay đắng?
Vị bằng lăng hắc sít?
Chát hay chua?
Chẳng ngọt đâu!
Vì ngọt mấy cho vừa
Với màu tím hoa buông
bầm đất
Những chùm giọt
nắng mong manh
dè dặt
Ngẩn ngơ người giữa phố
vắng mà đông
Ta tìm em
tim tím thiếu trong lòng
Tình yêu hỡi!
Phải chăng chưa chung bước?
Chưa sánh vai trên đường đời xuôi ngược
Chưa cháy bùng ngọn lửa rực hoa đăng
Chưa đủ tầm nêm nếm vị bằng lăng
Vì chưa thể …
Em ơi!
Và có thể …
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-22 21:40:42Hô Bảo Nghĩa>
Hạnh phúc
Đồng tiền rủ ta đi xa thơ
Ta vẫn phải đi, gạt lệ mờ
Con nhỏ mắt đòi manh áo mới
Vợ hiền dạ ngỏ bữa cơm mơ
Trăng suông vướng víu hồn ra dại
Mây trắng đìu hiu trí rõ khờ
Hạnh phúc từ nay trong tự điển
Sẽ là ba chữ: áo – cơm – thơ!
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-22 21:39:03Hô Bảo Nghĩa>
Buồn Hà nội
Ta buồn, rượu tưới không khuây
Em buồn, em ngắm trời mây hết buồn
Khác nhau không khác tâm hồn
Đều hoang mơ thắm, đều giòn mộng tươi
Mùa thu dù khóc, dù cuời
Ta và em, vẫn hai ngưòi cô đơn
Trời xanh, xanh đỡ chát hơn?
Tình sầu, sầu đắng, lòng sờn mật gai
Lá vàng rụng một thành hai
Dắt tay nhau, úa từng đôi phủ đường
Yêu thương lặng lẽ trầm hương
Từ trong quả thị em nhường cho ai
Ta men theo nỗi nhớ dài
Từ đêm mưa hạ, từ ngoài nắng thu
Gió Hà nội thổi êm ru
Người Hà nội vẫn yêu bù nắng mưa...
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-22 21:39:58Hô Bảo Nghĩa>
Hoa lệ
Những mùa hoa nở quanh ta
Xót xa cứ giấu để hòa thắm tươi
Phô trương hương sắc ngời ngời
Nhận về tình gió bời bời cánh buông
Những ngày hoa rụng vang suông
Xanh vần thơ cỏ, sầu khuông nhạc vàng
Nhẹ nhàng đến mức dở dang
Màu hoang bướm trắng mơ màng áo hoa
Những vòng hoa thả, tiễn ta
Ngược dòng về lạch rời xa biển đời
Thảm đau bay chật vòm trời
Khóc đêm sa mạc hóa người yêu hoa
Tóc dài trong gió quấn chiều vàng
Thu dịu dàng mang thương nhớ sang
Thuở ấy ân tình nghiêng biển cả
Bây giờ xa vắng lệch hoang đàng
Nhẹ nhàng duyên mới tôn hồn trúc
Man mác đường xưa toả dạ lan
Năm tháng hương huyền đan suối tóc
Thôi thì hạnh phúc ngọt mơ màng
Hô Bảo Nghĩa
21082008
Thu sầu
Thu đến heo may rụng lá vàng Em đi năm ấy thu vừa sang Biệt ly gửi trọn bao nhiêu nhớ Hội ngộ cách xa mấy dặm đàng Cứ ngỡ tình duyên còn thắm mãi Nào ngờ sầu khổ suốt đời mang Anh gom lá rụng đan thành chữ Khóc gọi tên em dẫu muộn màng kimrbl
Sét cứ nhọn, thế mà tôi chẳng nhọn
Dao rựa cùn tôi phạt, có quang cây?
Đường vào tim rậm rạp, bụi hoang dầy
Khai hóa khéo sa lầy, mà đồng hóa
Nhát sét xuyên chẳng qua là chớp lóa
Mưa rơi bơi tuôn buồn bên chân trơn
Sét lằng nhằng nên chẳng thể mạnh hơn
Tôi tiến thẳng dù lầm mưa, lạc gió
Dù trượt ngã vẫn trượt thương, trượt nhớ
Tôi vùng lên. Tôi vượt thẳng đoạn trường
Dịu đi em! Đừng đánh đắm đời hương
Bằng tiếng sét ái tình, toang cửa ngực!
Đừng lãng phí! Khi tôi còn đương sức
Còn lỳ lầm, háo hức được khai quang
Hãy cho tôi cơ hội lấy ngàn vàng
Tự chinh phục bằng trái tim quả cảm!
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-22 06:18:55CTT>
Có ai từng …!! Có ai từng ...bất chợt đứng lặng Giữa cuộc đời.. gặp tí xốn xang Những đứa trẻ ...đói khổ lang thang Trên đường đời... vật vờ manh áo Có ai từng.... bất chợt bồi hồi Được nụ cười... không mà mong đợi Cũng đủ làm tim ai bối rối Và tâm hồn ...thoáng chút dại ngây Có ai từng ...muốn mình chợt say Để quên hết ...nỗi nhớ đông đầy Có ai từng... muốn mình buông thả Chẳng là mình... dẫu trong phút giây Chân Trời Tím .
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-24 06:03:24CTT>
Trích đoạn: hoangau
Trích đoạn: Hô Bảo Nghĩa
Song song
Hoa còn mong bướm nữa hay không?
Bướm đã tìm hoa tự thuở hồng
Chân cứng đá mềm xuyên rách núi
Hơi đầy nước vợi vượt cong sông
Nắng mưa che đậy tâm hồn vỡ
Hôm sớm khêu gầy ước vọng bong
Sang đến kiếp sau tình khác chứ
Hay là vẫn thế, vẫn song song?
Hô Bảo Nghĩa
23082008
Chẳng thà cứ thế, song song
Để còn được trải nỗi lòng với nhau.
Vui thì rộng, buồn thì sâu
Đường song song bắc chiếc cầu mình qua.
Đường cắt nhau như người ta
Một lần gặp, rồi cách xa nghìn trùng.
Thì mong ngóng cũng bằng không
Lại về trồng cỏ cho lòng tươi xanh.
Đường tiệm cận cũng không đành.
Cứ nuôi hy vọng ngày mình gặp nhau
Đợi chờ, chờ đợi bao lâu.
Đến nơi vô định, trắng đầu vẫn không.
Thôi cứ là đường song song.
--------
(một chút đồng cảm với HBN)
Song Song //....!!!
Em anh ta thẳng song song Có là vô định ..chân không cuối trời Có không ? tâm điểm đỉnh đời Vòng tròn duyên nợ …đứt rời còn đâu ? Thôi thì ta thẳng song nhau Để còn thấy được …áo màu nhớ nhung Còn hơn giao điểm nằm trùng Hằng ngày đối mặt …lạnh lùng thờ ơ Song song mà vẫn như thơ Song song ta cứ ..mộng mơ vui đùa Cắt chi tâm điểm để thừa Rồi bù vuông góc …đã vừa chín mươi Chín mươi già wá …kém tươi … Hihihi……. Chân Trời Tím (Vui cùng HBN với Nàng Ngâu tí hen..mời cụng ly...dzô....Vui....)