<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-30 14:49:54YêuThơ>
Trưóc khi đọc truyện, cho Lam nói vài lời. Cả hai tập truyện "Nhỏ và Hắn" đều là những tác phẩm Lam viết đầu tay nên cũng chỉ tàm tạm, mong mọi người góp ý chân thành!
--------------------------
Nhỏ và Hắn
(Phần 1)
“Một ông sao, hai ông sao, ba ông sao,…”, hắn ngồi ngẩng đầu lên trời, miệng vừa lẩm bẩm đếm, tay vừa chỉ từng ngôi sao. Bây giờ đã quá mười hai giờ rồi, gió đông ngoài trời lạnh lắm, từng cơn gió giá rét thổi mạnh vào hắn, thế mà hắn vẫn ngồi đó đếm. Bởi vì hắn đang nhớ lại một kỉ niệm xưa, trong sáng, dễ thương, nhưng hắn lại đặt ngược vấn đề, hắn nghĩ rằng: “Thế gian này có biết bao người con gái dễ thương mà tại sao tôi chỉ nhớ hoài mỗi người con gái ấy nhỉ?”. Hắn là một người thường hay suy nghĩ, nhưng hắn cũng rất bất ngờ nhớ lại rằng ngày ấy mình lại không nghĩ nhiều như bây giờ…
Tiểu học, vừa vào đầu năm học lớp Bốn, có một nhân vật lạ xuất hiện trong lớp hắn. Một nhỏ con gái. Nhỏ không xinh, không đẹp, nhưng bù lại nói chuyện rất có duyên và dễ thương. Nếu như hắn ngồi ở góc cuối phải của lớp thì nhỏ lại được cô sắp xếp chỗ ngồi ở góc trái đầu lớp. Đấy phải chăng là do cô cố tình, hay do ông trời vô tình làm hắn và nhỏ ngồi cách xa nhau?
Lúc đầu, nhỏ chẳng mấy để lại nhiều ấn tượng gì với hắn, vì hắn có suy nghĩ gì nhiều về nhỏ đâu, chỉ biết đấy là một con nhỏ bình thường, không hơn không kém. Tụi bạn trong lớp thì ngược lại, giờ chơi, cả chục đứa bao vây nhỏ rồi hỏi đủ điều, và tất nhiên, không có hắn, hắn đang chơi đá cầu với mấy thằng bạn lớp khác. Hắn vô tình vậy đấy, nhưng hắn rất nghịch ngợm, quậy phá, lười học và y hệt những cậu bé trai tinh nghịch khác. Nhỏ thì ngược lại: học ra học, chơi ra chơi, đâu ra đó, rất ư đàng hoàng, chăm chỉ nên nhỏ đã chiếm cảm tình với cô giáo chủ nhiệm ngay từ những ngày đầu vào lớp. Nhỏ được cô giao nhiệm vụ lớp trưởng.
Nghiêm túc và nghịch ngợm, lười biếng và siêng năng, toàn những thứ trái ngược nhau, hắn với nhỏ như nước với lửa. Hắn thuộc dạng quậy phá nhất lớp, vì thế với nhỏ, hắn là một tên “tội phạm cần truy nã mỗi ngày”. Ngày nào cũng vậy, đang chơi rượt đuổi với tụi bạn, tự nhiên nhỏ bắt gặp, hắn bị nhỏ mách với cô hoặc bị ghi tên lại để cô trừ điểm. Hắn bực bội lắm! Đôi khi hắn cãi lại nhỏ, hai đứa cãi nhau chí chóe, cuối cùng phải nhờ cô chủ nhiệm can thiệp mới chấm dứt cuộc “tranh cãi” giữa hai cô cậu. Nhưng nói gì thì nói, nhờ cái tính cách ít suy nghĩ mà ngày hôm sau, hắn vô lớp lại tươi cười nói chuyện với nhỏ. Nhưng nhỏ lại không, bộ não của nhỏ vẫn lưu lại những trận cãi nhau, từng chữ hắn nói, bởi vậy nhỏ để ý đến hắn nhiều hơn những đứa con trai bình thường khác trong lớp.
Tuy nhiên với hắn, nhỏ vẫn chỉ là nhỏ, một cô bé bình thường. Trong lớp, nhỏ giơ tay phát biểu nhiều nhất. Một người ngồi bàn cuối cùng, một người ngồi bàn đầu tiên, ngày nào hắn cũng nhìn thấy nhỏ phát biểu. Lúc đầu, hắn thấy thế cũng bình thường, nhưng những hôm nào buồn, hắn lại ngồi đếm xem nhỏ giơ tay mấy lần, vì trong số tất cả những đứa khác trong lớp, nhỏ nổi bật nhất. Những ngày đầu năm, bài học nào cũng tương đối dễ hiểu đối với hắn. Những ngày sau các bài học ngày càng khó hiểu, hắn thường lên hỏi cô vào cuối tiết. Nhưng số lượng "bài khó hiểu đối với hắn" ngày càng nhiều nên cô bảo hắn có gì hỏi lớp trưởng giảng lại sau. Hắn cũng nghe theo lời cô. Từ đó, bài nào khó hiểu hắn đều đến chỗ nhỏ lớp trưởng hỏi. Thế là hai đứa có dịp gần gũi nhau nhiều hơn trước.
Ít nói chuyện thì không hiểu nhau, nhưng đã nói chuyện với nhau thì ắt cũng ít nhiều phát hiện ở nhau nhiều điều bất ngờ, hắn với nhỏ cũng vậy. Vì nhỏ là “nhỏ”, nên ở độ tuổi này, suy nghĩ của nhỏ có phần sâu sắc và chính chắn hơn hắn. Nhỏ nhận thấy ở hắn nhiều nét rất dễ thương. Trong khi trò chuyện, hỏi bài nhỏ, hắn thường ấp úng, ngọng nghịu, nói vấp, khác hẳn với những lúc hắn nói chuyện với mấy đứa con trai hoặc khi cãi nhau với nhỏ. Nhiều lúc thấy hắn nói chuyện, nhỏ phải che miệng cười khúc khích làm lộ ra hai núm đồng tiền có duyên. Và đấy cũng là đặc điểm lớn nhất của nhỏ làm cho hắn không thoát khỏi sự ấp úng, ngọng nghịu. Trong mắt hắn, ở lớp, nhỏ là một đứa khó ưa, lúc nào cũng dựa vào chức quyền mà cấm đoán hắn làm mọi chuyện. Nhưng khi hỏi bài nhỏ, hắn nhận thấy ở nhỏ một người con gái giỏi toàn diện, không đẹp, không xinh nhưng rất có duyên và dễ thương. Và thế là cô cậu nhà ta có phần gì đó cảm thấy mến nhau.
Chín tuổi, tuổi hồn nhiên, ngây thơ, trong sáng, chỉ có thể dùng từ “mến” để nói về cảm xúc của hai cô cậu này. Mến, một thứ tình cảm gần với thích, nhưng nó rất trong sáng, lấp lánh như pha lê, đơn giản là chỉ hơn mức tình bạn một chút và vững bền như kim cương. Bên cạnh đó, theo thời gian, tình cảm ấy lại càng gắn bó, vun đúc nhiều hơn. Không yêu, chỉ có cảm giác nhớ, chỉ thích, một cách rất đẹp đẽ, tinh khiết, và đáng trân trọng.
Thời gian trôi qua cũng đến cuối năm, hắn với nhỏ đã trở thành một đôi bạn “mến nhau” rất thân thiết. Hè là thời gian mà hai đứa không gặp nhau. Hắn không biết gọi điện thoại, không biết nhà nhỏ, làm sao để nghe được giọng nói của nhỏ, để được nhìn thấy nhỏ đây? Chắn hẳn hắn sẽ nhớ nhỏ nhiều lắm, và nhỏ cũng vậy. Vì thế, hắn đã hẹn với nhỏ: “Vào ngày đi học đầu tiên năm lớp Năm, hãy gặp nhau ngay bàn của cậu và kể chuyện cho nhau nghe về kì nghỉ hè nhé!”. Lời hứa hẹn thân thương, hồn nhiên đến giờ hắn vẫn còn nhớ.
Ba tháng hè đầy nỗi nhớ mong cũng qua…
Đúng như lời hứa hẹn, vào ngày đi học đầu tiên năm lớp Năm, ngay tại bàn của nhỏ, hai đứa gặp nhau. Nhưng không phải gặp nhau trong những nụ cười hạnh phúc, mà tràn đầy nước mắt…
_Có lẽ đây là ngày cuối cùng cậu nói chuyện với tớ… - Nhỏ nói trong nghẹn ngào.
_Hả? Tại sao vậy? Cậu đi đâu ư? - Hắn hoảng hồn hỏi nhỏ.
_Đúng thế, tớ chuẩn bị đi rồi. - Nhỏ thở dài.
_Đi đâu? - Hắn nhanh nhảu.
_Cậu biết vì sau năm trước tới lại vào trường này học không? Bởi vì năm ấy bố mẹ tớ cùng đi công tác tại thành phố Hồ Chí Minh nên cả nhà tớ phải dọn đến đây để sống tạm một năm rồi về lại Đà Lạt…
_Vậy là cậu phải về Đà Lạt ư? Không thể nào, tớ không tin, cậu lừa tớ đấy hả? - Hắn đặt hai bàn tay lên vai nhỏ, lắc mạnh.
_Không đâu, tớ phải đi thật đấy, ngày mai tới phải đi rồi, đáng lẽ hôm nay là đi, nhưng tớ xin bố mẹ đến lớp ngày cuối cùng để từ biệt lớp và cậu đấy... - Nhỏ vừa nói mà nhắm chặt hai con mắt như nén chặt nỗi đau, nhưng hai dòng lệ vẫn chảy dài trên má.
_Không! Cậu không được đi! Nếu cậu đi, tớ phải hỏi bài ai đây? Cậu đi rồi thì tớ sẽ trò chuyện với ai đây? Lấy ai làm lớp trưởng cho lớp? Cậu đi rồi… cậu đi rồi… tớ… tớ… sẽ nhớ cậu lắm… - Hắn vừa nói vừa nấc lên từng tiếng, hắn cũng khóc, đây là lần đầu tiên nhỏ thấy hắn khóc, cũng có lẽ là lần cuối cùng.
_Tớ cũng vậy… - Nhỏ vừa khóc vì cảm động vừa trả lời.
Rồi hai đứa lặng im nhìn nhau một hồi lâu, đứa nào cũng đỏ hoe đôi mắt, rồi tay nắm tay, dắt nhau ra cổng trường. Bấy giờ là buổi chiều, dưới ánh dương tàn sắp vụt tắt, nhỏ nhìn hắn lần cuối, nói lời từ biệt rồi ngoảnh mặt quay đi. Không kiềm lòng được, hắn chạy tới ôm nhỏ thật chặt như muốn níu kéo nhỏ, như muốn giữ lại chút gì đó của “mối tình”, “mối tình” tuổi học trò hồn nhiên, ngây thơ, trong sáng. Nhỏ buồn lắm và dường như không muốn níu kéo, nhỏ xô hắn ra và chạy thật nhanh về phía ánh dương tàn. Hắn chưa hết bàng hoàng, dõi nhìn theo nhỏ mà không nói được lời nào, hắn chôn chân lặng yên đứng tại chỗ không khác gì một pho tượng. Vậy đấy, thế là hắn và nhỏ chia tay ngay cái ngày tròn đúng một năm hắn và nhỏ mới quen biết nhau…
Gió vẫn thổi, trên trời những hạt mưa li ti từ từ nhỏ xuống, đêm đã quá khuya, vậy mà hắn chưa ngủ. Chưa ngủ vì đến tận bây giờ, hắn vẫn không sao quên được người con gái vừa dễ thương, vừa có duyên ấy, người mà đã cho hắn một “mối tình đầu” không thể nào quên được. Nhỏ lớp trưởng ơi…
Minh Lam
12, 2007
--------------------------
Nhỏ và Hắn
(Phần 1)
“Một ông sao, hai ông sao, ba ông sao,…”, hắn ngồi ngẩng đầu lên trời, miệng vừa lẩm bẩm đếm, tay vừa chỉ từng ngôi sao. Bây giờ đã quá mười hai giờ rồi, gió đông ngoài trời lạnh lắm, từng cơn gió giá rét thổi mạnh vào hắn, thế mà hắn vẫn ngồi đó đếm. Bởi vì hắn đang nhớ lại một kỉ niệm xưa, trong sáng, dễ thương, nhưng hắn lại đặt ngược vấn đề, hắn nghĩ rằng: “Thế gian này có biết bao người con gái dễ thương mà tại sao tôi chỉ nhớ hoài mỗi người con gái ấy nhỉ?”. Hắn là một người thường hay suy nghĩ, nhưng hắn cũng rất bất ngờ nhớ lại rằng ngày ấy mình lại không nghĩ nhiều như bây giờ…
Tiểu học, vừa vào đầu năm học lớp Bốn, có một nhân vật lạ xuất hiện trong lớp hắn. Một nhỏ con gái. Nhỏ không xinh, không đẹp, nhưng bù lại nói chuyện rất có duyên và dễ thương. Nếu như hắn ngồi ở góc cuối phải của lớp thì nhỏ lại được cô sắp xếp chỗ ngồi ở góc trái đầu lớp. Đấy phải chăng là do cô cố tình, hay do ông trời vô tình làm hắn và nhỏ ngồi cách xa nhau?
Lúc đầu, nhỏ chẳng mấy để lại nhiều ấn tượng gì với hắn, vì hắn có suy nghĩ gì nhiều về nhỏ đâu, chỉ biết đấy là một con nhỏ bình thường, không hơn không kém. Tụi bạn trong lớp thì ngược lại, giờ chơi, cả chục đứa bao vây nhỏ rồi hỏi đủ điều, và tất nhiên, không có hắn, hắn đang chơi đá cầu với mấy thằng bạn lớp khác. Hắn vô tình vậy đấy, nhưng hắn rất nghịch ngợm, quậy phá, lười học và y hệt những cậu bé trai tinh nghịch khác. Nhỏ thì ngược lại: học ra học, chơi ra chơi, đâu ra đó, rất ư đàng hoàng, chăm chỉ nên nhỏ đã chiếm cảm tình với cô giáo chủ nhiệm ngay từ những ngày đầu vào lớp. Nhỏ được cô giao nhiệm vụ lớp trưởng.
Nghiêm túc và nghịch ngợm, lười biếng và siêng năng, toàn những thứ trái ngược nhau, hắn với nhỏ như nước với lửa. Hắn thuộc dạng quậy phá nhất lớp, vì thế với nhỏ, hắn là một tên “tội phạm cần truy nã mỗi ngày”. Ngày nào cũng vậy, đang chơi rượt đuổi với tụi bạn, tự nhiên nhỏ bắt gặp, hắn bị nhỏ mách với cô hoặc bị ghi tên lại để cô trừ điểm. Hắn bực bội lắm! Đôi khi hắn cãi lại nhỏ, hai đứa cãi nhau chí chóe, cuối cùng phải nhờ cô chủ nhiệm can thiệp mới chấm dứt cuộc “tranh cãi” giữa hai cô cậu. Nhưng nói gì thì nói, nhờ cái tính cách ít suy nghĩ mà ngày hôm sau, hắn vô lớp lại tươi cười nói chuyện với nhỏ. Nhưng nhỏ lại không, bộ não của nhỏ vẫn lưu lại những trận cãi nhau, từng chữ hắn nói, bởi vậy nhỏ để ý đến hắn nhiều hơn những đứa con trai bình thường khác trong lớp.
Tuy nhiên với hắn, nhỏ vẫn chỉ là nhỏ, một cô bé bình thường. Trong lớp, nhỏ giơ tay phát biểu nhiều nhất. Một người ngồi bàn cuối cùng, một người ngồi bàn đầu tiên, ngày nào hắn cũng nhìn thấy nhỏ phát biểu. Lúc đầu, hắn thấy thế cũng bình thường, nhưng những hôm nào buồn, hắn lại ngồi đếm xem nhỏ giơ tay mấy lần, vì trong số tất cả những đứa khác trong lớp, nhỏ nổi bật nhất. Những ngày đầu năm, bài học nào cũng tương đối dễ hiểu đối với hắn. Những ngày sau các bài học ngày càng khó hiểu, hắn thường lên hỏi cô vào cuối tiết. Nhưng số lượng "bài khó hiểu đối với hắn" ngày càng nhiều nên cô bảo hắn có gì hỏi lớp trưởng giảng lại sau. Hắn cũng nghe theo lời cô. Từ đó, bài nào khó hiểu hắn đều đến chỗ nhỏ lớp trưởng hỏi. Thế là hai đứa có dịp gần gũi nhau nhiều hơn trước.
Ít nói chuyện thì không hiểu nhau, nhưng đã nói chuyện với nhau thì ắt cũng ít nhiều phát hiện ở nhau nhiều điều bất ngờ, hắn với nhỏ cũng vậy. Vì nhỏ là “nhỏ”, nên ở độ tuổi này, suy nghĩ của nhỏ có phần sâu sắc và chính chắn hơn hắn. Nhỏ nhận thấy ở hắn nhiều nét rất dễ thương. Trong khi trò chuyện, hỏi bài nhỏ, hắn thường ấp úng, ngọng nghịu, nói vấp, khác hẳn với những lúc hắn nói chuyện với mấy đứa con trai hoặc khi cãi nhau với nhỏ. Nhiều lúc thấy hắn nói chuyện, nhỏ phải che miệng cười khúc khích làm lộ ra hai núm đồng tiền có duyên. Và đấy cũng là đặc điểm lớn nhất của nhỏ làm cho hắn không thoát khỏi sự ấp úng, ngọng nghịu. Trong mắt hắn, ở lớp, nhỏ là một đứa khó ưa, lúc nào cũng dựa vào chức quyền mà cấm đoán hắn làm mọi chuyện. Nhưng khi hỏi bài nhỏ, hắn nhận thấy ở nhỏ một người con gái giỏi toàn diện, không đẹp, không xinh nhưng rất có duyên và dễ thương. Và thế là cô cậu nhà ta có phần gì đó cảm thấy mến nhau.
Chín tuổi, tuổi hồn nhiên, ngây thơ, trong sáng, chỉ có thể dùng từ “mến” để nói về cảm xúc của hai cô cậu này. Mến, một thứ tình cảm gần với thích, nhưng nó rất trong sáng, lấp lánh như pha lê, đơn giản là chỉ hơn mức tình bạn một chút và vững bền như kim cương. Bên cạnh đó, theo thời gian, tình cảm ấy lại càng gắn bó, vun đúc nhiều hơn. Không yêu, chỉ có cảm giác nhớ, chỉ thích, một cách rất đẹp đẽ, tinh khiết, và đáng trân trọng.
Thời gian trôi qua cũng đến cuối năm, hắn với nhỏ đã trở thành một đôi bạn “mến nhau” rất thân thiết. Hè là thời gian mà hai đứa không gặp nhau. Hắn không biết gọi điện thoại, không biết nhà nhỏ, làm sao để nghe được giọng nói của nhỏ, để được nhìn thấy nhỏ đây? Chắn hẳn hắn sẽ nhớ nhỏ nhiều lắm, và nhỏ cũng vậy. Vì thế, hắn đã hẹn với nhỏ: “Vào ngày đi học đầu tiên năm lớp Năm, hãy gặp nhau ngay bàn của cậu và kể chuyện cho nhau nghe về kì nghỉ hè nhé!”. Lời hứa hẹn thân thương, hồn nhiên đến giờ hắn vẫn còn nhớ.
Ba tháng hè đầy nỗi nhớ mong cũng qua…
Đúng như lời hứa hẹn, vào ngày đi học đầu tiên năm lớp Năm, ngay tại bàn của nhỏ, hai đứa gặp nhau. Nhưng không phải gặp nhau trong những nụ cười hạnh phúc, mà tràn đầy nước mắt…
_Có lẽ đây là ngày cuối cùng cậu nói chuyện với tớ… - Nhỏ nói trong nghẹn ngào.
_Hả? Tại sao vậy? Cậu đi đâu ư? - Hắn hoảng hồn hỏi nhỏ.
_Đúng thế, tớ chuẩn bị đi rồi. - Nhỏ thở dài.
_Đi đâu? - Hắn nhanh nhảu.
_Cậu biết vì sau năm trước tới lại vào trường này học không? Bởi vì năm ấy bố mẹ tớ cùng đi công tác tại thành phố Hồ Chí Minh nên cả nhà tớ phải dọn đến đây để sống tạm một năm rồi về lại Đà Lạt…
_Vậy là cậu phải về Đà Lạt ư? Không thể nào, tớ không tin, cậu lừa tớ đấy hả? - Hắn đặt hai bàn tay lên vai nhỏ, lắc mạnh.
_Không đâu, tớ phải đi thật đấy, ngày mai tới phải đi rồi, đáng lẽ hôm nay là đi, nhưng tớ xin bố mẹ đến lớp ngày cuối cùng để từ biệt lớp và cậu đấy... - Nhỏ vừa nói mà nhắm chặt hai con mắt như nén chặt nỗi đau, nhưng hai dòng lệ vẫn chảy dài trên má.
_Không! Cậu không được đi! Nếu cậu đi, tớ phải hỏi bài ai đây? Cậu đi rồi thì tớ sẽ trò chuyện với ai đây? Lấy ai làm lớp trưởng cho lớp? Cậu đi rồi… cậu đi rồi… tớ… tớ… sẽ nhớ cậu lắm… - Hắn vừa nói vừa nấc lên từng tiếng, hắn cũng khóc, đây là lần đầu tiên nhỏ thấy hắn khóc, cũng có lẽ là lần cuối cùng.
_Tớ cũng vậy… - Nhỏ vừa khóc vì cảm động vừa trả lời.
Rồi hai đứa lặng im nhìn nhau một hồi lâu, đứa nào cũng đỏ hoe đôi mắt, rồi tay nắm tay, dắt nhau ra cổng trường. Bấy giờ là buổi chiều, dưới ánh dương tàn sắp vụt tắt, nhỏ nhìn hắn lần cuối, nói lời từ biệt rồi ngoảnh mặt quay đi. Không kiềm lòng được, hắn chạy tới ôm nhỏ thật chặt như muốn níu kéo nhỏ, như muốn giữ lại chút gì đó của “mối tình”, “mối tình” tuổi học trò hồn nhiên, ngây thơ, trong sáng. Nhỏ buồn lắm và dường như không muốn níu kéo, nhỏ xô hắn ra và chạy thật nhanh về phía ánh dương tàn. Hắn chưa hết bàng hoàng, dõi nhìn theo nhỏ mà không nói được lời nào, hắn chôn chân lặng yên đứng tại chỗ không khác gì một pho tượng. Vậy đấy, thế là hắn và nhỏ chia tay ngay cái ngày tròn đúng một năm hắn và nhỏ mới quen biết nhau…
Gió vẫn thổi, trên trời những hạt mưa li ti từ từ nhỏ xuống, đêm đã quá khuya, vậy mà hắn chưa ngủ. Chưa ngủ vì đến tận bây giờ, hắn vẫn không sao quên được người con gái vừa dễ thương, vừa có duyên ấy, người mà đã cho hắn một “mối tình đầu” không thể nào quên được. Nhỏ lớp trưởng ơi…
Minh Lam
12, 2007
Minh Lam
Lặng thầm một mình đi trên phố,
Gió buồn thổi, mơ hồ niềm vui…
Ngắm nhìn dòng đời ngược xuôi
Cảnh buồn như thể tối thui một màu.
...
Lặng thầm một mình đi trên phố,
Gió buồn thổi, mơ hồ niềm vui…
Ngắm nhìn dòng đời ngược xuôi
Cảnh buồn như thể tối thui một màu.
...