THƠ TRÀO PHÚNG
XIN MIỄN CHẤP
* *
*
ẤM ỨC CƯỜI
Mắt nhướng không lên lại quậy rồi.
Suốt đêm chưa thỏa... ối trời ôi.
Cơm vừa tới dạ tiêu nguyên khối.
Máu chửa về tim bỗng nhập đôi.
Cố nhướng không lên- buồn liễu rũ
Gắng gồng chẳng thẳng - tủi em tui.
Cờ không có gió sao mà phất.
Đôi mắt nhìn nhau - ấm ức cười
Trần Mạnh Hùng
CHUYỆN NGÀY XƯA
Năm xưa cũng thử hẹn qua rồi
Tới lúc gặp nhau mới hỡi ôi
Liếc thoáng nàng than già cú đế
Nhìn lâu ả phán khó chung đôi
Tui thì lịch sự nuông chiều bả
Bả lại điêu ngoa hất hủi tui
Xóa bỏ tên Đồng thêm chữ lão
Rồi xưng Lão lão thiệt buồn cười
Đồng Lão
ĐẸP TIÊNG CƯỜI
Giấc ngủ còn đâu, sáng bảnh rồi
Em chưa hả dạ nỉ non ôi.
Ba lần tới bến sao mà lẻ
Tám lượt vượt non tạm kết đôi.
Cờ rũ trong tay run trước gió
Nước nguồn khe núi nhận chìm tui.
Gồng mình nhập cuộc - yêu đành chịu
Thiếu ngủ - nhưng thôi - đẹp tiếng cười
Trần Mạnh Hùng
ĐỪNG CƯỜI
Chưa chi sao đó đã xong rồi
Nhắp nháy như gà ... thật hỡi ôi !
Vừa mới chung chăn cho đỡ lạnh
Sao đà nhổ cọc tách làm đôi
Nước non người hỏi thêm buồn bụng
Nem chả ai mời chớ trách tui
Trời bảy tầng cao chưa vói tới
Chị em biết vậy cũng đừng cười.
Võ Nhựt Ngộ/LCR 21/01/2011
Mắt nhướng không lên lại quậy rồi.
Suốt đêm chưa thỏa... ối trời ôi.
Cơm vừa tới dạ tiêu nguyên khối.
Máu chửa về tim bỗng nhập đôi.
Cố nhướng không lên- buồn liễu rũ
Gắng gồng chẳng thẳng - tủi em tui.
Cờ không có gió sao mà phất.
Đôi mắt nhìn nhau - ấm ức cười
Trần Mạnh Hùng
CHUYỆN NGÀY XƯA
Năm xưa cũng thử hẹn qua rồi
Tới lúc gặp nhau mới hỡi ôi
Liếc thoáng nàng than già cú đế
Nhìn lâu ả phán khó chung đôi
Tui thì lịch sự nuông chiều bả
Bả lại điêu ngoa hất hủi tui
Xóa bỏ tên Đồng thêm chữ lão
Rồi xưng Lão lão thiệt buồn cười
Đồng Lão
ĐẸP TIÊNG CƯỜI
Giấc ngủ còn đâu, sáng bảnh rồi
Em chưa hả dạ nỉ non ôi.
Ba lần tới bến sao mà lẻ
Tám lượt vượt non tạm kết đôi.
Cờ rũ trong tay run trước gió
Nước nguồn khe núi nhận chìm tui.
Gồng mình nhập cuộc - yêu đành chịu
Thiếu ngủ - nhưng thôi - đẹp tiếng cười
Trần Mạnh Hùng
ĐỪNG CƯỜI
Chưa chi sao đó đã xong rồi
Nhắp nháy như gà ... thật hỡi ôi !
Vừa mới chung chăn cho đỡ lạnh
Sao đà nhổ cọc tách làm đôi
Nước non người hỏi thêm buồn bụng
Nem chả ai mời chớ trách tui
Trời bảy tầng cao chưa vói tới
Chị em biết vậy cũng đừng cười.
Võ Nhựt Ngộ/LCR 21/01/2011
KHÚCH KHÍCH CƯỜI
Chép miệng như than hết sức rồi,
Tay nâng, chân chống khổ thân ôi.
Ì ấm rung chuyển - cơn mưa trút.
Dồn dập hứng tung - ngọn sóng đôi.
Xiết chặt tay ngà la hết ý
Khép hờ môi ngọc hớp hồn tui.
Thì thào em nói trong mê ngủ.
Sao thế... Sao anh, khúch khích cười
Trần Mạnh Hùng
26-7-2011
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
sao được hén. 



![[:D]](/images/smiley/s2.gif)


![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
[sm=102.gif]