📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Truyện ngắn: Đoá hồng đêm sinh nhật thứ 20 (Nguyễn Thị Mộng Thu)

0 trả lời, 1.831 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 15:34:38Ct.Ly>
Đoá hồng đêm sinh nhật thứ 20
 
 Nguyễn Thị Mộng Thu
 
-         Thu ơi, ra bờ sông chơi không?
Nghị tay ôm cây ghi-ta ghé phòng tôi rủ rê. Tôi bật dậy:
-         Ra! Chờ Thu chút nghen!
Tôi chảy sơ lại mái tóc, khóa cửa phòng rồi cùng Nghị ra sông. Phòng tôi nằm cuối dãy ký túc xá, gần bờ sôn An Phú, chiều thứ bảy nào cũng vắng hoe, đứa đi chơi với “bồ”, đứa về quê, đứa tới nhà bà con để “nạp thêm năng lượng” sau một tuần lễ cặm cụi học hành. Tôi thì chưa có người yêu, nhà ở xa lơ xa lắc, có người cô ở quận 5 nhưng vì tôi không biết đi xe đạp nên cũng ít về chơi trong ấy. “Chiều thứ bảy máu chảy về tim”, bạn bè tôi thường nói vui như thế, nhưng đối với tôi chiều thứ bảy là những chiều buồn nhất, cô đơn nhất. Một mình nằm chèo queo trong căn phòng vắng ngắt, bài vở học không vô, đầu óc cứ lan man nghĩ ngợi chuyện tầm phào.
Thi thoảng cũng có đứa không đi chơi chiều thứ bảy, ở lại ký túc xá cùng người yêu thủ thỉ chuyện trò hoặc bày ra nấu nướng để bồi dưỡng cho nhau. Tôi trở thành kẻ thừa thải, và những lúc như thế tôi thường lang thang ra bờ sông hứng gió.
Ngoài bờ sông có một ngôi nhà trẻ xinh xắn nhưng chỉ giữ con nít buổi sáng, buổi chiều sinh viên ở khu ký túc xá này thường ra đây học bài, có đứa còn ngủ trưa ở đây để tránh cái nóng hầm hập từ mái tôn dội xuống. Đặc biệt vào những đêm trăng, đây là nơi lý tưởng để chuyện trò tâm sự, để mơ mộng viễn vông.
Đối diện với nhà trẻ là ngôi biệt thự một tầng lầu, dưới sân có trồng mấy cây xoài mùa này lúc lỉu những chùm trái xanh, bọn tôi vẫn thường nhìn mà… nuốt nước miếng cho đỡ thèm! Xung quanh nhà, cỏ với những bụi hoa hồng mọc chen chúc nhau, cao quá gối. Nghe những người dân ở đây kể lại rằng, bà chủ nhàn này còn một ngôi nhà khác lớn hơn ở trong Sài Gòn, sở dĩ bà mua ngôi biệt thự nơi heo hút này là để cho anh Thông – con trai út của bà tịnh dưỡng.
Hồi mới nhập học, chúng tôi đã một phen hú vía vì anh ấy. Bữa đó, sau khi nghe nhà trường thông báo một số nội quy, chúng tôi được hướng dẫn về ở khu ký túc xá trong Làng Báo. Phòng tôi có tám đứa con gái, đều từ các làng quê heo hút mới lên thành phố. Chúng tôi mỗi đứa một tay đang dọn dẹp, bỗng từ ngoài cửa một người đàn ông ngang nhiên đi vào, nhìn chúng tôi cười cười. Ngỡ là quản lý ký túc xá tới kiểm tra, cả tám đứa đều ngoan ngoãn gật đầu chào, nhưng anh ta không thèm đáp lễ, cứ đi tới đi lui trong phòng rồi đột ngột bỏ đi ra.
-         Người đâu mà mất lịch sự quá! Hằng làu bàu.
Chiều, Hương đang tắm, người đàn ông ấy lại xuất hiện cũng vừa cười, vừa xồng xộc đi xuống nhà sau, nơi có cái nhà tắm mà cửa không khóa được.
-         Chú ơi, có người trong nhà tắm, chú đừng xuống đó!
Mặc những lời cản ngăn của Nguyệt, anh ta đẩy mạnh cửa làm hồn vía bọn tôi bay hết lên mây, cũng may lúc đó Hương đã quần áo chỉnh tề rồi. Tuy vậy Hương vẫn tức điên lên, nó cất giọng Huế nặng trịch:
-         Mời chú lên phòng quản lý để giải quyết chuyện ni!
Anh ta cười hí hí, dập gót đưa tay chào Hương theo đúng kiểu nhà binh:
-         Gút – bay, ngày mai dậy sớm!
Cả tám đứa đều sửng sờ, vừa buồn cười, vưa lo sợ.
Mỗi ngày anh Thông ra vào phòng tôi không biết bao nhiêu lần mà kể, có khi vừa ra tới ngõ anh lại quay vào. Ban đầu chúng tôi sợ lắm, nhưng dần dà cũng quen. Vả lại anh rất hiền, chẳng phá phách chọc ghẹo ai, ngoài việc đi lung tung trong phòng và thỉnh thoảng nói một vài câu ngớ ngẩn. để đảm bảo “ an ninh”, chúng tôi làm lại cái then cửa thật chắc chắn.
Một lần, mẹ anh Thông đến, vẻ áy náy:
-         Xin lỗi các cô, con tôi có làm phiền gì các cô? Nếu có, tôi sẽ khóa cổng không cho nó ra khỏi nhà!
-         Dạ thưa Bác, anh Thông đâu có làm gì phiền tụi con. Bác cứ để ảnh tự do, đừng bó buột quá e không tôùt cho sức khỏe của ảnh.
Hằng đại diện cả phòng nói với mẹ anh Thông như thế. Bà cảm động lắm, hết cầm tay đứa này lại xoa tóc đưa kia.
-         Bác cảm ơn các cháu, các cháu tốt quá! Nó hiền lành lắm, các cháu đừng sợ, nhưng nếu có gì các cháu cho bác hay, bác sẽ…
Anh Thông hiền thật, nhiều lúc tôi thấy anh ngoan và dễ bảo như một đứa con nít. Những khi rãnh rỗi chúng tôi chuyện trò với anh, mà chủ yếu là chúng tôi nói, còn anh chỉ cười, nụ cười hình như luôn gắn trên môi anh. Nhưng những lúc bận rộn bài vở, chẳng ai đoái hoài gì tới anh, một mình anh ra vào lặng lẽ.
Bọn con trai lớp tôi dạy anh nói mấy câu tiếng Nga khi lớp tôi bắt đầu học Nga văn. Anh chăm chỉ lắm, học được tiếng nào là suốt ngày lẩm bẩm nói đi nói lại: “ bờ-rát bui-che” (xin chào), “đa” (vâng), “nhét” (không)… Tuần rồi nhỏ Thủy còn dạy cho anh “ hap-py bớt-đê” để chúc mừng sinh nhật nó.
Tối nay, tôi với Nghị ra bờ sống đã thấy anh ngồi lù lù trên ghế đá. Nhận ra chúng tôi, anh dịch người sang một bên nhường chỗ, bất ngờ thấy cây ghi-ta trong tay Nghị, anh hồ hởi bảo:
-         Đàn đi! Hát đi! Hát “ Cháu lên 3” đi!
Nghị thân mật vỗ vai anh:
-         Được rồi, bây giờ Nghị đàn và hát cho hai người nghe nha, nhưng không hát “ Cháu lên 3” đâu, bài hát đó dành cho con nít, mình lớn rồi phải hát bài người lớn chứ!
-         Mình lớn rồi hả? Anh ngô nghê hỏi lại.
-         Ừ, lớn lắm rồi !
Nghị búng nhẹ vào mấy sợi dây đàn, quay sang hỏi tôi:
-         Thu thích bài gì?
-         Bài gì Thu cũng thích! Tôi thờ ơ đáp .
-         Vậy thì… “ Triệu đóa hoa hồng”, nhé!
-         Ừ, anh Nghị hát đi!
Tiếng ghi-ta bập bùng, tiếng hát của Nghị lúc thiết tha day dứt, lúc sôi nổi nồng nàn khiến tâm trí tôi chơi vơi, buồn rũ. Tội nghiệp cho anh chàng họa sĩ si tình đã bán hết gia tài để mua những đoá hồng đỏ thắm tặng người yêu nhưng lại không được nàng biết đến, và hạnh phúc thay cho cô gái được chàng yêu! Ước gì trên đời này có một người yêu thương tôi, yêu thương bằng một phần nhỏ tình yêu cuồng nhiệt của anh chàng họa sĩ kia thôi, tặng cho tôi một đóa hồng thôi chắc tôi cũng sẽ sung sướng lắm. Ngày trước, cũng có một người yêu tôi nhưng người ấy có thật lòng không nhỉ? Một mối tình đến rồi đi, hư ảo như một giấc mơ, chẳng có gì sâu sắc nhưng sao cứ âm ỉ sống trong tôi, để những chiều thứ bảy quạnh buồn tôi cứ phải lê la ra ngồi bên bờ dòng sông này để tưởng nhớ tới một dòng sông khác.
Giờ đây, tôi bỗng thấy nhớ cồn cào, không hẳn là nhớ quê, nhớ nhà, cũng không hẳn là nhớ một người nào đó, chỉ biết rằng trong lòng tôi, lúc này, có một cái gì đó như đã dồn nén từ lâu, giờ chỉ chợt vỡ ra…
Nghị vẫn say sưa hát, bài hát về tình yêu, về những bông hồng đỏ thắm. Bất chợt anh Thông rời ghế đá, đến bên khóm hồng trước cổng ngắt lấy một bông, chìa ra trước mắt tôi và nói :
-         Hap-py bớt-đê!
Nghị cười vang. Tôi run run nhận lấy bông hoa anh tặng và chợt nhớ đêm nay là đêm mười một tháng mười một, tôi vừa tròn hai mươi tuổi .
Nước mắt tuôn ra, tôi gục xuống, nức nở …
Đăng nhập để trả lời
0