<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-11-22 10:40:11phan thanh minh>
Nợ người
Nợ đời một đoá hoa hương
nợ em xuân sắc chải bươn tảo tần
nợ người đôi mắt giai nhân
nợ quê hương biết bao ngần áo cơm !
Cánh diều nợ gió hoàng hôn
câu thơ còn nợ bảng đen ghế dài
chữ T nợ cúi cung thầy
chữ Y nợ nắng hanh gầy...bước cô !
Mai về gội tóc ước mơ
nợ dòng sông trước tuổi thơ lặng thầm
phận cơm nhân loại khổ từng
hỏi ai không nợ một lần mồ hôi..!
P.T.M
Đã đăng Văn học & Tuổi trẻ số 11(101)/2004
Nợ
Anh đã nằm bình thản giữa Trường Sơn
đón ngọn gió chiều ngắm mùa thu óng ả
trọn tuổi thanh xuân anh hiến dâng tất cả
cho chúng ta hôm nay nhận hái quả lành...
Tôi gọi đất nước này là một vùng đất nợ
nợ những người đã ngã xuống hôm qua
nợ hàng hàng chiến sĩ má phấn môi hoa
chưa một lần yêu đã thành anh hùng ngã ba Đồng Lộc
nợ lớp lớp liệt sĩ Trường Sơn hy sinh cho ta tiến lên phía trước
nợ những anh hùng bất khuất vô danh !
Trên bia đá dỗi hờn : còn nợ những cái tên
còn nợ biết bao người mẹ hiền tóc đời hoa đá
góp máu, thuốc thang, rau khoai trợ bữa
làm nên chiến thắng diệu kỳ rực lửa Điện Biên...
Thơ theo tôi dọc chiều dài đất nước chiến chinh
vẫn chưa viết nổi bài ca hay, dâng người nằm lại
thơ song hành theo tôi bữa no bữa đói
canh cánh nợ người : bao thế kỷ áo cơm
của những bà mẹ quê nghèo trên khắp nước Việt Nam
ôi, to lớn vô cùng chúng ta sao trả nổi !
Dựng xây cuộc đời trên quê hương đổi mới
xin hãy lên đường tận hiến tuổi hoa
để ấm lòng người ngã xuống hôm qua
gìn giữ non sông Tổ Tiên để lại !
P.T.M
Đã đăng Văn Nghệ Trẻ số 18-19/ 5.2004
Nợ đời một đoá hoa hương
nợ em xuân sắc chải bươn tảo tần
nợ người đôi mắt giai nhân
nợ quê hương biết bao ngần áo cơm !
Cánh diều nợ gió hoàng hôn
câu thơ còn nợ bảng đen ghế dài
chữ T nợ cúi cung thầy
chữ Y nợ nắng hanh gầy...bước cô !
Mai về gội tóc ước mơ
nợ dòng sông trước tuổi thơ lặng thầm
phận cơm nhân loại khổ từng
hỏi ai không nợ một lần mồ hôi..!
P.T.M
Đã đăng Văn học & Tuổi trẻ số 11(101)/2004
Nợ
Anh đã nằm bình thản giữa Trường Sơn
đón ngọn gió chiều ngắm mùa thu óng ả
trọn tuổi thanh xuân anh hiến dâng tất cả
cho chúng ta hôm nay nhận hái quả lành...
Tôi gọi đất nước này là một vùng đất nợ
nợ những người đã ngã xuống hôm qua
nợ hàng hàng chiến sĩ má phấn môi hoa
chưa một lần yêu đã thành anh hùng ngã ba Đồng Lộc
nợ lớp lớp liệt sĩ Trường Sơn hy sinh cho ta tiến lên phía trước
nợ những anh hùng bất khuất vô danh !
Trên bia đá dỗi hờn : còn nợ những cái tên
còn nợ biết bao người mẹ hiền tóc đời hoa đá
góp máu, thuốc thang, rau khoai trợ bữa
làm nên chiến thắng diệu kỳ rực lửa Điện Biên...
Thơ theo tôi dọc chiều dài đất nước chiến chinh
vẫn chưa viết nổi bài ca hay, dâng người nằm lại
thơ song hành theo tôi bữa no bữa đói
canh cánh nợ người : bao thế kỷ áo cơm
của những bà mẹ quê nghèo trên khắp nước Việt Nam
ôi, to lớn vô cùng chúng ta sao trả nổi !
Dựng xây cuộc đời trên quê hương đổi mới
xin hãy lên đường tận hiến tuổi hoa
để ấm lòng người ngã xuống hôm qua
gìn giữ non sông Tổ Tiên để lại !
P.T.M
Đã đăng Văn Nghệ Trẻ số 18-19/ 5.2004