<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-06 17:58:51Tư Tứ>
Các chánh khách và tôn giáo thường dùng thuyết song nguyên để gây hiềm khích giữa người này với người khác để bề áp đặc tư tưởng.
Ta có thể rút gọn lý thuyết này như sau :
- Tao là biểu tượng của sự Thiện, mày không muốn theo tao tức là vì mày có quan hệ với phái Ác. Mày không chịu phục thiện tức là mày có xu hướng ác. Tao phải trừng trị mày để làm gương cho thiên hạ - hoặc để tránh hậu họa.
Thật ra Thiện và Ác không có nghĩa gì cã !
Để chứng minh điều này tôi xin giải :
1°) Tỷ dụ như tôi thích ăn thịt vịt quay.
2°) Và bạn cũng thích ăn vịt quay.
Một ngày nọ tôi có 1 con vịt quay ngon lành và to tướng. Và cùng lúc đó bạn đang chết đói.
Nếu tôi mời bạn cùng xơi với tôi con vịt quay nọ, thì bạn sẽ nghĩ sao về tôi ? Tất nhiên tôi là người tốt, phải không ?
Còn như ngược lại, bạn là con vịt bị giết để tôi ăn, bạn nghĩ sao về tôi ? Tất nhiên tôi là một tên ác ôn chứ gì ?
Như vậy ai đúng ai sai ?
Thiên-Ác chẳng qua là hai cách nhìn của một sự việc. Đành rằng con vịt nó có lý của nó cũng như bạn có lý của bạn và tôi có lý của tôi.
Khi tôi muốn ăn vịt quay, chưa hẳng vì lý do sanh tồn. Mà có lẻ chỉ vì lý do ham ăn. Nhưng lúc đó tôi nào có y tứ gì về Thiện-Ác.
Vả lại, đâu phải chỉ có hai khía cạnh đó mà thôi. Thí dụ : bọn cá lòng tong, cá chốt nó lại coi tôi như một đấng cứu thế. Nhưng bọn chúng nào có biết đâu là tôi thích xơi vịt ăn lòng tong, cá chốt hơn là vịt hảng chỉ có biết ăn những thức tạp nhạp, những món ăn trộn đầy chất hoá học, trong chuồn.
- Thế thì bác cứ xơi rau cỏ mà thôi thì ra khỏi cái vòng lẩn quẩng. Có người hiến kế như thế.
Sao lại dạy thế ? Nếu ta cho con cọp ăn chay thì khác nào giết hại nó. Vã lại ăn chay để tránh sát sinh mà không biết cây cỏ cũng là sinh vật thì cũng lạ !
Rút cuộc những gì tốt cho bạn không hẳn là tốt cho tất cã. Nhưng có điều là bạn nên tránh phủ nhận cách nhìn của người khác ở một lập trường khác.
Qua kinh nghiệm sống tôi thấy cho dù mình có chửi cha người ta cũng không có phản ứng gì cho lắm.
Nhưng khi ta phủ nhận một ý niệm, một chánh kiến là bắt đầu có hiềm khích và khởi động một cuộc xung đột…
Ông bà mình chẳng có nói « Một câu nhịn, chín câu lành » đó sao ?
Dựa lên quan điễm này ta có thể suy diễn rằng tất cã các lập luận song nguyên đều không có cơ sở : Tốt hay xấu, trên hay dưới, trước hay sau, điều tùy thuộc vào lập trường chủ quan của người quan sát.
Vì vậy, người không cùng ý thức với mình không hẳn là kẻ địch vì họ rất lợi ích cho ta, vì không có họ ta không thấy được những khía cạnh mà ta không thể thấy và không hề hiểu biết đến.
Từ xưa đến nay, chưa có ai hiểu hiểu cái thá gì về Kinh Dịch. Khi có ai hỏi đến thì họ lãi nhãi những gì họ học thuộc lòng.
Khi nói đến ngũ hành thì họ cho đây là 5 yếu tố cơ bản của vũ trụ.
Hành không có nghĩa là yếu tố. Hành có nghĩa gióng như Dịch. Nếu Dịch là cái gì đó có thể biến chuyễn thì Hành là chức năng của nó.
Kinh Dịch là một phát minh của người Việt thì làm sao mấy « anh Ba » hiểu nổi !
Theo suy luận của BS Trương Thìn thì trước khi ta ra đời có những thế lực chống đối với ta, và cũng có những lực lượng thuận với ta. Khi hai lực lượng đó quân bình thì ta được sinh ra.
Khi ta ra đời, ta cũng có những hành vi thuận với nhóm người này và nghịch với những người khác. Dù muốn hay không ta cũng không làm sao khác được.
Như vậy có 5 chức năng của vũ trụ mà người ta đặt cho những tên : Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, thay vì : Cam, Quít, Xoài, Ổi, Mận (hay : Hành, Hẹ, Tỏi, Tiêu, Muối), thế thôi.
Theo thuyết nhất nguyên của ta thì mọi người chúng ta là một tiểu vũ trụ trong đó có Âm và Dương. Âm Dương đối xứng nhau qua một trục hay một tâm điêm phi Âm phi Dương.
Âm Dương vừa có tính đối kháng vừa có tính phụ trợ nhau. Ở đâu có Âm là ở đó có Dương, và ngược lại.
Cực Âm sanh Dương và cực Dương sinh Âm.
Như vậy nếu ta biết dùng những gì có tính đối kháng để biến chế ra thành phần « hổ trợ » cho có phải hay hơn không ?
Tất nhiên là bạn có quyền chọn lựa thuyết « song nguyên », và tất nhiên là bạn có lý do của bạn.
Và tôi cũng có thể sai lầm. Nhưng tôi chọn thuyết nhất nguyên là vì tôi muốn sống với mọi người. Thế thôi.
Ta có thể rút gọn lý thuyết này như sau :
- Tao là biểu tượng của sự Thiện, mày không muốn theo tao tức là vì mày có quan hệ với phái Ác. Mày không chịu phục thiện tức là mày có xu hướng ác. Tao phải trừng trị mày để làm gương cho thiên hạ - hoặc để tránh hậu họa.
Thật ra Thiện và Ác không có nghĩa gì cã !
Để chứng minh điều này tôi xin giải :
1°) Tỷ dụ như tôi thích ăn thịt vịt quay.
2°) Và bạn cũng thích ăn vịt quay.
Một ngày nọ tôi có 1 con vịt quay ngon lành và to tướng. Và cùng lúc đó bạn đang chết đói.
Nếu tôi mời bạn cùng xơi với tôi con vịt quay nọ, thì bạn sẽ nghĩ sao về tôi ? Tất nhiên tôi là người tốt, phải không ?
Còn như ngược lại, bạn là con vịt bị giết để tôi ăn, bạn nghĩ sao về tôi ? Tất nhiên tôi là một tên ác ôn chứ gì ?
Như vậy ai đúng ai sai ?
Thiên-Ác chẳng qua là hai cách nhìn của một sự việc. Đành rằng con vịt nó có lý của nó cũng như bạn có lý của bạn và tôi có lý của tôi.
Khi tôi muốn ăn vịt quay, chưa hẳng vì lý do sanh tồn. Mà có lẻ chỉ vì lý do ham ăn. Nhưng lúc đó tôi nào có y tứ gì về Thiện-Ác.
Vả lại, đâu phải chỉ có hai khía cạnh đó mà thôi. Thí dụ : bọn cá lòng tong, cá chốt nó lại coi tôi như một đấng cứu thế. Nhưng bọn chúng nào có biết đâu là tôi thích xơi vịt ăn lòng tong, cá chốt hơn là vịt hảng chỉ có biết ăn những thức tạp nhạp, những món ăn trộn đầy chất hoá học, trong chuồn.
- Thế thì bác cứ xơi rau cỏ mà thôi thì ra khỏi cái vòng lẩn quẩng. Có người hiến kế như thế.
Sao lại dạy thế ? Nếu ta cho con cọp ăn chay thì khác nào giết hại nó. Vã lại ăn chay để tránh sát sinh mà không biết cây cỏ cũng là sinh vật thì cũng lạ !
Rút cuộc những gì tốt cho bạn không hẳn là tốt cho tất cã. Nhưng có điều là bạn nên tránh phủ nhận cách nhìn của người khác ở một lập trường khác.
Qua kinh nghiệm sống tôi thấy cho dù mình có chửi cha người ta cũng không có phản ứng gì cho lắm.
Nhưng khi ta phủ nhận một ý niệm, một chánh kiến là bắt đầu có hiềm khích và khởi động một cuộc xung đột…
Ông bà mình chẳng có nói « Một câu nhịn, chín câu lành » đó sao ?
Dựa lên quan điễm này ta có thể suy diễn rằng tất cã các lập luận song nguyên đều không có cơ sở : Tốt hay xấu, trên hay dưới, trước hay sau, điều tùy thuộc vào lập trường chủ quan của người quan sát.
Vì vậy, người không cùng ý thức với mình không hẳn là kẻ địch vì họ rất lợi ích cho ta, vì không có họ ta không thấy được những khía cạnh mà ta không thể thấy và không hề hiểu biết đến.
Từ xưa đến nay, chưa có ai hiểu hiểu cái thá gì về Kinh Dịch. Khi có ai hỏi đến thì họ lãi nhãi những gì họ học thuộc lòng.
Khi nói đến ngũ hành thì họ cho đây là 5 yếu tố cơ bản của vũ trụ.
Hành không có nghĩa là yếu tố. Hành có nghĩa gióng như Dịch. Nếu Dịch là cái gì đó có thể biến chuyễn thì Hành là chức năng của nó.
Kinh Dịch là một phát minh của người Việt thì làm sao mấy « anh Ba » hiểu nổi !
Theo suy luận của BS Trương Thìn thì trước khi ta ra đời có những thế lực chống đối với ta, và cũng có những lực lượng thuận với ta. Khi hai lực lượng đó quân bình thì ta được sinh ra.
Khi ta ra đời, ta cũng có những hành vi thuận với nhóm người này và nghịch với những người khác. Dù muốn hay không ta cũng không làm sao khác được.
Như vậy có 5 chức năng của vũ trụ mà người ta đặt cho những tên : Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, thay vì : Cam, Quít, Xoài, Ổi, Mận (hay : Hành, Hẹ, Tỏi, Tiêu, Muối), thế thôi.
Theo thuyết nhất nguyên của ta thì mọi người chúng ta là một tiểu vũ trụ trong đó có Âm và Dương. Âm Dương đối xứng nhau qua một trục hay một tâm điêm phi Âm phi Dương.
Âm Dương vừa có tính đối kháng vừa có tính phụ trợ nhau. Ở đâu có Âm là ở đó có Dương, và ngược lại.
Cực Âm sanh Dương và cực Dương sinh Âm.
Như vậy nếu ta biết dùng những gì có tính đối kháng để biến chế ra thành phần « hổ trợ » cho có phải hay hơn không ?
Tất nhiên là bạn có quyền chọn lựa thuyết « song nguyên », và tất nhiên là bạn có lý do của bạn.
Và tôi cũng có thể sai lầm. Nhưng tôi chọn thuyết nhất nguyên là vì tôi muốn sống với mọi người. Thế thôi.
Ta phải chia sẽ tất cả những gì quí báo trên đời.
Toutes les bonnes choses sont faites pour être partagées.
Toutes les bonnes choses sont faites pour être partagées.