Dịch giả: damma
Biên dịch: Shrek_coi
Biên tập: naihaichannhan
Nguồn:TTV
Tà Đế Xá Lợi vốn do Tà Đế đời thứ nhất là Tạ Bạc, trong khi tìm kiếm một bộ sách cổ về y học là Bạch Thư, vô tình đi vào trong một ngôi mộ cổ đời Xuân Thu Chiến Quốc và phát hiện ra, vốn là một vật được bồi táng ở đó.
Mộ cổ này nằm ở địa phận nước Tề thời cổ đại, quy mô mộ to lớn tráng lệ, các vật bồi táng cực kỳ xa hoa. Chỉ nói riêng phần chiến mã bị chôn sống đã đến bảy trăm con đủ biết chủ nhân huyệt mộ sinh tiền không phải Vương hầu thì cũng cỡ tương đương, quyền thế địa vị hẳn vô cùng cao quý.
Tạ Bạc nhân vì không chấp nhận địa vị độc tôn của Nho học trong xã hội chính thống lúc bấy giờ, thành ra căm ghét thế tục, hành vi vô cùng quái dị. Bản thân lão không phải là một tà nhân không việc ác gì không làm, chỉ là gửi thân mình vào y đạo, hy vọng qua y đạo có thể phá giải u mê về kinh điển thần bí nhất của Ma Môn là “Đạo Tâm Chủng Ma Đại pháp”.
Khi Tạ Bạc tìm thấy Tà Đế Xá Lợi, Xá Lợi được đặt dưới ngọc chẩm của chủ nhân ngôi mộ, bọc trong mảnh vải thấm đầy máu đã khô nhưng lại trong suốt sáng rỡ. Vì đặc tính có thể nhìn thấu vào bên trong của nó nên có thể xếp vào loại Hoàng Tinh. Thật ra, nó khác biệt rất lớn so với Hoàng tinh bình thường.
Điểm làm Tạ Bạc hứng thú nhất chính là tinh cầu này tựa hồ ngầm chứa một loại lực lượng kỳ dị. Sau thời gian dài nghiên cứu thử nghiệm, Tạ Bạc có một phát hiện kinh người là tinh cầu có một đặc tính kỳ lạ, có thể hấp thu và lưu trữ chân nguyên và tinh khí của con người.
Phát hiện đó quả là có ý nghĩa không nhỏ.
Trong Ma Môn đã sớm lưu truyền các loại tà công dị pháp chuyên dùng để hút công lực của người khác. Nhưng bất luận người thi triển thuật này cao minh đến thế nào thì việc hấp thụ chân khí của người khác chỉ mang tính chất phụ trợ hoặc tạm thời gia tăng công lực cho mình mà thôi. Không một ai có thể lấy mấy chục năm công lực của người khác, để liên tục mở rộng cũng như tăng cường công lực của mình mãi mãi. Nguyên nhân chỉ vì bản chất các loại chân khí hoàn toàn khác nhau, hấp thụ vào chỉ có hại mà không có lợi ích gì. Nếu cứ khiên cưỡng mà làm thì sẽ dẫn tới họa tẩu hoả nhập ma. Cách cao minh nhất cũng không vượt qua được thuật thái bổ nam nữ, chuyên hấp thụ nguyên âm, nguyên dương của đối phương, tuy chỉ mang tính chất phụ trợ, nhưng lại không gây nguy hiểm. Ngoài ra không còn cách nào khác hay hơn.
Nhưng với nguyên tinh thì lại là một chuyện khác hẳn.
Đạo gia có tam nguyên. Trên trời thì nó đại biểu cho Nhật, Nguyệt và Tinh. Dưới đất là Thuỷ, Hoả, Thổ. Ở người là Tinh, Khí, Thần. Quá trình tu luyện của đạo gia chẳng qua là luyện tinh hoá khí, luyện khí hoá thần, luyện thần hoàn hư. Trong tam nguyên là nguyên tinh, nguyên khí và nguyên thần đó thì nguyên tinh là căn bản, nhất thiết phải có. Còn nguyên khí và nguyên thần thì do quá trình tu luyện nguyên tinh mà có được. Nguyên khí và nguyên thần do mỗi người có kỳ ngộ và phương pháp tu luyện khác nhau nên khác nhau. Nhưng nguyên tinh mọi người thì giống hệt nhau không khác chút nào.
Phát hiện này làm Tạ Bạc vui mừng như điên. Sau nhiều năm toàn tâm nghiên cứu, cuối cùng lão tìm ra một phương pháp xuất nguyên tinh nhập vào trong tinh cầu. Lúc đó cũng gần tới ngày lão quy thiên, liền nhân trước lúc lâm chung, truyền hết nguyên tinh vào trong tinh cầu, rồi cầu chúc cho đời sau sẽ tìm ra cách lấy được nguyên tinh lưu giữ trong tinh cầu này.
Từ đó mà tinh cầu được mệnh danh là “Thánh Đế Xá Lợi”.
Lời chúc đó của Tạ Bạc trở thành một vấn đề đau đầu nhất của lãnh đạo lưỡng phái lục đạo của Ma Môn. Người bác học đa tài, kiến thức siêu việt, đại trí đại tuệ như Tạ Bạc thật là trăm năm khó kiếm. Lịch đại tà đế kế thừa sau này dù cho có nghiên cứu kiệt lực, tìm thiên phương bách kế nhưng chỉ như ngồi trên bảo sơn mà không hề thụ hưởng được tý gì. Vì mọi người dùng đủ phương pháp khai mở nên dần dần xá lợi ngày càng hấp thụ đủ các thức dạng nguyên khí hữu hại hoặc vô hại do các đời tông chủ truyền vào, làm vấn đề càng thêm phức tạp, khó mà giải quyết.
Các đời Tà Đế chỉ cần không phải là chết bất ngờ, trước khi lâm chung đều theo di huấn truyền hết nguyên tinh vào trong Xá Lợi. Điều này trở thành phương thức từ giã nhân thế mà các đời Tông chủ Tà đạo chọn lựa.
Vì có nhiều sự biến chuyển như vậy, việc nghiên cứu làm sao có thể hấp thụ nguyên tinh từ trong Xá Lợi ngày càng trở thành một việc nguy hiểm vô cùng, sơ ý một chút là dẫn tới tẩu hoả nhập ma. Có lúc có người lấy được nguyên khí hữu ích trong Xá Lợi, công lực theo đó quả thật tăng tiến gấp bội. Đó là sự thật lịch sử truyền lại không ai bàn cãi cả. Còn chuyện nghiên cứu phương pháp để làm sao hấp thu được nguyên tinh của Xá Lợi thì vẫn không tiến triển. Cho tới khi xuất hiện Hướng Vũ Điền, với tài năng thao túng cả trời đất, khi tu luyện Đạo Tâm Chủng Ma đại pháp, bỗng nhiên ngộ ra cách hấp thụ nguyên tinh của Xá Lợi. Lời chúc của Tạ Bạc tưởng như đã thành sự thật.
Nhưng lúc đó Hướng Vũ Điền vì tu luyện Chủng Ma đại pháp gặp sự cố, lại thấy bọn bốn đồ đệ Vu Ô Quyển không có ai thành tài, trước lúc lâm chung liền đem Xá Lợi giao cho Lỗ Diệu Tử, nhờ ông ta tìm trong các phái hệ của Ma Môn người có khả năng thì truyền cho Xá Lợi, tiện đó thống nhất ma đạo, kết thúc cục diện tứ phân ngũ liệt nội chiến liên miên suốt mấy trăm năm nay trong ma môn.
Cuối cùng, Lỗ Diệu Tử nhận thấy Ma Môn tạm thời không có ai đủ tư cách tiếp thụ xá lợi, bèn mang giấu Xá Lợi vào trong Dương Công Bảo Khố.
Sau khi biết chuyện Tà Đế Xá Lợi là có thật, Khấu Trọng và Từ Tử Lăng cũng chưa bao giờ nổi lòng ham muốn đối với Tà Đế Xá Lợi. Nếu không vì Triệu Đức Ngôn dựa vào kiến thức về Tà Đế Xá Lợi thu được từ chỗ Vu Ô Quyển, tìm cách hãm hại hai người bọn họ thì bọn họ căn bản sẽ không tiếp xúc trực tiếp với Xá Lợi.
Tạp khí trong Xá Lợi lúc nào cũng ở trạng thái khai mở, còn nguyên tinh thì ở trạng thái bị phong bế bên trong. Phương pháp giao lưu với các luồng tạp khí khổng lồ trong Xá Lợi, chính là thông qua chân khí. Vấn đề nan giải là việc hấp thu tạp khí trong Xá Lợi vô cùng khó khăn, vô pháp khống chế phân lượng hấp thu và không có cách nào chọn lọc bỏ ra được những loại tử khí và tà khí không có lợi.
Nếu Khấu Trọng dùng tay mang Xá Lợi từ trong dung dịch thuỷ ngân ra thì chắc sẽ không phát sinh vấn đề gì. Khả năng là do Khấu Trọng dùng Tỉnh Trung Nguyệt đụng vào khiến đao phong kích khởi xá lợi vì Khấu Trọng đã ngưng tụ chân khí tràn đầy trong thân đao, định dùng nội khí hút dính Xá Lợi vào thân đao. Không ngờ Tỉnh Trung Nguyệt liền biến thành một cây cầu nối liền Khấu Trọng và Xá Lợi không còn trở ngại. Khấu Trọng làm sao không lập tức cứng đờ người ra. Một lượng cực lớn tà khí và tử khí, như nước kênh Vĩnh An, qua Tỉnh Trung Nguyệt làm cầu nối, ào ạt xô đến Khấu Trọng thế bất khả đương.
Trong giây phút đó, trong đầu Khấu Trọng huyễn tượng ầm ầm hiện lên, như ngàn vạn oan hồn kéo đến đòi mạng. Khấu Trọng chỉ còn cách tận hết sức lực nhằm ép cho dị khí đang trào ra từ Xá Lợi quay ngược trở về bên trong. Vì thế, gã mới đứng đờ ra như bị trúng tà. May là lúc đó Từ Tử Lăng thấy tình thế bất diệu, lập tức quyết định huỷ Xá Lợi, toàn lực đánh vào. Gã đâu biết Xá Lợi do hàm chứa nguyên tinh, nên căn bản không thể bị huỷ bởi con người. Triệu Đức Ngôn chính vì biết rõ điều này nên không hề cố kỵ, phóng tay tấn công. Hắn đã lợi dụng đặc điểm của Xá Lợi để thao túng lấy được thế chủ động, chiếm hết thượng phong, thi triển sát thủ.
Từ Tử Lăng kích huỷ Xá Lợi không thành, chân khí theo đó ào ạt tiến vào bên trong Xá Lợi làm xuất hiện tình trạng chưa từng có từ khi Tạ Bạc truyền nguyên tinh vào trong xá lợi. Đó là gã và Khấu Trọng tạo nên một kênh giao lưu lấy xá lợi làm cầu dẫn.
Về phía Khấu Trọng, gã cảm thấy dị khí từ Xá Lợi trào ra đang công kích đột nhiên chuyển hướng trở lại. Khấu Trọng không những không thể thu hồi chân khí về mà chân khí của gã toàn bộ lại cuồn cuộn tống vào trong Xá Lợi.
Một sự việc kỳ dị bên trong Xá Lợi mà cả Tạ Bạc và Hướng Vũ Điền đều chưa từng nghĩ đến đã xảy ra. Hai người Khấu Trọng do vì công lực tương đương, cùng một nguồn gốc nhưng tính chất khác nhau. Hai cỗ chân khí của hai người ở bên trong Xá Lợi hội tụ thành dòng, hình thành một luồng xoáy âm dương chính phản qua lại, tức thì ép nguyên tinh tiềm tàng trong Xá Lợi, ầm ầm tràn ra như vỡ đê, xâm nhập vào thân thể hai người.
Đổi lại là người khác, dù cao minh như Triệu Đức Ngôn và Chúc Ngọc Nghiên chỉ sợ cũng không thể chịu được sự xung kích cuồng mãnh này. May là hai người đã được Hoà Thị Bích cải tạo lại kinh mạch, gắng gượng có thể dung nạp đợt xung kích này. Nếu không đã dẫn tới thảm trạng kinh mạch lập tức vỡ nát mà chết.
Bất quá dù có như vậy, vì bọn họ dẫn phát quá nửa nguyên tinh tàng trữ trong xá lợi vào trong cơ thể, cùng theo đó là lượng tạp khí cực lớn của các đời Tà đạo Tông chủ dồn vào. Khấu Trọng và Từ Tử Lăng cuối cùng cũng không thể chịu nổi, bị chấn đến ngã lăn ra đất, kinh mạch chân khí trong người tán loạn, bước vào ranh giới tẩu hoả nhập ma.
Đang lúc lâm nguy thì có Hương Ngọc Sơn phát sinh ác niệm. Từ Tử Lăng nhân cơ hội đó đã "tặng" hết cho hắn tạp khí mà chân khí bản thân gã đang bài xích cường liệt. Còn nguyên tinh kia với tính chất khác hẳn các tạp khí đó lập tức kết hợp với nguyên tinh của bản thân gã, làm cho công lực tức khắc được phục hồi.
Khi gã đứng lên, tuy không lập tức cảm thấy công lực đại tăng, nhưng thấy bản thân như vừa được thoát thai hoán cốt, hoàn toàn biến đổi so với trước đây. Từ Tử Lăng không biết đạo lý nguyên tinh hòa nhập vào nội thể nên không biết nguyên do tại đâu, nhất thời đứng ngẩn tại đương trường.
Khấu Trọng lúc này vẫn chìm ngập như trong nhiệt hỏa, tình cảnh nguy khốn, bất kỳ lúc nào cũng có thể tẩu hoả nhập ma. May là Từ Tử Lăng đã có kinh nghiệm quý báu hấp thu Hoà Thị Bích và Tà Đế Xá Lợi tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả, lập tức phách một chưởng vào bối tâm gã. Khấu Trọng liền nắm lấy cơ hội này tống hết tạp khí sang cho Từ Tử Lăng.
Khi Từ Tử Lăng đem chân khí tà dị Khấu Trọng truyền cho theo chưởng phong xuất ra ngoài, mọi việc đã thành định cục. Trong tình cảnh không ai hiểu rõ, hai người đã hấp thụ một lượng khổng lồ nguyên tinh trong Tà Đế Xá Lợi mà người trong ma môn ai cũng mơ ước, lợi ích như đã lấy được đến bảy phần binh khí, hoàng kim của Dương Công Bảo Khố.
Lúc này, Vân Soái đang khổ chiến trong vòng vây của các cao thủ Đột Quyết dẫn đầu là Khang Sao Lợi. Hai người bèn tạm không tìm kiếm Hương Ngọc Sơn mà lập tức cứu viện Vân Soái.
Bọn họ thế như chẻ tre, đánh cho đám cao thủ Đột Quyết tơi tả, phá ra một lỗ hổng trong trận thế, thầm biết không nên nán lại bèn cùng hợp với Vân Soái đánh tung ra phía bức tường phía bắc. Khi bọn họ nhảy lên đầu tường thì đúng là lúc Triệu Đức Ngôn lăng không truy kích Chúc Ngọc Nghiên. Cũng là lúc Chúc Ngọc Nghiên ném túi da dê có chứa Xá Lợi cho Loan Loan.
Túi da dê bay lên sang bên trái tới gần mười trượng rồi rơi xuống phía xa.
Tuyết lớn không ngừng rơi, ngày càng dày đặc. Vì quân Đại Đường phong toả đường phố thám sát kênh Vĩnh An nên người dân trong thành trừ khi cần thiết chứ không thì đều ở trong nhà. Đường lớn đường nhỏ vắng như quỷ vực, thỉnh thoảng chỉ có tiếng ngựa hý, tiếng người nói từ phía kênh Vĩnh An truyền lại.
Chúc Ngọc Nghiên hạ mình xuống giữa đường, toàn thân y phục căng phồng. Hoa tuyết rơi xuống, đến phạm vi nửa trượng xung quanh người thị đều bị tán loạn bắn ra, tình cảnh quỷ dị đến cực điểm.
Khấu Trọng, Từ Tử Lăng và Vân Soái thấy ma công của Chúc Ngọc Nghiên lợi hại như thế đều rùng mình phát lãnh.
Vân Soái thấp giọng nói:
- Áp trận cho ta.
Nói rồi khẽ rùn chân, mũi chân điểm mạnh, thân hình như một mũi tên đằng không phóng thẳng tới chỗ túi da dê đang bay trên không cách ngoài mười trượng.
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng phản thủ đánh lùi bọn Khang Sao Lợi và hai cao thủ Đột Quyết đang cố lao lên tường rơi xuống, nhìn nhau một cái rồi đồng thời phóng mình ra đường, nhắm hướng túi da dê rơi xuống phóng tới.
Trên đường lớn nguy cơ bốn phía, không ai biết lúc nào sẽ có người tới lấy mạng mình.
Bỗng một bóng trắng loé lên, Loan Loan với đôi chân trần như một bóng u linh từ một ngôi nhà vắng lăng không phóng ra nghênh tiếp túi da dê. Lúc này, túi da dê còn cách Loan Loan chừng ba trượng đang nhằm hướng nàng lao đến, khẳng định khi Vân Soái đuổi đến nơi thì nàng đã an nhiên lấy được trước rồi.
Mấy đạo nhân ảnh từ trong bóng tối xẹt ra, chính là tứ đại nguyên lão Âm Quý phái Biên Bất Phụ, Tích Thủ Huyền, Văn Thái Đình và Hà trưởng lão. Bọn họ xuất hiện nhằm chặn đứng ba người bọn Vân Soái, ở bên dưới áp trận cho Loan Loan đang lăng không lấy vật kia.
- Ầm!
Chúc Ngọc Nghiên ngạnh tiếp chiêu “Thanh Long Tật Chủ” lăng lệ vô tỷ của Triệu Đức Ngôn, bị chấn lùi về phía sau. Sau khi hóa giải kình lực phản chấn của đối phương, hai người lại xoắn vào nhau quyết đấu. Nhất thời hỏa quang bạo phát chói mắt, tiếng kình khí giao kích liên miên bất tuyệt. Hoa tuyết bắn tung tóe. Hai đạo nhân ảnh xoắn xít triển khai trường kịch chiến vô cùng kịch liệt. Hai người đều là cao thủ tuyệt đỉnh tông sư trong Ma Môn, kỳ chiêu sở học xuất ra liên miên, quyết tử chiến đấu.
Phía bên này, khi túi da dê tưởng chừng sắp rơi vào tay Loan Loan thì đột nhiên kiếm quang lóe sáng rạch nát không gian, Sư Phi Huyên như một tiên tử lăng không ngự kiếm phi đến, hoá thành một đạo bạch quang, kích thẳng tới Loan Loan đang lơ lửng giữa không trung. Nếu Loan Loan vẫn nhất quyết đón lấy túi da dê, khẳng định nàng sẽ phải ngậm hờn dưới chiêu kiếm của đại cường địch này.
Loan Loan liền dừng người lại, yêu kiều hô lớn:
- Sư bá, giúp ta.
Thiên Ma Đới từ trong tay áo nàng phóng ra, nhằm Sư Phi Huyên phất tới.
Tích Thủ Huyền lập tức đằng thân phóng lên, vung trảo nhằm túi da dê chộp tới, phối hợp kín kẽ tới mức địch nhân không có kẽ hở để công phá.
Lúc này Khang Sao Lợi và các cao thủ Đột Quyết mới vượt tường phóng ra. Khang Sao Lợi nhìn lướt qua chiến trường, xem rõ xong tình thế liền quát lớn:
- Mọi người theo ta!
Nói rồi hắn toàn lực chạy về phía túi da dê.
Trên con đường lớn hiện giờ, một phía đang diễn ra trận chiến hung hiểm giữa Chúc Ngọc Nghiên và Triệu Đức Ngôn, một phía là trường tranh chấp túi da dê. Tình thế ngươi tranh ta đoạt vô cùng phức tạp. Nhưng Âm Quý phái rõ ràng đang chiếm hết thượng phong.
Sư Phi Huyên đã tới đây lúc Chúc Ngọc Nghiên đoạt túi da dê từ Vân Soái. Nàng vốn định tối nay sẽ không đến Ngoại Tân quán vì nguyên nhân đúng như Từ Tử Lăng đã dự đoán, nàng cho rằng Từ Tử Lăng lừa dối nàng. Sau lại được Thiên Sách Phủ thông báo, biết được hai người Từ Tử Lăng bị phục kích đang chạy trốn trong kênh Vĩnh An. Nàng chung quy không nhịn được mối quan tâm đối với Từ Tử Lăng, bèn ngấm ngầm giám thị hành động đại quy mô truy tìm vây bắt ở kênh Vĩnh An của Kiến Thành, Nguyên Cát.
Khi nàng phán đoán hai người đã sớm rời khỏi kênh Vĩnh An, liền lập tức đến Ngoại Tân quán, kịp thấy Chúc Ngọc Nghiên đang ném túi da dê cho Loan Loan còn Triệu Đức Ngôn thì đang nói chuyện với Chúc Ngọc Nghiên. Trong lòng nàng bán tín bán nghi, không dám khẳng định trong túi da dê là Xá Lợi chân chính. Bất quá thấy người Ma Môn ai nấy đều liều mạng lăn xả vào, đại khai sát giới ngươi tranh ta đoạt, nàng nghĩ thà tin là có còn hơn không, bèn toàn lực xuất thủ ngăn chặn Loan Loan.
- Bùng!
Thiên Ma Đới phất trúng kiếm phong, Sư Phi Huyên tá lực thay đổi phương hướng, thân nương theo kiếm nhằm hướng túi da dê phóng đến, tư thế tiêu sái đẹp đẽ đến cực điểm, làm người ta không thể tưởng tượng nổi.
Loan Loan do lúc lâm nguy phải biến chiêu ứng phó nên chỉ có thể phát huy tối đa bảy thành công lực. Thiên Ma Đới đụng phải một kiếm toàn lực của Sư Phi Huyên tức thì yếu thế thấy rõ. Kình khí giao kích làm dậy lên một làn gió mãnh liệt, thân hình Loan Loan bị đẩy dạt sang ngang rồi rơi xuống.
Lúc này Tích Thủ Huyền đang ở ngay bên dưới túi da dê, chỉ cần lên cao được một trượng là có thể nắm được vào trong tay. Công lực hắn vô cùng thâm hậu, bèn vận kình vào ngũ chỉ. Túi da dê đang bay bỗng chậm lại rồi rơi xuống phía hắn như nam châm hút sắt. Nếu như Sư Phi Huyên muốn tranh đọat Tà Đế Xá Lợi, khẳng định đã chậm mất một bước. Nhưng mục đích chính của Sư Phi Huyên là muốn phá hủy Xá Lợi, đương nhiên sự việc sẽ khác.
Sư Phi Huyên cưỡi gió phóng đến, hoàn toàn không bận tâm đến chuyện Tích Thủ Huyền đang dùng thủ pháp ‘cách không thủ vật’ hút túi da dê về tay lão. Sắc Không Kiếm thoát khỏi tay nàng phá không phóng ra như thiểm điện, hoa tuyết bay tung tóe, phát sau tới trước, kích trúng túi da dê ngay trước tay Tích Thủ Huyền.
- Oanh!
Một tiếng trầm đục. Kiếm và túi giao kích, phát xuất kịch chấn mạnh mẽ ngoài ý liệu của mọi người. Túi da dê bị phá tan nát thành bột bay tung tóe, sắc vàng bỗng loé ra chiếu xuống, hoa tuyết trong khuôn viên ba trượng bị kình khí đánh dạt hết ra bốn phía.
Gặp nạn đầu tiên chính là Tích Thủ Huyền, bị kình khí chấn động rơi xuống.
Khi Sắc Không kiếm bay vòng trở lại, Tà Đế Xá Lợi biến thành một đạo ánh sáng vàng, bắn thẳng về phía Vân Soái đang phi đến. Kỳ quái là ánh sáng vàng phát ra từ Xá Lợi dần dần mờ nhạt, tựa như sinh vật có linh tính.
Sư Phi Huyên cuối cùng cũng biến sắc, biết mình đã nghi lầm cho Từ Tử Lăng. Nàng thuận tay tiếp lấy Sắc Không kiếm rồi hạ thân xuống đất. Lúc này nàng mới biết Tà Đế Xá Lợi không thể bị con người phá hủy.
Vui mừng nhất chính là Vân Soái, đột nhiên vận tốt đến nhà, liền giữ nguyên thế đến ngênh đón Xá Lợi, thầm hạ quyết tâm chỉ cần Xá Lợi vào tay là lập tức bỏ hết tất cả, toàn lực chạy về Tây Đột Quyết.
Từ Tử Lăng và Khấu Trọng đang đuổi đến cách ngoài ba trượng, đồng thời thất sắc hét lớn:
- Không được chạm tay vào!
Vân Soái là người tài trí cao minh, biết rõ hai người bọn họ không lừa lão. Nhớ tới những tao ngộ của hai người lúc tiếp xúc Xá Lợi vừa xong, lão nhanh trí cởi áo choàng quét ra nhằm cuộn lấy Xá Lợi.
Biến hoá liên tiếp phát sinh bên phía tranh đoạt Xá Lợi thì phía hai cao thủ Ma Môn đang quyết chiến cũng phát sinh thay đổi.
Triệu Đức Ngôn vốn đã tức giận từ lâu, muốn tiết hận lên người Chúc Ngọc Nghiên. Thêm nữa lâu nay hắn phẫn hận vì bị bài danh dưới Chúc Ngọc Nghiên và Thạch Chi Hiên. Vì vậy mấy chục năm nay hắn ở Đông Đột Quyết tiềm tu ma công hy vọng giành được ngôi vị thủ tịch trong Tà đạo Bát đại cao thủ. Qua trận chiến với Chúc Ngọc Nghiên này biết mình vẫn hơi kém hơn Chúc Ngọc Nghiên một chút. Lúc này thấy bên tranh đoạt túi da dê có biến hóa tức thì vô tâm luyến chiến. Hắn giả vờ vẫn giữ thế công, sau đó nhẩy khỏi vòng chiến tới chỗ Xá Lợi rơi xuống.
Chúc Ngọc Nghiên thấy có thể tiếp tục đánh với Triệu Đức Ngôn, bất quá thị không nghĩ sẽ thu thập được hắn. Khả năng lớn nhất là lưỡng bại câu thương. Thị lại sợ Tà Đế Xá Lợi lọt vào tay Khấu Trọng và Từ Tử Lăng, liền theo sát sau lưng Triệu Đức Ngôn phóng tới.
Nhân mã các phương, thiên phương vạn kế tựu trung đều có mục tiêu đoạt Tà Đế Xá Lợi đang bay trong bầu trời đầy tuyết kia.
Trên ba trượng cao, Vân Soái và Xá Lợi không ngừng tiến lại gần nhau. Mắt thấy Vân Soái tưởng chừng có thể cuốn lấy Xá Lợi vào trong áo bào thì bỗng một đạo nhân ảnh từ một trang viên bên cạnh phóng ra, tốc độ nhanh đến nỗi không ai trông rõ, còn nhanh hơn cả tốc độ khinh công của Vân Soái. Vào lúc áo bào của Vân Soái chuẩn bị cuốn lấy Xá Lợi, người đó vung trảo chụp lấy Xá Lợi rồi đảo người bay ngang qua đường, đáp xuống tường bao tòa trạch viện đối diện, ngửa mặt cười lớn, giơ Xá Lợi lên mắt ngắm nhìn, song mục xạ xuất thần sắc cuồng nhiệt.
Hiển nhiên là Tà Vương Thạch Chi Hiên.
Vân Soái thất hồn lạc phách hạ người xuống đất, phát hiện toàn trường đều đang ngây ngốc đứng nhìn.
Với Huyền Ma Thân Pháp và Bất Tử Ấn Pháp, dù toàn thể mọi người đồng tâm hiệp lực, chỉ sợ cũng vô phương lưu lão lại được. Hà huống các lộ đều đối địch lẫn nhau, không ai tin tưởng ai.
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng dừng lại sau lưng Thạch Chi Hiên, ngạc nhiên nhìn lão, trong lòng đều lấy cực kỳ khó hiểu tại sao lão dùng tay tiếp xúc trực tiếp với Xá Lợi mà hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì.
Thạch Chi Hiên đứng sừng sững như quân lâm thiên hạ, ánh mắt tà quái từ từ quét qua toàn thể chúng nhân. Tả thủ giơ lên, một đạo hỏa quang bắn thẳng lên trời, bạo xuất một đóa yên hoa đỏ rực, ngạo nghễ nói:
- Một năm sau, Thạch Chi Hiên ta sẽ tái xuất giang hồ, thống nhất ma đạo. Thuận ta thì sống, chống ta thì chết.
Chúc Ngọc Nghiên và Triệu Đức Ngôn đồng thời phẫn nộ quát lớn, nhằm Thạch Chi Hiên phóng tới. Mọi người trong trường bao gồm cả Vân Soái như bừng tỉnh, ào ào xông về phía Thạch Chi Hiên đang đứng.
Thạch Chi Hiên lạng người một cái, biến mất sau tường.
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng đều cảm thấy mất mát, nhưng họ đâu biết đến hơn bảy thành tinh hoa của Xá Lợi sớm đã truyền vào trong người bọn họ.
Thanh âm Sư Phi Huyên từ sau lưng hai người vang lên, vẻ lạnh nhạt:
- Đây không phải là kết quả mà hai người hy vọng sao?
Hai người không đáp lại được, quay đầu nhìn thì tiên ảnh Sư Phi Huyên đã mờ nhạt dần.
(Hết hồi 438).
Hồi 439
Người dịch: Damma
Biên dịch: Shrek_coi
Biên tập: naihaichannhan
Hai người phi thiềm tẩu bích, vượt qua con đường lớn Chu Tước đại nhai đầy tuyết phủ, nhằm hướng kênh Vĩnh An phóng tới.
Bọn họ toàn thân đẫm máu, bị thương nhiều chỗ, chưa biết chạy theo đường nào.
Vòng vây của địch nhân dần dần xiết chặt quanh bọn họ. Bốn phía đèn đuốc sáng rực, mọi vật nhìn rõ mồn một. Trường An là địa đầu của Trường Lâm quân, bọn chúng quen thuộc như trong lòng bàn tay, lại có Khả Đạt Chí, một người tài trí song toàn chỉ huy, càng có thể phát huy hiệu quả đến mức cao nhất.
Thạch Chi Hiên tưởng chừng như vô ý tuỳ tiện phóng ra một cây pháo hiệu, thật ra lại là một chiêu chí tử nhất tiễn song điêu. Pháo hiệu chính là phương pháp liên lạc của Kiến Thành và Nguyên Cát trong việc truy tìm bọn Khấu Trọng. Hỏa quang có thể nhìn rõ từ xa đến mấy dặm, lập tức lôi kéo sự chú ý của Trường Lâm quân vốn đã ở trong trạng thái chuẩn bị cao độ. Toàn thành liền vang động tiếng thanh la cảnh báo. Nhà nhà đều vội vàng đóng cửa, lính phòng vệ trên tường thành liền tập trung tinh thần, nghiêm trận chờ đợi.
Động tác đó của Thạch Chi Hiên không những khiến Khấu Trọng và Từ Tử Lăng lâm vào mối nguy lớn nhất kể từ khi tiến vào Trường An, mà còn làm bọn Triệu Đức Ngôn, Chúc Ngọc Nghiên đang gắng sức truy đuổi lão phải đối mặt với phiền não không thể giải quyết: đâu thể ung dung chơi trò đuổi bắt trong thành Trường An. Nếu Khấu Trọng và Từ Tử Lăng bị giết thật, Thạch Chi Hiên sẽ là người duy nhất vừa được lợi vừa chiến thắng.
Hai người Khấu Trọng thấy tiếng động ầm ầm đổ đến càng lúc càng gần, tự biết không hay, lập tức quyết định phóng người lên tường thành.
Trường An cũng như Lạc Dương và Dương Châu đều là những thành lớn rất kiên cố. Tường thành cao tới trên ba mươi trượng. Kể cả những cao thủ có bản lĩnh khinh công cao minh như Vân Soái hoặc là như bọn Khấu, Từ có khả năng lăng không hoán khí, nếu không có công cụ trợ giúp, không thể nghĩ tới khả năng vượt tường ra ngoài. Tưởng tượng dù không có lính gác, muốn vượt tường thành cũng phải tốn rất nhiều công phu, hà huống bây giờ binh lính thủ thành lại đang nghiêm trận chờ đợi. Hai người định dùng kế sét đánh không kịp bưng tai, ngang nhiên vượt thành, không ngờ bị binh lính thủ thành ào ạt bắn tên cứng, câu dài, trường mâu, gạch đá ném xuống, ép hai người rơi xuống.
Bọn họ vừa bị thêm vài vết thương nhẹ, lại vừa bại lộ hành tung để địch nhân biết chính xác vị trí.
Lúc này đường xá đã bị phong toả. Những chỗ cao đều có địch nhân đứng quan sát giám thị. Vô luận hai người nhắm hướng nào đào tẩu đều bị đèn đuốc hướng đến soi rõ hành tung. Cả hai đã vài lần đụng độ với truy binh, may là tránh được chủ lực có cao thủ trợ trận của đối phương, nên may mắn chạy được. Nhưng bọn họ đều đã bị thương nhiều chỗ, cảm thấy bản thân lâm cảnh cùng đường mạt lộ như cá nằm trong lưới, chỉ đợi khi địch nhân kéo lên thu hoạch, cũng là thời khắc bại vong của hai người.
Trong tình hình không còn lựa chọn nào khác này, sinh lộ duy nhất của bọn Khấu Trọng là chạy bừa đến kênh Vĩnh An. Bất quá, nếu hai người có thể thành công tiềm nhập vào lòng kênh, tiến vào bảo khố rồi theo mật đạo ly khai Trường An, bí mật bảo khố sẽ không thể giữ được vì như thế ai cũng có thể đoán ra trong lòng kênh có mật đạo.
Bọn họ đành phải thi triển kế nghi binh. Trước tiên giả vờ chạy đến cửa Nam thành phá cửa, dẫn dụ cho truy binh đuổi đến, lại đột nhiên nhảy xuống, luồn phải lách trái qua các ngõ hẻm đầy tuyết chạy về phía Dược Mã Kiều.
Nếu không nhờ tối nay tuyết lớn dày đặc làm ánh sáng khó có thể truyền xa, thị tuyến mơ hồ, thì dù cho bọn họ cơ linh thế nào cũng sợ không thể không sa vào trùng trùng vây khốn của địch nhân.
Hai người một trước một sau nằm phục trên mái một ngôi nhà gần cầu, nhìn về phía kênh Vĩnh An, lập tức rùng mình hít một hơi khí lạnh. Chỉ thấy hai bên bờ kênh Vĩnh An bày binh nghiêm mật, hỏa quang soi rõ hai bờ và lòng kênh như ban ngày. Lý Kiến Thành mình mặc trang phục theo kiểu của đoàn đi săn mùa Xuân, đang đứng trên Dược Mã Kiều phát lệnh. Bên cạnh có Nhĩ Văn Hoán, Kiều Công Sơn và các đại tướng tâm phúc.
Hai người thấy cảnh đó nóng ran cả gáy, thầm kêu khổ liên hồi. Không nói việc xuống nước không phải dễ dàng, dù cho xuống được dưới nước thì cũng không tránh khỏi cương tiễn của địch. Tình hình này cũng hợp lý vì bọn Khấu Trọng đã từng nhảy xuống kênh đào thoát một lần, địch nhân đương nhiên không đời nào cho phép điều đó lặp lại.
Chiến lược của bọn chúng là giữ chặt con kênh lớn nhất nối thông Nam Bắc trong thành Trường An, từ đó làm cho phạm vi hoạt động của họ thu hẹp rất nhiều. Không có đường chạy cũng như là bắt họ chịu cực hình rồi.
Tiếng xé gió vang lên từ bên trái. Bọn họ kinh hãi quay sang liền thấy trong mưa tuyết trùng trùng, từ xa có hơn mười bóng nhân ảnh đang trèo tường vượt ốc tiến thẳng về phía họ, hiển nhiên đã phát hiện vị trí ẩn nấp của hai người.
Khấu Trọng hít mạnh một hơi hỏi:
- Ôi Mẹ ơi! Giả thiết chúng ta tiến bừa vào một nhà dân nào đó thì sẽ có hậu quả gì?
Từ Tử Lăng cười khổ đáp:
- Nếu thế thì đại khái tiểu mệnh của chúng ta chỉ kéo dài không quá nửa khắc nữa.
Khấu Trọng trong lòng chợt động nói:
- Đi theo ta!
Từ Tử Lăng tịnh không hiểu diệu kế thoát thân của gã thế nào, chỉ đành theo gã rời mái ngói chuyển thân một vòng. Từ ngã tư trước mặt mười đạo nhân ảnh đang tiến đến gần, với ba bó đuốc lớn chiếu sáng hiện trường, bọn họ khó có thể ẩn thân.
Như vậy địch nhân sau khi tạo thành vòng vây lớn xong bèn tiến hành một sách lược rất hữu hiệu, phát xuất vài chục cao thủ tổ chức thành các đội tìm kiếm, linh hoạt điều tra tông tích bọn họ trong vòng vây đã được xác lập. Chỉ cần ép buộc hai người phải hiện thân là lập tức lọt ngay vào trùng vây, thời điểm chết của hai người sẽ tới.
Dẫn đầu là “Kim Thương” Mai Tuần và huynh đệ “Trường Bạch Song Hung” Phù Ngạn, Phù Chân. Những người khác cũng toàn là hảo thủ thân thủ bất phàm.
Khấu Trọng vốn định nhanh chóng đột vây, sát thương một số người cho hạ hoả. Nhưng thấy đội ngũ tiền phương của địch như vậy gã liền lập tức thay đổi chủ ý, nhảy lên nóc nhà xem xét tình hình các mặt bao vây, thấy tất cả có khoảng năm, sáu tổ như vậy, lòng thầm kêu cha gọi mẹ. Khấu Trọng liền dẫn Từ Tử Lăng men theo trạch viện vào một ngõ ngang, tránh tả vòng hữu, thi triển tận hết sở năng, một lần nữa nhằm phía cửa Nam xông tới. Trên đường đi vài lần phải nấp vào trong nhà của thường dân, nhường cho địch nhân phóng qua trên đầu.
Từ Tử Lăng nghi hoặc không hiểu, vì làm thế này khác gì tự tìm đường chết.
Đột nhiên, Khấu Trọng quay ngược trở lại hướng Dược Mã Kiều. Thế này lại càng kinh hiểm trùng trùng, bước bước gian nan vì vòng vây của địch nhân đang di chuyển về phía Nam làm phạm vi hoạt động của họ càng bị thu hẹp lại.
Hai người phóng lên mái nhà nấp vào một chỗ tối. Trước mặt là Dược Mã Kiều và kênh Vĩnh An. Hỏa quang sáng rực phản chiếu những bông tuyết trùng trùng rơi xuống, cảnh tượng vô cùng ngoạn mục, nhưng đối với bọn họ lại là hoàn cảnh tồi tệ nhất. Hoả quang từ bốn phương tám hướng không ngừng truy đến gần. Bọn họ tuy đã đùa giỡn cút bắt với địch nhân bằng thân pháp vô cùng linh hoạt và linh giác siêu phàm của mình, nhưng hảo cảnh đó khó tái diễn mãi. Cứ như tình thế phát triển thế này, tối đa chỉ có thể chi trì không đến nửa canh giờ nữa.
Khấu Trọng đảo mắt một vòng, thấy đội truy tìm gần nhất cũng đang ở ngoài năm mươi trượng. Gã hoan hỷ nói:
- Thành công rồi! Chúng ta có thể tìm được một chỗ mà ngủ con bà nó một giấc rồi. Đi thôi!
Nói dứt bèn rời khỏi mái ngói, dẫn Từ Tử Lăng bò sát người dưới mặt đất, vòng sang phía tường Vô Lậu Tự. Từ Tử Lăng đột nhiên đại ngộ, lòng thầm kêu tuyệt diệu. Chỗ Khấu Trọng muốn ngủ một giấc chính là trong phòng phương trượng của Vô Lậu Tự. Không ai có thể nghĩ bọn họ đang ở trong nơi đào nguyên lánh thế ấy. Nếu là lúc bình thường chuyện đó tuyệt không có khả năng, nhưng bây giờ thì lại là chuyện khác. Khẳng định Đại Đức Thánh Tăng Thạch Chi Hiên hiện tại không toạ quan trong đó. Tương lai ít nhất một năm nữa cũng không thể gặp Thạch Chi Hiên “tham thiền” nơi này. Bởi vì với tác phong của Thạch Chi Hiên, ngay cả đồ đệ của mình cũng không tin tưởng. Sau khi lão lấy được Xá Lợi khẳng định sẽ ẩn thân tại một nơi bí mật nào khác trong thành chứ không quay về chốn cũ.
Đại Đức Thánh Tăng là người đức cao vọng trọng trong thành Trường An. Việc lão bế quan tu luyện toàn thành đều biết. Khẳng định Lý Kiến Thành, Lý Nguyên Cát sẽ không hoài nghi tìm đến nơi “thánh địa” này.
Nửa khắc sau, hai người đã đến bên ngoài phòng phương trượng. Phòng này thiết kế rất đặc biệt, ngoài một cửa lớn ra, không hề có cửa sổ, chỉ có vài lỗ thông hơi lớn bằng đầu nắm tay ở sát gần mái.
Nan giải nhất là chiếc khoá đồng lớn treo ở cửa. Phá huỷ nó không khó nhưng nếu người khác biết được khoá đã bị phá huỷ, không luận ra việc bọn họ đang ở bên trong mới là lạ. Khấu Trọng nói:
- Khẳng định có thông đạo bí mật. Nếu không làm sao lão Thạch có thể ra ra vào vào dễ dàng như thế được.
Từ Tử Lăng nhíu mày:
- Lối ra khẳng định ở bên ngoài Vô Lậu Tự.
Vì Từ Tử Lăng đã từng điều tra toàn bộ chùa này mà không phát hiện cửa vào địa đạo nào hết nên khẳng định cửa đó được đặt ở bên ngoài chùa. Nhưng thời gian và tình thế lúc này không cho phép bọn họ ra ngoài tìm kiếm. Khấu Trọng cầm khoá đồng nhìn nhìn nói:
- Đây là Tử mẫu toả liên hoàn. Trần Lão Mưu từng dạy ta cách mở. Phiền Lăng thiếu gia mang đến cho ta một cái que.
Từ Tử Lăng lĩnh mệnh đi khỏi. Chỉ một lát đã quay lại mang một cành cây đặt vào tay Khấu Trọng. Khấu Trọng quán chú kình khí vào trong cành cây, từ từ đút vào lỗ khoá, làm vài động tác.
“Cách” một tiếng, đầu khoá mở ra.
Từ Tử Lăng cười khổ hỏi:
- Ngươi nghĩ chúng ta có thể che giấu ổn thoả sao?
Khấu Trọng đáp:
- Không thử làm sao mà biết được.
Hai người liền cởi áo ngoài xoá sạch mọi dấu chân để lại trên mặt tuyết trắng rồi tiến vào phòng Phương trượng.
Trời đã về khuya, khí trời lạnh lẽo. Người xuất gia không màng chuyện thế sự. Bên ngoài tuy loạn đến long trời lở đất nhưng trong tự, mọi tăng nhân lại an tường say ngủ trong chăn êm nệm ấm.
Phương trượng thất là một thiện phòng khá rộng, hoàn toàn không có vật gì, chỉ có một chiếc bồ đoàn. Nếu không biết Đại Đức Thánh Tăng chính là Thạch Chi Hiên, bọn họ không chừng sẽ nhận định đại đức quả xứng với danh xưng, chân chính là Thánh Tăng chứ chẳng sai.
Khấu Trọng nhẹ nhàng đóng cửa lại, thấp giọng gọi:
- Đến đây!
Từ Tử Lăng đặt song chưởng lên lưng Khấu Trọng, nội lực cuồn cuộn truyền sang. Bất ngờ hai người đồng thời toàn thân chấn động, kêu “ủa” một tiếng. Trước đây trong tình huống này, chân khí Từ Tử Lăng tống nhập vào kinh mạch Khấu Trọng, kết hợp cùng với chân khí của Khấu Trọng làm tăng cường công lực Khấu Trọng lên vài lần. Cuối cùng Khấu Trọng sẽ trả chân khí lại cho Từ Tử Lăng. Không ngờ lần này cũng làm như vậy nhưng lại phát triển thành hướng khác. Chân khí sau khi kết hợp với nhau xong không ngờ tự nhiên lưu chuyển về thân thể Từ Tử Lăng rồi lại chuyển qua Khấu Trọng. Cứ thế lưu chuyển không ngừng, mỗi một vòng vận chuyển, chân khí ngưng tụ lại càng tăng lên mạnh mẽ.
Khấu Trọng không rảnh để suy nghĩ nhiều. Thấy tình hình như thế lòng tin lại càng lớn, liền nhắm mắt ngưng thần, song chưởng đặt lên cửa gỗ, thúc đẩy chân khí thấu qua cánh cửa ra tới khoá đồng bên ngoài.
Công phu cách không truyền vật bất cứ người nào có nội công thành tựu ở mức độ nhất định đều có thể làm được. Bất quá việc mượn vật truyền lực độ khó tăng lên rất nhiều. Tình huống lúc này muốn qua cánh cửa để truyền lực nâng chiếc cá sắt khá nặng kia lên bấm vào khoá đồng, trả lại tình trạng khoá chưa từng mở ra thì thật là chưa từng nghe qua, lại là một việc chưa từng có. Kể cả hai người liên thủ hợp lực nhưng Từ Tử Lăng cũng không nghĩ là sẽ thành công. Vì thế khi trước gã đã tỏ thái độ hoài nghi.
Hiện tại hai người tuy không rõ nguyên nhân tại sao khi chân khí hai người kết hợp lại thì mỗi lần chuyển vận một vòng lại tăng cường lên một cách dễ dàng, làm công lực tích tụ tăng lên gấp nhiều lần, khiến cho việc tưởng chừng không thể lại biến thành có thể.
Khấu Trọng cảm giác được luồng chân khí truyền ra bên ngoài cánh cửa vô cùng rõ ràng giống như một thần y đang tra xét kinh mạch bên trong cơ thể người bệnh. Tuy không nhìn thấy bằng mắt, nhưng lại có thể cảm nhận chính xác không sai trật.
Hai đầu chiếc cá khoá dường như bị một bàn tay vô hình từ từ đẩy lên, giao thoa với thân khoá. Đầu cá lọt dần vào trong lỗ trên thân khoá đồng lớn nặng đến hơn chục cân. Dần dần, chiếc cá thép đã di chuyển đến vị trí có thể khoá chặt lại.
Cho dù Khấu Trọng được Từ Tử Lăng trợ giúp nhưng khi đó cũng cảm thấy khó có thể chi trì lâu hơn nữa. Trong lòng gã thầm hô “Trời hãy giúp ta” rồi miễn cưỡng tống xuất luồng nội kình tối hậu.
“Cách!”, cuối cùng khoá đồng cũng khoá lại như mong ước.
Hai người đồng thời lảo đảo ngồi phệt xuống, toàn thân vô lực, cảm thấy mệt mỏi còn hơn đại chiến với Thạch Chi Hiên hoặc Chúc Ngọc Nghiên mấy trăm chiêu. Một lúc sau, trong bóng tối, Khấu Trọng hổn hển hỏi:
- Chuyện này là thế nào?
Từ Tử Lăng đáp:
- Có thể là vì công lực của chúng ta có đột phá mới nên xuất hiện hiện tượng kỳ quái đó. Nếu không như vậy, chúng ta đừng hòng có thể cách lần cửa dày mà chốt được cái khoá phiền phức đó.
Khấu Trọng lắc đầu nói:
- Theo ta thấy việc này có liên quan đến Xá Lợi. Mới rồi chúng ta đã chơi trò cút bắt với địch nhân, chạy đông chạy tây trong thành nội, lại ác chiến liên miên mấy trận. Nếu như trước kia chúng ta đã sớm mệt mỏi đến kiệt sức rồi. Nhưng hôm nay bọn ta lại không có hiện tượng mệt mỏi đó, nếu bảo không liên quan tới Xá Lợi thì là liên quan đến cái gì?
Từ Tử Lăng đang định đáp, bỗng ngoài cổng truyền vào tiếng bước chân.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, trong lòng khẩn trương. Nếu để người ta phát hiện bọn họ đang ẩn thân trong này, cả hai đúng thật là như chim trong lồng, chắp cánh cũng không thể bay thoát. Hai người lập tức phong bế hô hấp.
Tiếng bước chân nhộn nhịp vang lên. Một giọng nói ôn hoà cất lên:
- A di đà phật. Đây là Phương trượng thất nơi Chủ trì Đại Đức Thánh Tăng bế quan tiềm tu. Bốn phía đều kín mít, chỉ có cửa chính có thể ra vào thì đã được khoá chặt. Ngoại nhân tuyệt đối không thể vào được. Thỉnh Tề Vương minh xét.
Âm thanh của Khả Đạt Chí nói:
- Bẩm Tề Vương, nóc phòng và tường nhà đều không có vấn đề gì.
Giọng Mai Tuần cất lên:
- Thật là kỳ quái. Chúng ta rõ ràng nhìn thấy bọn chúng đến gần đây thì mất tích, không thể tìm thấy nữa.
Tiếp đó lại nghe thấy tiếng có người giật thử khoá cửa, cho thấy có người đang kiểm tra cửa và khoá.
Từ Tử Lăng đột nhiên nghĩ ra một sơ hở lớn, liền dịch thân như điện chớp ngồi lên bồ đoàn, rồi phát xuất thanh âm hô hấp nhẹ mà dài.
Khấu Trọng lập tức hiểu ngay, ngấm ngầm toát mồ hôi lạnh, tiếp tục đình chỉ hơi thở, nhường Từ Tử Lăng đóng vai Đại Đức đang hô hấp.
Quả nhiên ngoài cửa gỗ có tiếng động nhẹ, cho thấy địch nhân đúng như bọn họ dự đoán đã áp tai vào cửa nghe ngóng tình hình trong phòng.
Thanh âm của Lý Nguyên Cát cuối cùng cũng cất lên:
- Đại sư yên tâm. Chúng ta đương nhiên không dám kinh động tới Thánh Tăng đang tham thiền. Nhờ ngài mời tất cả các vị sư phụ tập trung tại đại điện để chúng ta tiện truy tầm điều tra các nơi khác.
Thanh âm xa dần rồi mất hẳn.
Khấu Trọng nằm lăn ra nền đất lạnh giá, nhẹ giọng nói:
- Ngủ một giấc rồi sau đó mới tìm kiếm cửa vào địa đạo.
Từ Tử Lăng lấy viên dạ minh châu ra, chiếu sáng thiện thất, cười nhẹ đáp:
- Không cần tìm nữa. Cửa vào mật thất nằm ngay dưới bồ đoàn này.
Khấu Trọng ngồi dậy, ngạc nhiên hỏi:
- Mật thất? Thế cũng hợp tình hợp lý. Lão Thạch ít nhất cũng phải có một nơi thay đổi y phục. Nếu không làm sao ra ngoài mà gặp người ta.
Từ Tử Lăng gật đầu đáp:
- Ta nghĩ mà không hiểu sao. Giống như ngươi cách môn đóng khoá vừa rồi, ta truyền chân khí xuống và tự nhiên hiểu rõ tình hình bên dưới. Nếu như không phải vì chân khí không đi được quá xa, nói không chừng ta có thể tra ra mật đạo thông với chỗ nào.
Khấu Trọng hưng phấn đến bên Từ Tử Lăng ngồi xuống hỏi:
- Ngươi còn nói là không có liên quan tới Xá Lợi nữa không? Chúng ta trước đây có lợi hại thế này không? Nhưng thực là kỳ quái, ta tịnh không cảm nhận được chân khí công lực bản thân mình đã tăng tiến mạnh.
Từ Tử Lăng đáp:
- Không có gì là kỳ quái. Bởi sự tăng tiến lớn của chúng ta là ở phương diện cố bản bồi nguyên. Nếu nói Hoà Thị Bích đã cải tạo biên độ và lưu lượng kinh mạch chúng ta thì năng lượng mà Xá Lợi tăng gia cho chúng ta lại là nguyên tinh. Công hiệu sau này thế nào sẽ tuỳ thuộc vào thời gian tu luyện mà biểu hiện ra.
Khấu Trọng vui mừng:
- Nói đúng lắm. Cái mà Thạch Chi Hiên lấy được chỉ là cái xác không của Xá Lợi. Nhưng thật sự toàn bộ năng lượng bên trong Xá Lợi đã chuyển hết vào chúng ta sao?
Từ Tử Lăng điềm nhiên đáp:
- Cứ nhìn thì thấy cái chúng ta được là “nước một”. Nhưng Thạch Chi Hiên có thể dùng Xá Lợi để bổ trợ những khiếm khuyết trong Bất Tử Ấn Pháp của lão. Vô luận trong một năm tới chúng ta tiến bộ thế nào nhưng vì song phương chênh lệch công lực quá lớn nên nếu gặp lại lão, tốt nhất là chuồn cho nhanh. Nếu chỉ dùng nội lực thật sự mà không kể đến tâm pháp chiêu thức và chiến lược, ta tình nguyện chọn Thiên Ma Đại Pháp của Chúc Ngọc Nghiên chứ không muốn đối đầu với Bất Tử Ấn Pháp của lão.
Khấu Trọng lạnh lùng nói:
- Chỉ cần là do con người nghĩ ra, tuyệt không có khả năng hoàn mỹ không tỳ vết. Bất Tử Ấn Pháp thế nào cũng có điểm khiếm khuyết.
Từ Tử Lăng cười khổ đáp:
- Yếu quyết đầu tiên của Bất Tử Ấn Pháp là tra xét địch nhân. Giống như chuyện bọn ta cách tường khiển vật, nó có thể dùng trên cơ thể đối phương. Nhớ lại khi Thạch Chi Hiên dùng chân khí truyền vào trong điều tra ta, ta đã sinh xuất cảm ứng kịp thời dò thám ngược lại lão. Nếu không, ta đã tiêu đời trong hầm rượu của An Long rồi.
Khấu Trọng tặc lưỡi:
- Nguyên lai Thạch Chi Hiên đã đạt tới cảnh giới đó. May là chúng ta cũng không tệ. Mẹ ta ơi! Thử tưởng tượng khi chúng ta tiếp xúc với địch, biết trước được mỗi cử động của đối phương thì thật dễ dàng chiếm được tiên cơ.
Từ Tử Lăng nói:
- Thuật thám sát địch đó kỳ thật là phải nhân lúc người ta phân tâm mới thực hiện được, chỉ có thể ngẫu nhiên dùng được một lần, nếu không chỉ là có hại mà không được ích lợi gì. Giả sử đối phương là cao thủ cỡ Chúc Ngọc Nghiên, Loan Loan, họ đều bảo vệ phòng ngừa rất nghiêm mật, không cho phép người khác tuỳ ý thám sát tình hình. Còn nếu như gặp phải Thạch Chi Hiên thì ý tưởng đó hoàn toàn vô dụng.
Khấu Trọng gật đầu:
- Nói đúng lắm. Trong chiến đấu quan trọng nhất là chiêu thức không có dấu hiệu báo trước và phản ứng của trực giác. Nếu như có thể sớm biết trước địch nhân sử chiêu Đại bàng triển xí hay là Lão thụ bàn căn thì ảo diệu không thể nói hết được.
Từ Tử Lăng bật cười:
- Tiểu tử ngươi đúng là chuyên gia nói khoác. Tối đa có thể cảm ứng được nội công đối phương phân nặng nhẹ, nhanh chậm thế nào thôi. Làm sao có thể biết địch nhân dùng chiêu thức gì?!
Khấu Trọng vặn người đáp:
- Nói chuyện với ngươi làm ta hết cả buồn ngủ. Chi bằng xuống dưới xem thử nhé?
Từ Tử Lăng nói:
- Cửa này đã bị Thạch Chi Hiên dùng then chốt bên ngoài, muốn xuống cần phải tốn một phiên công phu đấy.
Khấu Trọng bực bội đáp:
- Bằng công lực hiện tại của chúng ta, dù là nắp hầm làm bằng thép cũng có thể chấn vỡ được.
Từ Tử Lăng đáp trả:
- Bằng vào mình ngươi có thể chấn vỡ được nắp hầm dày thế này ư? Nếu được thì tiểu đệ cam bái hạ phong.
Khấu Trọng nghi ngờ hỏi:
- Dầy lắm sao?
Từ Tử Lăng để dạ minh châu lên mặt đất, kéo bồ đoàn ra.
Khấu Trọng nằm phục xuống phụ hoạ:
- Cửa hầm này không thấy khe hở hay tỳ vết nào, hoàn toàn không thể bị phát hiện.
Từ Tử Lăng đột nhiên hỏi:
- Tối nay rốt cuộc là chúng ta làm đúng hay sai đây?
Khấu Trọng ngưng thần nhìn gã một hồi rồi cười khổ đáp:
- Có thể nói cũng thành công được hơn một nửa. Chí ít cũng đã khiến ba đại thế lực của ma môn không thể hợp tác với nhau được nữa. Sai lầm là chúng ta không lường được Thạch Chi Hiên không mất chút sức lực đã chiếm được tiện nghi. Giả như Tà Đế Xá Lợi rơi vào tay Âm Quý Phái, Thạch Chi Hiên và Triệu Đức Ngôn sẽ liều mạng tranh cướp, tình hình sẽ khác đi. Đúng là người tính không bằng trời tính.
Từ Tử Lăng thở dài:
- Chúng ta khả năng đã giúp Khả Đạt Chí và Hương Ngọc Sơn tránh đi một mối hoạ lớn rồi!
Khấu Trọng chấn động nói:
- Nói đúng lắm. Hương Ngọc Sơn và Khả Đạt Chí khẳng định sẽ rút khỏi âm mưu của Dương Văn Can, làm Lý tiểu tử không thể tiêu diệt được bọn chúng nữa.
Trong tai Từ Tử Lăng lại vang lên câu nói của Sư Phi Huyên lúc chia tay, trong lòng gã thầm thở dài rồi hỏi:
- Chuẩn bị xong chưa?
Khấu Trọng đặt song chưởng lên bối tâm Từ Tử Lăng, gật đầu đáp:
- Hạ thủ đi!
----------------------------------
Tị nạn đào nguyên: nơi tránh nạn lý tưởng/ tránh nạn chốn đào nguyên.
(Hết hồi 439).
Biên dịch: Shrek_coi
Biên tập: naihaichannhan
Nguồn:TTV
Tà Đế Xá Lợi vốn do Tà Đế đời thứ nhất là Tạ Bạc, trong khi tìm kiếm một bộ sách cổ về y học là Bạch Thư, vô tình đi vào trong một ngôi mộ cổ đời Xuân Thu Chiến Quốc và phát hiện ra, vốn là một vật được bồi táng ở đó.
Mộ cổ này nằm ở địa phận nước Tề thời cổ đại, quy mô mộ to lớn tráng lệ, các vật bồi táng cực kỳ xa hoa. Chỉ nói riêng phần chiến mã bị chôn sống đã đến bảy trăm con đủ biết chủ nhân huyệt mộ sinh tiền không phải Vương hầu thì cũng cỡ tương đương, quyền thế địa vị hẳn vô cùng cao quý.
Tạ Bạc nhân vì không chấp nhận địa vị độc tôn của Nho học trong xã hội chính thống lúc bấy giờ, thành ra căm ghét thế tục, hành vi vô cùng quái dị. Bản thân lão không phải là một tà nhân không việc ác gì không làm, chỉ là gửi thân mình vào y đạo, hy vọng qua y đạo có thể phá giải u mê về kinh điển thần bí nhất của Ma Môn là “Đạo Tâm Chủng Ma Đại pháp”.
Khi Tạ Bạc tìm thấy Tà Đế Xá Lợi, Xá Lợi được đặt dưới ngọc chẩm của chủ nhân ngôi mộ, bọc trong mảnh vải thấm đầy máu đã khô nhưng lại trong suốt sáng rỡ. Vì đặc tính có thể nhìn thấu vào bên trong của nó nên có thể xếp vào loại Hoàng Tinh. Thật ra, nó khác biệt rất lớn so với Hoàng tinh bình thường.
Điểm làm Tạ Bạc hứng thú nhất chính là tinh cầu này tựa hồ ngầm chứa một loại lực lượng kỳ dị. Sau thời gian dài nghiên cứu thử nghiệm, Tạ Bạc có một phát hiện kinh người là tinh cầu có một đặc tính kỳ lạ, có thể hấp thu và lưu trữ chân nguyên và tinh khí của con người.
Phát hiện đó quả là có ý nghĩa không nhỏ.
Trong Ma Môn đã sớm lưu truyền các loại tà công dị pháp chuyên dùng để hút công lực của người khác. Nhưng bất luận người thi triển thuật này cao minh đến thế nào thì việc hấp thụ chân khí của người khác chỉ mang tính chất phụ trợ hoặc tạm thời gia tăng công lực cho mình mà thôi. Không một ai có thể lấy mấy chục năm công lực của người khác, để liên tục mở rộng cũng như tăng cường công lực của mình mãi mãi. Nguyên nhân chỉ vì bản chất các loại chân khí hoàn toàn khác nhau, hấp thụ vào chỉ có hại mà không có lợi ích gì. Nếu cứ khiên cưỡng mà làm thì sẽ dẫn tới họa tẩu hoả nhập ma. Cách cao minh nhất cũng không vượt qua được thuật thái bổ nam nữ, chuyên hấp thụ nguyên âm, nguyên dương của đối phương, tuy chỉ mang tính chất phụ trợ, nhưng lại không gây nguy hiểm. Ngoài ra không còn cách nào khác hay hơn.
Nhưng với nguyên tinh thì lại là một chuyện khác hẳn.
Đạo gia có tam nguyên. Trên trời thì nó đại biểu cho Nhật, Nguyệt và Tinh. Dưới đất là Thuỷ, Hoả, Thổ. Ở người là Tinh, Khí, Thần. Quá trình tu luyện của đạo gia chẳng qua là luyện tinh hoá khí, luyện khí hoá thần, luyện thần hoàn hư. Trong tam nguyên là nguyên tinh, nguyên khí và nguyên thần đó thì nguyên tinh là căn bản, nhất thiết phải có. Còn nguyên khí và nguyên thần thì do quá trình tu luyện nguyên tinh mà có được. Nguyên khí và nguyên thần do mỗi người có kỳ ngộ và phương pháp tu luyện khác nhau nên khác nhau. Nhưng nguyên tinh mọi người thì giống hệt nhau không khác chút nào.
Phát hiện này làm Tạ Bạc vui mừng như điên. Sau nhiều năm toàn tâm nghiên cứu, cuối cùng lão tìm ra một phương pháp xuất nguyên tinh nhập vào trong tinh cầu. Lúc đó cũng gần tới ngày lão quy thiên, liền nhân trước lúc lâm chung, truyền hết nguyên tinh vào trong tinh cầu, rồi cầu chúc cho đời sau sẽ tìm ra cách lấy được nguyên tinh lưu giữ trong tinh cầu này.
Từ đó mà tinh cầu được mệnh danh là “Thánh Đế Xá Lợi”.
Lời chúc đó của Tạ Bạc trở thành một vấn đề đau đầu nhất của lãnh đạo lưỡng phái lục đạo của Ma Môn. Người bác học đa tài, kiến thức siêu việt, đại trí đại tuệ như Tạ Bạc thật là trăm năm khó kiếm. Lịch đại tà đế kế thừa sau này dù cho có nghiên cứu kiệt lực, tìm thiên phương bách kế nhưng chỉ như ngồi trên bảo sơn mà không hề thụ hưởng được tý gì. Vì mọi người dùng đủ phương pháp khai mở nên dần dần xá lợi ngày càng hấp thụ đủ các thức dạng nguyên khí hữu hại hoặc vô hại do các đời tông chủ truyền vào, làm vấn đề càng thêm phức tạp, khó mà giải quyết.
Các đời Tà Đế chỉ cần không phải là chết bất ngờ, trước khi lâm chung đều theo di huấn truyền hết nguyên tinh vào trong Xá Lợi. Điều này trở thành phương thức từ giã nhân thế mà các đời Tông chủ Tà đạo chọn lựa.
Vì có nhiều sự biến chuyển như vậy, việc nghiên cứu làm sao có thể hấp thụ nguyên tinh từ trong Xá Lợi ngày càng trở thành một việc nguy hiểm vô cùng, sơ ý một chút là dẫn tới tẩu hoả nhập ma. Có lúc có người lấy được nguyên khí hữu ích trong Xá Lợi, công lực theo đó quả thật tăng tiến gấp bội. Đó là sự thật lịch sử truyền lại không ai bàn cãi cả. Còn chuyện nghiên cứu phương pháp để làm sao hấp thu được nguyên tinh của Xá Lợi thì vẫn không tiến triển. Cho tới khi xuất hiện Hướng Vũ Điền, với tài năng thao túng cả trời đất, khi tu luyện Đạo Tâm Chủng Ma đại pháp, bỗng nhiên ngộ ra cách hấp thụ nguyên tinh của Xá Lợi. Lời chúc của Tạ Bạc tưởng như đã thành sự thật.
Nhưng lúc đó Hướng Vũ Điền vì tu luyện Chủng Ma đại pháp gặp sự cố, lại thấy bọn bốn đồ đệ Vu Ô Quyển không có ai thành tài, trước lúc lâm chung liền đem Xá Lợi giao cho Lỗ Diệu Tử, nhờ ông ta tìm trong các phái hệ của Ma Môn người có khả năng thì truyền cho Xá Lợi, tiện đó thống nhất ma đạo, kết thúc cục diện tứ phân ngũ liệt nội chiến liên miên suốt mấy trăm năm nay trong ma môn.
Cuối cùng, Lỗ Diệu Tử nhận thấy Ma Môn tạm thời không có ai đủ tư cách tiếp thụ xá lợi, bèn mang giấu Xá Lợi vào trong Dương Công Bảo Khố.
Sau khi biết chuyện Tà Đế Xá Lợi là có thật, Khấu Trọng và Từ Tử Lăng cũng chưa bao giờ nổi lòng ham muốn đối với Tà Đế Xá Lợi. Nếu không vì Triệu Đức Ngôn dựa vào kiến thức về Tà Đế Xá Lợi thu được từ chỗ Vu Ô Quyển, tìm cách hãm hại hai người bọn họ thì bọn họ căn bản sẽ không tiếp xúc trực tiếp với Xá Lợi.
Tạp khí trong Xá Lợi lúc nào cũng ở trạng thái khai mở, còn nguyên tinh thì ở trạng thái bị phong bế bên trong. Phương pháp giao lưu với các luồng tạp khí khổng lồ trong Xá Lợi, chính là thông qua chân khí. Vấn đề nan giải là việc hấp thu tạp khí trong Xá Lợi vô cùng khó khăn, vô pháp khống chế phân lượng hấp thu và không có cách nào chọn lọc bỏ ra được những loại tử khí và tà khí không có lợi.
Nếu Khấu Trọng dùng tay mang Xá Lợi từ trong dung dịch thuỷ ngân ra thì chắc sẽ không phát sinh vấn đề gì. Khả năng là do Khấu Trọng dùng Tỉnh Trung Nguyệt đụng vào khiến đao phong kích khởi xá lợi vì Khấu Trọng đã ngưng tụ chân khí tràn đầy trong thân đao, định dùng nội khí hút dính Xá Lợi vào thân đao. Không ngờ Tỉnh Trung Nguyệt liền biến thành một cây cầu nối liền Khấu Trọng và Xá Lợi không còn trở ngại. Khấu Trọng làm sao không lập tức cứng đờ người ra. Một lượng cực lớn tà khí và tử khí, như nước kênh Vĩnh An, qua Tỉnh Trung Nguyệt làm cầu nối, ào ạt xô đến Khấu Trọng thế bất khả đương.
Trong giây phút đó, trong đầu Khấu Trọng huyễn tượng ầm ầm hiện lên, như ngàn vạn oan hồn kéo đến đòi mạng. Khấu Trọng chỉ còn cách tận hết sức lực nhằm ép cho dị khí đang trào ra từ Xá Lợi quay ngược trở về bên trong. Vì thế, gã mới đứng đờ ra như bị trúng tà. May là lúc đó Từ Tử Lăng thấy tình thế bất diệu, lập tức quyết định huỷ Xá Lợi, toàn lực đánh vào. Gã đâu biết Xá Lợi do hàm chứa nguyên tinh, nên căn bản không thể bị huỷ bởi con người. Triệu Đức Ngôn chính vì biết rõ điều này nên không hề cố kỵ, phóng tay tấn công. Hắn đã lợi dụng đặc điểm của Xá Lợi để thao túng lấy được thế chủ động, chiếm hết thượng phong, thi triển sát thủ.
Từ Tử Lăng kích huỷ Xá Lợi không thành, chân khí theo đó ào ạt tiến vào bên trong Xá Lợi làm xuất hiện tình trạng chưa từng có từ khi Tạ Bạc truyền nguyên tinh vào trong xá lợi. Đó là gã và Khấu Trọng tạo nên một kênh giao lưu lấy xá lợi làm cầu dẫn.
Về phía Khấu Trọng, gã cảm thấy dị khí từ Xá Lợi trào ra đang công kích đột nhiên chuyển hướng trở lại. Khấu Trọng không những không thể thu hồi chân khí về mà chân khí của gã toàn bộ lại cuồn cuộn tống vào trong Xá Lợi.
Một sự việc kỳ dị bên trong Xá Lợi mà cả Tạ Bạc và Hướng Vũ Điền đều chưa từng nghĩ đến đã xảy ra. Hai người Khấu Trọng do vì công lực tương đương, cùng một nguồn gốc nhưng tính chất khác nhau. Hai cỗ chân khí của hai người ở bên trong Xá Lợi hội tụ thành dòng, hình thành một luồng xoáy âm dương chính phản qua lại, tức thì ép nguyên tinh tiềm tàng trong Xá Lợi, ầm ầm tràn ra như vỡ đê, xâm nhập vào thân thể hai người.
Đổi lại là người khác, dù cao minh như Triệu Đức Ngôn và Chúc Ngọc Nghiên chỉ sợ cũng không thể chịu được sự xung kích cuồng mãnh này. May là hai người đã được Hoà Thị Bích cải tạo lại kinh mạch, gắng gượng có thể dung nạp đợt xung kích này. Nếu không đã dẫn tới thảm trạng kinh mạch lập tức vỡ nát mà chết.
Bất quá dù có như vậy, vì bọn họ dẫn phát quá nửa nguyên tinh tàng trữ trong xá lợi vào trong cơ thể, cùng theo đó là lượng tạp khí cực lớn của các đời Tà đạo Tông chủ dồn vào. Khấu Trọng và Từ Tử Lăng cuối cùng cũng không thể chịu nổi, bị chấn đến ngã lăn ra đất, kinh mạch chân khí trong người tán loạn, bước vào ranh giới tẩu hoả nhập ma.
Đang lúc lâm nguy thì có Hương Ngọc Sơn phát sinh ác niệm. Từ Tử Lăng nhân cơ hội đó đã "tặng" hết cho hắn tạp khí mà chân khí bản thân gã đang bài xích cường liệt. Còn nguyên tinh kia với tính chất khác hẳn các tạp khí đó lập tức kết hợp với nguyên tinh của bản thân gã, làm cho công lực tức khắc được phục hồi.
Khi gã đứng lên, tuy không lập tức cảm thấy công lực đại tăng, nhưng thấy bản thân như vừa được thoát thai hoán cốt, hoàn toàn biến đổi so với trước đây. Từ Tử Lăng không biết đạo lý nguyên tinh hòa nhập vào nội thể nên không biết nguyên do tại đâu, nhất thời đứng ngẩn tại đương trường.
Khấu Trọng lúc này vẫn chìm ngập như trong nhiệt hỏa, tình cảnh nguy khốn, bất kỳ lúc nào cũng có thể tẩu hoả nhập ma. May là Từ Tử Lăng đã có kinh nghiệm quý báu hấp thu Hoà Thị Bích và Tà Đế Xá Lợi tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả, lập tức phách một chưởng vào bối tâm gã. Khấu Trọng liền nắm lấy cơ hội này tống hết tạp khí sang cho Từ Tử Lăng.
Khi Từ Tử Lăng đem chân khí tà dị Khấu Trọng truyền cho theo chưởng phong xuất ra ngoài, mọi việc đã thành định cục. Trong tình cảnh không ai hiểu rõ, hai người đã hấp thụ một lượng khổng lồ nguyên tinh trong Tà Đế Xá Lợi mà người trong ma môn ai cũng mơ ước, lợi ích như đã lấy được đến bảy phần binh khí, hoàng kim của Dương Công Bảo Khố.
Lúc này, Vân Soái đang khổ chiến trong vòng vây của các cao thủ Đột Quyết dẫn đầu là Khang Sao Lợi. Hai người bèn tạm không tìm kiếm Hương Ngọc Sơn mà lập tức cứu viện Vân Soái.
Bọn họ thế như chẻ tre, đánh cho đám cao thủ Đột Quyết tơi tả, phá ra một lỗ hổng trong trận thế, thầm biết không nên nán lại bèn cùng hợp với Vân Soái đánh tung ra phía bức tường phía bắc. Khi bọn họ nhảy lên đầu tường thì đúng là lúc Triệu Đức Ngôn lăng không truy kích Chúc Ngọc Nghiên. Cũng là lúc Chúc Ngọc Nghiên ném túi da dê có chứa Xá Lợi cho Loan Loan.
Túi da dê bay lên sang bên trái tới gần mười trượng rồi rơi xuống phía xa.
Tuyết lớn không ngừng rơi, ngày càng dày đặc. Vì quân Đại Đường phong toả đường phố thám sát kênh Vĩnh An nên người dân trong thành trừ khi cần thiết chứ không thì đều ở trong nhà. Đường lớn đường nhỏ vắng như quỷ vực, thỉnh thoảng chỉ có tiếng ngựa hý, tiếng người nói từ phía kênh Vĩnh An truyền lại.
Chúc Ngọc Nghiên hạ mình xuống giữa đường, toàn thân y phục căng phồng. Hoa tuyết rơi xuống, đến phạm vi nửa trượng xung quanh người thị đều bị tán loạn bắn ra, tình cảnh quỷ dị đến cực điểm.
Khấu Trọng, Từ Tử Lăng và Vân Soái thấy ma công của Chúc Ngọc Nghiên lợi hại như thế đều rùng mình phát lãnh.
Vân Soái thấp giọng nói:
- Áp trận cho ta.
Nói rồi khẽ rùn chân, mũi chân điểm mạnh, thân hình như một mũi tên đằng không phóng thẳng tới chỗ túi da dê đang bay trên không cách ngoài mười trượng.
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng phản thủ đánh lùi bọn Khang Sao Lợi và hai cao thủ Đột Quyết đang cố lao lên tường rơi xuống, nhìn nhau một cái rồi đồng thời phóng mình ra đường, nhắm hướng túi da dê rơi xuống phóng tới.
Trên đường lớn nguy cơ bốn phía, không ai biết lúc nào sẽ có người tới lấy mạng mình.
Bỗng một bóng trắng loé lên, Loan Loan với đôi chân trần như một bóng u linh từ một ngôi nhà vắng lăng không phóng ra nghênh tiếp túi da dê. Lúc này, túi da dê còn cách Loan Loan chừng ba trượng đang nhằm hướng nàng lao đến, khẳng định khi Vân Soái đuổi đến nơi thì nàng đã an nhiên lấy được trước rồi.
Mấy đạo nhân ảnh từ trong bóng tối xẹt ra, chính là tứ đại nguyên lão Âm Quý phái Biên Bất Phụ, Tích Thủ Huyền, Văn Thái Đình và Hà trưởng lão. Bọn họ xuất hiện nhằm chặn đứng ba người bọn Vân Soái, ở bên dưới áp trận cho Loan Loan đang lăng không lấy vật kia.
- Ầm!
Chúc Ngọc Nghiên ngạnh tiếp chiêu “Thanh Long Tật Chủ” lăng lệ vô tỷ của Triệu Đức Ngôn, bị chấn lùi về phía sau. Sau khi hóa giải kình lực phản chấn của đối phương, hai người lại xoắn vào nhau quyết đấu. Nhất thời hỏa quang bạo phát chói mắt, tiếng kình khí giao kích liên miên bất tuyệt. Hoa tuyết bắn tung tóe. Hai đạo nhân ảnh xoắn xít triển khai trường kịch chiến vô cùng kịch liệt. Hai người đều là cao thủ tuyệt đỉnh tông sư trong Ma Môn, kỳ chiêu sở học xuất ra liên miên, quyết tử chiến đấu.
Phía bên này, khi túi da dê tưởng chừng sắp rơi vào tay Loan Loan thì đột nhiên kiếm quang lóe sáng rạch nát không gian, Sư Phi Huyên như một tiên tử lăng không ngự kiếm phi đến, hoá thành một đạo bạch quang, kích thẳng tới Loan Loan đang lơ lửng giữa không trung. Nếu Loan Loan vẫn nhất quyết đón lấy túi da dê, khẳng định nàng sẽ phải ngậm hờn dưới chiêu kiếm của đại cường địch này.
Loan Loan liền dừng người lại, yêu kiều hô lớn:
- Sư bá, giúp ta.
Thiên Ma Đới từ trong tay áo nàng phóng ra, nhằm Sư Phi Huyên phất tới.
Tích Thủ Huyền lập tức đằng thân phóng lên, vung trảo nhằm túi da dê chộp tới, phối hợp kín kẽ tới mức địch nhân không có kẽ hở để công phá.
Lúc này Khang Sao Lợi và các cao thủ Đột Quyết mới vượt tường phóng ra. Khang Sao Lợi nhìn lướt qua chiến trường, xem rõ xong tình thế liền quát lớn:
- Mọi người theo ta!
Nói rồi hắn toàn lực chạy về phía túi da dê.
Trên con đường lớn hiện giờ, một phía đang diễn ra trận chiến hung hiểm giữa Chúc Ngọc Nghiên và Triệu Đức Ngôn, một phía là trường tranh chấp túi da dê. Tình thế ngươi tranh ta đoạt vô cùng phức tạp. Nhưng Âm Quý phái rõ ràng đang chiếm hết thượng phong.
Sư Phi Huyên đã tới đây lúc Chúc Ngọc Nghiên đoạt túi da dê từ Vân Soái. Nàng vốn định tối nay sẽ không đến Ngoại Tân quán vì nguyên nhân đúng như Từ Tử Lăng đã dự đoán, nàng cho rằng Từ Tử Lăng lừa dối nàng. Sau lại được Thiên Sách Phủ thông báo, biết được hai người Từ Tử Lăng bị phục kích đang chạy trốn trong kênh Vĩnh An. Nàng chung quy không nhịn được mối quan tâm đối với Từ Tử Lăng, bèn ngấm ngầm giám thị hành động đại quy mô truy tìm vây bắt ở kênh Vĩnh An của Kiến Thành, Nguyên Cát.
Khi nàng phán đoán hai người đã sớm rời khỏi kênh Vĩnh An, liền lập tức đến Ngoại Tân quán, kịp thấy Chúc Ngọc Nghiên đang ném túi da dê cho Loan Loan còn Triệu Đức Ngôn thì đang nói chuyện với Chúc Ngọc Nghiên. Trong lòng nàng bán tín bán nghi, không dám khẳng định trong túi da dê là Xá Lợi chân chính. Bất quá thấy người Ma Môn ai nấy đều liều mạng lăn xả vào, đại khai sát giới ngươi tranh ta đoạt, nàng nghĩ thà tin là có còn hơn không, bèn toàn lực xuất thủ ngăn chặn Loan Loan.
- Bùng!
Thiên Ma Đới phất trúng kiếm phong, Sư Phi Huyên tá lực thay đổi phương hướng, thân nương theo kiếm nhằm hướng túi da dê phóng đến, tư thế tiêu sái đẹp đẽ đến cực điểm, làm người ta không thể tưởng tượng nổi.
Loan Loan do lúc lâm nguy phải biến chiêu ứng phó nên chỉ có thể phát huy tối đa bảy thành công lực. Thiên Ma Đới đụng phải một kiếm toàn lực của Sư Phi Huyên tức thì yếu thế thấy rõ. Kình khí giao kích làm dậy lên một làn gió mãnh liệt, thân hình Loan Loan bị đẩy dạt sang ngang rồi rơi xuống.
Lúc này Tích Thủ Huyền đang ở ngay bên dưới túi da dê, chỉ cần lên cao được một trượng là có thể nắm được vào trong tay. Công lực hắn vô cùng thâm hậu, bèn vận kình vào ngũ chỉ. Túi da dê đang bay bỗng chậm lại rồi rơi xuống phía hắn như nam châm hút sắt. Nếu như Sư Phi Huyên muốn tranh đọat Tà Đế Xá Lợi, khẳng định đã chậm mất một bước. Nhưng mục đích chính của Sư Phi Huyên là muốn phá hủy Xá Lợi, đương nhiên sự việc sẽ khác.
Sư Phi Huyên cưỡi gió phóng đến, hoàn toàn không bận tâm đến chuyện Tích Thủ Huyền đang dùng thủ pháp ‘cách không thủ vật’ hút túi da dê về tay lão. Sắc Không Kiếm thoát khỏi tay nàng phá không phóng ra như thiểm điện, hoa tuyết bay tung tóe, phát sau tới trước, kích trúng túi da dê ngay trước tay Tích Thủ Huyền.
- Oanh!
Một tiếng trầm đục. Kiếm và túi giao kích, phát xuất kịch chấn mạnh mẽ ngoài ý liệu của mọi người. Túi da dê bị phá tan nát thành bột bay tung tóe, sắc vàng bỗng loé ra chiếu xuống, hoa tuyết trong khuôn viên ba trượng bị kình khí đánh dạt hết ra bốn phía.
Gặp nạn đầu tiên chính là Tích Thủ Huyền, bị kình khí chấn động rơi xuống.
Khi Sắc Không kiếm bay vòng trở lại, Tà Đế Xá Lợi biến thành một đạo ánh sáng vàng, bắn thẳng về phía Vân Soái đang phi đến. Kỳ quái là ánh sáng vàng phát ra từ Xá Lợi dần dần mờ nhạt, tựa như sinh vật có linh tính.
Sư Phi Huyên cuối cùng cũng biến sắc, biết mình đã nghi lầm cho Từ Tử Lăng. Nàng thuận tay tiếp lấy Sắc Không kiếm rồi hạ thân xuống đất. Lúc này nàng mới biết Tà Đế Xá Lợi không thể bị con người phá hủy.
Vui mừng nhất chính là Vân Soái, đột nhiên vận tốt đến nhà, liền giữ nguyên thế đến ngênh đón Xá Lợi, thầm hạ quyết tâm chỉ cần Xá Lợi vào tay là lập tức bỏ hết tất cả, toàn lực chạy về Tây Đột Quyết.
Từ Tử Lăng và Khấu Trọng đang đuổi đến cách ngoài ba trượng, đồng thời thất sắc hét lớn:
- Không được chạm tay vào!
Vân Soái là người tài trí cao minh, biết rõ hai người bọn họ không lừa lão. Nhớ tới những tao ngộ của hai người lúc tiếp xúc Xá Lợi vừa xong, lão nhanh trí cởi áo choàng quét ra nhằm cuộn lấy Xá Lợi.
Biến hoá liên tiếp phát sinh bên phía tranh đoạt Xá Lợi thì phía hai cao thủ Ma Môn đang quyết chiến cũng phát sinh thay đổi.
Triệu Đức Ngôn vốn đã tức giận từ lâu, muốn tiết hận lên người Chúc Ngọc Nghiên. Thêm nữa lâu nay hắn phẫn hận vì bị bài danh dưới Chúc Ngọc Nghiên và Thạch Chi Hiên. Vì vậy mấy chục năm nay hắn ở Đông Đột Quyết tiềm tu ma công hy vọng giành được ngôi vị thủ tịch trong Tà đạo Bát đại cao thủ. Qua trận chiến với Chúc Ngọc Nghiên này biết mình vẫn hơi kém hơn Chúc Ngọc Nghiên một chút. Lúc này thấy bên tranh đoạt túi da dê có biến hóa tức thì vô tâm luyến chiến. Hắn giả vờ vẫn giữ thế công, sau đó nhẩy khỏi vòng chiến tới chỗ Xá Lợi rơi xuống.
Chúc Ngọc Nghiên thấy có thể tiếp tục đánh với Triệu Đức Ngôn, bất quá thị không nghĩ sẽ thu thập được hắn. Khả năng lớn nhất là lưỡng bại câu thương. Thị lại sợ Tà Đế Xá Lợi lọt vào tay Khấu Trọng và Từ Tử Lăng, liền theo sát sau lưng Triệu Đức Ngôn phóng tới.
Nhân mã các phương, thiên phương vạn kế tựu trung đều có mục tiêu đoạt Tà Đế Xá Lợi đang bay trong bầu trời đầy tuyết kia.
Trên ba trượng cao, Vân Soái và Xá Lợi không ngừng tiến lại gần nhau. Mắt thấy Vân Soái tưởng chừng có thể cuốn lấy Xá Lợi vào trong áo bào thì bỗng một đạo nhân ảnh từ một trang viên bên cạnh phóng ra, tốc độ nhanh đến nỗi không ai trông rõ, còn nhanh hơn cả tốc độ khinh công của Vân Soái. Vào lúc áo bào của Vân Soái chuẩn bị cuốn lấy Xá Lợi, người đó vung trảo chụp lấy Xá Lợi rồi đảo người bay ngang qua đường, đáp xuống tường bao tòa trạch viện đối diện, ngửa mặt cười lớn, giơ Xá Lợi lên mắt ngắm nhìn, song mục xạ xuất thần sắc cuồng nhiệt.
Hiển nhiên là Tà Vương Thạch Chi Hiên.
Vân Soái thất hồn lạc phách hạ người xuống đất, phát hiện toàn trường đều đang ngây ngốc đứng nhìn.
Với Huyền Ma Thân Pháp và Bất Tử Ấn Pháp, dù toàn thể mọi người đồng tâm hiệp lực, chỉ sợ cũng vô phương lưu lão lại được. Hà huống các lộ đều đối địch lẫn nhau, không ai tin tưởng ai.
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng dừng lại sau lưng Thạch Chi Hiên, ngạc nhiên nhìn lão, trong lòng đều lấy cực kỳ khó hiểu tại sao lão dùng tay tiếp xúc trực tiếp với Xá Lợi mà hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì.
Thạch Chi Hiên đứng sừng sững như quân lâm thiên hạ, ánh mắt tà quái từ từ quét qua toàn thể chúng nhân. Tả thủ giơ lên, một đạo hỏa quang bắn thẳng lên trời, bạo xuất một đóa yên hoa đỏ rực, ngạo nghễ nói:
- Một năm sau, Thạch Chi Hiên ta sẽ tái xuất giang hồ, thống nhất ma đạo. Thuận ta thì sống, chống ta thì chết.
Chúc Ngọc Nghiên và Triệu Đức Ngôn đồng thời phẫn nộ quát lớn, nhằm Thạch Chi Hiên phóng tới. Mọi người trong trường bao gồm cả Vân Soái như bừng tỉnh, ào ào xông về phía Thạch Chi Hiên đang đứng.
Thạch Chi Hiên lạng người một cái, biến mất sau tường.
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng đều cảm thấy mất mát, nhưng họ đâu biết đến hơn bảy thành tinh hoa của Xá Lợi sớm đã truyền vào trong người bọn họ.
Thanh âm Sư Phi Huyên từ sau lưng hai người vang lên, vẻ lạnh nhạt:
- Đây không phải là kết quả mà hai người hy vọng sao?
Hai người không đáp lại được, quay đầu nhìn thì tiên ảnh Sư Phi Huyên đã mờ nhạt dần.
(Hết hồi 438).
Hồi 439
Người dịch: Damma
Biên dịch: Shrek_coi
Biên tập: naihaichannhan
Hai người phi thiềm tẩu bích, vượt qua con đường lớn Chu Tước đại nhai đầy tuyết phủ, nhằm hướng kênh Vĩnh An phóng tới.
Bọn họ toàn thân đẫm máu, bị thương nhiều chỗ, chưa biết chạy theo đường nào.
Vòng vây của địch nhân dần dần xiết chặt quanh bọn họ. Bốn phía đèn đuốc sáng rực, mọi vật nhìn rõ mồn một. Trường An là địa đầu của Trường Lâm quân, bọn chúng quen thuộc như trong lòng bàn tay, lại có Khả Đạt Chí, một người tài trí song toàn chỉ huy, càng có thể phát huy hiệu quả đến mức cao nhất.
Thạch Chi Hiên tưởng chừng như vô ý tuỳ tiện phóng ra một cây pháo hiệu, thật ra lại là một chiêu chí tử nhất tiễn song điêu. Pháo hiệu chính là phương pháp liên lạc của Kiến Thành và Nguyên Cát trong việc truy tìm bọn Khấu Trọng. Hỏa quang có thể nhìn rõ từ xa đến mấy dặm, lập tức lôi kéo sự chú ý của Trường Lâm quân vốn đã ở trong trạng thái chuẩn bị cao độ. Toàn thành liền vang động tiếng thanh la cảnh báo. Nhà nhà đều vội vàng đóng cửa, lính phòng vệ trên tường thành liền tập trung tinh thần, nghiêm trận chờ đợi.
Động tác đó của Thạch Chi Hiên không những khiến Khấu Trọng và Từ Tử Lăng lâm vào mối nguy lớn nhất kể từ khi tiến vào Trường An, mà còn làm bọn Triệu Đức Ngôn, Chúc Ngọc Nghiên đang gắng sức truy đuổi lão phải đối mặt với phiền não không thể giải quyết: đâu thể ung dung chơi trò đuổi bắt trong thành Trường An. Nếu Khấu Trọng và Từ Tử Lăng bị giết thật, Thạch Chi Hiên sẽ là người duy nhất vừa được lợi vừa chiến thắng.
Hai người Khấu Trọng thấy tiếng động ầm ầm đổ đến càng lúc càng gần, tự biết không hay, lập tức quyết định phóng người lên tường thành.
Trường An cũng như Lạc Dương và Dương Châu đều là những thành lớn rất kiên cố. Tường thành cao tới trên ba mươi trượng. Kể cả những cao thủ có bản lĩnh khinh công cao minh như Vân Soái hoặc là như bọn Khấu, Từ có khả năng lăng không hoán khí, nếu không có công cụ trợ giúp, không thể nghĩ tới khả năng vượt tường ra ngoài. Tưởng tượng dù không có lính gác, muốn vượt tường thành cũng phải tốn rất nhiều công phu, hà huống bây giờ binh lính thủ thành lại đang nghiêm trận chờ đợi. Hai người định dùng kế sét đánh không kịp bưng tai, ngang nhiên vượt thành, không ngờ bị binh lính thủ thành ào ạt bắn tên cứng, câu dài, trường mâu, gạch đá ném xuống, ép hai người rơi xuống.
Bọn họ vừa bị thêm vài vết thương nhẹ, lại vừa bại lộ hành tung để địch nhân biết chính xác vị trí.
Lúc này đường xá đã bị phong toả. Những chỗ cao đều có địch nhân đứng quan sát giám thị. Vô luận hai người nhắm hướng nào đào tẩu đều bị đèn đuốc hướng đến soi rõ hành tung. Cả hai đã vài lần đụng độ với truy binh, may là tránh được chủ lực có cao thủ trợ trận của đối phương, nên may mắn chạy được. Nhưng bọn họ đều đã bị thương nhiều chỗ, cảm thấy bản thân lâm cảnh cùng đường mạt lộ như cá nằm trong lưới, chỉ đợi khi địch nhân kéo lên thu hoạch, cũng là thời khắc bại vong của hai người.
Trong tình hình không còn lựa chọn nào khác này, sinh lộ duy nhất của bọn Khấu Trọng là chạy bừa đến kênh Vĩnh An. Bất quá, nếu hai người có thể thành công tiềm nhập vào lòng kênh, tiến vào bảo khố rồi theo mật đạo ly khai Trường An, bí mật bảo khố sẽ không thể giữ được vì như thế ai cũng có thể đoán ra trong lòng kênh có mật đạo.
Bọn họ đành phải thi triển kế nghi binh. Trước tiên giả vờ chạy đến cửa Nam thành phá cửa, dẫn dụ cho truy binh đuổi đến, lại đột nhiên nhảy xuống, luồn phải lách trái qua các ngõ hẻm đầy tuyết chạy về phía Dược Mã Kiều.
Nếu không nhờ tối nay tuyết lớn dày đặc làm ánh sáng khó có thể truyền xa, thị tuyến mơ hồ, thì dù cho bọn họ cơ linh thế nào cũng sợ không thể không sa vào trùng trùng vây khốn của địch nhân.
Hai người một trước một sau nằm phục trên mái một ngôi nhà gần cầu, nhìn về phía kênh Vĩnh An, lập tức rùng mình hít một hơi khí lạnh. Chỉ thấy hai bên bờ kênh Vĩnh An bày binh nghiêm mật, hỏa quang soi rõ hai bờ và lòng kênh như ban ngày. Lý Kiến Thành mình mặc trang phục theo kiểu của đoàn đi săn mùa Xuân, đang đứng trên Dược Mã Kiều phát lệnh. Bên cạnh có Nhĩ Văn Hoán, Kiều Công Sơn và các đại tướng tâm phúc.
Hai người thấy cảnh đó nóng ran cả gáy, thầm kêu khổ liên hồi. Không nói việc xuống nước không phải dễ dàng, dù cho xuống được dưới nước thì cũng không tránh khỏi cương tiễn của địch. Tình hình này cũng hợp lý vì bọn Khấu Trọng đã từng nhảy xuống kênh đào thoát một lần, địch nhân đương nhiên không đời nào cho phép điều đó lặp lại.
Chiến lược của bọn chúng là giữ chặt con kênh lớn nhất nối thông Nam Bắc trong thành Trường An, từ đó làm cho phạm vi hoạt động của họ thu hẹp rất nhiều. Không có đường chạy cũng như là bắt họ chịu cực hình rồi.
Tiếng xé gió vang lên từ bên trái. Bọn họ kinh hãi quay sang liền thấy trong mưa tuyết trùng trùng, từ xa có hơn mười bóng nhân ảnh đang trèo tường vượt ốc tiến thẳng về phía họ, hiển nhiên đã phát hiện vị trí ẩn nấp của hai người.
Khấu Trọng hít mạnh một hơi hỏi:
- Ôi Mẹ ơi! Giả thiết chúng ta tiến bừa vào một nhà dân nào đó thì sẽ có hậu quả gì?
Từ Tử Lăng cười khổ đáp:
- Nếu thế thì đại khái tiểu mệnh của chúng ta chỉ kéo dài không quá nửa khắc nữa.
Khấu Trọng trong lòng chợt động nói:
- Đi theo ta!
Từ Tử Lăng tịnh không hiểu diệu kế thoát thân của gã thế nào, chỉ đành theo gã rời mái ngói chuyển thân một vòng. Từ ngã tư trước mặt mười đạo nhân ảnh đang tiến đến gần, với ba bó đuốc lớn chiếu sáng hiện trường, bọn họ khó có thể ẩn thân.
Như vậy địch nhân sau khi tạo thành vòng vây lớn xong bèn tiến hành một sách lược rất hữu hiệu, phát xuất vài chục cao thủ tổ chức thành các đội tìm kiếm, linh hoạt điều tra tông tích bọn họ trong vòng vây đã được xác lập. Chỉ cần ép buộc hai người phải hiện thân là lập tức lọt ngay vào trùng vây, thời điểm chết của hai người sẽ tới.
Dẫn đầu là “Kim Thương” Mai Tuần và huynh đệ “Trường Bạch Song Hung” Phù Ngạn, Phù Chân. Những người khác cũng toàn là hảo thủ thân thủ bất phàm.
Khấu Trọng vốn định nhanh chóng đột vây, sát thương một số người cho hạ hoả. Nhưng thấy đội ngũ tiền phương của địch như vậy gã liền lập tức thay đổi chủ ý, nhảy lên nóc nhà xem xét tình hình các mặt bao vây, thấy tất cả có khoảng năm, sáu tổ như vậy, lòng thầm kêu cha gọi mẹ. Khấu Trọng liền dẫn Từ Tử Lăng men theo trạch viện vào một ngõ ngang, tránh tả vòng hữu, thi triển tận hết sở năng, một lần nữa nhằm phía cửa Nam xông tới. Trên đường đi vài lần phải nấp vào trong nhà của thường dân, nhường cho địch nhân phóng qua trên đầu.
Từ Tử Lăng nghi hoặc không hiểu, vì làm thế này khác gì tự tìm đường chết.
Đột nhiên, Khấu Trọng quay ngược trở lại hướng Dược Mã Kiều. Thế này lại càng kinh hiểm trùng trùng, bước bước gian nan vì vòng vây của địch nhân đang di chuyển về phía Nam làm phạm vi hoạt động của họ càng bị thu hẹp lại.
Hai người phóng lên mái nhà nấp vào một chỗ tối. Trước mặt là Dược Mã Kiều và kênh Vĩnh An. Hỏa quang sáng rực phản chiếu những bông tuyết trùng trùng rơi xuống, cảnh tượng vô cùng ngoạn mục, nhưng đối với bọn họ lại là hoàn cảnh tồi tệ nhất. Hoả quang từ bốn phương tám hướng không ngừng truy đến gần. Bọn họ tuy đã đùa giỡn cút bắt với địch nhân bằng thân pháp vô cùng linh hoạt và linh giác siêu phàm của mình, nhưng hảo cảnh đó khó tái diễn mãi. Cứ như tình thế phát triển thế này, tối đa chỉ có thể chi trì không đến nửa canh giờ nữa.
Khấu Trọng đảo mắt một vòng, thấy đội truy tìm gần nhất cũng đang ở ngoài năm mươi trượng. Gã hoan hỷ nói:
- Thành công rồi! Chúng ta có thể tìm được một chỗ mà ngủ con bà nó một giấc rồi. Đi thôi!
Nói dứt bèn rời khỏi mái ngói, dẫn Từ Tử Lăng bò sát người dưới mặt đất, vòng sang phía tường Vô Lậu Tự. Từ Tử Lăng đột nhiên đại ngộ, lòng thầm kêu tuyệt diệu. Chỗ Khấu Trọng muốn ngủ một giấc chính là trong phòng phương trượng của Vô Lậu Tự. Không ai có thể nghĩ bọn họ đang ở trong nơi đào nguyên lánh thế ấy. Nếu là lúc bình thường chuyện đó tuyệt không có khả năng, nhưng bây giờ thì lại là chuyện khác. Khẳng định Đại Đức Thánh Tăng Thạch Chi Hiên hiện tại không toạ quan trong đó. Tương lai ít nhất một năm nữa cũng không thể gặp Thạch Chi Hiên “tham thiền” nơi này. Bởi vì với tác phong của Thạch Chi Hiên, ngay cả đồ đệ của mình cũng không tin tưởng. Sau khi lão lấy được Xá Lợi khẳng định sẽ ẩn thân tại một nơi bí mật nào khác trong thành chứ không quay về chốn cũ.
Đại Đức Thánh Tăng là người đức cao vọng trọng trong thành Trường An. Việc lão bế quan tu luyện toàn thành đều biết. Khẳng định Lý Kiến Thành, Lý Nguyên Cát sẽ không hoài nghi tìm đến nơi “thánh địa” này.
Nửa khắc sau, hai người đã đến bên ngoài phòng phương trượng. Phòng này thiết kế rất đặc biệt, ngoài một cửa lớn ra, không hề có cửa sổ, chỉ có vài lỗ thông hơi lớn bằng đầu nắm tay ở sát gần mái.
Nan giải nhất là chiếc khoá đồng lớn treo ở cửa. Phá huỷ nó không khó nhưng nếu người khác biết được khoá đã bị phá huỷ, không luận ra việc bọn họ đang ở bên trong mới là lạ. Khấu Trọng nói:
- Khẳng định có thông đạo bí mật. Nếu không làm sao lão Thạch có thể ra ra vào vào dễ dàng như thế được.
Từ Tử Lăng nhíu mày:
- Lối ra khẳng định ở bên ngoài Vô Lậu Tự.
Vì Từ Tử Lăng đã từng điều tra toàn bộ chùa này mà không phát hiện cửa vào địa đạo nào hết nên khẳng định cửa đó được đặt ở bên ngoài chùa. Nhưng thời gian và tình thế lúc này không cho phép bọn họ ra ngoài tìm kiếm. Khấu Trọng cầm khoá đồng nhìn nhìn nói:
- Đây là Tử mẫu toả liên hoàn. Trần Lão Mưu từng dạy ta cách mở. Phiền Lăng thiếu gia mang đến cho ta một cái que.
Từ Tử Lăng lĩnh mệnh đi khỏi. Chỉ một lát đã quay lại mang một cành cây đặt vào tay Khấu Trọng. Khấu Trọng quán chú kình khí vào trong cành cây, từ từ đút vào lỗ khoá, làm vài động tác.
“Cách” một tiếng, đầu khoá mở ra.
Từ Tử Lăng cười khổ hỏi:
- Ngươi nghĩ chúng ta có thể che giấu ổn thoả sao?
Khấu Trọng đáp:
- Không thử làm sao mà biết được.
Hai người liền cởi áo ngoài xoá sạch mọi dấu chân để lại trên mặt tuyết trắng rồi tiến vào phòng Phương trượng.
Trời đã về khuya, khí trời lạnh lẽo. Người xuất gia không màng chuyện thế sự. Bên ngoài tuy loạn đến long trời lở đất nhưng trong tự, mọi tăng nhân lại an tường say ngủ trong chăn êm nệm ấm.
Phương trượng thất là một thiện phòng khá rộng, hoàn toàn không có vật gì, chỉ có một chiếc bồ đoàn. Nếu không biết Đại Đức Thánh Tăng chính là Thạch Chi Hiên, bọn họ không chừng sẽ nhận định đại đức quả xứng với danh xưng, chân chính là Thánh Tăng chứ chẳng sai.
Khấu Trọng nhẹ nhàng đóng cửa lại, thấp giọng gọi:
- Đến đây!
Từ Tử Lăng đặt song chưởng lên lưng Khấu Trọng, nội lực cuồn cuộn truyền sang. Bất ngờ hai người đồng thời toàn thân chấn động, kêu “ủa” một tiếng. Trước đây trong tình huống này, chân khí Từ Tử Lăng tống nhập vào kinh mạch Khấu Trọng, kết hợp cùng với chân khí của Khấu Trọng làm tăng cường công lực Khấu Trọng lên vài lần. Cuối cùng Khấu Trọng sẽ trả chân khí lại cho Từ Tử Lăng. Không ngờ lần này cũng làm như vậy nhưng lại phát triển thành hướng khác. Chân khí sau khi kết hợp với nhau xong không ngờ tự nhiên lưu chuyển về thân thể Từ Tử Lăng rồi lại chuyển qua Khấu Trọng. Cứ thế lưu chuyển không ngừng, mỗi một vòng vận chuyển, chân khí ngưng tụ lại càng tăng lên mạnh mẽ.
Khấu Trọng không rảnh để suy nghĩ nhiều. Thấy tình hình như thế lòng tin lại càng lớn, liền nhắm mắt ngưng thần, song chưởng đặt lên cửa gỗ, thúc đẩy chân khí thấu qua cánh cửa ra tới khoá đồng bên ngoài.
Công phu cách không truyền vật bất cứ người nào có nội công thành tựu ở mức độ nhất định đều có thể làm được. Bất quá việc mượn vật truyền lực độ khó tăng lên rất nhiều. Tình huống lúc này muốn qua cánh cửa để truyền lực nâng chiếc cá sắt khá nặng kia lên bấm vào khoá đồng, trả lại tình trạng khoá chưa từng mở ra thì thật là chưa từng nghe qua, lại là một việc chưa từng có. Kể cả hai người liên thủ hợp lực nhưng Từ Tử Lăng cũng không nghĩ là sẽ thành công. Vì thế khi trước gã đã tỏ thái độ hoài nghi.
Hiện tại hai người tuy không rõ nguyên nhân tại sao khi chân khí hai người kết hợp lại thì mỗi lần chuyển vận một vòng lại tăng cường lên một cách dễ dàng, làm công lực tích tụ tăng lên gấp nhiều lần, khiến cho việc tưởng chừng không thể lại biến thành có thể.
Khấu Trọng cảm giác được luồng chân khí truyền ra bên ngoài cánh cửa vô cùng rõ ràng giống như một thần y đang tra xét kinh mạch bên trong cơ thể người bệnh. Tuy không nhìn thấy bằng mắt, nhưng lại có thể cảm nhận chính xác không sai trật.
Hai đầu chiếc cá khoá dường như bị một bàn tay vô hình từ từ đẩy lên, giao thoa với thân khoá. Đầu cá lọt dần vào trong lỗ trên thân khoá đồng lớn nặng đến hơn chục cân. Dần dần, chiếc cá thép đã di chuyển đến vị trí có thể khoá chặt lại.
Cho dù Khấu Trọng được Từ Tử Lăng trợ giúp nhưng khi đó cũng cảm thấy khó có thể chi trì lâu hơn nữa. Trong lòng gã thầm hô “Trời hãy giúp ta” rồi miễn cưỡng tống xuất luồng nội kình tối hậu.
“Cách!”, cuối cùng khoá đồng cũng khoá lại như mong ước.
Hai người đồng thời lảo đảo ngồi phệt xuống, toàn thân vô lực, cảm thấy mệt mỏi còn hơn đại chiến với Thạch Chi Hiên hoặc Chúc Ngọc Nghiên mấy trăm chiêu. Một lúc sau, trong bóng tối, Khấu Trọng hổn hển hỏi:
- Chuyện này là thế nào?
Từ Tử Lăng đáp:
- Có thể là vì công lực của chúng ta có đột phá mới nên xuất hiện hiện tượng kỳ quái đó. Nếu không như vậy, chúng ta đừng hòng có thể cách lần cửa dày mà chốt được cái khoá phiền phức đó.
Khấu Trọng lắc đầu nói:
- Theo ta thấy việc này có liên quan đến Xá Lợi. Mới rồi chúng ta đã chơi trò cút bắt với địch nhân, chạy đông chạy tây trong thành nội, lại ác chiến liên miên mấy trận. Nếu như trước kia chúng ta đã sớm mệt mỏi đến kiệt sức rồi. Nhưng hôm nay bọn ta lại không có hiện tượng mệt mỏi đó, nếu bảo không liên quan tới Xá Lợi thì là liên quan đến cái gì?
Từ Tử Lăng đang định đáp, bỗng ngoài cổng truyền vào tiếng bước chân.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, trong lòng khẩn trương. Nếu để người ta phát hiện bọn họ đang ẩn thân trong này, cả hai đúng thật là như chim trong lồng, chắp cánh cũng không thể bay thoát. Hai người lập tức phong bế hô hấp.
Tiếng bước chân nhộn nhịp vang lên. Một giọng nói ôn hoà cất lên:
- A di đà phật. Đây là Phương trượng thất nơi Chủ trì Đại Đức Thánh Tăng bế quan tiềm tu. Bốn phía đều kín mít, chỉ có cửa chính có thể ra vào thì đã được khoá chặt. Ngoại nhân tuyệt đối không thể vào được. Thỉnh Tề Vương minh xét.
Âm thanh của Khả Đạt Chí nói:
- Bẩm Tề Vương, nóc phòng và tường nhà đều không có vấn đề gì.
Giọng Mai Tuần cất lên:
- Thật là kỳ quái. Chúng ta rõ ràng nhìn thấy bọn chúng đến gần đây thì mất tích, không thể tìm thấy nữa.
Tiếp đó lại nghe thấy tiếng có người giật thử khoá cửa, cho thấy có người đang kiểm tra cửa và khoá.
Từ Tử Lăng đột nhiên nghĩ ra một sơ hở lớn, liền dịch thân như điện chớp ngồi lên bồ đoàn, rồi phát xuất thanh âm hô hấp nhẹ mà dài.
Khấu Trọng lập tức hiểu ngay, ngấm ngầm toát mồ hôi lạnh, tiếp tục đình chỉ hơi thở, nhường Từ Tử Lăng đóng vai Đại Đức đang hô hấp.
Quả nhiên ngoài cửa gỗ có tiếng động nhẹ, cho thấy địch nhân đúng như bọn họ dự đoán đã áp tai vào cửa nghe ngóng tình hình trong phòng.
Thanh âm của Lý Nguyên Cát cuối cùng cũng cất lên:
- Đại sư yên tâm. Chúng ta đương nhiên không dám kinh động tới Thánh Tăng đang tham thiền. Nhờ ngài mời tất cả các vị sư phụ tập trung tại đại điện để chúng ta tiện truy tầm điều tra các nơi khác.
Thanh âm xa dần rồi mất hẳn.
Khấu Trọng nằm lăn ra nền đất lạnh giá, nhẹ giọng nói:
- Ngủ một giấc rồi sau đó mới tìm kiếm cửa vào địa đạo.
Từ Tử Lăng lấy viên dạ minh châu ra, chiếu sáng thiện thất, cười nhẹ đáp:
- Không cần tìm nữa. Cửa vào mật thất nằm ngay dưới bồ đoàn này.
Khấu Trọng ngồi dậy, ngạc nhiên hỏi:
- Mật thất? Thế cũng hợp tình hợp lý. Lão Thạch ít nhất cũng phải có một nơi thay đổi y phục. Nếu không làm sao ra ngoài mà gặp người ta.
Từ Tử Lăng gật đầu đáp:
- Ta nghĩ mà không hiểu sao. Giống như ngươi cách môn đóng khoá vừa rồi, ta truyền chân khí xuống và tự nhiên hiểu rõ tình hình bên dưới. Nếu như không phải vì chân khí không đi được quá xa, nói không chừng ta có thể tra ra mật đạo thông với chỗ nào.
Khấu Trọng hưng phấn đến bên Từ Tử Lăng ngồi xuống hỏi:
- Ngươi còn nói là không có liên quan tới Xá Lợi nữa không? Chúng ta trước đây có lợi hại thế này không? Nhưng thực là kỳ quái, ta tịnh không cảm nhận được chân khí công lực bản thân mình đã tăng tiến mạnh.
Từ Tử Lăng đáp:
- Không có gì là kỳ quái. Bởi sự tăng tiến lớn của chúng ta là ở phương diện cố bản bồi nguyên. Nếu nói Hoà Thị Bích đã cải tạo biên độ và lưu lượng kinh mạch chúng ta thì năng lượng mà Xá Lợi tăng gia cho chúng ta lại là nguyên tinh. Công hiệu sau này thế nào sẽ tuỳ thuộc vào thời gian tu luyện mà biểu hiện ra.
Khấu Trọng vui mừng:
- Nói đúng lắm. Cái mà Thạch Chi Hiên lấy được chỉ là cái xác không của Xá Lợi. Nhưng thật sự toàn bộ năng lượng bên trong Xá Lợi đã chuyển hết vào chúng ta sao?
Từ Tử Lăng điềm nhiên đáp:
- Cứ nhìn thì thấy cái chúng ta được là “nước một”. Nhưng Thạch Chi Hiên có thể dùng Xá Lợi để bổ trợ những khiếm khuyết trong Bất Tử Ấn Pháp của lão. Vô luận trong một năm tới chúng ta tiến bộ thế nào nhưng vì song phương chênh lệch công lực quá lớn nên nếu gặp lại lão, tốt nhất là chuồn cho nhanh. Nếu chỉ dùng nội lực thật sự mà không kể đến tâm pháp chiêu thức và chiến lược, ta tình nguyện chọn Thiên Ma Đại Pháp của Chúc Ngọc Nghiên chứ không muốn đối đầu với Bất Tử Ấn Pháp của lão.
Khấu Trọng lạnh lùng nói:
- Chỉ cần là do con người nghĩ ra, tuyệt không có khả năng hoàn mỹ không tỳ vết. Bất Tử Ấn Pháp thế nào cũng có điểm khiếm khuyết.
Từ Tử Lăng cười khổ đáp:
- Yếu quyết đầu tiên của Bất Tử Ấn Pháp là tra xét địch nhân. Giống như chuyện bọn ta cách tường khiển vật, nó có thể dùng trên cơ thể đối phương. Nhớ lại khi Thạch Chi Hiên dùng chân khí truyền vào trong điều tra ta, ta đã sinh xuất cảm ứng kịp thời dò thám ngược lại lão. Nếu không, ta đã tiêu đời trong hầm rượu của An Long rồi.
Khấu Trọng tặc lưỡi:
- Nguyên lai Thạch Chi Hiên đã đạt tới cảnh giới đó. May là chúng ta cũng không tệ. Mẹ ta ơi! Thử tưởng tượng khi chúng ta tiếp xúc với địch, biết trước được mỗi cử động của đối phương thì thật dễ dàng chiếm được tiên cơ.
Từ Tử Lăng nói:
- Thuật thám sát địch đó kỳ thật là phải nhân lúc người ta phân tâm mới thực hiện được, chỉ có thể ngẫu nhiên dùng được một lần, nếu không chỉ là có hại mà không được ích lợi gì. Giả sử đối phương là cao thủ cỡ Chúc Ngọc Nghiên, Loan Loan, họ đều bảo vệ phòng ngừa rất nghiêm mật, không cho phép người khác tuỳ ý thám sát tình hình. Còn nếu như gặp phải Thạch Chi Hiên thì ý tưởng đó hoàn toàn vô dụng.
Khấu Trọng gật đầu:
- Nói đúng lắm. Trong chiến đấu quan trọng nhất là chiêu thức không có dấu hiệu báo trước và phản ứng của trực giác. Nếu như có thể sớm biết trước địch nhân sử chiêu Đại bàng triển xí hay là Lão thụ bàn căn thì ảo diệu không thể nói hết được.
Từ Tử Lăng bật cười:
- Tiểu tử ngươi đúng là chuyên gia nói khoác. Tối đa có thể cảm ứng được nội công đối phương phân nặng nhẹ, nhanh chậm thế nào thôi. Làm sao có thể biết địch nhân dùng chiêu thức gì?!
Khấu Trọng vặn người đáp:
- Nói chuyện với ngươi làm ta hết cả buồn ngủ. Chi bằng xuống dưới xem thử nhé?
Từ Tử Lăng nói:
- Cửa này đã bị Thạch Chi Hiên dùng then chốt bên ngoài, muốn xuống cần phải tốn một phiên công phu đấy.
Khấu Trọng bực bội đáp:
- Bằng công lực hiện tại của chúng ta, dù là nắp hầm làm bằng thép cũng có thể chấn vỡ được.
Từ Tử Lăng đáp trả:
- Bằng vào mình ngươi có thể chấn vỡ được nắp hầm dày thế này ư? Nếu được thì tiểu đệ cam bái hạ phong.
Khấu Trọng nghi ngờ hỏi:
- Dầy lắm sao?
Từ Tử Lăng để dạ minh châu lên mặt đất, kéo bồ đoàn ra.
Khấu Trọng nằm phục xuống phụ hoạ:
- Cửa hầm này không thấy khe hở hay tỳ vết nào, hoàn toàn không thể bị phát hiện.
Từ Tử Lăng đột nhiên hỏi:
- Tối nay rốt cuộc là chúng ta làm đúng hay sai đây?
Khấu Trọng ngưng thần nhìn gã một hồi rồi cười khổ đáp:
- Có thể nói cũng thành công được hơn một nửa. Chí ít cũng đã khiến ba đại thế lực của ma môn không thể hợp tác với nhau được nữa. Sai lầm là chúng ta không lường được Thạch Chi Hiên không mất chút sức lực đã chiếm được tiện nghi. Giả như Tà Đế Xá Lợi rơi vào tay Âm Quý Phái, Thạch Chi Hiên và Triệu Đức Ngôn sẽ liều mạng tranh cướp, tình hình sẽ khác đi. Đúng là người tính không bằng trời tính.
Từ Tử Lăng thở dài:
- Chúng ta khả năng đã giúp Khả Đạt Chí và Hương Ngọc Sơn tránh đi một mối hoạ lớn rồi!
Khấu Trọng chấn động nói:
- Nói đúng lắm. Hương Ngọc Sơn và Khả Đạt Chí khẳng định sẽ rút khỏi âm mưu của Dương Văn Can, làm Lý tiểu tử không thể tiêu diệt được bọn chúng nữa.
Trong tai Từ Tử Lăng lại vang lên câu nói của Sư Phi Huyên lúc chia tay, trong lòng gã thầm thở dài rồi hỏi:
- Chuẩn bị xong chưa?
Khấu Trọng đặt song chưởng lên bối tâm Từ Tử Lăng, gật đầu đáp:
- Hạ thủ đi!
----------------------------------
Tị nạn đào nguyên: nơi tránh nạn lý tưởng/ tránh nạn chốn đào nguyên.
(Hết hồi 439).