<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-06 17:16:52Ct.Ly>
Điểm tựa
Lần đầu tiên được làm mẹ, đó là niềm hạnh phúc thiêng liêng của rất nhiều phụ nữ.
Mẹ cũng vậy! Khi biết mình mang thai, mẹ vui mừng đến trào nước mắt. Nhưng rồi ba con, ông bà ngoại và các dì, các cậu đều không khỏi lo âu. Sức khỏe mẹ rất yếu, do di chứng sốt bại liệt từ thưởu bé nên việc đi đứng của mẹ rất khó khăn, ai cũng sợ mẹ không đủ sức cưu mang con cho tới ngày sinh nở. Chỉ riêng mẹ, bằng tình yêu tha thiết đứa con còn là giọt máu nhỏ nhoi trong bụng, mẹ tin tưởng mình sẽ vượt qua!
Và rồi mẹ đã đi qua những ngày tháng lo âu, hồi hộp để cho ra đời một bé trai khỏe mạnh, giống cha hai như giọt nước. Đứa bé ấy chính là con đấy, con trai yêu quý của mẹ!
Vui chưa được bao lâu, hai mẹ con mình lại phải hứng chịu sự mất mát lớn lao: Ba con dứt áo ra đi cùng với người đàn bà khác, bỏ mẹ con mình bơ vơ côi cút giữa dòng đời …
Những ngày tháng ấy mẹ đã khóc đến cạn dòng nước mắt. Mẹ tưởng chừng như tất cả những ước mơ, hoài bão, niềm tin của mẹ đều sụp đổ hết sau khi ba con rời bỏ mẹ con mình. Những ngày tháng ấy, nếu không có con chưa chắc mẹ có đủ nghị lực và niềm tin để tiếp tục sống và làm việc.
Có những đêm con quấy khóc, mẹ ôm con vào lòng, xoa xoa mái tóc con dỗ dành: “ Con nín đi , mai mốt ba về …”. Mẹ dỗ con mà như dỗ cả chính mình.
Rồi đôi khi mẹ khóc vì vất vả, tủi buồn, vì thương cho đứa con bé bỏng thiếu vắng tình cha, con lại bắt chước xoa đầu mẹ: “Mẹ nín đi, mai mốt ba về…”.
Giờ đây ngồi nhớ lại câu nói ấy của con, mẹ vẫn còn rơi nước mắt. Hai mẹ con mình đã động viên nhau, nương tựa vào nhau và đã đi qua những ngày khó khăn, thiếu thốn.
Mẹ mất đi tình yêu của chồng, nhưng bù lại mẹ có được tình yêu của con.
Con càng lớn càng ngoan. Biết mẹ mình yếu đuối, con đã phải tự lực khi còn rất bé.
Mẹ nhớ, có lần mẹ dắt con về quê thăm ngoại, khi ấy con mới vừa biết đi lẫm đẫm. Vào mùa mưa, quãng đường từ lộ cái vào nhà ngoại sình lầy, trơn trợt. Các anh chị con dì, con cậu của con tuy đã học lớp 1, lớp 2 mỗi khi về vẫn được ba mẹ cõng trên lưng. Còn con của mẹ, đứa bé chỉ mới hai tuổi đầu đã phải dầm chân xuống bùn. Lúc đầu con không chịu đi, cứ đòi mẹ bế, mà mẹ thì đi một mình còn chưa xong làm sao bế được con. Mẹ phải dỗ dành: “ Hai mẹ con mình cùng đi bắt cá!” .
Nhìn đôi chân trắng hồng, bé bỏng của con chuồi vào lớp bùn đen nhão nhoẹt, bất chợt nước mắt mẹ trào ra. Mẹ nhớ câu ca dao:
“ Còn cha gót đỏ như son
một mai cha mất gót con lấm bùn”
sao giống với hoàn cảnh mẹ con mình quá, phải không con?
Mười năm dài mẹ một mình vất vả, lặn lội nuôi con. Con lớn lên đỡ đần mẹ rất nhiều việc. Nhà chỉ có hai mẹ con, đôi lúc mẹ bận học hành, hội họp, một mình con ở nhà tự nấu, tự ăn. Từ khi học lớp Một con đã tự mình đến trường không có mẹ cha đưa đón. Năm ngoái, hai mẹ con đi du lịch Đà Lạt cùng tập thể giáo viên trường mẹ, mỗi lúc lên hoặc xuống xe, con luôn là điểm cho mẹ tựa vào. Con mang xách hành lý cho mẹ khiến ai cũng trầm trồ khen ngợi.
Năm nay con học lớp Bốn. Từ ngày cắp sách đến trường, năm nào con cũng đem về cho mẹ phần thưởng học sinh xuất sắc. Mẹ vô cùng hạnh phúc, bao nhiêu vất vả của mẹ đã được con đền đáp.
Con trai của mẹ ơi, con chính là điểm tựa trong đời của mẹ đấy, con có biết không?
Lần đầu tiên được làm mẹ, đó là niềm hạnh phúc thiêng liêng của rất nhiều phụ nữ.
Mẹ cũng vậy! Khi biết mình mang thai, mẹ vui mừng đến trào nước mắt. Nhưng rồi ba con, ông bà ngoại và các dì, các cậu đều không khỏi lo âu. Sức khỏe mẹ rất yếu, do di chứng sốt bại liệt từ thưởu bé nên việc đi đứng của mẹ rất khó khăn, ai cũng sợ mẹ không đủ sức cưu mang con cho tới ngày sinh nở. Chỉ riêng mẹ, bằng tình yêu tha thiết đứa con còn là giọt máu nhỏ nhoi trong bụng, mẹ tin tưởng mình sẽ vượt qua!
Và rồi mẹ đã đi qua những ngày tháng lo âu, hồi hộp để cho ra đời một bé trai khỏe mạnh, giống cha hai như giọt nước. Đứa bé ấy chính là con đấy, con trai yêu quý của mẹ!
Vui chưa được bao lâu, hai mẹ con mình lại phải hứng chịu sự mất mát lớn lao: Ba con dứt áo ra đi cùng với người đàn bà khác, bỏ mẹ con mình bơ vơ côi cút giữa dòng đời …
Những ngày tháng ấy mẹ đã khóc đến cạn dòng nước mắt. Mẹ tưởng chừng như tất cả những ước mơ, hoài bão, niềm tin của mẹ đều sụp đổ hết sau khi ba con rời bỏ mẹ con mình. Những ngày tháng ấy, nếu không có con chưa chắc mẹ có đủ nghị lực và niềm tin để tiếp tục sống và làm việc.
Có những đêm con quấy khóc, mẹ ôm con vào lòng, xoa xoa mái tóc con dỗ dành: “ Con nín đi , mai mốt ba về …”. Mẹ dỗ con mà như dỗ cả chính mình.
Rồi đôi khi mẹ khóc vì vất vả, tủi buồn, vì thương cho đứa con bé bỏng thiếu vắng tình cha, con lại bắt chước xoa đầu mẹ: “Mẹ nín đi, mai mốt ba về…”.
Giờ đây ngồi nhớ lại câu nói ấy của con, mẹ vẫn còn rơi nước mắt. Hai mẹ con mình đã động viên nhau, nương tựa vào nhau và đã đi qua những ngày khó khăn, thiếu thốn.
Mẹ mất đi tình yêu của chồng, nhưng bù lại mẹ có được tình yêu của con.
Con càng lớn càng ngoan. Biết mẹ mình yếu đuối, con đã phải tự lực khi còn rất bé.
Mẹ nhớ, có lần mẹ dắt con về quê thăm ngoại, khi ấy con mới vừa biết đi lẫm đẫm. Vào mùa mưa, quãng đường từ lộ cái vào nhà ngoại sình lầy, trơn trợt. Các anh chị con dì, con cậu của con tuy đã học lớp 1, lớp 2 mỗi khi về vẫn được ba mẹ cõng trên lưng. Còn con của mẹ, đứa bé chỉ mới hai tuổi đầu đã phải dầm chân xuống bùn. Lúc đầu con không chịu đi, cứ đòi mẹ bế, mà mẹ thì đi một mình còn chưa xong làm sao bế được con. Mẹ phải dỗ dành: “ Hai mẹ con mình cùng đi bắt cá!” .
Nhìn đôi chân trắng hồng, bé bỏng của con chuồi vào lớp bùn đen nhão nhoẹt, bất chợt nước mắt mẹ trào ra. Mẹ nhớ câu ca dao:
“ Còn cha gót đỏ như son
một mai cha mất gót con lấm bùn”
sao giống với hoàn cảnh mẹ con mình quá, phải không con?
Mười năm dài mẹ một mình vất vả, lặn lội nuôi con. Con lớn lên đỡ đần mẹ rất nhiều việc. Nhà chỉ có hai mẹ con, đôi lúc mẹ bận học hành, hội họp, một mình con ở nhà tự nấu, tự ăn. Từ khi học lớp Một con đã tự mình đến trường không có mẹ cha đưa đón. Năm ngoái, hai mẹ con đi du lịch Đà Lạt cùng tập thể giáo viên trường mẹ, mỗi lúc lên hoặc xuống xe, con luôn là điểm cho mẹ tựa vào. Con mang xách hành lý cho mẹ khiến ai cũng trầm trồ khen ngợi.
Năm nay con học lớp Bốn. Từ ngày cắp sách đến trường, năm nào con cũng đem về cho mẹ phần thưởng học sinh xuất sắc. Mẹ vô cùng hạnh phúc, bao nhiêu vất vả của mẹ đã được con đền đáp.
Con trai của mẹ ơi, con chính là điểm tựa trong đời của mẹ đấy, con có biết không?