📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

KHOẢNG VẮNG HOANG VU...!

79 trả lời, 11.255 lượt xem — Trang 2 / 3
Ngày Đã Chiều
 
Mùa thu đến lặng lẽ
Đi giữa lòng đất mẹ
Như bước chân rất khẽ
Trong một chiều hắt hiu
 
Ánh mắt ấy buồn thui
Thả hồn bay theo gió
Cho một mảnh vấn vươn
Xao xuyến người yêu thương
 
Sao bây giờ em quên
Tên tôi em chẳng nhớ
Đợi chờ mùa xuân qua
Dang dỡ tình đôi ta.
 
 
 
 
Đời xôn xao ta đi tìm khoảng lặng
Phút bình yên như giấy trắng học trò
Khi mọi người lo đua chen giành lấy,
Một kẻ khờ ôm tất cả đem cho.
Minh Hoàng
Đăng nhập để trả lời
0
 
Đừng Hỏi
Trường Phi Bảo
 
 
Rồi có thể họ lặng lẽ lướt qua
Như chưa từng biết quen, như chẳng còn ai nhớ
Trái tim yêu vắng xa muôn nhịp thở
Chẳng lối đi nào dẫn tới lòng nhau
 
Hẹn ước ngày xưa họ dễ dàng quên mau
Câu chuyện nhạt hơn là ao nước lã
Chẳng ai buồn nhắc chút tình vội vã
Thưở ban đầu chập chững bước vào yêu
 
Đôi ngã, đôi người một bến cô liêu
Họ dễ dàng chia tay trước buổi chiều nông nỗi
Họ dễ dàng quay lưng khi trời chưa kịp tối
Sáng ra, lại lẽ loi bóng mình
 
Đâu thấy giọt lệ nào, họ khóc cho cuộc tình
Bởi họ giấu sâu tận lòng mình khờ dại
Cầu mong không một kẻ thứ ba thương hại
Để tránh tâm hồn tự ái khỏi tổn thương
 
Họ từ bỏ nhau như bao khách lạ qua đường
Mặt đối mặt nhưng chả quen, chả biết
Họ quá  phũ phàng đến là cay nghiệt
Nên đừng ai hỏi gì tôi về mối tình đầu tiên
 
4-3-2008
 
 
Đăng nhập để trả lời
0


Rồi sẽ có một ngày!

Rồi sẽ có một ngày bão tố sẽ qua đi
Mưa sẽ tạnh và trời xanh trở lại
Nắng rải vàng nhuộm màu hoa với trái
Gió vi vu hát khúc nhạc giao hòa.

Em có tin điều ấy sẽ xảy ra?
Còn anh tin như là ta đã...
Thế gian này còn bao điều mới lạ
Chẳng thể nào hiểu hết được đâu em.

Rồi sẽ có một ngày anh minh chứng cho em xem
Con tim anh không hề thay đổi
Chẳng lạnh lùng hay giễu đùa giả dối
Có chăng là do hoàn cảnh mà thôi.

Đời anh nghèo nên chẳng ước xa xôi
Hay bỏ em chạy theo nơi quyền quý
Anh đến với em bằng trái tim chung thủy
Rất thật lòng và cũng rất đắm say.

Nhưng anh cũng hiểu một sự thật chua cay
Trong tình yêu!tình yêu chưa phải là tất cả
Nếu cuộc sống toàn bon chen vất vả
Anh sợ rằng chẳng còn chỗ đứng cho tình yêu.

Anh xa em!anh suy nghĩ rất nhiều
Nén đau xót tự dối mình quay bước
Để đường em đi thênh thang hơn phía trước
Mà đường anh sóng gió tròng trành.

Rồi sẽ có một ngày em gặp được người hơn anh
Lo cho em đủ đầy sung túc
Vun đắp cho em cuộc đời thêm hạnh phúc
Cái mà anh có lẽ chẳng lo được sau này.

Suốt cuộc đời anh là kẻ chẳng gặp may
Dù chỉ một lần thôi để biến em thành bà hoàng như trong mộng.
Ước mơ đó sẽ mãi là ảo vọng
Vậy quyến luyến làm gì để thêm khổ cho nhau

Xót xa trước còn hơn để thất vọng về sau
Mà anh thì ngàn lần không muốn em phải khổ
Nếu em nghe những điều anh thổ lộ
Có lẽ rằng em sẽ hiểu được lòng anh.

Theo thời gian mọi vết thương sẽ lại lành
Anh tin thế và anh ngày đêm mong thế
Dẫu biết rằng đối với em đó là điều chưa thể
Nhưng cuộc đời sẽ chỉ tiếp bước ta đi.





a.phủ
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 
 
 
 
 
"Râu tôm nấu với ruột bầu "
Câu ca dao xưa, bây giờ chẳng mấy ai còn nhớ
 
Thuỳ chi
Đăng nhập để trả lời
0
Râu tôm nấu với ruột bầu.
Câu ca dao xưa mấy ai còn nhớ
Thùy Vi ơi!em có nghe tiếng thở
Của người chồng chán ngán món râu tôm.

Ruột bầu tuy mát nhưng ăn được mấy hôm?
Hai thứ nấu lẫn!đâu còn là tình cảm
Ăn thiếu chất sẽ lại càng thê thảm
Người gầy nhom đâu còn sức vì nhau.

Tôi nghĩ bao đêm!mới bước trên nỗi đau
Rải nước mắt cho đường thêm phẳng lặng
Mang nhung nhớ tôi mài mòn cay đắng
Để dành em đường rộng bước ngọt bùi.

Tôi chấp nhận buồn chỉ mong em vui
Chi có hiểu cho lòng tôi là vậy
Đừng trách tôi!là cuộc đời đưa đẩy
Là thế gian bạc bẽo vô tình.

Chi trách tôi!tôi thêm hận thân mình
Không ăn mãi được món ruột bầu râu tép
Thì thôi nhé!vào một ngày nắng đẹp
Tôi mang tim mình...cách thủy để mời Chi.




a.phủ[:D]
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
Nơi ấy...
 
Nơi ấy có sao chiều sao sớm
Có mái nhà tramh nương sắn vườn rau
Nơi ấy chẳng có gì là châu báu
" chỉ có hai người..hai người yêu nhau "
Thuỳ chi
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: aphu





Rồi sẽ có một ngày!

Rồi sẽ có một ngày bão tố sẽ qua đi
Mưa sẽ tạnh và trời xanh trở lại
Nắng rải vàng nhuộm màu hoa với trái
Gió vi vu hát khúc nhạc giao hòa.


Em có tin điều ấy sẽ xảy ra?
Còn anh tin như là ta đã...
Thế gian này còn bao điều mới lạ
Chẳng thể nào hiểu hết được đâu em.

Rồi sẽ có một ngày anh minh chứng cho em xem
Con tim anh không hề thay đổi
Chẳng lạnh lùng hay giễu đùa giả dối
Có chăng là do hoàn cảnh mà thôi.


Đời anh nghèo nên chẳng ước xa xôi
Hay bỏ em chạy theo nơi quyền quý
Anh đến với em bằng trái tim chung thủy
Rất thật lòng và cũng rất đắm say.

Nhưng anh cũng hiểu một sự thật chua cay
Trong tình yêu!tình yêu chưa phải là tất cả
Nếu cuộc sống toàn bon chen vất vả
Anh sợ rằng chẳng còn chỗ đứng cho tình yêu.


Anh xa em!anh suy nghĩ rất nhiều
Nén đau xót tự dối mình quay bước
Để đường em đi thênh thang hơn phía trước
Mà đường anh sóng gió tròng trành.

Rồi sẽ có một ngày em gặp được người hơn anh
Lo cho em đủ đầy sung túc
Vun đắp cho em cuộc đời thêm hạnh phúc
Cái mà anh có lẽ chẳng lo được sau này.


Suốt cuộc đời anh là kẻ chẳng gặp may
Dù chỉ một lần thôi để biến em thành bà hoàng như trong mộng.
Ước mơ đó sẽ mãi là ảo vọng
Vậy quyến luyến làm gì để thêm khổ cho nhau

Xót xa trước còn hơn để thất vọng về sau
Mà anh thì ngàn lần không muốn em phải khổ
Nếu em nghe những điều anh thổ lộ
Có lẽ rằng em sẽ hiểu được lòng anh.


Theo thời gian mọi vết thương sẽ lại lành
Anh tin thế và anh ngày đêm mong thế
Dẫu biết rằng đối với em đó là điều chưa thể
Nhưng cuộc đời sẽ chỉ tiếp bước ta đi.










a.phủ



 
 
Đâu Đáng Đâu Anh
 
hứa với tôi rằng :"sẽ có một ngày "
anh mang đến tình yêu và hạnh phúc
mà thế đó ! anh giả vờ cầu chúc
cho tôi vui quà đưa đẩy sang người
 
nói với tôi anh muốn thấy nụ cười
trên môi thắm chứa tình yêu mãn nguyện
bỏ rơi tôi !....vì anh nghèo?.... ngụy biện !
cao cả nào khi đánh mất niềm tin?
 
tôi vui chăng ? chuyện ép uổng duyên tình,
cười tươi chứ ? khi chẳng tròn duyên số,
sống với nhau biết hai ta cùng khổ
chia tay rồi cho tiện đổ thừa nhau !
 
đối với tôi có đáng một chút nào ?
khi đánh đổi tình yêu vào sung túc
anh chiến thắng khi đẩy ngã gục
vào tay người chẳng một chút yêu đương !
 
 
 
Tôi yêu anh bằng nửa trái tim
Còn nửa kia tôi dành lại đó
Lỡ mai sau anh gây nhiều sóng gió,
Nửa tim kia tôi làm lại cuộc đời

http://nhunggiacmobuon.webnode.com (Chòi Thơ)
Đăng nhập để trả lời
0



Chia đôi...!

Mình chia nhau tất cả sau khi nói chia tay!
Em một nửa và phần tôi một nửa
Chia tất cả những gì từ khi hai đứa
Mới quen nhau vun đắp đến bây giờ.

Ngay cả nụ cười ánh mắt với ước mơ
Cũng xẻ làm đôi mỗi người một nửa
Và tình yêu từng đắm say một thủa
Cũng chia theo...hai hướng...của hai người.

Tôi mang đi xa!đến một phương trời
Một nửa được chia!một hành trang cay đắng
Giấu kín trong tim một thời xa vắng
Mượn xứ người cho quên hết chuyện ngày xưa.

Tôi cứ nghĩ rằng mình đã tránh được cơn mưa
Hay đi qua mà không hề bị ướt
Tôi đã lầm cho một lần lỡ bước
Tất cả còn nguyên!chẳng quên được chút nào.

Tôi vật lộn với đêm trong nỗi nhớ cồn cào
Nơi xa vắng!nửa mối tình rực cháy
Mãi ám ảnh tâm can người trốn chạy
Gỡ tình yêu...càng mắc sợi dây tình.

Tôi tìm em nơi sâu thẳm lòng mình
Nơi xa ấy có một người vẫn nhớ
Và đêm đến vẫn bận lòng trăn trở
Nhớ thương hoài một hình bóng đã xa.



a.phủ
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0



EM CÓ BIẾT???

Em có biết có một người mải miết
Vẫn đêm đêm tìm kiếm những vần thơ
Để mang tặng mối tình đầu tha thiết
Mới hôm nao chợt đến bất ngờ.

Là anh đó!anh tìm trong đêm tối
Những lời yêu tỏa sáng không gian
Anh mang thắp lửa tình yêu trên gối
Trong giấc mơ...em đến...nồng nàn!

Ánh mắt em giữa muôn vàn đôi mắt
Nhưng lạ chưa lại đốt cháy lòng anh
Anh lúng túng trước những lần giáp mặt
Khuất sau lưng!lời muốn nói không thành.

Khi nào đấy em vô tình chợt thấy
Anh dõi theo ánh mắt chẳng dời
Thì em nhé!cứ để nguyên như vậy
Ánh mắt anh thay anh nói thành lời.

Lời anh viết là điều tim anh nói
Chẳng dối đâu anh cược cả chính mình
Tim anh nói là điều anh mong mỏi
Cho tình yêu tỏa sáng lung linh.

Quà anh tặng xin em đừng từ chối
Tuy đơn sơ nhưng tình cảm tràn đầy
Mỏng manh đấy!nhưng chẳng gì ngăn nổi
Sóng tình dâng! chạm đến chân mây.



a.phủ
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi muốn mang theo một mối tình
Chôn vào dĩ vãng trước bình minh
Để cho thời gian vùi vĩnh viễn
Để chẳng một ai nhớ tới mình.

a.phủ
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0


Không phải là thi si

Tôi không phải là thi sĩ!
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.

 

 
Đăng nhập để trả lời
0


Xa em! tôi mới hay

Xa em mới có ít ngày
Mà hồn tôi đã bị đày lao đao
Tôi tự hỏi!tại làm sao?
Mà không hiểu nổi thế nào em ơi.
Chiều nay ngồi đếm lá rơi
Nhớ em sao thấy đầy vơi trong lòng
Mới hay tôi đã nhớ mong
Mới hay tôi đã đem lòng yêu em.


a.phủ
Đăng nhập để trả lời
0


Chúc sinh nhật!

Nâng chén rượu cay tự chúc ta
Trong đêm hoang vắng ở phương xa
Một mình ngồi uống mừng sinh nhật
Thức nhắm thì đây!nỗi nhớ nhà!

Rót chén đầu tiên kính mẹ cha
Công ơn sinh dưỡng thật bao la
Một đời vất vả vì con cái
Đến lúc thảnh thơi tuổi đã già.

Rót chén thứ hai uống cạn hơi
Chúc ta may mắn bước đường đời
Gian nan vất vả không lùi bước
Mạnh mẽ vươn vai với đất trời.

Cạn chén thứ ba lại chúc ta
Thêm một tuổi mới một tiến xa
Một năm sẽ có nhiều kỉ niệm
Đọng mãi trong ta chẳng phai nhòa.

Rót tiếp!chúc ta!ta đã say
Ta chao ta đảo bởi men cay
Ta như chìm vào trong vạn vật
Ta thấy hồn ta mãi vút bay.

Hôm sau tỉnh dậy sau cơn say
Ta hỏi tại sao lại thế này
Sinh nhật của ta!mình ta chúc
Và cũng mình ta!ta uống say!

a.phủ
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
Râu tôm nấu với ruột bầu.
Câu ca dao xưa mấy ai còn nhớ
Thùy Vi ơi!em có nghe tiếng thở
Của người chồng chán ngán món râu tôm.

không biết cô Thùy Vi là ai nhưng nghe mà thương xót cho thân phận một người con gái...cho hoanang họa lại nhé.
 
cô thùy vi ơi!...cô thật đáng thương
cho tôi cùng chung nỗi buồn cùng cô nhé
Nghèo khổ ấy...đâu phải là tội lỗi....
Tiếc làm chi người chán ngán món râu tôm...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-12 14:49:36v_chi>
 
 
 
 
 
 
 
Lòng em chẳng tiếc chi đâu
Chỉ mong người ấy quay đầu về thôi
Đời người được mấy cuộc chơi
Ham vui một chốc chôn vùi tuổi xuân
Rồi ra thân lại tiếc thân
Ba sinh chắc đã một lần gặp nhau


 
 
Thuỳ chi
Đăng nhập để trả lời
0
Em ơi đừng trách!anh đau!
Ruột gan anh đã nhuốm màu ăn năn.
Vì rằng núi cách sông ngăn
Thẹn lòng nên ngại gói khăn quay về.
Tình xa vì một cơn mê
Ham vui giờ mới nhiêu khê cõi đời
Quay về chốn cũ! xa vời!
Thì thôi chết một chân trời nhớ em.


a.phủ

 
 
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
Hanội mùa thu
 
Hanội mùa thu nắng vàng rực rỡ
Lá bàng rơi rụng đỏ lối đi
Thường tiễn nhau kẻ ở người về
Chút bịn rịn đỏ hoe tròng mắt
 
Hanôi mùa thu sắc trời xanh ngắt
Đan dệt nên những giấc mơ hoa
Chúng ta là hai kẻ dại khờ
Trót yêu nhau cùng gió thu về
 
Để hôm nay mỗi người một ngả
Chết trong hồn tất cả những ươc mơ
Để hôm nay hai kẻ dại khờ
Sống loạng choạng vật vờ như đã chết
]
                   T.T.K.  Thân tặng Aphu Đẻ nhớ về H.N.
Bài thơ buồn nhưng đừng buồn T.T.K nhé chúc bạn vui hạnh phúc
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cám on ttk đã ghé qua trang thơ của mình và tặng mình bài thơ viết về mùa thu hà nội.


Hà nội yêu dấu của tôi

Tôi nhớ về Hà Nội thủ đô
Nơi tôi sinh ra và lớn lên ở đó
Nơi tôi gửi tiếng cười thơ cho gió
Sóng Hồ Tây lặng lẽ vỗ bờ.

Nhớ tháp rùa một mình đứng trơ vơ
Giữa mênh mông nước hồ gươm xanh ngát
Hoa sữa ban đêm toả hương ngào ngạt
Níu bước chân ai tản bộ trên đường.

Tôi nhớ về Hà Nội thân thương
Nơi tuổi thơ tôi gắn liền trên đường phố
Tôi hay nghịch trong những chiều mưa đổ
Trái bóng tròn theo bước chạy lăn đi.

Và mùa hè đến giục giã mùa thi
Phượng nhuộm đỏ cả bầu trời Hà Nội
Tô sắc cho Thăng Long ngàn năm đô hội
Tiếng trống thiêng liêng vang vọng trong lòng.

Nhớ Hà Nội tôi chỉ muốn chỉ mong
Được trở về cái ngày còn đi học
Tan lớp cùng nhau dạo phố ngang phố dọc
Bóng đổ dài chạy đuổi với bóng cây.

Những cô gái với đôi mắt thơ ngây
Tà áo trắng tạo thêm phần duyên dáng
Tiếng cười vô tư như vang cùng năm tháng
Một thoáng bâng khuâng ngơ ngẩn lòng người...

...Ôi tôi nhớ những chiều ba mươi tết
Cả Hà Thành ngập giữa một trời hoa
Hà Nội thân thương bình lặng hiền hòa
Như thức tỉnh và vô cùng náo nhiệt.

Tôi phương xa Hà Nội ơi có biết
Tôi nhớ thương da diết đến nhường nào
Nhớ Hà Nội lòng dạ cứ xôn xao
Ước có cánh để bay về nơi ấy.

Ước không thành thôi tôi đành hẹn vậy
Sớm nay mai tôi sẽ trở về thôi
Hỡi Hà Nội yêu dấu của tôi!


a.phủ

 
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0


Gọi vần cô đơn!

Một mình thơ thẩn dạo chơi
Bóng đêm rẽ lối đón mời bước chân
Trăng khuya leo lắt nhạt dần
Râm ran tiếng dế gọi vần cô đơn.
Lòng ta nay đã trống trơn
Chẳng còn ai để giận hờn với ta
Trên trời có vì sao xa
Đêm nay hạ giới có ta một mình
Sao ơi! ta kết mối tình
Cùng nhau đi hết hành trình đêm thâu
Giúp ta gạt bỏ u sầu
Giúp ta quên mối tình đầu còn thơ
Mà hai ta vẫn dại khờ
Vẫn còn non trẻ cập bờ tình yêu.

a.phủ
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0


Tôi vẫn đợi...!

Tôi vẫn đợi vẫn chờ em phía trước
Vẫn dõi theo từng bước em đi
Dù tôi biết yêu chỉ là mơ ước
Nhưng còn hơn cuộc sống chẳng mơ gì.

Tôi không thể một đôi ngày có thể
Quên được em ở trong trái tim mình
Quên một người đó là điều không dễ
Lại là người tôi gửi cả tâm tình.

Cũng chỉ vì yêu mà không dám nói
Để giờ đây ân hận ở trong lòng
Điều muốn nói bây giờ không thể nói
Em đã có người...để nhớ...để mong.

Còn sót lại một mình tôi đơn lẻ
Không có ai để gửi gắm chút hồn
Nhìn bè bạn từng lứa đôi vui vẻ
Bỗng chạnh lòng cho tình bị vùi chôn.

Thôi em nhé! hãy coi như không biết
Cứ để tôi chờ đợi một mình thôi
Cứ để tôi sống với niềm nuối tiếc
Tôi không làm em khó xử vì tôi.

Tôi sẽ đợi đến khi nào em bước
Lên xe hoa về với người ta
Thì lúc ấy tôi đem niềm mơ ước
Thả trôi vào trời đất bao la.

a.phủ
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi chẳng biết tình yêu đen hay trắng
Để thử xem nó ngọt đắng hay cay
Để thử xem nó có chất men say
Hay nhạt nhẽo như những ngày cô độc.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-19 01:29:58giotnangmuathu2007>
nếu anh biết xâu kim qua vở ốc...
lấy vì yêu... chứ đừng để mà xem
thì anh sẽ biết được cay, đắng, trắng ,đen.
anh cứ nhìn  mắt em anh sẽ say đắm đuối...
Đăng nhập để trả lời
0
nếu anh biết...giờ anh không tiếc nuối
để hôm nay cô độc một bóng hình
hoàng hôn buồn da diết nhớ vai xinh
ánh mắt ấy! theo anh vào giấc mộng.

cay và đắng song hành cùng cuộc sống
trắng và đen hai mặt cùa cuộc đời
say cũng bởi hệ lụy những cuộc chơi
mai tỉnh giấc...hận mình...sao chẳng biết.
Đăng nhập để trả lời
0


Tự tình...!

Em có hiểu gì khi thấy tôi
Bao hôm theo bước!bao hôm rồi
Như thể tình cờ cùng chung hướng
Nhưng chẳng đơn thuần chỉ thế thôi.

Em có biết chăng cho lòng tôi
Yêu em mà chẳng nói lên lời
Chỉ dám tỏ tình qua ánh mắt
Và qua cử chỉ có thế thôi.

Em có biết chăng trái tim tôi
Thấy em là lại đập liên hồi
Mỗi lần giáp mặt! lần run rẩy
Mỗi bước chân xa! chẳng muốn dời.

Em có thấy gì trong mắt tôi
Màu yêu nay đã hiện lên rồi
Nếu có một lần em chợt thấy
Thì cũng xin đừng xóa của tôi.

...Muốn gặp riêng em cởi tấm lòng
Băn khoăn tự hỏi có nên không
Sợ lời tôi gửi em không nhận
Lại chết trong tôi cả trời mong.


a.phủ

 
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
cay và đắng song hành cùng cuộc sống
trắng và đen hai mặt cùa cuộc đời
say cũng bởi hệ lụy những cuộc chơi
mai tỉnh giấc...hận mình...sao chẳng biết.

biển nổi sóng nhưng đó là biển chết...
tỉnh giấc rồi anh chẳng biết được đâu.
giữa hoàng hôn thuyền anh đi về đâu.
xin đừng có quay đầu về biển chết...
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
giữa đại dương ai là người biết hết
những nguy cơ những giận dữ ngầm sâu
lạc hướng rồi! anh chẳng biết đi đâu
cứ để sóng đánh thuyền trôi vô định
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: aphu





Tôi vẫn đợi...!

Tôi vẫn đợi vẫn chờ em phía trước
Vẫn dõi theo từng bước em đi
Dù tôi biết yêu chỉ là mơ ước
Nhưng còn hơn cuộc sống chẳng mơ gì.


Tôi không thể một đôi ngày có thể
Quên được em ở trong trái tim mình
Quên một người đó là điều không dễ
Lại là người tôi gửi cả tâm tình.

Cũng chỉ vì yêu mà không dám nói
Để giờ đây ân hận ở trong lòng
Điều muốn nói bây giờ không thể nói
Em đã có người...để nhớ...để mong.


Còn sót lại một mình tôi đơn lẻ
Không có ai để gửi gắm chút hồn
Nhìn bè bạn từng lứa đôi vui vẻ
Bỗng chạnh lòng cho tình bị vùi chôn.

Thôi em nhé! hãy coi như không biết
Cứ để tôi chờ đợi một mình thôi
Cứ để tôi sống với niềm nuối tiếc
Tôi không làm em khó xử vì tôi.


Tôi sẽ đợi đến khi nào em bước
Lên xe hoa về với người ta
Thì lúc ấy tôi đem niềm mơ ước
Thả trôi vào trời đất bao la.


a.phủ



Em đã chôn hình anh trong ký ức
Trường Phi Bảo
 
Em đã chôn hình anh trong ký ức
Phút giây yêu không sống lại bao giờ
Đừng bới móc đống tro tàn quá khứ
Chuyện tình mình mãi mãi chỉ giấc mơ
 
Chuyện tình mình mãi mãi đẹp như thơ
Em đã giấu kĩ lòng mình như thế
Sao anh vẫn hiện về đêm kể lể...
Xin dìu nhau qua khỏi khúc sông mê!
 
Ủy thác niềm tin dưới cội bồ đề
Không duyên phận, hẹn tuyền đài giáp mặt
Trăm năm chỉ một nấm mồ lạnh ngắt
Thiếu khói hương, nâm quả, kẻ phụng thờ
 
Đàn Ô Thước đâu nối lại giấc mơ
Em đã chôn hết dại khờ, nông nổi
Van anh đừng ám ảnh, đừng bắt tội
Trái tim yêu đau khổ một lần yêu
 
Trái tim em cay đắng đã quá nhiều
Về với người lại càng thêm day dứt
Em giấu kĩ vết thương lòng buốt nhứt
Sao anh còn thăm viếng gọi tên nhau.
 
21-3-2008
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0


Khoảng cách mong manh

Không có gì đẹp hơn những ước mơ
Không có gì vui hơn khi ước mơ trở thành sự thật
Và cũng chẳng có gì buồn hơn khi ước mơ tan mất
Vui và buồn!hai khoảng cách mong manh.

Anh không hiểu hết cảm xúc ở trong anh
Khi đối mặt với hai điều trái ngược
Yêu và mất! thành công hay vỡ tan niềm mơ ước
Những điều này anh mong đợi ở nơi em.

Anh chỉ ước có một chút niềm vui để sưởi ấm cuộc đời đầy những bon chen
Một chút tình yêu anh sưởi cõi lòng băng giá
Chỉ ngần ấy thôi nhưng với anh lại là tất cả
Trong ước mơ đẹp nhất một tình yêu.

Em chẳng thể nào biết được anh yêu em đến bao nhiêu
Cả con tim anh lẫn hồn anh đều dành cho em đó
Anh chỉ cần ở nơi em một điều nho nhỏ
Chút tình yêu để sưởi ấm cõi lòng.

Một nụ cười cũng thỏa nỗi nhớ mong
Cũng vơi đi trong anh ít nhiều nhung nhớ
Em là người mang đến cho anh những ước mơ hòa trong hơi thở
Cuộc đời này anh mãi yêu em.

Đã bao lần anh thức trắng cả đêm
Anh ngồi nghĩ chuyện chúng mình lâu lắm
Bến bờ nào?con đường nào?...xa thẳm!
Một mình anh đang cố bước đi tìm.

Mối tình này anh giấu tận trong tim
Mình anh biết và anh luôn giữ nó
Thà như vậy để mãi còn một ước mơ nho nhỏ
Cuộc đời này đẹp mãi một ước mơ.
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi đã cười! nhưng cười ra nước mắt
Cười xót xa đau thắt con tim
Nước mắt rơi mà chẳng thể nào ghìm
Đau đớn quá khi người ta hờ hững.
Đăng nhập để trả lời
0


Bồi hồi

Nắng tinh nghịch xuyên qua từng tán lá
Đậu trên vai cô bé của lòng tôi
Nắng tháng năm làm má em hồng quá
Thoáng bâng khuâng xao xuyến bồi hồi.

Tôi em bước dưới sân trường phượng đỏ
Tiếng ve kêu hòa lẫn bước chân đi
Mái tóc thề em tung bay trước gió
Nét đượm buồn như đọng lại trên mi.

Bằng lăng tím ngày xưa em yêu thích
Vẫn còn đây! vẫn tím một góc trường
Xưa tôi hái tặng em khi tan lớp
Em ép vào trong trang sách thân thương.

Tôi vẫn bước bên em nhưng không nói
Để mình em với kỷ niệm ngày xưa
Gốc bàng già vẫn còn trơ dấu hỏi
Ta khắc vào khi ta đứng trú mưa.

Ôi kỷ niệm của một thời sống lại
Hiện trong em và hiện cả trong tôi
Gió ru cây bằng bài ca dĩ vãng
Ve ru hè rả rích mãi không thôi.


a.phủ
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0