<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-06 17:29:59Ct.Ly>
Bông hồng cho Mẹ (Nguyễn Thị Mộng Thu)
Năm nào cũng vậy, cứ đến ngày 20 tháng 11 là nó cùng đám bạn mua thật nhiều hoa đến thăm và chúc sức khỏe các thầy cô cũ, mới. Ai cũng khen nó có nghĩa có tình, không quên cả thầy cô hồi cấp một. Nó đi từ sáng đến chiều tối mới về, vui thật vui nhưng mệt rã người. Mẹ nấu một nồi nước ấm, gọi nó: “Tắm cho khỏe, con! Đi mệt về tắm nước lạnh dễ bị cảm lắm!”. Nó vô tư tắm táp, vô tư ngồi vào mâm cơm mẹ nó dọn sẵn trên bàn.
Năm nay, nó về nhà với thật nhiều niềm vui. Chẳng là kỳ này nó đỗ đầu trong kỳ thi tuyển vào lớp 10, gặp lại thầy cô cũ, ai cũng khen, nó tự hào lắm. Nhà vắng hoe. Mẹ đâu rồi nhỉ? Nó vén màn nhìn vô buồng. Ối trời ơi, mẹ sao thế này? Nó hoảng hốt giở mền đặt tay lên trán mẹ. Nóng quá, mẹ sốt cao rồi! Mẹ nó khẽ cựa mình: “Con về rồi à? Để mẹ nấu nước cho con tắm”. Nó ôm chầm lấy mẹ: “Không mẹ ơi, mẹ nằm nghỉ đi, con lấy thuốc cho mẹ uống”.
… Mẹ nó lại thiếp vào giấc ngủ. Nó lo lắng ngồi bên. Bất chợt nó nhận ra mẹ nó gầy quá, tóc bạc đi nhiều quá. Mắt nó rưng rưng.
Ngoài bậu cửa, mấy chậu hồng khẳng khiu, lơ thơ vài nụ nhỏ. Mẹ nó đã đổ bao công sức vun trồng, sáng nay cắt cho nó hơn chục cành hoa để tặng thầy cô. Nó bỗng rùng mình, không hiểu sao con lại vô tâm, suốt từng ấy năm, chưa dành bông hoa nào cho mẹ!
Năm nào cũng vậy, cứ đến ngày 20 tháng 11 là nó cùng đám bạn mua thật nhiều hoa đến thăm và chúc sức khỏe các thầy cô cũ, mới. Ai cũng khen nó có nghĩa có tình, không quên cả thầy cô hồi cấp một. Nó đi từ sáng đến chiều tối mới về, vui thật vui nhưng mệt rã người. Mẹ nấu một nồi nước ấm, gọi nó: “Tắm cho khỏe, con! Đi mệt về tắm nước lạnh dễ bị cảm lắm!”. Nó vô tư tắm táp, vô tư ngồi vào mâm cơm mẹ nó dọn sẵn trên bàn.
Năm nay, nó về nhà với thật nhiều niềm vui. Chẳng là kỳ này nó đỗ đầu trong kỳ thi tuyển vào lớp 10, gặp lại thầy cô cũ, ai cũng khen, nó tự hào lắm. Nhà vắng hoe. Mẹ đâu rồi nhỉ? Nó vén màn nhìn vô buồng. Ối trời ơi, mẹ sao thế này? Nó hoảng hốt giở mền đặt tay lên trán mẹ. Nóng quá, mẹ sốt cao rồi! Mẹ nó khẽ cựa mình: “Con về rồi à? Để mẹ nấu nước cho con tắm”. Nó ôm chầm lấy mẹ: “Không mẹ ơi, mẹ nằm nghỉ đi, con lấy thuốc cho mẹ uống”.
… Mẹ nó lại thiếp vào giấc ngủ. Nó lo lắng ngồi bên. Bất chợt nó nhận ra mẹ nó gầy quá, tóc bạc đi nhiều quá. Mắt nó rưng rưng.
Ngoài bậu cửa, mấy chậu hồng khẳng khiu, lơ thơ vài nụ nhỏ. Mẹ nó đã đổ bao công sức vun trồng, sáng nay cắt cho nó hơn chục cành hoa để tặng thầy cô. Nó bỗng rùng mình, không hiểu sao con lại vô tâm, suốt từng ấy năm, chưa dành bông hoa nào cho mẹ!