<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-15 03:42:23Tư Tứ>
Có lần tôi đi trị bịnh cho một ông thầy chùa nọ có pháp danh là Thích Thiện Châu. Thích Thiện Châu vốn là cháu của Hồ Bất Trung, « bầy tôi » đồng liêu với Trần Tiển Thành dưới thời vua Duy Tân.
Hắn hỏi tôi theo tôn giáo gì.
- Đạo của tôi là đạo làm người. Tôi trã lời.
- Anh học với ai ?
- Còn như Phật học với ai ?
- Không thầy đố mầy làm nên !
- Thưa thầy, người mình cũng có câu nói hay hơn : « Học thầy không tày học bạn ». Thầy nghĩ sao ? Thầy suy sét xem coi thầy còn nhớ những gì thầy học ở nhà trường không ? Còn những điều gì thầy học với trường đời thầy có quên không ?
- ! ! ! ? ? ?
Riêng tôi, tôi chỉ có biết tôn vinh một người và gọi người đó là thầy - Mặc dù thầy Trần Dũng Thắng kiến thức thua tôi xa - nhưng có điều là thầy Thắng đức hạnh hơn tôi xa.
Bác Sĩ Christian Doz – Ơ Paris (Pháp) hỏi tôi theo đạo gì.
- Trong đạo của tôi, tôi là Thượng Đế (Dieu), mà cũng là Quỹ Vương (Démon). Tôi cũng vừa là tín đồ và ngoại đạo. Ngoài ra không có ai khác hết. Vợ của tôi cũng phải thành lập một tôn giáo riêng cho mình để đứng ngang tầm của tôi.
Người Pháp gọi tín đồ là fidèle - có nghĩa là trung thành ; còn ngoại đạo là infidèle (= bất trung).
François Villon, một nhà thơ - hồi thế kỷ 16 - của Pháp có bảo rằng :
« Phải dốt nát như một ông thầy giáo
Mới cho rằng mình chỉ biết nói có một lời. »
Christian Doz nhìn tôi một hồi lâu rồi hỏi :
- Bạn có thể bỏ ra khỏi tôn giáo của anh hai nhân vật hay không ?
Tôi thừa hiểu anh ta muốn tôi thanh trừ Quỹ Vương và tên Ngoại đạo. Do đó tôi trã lời :
- Không thể được, vì như vậy tôi không phải là tôi nữa. Vã lại nếu tôi không trung thành với tôi thì mắc mớ gì đến anh ? Còn nữa, đâu phải chỉ có thần Janus mới có hai gương mặt . Anh thử soi gương xem coi mặt anh phía bên trái có giống phía bên phải không ?... Còn như Thiện-Ác chỉ là hai cách nhìn của một sự việc. Khi bạn ở lập trường nào đó bạn sẽ cho như thế là tốt. Và nếu như bạn ở một vị trí khác, bạn sẽ cho là xấu. Khi người này cho ta là thiện thì có người khác cho ta là xấu. Trong một trường hợp khác, bạn sẽ thấy chuyện mà bạn cho là tốt sẽ trở thành xấu hay ngược lại. Bạn nên tránh đừng để cãm giác chi phối tư tưởng của mình.
Từ đó BS Christian Doz đã thành lập một tôn giáo riêng cho mình.
Nieztche cho rằng Thiện-Ác là thành kiến của Thượng Đế. Nói như vậy không đúng : có bao giờ Thượng Đế lên tiếng cho thế này là đúng, thế kia là sai đâu. Chỉ có bọn chánh khách và các tổ chức tôn giáo bài vẽ ra để còng lại tư tưởng của mọi người để dễ bề đàng áp. Rút cuộc vì chúng ta chấp nhận những giáo điều đó thì phải nói rằng Thiện-Ác là thành kiến của chúng ta mới đúng.
Có phải tôi phạm thượng khi tôi cho tôi là ông Trời trong tôn giáo của tôi ? Thưa không, bạn cho tôi hỏi :
- Con của chó là gì ?
- Con chó.
- Con của khỉ là gì ?
- Là khỉ.
- Con của heo là gì ?
- Là heo.
Còn tất cã các tôn giáo trên đời này đều cho ta là con của Trời. Vậy ta là gì ?
Nếu một mai, con của bạn cho nó là « con của chó ». Bạn sẽ nghĩ sao ?
Như vậy, tại sao Thượng Đế lại giận khi ta cho ta là con của Người ?
Đâu là tội lổi ?
Hãy dẹp đi những thành kiến lôi thôi.
Có phải tôi biện hộ cho thuyết vô luân chăng ? Thưa không, các bạn chỉ cần mở mắt mà xem : tất cả bọn người thường ăn nói đạo đức với bạn toàn là cả bọn vô luân. Cũng gióng như những người nghèo thường hay cho mình có của vậy.
Trong tôn giáo của tôi, tôi không chấp nhận đệ tử, không chấp nhận tín đồ. Vì chỉ có một mình tôi mà thôi nên tôi sẳn sàng tha thứ mọi tội lổi của tôi.
Và khi tôi biết dung tha tôi thì tôi dung tha người khác cũng dễ dàng.
Và cũng vì vậy mà tôi thương yêu tôi tràng trề lai láng. Thế cho nên những kẻ khác có thể lợm lặc hôi những tình thương rơi rãi mà tôi không biết. Như vậy tôi cũng không có cớ gì để đòi hỏi họ phải bù đấp cho tôi.
Thật ra bạn có biết ai là người đáng quý nhất, đáng yêu nhất, đối với bạn ? Người đó phải là chính bản thân bạn chớ không phải ai khác. Cha, mẹ, vợ, con, người yêu hay gì gì khác đều là phụ thuộc.
Khi bạn tặng quà cho bạn đời của mình hay là ai khác mà không có ý vụ lợi, người nhận quà sẽ thấy sung sướng vô cùng và họ sẽ dành cho bạn một chổ rất nguy nga trong trái tim của họ.
Còn phần hạnh phúc của bạn là loé mắt của người nhận quà. Loé mắt đó để lại vĩnh viễn cho bạn một ấn tượng không thể mờ phai. Như vậy là nhấ cử lưởng tiện rồi, còn muốn gì nữa ?
Nói dài dòng như thế để làm gì ?
Thưa các bạn, các bạn cũng là con của Trời. Các bạn cũng như tôi. Dạy gì mà đi làm mọi cho thiên hạ ?
Bạn cứ thành lập một tôn giáo riêng cho phần mình. Đừng bao giờ đi lại lục ai cã ! Khi bạn đi chùa lễ Phật, bạn lại ai ? Xin thưa : lại cái đích của người phí trước.
Napoléon bảo rằng những kẻ quen thói tuân lịnh không bao giờ ngóc đấu lên được.
Đúng như vậy. Bạn có bao giờ đặc câu hỏi để biết vì sao cùng huyết thống mà bọn Do Thái Thành công còn bọn Á Rập luân luân thất bại ?
Người Á Rập có ngu hơn người Do Thái không. Tôi ở Paris 50 năm rồi, theo sự quan sát của riêng tôi, tôi không thấy khác biệt gì cã.
Nhưng tại sao kẻ thành công người thất bại ?
Dể hiểu thôi : Người Do Thái cho rằng họ được Chúa Trời chọn ; còn người theo đạo hồi thì phải phủ phục. Đạo hồi là islam, và islam có nghĩa là phủ phục.
Khi sợi dây vô hình buộc mình phải phủ phục - dù là Trời đi nữa - thì làm sao ngất đầu nổi ?
Đừng có chơi dại mà tự đặc cho mình những giới cấm.
Mổi người chúng ta phải là một ông Trời.
Hắn hỏi tôi theo tôn giáo gì.
- Đạo của tôi là đạo làm người. Tôi trã lời.
- Anh học với ai ?
- Còn như Phật học với ai ?
- Không thầy đố mầy làm nên !
- Thưa thầy, người mình cũng có câu nói hay hơn : « Học thầy không tày học bạn ». Thầy nghĩ sao ? Thầy suy sét xem coi thầy còn nhớ những gì thầy học ở nhà trường không ? Còn những điều gì thầy học với trường đời thầy có quên không ?
- ! ! ! ? ? ?
Riêng tôi, tôi chỉ có biết tôn vinh một người và gọi người đó là thầy - Mặc dù thầy Trần Dũng Thắng kiến thức thua tôi xa - nhưng có điều là thầy Thắng đức hạnh hơn tôi xa.
Bác Sĩ Christian Doz – Ơ Paris (Pháp) hỏi tôi theo đạo gì.
- Trong đạo của tôi, tôi là Thượng Đế (Dieu), mà cũng là Quỹ Vương (Démon). Tôi cũng vừa là tín đồ và ngoại đạo. Ngoài ra không có ai khác hết. Vợ của tôi cũng phải thành lập một tôn giáo riêng cho mình để đứng ngang tầm của tôi.
Người Pháp gọi tín đồ là fidèle - có nghĩa là trung thành ; còn ngoại đạo là infidèle (= bất trung).
François Villon, một nhà thơ - hồi thế kỷ 16 - của Pháp có bảo rằng :
« Phải dốt nát như một ông thầy giáo
Mới cho rằng mình chỉ biết nói có một lời. »
Christian Doz nhìn tôi một hồi lâu rồi hỏi :
- Bạn có thể bỏ ra khỏi tôn giáo của anh hai nhân vật hay không ?
Tôi thừa hiểu anh ta muốn tôi thanh trừ Quỹ Vương và tên Ngoại đạo. Do đó tôi trã lời :
- Không thể được, vì như vậy tôi không phải là tôi nữa. Vã lại nếu tôi không trung thành với tôi thì mắc mớ gì đến anh ? Còn nữa, đâu phải chỉ có thần Janus mới có hai gương mặt . Anh thử soi gương xem coi mặt anh phía bên trái có giống phía bên phải không ?... Còn như Thiện-Ác chỉ là hai cách nhìn của một sự việc. Khi bạn ở lập trường nào đó bạn sẽ cho như thế là tốt. Và nếu như bạn ở một vị trí khác, bạn sẽ cho là xấu. Khi người này cho ta là thiện thì có người khác cho ta là xấu. Trong một trường hợp khác, bạn sẽ thấy chuyện mà bạn cho là tốt sẽ trở thành xấu hay ngược lại. Bạn nên tránh đừng để cãm giác chi phối tư tưởng của mình.
Từ đó BS Christian Doz đã thành lập một tôn giáo riêng cho mình.
Nieztche cho rằng Thiện-Ác là thành kiến của Thượng Đế. Nói như vậy không đúng : có bao giờ Thượng Đế lên tiếng cho thế này là đúng, thế kia là sai đâu. Chỉ có bọn chánh khách và các tổ chức tôn giáo bài vẽ ra để còng lại tư tưởng của mọi người để dễ bề đàng áp. Rút cuộc vì chúng ta chấp nhận những giáo điều đó thì phải nói rằng Thiện-Ác là thành kiến của chúng ta mới đúng.
Có phải tôi phạm thượng khi tôi cho tôi là ông Trời trong tôn giáo của tôi ? Thưa không, bạn cho tôi hỏi :
- Con của chó là gì ?
- Con chó.
- Con của khỉ là gì ?
- Là khỉ.
- Con của heo là gì ?
- Là heo.
Còn tất cã các tôn giáo trên đời này đều cho ta là con của Trời. Vậy ta là gì ?
Nếu một mai, con của bạn cho nó là « con của chó ». Bạn sẽ nghĩ sao ?
Như vậy, tại sao Thượng Đế lại giận khi ta cho ta là con của Người ?
Đâu là tội lổi ?
Hãy dẹp đi những thành kiến lôi thôi.
Có phải tôi biện hộ cho thuyết vô luân chăng ? Thưa không, các bạn chỉ cần mở mắt mà xem : tất cả bọn người thường ăn nói đạo đức với bạn toàn là cả bọn vô luân. Cũng gióng như những người nghèo thường hay cho mình có của vậy.
Trong tôn giáo của tôi, tôi không chấp nhận đệ tử, không chấp nhận tín đồ. Vì chỉ có một mình tôi mà thôi nên tôi sẳn sàng tha thứ mọi tội lổi của tôi.
Và khi tôi biết dung tha tôi thì tôi dung tha người khác cũng dễ dàng.
Và cũng vì vậy mà tôi thương yêu tôi tràng trề lai láng. Thế cho nên những kẻ khác có thể lợm lặc hôi những tình thương rơi rãi mà tôi không biết. Như vậy tôi cũng không có cớ gì để đòi hỏi họ phải bù đấp cho tôi.
Thật ra bạn có biết ai là người đáng quý nhất, đáng yêu nhất, đối với bạn ? Người đó phải là chính bản thân bạn chớ không phải ai khác. Cha, mẹ, vợ, con, người yêu hay gì gì khác đều là phụ thuộc.
Khi bạn tặng quà cho bạn đời của mình hay là ai khác mà không có ý vụ lợi, người nhận quà sẽ thấy sung sướng vô cùng và họ sẽ dành cho bạn một chổ rất nguy nga trong trái tim của họ.
Còn phần hạnh phúc của bạn là loé mắt của người nhận quà. Loé mắt đó để lại vĩnh viễn cho bạn một ấn tượng không thể mờ phai. Như vậy là nhấ cử lưởng tiện rồi, còn muốn gì nữa ?
Nói dài dòng như thế để làm gì ?
Thưa các bạn, các bạn cũng là con của Trời. Các bạn cũng như tôi. Dạy gì mà đi làm mọi cho thiên hạ ?
Bạn cứ thành lập một tôn giáo riêng cho phần mình. Đừng bao giờ đi lại lục ai cã ! Khi bạn đi chùa lễ Phật, bạn lại ai ? Xin thưa : lại cái đích của người phí trước.
Napoléon bảo rằng những kẻ quen thói tuân lịnh không bao giờ ngóc đấu lên được.
Đúng như vậy. Bạn có bao giờ đặc câu hỏi để biết vì sao cùng huyết thống mà bọn Do Thái Thành công còn bọn Á Rập luân luân thất bại ?
Người Á Rập có ngu hơn người Do Thái không. Tôi ở Paris 50 năm rồi, theo sự quan sát của riêng tôi, tôi không thấy khác biệt gì cã.
Nhưng tại sao kẻ thành công người thất bại ?
Dể hiểu thôi : Người Do Thái cho rằng họ được Chúa Trời chọn ; còn người theo đạo hồi thì phải phủ phục. Đạo hồi là islam, và islam có nghĩa là phủ phục.
Khi sợi dây vô hình buộc mình phải phủ phục - dù là Trời đi nữa - thì làm sao ngất đầu nổi ?
Đừng có chơi dại mà tự đặc cho mình những giới cấm.
Mổi người chúng ta phải là một ông Trời.
Ta phải chia sẽ tất cả những gì quí báo trên đời.
Toutes les bonnes choses sont faites pour être partagées.
Toutes les bonnes choses sont faites pour être partagées.