BIỂN HẬN...
Sóng vô tình xô nghiêng bờ cát
Nên dấu người mới đó đã tan đi
Hỏi ngàn năm vĩnh cửu có điều chi?
Hay tất cả là phù du bèo bọt?
Thôi im đi, những rì rào dịu ngọt
Thôi tan đi, những bọt trắng vô bờ
Ma mị ru hồn những trinh trắng tình thơ
Mà đá ngầm thì nhe nanh giơ vuốt.
Gió từ khơi xa thì thầm lả lướt
Dụ hàng dương vào giấc ngủ êm đềm
Mà dưới đáy ngầm thì toan tính đêm đêm
Nuốt chửng những linh hồn phiêu bạt...
Nước triều lên bãi bờ xô dạt
những rong rêu dơ bẩn bùn lầy
Xác cá tanh hôi, vỏ ốc đọa đầy
Chôn một kiếp sống nhờ nơi đáy bể...
...
Biển vẫn thế, biển như người vẫn thế
Nửa mặt vui che khuất nửa mặt buồn!
Những biếc xanh cho ta lịm cả hồn
Và những cuộn trào cho ta run rẩy.
Ta muốn đến trước mặt người, hỡi biển
Muốn hét thật to cho thỏa nỗi hận thù
Ta có là gì trước biển thiên thu
Sao nỡ vùi chôn tim ta nơi đáy cát?
Ngươi đuợc gì, ngươi được gì, hỡi biển
Sao chẳng cho ta một khoảnh khắc lụi tàn
sao chẳng cho ta một giọt nước bình an
Sao chẳng cho ta một ngày chờ thanh thản?
.....
(Ai giúp ta kết thúc những dòng này được đây?)
HÀ NGUYÊN
Thơ lang thang: http://vnthuquan.net/diendan/fb.aspx?m=329061
Trang Chính: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=328950
Thơ lang thang: http://vnthuquan.net/diendan/fb.aspx?m=329061
Trang Chính: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=328950
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
Có lẽ kiếp trước mẹ cha mình duyên nợ


