<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-21 20:07:41BĂNG NGUYỆT>
Tiễn đưa
đưa anh về bên đó
em ở lại chờ mong
người đi có buồn không?
bên song, người chờ đợi
đưa anh về bên đó
tóc còn vướng mùi hương
ngăn cách một đại dương
nghìn trùng ai réo gọi
anh đi về bên đó
gió thu buốt mùa sang
em ở lại mênh mang
mưa hè giăng thác đổ
anh đi về bên đó
góc phố có còn thơ
hay đường vắng bơ vơ
ánh đèn soi hiu hắt
ai đi về bên đó
ai ngấn lệ hoen mi
ai vướng víu chân đi
ai ngậm ngùi vẫy gọi
ai đi về bên đó
ai trống vắng vòng tay
ai chếnh choáng men say
ai ngóng về... bên ấy
_________________
Tiễn Anh
anh đi ,tay níu bàn tay
em về, vai thiếu bờ vai
cổng trường trai đón chàng trai
có còn ai đứng chờ ai
anh đi áo hoá màu xanh
em về áo tím buồn quanh
chập chờn giấc ngủ tàn canh
mơ ngày áo trắng cùng anh
anh đi vùng đất nào xa
quân trường nắng nhuốm màu da
em về nơi chốn mình ta
mong ngày , đợi tháng dần qua
dù đời bão tố phong ba
ngại gì gió táp mưa sa
dặn lòng tình chớ phôi pha
chờ ngày hát khúc hoan ca
_________________
Tiễn biệt
người về cuối phố
vẫy tay nghìn trùng
người còn ở lại
có buồn lắm không?
đêm ấy đêm nào
tình trao chưa dứt
dòng đời oan khuất
xé nát tình trai
người đi ray rứt
ai ở buồn rầu
người đâu gặp gỡ
để sầu cho nhau
biết đến ngày sau
có còn gặp lại
để rồi tiếc mãi
vụng dại... ngày xưa
__________
Tiễn ai?
Lặng nhìn em, như hoa vừa chớm nở
Như ánh trăng lan tỏa lấp đời anh
Mơ cuộc tình mơ mãi đến trăm năm
Nhưng khoảng khắc , trăng tàn, hoa rơi rụng
Bóng chiếc gương soi , hoa sầu , trăng vỡ vụn
Hư ảo bên đời , ước nguyện nhạt phai
Trăng đêm nay , in đáy nước , trăng say
Hoa đêm nay , bóng lồng gương , hoa khóc
Đã một lần yêu, tình vụt bay phút chốc
Và một lần, ta đã chợt hiểu ra
Thực và mơ khoảng cách vời xa
Nên thoát hóa thiên đàng thành địa ngục
Đành
Cuối đầu bất lực
Mơ
Hư ảo quay về
Để rồi tình như đại dương mâu thuẫn
Một sâu thẳm êm đềm , một sóng gió cuồng phong
Một muốn chìm vào tận chốn xa xăm
Một nỗi nhớ, bạc đầu con sóng dữ
rồi một đêm , âm thầm người lữ thứ
lặng lẽ tìm về nơi bến sông trăng
bến sông trăng...
cát vàng êm khoắc khoải..
Ai ngồi đó lặng thầm nhìn đêm tắt
cánh tay gầy.. hờ hững đêm thâu
đêm...cũng như đêm năm ấy
cũng trăng chênh,trăng chiếc bóng vai người
say chếnh choáng, bàn tay đưa run rẩy
một nghìn trùng ...một níu bước chân ai
********
đưa anh về bên đó
em ở lại chờ mong
người đi có buồn không?
bên song, người chờ đợi
đưa anh về bên đó
tóc còn vướng mùi hương
ngăn cách một đại dương
nghìn trùng ai réo gọi
anh đi về bên đó
gió thu buốt mùa sang
em ở lại mênh mang
mưa hè giăng thác đổ
anh đi về bên đó
góc phố có còn thơ
hay đường vắng bơ vơ
ánh đèn soi hiu hắt
ai đi về bên đó
ai ngấn lệ hoen mi
ai vướng víu chân đi
ai ngậm ngùi vẫy gọi
ai đi về bên đó
ai trống vắng vòng tay
ai chếnh choáng men say
ai ngóng về... bên ấy
_________________
Tiễn Anh
anh đi ,tay níu bàn tay
em về, vai thiếu bờ vai
cổng trường trai đón chàng trai
có còn ai đứng chờ ai
anh đi áo hoá màu xanh
em về áo tím buồn quanh
chập chờn giấc ngủ tàn canh
mơ ngày áo trắng cùng anh
anh đi vùng đất nào xa
quân trường nắng nhuốm màu da
em về nơi chốn mình ta
mong ngày , đợi tháng dần qua
dù đời bão tố phong ba
ngại gì gió táp mưa sa
dặn lòng tình chớ phôi pha
chờ ngày hát khúc hoan ca
_________________
Tiễn biệt
người về cuối phố
vẫy tay nghìn trùng
người còn ở lại
có buồn lắm không?
đêm ấy đêm nào
tình trao chưa dứt
dòng đời oan khuất
xé nát tình trai
người đi ray rứt
ai ở buồn rầu
người đâu gặp gỡ
để sầu cho nhau
biết đến ngày sau
có còn gặp lại
để rồi tiếc mãi
vụng dại... ngày xưa
__________
Tiễn ai?
Lặng nhìn em, như hoa vừa chớm nở
Như ánh trăng lan tỏa lấp đời anh
Mơ cuộc tình mơ mãi đến trăm năm
Nhưng khoảng khắc , trăng tàn, hoa rơi rụng
Bóng chiếc gương soi , hoa sầu , trăng vỡ vụn
Hư ảo bên đời , ước nguyện nhạt phai
Trăng đêm nay , in đáy nước , trăng say
Hoa đêm nay , bóng lồng gương , hoa khóc
Đã một lần yêu, tình vụt bay phút chốc
Và một lần, ta đã chợt hiểu ra
Thực và mơ khoảng cách vời xa
Nên thoát hóa thiên đàng thành địa ngục
Đành
Cuối đầu bất lực
Mơ
Hư ảo quay về
Để rồi tình như đại dương mâu thuẫn
Một sâu thẳm êm đềm , một sóng gió cuồng phong
Một muốn chìm vào tận chốn xa xăm
Một nỗi nhớ, bạc đầu con sóng dữ
rồi một đêm , âm thầm người lữ thứ
lặng lẽ tìm về nơi bến sông trăng
bến sông trăng...
cát vàng êm khoắc khoải..
Ai ngồi đó lặng thầm nhìn đêm tắt
cánh tay gầy.. hờ hững đêm thâu
đêm...cũng như đêm năm ấy
cũng trăng chênh,trăng chiếc bóng vai người
say chếnh choáng, bàn tay đưa run rẩy
một nghìn trùng ...một níu bước chân ai
********