Tôi có nghe một câu truyện:"Người đàn ông hay quên".Truyện thế này:
Ngày xửa ngày xưa, có một người đàn ông mắc bệnh hay quên. Một lần ông ta cùng vợ đi vào rừng đốn củi lúc sáng sớm.Đến nửa đường ông ta bị đau bụng, ông bảo vợ đứng chờ để ông đi giải quyết. Ông vào một bụi cây bên đường để giải quyết vấn đề của mình. Đi xong,ông lay hoay làm sao ông lại đạp vào chính "tác phẩm" của mình. Ông tức giận quát:
- có thằng nào mới sáng sớm đã ị ra thế này?
Đang lúc lay hoay chùi đi, ông phát hiện ra một cây rựa, ông bảo:
-Mình gặp xui nhưng mà cũng hên nhặt được cây rựa của nó bỏ quên!
Ông cầm rựa, vui vẻ bước ra, thấy vợ mình đứng đó, ông bảo:
-Chị là ai thế?Mới sáng sớm đứng đây làm gì?
...
Ông ta thật là hay quên phải không các bạn?
Một người học trò đem câu chuyện này kể cho thầy mình là Khổng Tử và hỏi thầy:
-Người đàn ông này mắc bệnh quên nặng rồi phải không thầy?
Khổng Tử lắc đầu nói:
-Chưa đâu ,bệnh ông ta vẫn chưa nặng. Bệnh trở nên trầm trọng khi mà ông ta quên cả chính mình là ai!
Nơi chúng ta có những người như thế!
Ngày xửa ngày xưa, có một người đàn ông mắc bệnh hay quên. Một lần ông ta cùng vợ đi vào rừng đốn củi lúc sáng sớm.Đến nửa đường ông ta bị đau bụng, ông bảo vợ đứng chờ để ông đi giải quyết. Ông vào một bụi cây bên đường để giải quyết vấn đề của mình. Đi xong,ông lay hoay làm sao ông lại đạp vào chính "tác phẩm" của mình. Ông tức giận quát:
- có thằng nào mới sáng sớm đã ị ra thế này?
Đang lúc lay hoay chùi đi, ông phát hiện ra một cây rựa, ông bảo:
-Mình gặp xui nhưng mà cũng hên nhặt được cây rựa của nó bỏ quên!
Ông cầm rựa, vui vẻ bước ra, thấy vợ mình đứng đó, ông bảo:
-Chị là ai thế?Mới sáng sớm đứng đây làm gì?
...
Ông ta thật là hay quên phải không các bạn?
Một người học trò đem câu chuyện này kể cho thầy mình là Khổng Tử và hỏi thầy:
-Người đàn ông này mắc bệnh quên nặng rồi phải không thầy?
Khổng Tử lắc đầu nói:
-Chưa đâu ,bệnh ông ta vẫn chưa nặng. Bệnh trở nên trầm trọng khi mà ông ta quên cả chính mình là ai!
Nơi chúng ta có những người như thế!