#2 —
23.02.2008 06:56
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-14 06:52:53ĐạoCấy>
1. DÒNG SÔNG NƯỚC NGỌT.
Thưở xưa, khi trời đất còn mịt mờ, chưa có ánh sáng, có một con chim lớn bay tới đậu trên mặt đất. Hai cánh của chim lớn như hai màn đêm, phủ trọn mặt đất. Trong một thời gian không biết mấy trăm triệu năm, chim Hồng Bàng nằm yên trong tư thế ấy. Rồi một lúc kia, chim đặt xuống trên đất hai chiếc trứng vĩ đại, và thong thả bay đi. Tiếng đập cánh của chim vun vút tạo thành gió, làm cho không gian rung chuyển.
Một vạn năm sau, có một ánh sáng chiếu ra từ chiếc trứng lớn. Đây là một chiếc trứng màu đỏ hồng. Ánh sáng càng ngày càng tỏ, soi sáng hàng vạn dặm chung quanh và xua đuổi những đám sương mù dày dặc bao vây đồi núi trong vùng.
Dần dần, chiếc trứng thứ hai cũng phát ra ánh sáng. Đây là một chiếc trứng màu ngà nhỏ hơn chiếc trứng thứ nhất. Ánh sáng do chiếc trứng này phát ra thì dịu dàng và êm mát hơn.
Chiếc trứng màu ngà nở trước chiếc trứng màu đỏ hồng. Trước hết chiếc trứng rụng động. Rồi những tiếng răng rắc vang lên trong không gian yên tĩnh. Vỏ trứng vỡ tan thành từng mảnh. Một con thiên nga lớn từ trong trứng bay ra, uyển chuyển, vượt lên, vượt lên cao. Ánh sáng của chim thiên nga trải xuống mặt đất, dịu dàng và hiền hậu.
Đột nhiên có tiếng nổ lớn như sấm sét: chiếc trứng màu đỏ hồng vừa mở. Ánh sáng rực trời, rực đất, chói chan, nóng bỏng. Một con quạ vàng sáng rực như lửa vỗ cánh bay lên, phát ra những tiếng kêu liên tiếp như sấm động. Quạ vàng không bay theo hướng chim thiên nga, lại bay về hướng ngược lại. Cả hai con chim vĩ đại tiếp tục đường bay của mình. Chim thiên nga vẫn uyển chuyển phát ra ánh sáng dịu dàng. Còn chim quạ vàng, suốt trên đường bay của nó, vẫn tiếp tục phát ra những tiếng kêu như sấm nổ. Đôi cánh lửa của nó, trong khi đập mạnh, làm loé ra những đốm lửa sáng ngời bay tản mác trong không gian. Những đốm lửa này lơ lửng trên trời cao, không tắt và long lanh như những hạt kim cương.
Mặt đất từ hàng triệu năm qua chịu cảnh lạnh lẽo u tịch. Ánh sáng đem lại sự ấm áp và vui tươi. Chiếc vỏ trứng vĩ đại của quạ vàng, sau khi chim nở, đã bốc cháy dữ dội, và cháy trong bảy năm mới tắt. Mặt đất, trên một diện tích mất vạn dặm, đã cháy xém theo chiếc vỏ trứng. Lửa cháy trong bảy năm, khiến đất đá trong vùng chảy tan thành cát mịn, và cả vùng biến thành sa mạc.
Ánh sáng và sức nóng sưởi ấm mặt đất, và làm bốc hơi từ biển cả, sông hồ. Những đám mây dịu dàng bắt đầu xuất hiện, che bớt ánh sáng chói chan. Từ mặt đất mùi thơm dìu dịu bốc lên. Hương của đất nồng nồng, say say và làm cho cả không gian ngây ngất.
Ánh sáng rọi tới từng trời thứ ba mươi sáu của Phạm Thiên. Một bầy tiên nữ vén mây nhìn xuống, thấy mặt đất hồng chói rạng hào quang, bỗng có ý định muốn bay xuống khám phá đất mới. Tiên nữ trẻ nhất và xinh nhất trong bọn đề nghị cả bầy biến thành chim Lạc. Cả bọn tức thời biến thành một bầy chim Lạc trắng như tuyết, vỗ cánh bay xà xuống trên mặt đất màu hồng.
Thật là một cuộc khám phá diệu kỳ. Trước hết bầy chim trắng bay qua đại dương xanh biếc. Thấy bóng mình rợp trên mặt biển, bầy chim tưởng rằng đại dương có ý trêu ghẹo; có ngờ đâu chỉ là hình bóng của chính mình tạo ra do ánh ấm của quạ vàng chiếu xuống. Ánh sáng sao mà ấm áp dễ chịu lạ thường. Bầy chim say sưa lướt cánh trên những núi đồi màu hồng, và cuối cùng sà xuống đậu trên một cánh đồi đất mịn. Con chim đầu đàn vừa đặt chân chạm mặt đất đã nghiêng cánh biến thành một nàng tiên nữ. Lập tức cả bầy chim đều nhất loạt hiện hình tiên nữ. Trên mặt đất chưa bao giờ có sự hân hoan tươi vui đến thế. Các cô cười nói, nắm tay nhau đi dạo trên mặt đất, hoặc sắp hàng với nhau chạy trên dốc đồi thoai thoải. Đất dưới chân họ mềm dịu như bông. Một lát sau, bầy tiên nhữ quy tụ lại một nơi. Các cô cùng nhảy múa. Lần đầu tiên trên mặt đất được biểu diễn những vũ khúc tuyệt vời chỉ thấy ở từng trời thứ ba mươi sáu. Nàng tiên trẻ nhất và đẹp nhất bỗng ngừng nhảy múa: cô quỳ hai chân xuống đất, hai tay vốc một nắm đất đưa lên nhìn. Đất sao mà thơm ngạt ngào. Các cô khác cũng ngừng nhảy múa và cũng vốc đất đưa lên nhìn ngắm. Bỗng một cô la lớn:
- Cơ! Âu Cơ! Đừng làm thế!
Mọi người quay lại nhìn cô tiên nữ trẻ nhất và đẹp nhất có tên là Âu Cơ. Cô này thấy hương đất ngạt ngào quá đã đưa đất lên miệng nếm. Khi người chị nhận thấy và kêu lên, thì đã trễ quá rồi. Âu Cơ đã nếm và ăn hết một nắm đất nhỏ thơm ngon ấy. Người tiên nữ có vẻ là chị ấy, đưa tay vạch các bạn tiên ra và chạy tới, cầm lấy tay nàng Âu Cơ trẻ tuổi:
- Em dại dột quá. Cõi của chúng ta là cõi Sắc, không phải cõi Dục. Chị sợ em đã phạm vào một lỗi lầm không thể nào chuộc lại được.
Nghe nói vậy tất cả các tiên nữ đều để rơi nắm đất hồng và phủi sạch những bàn tay xinh đẹp của họ.. Rồi cả bầy tiên xúm quanh Âu Cơ.
- Bây giờ làm thế nào? - Một cô hỏi.
- Thì lên trên ấy đừng nói cho một ai hay biết. - Một cô khác trả lời.
Nhưng ánh sáng trên mặt đất bỗng mờ nhạt hẳn đi. Bầy tiên giật mình. Quạ vàng trên đình núi xa sắp sửa bay khuất sau núi. Ánh sáng rồi sẽ bay mất theo quạ vàng.
- Chúng ta phải trở về trước khi quạ vàng xuống khuất sau núi - Một nàng tiên nói như vậy, và nghiêng mình biến thành chim Lạc.
Cả bầy tiên còn lại cũng bắt chước theo, tất cả đều nghiêng mình biến thành những con chim trắng muốt, vỗ cánh bay lên. Những cánh chim vỗ nhanh trên trời cao, như những bàn tay vẫy về mặt đất nuối tiếc.
Ánh sáng tắt hẳn, vì quạ vàng đã bay khuất. Nhưng chẳng bao lâu – trên không - chim thiên nga đã bay về. Ánh sáng của thiên nga dọi xuống, mát rượi và dịu dàng, thay cho ánh sáng chói lọi và đôi khi gay gắt của quạ vàng lúc trước. Ngày đầu tiên của mặt đất đã đi qua, dài khoảng bảy năm. Bây giờ là bắt đầu đêm đầu tiên trên mặt đất. Một đêm dịu hiền, có ánh sáng êm mát của thiên nga chiếu xuống.
Dưới ánh sáng ấy, một con chim Lạc bay bơ vơ. Con chim này đã không thể cùng bay lên trời với bạn. Con chim này đã ở lại vì hồi chiều khi bay lên tới mây thì hai cánh trĩu nặng, chim không thể nào bay lên cao hơn nữa. Nàng Âu Cơ xinh đẹp, vì nếm phải hương vị đất mới, đã đánh mất thần túc. Nàng phải bay trở về mặt đất. Nàng ở lại trên mặt đất trong đêm đầu tiên, bơ vơ như chưa bao giờ từng bơ vơ. Hiện hình tiên nữ, nàng ngồi gục đầu trên một tảng đá và khóc.
Nước mắt nàng chảy thành một dòng sông dài.
Trong đêm, con sông nước mắt tìm ra tới biển, hoà vào nước biển. Dưới biển sâu, có loài thủy tộc bỗng nếm phải những dòng nước mới này. Những dòng nước có hương vị đất mới ngọt ngào và thơm tho. Hàng vạn loài cá, tôm, sò, ốc truyền nhau tin lạ. Hoàng tử con của Long vương, vì đang đi chơi và không ở trong cung điện thủy phủ nên nhận được tin ấy rất sớm. Chàng hoá thân thành một con cá nhỏ, ngược theo một dòng nước ngọt để mong tìm ra nguồn gốc của nó. Chàng bơi rất nhanh và khi tìm được đến cửa một dòng sông thì đêm đầu tiên của mặt đất cũng đã chấm dứt – dù rằng cái đêm sầu khổ nhất của nàng Âu Cơ dài tới bảy năm.
Khi hoàng tử con của Long vương, ngoi đầu lên mặt nước thì quạ vàng đã bay trở lại trên hư không. Chưa bao giờ chàng thấy mặt biển đẹp như vậy. Màu xanh trên mặt biển thắm thiết hơn màu bích ngọc của cung điện phụ hoàng dưới đáy biển. Từng đợt sóng xô nhau tung toé, bọt trắng như tuyết. Chàng nhảy lên, cao khỏi mặt biển, vào hẳn trong không khí. Không khí sao mà mềm nhẹ, trong trẻo và bao la quá. Bầu trời cũng xanh như nước biển. Xa xa thấp thoáng đất liền và núi đồi. Tất cả giống hệt như dưới biển, chỉ là thế giới trên đất có vẻ rộng rãi hơn, nhẹ nhàng hơn và trong suốt hơn.
Hoàng tử nhảy lên bờ cát và hiện thành một chàng trai tuấn tú, mắt sáng như sao, trán rộng, chân dài. Chàng dạo chơi trên bờ biển. Biết bao nhiêu cảnh đẹp làm chàng chú ý. Những ngọn núi cao chớn chở, những ghềnh đá nối nhau soi mình xuống đại dương. Chàng rời bờ biển đi sâu vào lục địa, ngắm nhìn con sông nước chảy trong veo, thứ nước ngọt thơm lần đầu loài thủy tộc được nếm. Chàng men theo bờ dòng sông, đi ngược lên tìm suối nước. Càng đi chàng càng thấy đẹp. Hai bẹn bờ sông rêu lên xanh mướt. Chàng thấy những bờ cỏ xanh rờn, thỉnh thoảng có điểm những bông hoa nhỏ màu vàng, màu tím. Chưa bao giờ chàng thấy một sự mầu nhiệm như vậy. Dưới đáy biển tuy cũng có thảo mộc lả lướt, và nhiều loài hoa cỏ thơm tho, nhiều loại san hô kỳ lạ, nhưng chưa bao giờ chàng thấy những tấm thảm xanh điểm những bông hoa đủ màu đủ sắc như vậy. Chàng chắc hẳn đây là phép lạ của dòng sông nước ngọt, bởi vì phía trên kia không có ngọn đồi nào cũng như trái núi nào có được màu xanh kỳ diệu như ở ven sông.
Đây là ngày thứ hai trên mặt đất.
Hoàng tử bỗng thấy đàn bướm nhỏ xuất hiện trên bờ cỏ xanh non. Những con bướm sặc sỡ như những cánh hoa, và nếu chúng không bay, có lẽ chàng đã tưởng đó là những cánh hoa. Dưới thủy cung chàng chưa bao giờ thấy một loài sinh vật mỏng manh như thế. Những con bướm nhẹ nhàng như khí trời, chở đầy ánh nắng trên đôi cánh và cứ quanh quẩn bên các bông hoa. Có lẽ chúng tưởng các bông hoa kia cũng là đồng loại của chúng.
Hoàng tử bắt đầu leo lên một trái núi, bởi vì chàng thấy dòng sông đã từ núi chảy xuống. Nước bây giờ róc rách kêu, mơn man từng tảng đá giữa lòng suối. Và những đám rêu xanh bao quanh nhiều tảng đá; hai bên bờ suối, cỏ non và những bụi cây cũng đã thấy xuất hiện. Bỗng Hoàng tử ngạc nhiên dừng lại. Một cảnh tượng chưa từng có đang xảy ra trước mặt chàng.
Trên một tảng đá lớn phủ đầy rêu xanh, một thiếu nữ đang gục đầu nằm khóc. Thiếu nữ không có xiêm y, thân hình nàng xinh đẹp như chưa có một sinh vật nào dưới thuỷ cung đã từng xinh đẹp. Nàng như một chiếc hoa mới nở. Cánh tay của nàng kê dưới trán; tóc nàng dài xanh buông xoã xuống suối, suối tóc xuôi theo dòng nước cuộn. Đó là Âu Cơ, người tiên nữ vì nếm phải đất thơm tho nên mất thần túc và phải ở lại hạ giới. Nàng đã khóc từ đầu hôm ngày hôm qua cho đến sáng hôm nay, nghĩa là trong khoảng thời gian mười mấy năm trời.
Hoàng tử không tiến thêm bước nữa. Chàng đứng nhìn một lát, rồi đọc một bài thơ để thức nàng dậy:
Nắng reo trên đất mới.
Trời xanh như nước xanh.
Theo sông dài tìm tới.
Thấy bướm hồng lượn quanh.
Người đã từ đâu lại.
Vì sao khóc một mình?
Thức nàng dậy? Không phải, vì tiên nữ không ngủ. Nàng đang gục đầu trên cánh tay và khóc và chỉ ngửng đầu lên nhìn khi nghe tiếng nói của Hoàng tử thủy cung. Nàng chớp mắt nhìn người con trai cao lớn. Nàng ngồi dậy và lau nước mắt bằng mớ tóc. Nàng trả lời Hoàng tử, mắt nàng nhìn thẳng vào mắt chàng.
Quạ vàng soi sáng.
Đất mới thơm lừng.
Một bầy chim Lạc.
Lưng trời xuống thăm.
Nếm nhầm đất mới.
Mất đi thần thông.
Bơ vơ cảnh lạ.
Khóc thành dòng sông.
Rồi Âu Cơ kể cho Hoàng tử nghe từng chi tiết cuộc khám phá táo bạo của bầy tiên nữ, từ lúc chị em vén mây nhìn xuống, cho đến khi nàng không bay lên khỏi tầng mây thấp nhất và phải ở lại mặt đất. Hoàng tử ngồi xuống một tảng đá bên cạnh và kể cho nàng nghe đời sống dưới thủy cung, nơi phụ vương chàng ngự trị, và duyên cớ chàng tìm tới được nơi đây. Chàng kể giọng ấm áp và dịu dàng; mỗi khi nhắc tới ánh sáng, quạ vàng, không gian xanh biếc và núi đồi thơm ngát, mắt chàng lại sáng lên. Hai người cùng nhìn lên trời xanh, cùng nhìn ra đất đỏ và cùng cúi xuống quan sát những cỏ cây rong rêu mọc trong lòng và bên bờ suối. Hoàng tử cố an ủi tiên nữ, chàng nói rằng có thể các chị em nàng sẽ xuống thăm nàng hôm nay hoặc ngày mai, rằng thế nào các tiên nữ cũng tìm được cách đưa nàng lên thượng giới. Hai người nói chuyện rất lâu, và Âu Cơ lây cái vui của hoàng tử thủy cung, đã nói cười trở lại như tai hoạ của nàng chưa bao giờ từng xảy tới. Họ nắm tay đi bên bờ suối, tìm xuống đồng bằng. Bỗng hoàng tử nhận thấy rằng dòng sông đã gần cạn. Hai bên bờ, dưới gót chân họ, cỏ hoa đã héo úa, đàn bướm đã biến mất. Đi một chặng nữa, họ nhận thấy cỏ dưới chân mình đã khô cháy. Trên đầu họ, quạ vàng ném xuống những tia nắng nóng bỏng. Bóng của hai người rút ngắn lại; ngày đã trưa.
- Mặt đất chỉ xanh và đẹp khi được tưới bằng nước mắt nàng. Trên bờ biển ta không thấy có cây cối và cỏ hoa như hai bên dòng sông này. Như vậy chắc chắn là nước biển không làm cho cỏ cây trên đất xanh tốt. Để ta dùng ít nước còn lại dưới dòng kia để làm mưa.
Âu Cơ không biết làm mưa là gì, toan hỏi, thì người trai trẻ đã đi xuống gần lạch nước nhỏ còn chảy mong manh giữa lòng cát trắng. Chàng vốn nước trong tay và uống ba lần. Khi trở lên chàng nói:
- Chúng ta hãy ngồi xuống đây. Ta sẽ làm cho mặt đất tẩm ướt thứ nước dịu ngọt và kỳ diệu này. Nàng hãy yên lặng và đừng nói lên một lời nào trước khi có mưa. Hãy nhìn trên mặt biển, và nếu thấy gì lạ đừng có nên lấy làm kinh quái. Nếu nàng là giống tiên, thì ta giống rồng, không nên vì sự khác biệt mà khiếp đảm.
Nói xong từ triền đồi thoai thoải chàng chạy nhanh xuống bờ biển. Từ đồi cao, nàng trông thấy chàng chắp tay lại như một búp sen và chao mình một cái, biến mất vào trong biển cả.
Một lát sau, Âu Cơ thấy mây khói hiện ra trên mặt biển cuồn cuộn. Cuồn cuộn, từng đám mây bay lên trời cao, không ngớt. Đây là những đám mây màu xám, không phải là những đám mây trắng tinh có sẵn trên những tầng trời cao. Phút chốc mây đen đã che kín trời xanh. Ánh sáng của quạ vàng chiếu xuống chỉ còn mờ nhạt đủ để nàng trông thấy cảnh vật. Bỗng có tiếng ầm ầm dưới biển cả. Một con rồng lớn, dài hàng mấy mươi dặm, sắc vàng chói, từ biển cả tung mình bay lên trên không gian. Thân hình rồng uốn lượn uyển chuyển và kỳ diệu. Phút chốc rồng đã bay khuất trong mây.
Đột nhiên có tiếng sấm nổ vang động. Một tia chớp loé lên trên bầu trời đen kịt. Âu Cơ nghe tiếng rào rào bốn phía. Nàng hoảng hốt đứng dậy, nhìn, nhưng không thấy gì lạ. Bỗng nhiên nàng có cảm giác lạ trên da thịt mình, một cảm giác ướt, mịn, mát mẻ và dễ chịu. Nước rơi trên người nàng muôn ngàn giọt. Hoàng tử long cung đã làm mưa. Hoàng tử long cung đã làm ra mưa.
Tiếng mưa rơi đều đều và êm êm như tiếng hát. Tiếng mưa vỗ về, an ủi như giọng nói ấm áp và chậm rãi của người trai trẻ ban nãy đã cùng nàng ngồi bên bờ suối nói chuyện. Nàng đưa hai tay lên đón những giọt mưa mát rượi. Nàng đưa đầu, đưa tóc, đưa vai và đưa thân thể ra đón những giọt mưa mát rượi. Bỗng nàng nhận ra rằng dưới chân nàng cỏ non đã mọc trở lại. Nhìn xuống dòng sông nàng thấy nước đã ngập đầy. Mưa như thế không biết trong bao lâu. Đến khi hầu hết những đám mây đã tan, ánh nắng đã chan hoà đây đó trên mặt đất, thì rồng vàng còn ẩn trên đám mây nhìn xuống mặt đất.
Đây đó, có rất nhiều dòng sông đã được khơi thành. Không những hai bên bờ các con sông cỏ xanh mọc lên tươi tốt, mà khắp nơi trên núi đồi, dưới đồng bằng, cây cỏ đã mọc lên xanh um. Những bông hoa tím, vàng, hồng trắng hiện khắp nơi. Mặt đất đã đẹp lên một cách diệu kỳ. Và kìa, xuôi theo những nét đẹp uyển chuyển của những dòng sông có hình tượng của Âu Cơ nằm duỗi chân dài bên bờ đại dương, xoã tóc lên một vùng núi đồi, hình dáng nàng nổi bật trên màu xanh của một vùng cỏ cây xanh tốt, mát và tươi đẹp như đất mới. Âu Cơ xinh đẹp, đầy đặn và đầy sinh lực như lòng đất.
Rồng vàng bay xuống và hiện thành người con trai tuấn tú, tay cầm một bông sen trắng. Chàng thao thức muốn gặp lại người con gái mà chàng đã đem lòng yêu từ phút đầu mới gặp.
Còn Âu Cơ, nàng cũng thao thức hồi hộp đợi chờ phút trở về của chàng hoàng tử thủy cung hùng dũng và xinh đẹp, có giọng nói như nắng sớm sưởi ấm lòng nàng.
★
★
★
★
★
0