Hoạ mang hoạ
Thầy Nguyên Đỗ dạy cách hoạ thơ
Đường đi nước bước vẫn lơ ngơ
Này vần này điệu bài đây xướng
Kia luật đó niêm rối mớ tơ
Gò chữ ép từ cong mất ý
Hiểu lệch suy sai giận bâng quơ
Muốn hoạ kết thân tình bằng hữu
Đã chẳng còn bung quả...bất ngờ ./.
Quán xuân
Ô kìa vườn xuân nở muôn hoa
Tiểu thư đang dạo gót thướt tha
Khách đến chuyện rộn ràng trước ngõ
Chủ quán nhanh thoăn thoắt pha trà
Đồng Lão, Bác Lá khà nhấp rượu
Nguyên Đỗ lơ là chỉ thích ca
Quái lạ gã tiều phu Trương Sỏi
Suốt ngày quen thói phá ngang ra./.
Ngỏ cùng em
Muốn được cùng em Hương Tình Đời
Du xuân khắp nẻo trọn mùa vui
Môi cười miệng hát cung Chèo Bẻo
Tay đàn chân múa điệu Chìa Vôi
Chẳng phải bận tâm lời châm chích
Cứ việc yên lòng thú rong chơi
Biết đâu lạc bước vào tiên giới
Hạnh phúc đôi ta thật tuyệt vời./.
Tôi mơ
Tôi mơ đời ngát hương tình đời
Liễu xanh rủ bóng đáy hồ soi
Sóng sánh đêm rằm trăng thanh rọi
Chẳng bao giờ có Lá Chờ Rơi
Tôi mơ thơ viết mãi đẹp lời
Tâm tình xướng họa để góp vui
Thắm nghĩa xuôi vần không lắt léo
Để người ta đọc tủm tỉm cười
Tôi mong tất cả bỏ qua rồi
Bắt tay vui vẻ Lão Đồng ơi
Nếu ai còn quấy xin phép Lão
Cứ thẳng tay cho mấy cái roi./.
Lửa kìa
Hoả Diệm Sơn hôm trước lửa thiêu
Nguyên Đỗ vất vả vác Ba Tiêu
Càng quạt lửa càng lan Thư quán
Khiến Lão Đồng cũng phải liêu xiêu
Trước Tết quán Bác Lá Chờ Rơi
Rần rật lửa cháy khói ngút trời
Cứ tưởng xong vụ này sẽ nguội
Ngờ đâu cãi vã chẳng sợ roi
Bao người đau đớn khóc...thơ ơi!
Tinh hoa kết lại đẹp cho đời
Tay nối vòng tay tình bằng hữu
Nào có hay gì...cái lưng tôi./.
Nói ra bảo gã Sỏi lắm lời
Thương gì mà lệ cá sấu rơi
Có ai từng nghe Nguyên Cương nói:
"
Tôi yêu tất cả bạn thơ ơi !"
Đáng đời
Nghe tin quán Đồng Lão rộn vui
Ba chân bốn cẳng chạy đến nơi
Bốp ! bỗng đâm sầm vào cửa quán
Ái ! nhìn lên cửa đóng sập rồi
Chủ quán trốn quanh không hết ngượng
Khách ùa cãi vã nhảy choi choi
Quán thơ xuân khiến lòng đau nhói
Đáng đời chưa ai bảo đến chơi
< Sửa đổi bởi:
Truongsoi --
14.2.2008 3:07:32 >
Học thầy
"Tọa sơn quan hổ đấu" phải gian?
Bỏ mặc hai bên cứ quân dàn
Đến khi tàn trận ta hưởng lợi
Lúc ấy định đoạt rõ người ngoan
Cao kiến như thầy ai bì kịp
Thấp mưu thiên hạ chỉ biết than
Cứ học theo thầy mưu chước ấy
Chẳng sợ bao giờ phải cười khan./.
< Sửa đổi bởi:
Truongsoi --
14.2.2008 8:55:07 >
Xí xoá
Hoạ mãi thế này chỉ mất vui
Tất cả nên xí xoá đi thôi
Tập trung tìm lời hay ý đẹp
Rèn rũa câu vần áng thơ tươi
Tội gì phí sức đi hờn giận
Chả dại mất công lại mệt người
Thơ kết muôn phương tình bằng hữu
Tất cả chỉ mong thế mà thôi./.
(Trương Sỏi)
Tâm Phật
Cõi phật một lòng hướng thiện thôi
Yêu mọi sinh linh lẫn kiếp người
Thời tiết còn lúc mưa lúc nắng
Lòng người sao khỏi phút giận sôi
Cốt yếu bình tĩnh khi suy xét
Trọng nghĩa dĩ hoà bỏ cho trôi
Ai mà chẳng rõ gai hồng sắc
Mãi thắm duyên em Hương Tình đời./.
[color=#ff00ff] Mơ gì lễ
Còn mơ mộng gì cái thân tôi
Mặc lễ tình nhân đã đến rồi
Thời gian khoét hõm sâu đôi mắt
Nắng gió thiêu xám ngoét vành môi
Dập dìu xoắn xuýt từng đôi cặp
Lẻ bóng đơn côi thấy ngậm ngùi
Có phải rắn đâu mà lột xác
Để mừng đón lễ - thế đành thôi./. [/color]
[color=#ff00ff]Gã gở
Xin lỗi Bác nhé: Lá Chờ Rơi
Đồng Lão nhíu mày: Sỏi gở rồi
Tự nhiên lang thang vào trong quán
Ngứa tay khoắng bút họa loi choi
Niêm luật gò ép từ ngữ vụn
Câu, vần vụng đặt chữ lôi thôi
Người đọc hiểu lầm ngờ bị chích
Gây lên lửa khói quán sục sôi./. [/color]
[color=#ff00ff] Trời xuân
Trời xuân đang đẹp nắng xuân tươi
Đào khoe sắc thắm sánh Mai cười
Hồng môi ai đó duyên tủm tỉm
Vàng áo người thương nhớ đầy vơi
Gà trẻ gái trai tràn hy vọng
Xuân Hạ Thu Đông bốn mùa vui
Bằng hữu quý nhau lời thơ ngỏ
Thời gian rảnh rỗi ghé thăm chơi
(Gã tiều phu TS)
[/color]
[color=#ccccf]
[/color]