Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Diệu Tưởng - Thi Tập

29 trả lời, 2.798 lượt xem — Trang 1 / 1
Gởi tới các bạn ở Việt Nam Thư Quán:

Nơi đây, hội ngộ những tâm hồn đồng điệu.

Diệu Tưởng
22.02.2008
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-24 00:07:57Diệu Tưởng>


Làm (Thơ) Tình


Anh làm (thơ) tình
Giữa lúc ban khuya.
Động đậy,
những hạt thơ…
… rớt tràn lên đầy hạnh phúc.

Giọt thơ chảy đến môi em,
Môi em mềm,
Tuôn rơi hối hả.
Ngọt.


“Hoa quỳnh nở ngoài hiên,
Và bọn chúng tìm những giọt sương,
Đêm về hội tụ.
Giọt sương rỉ rả,
Chảy dài đến nhuỵ…”


Anh làm (thơ) tình lúc nửa đêm.
Luồn nhẹ vào em…
Ấm. Ướt.

Đôi câu thơ tình xoắn tít,
Nhảy múa cuồng điên.
Giữa hai chân thon…
… dài muốt.

… những dòng thơ trói buộc,…
… nặn hình hài…

Hãy nhìn dải cát trắng phía xa, cuộn ấm tròn trong những lưng núi dài,
Ẩn nấp dưới làn sương ảo ảnh,
… mong manh.

Giữa lời thơ hấp hối, vội vã…
Anh nghe tiếng em,

nấc lên,

hạnh phúc.

Diệu Tưởng
06.02.2008
Đăng nhập để trả lời
0
Diệu Tưởng
Bạn mới
Bài viết đã đăng: 3
Gia nhập ngày: 22.2.2008
Hiện trạng: offline

Làm (Thơ) Tình

Anh làm (thơ) tình
Giữa lúc ban khuya.
Động đậy,
những hạt thơ…
… rớt tràn lên đầy hạnh phúc.

Giọt thơ chảy đến môi em,
Môi em mềm,
Tuôn rơi hối hả.
Ngọt.

 
Hihihi mến chào weocom Diệu Tưởng đến với dd vntq nha.... nick và thơ hơi "chỏi" há hih...Chúc vui nhiều nha...
 
 
Thơ tình...(tình và thơ)
 
 
Trở mình
tìm giọt mực em
thơ anh phơi cả thân mềm ru ca
Hòa tan
địa ngục thiên đàng
Bút đưa nhuần nhuyễn
trên trang giấy hồng
Thơ bày lối thẳng đường cong,
Tay anh xếp cả trăm dòng lên thơ
Giữa đêm
câu ý tình cờ
Vô tình đọng giọt trên bờ môi ngoan
Thi đàn...
từ đó hân hoan
Anh người thi sĩ em nàng thơ say...


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Chưa hiểu chị lắm chị Băng Nguyệt ơi... em có điều gì sai sót à?

(*Hiểu mà cố ý bắt người ta giải thích thêm đó mà*)

Cám ơn bài thơ của chị. Hay lắm, chị bẻ nát vần lục bát rồi mà vẫn còn huyền ảo và rất dân gian. Rất thú vị.
Đăng nhập để trả lời
0

Tôi Đã  Thấy Giá Rét Sapa

Tôi đã thấy cái rét trên Sapa,

Khi băng giá bọc kín cành cây, kéo trĩu chúng xuống hai bên đường…
… khúm núm đón chân đoàn người du lịch.

Băng giá, như một kỳ quan cho một nước miền nhiệt đới,
… là sự giải thoát cho những con người ngày đêm ngột ngạt trong chiếc mũ bảo hiểm, hệ quả của một bước tiến xã hội kém trí tuệ trong vấn đề an toàn chung của giao thông.
… là điều kiện và cơ hội cho những cặp tình nhân, dắt nhau đi xa,
chạy trốn khỏi sợi xích tên thuần phong mỹ tục.

Tôi đã thấy cái rét trên Sapa,
từng cơn gió ầm ầm dội núi,
những trận cuồng phong gào thét xé rừng.
Bồng bềnh, lớp sương dày như một đàn ngựa chạy băng ngang sa mạc,
mù mịt.

Và nơi ấy, tôi đã thấy những con người thiếu hơi ấm,
Áo rách không đủ che thân.
Da xương gầy yếu, buốt người vì cơn lạnh.

Tôi đã thấy, những con trâu chết cóng
thịt chúng đựơc xẻ bán bên vệ đường mong đổi chút cơm.
Những con nghé cùng chung số phận bị thui vàng bên lò lửa,
mới hôm qua còn ngặm cỏ khô lạnh bên sườn núi.

Bà mẹ ôm con trong lòng, với ánh mắt âu lo.
Bà cụ ngồi run dưới hiên nhà, nhìn đàn trâu chết lạnh bên chuồng,
rồi tự hỏi về sự khổ hạnh cho những ngày sắp đến.

Tôi đã thấy khuôn mặt của người đàn ông buồn rầu,
trông ánh mắt như ông ta vừa ném những đồng tiền vào lò than
chỉ là vẫn không thể ấm hơn, mà chỉ đẩy gia đình vào vực đói.

Vực sâu hun hút…
Tràn ắp tiếng bi ai của loài người.

Đoàn du lịch đi qua, tôi nghe những tiếng cười,
… át dần đi tiếng khóc.
Nhưng tôi, không thể nào bịt mắt,
… chính mình.

Diệu Tưởng
14.02.2008


Người người thành thị mong chờ, đón xem băng giá ập xuống Sapa.
Nhà nhà Sapa cầu nguyện, sống qua khỏi mùa đông 2008.
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Có Nghe Tết Đang Về?

1.
Tôi đi đón mùa xuân,
Mang một lá cờ.
- Màu đỏ.

Anh đi đón mùa xuân,
Mang một lá cờ,
- Màu vàng.

Hai chúng ta cùng là con người đất nước Việt Nam
Uống chung dòng nước.
Ăn chung miếng cơm.
Anh có nghe mùa xuân về,
Chúng ta cùng cô đơn nơi xứ lạ.

Anh! Ngày xưa anh và em chung một mẹ
Lớn cùng một nôi
Dạy dỗ bởi một cha,
Dưới một mái nhà.
Anh có nhớ gì ngày xưa không nhỉ?

Ngày xưa bom đạn xé nát da thịt này,
Đao gươm cắt lìa dòng máu.
Cắt lìa anh em.

2.
Sáng nay anh đi làm, vào công ty
Mang theo một màu cờ.
Thì cờ nào cũng vậy.
Mỗi đồng nghiệp của anh đều mang theo một màu cờ,
Nhật, Trung Quốc, Ấn Độ, Mỹ, Anh, Ba Lan,
… anh sẽ thấy cô đơn.

Và trong tận sâu thẳm tâm hồn,
Anh có nghe mùa Tết đang về, khi anh đang ngồi trong phòng làm việc.
Màn hình và bàn phím.

3.
Tôi đi đón mùa xuân, và gặp anh.
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt xa lạ.
Tôi – không mang theo ngọn cờ nào cả.

Anh ạ,
Tôi nhớ mẹ.
Anh có nhớ không?

Tết đang về trong mỗi chúng ta đấy,
Anh lắng nghe chứ?

Tháng 2, 2008.
Mùa Tết
Đăng nhập để trả lời
0
Mười Năm Áo Trắng

Đã mười năm với một màu áo trắng
Mười năm rồi tình vẫn nhớ vẫn thương
Xưa một người tìm về chốn tha hương
Người ở lại giữ một màu tang tóc.

Đã mười năm thôi im lìm tiếng khóc
Giọt lệ buồn đâu nối được tình xa
Giòng hương trầm thắp nối những năm qua
Nhuốm khô quắc màu rêu phong phủ mộ.

Mười năm qua sống một mình ở đợ
Chốn trần gian cõi trọ của gót chân
Có còn gì tiếc nuối với bâng khuâng,
Để ngần ngại nói một lời từ biệt.

Sáng hôm nay trời một màu xanh biếc.
Có hội ngộ và có cả chia tay,
Đường quanh co qua nghĩa địa nơi đây
Chỉ duy nhất một màu tang trắng.

Một bà lão vừa về nơi bình lặng,
Nơi xa xăm, có ông lão đứng chờ.
Đã mười năm với những cuộc hẹn hò,
Người đã chết, nhưng tình không thể chết.

Diệu Tưởng

26.02.2005

Viết cho hai người.
-----------------------------------------------

Một lần đi ngang qua nghĩa trang.

"Ông, Lý Văn Trạch, mất năm 1992.
Bà, Nguyễn Thị Huệ, mất năm 2002."
-----------------------------------------------
 
Nhà văn, nhà thơ, không phải kẻ cướp.
Đăng nhập để trả lời
0
Trước Ngày Tân Hôn
 
Đêm nay thao thức giữa phòng không.
Sáng sớm ngày mai, đi lấy chồng
Kiệu hoa đến rước về đô hội,
Bỡ ngỡ khi đêm, lúc động phòng.
Bởi tại em còn trong trắng lắm
Biết sao chiều ý đấng phu quân.
Hay tại em lo mình xấc láo
Gặp chồng nóng tính, khó chơi ngông?
 
Diệu Tưởng
Đăng nhập để trả lời
0
----------------------
Intro:

Một đêm trường. Đêm dài như bản nhạc.

Tôi viết bài thơ này, trong những đêm mênh mang ngồi bên phím dương cầm, khi tôi đàn ánh sáng đã tắt. Do vậy, bài thơ này, nên đọc trong một không gian thật tối, tối đến mức, không thể thấy được con chữ.

Đã có những lúc, tôi mường tượng rằng, hình như trong màu đêm, là những bông hoa hồng tuyệt diệu.

----------------------

Bản Sonate Bất Tận


Những nhịp buồn
Ngân vang
Theo tiếng than trầm
Nghe lời ai oán
Lời ai thương
Một đêm trường…
Đêm dài như bản nhạc
Bản Sonate
Bất Tận.

Trong căn phòng tối,
Căn phòng rộng mênh mông,
những hàng ghế lạnh tênh không một người khán giả.
Chỉ có tiếng ca,
tiếng ca từ cây dương cầm cũ kĩ.

* * *

Đã lâu lắm người ta chưa nghe,
tiếng dương cầm ca lên nỗi buồn,
hay đôi lúc là niềm vui lặng lẽ.

Đã lâu lắm người ta chưa nghe,
Tiếng dương cầm vang khẽ,
Nhịp khoan thai…
Nghe như tiếng suối reo
Hay tiếng nói của một bông hồng trong gió…
Đã từ một đêm tiệc cuối cùng dạo đó,
Tiếng dương cầm im bặt đến hôm nay…

* * *

Từng ngón tay trên phím đàn
Trắng – như những mảng tri thức không tên,…
Từng nốt tròn ngân nhẹ giữ đêm - Đen…
Đêm dài vô cực.

* * *

Người bước về cùng một bông hồng
Pha màu đỏ trên những phím đàn đen trắng…
Để từ đó một cuộc đời bình lặng,
Có chút hân hoan giữa nỗi đau…

Tháng 11, 2005
Viết cho một bản độc tấu dương cầm.
Nhà văn, nhà thơ, không phải kẻ cướp.
Đăng nhập để trả lời
0
Kính cẩn ta lắng nghe giai điệu lạ kỳ này!
Đăng nhập để trả lời
0
Không dám nhận 2 chữ 'kính cẩn'. Tuổi đời còn trẻ, không dám chơi ngông.

Giai điệu trong đây là bản "Infinity Sonate" của một nhạc sĩ vô danh.
Đăng nhập để trả lời
0
------------------------------------------------------------
Intro:
Hôm nay có kẻ xuôi thuyền,
Theo dòng lục bát, đi tìm dân gian.
...
--------------------------------
--------------------------------


Đi Tìm Dân Gian


Hôm nay khăn gói lên đường
Về miền quá khứ miên trường dĩ lai.
Trời xanh cho tóc thêm dài
Để đêm huyền thoại mở ngày xa xưa.

Có Lạc thần với Âu Cơ
Se duyên rồng phượng dệt tơ lạc tường,
Thuở ngày dựng nước Hùng Vương
Có nàng công chúa Mỵ Nương tuyệt trần
Chuyện về Sơn Thuỷ bất phân,
Kẻ dâng lũ cuốn, người vầng núi che.
Cổ Loa trống hội đêm hè
Bạch Đằng sĩ khí, bốn bề quân thanh.
Chuyện về giặc Bắc xâm lăng,
Vươn mình Tháng Gióng hoá thành Thiên Vương.
Xưa kia, phận nữ phấn hương,
Mê Linh khởi nghĩa Trưng Vương hai bà.
Xéo giày trăm cuộc can qua,
Đất này máu đổ để là quê hương…

Có em, từng góc phố phường,
Có lời cha dạy trên đường anh đi.
Em về đất tổ vị kỳ,
Tìm điều mộc mạc, những gì nơi đây.
Tìm con trâu với lưỡi cày,
Bánh chưng, bánh tét trong ngày hội Xuân.
Tìm câu lục bát điệu vần,
Tiếng ru của mẹ trong từng giấc mơ.
Để bay theo cánh diều thơ,
Trên đồng thảo mộc đợi chờ phù vân.
Tìm trong cát bụi phong trần,
Nhẹ nhàng hơi thở lúc gần lúc xa.
Tìm về… ta thấy chính ta.
Thôi thì cũng cứ gọi là nhân duyên.

Hôm nay có kẻ xuôi thuyền,
Theo dòng lục bát, đi tìm dân gian.



Diệu Tưởng

Đôi khi, con người mãi mê tìm kiếm, họ quên đi những điều ‘tưởng chừng’ như quá nhỏ.

Không Năm Tháng

Nhà văn, nhà thơ, không phải kẻ cướp.
Đăng nhập để trả lời
0

Dạy Chồng

Chồng hỡi chồng ơi, em bảo đây!
Em thương chồng nhất ở đời này,
Cầm kỳ thi hoạ - chồng khỏi biết.
Viết lách làm chi tổ mỏi tay.
Chỉ việc mỗi bữa hầu cơm nước,
Quần áo cho em sắm tủ đầy.
Tối đến ở nhà kèm con học,
Chớ nên buông thả chúng không hay.

Ngày xưa chồng nói, chồng còn nhớ?
Lời hứa khi yêu vẫn còn đây.
Nếu chồng vỗ ngực trang quân tử,
Thì chớ cho lời nói gió bay.

Chồng hỡi chồng ơi, em bảo đây.
Em thương chồng lắm, mới thế này,
Để chúng bạn em trông rõ mắt,
Chồng em chồng Việt, vẫn hơn Tây.

Diệu Tưởng
07.03.2008

Mừng 8/3/2008 - Quốc Tế Phụ Nữ

Nhà văn, nhà thơ, không phải kẻ cướp.
Đăng nhập để trả lời
0
Người Tình Tưởng Tượng

Một chuỗi số một
Một chuỗi số không
Một đường chân thật
Là đường hư không.
Em hiện trước đó
Mà lòng vô tâm
Em cười anh thấy,
Mà sao không gần?

Một chuỗi số một
Một chuỗi số không,
Bên em đổ lửa
Bên anh mùa đông…
Anh trời chưa sáng,
Chiều em đã hồng.

Em cất tiếng hỏi:
“Anh nhớ em không?”
Và anh đáp lại
“Có, nhưng tròng lòng…”
Người tình tưởng tượng
Đâu phải ngại ngùng.
Đáp lời em khẽ
“Nhớ anh quá chừng…”
Anh không biết rõ,
Em nói thật không,
Chắc em cũng chỉ
Tưởng tượng là xong!!!

Diệu Tưởng

July 13, 2005
Thế giới của công nghệ thông tin
Đăng nhập để trả lời
0

Trước Cổng Trường Tiểu Học


Hôm nay tôi đến trước cổng trường tiểu học.
Nghe (thấy) các em… văng tục,
tơi bời.
Những ánh mắt lớp bốn, lớp năm thôi…
Mà cứ chửi thề, chửi đời…
Chửi bạn bè hay chỉ chửi khơi khơi…
Để muốn, chứng tỏ mình người lớn.

Dưới sân trường, nắng ươm vàng trải rộng
Hai đầu sân là hai khung cầu gôn.
Trong hào khí trận bóng đá nhiệt cuồng,
Đường bóng sút, chen đôi lời phóng tục.

Ở một góc, hai em đồ thể dục,
Đứng ngóng trông, chờ mẹ bé đón về.
Tôi thoáng nghe, và cũng chỉ thoáng nghe,
Mà đã phải quay đầu nhìn cho rõ.
Tôi nghe giọng, một bé thơ hỏi nhỏ:
“Cậu này, phim Vàng Anh cậu đã coi chưa?”
“Có gì đâu, nhỏ đó cũng chẳng vừa,
Nhưng tớ thấy, phim Yến Vy vẫn thắng.”


Ôi! Học sinh! Ngây thơ màu áo trắng,
quần xanh, khăn quàng đỏ trên vai.
Đàn thiếu nhi thế hệ mới ngày mai…
Hôm nay thế, chắc mai đây khôn lớn!(?)


Diệu Tưởng

Valentine không phải ngày lễ Thiếu Nhi. Thiếu nhi, thì cần gì lễ!
14.02.2008

Đăng nhập để trả lời
0
[ Chuyên Đề - Thơ Tứ Tuyệt ]
 
Sông Vắng  
Giữa sông chiều vắng thoảng hơi xuân
Em thoát xiêm y rửa bụi trần
Chợt thấy từ xa thuyền lữ khách
Vội lấy bèo che tấm ngọc thân.



Diệu Tưởng
03.2008

Đăng nhập để trả lời
0
[ Chuyên Đề - Thơ Tứ Tuyệt ]

Im Lặng  
Im lặng ngồi nghe im lặng cười
Im lặng nói với im lặng thôi
Để giữa hư vô bờ mộng mị,
Im lặng mình em. Im lặng tôi.

Diệu Tưởng

03.2008


Đăng nhập để trả lời
0
Im Lặng

Im lặng ngồi nghe im lặng cười
Im lặng nói với im lặng thôi
Để giữa hư vô bờ mộng mị,
Im lặng mình em. Im lặng tôi.

Diệu Tưởng

03.2008

 
Im lặng
 
Giờ còn im lặng mà thôi
Để yên góc phố lá bồi hồi rơi
Để bờ mộng ước chia đôi,
Để ta tan loãng giữa đời bàng quang..
Gửi lại lời chào nơi bóng trăng
Ngày mai mệt mỏi những nhọc nhằn
Nán lòng giây phút nơi thềm vắng
Anh tìm đọc nhé lời tình trăng
Đăng nhập để trả lời
0
Diệu Tưởng xin phép tiếp lời của Ánh Trăng Tàn:

Im lặng

Giờ còn im lặng mà thôi
Để yên góc phố lá bồi hồi rơi
Để bờ mộng ước chia đôi,
Để ta tan loãng giữa đời bàng quang..


Rừng thu màu nhuộm quan san
Người về vó ngựa bẽ bàng thuỳ nhu.
Tây hồ sương phủ âm u,
Cho lời im lặng tựa như tràn về.

Im lặng đến cuối cơn mê,
Đường xưa mịt lối không về được đâu

Diệu Tưởng
Đăng nhập để trả lời
0
------------------------------------------
Intro:

Tôi đang mơ giấc mộng dài
Đừng lay tôi nhé cuộc đời xung quanh.
...
Đừng lay tôi nhé cuộc đời
Tôi còn trẻ dại, cho tôi mơ mòng.

(Đừng Lay Tôi Nhé Cuộc Đời - Phạm Duy)
------------------------------------------

Những Giấc Mơ

Có những giấc mơ êm đềm như những lời ca dịu ngọt, một ngày nào đó con người vô tình thức dậy làm tan vỡ giấc mơ hay tan vỡ một tâm hồn tuổi trẻ.

Có những giấc mơ âm thầm như những nốt lặng, chưa một lần bật tiếng ca trên khung nhạc của đời, vốn để làm cho những khúc giao hưởng đậm đà mà chẳng ai biết đến.

Có những giấc mơ đã đến, và đã đi, cũng từ trong mơ, dạo ấy, có người mơ suốt đêm suốt ngày rồi suốt những tháng mùa đông giá lạnh, lạnh buốt đến vỡ tan những cơn mơ thuỷ tinh…

… người nằm dưới góc phố, ngày ngày ôm mối tình chờ đợi, như chờ đợi nụ hoa bật cánh trinh thơ.

… và cứ thế, phố phường kia mãi mãi ngóng chờ,

Điều gì đó, hình như sẽ tới,

từ vùng tiềm thức của những giấc mơ.

Có những giấc mơ chỉ có một mình anh mơ… nhưng có cả em cùng hiểu.

Có những giấc mơ qua những con đường dốc, nắng vàng sau trường học, là giai điệu của những chiếc lá vàng mùa thu, lả lơi cùng gió ngát.

Em ạ, em có nhớ không, chân người về cuốn gió tình thư qua nốt nhạc.

Em ạ, chiều nay, bến sông vắng nghe lời em hát… về những giấc mơ.

Đã xa rồi những buổi ngày xưa…

Hay gần lại những giấc mơ huyền ảo.


Diệu Tưởng
02.02.06


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-19 19:39:32CÔ ĐƠN>

Nụ Hôn Thầm Lặng




Ai đã viết cho em những dòng tình yêu,
Gọi mãi tên em trong hàng giờ điện thoại.
Đường dây nối con tim gần lại
Nối nỗi lòng, nối mạch những tâm tư.

Người có xa thăm thẳm một vần thơ,
Hay chỉ cách qua một làn thở ấm,
Lời yêu dấu vẫn truyền qua ngàn dặm,
Đến vô biên, tận hun hút ngàn thu.

Giọt mưa rơi trong rừng thẳm âm u,
Ngọn lá úa khẽ trở mình chờ đợi,
Chờ cơn gió mang một tình yêu tới
Để em cười, nắng thắp sáng bình minh.

Ai đã mang đến cho em những giọt tình
Mộng mơ với những khi thơ thẩn nhớ?
Ai đã mang đến cho em trong hơi thở
Những nụ hôn, theo gió thoảng âm thầm.



Bên hiên nhà, nơi em thường lặng đứng
Thả hồn theo đôi mắt đẫm ưu tư
Mái tóc thề vương vấn mấy vần thơ
Môi còn ướt một nụ hôn thầm lặng.


Diệu Tưởng
Wallenstein, 04.06.2005

       R
Bài thơ đã được đưa vào thư viện
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-24 00:27:33Diệu Tưởng>
Hỡi Cô Em Bé Bỏng
 
Vì sao em khóc?
Những giọt nước mắt
Tan qua những lời thơ ngọt ngào
Từ trong trái tim, có lẽ một khi nào,
Em nghĩ rằng nó đã vỡ.
 
Hỡi cô em bé bỏng,
Những giấc mơ sẽ không bao giờ bị giam cầm
Và hãy tiếp tục mơ
Mơ những ngày tương lai
Mơ cả những ngày quá khứ…
Đừng quên em nhé,
Hãy mơ mộng,
Và cuộc đời sẽ xinh đẹp lạ lùng.
 
Ngày hôm qua,
Hình như hàng trăm ngàn người vui đùa dưới kia
Giờ đã vui đùa dưới lòng biển cả.
Em ạ,
Hãy đừng quên rằng tạo hoá đã cho em một khuôn mặt xinh
Một trái tim, và một cuộc đời.
Đó là tặng vật của tạo hoá cho nhân loại.
Hãy giữ lấy và đừng đánh mất.
 
Hình như có ai đã bước cùng em trên chặng đường
Và làm cho trái tim em úa tàn như những chiếc lá mùa thu
Những chiếc lá khô, mục nát, nằm trên mặt đường
Người qua lại vô tình đạp giẫm
Còn trái tim em vẫn đập
Nhịp hồn nhiên.
Em ạ, đừng quên nhé tạo hoá đã cho em
Cuộc đời.

Diệu Tưởng

Xuân 2005
Sau ngày đại nạn sóng thần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-29 01:13:07Diệu Tưởng>
Gởi Các Em Gái
 
Gởi các em gái thân thương của chị,
Sao các em anh dũng thế?
Bước tới phòng phá thai mà mặt cứ tỉnh bơ.
Sao các em gan dạ thế?
Giết một mạng người mà tâm vẫn hững hờ.
 
*  *  *
 
Chị nhớ hồi học lớp năm,
Trong sách tập đọc có bài văn về con vượn.
Khi nó chết trước mũi tên của người thợ săn,
Nó ráng nặn sữa ra cho con mình, để trên chiếc lá.
Mũi tên qua tim.
… những hơi thở cuối cùng đựơc ủ ấm bằng tình mẹ.
Rồi nó nhắm mắt lìa đời.

Và nhờ thế bây giờ chị hiểu,
Giết một sinh linh, chẳng phải một trò chơi.
 
*  *  *
 
Hãy cho tôi một lý do để giết người!
 
“Vì em vẫn chưa sẵn sàng làm mẹ.”
Này em hỡi, xin em đừng nói thế,
Em đã sẵn sàng, làm điều ghê tởm…
                                              … đến vô cùng.
 
“…
Vì em không muốn trách nhiệm,
Vì sợ cuộc đời cười
Vì thằng bạn trai em bảo ‘phá đi thôi’
Vì danh dự!”
 
Và cuối cùng, trong vấn đề quyết định sinh tử (của con mình),
Em không cần một lý do.
 
Xin con hãy chết,
Cho mẹ bớt âu lo, phiền muộn.
 
 
Em này, chị chẳng trách em đâu.
Các em tự nhận mình là con người của thế hệ mới ơi…
Có tuổi trẻ, tự do thì cứ thoả thích vui chơi…
Nhưng còn những hài nhi nọ, chúng
có mắt, mũi, tay, chân, xin để chúng làm người.
 
 
 
Diệu Tưởng
 
Vô cùng thương tiếc báo tin:
“Cháu nội/ngoại của ông bà vừa qua đời trưa nay… mà ông bà không hề hay biết.”
 
Feb 11, 2008
 
Nguồn:
(*):
http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/Nhip-dieu-tre/2007/09/3B9FA0B6/
http://tintuconline.vietnamnet.vn/vn/song/181134/
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-29 01:14:11Diệu Tưởng>

Bốn Mùa


Ngoài sân lấm tấm những mầm non
Cái rét mùa đông đã chẳng còn
Muôn hoa khoe sắc xanh vàng tím
Vạn vật cùng chim hót véo von

Mùa hè đã đến thật là vui
Nắng rực ngoài sân nắng chói ngời
Hạ khép Xuân thì, chiều ve gọi,
Còn lại mình ta chút ngậm ngùi...

Lác đác ngoài song lá thu rơi
Nhặt lá vàng xem, lá còn tươi... (*)
Theo ngày thu đến bên bờ suối,
Xếp chiếc thuyền nan, thả hồn trôi.

Thế là thu hết, đông lại sang
Giá lạnh mua đông, thật phũ phàng
Ô kìa vầng nguyệt hay trăng khóc
Thương tiếc một năm đã sớm tàn

Diệu Tưởng
10.1999

(*): Thu Vàng - Cung Tiến



(Viết ngày Diệu Tưởng 13 tuổi, http://vnfiction.com)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-02 01:49:23Diệu Tưởng>
[ Chuyên Đề - Thơ Tứ Tuyệt ]

Tỉnh Giấc

 
Trở mình nắng sớm buổi ban mai,
Nghe tiếng gà xa cuối thôn Đoài,
Thôn Đông có kẻ vừa tỉnh giấc
Mới biết vừa qua giấc mộng dài.


Diệu Tưởng 
23.03.2008
Đăng nhập để trả lời
0
-------------

Giới thiệu: Tôi đã viết bốn bài thơ điên, mà trong lòng bình yên đến lạ.

Đây là bài thứ nhất trong tuyền tập.

-------------

[Tuyển tập: Thơ Điên ]


Con Cu Gáy

Trưa về đánh giấc thiên thu
Ngoài vườn bờ trúc, con cu gáy dài.
Tức mình mới chạy ra ngoài,
Con cu nhỏ xíu, gáy hoài được ư?
Tiếng gáy nó xoáy vô-hư
Càn khôn tám dặm, thiên thư vạn kỳ.
Bụi bờ tung vận ca-thi
Giáng-Bùi cũng ngán, nói gì là tôi.
Đuổi con cu gáy lên đồi,
Đồi-lên vẫn gáy vang trời mới điên.
Điên nên tôi viết miên-triền,
Viết hoài cũng được thơ điên mấy dòng.
Trưa nay gác nhỏ ta nằm,
Xoay qua trở lại, trăng rằm đã lên.

Diệu Tưởng
15.02.2008

Kính thưa cụ lão họ Bùi
Hôm nay con khóc cho người đôi câu.
Đăng nhập để trả lời
0
-------------

Giới thiệu: Tôi đã viết bốn bài thơ điên, mà trong lòng bình yên đến lạ.

Đây là bài thứ hai trong tuyền tập.

-------------

[Tuyển tập: Thơ Điên ]

Uống Rượu Điên

Rượu điên uống với người điên
Trên Cung Hằng, dưới Ngọc Tuyền, ta vui.
Rượu thơm vừa hết ba hồi,
Tâm kia lĩnh đạt mấy thời chân kinh.
Người điên uống rượu một mình
Chung quanh ma quỷ thiên hình vạn thai.
Kéo nhau lên chốn mộc nhai,
Trần truồng chìm đắm với loài sói lang.
Rượu ngon uống giữa cung đàn,
Thuỷ dâm mỹ nữ cho tràn vần thơ.
Rượu điên này uống bây giờ,
Khi vui ta uống đâu chờ chi điên…
Đêm nay bước xuống Cửu Tuyền,
Hai bên ma nữ Điêu Thuyền, Tây Thi.


Diệu Tưởng
22.02.2008
Đăng nhập để trả lời
0
-------------

Giới thiệu: Tôi đã viết bốn bài thơ điên, mà trong lòng bình yên đến lạ.

Đây là bài thứ ba trong tuyền tập.

-------------

[Tuyển tập: Thơ Điên ]

Vẽ Điên


Vẽ điên ta vẽ tay điên
Tay ôm trời rộng làm riêng cho mình.
Ta yêu ta vẽ nhân tình
Rồi ta xé nát thân hình người yêu.
Âm u bút vẽ tịch liêu,
Phơi thêm xác chết cho diều hâu xơi.
Vẽ điên ta vẽ cuộc đời,
Người điên đứng giữa che trời một tay.
Vẽ điên, ta vẽ gì đây?
Vẽ đêm cho kẻ ngủ ngày nằm mơ.

Cung trăng ngồi vẽ vần thơ,
Treo bên cửa sổ, ta chờ Hằng Nga.

Diệu Tưởng
19.02.2008
Đăng nhập để trả lời
0
-------------

Giới thiệu: Tôi đã viết bốn bài thơ điên, mà trong lòng bình yên đến lạ.

Đây là bài thứ ba trong tuyền tập.

-------------

[Tuyển tập: Thơ Điên ]

Hoá Kiếp


Lờ mờ lạng choạng mà đi
Trời thiên thu rộng có gì ta vui.
Cỏ non ta gặm bên đồi,
Ta đi bằng bốn chân người mẹ cho.
Ta lăn trên cánh đồng thơ
Rựơt theo đàn bướm, đợi chờ bầy ong.
Đêm về lót lá ta nằm,
Ngắm nhìn minh nguyệt âm thầm qua đi.
Mây ngàn lạc bước vô tri,
Trời còn xanh sẽ còn đi giữa trời.
Phận người lọng đọng than ôi…
Xin làm kiếp ngựa giữa đồi thảo nguyên.


Diệu Tưởng
21.02.2008

Đăng nhập để trả lời
0
Anh Ngồi Viết Về Em
 
 
Anh ngồi viết về em,
Về một bờ tóc rối,
Về đôi tay ngần ngại,
Anh nắm lấy bàn tay.
 
Anh viết trong nắng mai,
Hay viết khi đêm xuống,
Dưới ánh sao thắp sáng,
Anh ngồi nhớ một người.
 
Anh viết khi mưa rơi,
Cơn mưa ngâu mùa hạ…
Trời buồn mưa hối hả,
Hay vì anh nhớ em?
 
Anh viết khi sương đêm,
Về trong miền ký ức,
Từng chuỗi ngày kỷ niệm
Anh khắc sâu trong lòng.
 
Anh ngồi viết về em…
Viết từ đâu em nhỉ?
Từ lúc mình mới gặp,
Hay lúc mình xa nhau?
Viết về những ngày đầu?
Hay những ngày mãi mãi…
Thời gian không ngừng chảy,
Anh sẽ không ngừng yêu.
 
Anh sẽ viết thật nhiều,
Về em và chỉ một.
 
 
30/05/2008
Diệu Tưởng
 
Viết cho một người ở xa…
Đăng nhập để trả lời
0