📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Khoa Học Phổ Thông

Hâm Nóng Toàn Cầu có thể gây Đại Họa năm 2012 - 2013

7 trả lời, 2.258 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-23 00:20:54an binh>
SOS: Toàn Bộ Băng Hà ở Bắc Cực sẽ tan hết vào năm 2012


Cơ quan NASA cảnh báo: sự hâm nóng địa cầu khiến toàn bộ các tảng băng ở bắc cực sẽ tan chảy hết vào mùa hè năm 2012! Các cuộc nghiên cứu khoa học cũng cho biết rằng, sự gia tăng nhiệt độ trái đất như thế làm cho nước biển ấm lên, các chất hơi ga độc ở đáy biển sẽ thoát lên, chúng ta sẽ khó lòng sống sót khỏi. Xin xem một đoạn VIDEO ngắn dưới đây.



Để ngăn ngừa tình trạng thiên tai thảm họa do sự hâm nóng trái đất xảy đến trong tương lai sắp tới đây, chúng ta hãy SỐNG XANH - [color=darkgreen]Go Green! Be Green![/color] Xin tham khảo thêm ở đây: http://www.treehugger.com/gogreen.php


 
anbinh
Đăng nhập để trả lời
0
Làm Thế Nào Hạn Chế Sự Hâm Nóng Toàn Cầu?


Tiến sĩ MAI THANH TRUYẾT
Việt Báo Thứ Sáu, 9/21/2007


Ngày nay, có thể nói rằng hầu hết mọi người trong chúng ta đều đồng ý hiện tượng hâm nóng toàn cầu là một thách thức lớn cho toàn thế giới . Chúng ta đang sống trong một tình trạng bất ổn chung và sự phát triển bến vững (sustainable) gần như không có căn bản vững chắc dù các quốc gia đang phát triển hay đã phát triển viện dẫn bất cứ lý do nào để biện minh cho hành động phát triển không bền vững của mình.

Trước thực tế kể trên con người phải làm gì?

Trước hết lượng xăng dầu dùng cho việc di chuyển trên thế giới không ngừng tăng lên đều đặng đồng biến với thời gian và gía cả cũng tăng vọt cũng như chưa có dấu hiện nào báo trước là giá xăng sẽ được bảo hoà ở một thời điểm nào đó. Do đó, danh từ bền vững (sustainability) hiện tại khó có chỗ đứng dưới mắt nhân loại và những nhà khoa học trên thế giới.

Làm sao có thể phát triển bền vững được khi giá xăng cao, kéo theo tất cả vật giá của mọi nhu cầu hàng ngày của con người. Từ đó, ảnh hưởng lên sự phát triển xã hội, và sự hâm nóng toàn cầu ngày càng tăng trưởng nhanh hơn. Thế giới hiện nay không còn thích ứng với điều kiện bền vững nữa như yêu cầu của Liên Hiệp Quốc nêu ra trong Nghị trình-21 là phát triển xã hội, tăng cường phúc lợi cho nhân loại, và bảo vệ hài hoà môi trường sống.

Sự bền vững của xã hội loài người

Nhiều hội đoàn chuyên môn về khoa học, công nghệ từ các NGO thiện chí đến những hiệp hội khoa học của các chính phủ đều đánh giá vấn đề bền vững trong phát triển là một vấn đề cấp bách trong hiện tại. Tại Hoa Kỳ, Hội Hoá Học (ACS) với châm ngôn :”Science & Technology for Sustainable Well-being” (tạm dịch Khoa học và Công nghệ cho Nhận thức bền vững) , cũng như Hội Nghiên cứu cho sự Tiến bộ Khoa học HK (American Association for the Advancement Science (AAAS)) đã lần lượt tổ chức vào tháng hai vừa qua ở San Francisco và tháng ba ở Chicago.

Mục tiên của hai buổi họp nầy là thêm một lần nữa, hai cơ quan khoa học lớn nhất nước Mỹ hy vọng mang lại và nhấn mạnh ý nghĩa thực sự của danh từ bền vững (sustainability). Theo định nghĩa, sự bền vững là sự tập trung khả năng để đạt được một đời sống an toàn và khoẻ mạnh cho tất cả nhân loại ngày hôm nay mà không ảnh hưởng hay di hại đến các thế hệ về sau. Định nghĩa trên bao gồm tất cả mọi khía cạnh của đời sống như chính trị, kinh tế, xã hội, mối trường, văn hoá v.v… và đíều nầy đòi hỏi các quốc gia đã phát triển chẳng những phải duy trì và không ngừng cải thiện tiêu chuẩn của đời sống hiện tại cho người dân trong nước sở tại, mà còn phải có bổn phận giúp đở những quốc gia kém phát triển cần phải tăng cường phúc lợi thêm cho con dân của họ.

Theo hướng suy nghĩ trong một quyển sách viết vào năm 2005 của Jared Diamond, giáo sư UCLA dưới tựa đề: “Sự sụp đỗ: Xã hội chọn lựa để thành công hay thất bại như thế nào?” (Collapse: How societies choose to Fail or Succeed?), và quyển thứ hai đã được giải Pulitzer “Súng đạn, Mầm bịnh, Sắt thép:Thành phẩm sau cùng của Xã hội loài người” (Gun, Germs, & Steel: The fates of Human Societies), Diamond đã khảo sát tại sao và làm thế nào mà những quốc gia Tây phương ở Bắc bán cầu có khả năng phát triển công nghệ và thống trị hầu hết thế giới.

Trong quyển sách đầu, ông cũng đã phân tích tại sao một số quốc gia đã phát triển mạnh nhưng lại sụp đổ sau đó, và từ đó có những bài học rút ra từ hiện tượng nầy. Ông cũng đã lý giải sự sụp đổ của nền văn minh cổ như thành phố Mayan ở Trung Mỹ, sự huỷ diệt của xã hội Viking ở Greenland v.v…

Và để kết luận, Diamond đưa ra 5 yếu tố căn bản đóng góp vào sự sụp đổ của một số xã hội văn minh thời cổ đại. Đó là:


  • Sự tàn phá môi trường.
  • Sự thay đổi khí hậu thiên nhiên.
  • Sự tàn ác của xã hội lân bang.
  • Sự hổ trợ thương mãi từ các xã hội khác.
  • Và sau cùng sự thích ứng hay không thích ứng của xã hội trước những vấn nạn xã hội cùng sự gia tăng dân số và nhu cầu tiêu thụ tài nguyên thiên nhiên quá độ.

  • Từ đó, ông đưa ra nhận định là các quốc gia xưa bị sụp đổ vì những yếu tố trên, và ngày hôm nay, các quốc gia đã phát triển cũng sẽ đối mặt với những thách thức tương tự. Ngoài ra, cũng còn thêm một yếu tố thứ sáu mới nữa do loài người ngày hôm nay tạo dựng ra; đó là sự phá huỷ đa dạng sinh học (biodiversity) của thiên nhiên.

    Nếu tiến trình “phá hoại” của nhân loại tiếp tục, nếu con người không còn khả năng giải quyết những vấn nạn căn bản trên, thế giới chắc chắn sẽ bị huỷ diệt toàn diện, chứ không phải từng vùng hay từng địa phương nữa.

    Vai trò của nhà hóa học

    Qua một số nhận định nêu trên câu hỏi được đặt ra là sự bền vững được các nhà hoá học nhìn dưới nhản quan nào? Hiện tại, đã có hàng trăm cuộc nghiên cứu để sống còn và nhiều tài liệu giáo dục về hiện tượng bền vững nầy cũng như những đề nghị để bảo toàn sự bền vững toàn cầu của những nhà hoá học trên thế giới. Mục tiêu sau cùng không những là truy tìm công nghệ mới và sạch mà cũng phải cải thiện những công nghệ hiện tại cho được đắc dụng hơn và giảm thiểu sự phát thải ô nhiễm ra môi trường trong sản xuất hay dịch vụ.

    Từ đó, vai trò của nhà hoá học sạch và xanh rất cần thiết trong lúc nầy và Viện Hoá học Xanh (Green Chemistry Institute) thuộc ACS đã bắt đầu làm cầu nối trong học đường, kỹ nghệ, và chính quyền để cùng nhau giải quyết vấn nạn toàn cầu.

    Một thí dụ điển hình là TS John Warner, nhà hoá học xanh ở Đại học Massachusetts, Lowel, Giám đốc Trung tâm Hoá học Xanh, đã hướng dẫn một phái đoàn hoá học xanh đi khảo sát phát triển bền vững ở Nam Phi. Ông và phái đoàn cùng thảo luận với các nhà hoá học Phi về sự bền vững toàn cầu. Đối với những nhà hoá học Phi, nhiệm vụ của họ tương đối dễ dàng và giản dị trong việc phát triển ngành hoá học dựa theo tài nguyên của bản địa và áp dụng kỹ thuật tiên tiến từ các quốc gia đã phát triển. Nhưng vai trò của nhà hoá học xanh là làm thế nào để mang vào hội nghị khái niệm về bền vững hướng đến tương lai đến cộng đồng Phi châu mà chính họ không hề đề cập đến.

    Cụ thể hơn hết là phái đoàn Warner đã thăm viếng đại nông trường Maine trồng khoai tây, nơi chỉ sản xuất khoai tây để làm khoai chiên lát mõng hay nấu ăn. Trong khi đó, ông cố gắng thuyết phục các khoa học gia Phi châu phải thay đổi não trạng là biển đổi những sản phẩm từ khoai thành những sản phẩm cao cấp hơn, có hiệu quả kinh tế cao hơn. Đó là thiết lập những nhà máy biến chế bột khoai thành polylactic acid, thành bio-polymer để làm những sản phẩm bao bọc thực phẩm hay quần áo. Điếu nầy giải quyết được một số nhu cầu của địa phương và cũng là một giải pháp đóng góp vào sự cải thiện môi trường bền vững trong phát triển.

    Do đó, có rất nhiều chiều hướng con người có thể làm để đạt được sự phát triển bền vững trong đó những nhà hoá học xanh va sạch là một thành phần đóng góp không nhỏ trong việc bảo vệ môi trường trong tương lai.

    Vai trò của chúng ta


    Theo thống kê Hoa Kỳ vào năm 2004, lượng khí carbonic (CO2) phát thải vào không khí do nhiều nguồn khác nhau và có tỷ lệ như sau: việc chuyên chở chiếm 41%, điện năng 22%, công kỹ nghệ không dùng khí đốt 15%, khí đốt thiên nhiên 14%, và kỹ nghệ dầu hoả 8%.

    Tại California, mức phát thả CO2 tính trên đầu người là 11 tấn/na(m vào năm 2006 và tòan Cali phát thải 500 triệu tấn/na(m. Do đó, tính đến năm 2020, Cali phải giảm 174 triệu tấn. Các biện pháp dự trù cho mức giảm thiểu nầy đứng về phía chính quyền là:
    • Xe sạch: Bắt đầu từ năm 2009, tiểu bang cần phải đạt được 33% xe sạch so với 28% năm 2006;
    • Bảo quản và tăng cường rừng để có khả năng hấp thụ 20% khí CO2 phát thải vào không khí;
    • Năng lượng: Bảo quản và hạn chế năng lượng sử dụng trong các cơ xưởng để gảim bớt 30 triệu tấn khí CO2 hàng năm;
    • Đối với mức gia tăng dân số, cần tăng cường hệ thống chuyển vận công cộng để giảm việc xử dụng xe cá nhân;
    • Năng lượng tái tạo: Cố gắng đạt 20% năng lượng tái tạo cho điện năng, giảm 10% lượng CO2 phát thải;
    • Nhà máy phát điện: Dùng công nghệ khí than làm giảm thiểu tối đa việc phát thải CO2, giảm được 10%
    • Có thể giảm được 4% lượng CO2 phát thải trong việc thu hồi khí methan từ các bãi rác để biến thành điện năng và giảm thiểu được các khí phát tán trong kỹ nghệ dầu khí hiện tại.

    Đứng về phía cá nhân, chúng ta cần có vài hành động tích cực ngõ hầ đóng góp vào việc cải thiện sự hâm nóng toàn cầu. Câu nói bất hủ của một triết gia người Anh vào cuối thế kỷ 18 là Edmund Burke:” Không một ai làm một lỗi lầm lớn hơn việc một người không làm gì hết mặc dù anh ta có thể làm một chút gì đó!” (Nobody made a greater mistake than he could only do a little!). Do đó, mỗi người trong chúng ta cần phải ghi nhận rằng nguồn năng lượng lớn nhất là nguồn bảo toàn năng lượng. Chúng ta cần phải chuẩn bị tư tưởng trong việc cải thiện, tái sử dụng, và bảo quản năng lượng để hướng đến việc dùng chúng một các bền vững và làm cho môi trường được trong sạch.

    Một vài thí dụ cụ thể sau đây đóng góp vào việc bảo vệ môi trường cũng như hạn chế sự hâm nóng toàn cầu mà mỗi người trong chúng ta có thể làm được:

    • Sửa chữa giày dép, quần áo để dùng lại, giảm được mức sử dụng năng lượng dùng trong việc sản xuất sản phẩm mới;
    • Điều chỉnh nhiệt độ nóng/la.nh thấp/cao hơn tiêu chuẩn 50F có thể hạn chế được 5% năng lượng tiêu dùng trong việc xử dụng nước nóng và máy lạnh hay máy sưởi ấm;
    • Máy giặt: 90% năng lượng xài trong nhà là do nguồn nước nóng cho máy giặt. Nên thay thế bằng nước ấm. Phơi quần áo ngoài sân; kiểm soát và bảo quản thường xuyên và có định kỳ máy nước nóng có thể giảm được 20% năng lượng dùng trong nhà;
    • Bánh xe của bạn cần được bơm cao hơn áp suất trung bình cho phép có thể giảm được 5% lượng xăng tiêu dùng. Bảo trì xe thường xuyên cũng giảm được một lượng xăng tương tự;
    • Tránh dùng máy lạnh càng nhiều càng tốt. Uỷ ban Năng lượng California (CEC) khuyến cáo nên thay mái nhà màu xậm bằng màu sang hơn sẽ hạn chế được mức năng lượng tiêu dùng trong nhà;
    • Tránh việc đổ hoá chất dùng trong nhà vào đường thoát nước cũng như hạn chế tối đa việc dùng hoá chất trong sinh hoạt trong gia đình và ngoài sân cỏ;
    • Dùng kiếng cửa sổ có màu và sử dụng hệ thống skylights trên mái nhà để tiết kiện năng lượng;
    • Nên tắm bằng búp sen (douche) thay vì ngâm mình trong bồn tắm. Nên nhớ một bồn nước tắm tương đương với 4 lần tắm douche;
    • Kiểm soát nước rò rỉ từ các vòi nước trong nhà. Một giọt nước rỉ liên tục trong một năm tương đương với lượng nước sinh hoạt một ngày cho 200 người;
    • Trong sinh hoạt gia đình, tránh việc dung các sản phẩm chứa dung môi (solvent) để tránh ô nhiễm không khí, cố gắng dùng bao bì bằng giấy, cartông, hay plastic bằng thực vật thay vì bằng hoá chất như PE, PCE v.v..;
    • Sử dụng thực phẩm, rau trái đúng mùa để không khuyến khích việc trồng trọt trái mùa, phải tốn thêm nhiều năng lượng.

    Tóm lại, vấn đề đặt ra nơi đây là mỗi người trong chúng ta hãy tự vấn lấy chính mình. Một khi ý thức được rõ ràng sự hiện hữu của con người cũng như trách nhiệm trước toàn cầu và tương lai, chúng ta sẽ tự hạn chế mọi sinh hoạt có thể được xem là làm tăng thêm nguy cơ hâm nóng toàn cầu; từ đó chúng ta sẽ biết phải làm gì. Làm để cho sự tồn vong của nhân loại và nhất là đừng để các thế hệ về sau nhận lấy nhiều hệ luỵ xấu của con người ngày hôm nay.

    Mai Thanh Truyết

    vietbao.com
    Đăng nhập để trả lời
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-25 00:28:38an binh>
    Độ Ấm ở Bắc Cực đang tăng nhanh


    Paul Sisco
    Washington
    Ngày 09 tháng 01, 2008


    Dữ liệu vệ tinh mới đây từ cơ quan Không Gian NASA, Hoa Kỳ chỉ rõ rằng băng trên biển Bắc cực và Greenland đang tan chảy với nhịp độ nhanh chóng hơn so với dự định trước đó. Phóng viên đài VOA, Paul Sisco có bài tường thuật ngắn sau đây.

    Những nhà khoa học khí hậu tại Trung tâm các Chuyến bay Không gian NASA Goddar ở Greenbelt, tiểu bang Maryland, nói rằng: Bắc Băng dương có thể hầu như không còn băng nữa vào cuối mùa hè 2013.

    "Băng hà đang giảm đi nhanh hơn so với tất cả mô hình đã từng dự đoán trước đây", Jay Zwally – khoa học gia công trình vệ tinh khảo sát băng tại NASA Goddar nói thế. "Không phải chỉ có khí quyển nóng thêm không thôi, mà biển cũng ấm hơn đang ảnh hưởng sự tan băng nhanh chóng này. Hiện tượng này đã làm ngạc nhiên đối với mọi người. Đó là đánh dấu một sự khởi động, và đang gợi ý rằng có thể chúng ta đang tiến dần đến cao điểm.


    Băng đang tan chảy ở Bắc cực

    “Nếu bạn đẩy phần miệng chiếc ly tới một điểm nhất định rồi ngừng lại, chiếc ly sẽ nghiêng trở về; nhưng nếu bạn đẩy quá xa, vượt qua điểm thăng bằng, chiếc ly sẽ bị ngã đổ xuống”, Jay Zwally giải thích. Và tình trạng hiện đang xảy ra tại Bắc Băng dương là những lớp băng trên mặt biển đang trở nên thu nhỏ lại và thưa thớt hơn, diện tích băng đang giảm dần. Điều này khiến mặt biển sẽ lộ ra tiếp thụ nhiều nhiệt lượng từ mặt trời, vì vậy rõ ràng băng ở biển Bắc cực đang ở tại đỉnh điểm, điểm mà thậm chí khí hậu không có ấm thêm chút nào đi nữa, nó duy trì tại đó không khá hơn, phần lớn băng trên biển sẽ giảm đi và biến mất vào cuối mùa hè.”


    Jay Zwally, khoa học gia khí hậu của NASA

    “Cho đến tháng 9 năm 2006, băng đã biến mất dần đi với nhịp độ hơn 9 phần trăm cho mỗi thập niên”, Mark Serreze, nghiên cứu gia cao cấp tại Trung tâm Dữ liệu Băng và Tuyết Quốc gia ở Colorado cho biết. “Tương đương với khoảng 100,000 km2 mỗi năm. Những thông tin vừa xảy ra năm 2007 là lời kêu gọi sự quan tâm của mọi người về vấn đề này.”

    Hình ảnh vệ tinh từ NASA cho thấy băng ở Bắc cực trong 30 năm qua. Vùng màu xanh nhạt chỉ rõ lượng băng tan chảy mùa hè vừa qua.


    Hình chụp Vệ tinh của NASA: Băng ở Bắc cực trong 30 năm qua.

    Theo Zwally, dấu hiệu rõ ràng là lượng băng còn lại đang thưa thớt dần. “Điều trọng yếu là khu vực băng còn lại hiện tại mỏng manh thêm”, ông nói. “Đã từng có rất nhiều băng ở đó – dầy độ ba, bốn, năm, sáu mét – giờ đây phần lớn băng đó đã tan biến mất.”

    Tất cả các mô hình tiên đoán khí hậu đều biến thiên và khả năng chiều hướng tan chảy băng xảy ra có lẽ đưa đến kết quả ít nghiêm trọng hơn là đã dự báo.
    “Một khả năng có thể xảy ra khác nữa rất có thể nguy hại hơn những mô hình dự báo và đây là một ví dụ, một ví dụ rõ ràng chi tiết của băng trên mặt biển ở Bắc cực đang xảy ra, hình ảnh mà chúng ta thấy qua vệ tinh quả thực nguy hại hơn những mô hình khí hậu đã tiên đoán”, Zwally nói thêm và cho biết là những mô hình dự báo khí hậu đó thu thập dữ liệu từ những sự quan sát và đo lường trên mặt đất.


    Theo NASA Scientists See Hastened Arctic Warming by Paul Sisco - http://www.voanews.com/english/

    tvvn.org
    Đăng nhập để trả lời
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-11 01:36:46an binh>
    Sự thoát khí Methane: Quả Bom Nổ Chậm


    John Atcheson

    Bản báo cáo gần đây của Hội đồng các Quốc gia Bắc cực về những ảnh hưởng của sự hâm nóng toàn cầu tận phương bắc phác họa một bức tranh ác nghiệt: những nạn lũ lụt toàn cầu, sự tuyệt diệt dần đi những động vật biển có vú và loài gấu trắng, sự sụp đổ nền công nghiệp săn bắt cá. Nhưng bản báo cáo của Hội đồng lại tảng lờ đi “QUẢ BOM HẸN GIỜ” đang ngủ ngầm dưới miền lãnh nguyên bắc cực…

    Những số lượng khổng lồ khí thải nhà kính (greenhouse gasses) tạo ra một cách tự nhiên dưới hình dáng những cấu trúc tinh thể đông đặc giống như nước đá trong những khu bùn lầy lạnh giá phía bắc và ở dưới đáy biển. Những tinh thể đông đá này, được gọi là “clathrates”, chứa đựng khí mê-tan (methan) 3,000 lần nhiều hơn khí mê-tan có trong khí quyển. Khí mê-tan này có nồng độ mạnh hơn 20 lần so với khí thải nhà kính cũng như khí cácbon-dioxit (CO2).

    Và đây mới là phần đáng kinh sợ. Nhiệt độ chỉ tăng lên vài độ thôi cũng khiến cho những chất khí ga này bốc hơi và “bơm thẳng” vào bầu khí quyển, hiện tượng này sẽ làm tăng nhiệt độ thêm lên, và do đó sẽ phóng thích thêm nhiều khí mê-tan, gia tăng độ nóng trái đất và biển và cứ thế tiếp tục… Có 400 tỉ tấn khí mê-tan bị nhốt dưới miền bắc cực lạnh giá hiện nay – đủ để khởi động phản ứng dây chuyền vừa nói trên – và sự tăng nhiệt độ toàn cầu mà Hội đồng Bắc cực tiên đoán cũng đủ làm tan chảy hết “clathrates” và phóng thích ra những khí methane này vào trong bầu khí quyển.

    Một khi bị châm ngòi, chu kỳ phản ứng dây chuyền của sự hâm nóng toàn cầu này lồng lên như ngựa sút chuồng, có thể dẫn đến hệ quả thậm chí còn tệ hại hơn nhiều so với sự diệt vong hay ngày phán xét cuối cùng mà những nhà tiên tri bi quan nhất nói đến.

    Phải chăng đó chỉ là một hình ảnh tưởng tượng khải huyền được bịa ra bởi những chuyên gia môi trường quá kích động? Tiếc rằng không phải là vậy. Bằng chứng hùng hồn về địa chất học gợi ý cho biết là có sự kiện tương tự đã từng xảy ra ít nhất hai lần trước đây.

    Những đại họa gần đây nhất đã xảy ra khoảng 55 triệu năm trước đây mà những nhà địa chất gọi là Thế Cực đại Nhiệt Cổ Thủy Tân (Paleocene-Eocene Thermal Maximum: PETM), khi khí mê-tan phóng thích ra đã tạo nên cơn gia tăng nhiệt độ nhanh chóng và những cuộc tàn sát quy mô, hủy hoại khí hậu đến hơn 100,000 năm sau đó.

    Cha ông của những đại họa đó đã xảy ra 251 triệu năm trước đó nữa, vào thời gian cuối của Kỷ Permian, một loạt những cơn giải phóng khí methane xảy ra đã tiêu diệt gần hết mọi sự sống trên Trái đất.

    Hơn 94 phần trăm loài sinh vật biển hiện còn lưu lại trong các vật mẫu hóa thạch đã biến mất thình lình khi lượng khí oxygen tụt xuống và sinh vật thì bấp bênh ở ven bờ tuyệt diệt. Tiếp theo 500, 000 năm sau đó, vài loài sinh vật biển đấu tranh để tìm được một chỗ đứng sinh tồn trong môi trường khắc nghiệt. Thậm chí, phải mất từ 20 đến 30 triệu năm để những đá ngầm san hô thô sơ tự khôi phục lại và cây rừng hồi sinh. Ở một vài vùng, phải mất hơn 100 triệu năm để những hệ sinh thái vươn đến tính chất phát triển đa dạng trước đây của chúng.

    Nhà địa chất học Michael J. Bentone trình bày bằng chứng khoa học về bi kịch lịch sử này trong một sách gần đây, “Khi Sinh Tử Cận Kề: Cuộc Hủy Diệt Lớn Nhất Từ Trước Đến Nay”. Như với Thế PETM, khí thải nhà kính, phần lớn là khí các-bô-ních (CO2) bắt nguồn từ các núi lửa hoạt động, hâm nóng trái đất và biển cả cũng đủ để giải phóng những số lượng khổng lồ khí Methane từ những “clathrates” nhạy cảm này khiến khởi động chu kỳ hiệu ứng nhà kính lan tràn khắp nơi.

    Nguyên nhân toàn bộ sự tàn phá này?

    Trong cả hai trường hợp, sự tăng nhiệt độ khoảng 10.8 độ F, mức độ cao hơn mô hình dự đoán hâm nóng toàn cầu trung bình hiện nay có thể là do việc tiêu thụ những nhiên liệu hóa thạch vào khoảng năm 2100. Nhưng, những mô hình dự đoán này chỉ sơ sài vì chưa có cộng thêm hệ quả của sự phóng thích nhiệt khí ga hydrates. Tệ hại hơn nữa, như Hội đồng Bắc cực đã phát hiện, sự tăng nhiệt độ cao nhất do khí thải nhà kính mà con người tạo nên sẽ xảy ra trong vùng lãnh nguyên bắc cực – một vùng giàu có khí clathrates không ổn định này.

    Nếu gây ra sự thoát khí methane, chúng ta sẽ không còn cách nào cứu vãn. Không có việc quay trở lại được nữa. Một khi nó phát động thì nó tung hoành tới cùng. Con người dường như có khả năng tạo ra những số lượng khí thải CO2 có thể so sánh được đối với các hoạt động của núi lửa đã khởi động phản ứng dây chuyền gia tăng nhiệt độ này. Theo Cơ quan Khảo sát Địa chất Hoa Kỳ, việc tiêu thụ nhiên liệu hóa thạch thải ra hơn 150 lần số lượng khí CO2 được phát ra bởi những núi lửa – tương đương với gần 17,000 núi lửa lớn như núi lửa Kilauea của Hawaii.

    Và đó là QUẢ BOM NỔ CHẬM mà Hội đồng Bắc cực đã phớt lờ đi...

    Làm thể nào con người gây ra sự phóng thích khí methanE do việc đốt cháy những nhiên liệu hóa thạch? Không ai biết được. Nhưng rất có khả năng xảy ra vào một lúc nào đó ở thời điểm này, và điều này lại càng trở nên có thể xảy ra hơn theo từng năm trôi qua mà chúng ta vẫn chưa bắt tay hành động ngăn chận.




    [/align]
     
     Gấu trắng bắc cực (Hình ảnh của VietSciences.org)
     

    Vì lẽ chúng ta quên đi về mực nước biển đang tăng dần lên, những đỉnh băng đang tan chảy, có thêm nhiều cơn bão dữ dội và nạn lụt hơn, sự hủy hoại những môi trường sống và sự tuyệt diệt những loài gấu trắng ở bắc cực. Quên đi cảnh báo sự gia tăng nhiệt độ toàn cầu rất có thể biến những vùng nông nghiệp chánh yếu của thế giới thành những bãi sa mạc và gia tăng tầm mức những bệnh tật nhiệt đới, dù đây chỉ chuyện thường, chúng tôi khá tin chắc nó sẽ xảy ra…

    Thay vào đó, chúng ta hãy vận động để đạt được chính sách ưu tiên của chánh phủ Bush cho vấn đề này. Chúng ta không thể để cho chính sách năng lượng ký kết lần đầu tiên bị thất bại đó lại là mầm hủy diệt ghê gớm hàng loạt sự sống trên tinh cầu này. Chúng ta phải hành động bây giờ.




    [/align]15 tháng 12 năm 2004


    [/align]John Atcheson

    Phụ chú: John Atcheson, là nhà địa chất học, đã từng giữ nhiều vị trí khác nhau về chính sách trong các cơ quan chính phủ liên bang Hoa Kỳ. (Theo Báo Baltimore Sun 2004) http://www.energybulletin.net/3647.html




    [/align]http://suprememastertv.com/au/bbs/board.php?bo_table=sos_au&wr_id=14&url=
    Đăng nhập để trả lời
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-10 03:42:36an binh>
    Các hồ Sibêri giải phóng Khí Thải Nhà Kính: “QUẢ BOM HẸN GIỜ”


    FAIRBRANKS, Alaska – những bong bóng đóng băng ở các hồ Siberi đang giải phóng khí mê-tan, một loại khí thải nhà kính, ở tỷ lệ, “… 5 lần cao hơn đã được ước lượng trước đây và đóng vai trò phụ trợ cho sự nóng lên cuả khí hậu”. Đề án nghiên cứu cuả Katey Walter cho biết, lần đầu tiên mô hình bong bóng này đã được định lượng chính xác. “Chúng tôi phát hiện ra rằng những tính toán ước lượng cuả chúng tôi trước đây thiếu một lượng lớn và thành phần quan trọng cuả khí thải cuả các hồ - trong những dạng bong bóng này là nguồn chiếm ưu thế cuả khí mê-tan cuả các hồ”, Katey Walter, một thực tập viên tiến sỹ tại Viện Sinh Học Bắc Cực tại trường Đại Học Alaska Fairbanks đã nói như vậy.

    Theo tính toán của Walter và nhóm của bà, lượng mê-tan thải ra cuả vùng bắc wetlands tăng từ 10 - 63%.

    Walter đã nghiên cứu một dạng liên hợp của permafrost (tầng đất đóng băng nằm phía dưới mặt đất) ở Siberia, được gọi là yedoma, nó tích chứa ước chừng 500 tỉ tấn khí cácbon, chủ yếu hình thành từ nguyên liệu thực vật chết từ cổ xưa. Các nguyên liệu này đã được nhốt lại ở dạng permafrost từ cuối thời đại băng hà vừa qua. Walter nói, “Bây giờ nó đang được phóng thích ra dưới đáy cuả các hồ, cung cấp cho vi khuẩn nguồn thức ăn lớn và từ đó chúng tạo ra mê tan như phụ phẩm cuả quá trình phân giải.”

    “Mô hình Permafrost đưa ra dự đoán về sự tan chảy permafrost trọng đại trong suốt thế kỷ này, điều đó có nghiã rằng yedoma permafrost giống như QỦA BOM HẸN GIỜ đang chờ nổ tung ra – khi nó tiếp tục tan chảy, hàng chục ngàn tỉ grams khí mê-tan được bom thẳng vào bầu khí quyển và làm tăng thêm độ nóng địa cầu.” Walter nói, “Nguồn mê-tan được phát hiện mới này chưa từng được nêu lên trong các mô hình dự báo khí hậu.”

    Xử dụng cảm ứng điều khiển từ xa, lập bản đồ diện tích và thời gian, đo lường liên tục, Walter và các cộng tác viên đã xây dựng một phương pháp mới đo lường nguồn bong bóng và từ đó ước lượng lượng khí mê-tan từ hai hồ tan băng ở Bắc Siberia.

    Khi họ đi qua mặt hồ đóng băng, họ vẽ bản đồ các điạ điểm và các dạng bong bóng mê-tan riêng biệt bị nhốt (trapped) trong băng đá. Với việc đặt các bẫy nhốt bong bóng trên các điểm này và dưới nước, các nhà nghiên cứu có thể đo được lượng khí mê tan thoát ra từ các bong bóng mỗi ngày.

    Walter tiếp tục công việc về khí mê-tan cuả bà cho chương trình tiến sỹ về Năm Địa Cực Quốc tế tại Đại học Fairbanks tiểu bang Alaska (UAF), và sẽ cung cấp ước lượng khí thải mê-tan đầu tiên của các hồ bắc cực.


    Phát hành: 7 tháng 9, 2006

    Liên lạc:
    - Katey Walter, post-doctoral fellow, Institute of Arctic Biology, University of Alaska Fairbanks, 907.424.5800 x222, [email=ftkmw1@uaf.edu]ftkmw1@uaf.edu[/email]
    - Marie Gilbert, public information officer, Institute of Arctic Biology, University of Alaska Fairbanks, 907.474.7412, [email=marie.gilbert@uaf.edu]marie.gilbert@uaf.edu[/email]




    tvvn.org[/align]
    Đăng nhập để trả lời
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-24 03:31:59an binh>
    Ngày càng… Nóng hơn và Tồi tệ hơn


    John Atcheson

    Trong vài tháng qua, những phát biểu của giới khoa học thường hay bị kiềm chế đã thể hiện sự hoảng hốt khác thường khi nói đến vấn đề hâm nóng toàn cầu.

    Chúng ta đã tranh luận từ “điều không chắc chắn” phía sau hậu trường khoa khọc khí hậu tiến gần đến những cảnh báo kích động từ các nhà khoa học điềm tĩnh về những hệ quả thảm khốc và không thể tránh được như thế nào? Có 2 nguyên nhân.

    Thứ nhất, không có bất kỳ “sự không chắc chắn nào” thực sự ở trong cộng đồng khoa học trong hơn thập kỷ qua. Một liên minh không trong sạch giữa các tổng công ty dầu mỏ hàng đầu và các chính trị gia bảo thủ đã tiến hành và hỗ trợ tài chánh dồi dào cho chiến dịch làm sai lệch thông tin một cách chuyên nghiệp để tạo ra sự nghi ngờ, tranh cãi trên bề mặt gần như nhất trí của toàn giới khoa học. Ở đây họ được hậu thuẫn và tiếp tay bởi giới truyền thông thích tranh cãi hơn là lẽ thật, và bởi chính quyền Bush, một chính quyền cố gắng một cách có hệ thống để bóp méo giới khoa học và hăm doạ các nhà khoa học chính phủ, những người tìm cách công bố sự Hâm Nóng Toàn Cầu.

    Nhưng nguyên nhân thứ hai là cộng đồng khoa học đã thất bại trong việc lường trước một cách đầy đủ và mô hình một số chu trình phản ứng xác thực, mà nó mở rộng ra tỷ lệ và đánh giá một cách rộng lớn về sự thay đổi khí hậu gây ra bởi con người. Và trong trường hợp hâm nóng điạ cầu, những chu trình phản tác này có thể cho thấy một số hậu quả rất phủ định. Thực tế rõ ràng là chúng ta đang tiến nhanh đến – và có lẽ vượt qua – một vài cao điểm (tipping points) mà có thể chúng gây ra hâm nóng tinh cầu không cứu vãn lại được.

    Trong một bài xã luận, Hiện tượng Thoát khí Methane: Quả Bom Hẹn Giờ (Methane Burps: Ticking Time Bomb), trên tờ báo Baltimore Sun phát hành ngày 15 tháng 12, 2004 tác giả đã vạch ra một “cao điểm” (tipping point) như vậy: chu trình phản ứng tự tăng cường trong đó nhiệt độ cao hơn khiến cho khí mê-tan – một loại khí thải trữ lượng nhiệt mạnh mẽ (GHG) – thoát khỏi lớp băng được gọi là clathrates, nó làm tăng nhiệt độ, rồi gây ra thêm nhiều mê-tan được phóng thích và… cứ theo chu kỳ như vậy. Thậm chí, có bằng chứng hùng hồn rằng chu trình đó đã dẫn tới ít nhất hai sự kiện gia tăng độ nóng trong thời kỳ địa chất quá khứ, và cộng đồng khoa học vẫn chưa có chú ý về hiện tượng băng đá mê-tan này vào năm 2004. Ngay cả một số người bi quan đã có suy nghĩ tương tự, chúng tôi tin hoặc hy vọng rằng chúng ta có một chục năm hoặc gần như vậy trước khi điều gì đó giống như trong quá khứ xảy ra trở lại.

    Chúng ta đã sai chăng.

    Vào tháng 8, 2005 một nhóm các nhà khoa học từ Đại học Oxford và Tomsk ở Nga Sô đã nhắc nhở rằng một khối than bùn khổng lồ ở vùng Siberian, có kích thước bằng cả nước Đức và Pháp cộng lại đang tan ra, giải phóng hàng tỷ tấn mê-tan như đã từng xảy ra trước đây.

    Lần đó nó đã nóng lên đủ để tạo chu trình phản ứng này là vào khoảng 55 triệu năm về trước, vào thời kỳ được biết như là Thế Nhiệt Cực Đại Cổ Thủy Tân (Paleocene-Eocene Thermal Maximum: PETM), khi các hoạt động núi lửa tăng, nó giải phóng đủ lượng khí thải nhà kính (GHG) để khởi động chuỗi phóng thích khí mê-tan tự tăng cường chính nó. Hậu quả sự hâm nóng này đã gây ra sự hủy diệt hàng loạt mà phải mất hơn 100,000 năm để cho trái đất phục hồi lại.

    Dường như là chúng ta đang trên ven bờ vực sắp khởi động một sự kiện còn tồi tệ hơn nhiều. Một hội nghị gần đây của Viện Hàn Lâm Khoa học Hoa Kỳ về những Khoa học Cao cấp tại St Louis (the American Academy for the Advancement of Sciences: AAAS). James Zachos, chuyên gia hàng đầu về Thế PETM đã báo cáo rằng khí thải nhà kính đang tích luỹ trong khí quyển với tốc độ gấp 30 lần so với trong suốt thời gian của Thế PETM.

    Chúng ta có thể chứng kiến sự trốn tránh giải quyết vấn đề lần đầu tiên này mà từ đó có thể chứng minh đó là một chuyến đi tới điạ ngục trên trái đất này không cách gì tránh khỏi được.

    Có một chu kỳ phản tác rõ ràng khác mà chúng ta đã thất bại trong lý giải. Chẳng hạn sóng nhiệt ở Châu Âu đã giết 35,000 (ba mươi lăm ngàn) người năm 2003 đồng thời hủy hoại rừng Châu Âu, gây nên sự giải phóng thêm khí CO2 (khí chủ yếu trong các khí thải nhà kính) nhiều hơn là sự tàn phá rừng riêng rẽ tạo nên – một cách chính xác đối ngược lại những dữ liệu, phương thức đã được xây dựng thành các mô hình tính toán của chúng ta, cho rằng rừng có tác dụng hấp thụ khí carbon (CO2) dư thừa.

    Sự thể giống y chang như vậy đang xảy ra đối với một số hệ thống sinh thái khác mà các mô hình và những khoa học gia xem đó như là bồn hấp carbon. Khu rừng mưa nhiệt đới Amazon, những vùng rừng rậm phía bắc (một trong những bồn tích carbon lớn nhất của tinh cầu), và toàn bộ những lớp đất xốp ở bề mặt có nhiệt độ ôn hòa đang thải ra carbon nhiều hơn là hấp thụ vào, duyên do vì những cơn hạn hán được gây nên bởi hâm nóng toàn cầu, bệnh tật, hoạt động của sâu bọ và sự thay đổi chất (metabolic). Tóm lại, nhiều sự vật chúng ta xem như là những vật thu hấp carbon trong các mô hình của chúng ta lại không có hấp thụ khí carbon dư thừa; chúng đang bị bung ra và phóng thích khí carbon.

    Những mũ băng ở địa cực đang tan ra nhanh chóng hơn các mô hình tiên đoán, phát động một chu trình phản ứng mới. Băng giảm bớt đi thì mặt nước lộ thiên rộng hơn, thu hút thêm nhiệt lượng mặt trời, rồi lam tan chảy thêm băng, và cứ thế tiếp tục…

    Thậm chí tồi tệ hơn, chúng ta quả thực đã xem thường tỉ lệ những băng hà lục địa đang tan chảy.

    Các mô hình thay đổi khí hậu đã tiên đoán rằng có thể mất 1,000 năm để dải băng hà Greenland tan hết. Nhưng tại cuộc họp của AAAS ở St. Louis, thành viên NASA, Eric Rignot đã trình bày những kết quả nghiên cứu chứng tỏ là thảm băng phủ trên Greenland đang bị gẫy vỡ ra từng phần và trôi vào lòng biển với mức độ tăng vọt, vượt xa hơn những gì mà các khoa học gia đã dự đoán, và mức độ này đang gia tốc theo từng năm. Nếu (hoặc Khi mà) thảm băng phủ trên Greenland tan hết, mực nước biển sẽ dâng lên hơn 6 mét (21 feet) – đủ để tràn ngập hầu hết mọi hải cảng ở Mỹ.

    Ở những vùng biển Nam cực, một chu trình phản tác khác nữa có tiềm năng tàn phá ngấm ngầm đang xảy ra. Số lượng krill (loại động vật giáp xác, giống như tôm, thức ăn của một vài loại cá voi) đã tụt hẳn xuống đến 80% trong vài năm qua bởi vì sự mất mát đi của băng trên biển. Krill là một loài sinh vật đơn, quan trọng nhất trong dây chuyền tạo ra thức ăn biển, và chúng cũng hấp thu những số lượng to lớn carbon từ trong khí quyển. Không có ai đã tiên đoán được cái chết của krill, nhưng cả hai, sự hâm nóng toàn cầu và sức khỏe của hệ sinh thái biển đều tai hại. Hiện trạng này cũng vậy, tự nó vun dưỡng chính nó: ít đi krill thì khí carbon trong khí quyển tăng thêm, do đó làm cho biển ấm hơn, biển ấm lên thì băng đá giảm đi, băng bớt đi thì krill sẽ càng ít đi (krill bị chết) và tiếp tục như thế… giảm dần dần trong tình trạng nguy hại to lớn.

    Một trong những nhà khoa học hành tinh ưu việt, James Lovelock, tin rằng trong tương lai không xa lắm đâu, con người sẽ bị hạn chế chỉ còn lại tương đối chừng vài cặp vợ chồng sinh sản duy trì nòi giống ở miền biển Nam cực. Có thể thoải mái cách chức giáo sư James Lovelock và xem ông như là kẻ cuồng tưởng tuyên bố về sự tận diệt, nhưng xử sự với giáo sư Lovelock như thế có thể lại là một lỗi lầm. Hơn một năm qua tại buổi tổng kết hội thảo hâm nóng toàn cầu ở Exeter, Anh quốc, về chủ đề Tránh xa Sự Thay đổi Khí hậu Nguy hiểm, các nhà khoa học cảnh cáo rằng nếu chúng ta để cho nồng độ của Khí Thải Nhà Kính vượt quá 400 phần triệu (ppm: parts per million), chúng ta rất có thể châm ngòi cho những hệ quả nghiêm trọng và không cứu vãn được. Chúng ta đã qua được điểm mốc quan trọng đó vào năm 2005 với chút ít sự báo trước và không ồn ào lắm.

    Điều không chắc chắn mang tính chất khoa học về hâm nóng toàn cầu không phải là nó có đang xảy ra hay chăng, hoặc có phải nó bị gây ra do bởi sinh hoạt của nhân loại hay không, hoặc thậm chí nó sẽ khiến chúng ta “tổn phí” nhiều quá đến nỗi chúng ta không thể đối phó với nó bây giờ. Sự hâm nóng toàn cầu hoàn toàn đã được công nhận rồi. Hiện tại các khoa học gia đang tranh luận xem có phải quá muộn để ngăn ngừa sự hủy hoại tinh cầu hay chăng, hoặc là chúng ta vẫn còn có một khung thời gian hẹp để ngăn chận những hệ quả trầm trọng nhất của sự hâm nóng toàn cầu.

    Con cháu chúng ta có thể tha thứ cho chúng ta những món tiền nợ chúng ta để lại cho chúng. Chúng có lẽ bỏ qua cho chúng ta nếu nạn khủng bố vẫn còn dai dẳng, chúng rất có thể quên đi những cuộc chiến tranh mà chúng ta đã phát động thay vì nên theo đuổi hòa bình, thậm chí chúng có thể thứ lỗi cho chúng ta đã hoang phí đi cái cơ hội nhốt lại bóng ma hạt nhân nguyên tử vào trong lọ. Nhưng, chúng sẽ khinh bỉ chúng ta tận xương tủy và nguyền rủa thanh danh của chúng ta nếu để lại cho chúng một thế giới trơ trụi khô khan cằn cỗi, khi mà thế giới này ở trong quyền hạn của chúng ta để ngăn ngừa mà chúng ta đã không hành động.

    Và con cháu của chúng ta sẽ có quyền tỏ lộ như vậy.


    John Atcheson
    22 tháng 2, 2006


    * John Atcheson là nhà địa chất học, những bài viết của ông xuất hiện trong nhiều tờ báo: Washington Post, Baltimore Sun, San Jose Mercury News, Memphis Commmercial Appeal, cũng như trong nhiều tạp chí khác.
    Email to: [email=atchman@comcast.net]atchman@comcast.net[/email]


    Theo: “Hotter, Faster, Worser” by John Atcheson, published on Wednesday, February 22, 2006 by CommonDreams.org - http://www.commondreams.org/views06/0222-27.htm

    tvvn.org
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Lãnh đạo Ủy ban Khí hậu Liên hiệp Quốc cảnh báo về “tốc độ tan chảy” các mũ băng địa cực

    26 tháng 3 năm 2008

    Brussels (AFP) – Chủ tịch Ủy ban Liên hiệp các Chính phủ về Thay đổi Khí hậu đã gióng lên tiếng chuông mạnh mẽ về tốc độ tan chảy nhanh chóng các mũ băng địa cực, kêu gọi áp đặt sự đánh thuế hải quan lên việc phóng thải khí carbon.

    “Bây giờ thì chúng ta có đủ chứng cứ để chỉ ra rõ rằng hiện tượng tan chảy băng nhanh chóng của một số các tảng băng khổng lồ này: phiến băng phía tây Nam Cực, phiến băng ở Greenland”, Rajendra Pachauri, chủ tịch Ủy ban Liên hiệp các Chánh phủ về Thay đổi Khí Hậu (IPCC), đã nói với các phóng viên tại Nghị Viện Âu Châu ở Brussels.

    “Nó là một vấn đề hết sức trọng yếu cần được quan tâm”, Pachauri nói thêm khi ông thuyết trình trước ủy ban môi trường của nghị viện Châu Âu.

    Lời bình luận của ông đã loan truyền sau khi thông tin những hình ảnh vệ tinh từ Trung tâm Dữ liệu Băng và Tuyết Quốc gia thuộc Đại học Colorado cho thấy là phiến băng Wilkins khổng lồ ở Nam Cực đã nứt vỡ ra bởi hậu quả hâm nóng toàn cầu.

    Sự sụp đổ một phần của phiến băng này bị tác động vào ngày 28 tháng 2 năm 2008 khi một núi băng trôi có kích thước 41 và 2,4 km (25.5 by 1.5 miles) đã gẫy vỡ ra phần mặt trước phía tây nam của nó (kích thước ván băng bị nứt vỡ ra lớn gấp 7 lần thành phố Manhatan).



    Pachauri đã nói đến khả năng của “những thay đổi bất chợt không định liệu trước và không thể đảo ngược lại được… sẽ dẫn đến kết quả là mực nước biển sẽ tăng lên vài mét,” là hậu quả của hâm nóng toàn cầu gây nên bởi một phần do sự thải khí carbon (CO2).

    Ông từ chối suy đoán sớm bao lâu nữa những thay đổi gây nên thảm họa như vậy có thể xảy ra, nhưng nhấn mạnh nhu cầu khẩn cấp đưa ra một hệ thống quốc tế bắt buộc các nhà sản xuất gây ô nhiễm trả phí tổn cho việc thải khí carbon.

    “Tôi nghĩ chúng ta cần phối hợp một số hành động về việc ấn định một giá cả đối với carbon,” ông nói, thêm phần định giá vào một hệ thống như vậy sẽ tránh đi việc đưa ra những biểu thuế hải quan và biện pháp trừng phạt đối với những hàng hóa nhập khẩu từ các quốc gia có những luật lệ lỏng lẻo về khí thải.


    IPCC là một cơ quan liên chính phủ về khoa học được thành lập bởi Tổ chức Khí tượng Thế giới và bởi Chương trình Môi sinh Liên hiệp Quốc.

    Theo hãng thông tấn AFP – news.yahoo.com

    Đăng nhập để trả lời
    0
    Đỉnh Điểm: Báo động ĐỎ về Thay đổi Khí hậu


    Hâm nóng toàn cầu đã trở thành một cụm từ quen thuộc khắp mọi nơi. Tuy nhiên, tình cảnh sắp xảy ra của nó ra sao, tính chất nghiêm trọng và hệ quả của nó thế nào thì chưa được hiểu biết rộng rãi.

    Môi trường của Trái đất giống như chiếc áo dệt len thanh mảnh. Nhưng kể từ đầu thế kỷ 19, những hoạt động của con người như sử dụng nhiên liệu hóa thạch không hạn định, phá rừng và công nghiệp hóa đã sản sinh những lượng khí thải nhà kính quá mức, lượng khí thải thặng dư này được lưu giữ trong bầu khí quyển và vì vậy gây rối loạn sự quân bình tinh tế của thiên nhiên.

    Cuộc nghiên cứu mới đây của một nhóm các nhà khoa học khí hậu ở Anh Quốc đã nhận diện được những vùng liên hệ đến cái “Đỉnh Điểm” của sự thay đổi khí hậu, tức là ngưỡng cửa nguy kịch của hiện tượng tăng nhiệt độ mà nó sẽ gây nên một chuỗi những hậu quả không thể nào cứu vãn được về thời tiết, môi trường và cư dân trên Trái đất.

    Giáo sư Tim Lenton của Đại học East Anglia, nhà khảo sát dẫn đầu cuộc nghiên cứu này cho biết: “Những mối đe dọa to lớn nhất là chỗ mấu chốt của băng biển Bắc Cực và phiến băng trên Greenland, và ít nhất năm nhân tố khác nữa có thể khiến chúng ta kinh ngạc bởi sự phô bày ra cái đỉnh điểm gần kề.”

    Cái “đỉnh điểm” mà tiến sĩ Lenton ám chỉ đến là, thí dụ, nhiệt độ tăng lên từ 0,5°C đến 2°C sẽ khiến gia tăng sự tan chảy phiến băng Greenland và băng biển Bắc Cực. Sự tan băng này không chỉ làm dâng mực nước biển không thôi, nó còn làm cho băng bị mất đi, khiến cho những khu vực này không còn phản hồi những tia nắng ấm của mặt trời, dẫn đến kết quả sự tăng nhiệt độ tiếp tục trong bầu khí quyển. Rồi hiện tượng đó tác động xa hơn, băng tan trải rộng ra nhiều thêm, gây nên một chuỗi các thảm họa như lụt lội, hạn hán, sự thoát khí ga độc chủ yếu từ đại dương và những tổn hại to tát đến các loài thực vật và động vật. Trong tình cảnh một hệ hệ quả tích lũy dây chuyền, chúng ta có thể thấy được sự tan vỡ gió mùa ở Bắc Mỹ, cũng như hiện tượng chết úa của rừng mưa nhiệt đới Amazone và rừng Boreal ở những vùng tận miền bắc. Khi nhiệt độ của Trái đất tăng hơn 5°C, thêm nhiều băng sẽ tan, mực nước biển dâng lên trọng đại vượt ra ngoài sự khống chế, những mô hình tính toán thời tiết không thể dự đoán được sẽ vươn đến những tầm mức thảm họa kinh hoàng mà nó không chỉ đặt loài vật trước ngưỡng cửa hủy diệt, mà cũng nguy hiểm đến vận mạng sống sót của con người.

    Những khu vực (đỉnh điểm) gây nguy hiểm và tốc độ của sự tan băng được chỉ ra trong bản đồ dưới đây theo bản tường trình của Giáo sư Lenton:



    Nhưng, sự thực là khung thời gian vươn chạm đỉnh điểm thì sẽ xảy đến sớm nhiều hơn sự tính toán của Giáo sư Lenton, vì hệ quả dây chuyền của hiện tượng hâm nóng và tác động dịch chuyển của sự thải khí carbon đối với khí hậu. Thực thế, bản tường trình của Hội đồng Cố vấn Đức Quốc chỉ rõ rằng Trái đất đang đi hướng đến tình trạng liều lĩnh nguy hiểm cho tình trạng an toàn của chúng ta với tốc độ tăng vọt (http://www.wbgu.de/wbgu_jg2007_engl.html ).

    Tương tự như thế, những cuộc nghiên cứu khám phá mới nhất của một chuyên gia khí hậu Na-Uy, tiến sĩ Olav Orheim cho thấy rằng mỏm băng ở Bắc Cực đã và đang thu nhỏ lại nhanh hơn nhiều so với dự tính trước đây, với vùng bề mặt giảm thấp xuống đến mức kỷ lục năm 2007. Thậm chí, dù cho nhiệt độ Trái đất duy trì giống như vậy trong năm nay (2008), mũ băng trên Bắc Cực vẫn tan biến hết. Một bài báo khác trong kỳ phát hành tháng 2, năm 2008 của Scientific American cũng chỉ rõ cái thiên kiến trong những mô hình được dùng để nghiên cứu trong việc dự báo hậu quả băng tan, rằng những hệ quả thay đổi khí hậu vô cùng trầm trọng và xảy ra nhanh chóng nhiều hơn những tính toán của các mô hình đó.

    Vì vậy, không còn nghi ngờ gì nữa về hiện tượng hâm nóng toàn cầu là vấn đề nghiêm trọng hiện giờ đang tiến gần đến cái “đỉnh điểm” không thể vãn hồi được. Vì sự thay đổi khí hậu chính là do những hoạt động của nhân loại; những hành động tức khắc cần thiết từ tất cả mọi khía cạnh trong xã hội con người, chẳng hạn như những chiến lược kinh tế, những chính sách luật lệ, và thậm chí những điều bình thường như sự ăn uống hằng ngày của chúng ta.

    Đúng vậy, việc ăn uống của chúng ta rất thích đáng để suy xét lại! Hãy xem xét sự tiêu thụ không hiệu quả của nhiên liệu hóa thạch trong việc sản xuất thực phẩm cũng như sự phóng thích nhiều thêm khí thải nhà kính mạnh mẽ như methane và ammonia từ chất thải của việc chăn nuôi gia súc. Không khó chấp nhận lắm đâu khi thấy được sự thật là, thí dụ, sự dinh dưỡng bằng thịt của người Mỹ sản sinh 1,5 tấn carbon dioxide vượt trội hơn so với sự ăn chay. Thật khó nói hết được tầm quan trọng của việc ăn chay KỲ hay ăn chay TRƯỜNG, cùng với uyển chuyển ứng dụng năng lượng thay đổi mới và một lối sống mới ổn định hơn, là một vài biện pháp tức thời hiệu lực nhất để ngăn chận hiện tượng nóng lên thêm của trái đất và cứu vãn tinh cầu xinh đẹp chúng ta.


    Tham khảo:
    http://www.guardian.co.uk/environmen.../climatechange
    http://www.telegraph.co.uk/earth/mai...5/eatip105.xml
    http://www.nature.com/nature/journal...l/448136a.html

    Scientific American February, 2008 vol. 298, no 2, p.60
    http://www.sciam.com/article.cfm?id=the-unquiet-ice


    Theo: The Supreme Master ChingHai News 195 by GodsDirectContact.org - March 2008[/align]
    Đăng nhập để trả lời
    0