<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-30 04:58:24Trần Mạnh Hùng>
TrÂn TrỌng KÍnh MỜi Thi Thơ Ðối Ðáp. ... Sư phụ và Dang1993 xướng hoạ thơ đường hay wá đệ tử không đối lại được thôi thì tặng nhị vị hai đoá hoa để tỏ lòng ...
forum.datviet.com/forum/showthread.php?p=1085892 - 100k - [link=http://64.233.169.104/search?q=cache:-FLi37x50UcJ:forum.datviet.com/forum/showthread.php%3Fp%3D1085892+X%C6%B0%E1%BB%9Bng+%2B+HO%E1%BA%A0+K%C3%8DNH+M%E1%BB%9CI&hl=en&ct=clnk&cd=17&gl=us]Cached - Similar pages - Note this
DANG1993
vbmenu_register("postmenu_1082007", true);
Trung Tá
Re Trần Trọng Kính Mời
NĂM hoạ mười khi nở nụ cười
THƯƠNG nhớ tình duyên không đoạn kết.
HOÀI mong duyên thắm trượt tay rơi.
MỘT lòng quyến luyến lời thăm hỏi.
BÓNG chiếc quạnh hiu hờ hững trôi
NGƯỜI ấy giờ đây đang tưởng đến
THÔI thì, thầm gọi tiếng mình ơi
TÌNH lỡ duyên rồi dạ sót đau
ĐÃ mang ngang trái tặng cho nhau
KHƠI giòng tâm sự trong câu hát.
RỒI khuấy tình riêng gịot lệ sầu
MỘNG ước tan dần theo xác pháo.
KHÓ lòng quên được dáng cô dâu.
NHẠT nhoà nước mắt trong niềm nhớ
PHAI lạt lòng ai - tiếng nguyện cầu
TRĂNG thề còn đó vắng người xưa.
KHUYẾT xuống hằn sâu những lọc lừa.
RỒI để tiếng cười câu nhấp nhử.
CÓ khi lời hứa gịong khoan thưa.
KHI trao ánh mắt khi hờn dỗi.
ĐẦY ấp yêu thương lúc đẩy đưa.
....không biết tại sao trêu diễu cợt.
....Nhưng lòng mãi mãi nhớ sao vừa
NGĂN đường cản lối cánh chim xanh.
CÁCH trở muôn trùng biển cả xanh.
RỒI mộng, rồi mơ, lời ước hẹn.
CŨNG trông, cũng ngóng, mộng tươi xanh.
SUM xuê lòng nhớ tình thêm thắm
VẦY mối tơ trao ánh mắt xanh
.....Tuyệt đẹp mối tình nhiều cách trở.
.....Yêu em kiêu hãnh giữa trời xanh
MÂY trắng ngàn năm mây vẫn trôi . . .
BAY về đâu? - Bạt cánh chim trời.
BAY tìm nỗi nhớ trong mòn mỏi
HOÀI tưởng niềm riêng đến rã rời.
NGÀN dậm cách xa dài luyến nhớ.
NĂM canh ngắn ngủi nhớ khôn nguôi.
.....Em yêu có để lòng thương đến. . .
.....Hay cũng như là mây trắng trôi . . .
LÒNG muốn tỏ lòng nhưng sợ lắm
NHƯ hoa chiêu gọi, bướm ơ thờ.
CON tim si đắm đầy thương nhớ
THUYỀN chạy ngược giòng lắm xác xơ
ĐỖ xuống mối tình cùng mộng đẹp
BẾN đang lựa chọn với so đo.
TÌNH trong đắm đuối ngoài e ngại
YÊU thiết tha rôi sao đắn đo
NGẠI ngùng khi tỏ mối tình si
GÍO nổi trong lòng gió cuốn đi
MƯA đã dầm dề sau trận bão.
CHIỀU còn vương vãi nắng vàng thiu.
THUYỀN về bến đợi đang đông khách.
VẪN đến sân ga dõi dáng đi.
CÒN nhớ, còn mong trong khắc khoải.
NEO lòng chờ đợi khó phân ly
AI đó để lòng nhớ đến ai
ĐÓ,đây cách trở nhớ khôn ngoai.
DÙ đây tha thiết và mong đợi.
CÓ đó mơ màng với tỉnh say
. . . Tình đã vô duyên còn nhớ mãi
. . . Duyên không bén nợ chẳng mờ phai.
HỮNG hờ như gío mây qua thoảng
HỜ hẫng quay lưng, bước ngắn dài
AI gởi cho ai tiếng thở dài
ĐÓ là dấu ấn của tình say.
DÙ rằng cố dấu , dù che đậy.
ĐÃ gượng vờ vui, đã ngấm cay
. . . Ai gởi tiếng cười vương vấn nhớ.
. . . Ai trao ánh mắt ngẩn ngơ ngây,
ÂM ba vang dội trong tâm tưởng.
THẦM gọi tên ai nỗi nhớ này
RA đắm vào say luống thẫn thờ.
ĐI trong nỗi nhớ thuở ban sơ
ÔM say tiếng nói trong ray rức.
TRỌN tưởng từng lời mãi ngẩn ngơ.
. . . Tôi biết thương yêu là mộng tưởng.
. . . Người là tình nhớ quá xa mờ.
NIỀM vui là giấc mơ thường đến.
THƯƠNG gởi cho người . . . nối mộng mơ
THƯƠNG đau xin nhận lấy mình thôi.
HOÀI tưởng đến em nhớ nụ cười.
ÔI đẹp làm sao tình chớm nở.
NGÀN xinh quyến rũ nét xuân tươi.
NĂM canh trở giấc trong mong đợi.
. . . Sáu khắc ngẩn ngơ đến nghẹn lời,
CÒN một chút gì em nhớ đến.
ĐÓ chăng là ánh mắt nhìn lơi
__________________
Tích đức, tu thân, chuyên sử kinh
Nhân quyền tranh đấu, chẳng cầu vinh
Ai ơi ! Hảy nhớ lời gia huấn
Kính Gởi ban quản trị
Quý vị ơi -phải làm sao đây, một chúng cớ nữa cứ nhè thơ của tôi mà "chôm chỉa". Tui rất buồn những sự kiện xảy ra.
Ban Quản trị phải có biện pháp bảo vệ quyền sáng tác của chúng tôi chứ.
Xin vui lòng giúp đỡ.
Trần Mạnh Hùng
[/align]
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng


![[:@]](/images/smiley/s6.gif)