Xa mãi dấu yêu
Nghe buồn rơi xuống một khoảng sâu
Ai khóc tình xưa đẩm giọt sầu
Ai trói thân mình lên thánh giá?
Đọa đày thân xác ướt mưa ngâu
Hình như gió lạnh tê cảm giác
Lỗi lầm đong cứng tháng ngày hoang
Dấu yêu sao nỡ vùi huyệt lạnh
Cỏ mọc rừng hoang chuỗi ngày tàn
Khàn cổ kêu gào... hỡi dấu yêu!
Về đâu vạt nắng ướt sương chiều
Lương tâm cấn hạt tình cay đắng
Biết bao giờ tim đập nhịp yêu?
Đâu rồi ngày sáng thắp niềm tin?
Đâu rồi đầm ấm một chuyện tình?
Ngọt ngào tình tự bên dòng chữ
Ai hứa rồi quên nghĩa trung trinh...
Cứ khóc đi người cuộc thăng trầm
Khắc lên vầng trán những nếp nhăn
Ghi vào thời khắc từng giây phút
Một cuối hoàng hôn lịm ăn năn
Xưa, xưa về mãi chuyện hôm nào
Hồng hoang ngồi khóc dưới trăng sao
Dựng lên bia đá ghi ngày cũ
Cát bụi âm thầm xót xa đau
Mất trang cổ tích những mùa trăng
Tình nhau là những dối gian, hằn...
Trăng đi u uất mang hờn tủi
Dấu xưa về xóa bóng chị Hằng.
Trần Hồng Châu
Nghe buồn rơi xuống một khoảng sâu
Ai khóc tình xưa đẩm giọt sầu
Ai trói thân mình lên thánh giá?
Đọa đày thân xác ướt mưa ngâu
Hình như gió lạnh tê cảm giác
Lỗi lầm đong cứng tháng ngày hoang
Dấu yêu sao nỡ vùi huyệt lạnh
Cỏ mọc rừng hoang chuỗi ngày tàn
Khàn cổ kêu gào... hỡi dấu yêu!
Về đâu vạt nắng ướt sương chiều
Lương tâm cấn hạt tình cay đắng
Biết bao giờ tim đập nhịp yêu?
Đâu rồi ngày sáng thắp niềm tin?
Đâu rồi đầm ấm một chuyện tình?
Ngọt ngào tình tự bên dòng chữ
Ai hứa rồi quên nghĩa trung trinh...
Cứ khóc đi người cuộc thăng trầm
Khắc lên vầng trán những nếp nhăn
Ghi vào thời khắc từng giây phút
Một cuối hoàng hôn lịm ăn năn
Xưa, xưa về mãi chuyện hôm nào
Hồng hoang ngồi khóc dưới trăng sao
Dựng lên bia đá ghi ngày cũ
Cát bụi âm thầm xót xa đau
Mất trang cổ tích những mùa trăng
Tình nhau là những dối gian, hằn...
Trăng đi u uất mang hờn tủi
Dấu xưa về xóa bóng chị Hằng.
Trần Hồng Châu

