NHỮNG GIÒNG THƠ TÌNH
Tâm thơ đưa cho tôi một CD có tựa : Kiều Loan với những giòng thơ Tình Của Tâm Thơ .
Tôi ngạc nhiên hỏi :
- Từ lâu anh thấy em làm thơ nói về Mẹ, sao bây giờ lại có thơ tình cả một CD?
Tâm Thơ chỉ cười, vì tánh nàng chỉ thích vui hơn buồn và hòa đồng với mọi người chung quanh, tôi hỏi tiếp :
- Bộ em trả lời anh bằng nụ cười sao vậy, anh thích nghe hơn là nhìn em cười.
- Đời khổ nhiều rồi phải cười chứ anh, và ai cũng phải có một lần yêu mà, em cũng vậy, nên em viết thơ tình, nhưng tình này không phải chỉ có tình yêu.
Tôi nhận CD Tâm Thơ tặng mang về nhà nghe, và chợt thấy lôi cuốn với tiếng diễn ngăm của Kiều Loan con Thi Sĩ Hoàng Cầm, lời diễn ngâm vút cao với bài thơ 6/8.
À... à ... ơi... À... à,... ời
Ngủ say tròn giấc đem thu
Trong mơ còn vẳng lời du ân tình
Trong mơ còn lãng phai hình
Hình hài anh đó bên mình em thương
Ngủ đi đêm ngất lòng xuân
Tuổi xanh xanh vạn ngày xanh xanh hoài
Trong mơ em nhoẻn miệng cười
Nụ đời xinh tựa kiếp người thanh tao
Ngủ đi em mộng trời sao
Xa xa lấp lánh trên cao cao vời
Ngủ đi em mộng trong đời
Trong vòm yêu lá xanh cười quanh em
Ngủ đi thu đã về êm
Lá dầy vàng cả bên thềm yêu đương
Anh ngồi dệt chữ vừa thương
Gửi em ấm giấc thu sương xuống dần
À... à ... ơi... À... à,... ời
Tình yêu là gì ?
- Phải chăng là ta thả lòng mình phiêu du vào cỏi nhớ, bồng bềnh vào nỗi thương, mộng du bước theo tiếng gọi con tim và lang thang trong đêm vắng hứng những giọt sương mềm đọng trên vai lạnh, hay là một dòng sông chậm chạp chảy suôi luôn ngóng đợi một chuyến đò ngang.
Câu trả lời vẫn chưa hẳn là bến đậu của một con đò hay cánh bướm đã hút mật rồi cheat bean gốc hoa. Nhưng thực ra tất cả đều không phải như vậy, mà nó lại là một giấc nhớ u uẩn chưa qua, hay lời tự tình gởi đi xa tới một góc trời thân yêu xa xôi nào đó, tình yêu có muôn mặt, muôn trạng thái, cho nên tình yêu không có định nghĩa mà chỉ có con tim mới có khả năng trả lời tùy theo trạng huống của người ôm ắp nó trong lồng ngực, lời diễn ngâm theo điệu ru con, hay ru tình thì giấc ngủ nào cũng say mê muội .
Tôi cứ thế để hồn mình chạy theo tiếng đàn, tiếng sáo quyện vào lời diễn ngâm của Kiều loan trong bài thơ tám chữ : "Anh Bên Em " mạnh bạo và cuốn hút như tất cả chung quanh chẳng còn gì , tất cả đều quên, tất cả đều là hư ảo mà chỉ còn ta với ta, tiếng sáo chợt vút cao, tiếng đàn tranh réo rắt và lời diễn ngâm tha thiết dần lên cao quấn quít :
Em ngoan nhé giấc đêm nồng tuổi mộng
Anh còn đây thương mến suốt canh thâu
Giấc đêm nồng em mộng cứ thêm sâu
Anh khẽ hái sao cài lên tóc mượt
Anh sẽ nói muôn lời yêu rất mực
Lời yêu thương từng sợi cứ vương đan
Anh khẽ lùa em vào cánh tay dang
Vào khung ngực bao lần săn chắc đợi
Em ngủ nhé giấc mơ hiền nhớ gọi
Gọi tiếng thần tiên ta có bên nhau
Gọi tiếng đời thanh thoát suốt đêm thâu
Anh em tiếng yêu từ bao kiếp hẹn
Em ngủ nhé đôi má hồng cứ thẹn
Thẹn lúc bình minh vào tận đêm mơ
Anh vẫn ngồi đây tìm dệt câu thơ
Cho giấc ngọt thanh bình êm thấm lạ
Anh vẫn còn đây trời đêm yên ả
Thức canh em xua sạch hết ưu phiền
Em ngủ nhé mai sáng còn lưu luyến
Giấc mộng thần tiên lưu dấu trên môi
Tình yêu của Tâm Thơ là thế, hãy ngủ đi em, và cứ mơ đi cho từng giọt nắng yêu thương, và mãi em vẵn ngủ yên trong mộng tình yêu dấu.
Như đêm này và như ngàn đêm khác
Đêm của tình yêu vời vợi nâng niu
Như đêm này và như ngàn đêm trước
Đêm của niềm tin gần gụi chăn chiu
Mai thức dạy cười với đời em nhé
Cho xôn xao cây lá đợi bên đường
Mai thức dậy làn môi hồng tươi nhé
Cho bình minh ngời rạng khắp muôn phương
Cho nồng thơm từng giọt nắng yêu thương
Tuy nhiên Tâm thơ đâu có phải chỉ có tình thơ mà nhà thơ còn viết về tình mẹ, và tình nào cũng là tình đáng được trân trọng, xin quí vị đọc vài dòng trong tuyển tập thơ Lạc Việt 2007 trang 133:
Con yêu mẹ viết thành thơ
Con thương mẹ nói chân sơ mấy lời
Mẹ ! Ôi duy nhất trên đời
Con nâng niu tấm tình vời vợi sâu.
Rồi tình mẹ của Tâm Thơ lại lẫn lộn với tình quê hương đau khổ ngút ngàn,nhà thơ đã mang ngày tháng nhân cách hoá để bạc màu như tóc mẹ trắng như mây :
Mẹ Ơi,
Dù cho năm tháng bạc màu
Dù cho xa cách địa đầu chân mây
Lòng này con nguyện chan đầy
Thương ôi bóng mẹ hao gầy vì con
Mặt trời rạng trên sông núi Việt
Tự ban sơ bất diệt Lạc Long
Sử xanh ôm ấp tận lòng
Ngẫm thay ta đã bao lần ghi ơn?
Tôi nghĩ trước khi nhà thơ Tâm Thơ chọn tựa cho CD "Những Giòng Thơ Tình" chắc cũng đã suy nghĩ tới tình quê, tình mẹ và tình yêu. Những mảnh tình hạnh phúc hay phiền muộn này, cũng nhất thiết không rời những giòng thơ như một con sông, con sông đang chảy về nguồn tình mênh mông.
"Những Giòng Thơ Tình" hay tiếng gọi của lòng là những vật không hình thể nhưng quí báu của tình người và chỉ có tình người với người là vĩnh cửu.
Hạnh phúc, nỗi buồn phiền, hay quay quắt nhớ nhung về bất cứ thứ tình nào tóm lại cũng chỉ là Tình. Nhà thơ Tâm Thơ đã mang lòng mình trang trải cho người đọc. Thật đáng quí và trân trọng.
Tâm Thơ tự cho là mình bé nhỏ vì chính nhà thơ cũng bé nhỏ như em bé tuổi trung học, nên nhất định không có tiểu sử tác giả trong tuyển tập Lạc Việt 2007, tuy nhiên thi sĩ đã viết như sau :
Tâm Thơ xin dùng bài thơ dười đây để giải thích về việc không đưa tấm ảnh hiện tại.
Tâm Thơ muốn thể hiện triết lý sống qua văn thơ hoặc cách hành xử. Nếu điều này có làm phất lòng các vị trưởng thượng thì Tâm Thơ cũng lấy làm đáng tiếc, nhưng thiết nghĩ, các vị tiền bối lẽ dĩ nhiên sẽ hổ trợ cho thế hệ sau trong quá trình phát huy và bảo tồn văn hoá.
Lòng kính cẩn thi nhân tuổi tác
Ý dặt dè ngơ ngác vườn thơ
Vài lời tâm sự vu vơ
Lẽ nào dám sánh "nhà thơ" đắc lòng
.
Chinh Nguyên