Chiếc nón lá che trời đổ nắng
Giọt mồ hôi lấm tấm má hồng
Em đi thơ chữ bềnh bồng
Một mình một bóng...long đong bước hòai
CCN
Một câu thơ mệt nhoài năm tháng
Nét bút buồn ngao ngán vần gieo
Cạn tình con chữ bống nghèo
Mắc chi mực lại cheo leo phận mình
Ngự hà
Đi qua cây trúc xinh đầu ngõ
Ngắt bông hoa mới nở trên cành
Em cài lên mái tóc xanh
Cho thơm thơm tóc...để dành gặp ai...
CCN
Buổi gặp gỡ em hòai mơ mộng
Chắp cánh em bay bổng trời xanh
Nhưng mơ với mộng qua nhanh
Em còn đôi gánh chòng chành đong đưa
CCN
Trời mùa xuân rơi mưa lất phất
Gánh cuộc đời em “cất” trên vai
Đi qua bao nẻo đường dài
Vượt lên số phận hình hài rong rêu
CCN
Tình yêu đến biết yêu là khổ
Dẫu cuộc đời mưa đổ mây giăng
Hỏi người có biết cho chăng
Sống trong đơn độc không bằng chữ yêu.
-bachvan-
Em đã có một chiều nhạt nắng
Trái tim hồng chợt lặng vì ai
Mắt nồng nàn, khói thuốc bay
Có người thao thức nhớ hòai cả đêm
CCN
Thức cả đêm càng thêm mơ mộng
Tàn năm canh trông ngóng người xưa
Dưới trăng vàng,ánh sao thưa
Bóng ai thấp thoáng dưới mưa hiện về.
-bachvan-
Lũy tre làng ngõ quê chốn hẹn
Hình như ai đã đến chờ rồi!
Thẹn thùa tóc rẽ lệch ngôi
Chít khăn mỏ quạ em tôi lên đường...
CCN
Tết miếng trầu thơm hương ngai ngái
Cạnh bình vôi cau bổ xanh xanh
Khua chèo ai đối cùng anh
Đôi giày Nam Định theo anh xuống thuyền
-bachvan-
Anh lái đò có duyên ăn nói
Bao lần em không khỏi cười thầm!
Thuyền trôi con sóng lăn tăn
Lên bờ mới biết quên khăn dưới thuyền!
CCN
Tấm khăn này ai quên cố ý?
Để mình ca câu lý mười thương
Xa nhau trắc trở muôn phương
Chín phương thương nhớ một phương đợi chờ.
-bachvan-
Chiều lại chiều ngẩn ngơ điệu lý
Lý mười thương mộng mị phương nào
Khăn thêu ngào ngạt hoa đào
Để anh thương nhớ dạt dào...môi ai?
CCN
