vì em ngụ ở ta bà
ta còn tạp niệm, nên thôi
hoàng y bỏ lại
vào đời
cùng em
chín tầng trời kẻ bước lên
nhắn giùm ta nhé
nợ duyên
vẫn còn
ai thoát tục
ai đạo tròn
vào trong dục giới ta hồn si mê
yêu trăng, sương, dõi bước về
không môn
ngoảnh mặt án đề dở dang
dắt tay em dạo trần gian
đôi chân gót lạ qua màn vô minh
vẽ vời định nghĩa chữ tình
thì ra muôn vật tâm sanh
ấy mà
vì em ngụ ở ta bà
xưa ta bồ tát
cũng thà ..
theo yêu!
với tâm như ngọn thủy triều
nhọc nhằn nhảy vọt một điều: trầm luân
letruc
thiền ôm
ta đi bằng mạch thở
đến tim người, ngồi yên
vòng ôm chia tình nửa
hương trầm bỗng linh thiêng
là cõi thiền vừa chứng
hoa tươi ở bốn mùa
là cảm nguồi thi hứng
có em vào, biết chưa!
no nê làn hơi ấm
đôi ngực áp vào nhau
yêu thương về nồng thắm
nắng trải mộng ngang đầu
ôm nhau trong chánh niệm
sơ thiền hiện trước sân
ngẫu nhiên làn mây tím
bay về trao ái ân
ta đi bằng mạch thở
đến tim người, tỏ yêu …
letruc
vô thường tìm nhau
nói với cành cây chưa
hôm nay đầu thu, gió
nhẹ nhàng hôn tóc cỏ
quên sương đọng, long lanh
nói với cành lá xanh
chuyện vô thường ai hẹn
mà như thu đã đến
tiễn nhau tiếng xạc xào ..
nói với tình, hư hao
trong ngôn từ giới hạn
gạn câu yêu lãng mạn
đưa tay chỉ lá vàng
ta từ thuở hồng hoang
về đây nhìn chiếc lá
màu trời kia trắng xóa
nên bước lặng về côi ..
em từ buổi thôi nôi
đã nghe tình (lớn dậy)
ngọt như là cây trái
cho thu bớt muộn phiền
thu nằm, thu nằm yên
ta hái tình, rất khẽ
rồi trăm năm mất lẹ
rồi vô thường tìm nhau ..
letruc
lăng quăng
cóng tay
vẽ nốt bùa yêu
dựng xây một bức tường rêu
chú thần ..
án, bầm dập, bầm dập, bầm
đọc lên rợn óc nghe chừng quen tai
ta ngồi
hứng giọt sương mai
nhỏ lên án chú thụ thai làm người
con lăng quăng
lội sông đời
theo giòng nước cuốn
ngộp
lời thiên thu
letruc
có lúc đành câm nín
có lúc sầu
nuốt gió vào thơ
cho bão giông không ngừng động chuyển
như tâm tư anh còn đối diện
với bao điều ngớ ngẩn hôm nay
có lúc chiều
mây tím thôi bay
đón cơn mưa về cùng nỗi nhớ
em cali, nắng hồng rực rỡ
anh trăm bề bận rộn, chờ tin
có lúc nào
em đã yêu anh ?
đem ước mơ giăng vùng ký ức
cho tim vui
rung niềm thổn thức
khi mưa về
cỏ thắm vươn cao ..
có lúc lòng dối trá gì đâu
không, không yêu!
dằn lòng như thế
có buồn đau, vùi sâu
mặc kệ
anh bây giờ ít chữ, đành câm!
letruc
thơ chỉ là thơ
tôi đi bên này, em bên tê
trần gian đâu chỉ một lối về
dù cho nhằn nhọc trong thơ ý
cũng chỉ là thơ, em nhớ nghe!
đôi khi vô tình nghĩ đến thơ
ngoài hiên quỳnh nở ngát hương chờ
vầng trăng vừa sáng lên ngòn ngọt
chợt thấy sương giăng chắn lối, mờ!
từ điển từng trang lật, ráp từ
nối, so vần điệu, kết lời hư
con chim khờ khạo về gõ nhịp
lạc mấy cung tơ ai hứng chừ ?
thơ chỉ là thơ, em biết không ..
cảm xúc làm chi, chớ bận lòng
hai con đường nhỏ chia hai ngã
mỗi ngã riêng đi, rứa là xong!
thơ chỉ là thơ, chỉ là thơ
nghĩ thơ vô tội mới tìm mơ ..
letruc
:: Bài thơ đưa vào TV ::
giọng nói
vẫn không quen cái lưỡi uốn theo
giọng anh ngang, trầm trầm, có huế
như dân ta hằng thương quê mẹ
vẫn giữ gìn nếp sống việt nam
hạnh phúc còn giấu ở nội tâm
lòng si mê và lòng lãng mạn
nói với em, tiếng người hữu hạn
giọng trầm buồn chìm lắng vào thơ
ngửa bàn tay nhận đón ước mơ
dù phút chốc vẫn lòng trân qúy
nhốt ngôn từ vào khung luân lý
để khi nhìn mây tím, hồn nhiên
em bây chừ .. ngữ đọng trầm, nguyên
dù cho anh nắn vần, so chữ
ý tuôn ra thác nguồn kia vỡ
nhưng luôn là chất huế từng âm
letruc
rõ
người vừa tỉnh mộng hoàng lương
phủi nhanh bụi bám rõ tường nhân sinh ..?
ta vừa khoác áo vô tình
ngoảnh lơ dĩ vãng gượng nhìn thời gian
trí tâm ngủ dưới cây hàng
chút sau tỉnh giấc bàng hoàng .. cũng thôi
đám mây giăng mãi bầu trời
sắc lam che hết .. rụng rời áo xuân
letruc
cây táo sau nhà
cây táo sau nhà đã trổ hoa
(mùa xuân vừa ghé ở tâm mà)
có chút gì vui chưa nhận biết
(thì hãy làm thinh cho đậm đà!)
ngỡ gió về hôn tóc cỏ xanh
(không đâu! môi thắm vẫn trông, dành)
hồ như cảm biết điều hư, thực
(cũng tại trăng khuya lả lướt mành ..)
rộng nối tay đời ôm ước mơ
(chẳng qua chút ý ẩn trong thơ)
ừ vậy nên thôi, về biệt dạng
(cây táo sau nhà đứng ngẩn ngơ ..)
letruc