<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-05 23:17:42Ct.Ly>
Từ trang 350 đến hết.
Cũng có thể không phải, cô nghĩ trong tiếng thở dài an lòng. Chiếc xe đó đã đi con đường khác ngay sau khi họ ra khỏi đường hầm Midtown.
Tim có dán miếng băng keo trên lưng chiếc máy điện thoại di động mà anh đưa cho cô mượn. Lacey biết là Kit và Jay đang ở tại nhà thờ chờ cô gọi điện, nhưng nếu như cô có thể tìm được cái thông tin đó bằng cách khác thì hay biết mấy. Phải tìm cho bằng được nơi mà Max Hoffman đã ở và cầu xin ông trời phù hộ cho, cũng là nơi mà bà vợ ông hiện đang ở đấy. Cô bắt buộc phải tìm đến bà ta để nói chuyện, phải thu thập tất cả những gì mà bà vợ ông ta biết về cuộc nói chuyện của chồng mình với Heather Landi.
Lacey trước tiên hỏi đến số thông tin tổng quát. Cô quay đến số đó và người ta hỏi giùm cô tên của người thuê bao.
- Max Hoffman, Great Neck, nhưng tôi không biết địa chỉ.
Điện thoại im lặng một lúc.
- Số này nằm trong danh sách đỏ vì thế chúng tôi không được phép cung cấp nó cho bất cứ ai.
Dòng lưu thông khá loãng và Lacey nhận thấy họ sắp đến gần Littel Neck. Great Neck là thành phố kế tiếp. Cô sẽ phải làm gì nếu như đến đó mà cô không có địa chỉ để nói cho ông tài xế? Ngay từ lúc ra đi, ông ta đã tỏ ra lưỡng lự khi biết phải đi xa khỏi Manhattan đến thế. Đặt trường hợp cô tìm ra địa chỉ đi nữa và một khi đến đó bà Hoffman không có ở nhà hay từ chố tiếp cô, thì phải làm sao đây?
Và nếu như cô bị theo dõi thì sao?
Cô gọi điện đến nhà thờ một lần nữa, Kit trả lời ngay tức thì.
- Mẹ vừa mới đến Lacey à. Mẹ muốn nói chuyện với em đấy.
- Kit, chị làm ơn trao máy đi...
Mẹ cô đã nói chuyện trên điện thoại.
- Lacey à, mẹ không hề nói với bất cứ ai chỗ ở của con mà.
Bà tỏ ra quá xúc động, Lacey thầm nghĩ. Chuyện này quá khổ tâm cho bà, nhưng hiện giờ mình không thể giải thích gì cho mẹ biết được.
Cũng may là mẹ cô nói tiếp:
- Jay muốn nói chuyện với con đấy.
Họ vừa tiến vào thành phố Great Neck.
- Đi đến địa chỉ nào đây bà? - Người tài xế hỏi.
- Xin ông ngừng lại một phút giùm, - Lacey trả lời.
- Tôi không muốn bỏ nguyên ngày chủ nhật của tôi ở đây đâu nhé.
Cô cảm thấy một cơn rùng mình chạy khắp người của mình. Một chiếc Toyota đen vừa chạy chậm lại và ngừng trong bãi đậu xe. Đúng là người ta theo dõi cô thật rồi. Người cô bỗng dưng đẫm mồ hôi. Nhưng cô lại thở phào khi thấy từ trong xe một người đàn ông trẻ bước ra cùng một đứa con nít.
- Lacey à, - Jay lên tiếng.
- Anh có tìm được địa chỉ của gia đình Hoffman tại Great Neck không?
- Lacey ơi, anh không biết đã để nó ở đâu nữa. Nếu muốn biết anh phải vô cơ quan để điện cho nhiều người hỏi xem coi có ai biết không. Nhưng anh có gọi cho Alex. Ông ấy quen với Max thân lắm. Ông ấy có nói là có giữ một thiệp chúc mừng ở đâu đó và hiện giờ ông ta đang tìm nó đấy.
Lần đầu trong suốt cuộc khổ ải của mình, cô cảm thấy chán nản hết sức. Cô đã đến quá gần với cái thông tin mà cô đang tìm kiếm và nó mang ý nghĩa sống còn đối với cô, vậy mà cô không thể tiến xa thêm được nữa. Rồi cô nghe Jay hỏi thêm:
- Thế cha có thể làm được gì? Không, con không biết nhà mai táng nào lo chuyện đó.
Cha Edward mới bắt tay vào việc. Trong lúc Lacey nói chuyện với mẹ cô, ông ta gọi đến hai nhà thiêu xác tại Great Neck. Sử dụng một mẹo nhỏ, ông bịa là có một giáo dân trong địa phận của ông muốn gởi một thiệp báo lễ cho ông Hoffman, đã chết hồi tháng mười hai vừa rồi.
Cơ sở hỏa táng thứ hai xác nhận là đã phụ trách việc mai táng ông Hoffman. Họ cung cấp không một chút khó khăn địa chỉ nhà của Hoffman cho cha Edward.
Jay chuyển địa chỉ đó cho Lacey.
- Tôi sẽ gọi điện về cho gia đình sau, - cô nói - Nhưng nhớ làm ơn, đừng có nói với bất cứ ai nơi mà tôi sẽ đến.
Ít ra cũng hy vọng là tôi có thể gọi được về nhà, cô tự nhủ trong khi chiếc tắc xi tiến đến một trạm đổ xăng để tìm đường đến số 10, Adams Place.
Chương 60
Chỉ với ý nghĩ phải ngồi cạnh Nick Mars và cư xử với anh ta như thể không có gì xảy ra đã làm cho ông buồn nôn.
- Tất cả chúng ta đều là anh em, - lời của một bài thánh ca đã nói như thể ông ta nghĩ với một nụ cười mỉa mai.
Sloane biết là mình không được để lộ bất cứ hành động thù địch nào để làm cho Nick Mars phải nghi ngờ, nhưng ông sẽ nói tất cả những ý nghĩ của ông vào cái ngày mà nội vụ này được phơi bày ra trước ánh áng. Ông thề như thế đó.
Họ bắt đầu canh chừng tòa nhà số 3, đường phía Đông vào khoảng mười một giờ mười lăm, ngay sau khi cuộc họp với Baldwin kết thúc.
Đương nhiên là Nick không biết gì hết. Khi cho biết xe đậu ở khoảng giữa dãy phố, anh ta cằn nhằn:
- Ed à, chúng mình chỉ mất thì giờ mà thôi. Bộ ông tin là Lacey Farrell đã trở lại với cái công việc trước đây của cô ta trong ngành địa ốc hay sao chớ?
- Giỏi lắm bé con, - Sloane thì thầm cho chính mình.
- Thì mày có thể gọi đó là giác quan của một tên cớm già đi mà, OK không Nick, - ông cố nói bằng một giọng thật vui tươi.
Họ chờ được vài phút thì thấy một người phụ nữ trùm kín đầu trong cái áo khoác dài bước ra cửa để lên một chiếc tắc xi đang chờ đó. Sloane không thể nhìn được mặt người này. Cái áo khoác này thuộc loại rộng lớn có thể che hết thân thể của một người, nhưng trong bước đi của cô ta có cái gì đó quen quen buộc ông phải chú ý.
Cô ta bước đi thận trọng với cái chân phải, ông nhận xét. Trong cái báo cáo từ Minnesota có đề cập đến việc Lacey bị trậc chân tại phòng tập thể dục vào ngày hôm trước.
- Mình đi thôi Nick, - Sloane bảo Mars như thế, - chính cô ta vừa bước lên chiếc tắc xi kia.
- Ông đùa hoài! Ông ấm đầu rồi hay cố giấu tôi một điều gì đó không chừng?
- Ồ chỉ là linh tính thôi. Cú điện thoại gọi cho mẹ cô ta được gọi đi từ một trạm cách đây có bốn khu phố mà thôi. Có thể cô ta có một thằng kép nào đó trong tòa nhà này vì cô ta cũng thường hay đến đây mà.
- Tôi bỏ cuộc đây, tôi về nhà thôi.
- Chưa được, anh không thể làm chuyện đó được.
Họ theo chiếc tắc xi trong đường hầm Midtown và đến đường cao tốc đi Long Island.
- Nick à, anh rất tài trong việc theo dõi bằng xe hơi đấy. - Sloane bảo anh ta. Ông suýt chút nữa đã nói thêm "và cả cho ngón ăn cắp."
Đúng như thế thật. Nick biết điều khiển một chiếc xe hơi trong bất cứ hoàn cảnh lưu thông nào; anh ta không bao giờ để lộ mặt ra và luôn giữ khoảng cách cần thiết, thỉnh thoảng qua mặt một chiếc xa rồi trở về lằn xe chậm hơn để cho một chiếc xe khác qua mặt. Đây thật sự là một tài năng và cũng là một yếu tố tuyệt vời của một nhân viên cảnh sát giỏi. Và cho cả một thằng lưu manh nữa. Sloane phải nghĩ như thế một cách cay đắng.
- Thế theo ông, cô ta đang đi đâu vậy? - Nick hỏi.
- Tao có biết gì hơn mày đâu, - Sloane ngay lúc này quyết định chơi bài ngửa với anh ta, - Mày biết không, tao luôn có ý nghĩ là Lacey Farrell có thể chụp một bản sao khác của cuốn nhật ký của Heather Landi cho chính cô ta. Trong trường hợp này, cô ta là người duy nhất có được một bản sao trọn vẹn. Cũng rất có thể là có một đầu mối quan trọng trong các trang rời mà ông Jimmy Landi nói là đã biến mất. Mày nghĩ như thế nào Nick?
Nick liếc nhìn ông ta bằng ánh mắt nghi ngờ.
"Hãy coi chừng", Sloane tự nhủ, đừng để cho nói phải bồn chồn vì ngờ vực.
Đến lượt Nick trả lời.
- Tôi cũng không biết gì hơn ông.
Tại Great Neck, chiếc tắc xi ngừng dọc theo lề đường. Lacey Farrell sẽ ra khỏi xe chăng? Ed sẵn sàng để đi bộ theo sau cô ta nếu cần. Nhưng cô vẫn ngồi trong tắc xi. Sau vài phút nó chạy tới trước và lại ngừng trong một trạm xăng, để cho người tà xế hỏi đường đi.
Họ theo chiếc xe này khắp thành phố, đi ngang qua nhiều ngôi biệt thự thật sang trọng.
- Ông chọn căn nào đây? Nick hỏi.
Sloane cố kềm lại, không nói ra ý nghĩ sau đây:
"Té ra đây là điều mày đang quan tâm phải không? Đồng lương của một nhân viên cảnh sát không đủ cho mày có đúng không? Điều mà cần làm trong trường hợp này là hãy rút lui khỏi ngàng đi. Mày có thể đổi công việc làm mà. Mày không nên bẻ cua như thế!"
Lần hồi các dãy nhà mang một sắc thái khác. Nhà cửa đều khiêm tốn hơn, san sát nhau hơn nhưng được giữ gìn thật tử tế, một loại môi trường mà Ed Sloane rất thích sống.
- Chạy chậm lại coi Nick, nó đang đi tìm số nhà đó.
Họ đang ở trong khu vực Adams Place. Chiếc tắc xi ngừng ngay trước nhà số 10. Xa hơn một chút có một bãi đậu xe, ở phía bên kia đường ngay đằng sau chiếc 4x4 kia. Thật là hoàn hảo, Sloane đáng giá.
Ông thấy Lacey bước ra khỏi xe. Hình như cô đang bàn cãi gì đó với người tài xế, rồi cô ta lấy tiền đưa qua cửa sổ cho ông ta. Ông kia lắc đầu nguầy nguậy. Sau đó ông quay cửa sổ lên rồi chạy biến đi.
Lacey đứng nhìn chiếc xe xa dần. Đây là lần đầu tiên mà Sloane nhìn kỹ bộ mặt cô ta. Cô có vẻ khá trẻ, dễ bị tổn thương và hay sợ sệt. Cô xoay lưng bước trên con đường dẫn lên nhà rồi nhấn chuông.
Người phụ nữ mở hé cái cửa dường như đang do dự, không muốn để cho Lacey vào trong nhà. Lacey Farrell nhiều lần chỉ vào mắt cá chân mình.
- Tôi bị đau ở chân, tôi xin bà, bà hãy để cho tôi vào trong nhà đi, người đàn bà tốt bụng kia, để tôi có thể tấn công bà, - Nick nhại điệu bộ.
Sloane xoay nhìn viên phụ tá của mình. "Làm sao nó có thể thấy vui được không biết nữa? Nó sẽ mau chóng làm báo cáo khi đã tìm thấy Lacey Farrell lại rồi." Nhưng Sloane rất mừng đã tìm thấy cô ta trước dù cho ông có phải giao cô ta lại cho Baldwin đi nữa.
Ông cũng không biết việc Sandy Savarano cũng đang rất vui thích khi đứng quan sát cô ta một lúc lâu trên lầu của số 10 Adams Place, ngay tại nơi mà hắn đã kiên nhẫn chờ sự xuất hiện của Lacey Farrell.
Chương 59
Mona Farrell trở về nhà của bà cùng Kit và Jay.
- Mình không thể nào đến New York với tâm trạng lo lắng như thế này được, - bà tự nhủ - Mình sẽ gọi điện cho Alex và yêu cầu anh ta đến đây mới được.
Hai thằng con trai của Kit là Todd và Andy, đã đi trượt tuyết tại Hunter cùng với bạn của chúng. Một cô giữ em đang trông chừng Bonnie bị bệnh cúm.
Bonnie chạy ùa ra cửa khi nghe tiếng họ về.
- Cô bé có kể là cô ta sẽ đi viếng Disneyland cùng bà dì Lacey cho dịp lễ sinh nhật của cô ấy, - cô giữ trẻ nói.
- Và ngày sinh nhật của em cũng sắp tới rồi đấy, chỉ tháng sau thôi, - Bonnie tuyên bố.
- Tôi có cắt nghĩa cho em nó nghe tháng hai là tháng ngắn nhất trong năm, - cô giữ trẻ nói thêm trong lúc mặc chiếc áo khoác vào, sẵn sàng ra về, - em bé tỏ ra hài lòng lắm.
- Cháu lại đây với bà trong khi bà điện cho Alex, - Mona nói với Bonnie, - Cháu sẽ chào hỏi ông Alex.
Bà bế bé Bonnie lên và ôm sát vào lòng.
- Cháu có biết là cháu giống đúc dì Lacey không, khi dì ấy gần năm tuổi?
- Cháu rất thích ông Alex, - Bonnie líu lo đáp. - Chắc bà cũg thương ông ấy lắm phải không?
- Bà không biết là bà sẽ làm được những gì nếu không có ông ấy trong các tháng vừa rồi. Đi cháu yêu, chúng ta đi lên phòng bà thôi.
Jay và Kit nhìn nhau.
- Chắc em cũng đang nghĩ như anh, - Jay nói sau một lúc im lặng, - Mona đã thú nhận là chính Alex thúc bà nói ra chỗ ở của Lacey. Có thể bà không nói cụ thể Lacey đang ở tại thành phố nào, nhưng có rất nhiều cách để biết được sự thật. Cũng như việc tối hôm nọ trong bữa tiệc, bà có nói hớ là Lacey vừa ghi tên vào một câu lạc bộ thể dục mới có một sân squash thật đẹp. Chưa đầy mười hai tiếng đồng hồ sau đó đã có người theo dõi cô ta rồi, có thể với ý định giết chết cô ta. Rất khó mà cho đây là một sự trùng hợp đơn thuần.
- Nhưng Jay à, cũng rất khó mà tin là Alex có dính líu trong vụ này, có đúng không? - Kit đáp lại trong nỗi hoang mang khó tả.
- Anh hy vọng là như thế, nhưng anh có nói với ông ta nơi mà Lacey định đến và bây giờ anh phải báo cho ông tổng chưởng lý biết tin này. Có thể Lacey sẽ giận anh lắm, nhưng thà anh thấy cô ta bị bắt hơn là chết.
Chương 62
- Tại sao cô lại đến đây? - Bà Lottie Hoffman hỏi sau khi miễn cưỡng mời cô vào nhà. - Cô không thể nào ở lại đây được. Tôi sẽ gọi một chiếc tắc xi khác. Thế cô muốn đi đâu bây giờ?
Bây giờ Lacey đang đối mặt với người duy nhất có thể giúp mình, nhưng cô cảm thấy tinh thần mình không còn vững nữa. Cô không biết được là mình có bị theo dõi hay không? Nhưng đến nước này, không có gì là quan trọng nữa rồi. Nhưng có một điều chắc chắn, là cô không thể nào cứ tiếp tục trốn chạy mãi như thế này được.
- Thưa bà Hoffman, tôi không còn biết đi đâu nữa, - cô nói thật lớn tiếng, gần như la lên vậy. - Có một người nào đó định giết tôi và tôi nghĩ người đó làm theo chỉ thị của người đã ra lệnh giết chết chồng bà, Isabelle Waring và Heather Landi. Phải chấm dứt ngay cơn ác mộng này và tôi cho rằng bà là người duy nhất có thể kết thúc việc đó. Tôi van bà, bà hãy giúp tôi với.
Ánh mắt của bà Lottie dịu lại. Bà nhận thấy cái thế đứng bất tiện mà Lacey đang phải tì hết thân mình trên một chân.
- Cô đang đau, thôi vào đi và hãy ngồi xuống.
Phòng khác rất nhỏ nhưng được bày biện hết sức ngăn nắp. Lacey thảy người xuống cái ghế dài và cởi cái áo khoác nặng nề ra.
- Áo này không phải của tôi, - cô phân bua, - Tôi không thể nào về nhà lấy quần áo để mặc cho chỉnh tề. Tôi không thể nào gặp được gia đình tôi. Cháu tôi bị thương và suýt chết vì tôi. Tôi sẽ phải sống như thế này đến cuối cuộc đời tôi nếu như kẻ giật dây trong câu chuyện này không bị nhận dạng và bị bắt. Tôi van xin bà, bà Hoffman à, bà hãy nói cho tôi biết: chồng bà có biết ai đứng sau câu chuyện này không?
- Tôi không thể nói ra được, - Lottie Hoffman nhìn chăm chăm xuống mặt đất. Bà thì thầm: "Nếu như Max biết giữ im lặng thì ông ta sẽ còn sống, cả Heather và bà mẹ cô ta cũng thế!"
Rồi bà ngước mặt lên và nhìn thẳng vào Lacey:
- Sự thật đó có đáng có các người chết không? Tôi không nghĩ như thế.
- Nhưng mỗi sáng, bà thức dậy trong nỗi hoảng sợ, có đúng không? - Lacey nắm trong tay mình bàn tay mềm mại nổi gân của người phụ nữ già. - Bà hãy nói cho tôi những gì bà biết đi, tôi van xin bà đấy. Ai đứng đằng sau toàn bộ vụ này đây?
- Sự thật là tôi cũng không biết nữa. Tôi không biết ngay cả tên ông ta. Max biết điều này. Chính Max đã làm việc cho Jimmy Landi, Max biết rõ Heather Landi. Phải chi hôm đó tôi không gặp ông ta tại Mohonk. Tôi có kể lại cho Max, tôi có mô tả ông ấy, người đã đi cùng cô ta. Max tỏ ra hoảng sợ, nói rằng người đó là một tên buôn ma túy và là một kẻ tống tiền, nhưng không một ai nghi ngờ vì mọi người đều nghĩ hắn ta là một con người đáng kính, một con người đàng hoàng. Vì thế Max mới tổ chức bữa ăn đó để báo động cho cô ta và hai ngày sau đó ông ta đã chết.
Mắt của Lottie ứng lệ.
- Tôi nhớ Max biết chừng nào và tôi rất sợ.
- Tôi hiểu mà, - Lacey nói thật nhỏ nhẹ, - Nhưng bà đóng kín cánh cửa như thế không phải là giải pháp hay đâu. Vì một ngày nào đó tên kia quyết định bà sẽ là mối nguy hiểm thật sự cho hắn.
0O0
Sandy Savarano gắn ống hãm thanh vào khẩu súng của mình. Lọt vào trong căn nhà này là một trò chơi đối với hắn. Hắn cũng có thể đi ra giống như thế, bằng cái cửa sổ của căn phòng này. Cái cây ở ngay phía ngoài làm một cầu thang tuyệt vời. Xe của hắn đậu trên con đường gần đây, có thể đến thẳng từ sân vườn của các người láng giềng. Hắn sẽ cách xa đây hằng cây số trước khi mấy tên cớm đang canh chừng ở phía ngoài kia bắt đầu nghi ngờ điều gì. Hắn nhìn vào đồng hồ. Đã đến lúc rồi.
Hắn sẽ bắt đầu với bà già. Đây chỉ là một con người nhiều chuyện. Nhưng điều mà hắn thích hơn là phải thấy cho được ánh mắt hoảng sợ của Lacey khi hắn chĩa khẩu súng vào người cô. Hắn sẽ không cho cô ta có thời giờ để la. Không, khi biết là mình sắp chết, cô ta chỉ phát ra tiếng rên nhỏ mà thôi, cái tiếng rên làm cho hắn kích thích vô cùng.
Chính là bây giờ đây!
Sandy để chân xuống bậc đầu tiên của cầu thang và không gây ra tiếng động, hắn bắt đầu bước xuống nhẹ nhàng như một con mèo.
Chương 63
Alex Carbine gọi điện đến nhà hàng của Jimmy, yêu cầu được nói chuyện với ông ta. Ông chờ một lúc rồi nghe được giọng nói của Steve Abbott.
- Ông Alex, tôi có thể làm gì để giúp ông đây? Tôi không muốn quấy rầy Jimmy, hôm nay ông ta đã hoàn toàn suy sụp rồi.
- Tôi rất tiếc nhưng tôi phải nói chuyện với ông ấy, - Alex đáp lại, - Mà này Steve, tên Carlos đó, hắn có đến gặp anh để xin việc làm không?
- Có đấy, nhưng tại sao?
- Bởi vì nếu như hắn còn ở đó, anh có thể nói với nó là đừng bao giờ đặt chân đến nhà của tôi nữa nhé. Bây giờ anh cho toio nói chuyện với Jimmy đi.
Ông ta lại chờ. Khi Jimmy nói chuyện trên điện thoại, giọng của ông có vẻ rất căng thẳng.
- Jimmy à, ông có vẻ không được khoẻ cho lắm, tôi có thể giúp ông không?
- Không sao, nhưng vẫn cám ơn ông.
- Tốt thôi nhưng ông hãy nghe đây. Tôi rất tiếc khi phải làm phiền ông nhưng có một điều tôi muốn báo cho ông biết. Tôi nghe nói là tên Carlos định trở lại làm việc cho ông. Ông nên nghe lời khuyên của tôi: đừng có nhận hắn lại.
- Tôi không hề có ý định đó, nhưng tại sao ông lại nói điều này với tôi?
- Bởi vì thằng này không nghiêm chỉnh. Tôi gần như muốn điên khi hay tin Lacey Farrell đã bị tên giết người tìm ra tung tích tại Minneapolis, nơi mà ông ta đang ẩn náu.
- Té ra cô ta đang trốn ở đó. Tôi không biết chuyện này.
- Chỉ có bà mẹ cô ta biết mà thôi. Bà ta đã năn nỉ Lacey nói cho bà biết và chính tôi là người đã giục bà ta hỏi Lacey nên tôi nghĩ phải chịu một phần trách nhiệm.
- Ông tỏ ra kém thông minh đấy.
- Tôi chưa bao giờ cho mình là một kẻ tinh khôn. Điều duy nhất mà tôi thấy là Mona bị dày vò vì lo âu. Nói tóm lại, vào cái đêm mà bà ta biết được Lacey đang ở tại Minneapolis, bà ta có mua tờ báo Minneapolis Star Tribune. Bà đem nó theo khi đến gặp tôi tại nhà hàng. Tôi nhìn thấy bà ta cất nó trong một túi nylon khi tôi đến ngồi vào bàn, nhưng tôi không có hỏi gì bà ta hết và sau đó tôi cũng không thấy tờ báo đó nữa. Bây giờ là điều tôi muốn nói: trong một lúc nào đó trong khi Mona bận vào nhà vệ sinh, còn tôi thì phải tiếp một người khác, Carlos có lãng vãng tại bàn ăn của chúng tôi, với lý do là sửa lại khăn trải bàn. Tôi thấy hắn đụng đến cái túi nylon đó và cũng rất có thể hắn đã lén nhìn bên trong nữa.
Lacey không chắc là mình đã nghe tiếng động nơi cầu thang. Các căn nhà cũ kỹ dường như có một cuộc sống riêng. Tuy nhiên không khí trong căn nhà này đột nhiên đã đổi khác, giống như thể nhiệt độ của nó bất ngờ đã hạ thấp. Lottie Hoffman cũng có cảm giác này. Lacey biết được qua ánh mắt của bà ta.
Sau đó cô biết là có sự hiện diện của tội ác, một sự hiện diện ma quái, xảo trá, quá hiện thực đến mức gần như có thể sờ mó được.
Cũng nỗi hoảng sợ ấy khi cô thấy Curtis Caldwin chạy xuống cầu thang sau khi đã giết chết Isabelle.
Rồi cô lại nghe một lần nữa. Một tiếng cách thật nhỏ nhưng rất rõ. Không, đây không phải do trí tươnrg tượng của mình. Bây giờ cô quả quyết việc này nên tim cô đập mạnh lên. Có một người nào đó nơi cầu thang. Mình sắp chết đây, cô nghĩ như thế.
Cô cũng thấy nỗi hoảng sợ hiện trên khuôn mặt của bà Hoffman và liền đưa một ngón tay lên trước miệng để báo bà cố giữ im lặng. Hắn bước xuống thật chậm, như thể hắn đang giở trò mèo vờn chuột với hai người này. Lacey nhìn quanh căn phòng, chỉ có mỗi một cánh cửa mở ra phía cầu thang. Không có lối thoát nào khác. Họ đang bị mắc trong bẫy rồi.
Mắt cô nhìn tháy vật dắn giấy bằng thủy tinh để trên cái bàn thấp cạnh đó. Nó cỡ một trái cam và có vẻ khá nặng. Cô phải đứng lên mới lấy được nó, một việc mà cô không dám mạo hiểm. Cô lấy tay phớt vào người của bà Hoffman và chỉ và vật đó.
Chỉ có phần dưới của cầu thang mới được nhìn thấy từ chỗ cái ghế dài, nơi mà họ đang ngồi. Thế là hắn đã có mặt ở đây rồi! Xuyên qua các chấn song bằng gỗ, cô thấy đôi giày bóng loáng của hắn.
Cô cảm thấy một bàn tay run rẩy đưa cho cô cái dằn giấy kia. Cô mới đứng lên, nắm chặt vật đó trong tay và đưa ra phía sau đúng ngay lúc tên giết người mà cô được biết dưới cái tên Curtis Caldwell xuất hiện ngay trước mắt cô, cô dùng hết sức của mình, ném cái vật đó vào ngay ngực của hắn ta.
Vật thủy tinh tròn đó trúng ngay vị trí bao tử của hắn khi hắn bước xuống nất cuối cùng. Sức va chạm làm cho hắn vấp té và làm rớt khẩu súng. Lacey phóng người tới trước định đá khẩu súng văng ra khỏi tầm với của hắn, trong khi bà Hoffman chạy ùa ra ngoài cửa và hét thật to theo bản năng cầu cứu của một con người.
Qua mặt bà ta, thanh tra Sloane chạy thật nhanh vào trong nhà. Ngay lúc các ngón tay của Savarano chụp được khẩu súng, ông ta đưa chân lên giẫm thật mạnh vào cổ tay của hắn. Ngay sau lưng ông ta, Nick Mars chỉa súng vào đầu ông sẵn sàng bóp cò.
- Không! - Lacey la lên.
Sloane liền xoay người lại và đánh vào cánh tay của người phụ tá của mình, làm chênh viên đạn trúng vào đùi của Savarano, khiến hắn hét lên vì đau đớn.
Như thể ngây dại, Lacey nhìn Sloane còng tay kẻ đã giết chết Isabelle Waring, và nghe tiếng còi hụ cảh sát ở ngoài đường đang tiến đến gần. Sau đó cô mới dám nhìn vào ngay đôi mắt đã ám ảnh cô nhiều tháng qua. Tròng mắt màu xanh lợt, con người màu đen tuyền, đôi mắt của kẻ sát nhân. Nhưng cô khám phá ra một điều khác nữa.
Nỗi sợ hãi.
Bất ngờ ông tổng chưởng lý Baldwin cũng vừa xuất hiện cùng nhân viên của ông ta. Ông hết nhìn Sloane đến Lacy rồi cả
Savarano.
- Như thế ông đã nhanh chân hơn chúng tôi rồi đấy. - ông nói bằng giọng đượm vẻ thán phục. - Tôi hy vọng bắt được nó trước ông, nhưng không sao. Một việc thật tuyệt vời. Tôi xin ngả nón chào thua.
Baldwin cúi người xuống Savarano.
- Xin chào Sandy, - ông nói thật nhẹ nhàng. - Tao tìm kiếm mày đã lâu lắm rồi. Tao sẽ chuẩn bị một cái chuồng cho mày, cái tốt nhất, cái phòng ghiam nhỏ nhất của Marion, tại nhà tù liên bang khắc nghiệt nhất của đất nước này. Bị giam hai mươi ba giờ một ngày và đương nhiên là phải bị biệt giam rồi đấy. Có thể như vậy sẽ không đáp ứng lại ý thích của mày, nhưng biết đâu đấy. Có nhiều tên sa sút tinh thần mau đến mức chúng không còn biết thiết gì nữa. Mày thử nghĩ xem Sandy. Một cái chuồng cho riêng mày thôi. Một cái chuồng thật nhỏ. Chỉ riêng một mình mày thôi cho đến cuối cuộc đời của mày.
Ông đứng lên và xoay người qua Lacey.
- Thế nào cô Farrell, mọi việc đều ổn chứ?
Cô gật đầu, vẻ mặt còn đầy vẻ ngơ ngác.
- Nhưng không giống tên này đây. - Sloane mới tiến gần Nick Mars mà giờ đây gương mặt đã trắng bệt như phấn vậy. Ông tước khẩu súng của anh ta, lấy một cặp còng từ trong túi áo vét ra. - Đánh cắp tang vật là một tội nặng rồi, nhưng tội cố ý giết người còn tệ hại hơn nhiều. Mày biết mày phải làm gì rồi, có đúng không Nick?
Nick đưa hay tay ra sau lưng và xoay người lại. Sloane tra còng vào cổ tay anh ta.
- Bây giờ chúng thật sự thuộc về mày rồi đó Nick, - ông nói với nụ cười cay đắng.
Chương 65
Jimmy tự nhốt mình trong phòng suốt cả buổi chiều. Steve Abbott đến hỏi thăm ông nhiều lần.
- Ông có sao không Jimmy?
- Chưa bao giờ khoẻ đến như thế, Steve à.
- Hình như không đúng thì phải. Tôi không muốn ông tiếp tục đọc quyển nhật ký của Heather. Nó sẽ làm cho ông điên đầu mất.
- Còn tôi thì muốn anh đừng lặp đi lặp lại có mỗi một câu đó với tôi.
- Đúng ý! Tôi hứa sẽ không quấy rầy ông nữa, nhưng ông không được quên nghe Jimmy, lúc nào ông cũng có thể tin tưởng nơi tôi.
- Tôi biết, tôi biết mà Steven.
Đến năm giờ chiều, Landi nhận được cú điện thoại của thanh tra Sloane.
- Ông Landi, tôi đang ở tại văn phòng cảnh sát đây. Chúng tôi nghĩ chúng tôi có bổn phận phải thông báo cho ông biết. Kẻ đã giết chết người vợ cũ của ông đã bị nhốt rồi. Cô Farrell đã nhận ra mặt của hắn. Hắn cũng bị kết tội đã giết chết ông Max Hoffman. Ngoài ra chúng tôi có thể chứng minh chính hắn đã gây ra cái tai nạn cướp đi mạng sống của con gái ông.
- Ai thế? - Ngay lúc đó Jimmy không cảm thấy điều gì cả, không giận dữ hay ngay cả sự phiền não.
- Tên nó là Sandy Savarano. Nó là một tên giết thuê. Chúng tôi hy vọng là nó sẽ hợp tác trong vụ điều tra. Ý nghĩ phải đi ở tù làm cho hắn không chịu được.
- Như tất cả những kẻ đồng loại kiểu nó, - Jimmy đáp lại, - Vậy chớ nó làm theo lệnh ai thế?
- Đây chính là điều mà chúng tôi muốn biết trong thời gian sớm nhất. Chỉ cần chờ cho Sandy tìm ra giải pháp thích hợp nhất cho mình. Ngoài ra chúng tôi cũng bắt được kẻ tình nghi đã ăn cắp cuốn nhật ký của cô con gái ông.
- Kẻ tình nghi?
- Dúng về mặt pháp lý, mặc dù hắn đã khai nhận. Nhưng hắn đã thề không hề lấy ba trang rời mà ông buộc tội chúng tôi đã làm mất. Người hùn vốn của ông có lý. Chúng tôi chưa bao giờ có chúng trong tay cả.
- Đúng thế, các ông không hề có chúng, - Jimmy công nhận. - Tôi cũng mới vừa biết đây thôi. Người hùn vốn với tôi dường như có câu trả lời cho quá nhiều câu hỏi.
- Thưa ông hiện nay cô Farrell đang ở tại văn phòng của chúng tôi, và cô đang cho lời khai. Cô ta rất muốn được nói chuyện với ông.
- Cho tôi gặp cô ta đi.
- Thưa ông Landi, - Lacey nói, - tôi rất mừng là cơn ác mộng này đã chấm đứt. Tôi biết là toàn bộ vụ án này rất khổ tâm cho ông. Bà Max Hoffman hiện đang ngồi cạnh tôi đây và bà ta cũng có điều gì đó để nói với ông.
- Tôi đang lắng tai nghe bà ta đây.
- Ông à, tôi đã gặp Heather tại Mohonk, - bà Hoffman kể lại. - Cô ta đi cùng một người đàn ông và khi tôi mô tả người đó cho Max, ông ấy tỏ ra hoảng hốt. Ông ấy nói đó là một kẻ tống tiền, một tên buôn bán ma túy mà không có một ai nghi ngờ cả. Và Heather còn ít biết hơn bất cứ ai khác. Cô ta không hề biết...
Lacey đã nghe hết câu chuyện này rồi, nhưng cô lạnh người khi nghĩ đến tất cả các vụ giết người đã xảy ra sau khi Max báo động cho Heather biết hậu quả nếu như cô đi chơi với người đó.
Lacey lắng nghe bà Hoffman tả dáng người mà bà đã gặp tại Mohonk. Ít ra thì đó là một người mà cô không hề quen biết, Lacey nghĩ trong sự nhẹ nhõm.
Sloane lấy điện thoại lại từ trên tay của bà Hoffman.
- Thế người này có gợi cho ông nhớ tới ai không?
Ông lắng nghe rồi xoay qua nói với Lacey và bà Hoffman.
- Ông Landi muốn gặp hai người tại phòng làm việc của ông ta ngay bây giờ.
Về phần cô, Lacey rất muốn về nhà mình ngay tức thì, trầm mình trong bồn tắm jacuzzi, mặc vào người những thứ quần áo của riêng cô để tới nhà Kit gặp lại toàn bộ gia đình của cô. Họ có báo là sẽ ăn tối rất trễ và Bonnie có thể nán lại chơi với mấy người lớn.
- Nhưng chỉ được vài phút thôi nghe không? - Lacey ra điều kiện.
- Vâng, được rồi. - Sloane trả lời - Sau đó tôi sẽ đưa bà Hoffman về nhà.
Sloane lại nhận được một cú điện thoại khác khi họ vừa bước ra khỏi trụ sở cảnh sát. Khi ông ta quay trở lại, ông cho biết:
- Không phải chỉ một mình chúng ta đến nhà của ông Landi. Baldwin cũng đã lên đường rồi.
0O0
Nhân viên tiếp tân đưa họ đến tầng lầu mà Jimmy đang đứng chờ. khi thấy bà Lottie Hoffman trầm trồ chiêm ngưỡng cách trang trí nột thất sang trọng đến thế kia, Jimmy cắt nghĩa:
- Lúc đầu nhà hàng nhỏ bằng nửa bây giờ. Khi Heather còn bé, đây là phòng ngủ của nó.
Trong giọng nói chừng mực của ông ta có vẻ gì đó lãnh đạm, có một cái gì đó làm cho người ta nghĩ đến một đại dương quá ư là bình lặng trước khi một dòng hải lưu đe dọa biến thành một cơn sóng thần.
- Bà Hoffman, bà có thể tả một lần nữa người đàn ông mà bà đã gặp đi cùng con gái tôi không?
- Ông ta rất quyến rũ, ông ta...
- Bà chờ một chút. Tôi muốn người hùn vốn với tôi nghe điều này. Ông nhấn vào nút điện thoại liên lạc nội bộ. - Steve, anh có một phút rảnh không?
Steve bước vào, miệng tươi cười.
- Rốt cuộc rồi ông cũng thoát ra khỏi cái kén được rồi phải không Jimmy? Ô xin lỗi, tôi không biết là ông đang có khách.
- Những người khách thật lý thú đấy Steve à. Bà Hoffman, bà thấy không khoẻ sao?
Mặt tái xanh, Lottic Hoffman chỉ ngay vào Steve Abbott.
- Chính anh ta là người mà tôi thấy đi cùng Heather. Chính anh ta là người mà Max bảo là kẻ tống tiền, một tên buôn bán ma túy và cũng là một tên trộm. Chính tại anh ta mà bây giờ tôi cô đơn một mình và...
- Bà nói cái gì lạ vậy? - Abbott hỏi vặn lại với đôi mày chau, vẻ vui tươi biến mất trên khuôn mặt của anh ta.
Và đột nhiên Lacey không thể nào hình dung được con người hấp dẫn và khả ái kia dưới vai trò của một kẻ giết người.
Được sau, bảy nhân viên theo hộ tống, ông Baldwin bước vào trong phòng.
- Điều mà bà ta muốn nói đó ông Abbott, ông là một kẻ sát nhân. Chính ông đã ra lệnh giết chết chồng bà ta bởi vì ông ấy biết quá nhiều. Ông ấy đã rời bỏ công việc làm tại nhà hàng của ông Jimmy Landi chỉ vì ông ấy biết rõ các vụ thâm lạm công quỹ của ông và mạng sống của ông ta không đáng một xu nếu như ông biết điều này. Ông đã bỏ rơi các nhà cung cấp cũ như Jay Taylor chẳng hạn để mua nơi các nhà buôn thuộc bọn mafia những trang thiết bị mà phần lớn đều là thứ ăn cắp. Ông cũng làm điều đó với sòng bạc này. Và đó chỉ là một phần của những hoạt động của ông mà thôi.
- Max buộc phải tiết lộ cho Heather biết con người của ông. Và cô ta có sự lựa chọn hoặc để ông lạm dụng lòng tốt của bố cô ta hoặc khai cho ông ta biết hết những gì cô ta nắm về ông. Ông không muốn đối đầu với mối nguy cơ đó. Savarano đã tường thuật cho chúng tôi biết là ông có điện thoại cho Heather. Ông nói là Jimmy bị một cơn nhồi máu cơ tim và cô phải về nhà ngay. Savarano đang chờ cô ta. Và khi Isabelle Waring ngoan cố muốn tìm cho ra các lý do chứng minh cái chết của Heather không phải do tai nạn, bà ta đã trở nên quá nguy hiểm.
- Không đúng! - Abbott hét to, - Jimmy, tôi không bao giờ...
- Có đấy Steve, anh đã làm chuyện đó, - ông Jimmy nói thật bình thản. Anh đã giết chết Max và bà mẹ của con gái tôi. Và cả Heather, anh đã giết nó. Anh quyến rũ nó có ích gì chớ? Anh đã có tất cả những người đàn bà mà anh muốn. - Mắt của ông Jimmy sáng ngời vì phẫn nộ, ông nắm hai bàn tay to lớn của mình lại và một tiếng thét hãi hùng vang lên trong căn phòng. - Anh đã để cho đứa con gái tôi chết cháy. Anh... anh...
Ông phóng người tới trước, chụp lấy và bóp cổ Abbott bằng các ngón tay mạnh mẽ của mình. Sloane và các nhân viên cảnh sát phải hợp lực với nhau để buộc ông thả hai tay ra.
Các tiếng nấc thảm thiết của Jimmy vẫn còn vang trong tòa nhà khi Baldwin làm các thủ tục cần thiết cho việc bắt Steve Abbott.
Rốt cuộc Sandy Savarano đồng ý hợp tác từ trên chiếc giường của bệnh viện.
Khoảng hai mươi giờ, chiếc xe hơi do Jay phái tới căn hộ của Lacey, báo cho cô ta biết là nó đang chờ cô dưới nhà. Cô rất nóng lòng gặp lại gia đình mình, nhưng trước đó cô phải gọi một cú điện thoại mới được. Cô có quá nhiều chuyện để kể cho Tom, để giải thích cho anh ta biết. Ông Baldwin, đột xuất trở nên thân thiện với cô:
- Giờ đây cô đã thoát nạn rồi đấy. Chúng tôi đã thỏa thuận với Savarano nên không cần đến lời khai của cô chống lại Abbott nữa. Bây giờ cô được yên thân rồi, nhưng cũng không nên làm chuyện ầm ĩ trong một thời gian. Tại sao cô không đi nghỉ mát ở đâu đó một thời gian để chờ cho mọi chuyện lắng dịu xuống được không?
Cô đã trả lời nửa đùa nửa thật.
- Ông có biết là tôi có một căn hộ và một công việc làm tại Minnesota không? Tôi chỉ cần trở về đó là đủ.
Cô quay số của Tom. Giọng nói quen thuộc đó có vẻ như rât nóng nảy.
- Alo, - anh ta nói.
- Tom có phải không?
Một tiếng hét mừng rỡ.
- Alice hả, cô đang ở đâu vậy? Cô có khoẻ không?
- Không lúc nào khoẻ hơn bây giờ, Tom à. Còn anh thế nào?
- Tôi đang lo muốn điên đây nè. Tôi muốn loạn trí từ khi cô mất tích.
- Câu chuyện này dài lắm nhưng tôi sẽ kẻ cho anh nghe hết.
Cô ngừng một lúc.
- Chỉ có mỗi một điều là cái tên Alice không còn tồn tại nữa. Anh có nghĩ là sẽ quen với cách gọi tôi bằng Lacey không? Tên tôi là Lacey Farrell.
HẾT
Cũng có thể không phải, cô nghĩ trong tiếng thở dài an lòng. Chiếc xe đó đã đi con đường khác ngay sau khi họ ra khỏi đường hầm Midtown.
Tim có dán miếng băng keo trên lưng chiếc máy điện thoại di động mà anh đưa cho cô mượn. Lacey biết là Kit và Jay đang ở tại nhà thờ chờ cô gọi điện, nhưng nếu như cô có thể tìm được cái thông tin đó bằng cách khác thì hay biết mấy. Phải tìm cho bằng được nơi mà Max Hoffman đã ở và cầu xin ông trời phù hộ cho, cũng là nơi mà bà vợ ông hiện đang ở đấy. Cô bắt buộc phải tìm đến bà ta để nói chuyện, phải thu thập tất cả những gì mà bà vợ ông ta biết về cuộc nói chuyện của chồng mình với Heather Landi.
Lacey trước tiên hỏi đến số thông tin tổng quát. Cô quay đến số đó và người ta hỏi giùm cô tên của người thuê bao.
- Max Hoffman, Great Neck, nhưng tôi không biết địa chỉ.
Điện thoại im lặng một lúc.
- Số này nằm trong danh sách đỏ vì thế chúng tôi không được phép cung cấp nó cho bất cứ ai.
Dòng lưu thông khá loãng và Lacey nhận thấy họ sắp đến gần Littel Neck. Great Neck là thành phố kế tiếp. Cô sẽ phải làm gì nếu như đến đó mà cô không có địa chỉ để nói cho ông tài xế? Ngay từ lúc ra đi, ông ta đã tỏ ra lưỡng lự khi biết phải đi xa khỏi Manhattan đến thế. Đặt trường hợp cô tìm ra địa chỉ đi nữa và một khi đến đó bà Hoffman không có ở nhà hay từ chố tiếp cô, thì phải làm sao đây?
Và nếu như cô bị theo dõi thì sao?
Cô gọi điện đến nhà thờ một lần nữa, Kit trả lời ngay tức thì.
- Mẹ vừa mới đến Lacey à. Mẹ muốn nói chuyện với em đấy.
- Kit, chị làm ơn trao máy đi...
Mẹ cô đã nói chuyện trên điện thoại.
- Lacey à, mẹ không hề nói với bất cứ ai chỗ ở của con mà.
Bà tỏ ra quá xúc động, Lacey thầm nghĩ. Chuyện này quá khổ tâm cho bà, nhưng hiện giờ mình không thể giải thích gì cho mẹ biết được.
Cũng may là mẹ cô nói tiếp:
- Jay muốn nói chuyện với con đấy.
Họ vừa tiến vào thành phố Great Neck.
- Đi đến địa chỉ nào đây bà? - Người tài xế hỏi.
- Xin ông ngừng lại một phút giùm, - Lacey trả lời.
- Tôi không muốn bỏ nguyên ngày chủ nhật của tôi ở đây đâu nhé.
Cô cảm thấy một cơn rùng mình chạy khắp người của mình. Một chiếc Toyota đen vừa chạy chậm lại và ngừng trong bãi đậu xe. Đúng là người ta theo dõi cô thật rồi. Người cô bỗng dưng đẫm mồ hôi. Nhưng cô lại thở phào khi thấy từ trong xe một người đàn ông trẻ bước ra cùng một đứa con nít.
- Lacey à, - Jay lên tiếng.
- Anh có tìm được địa chỉ của gia đình Hoffman tại Great Neck không?
- Lacey ơi, anh không biết đã để nó ở đâu nữa. Nếu muốn biết anh phải vô cơ quan để điện cho nhiều người hỏi xem coi có ai biết không. Nhưng anh có gọi cho Alex. Ông ấy quen với Max thân lắm. Ông ấy có nói là có giữ một thiệp chúc mừng ở đâu đó và hiện giờ ông ta đang tìm nó đấy.
Lần đầu trong suốt cuộc khổ ải của mình, cô cảm thấy chán nản hết sức. Cô đã đến quá gần với cái thông tin mà cô đang tìm kiếm và nó mang ý nghĩa sống còn đối với cô, vậy mà cô không thể tiến xa thêm được nữa. Rồi cô nghe Jay hỏi thêm:
- Thế cha có thể làm được gì? Không, con không biết nhà mai táng nào lo chuyện đó.
Cha Edward mới bắt tay vào việc. Trong lúc Lacey nói chuyện với mẹ cô, ông ta gọi đến hai nhà thiêu xác tại Great Neck. Sử dụng một mẹo nhỏ, ông bịa là có một giáo dân trong địa phận của ông muốn gởi một thiệp báo lễ cho ông Hoffman, đã chết hồi tháng mười hai vừa rồi.
Cơ sở hỏa táng thứ hai xác nhận là đã phụ trách việc mai táng ông Hoffman. Họ cung cấp không một chút khó khăn địa chỉ nhà của Hoffman cho cha Edward.
Jay chuyển địa chỉ đó cho Lacey.
- Tôi sẽ gọi điện về cho gia đình sau, - cô nói - Nhưng nhớ làm ơn, đừng có nói với bất cứ ai nơi mà tôi sẽ đến.
Ít ra cũng hy vọng là tôi có thể gọi được về nhà, cô tự nhủ trong khi chiếc tắc xi tiến đến một trạm đổ xăng để tìm đường đến số 10, Adams Place.
Chương 60
Chỉ với ý nghĩ phải ngồi cạnh Nick Mars và cư xử với anh ta như thể không có gì xảy ra đã làm cho ông buồn nôn.
- Tất cả chúng ta đều là anh em, - lời của một bài thánh ca đã nói như thể ông ta nghĩ với một nụ cười mỉa mai.
Sloane biết là mình không được để lộ bất cứ hành động thù địch nào để làm cho Nick Mars phải nghi ngờ, nhưng ông sẽ nói tất cả những ý nghĩ của ông vào cái ngày mà nội vụ này được phơi bày ra trước ánh áng. Ông thề như thế đó.
Họ bắt đầu canh chừng tòa nhà số 3, đường phía Đông vào khoảng mười một giờ mười lăm, ngay sau khi cuộc họp với Baldwin kết thúc.
Đương nhiên là Nick không biết gì hết. Khi cho biết xe đậu ở khoảng giữa dãy phố, anh ta cằn nhằn:
- Ed à, chúng mình chỉ mất thì giờ mà thôi. Bộ ông tin là Lacey Farrell đã trở lại với cái công việc trước đây của cô ta trong ngành địa ốc hay sao chớ?
- Giỏi lắm bé con, - Sloane thì thầm cho chính mình.
- Thì mày có thể gọi đó là giác quan của một tên cớm già đi mà, OK không Nick, - ông cố nói bằng một giọng thật vui tươi.
Họ chờ được vài phút thì thấy một người phụ nữ trùm kín đầu trong cái áo khoác dài bước ra cửa để lên một chiếc tắc xi đang chờ đó. Sloane không thể nhìn được mặt người này. Cái áo khoác này thuộc loại rộng lớn có thể che hết thân thể của một người, nhưng trong bước đi của cô ta có cái gì đó quen quen buộc ông phải chú ý.
Cô ta bước đi thận trọng với cái chân phải, ông nhận xét. Trong cái báo cáo từ Minnesota có đề cập đến việc Lacey bị trậc chân tại phòng tập thể dục vào ngày hôm trước.
- Mình đi thôi Nick, - Sloane bảo Mars như thế, - chính cô ta vừa bước lên chiếc tắc xi kia.
- Ông đùa hoài! Ông ấm đầu rồi hay cố giấu tôi một điều gì đó không chừng?
- Ồ chỉ là linh tính thôi. Cú điện thoại gọi cho mẹ cô ta được gọi đi từ một trạm cách đây có bốn khu phố mà thôi. Có thể cô ta có một thằng kép nào đó trong tòa nhà này vì cô ta cũng thường hay đến đây mà.
- Tôi bỏ cuộc đây, tôi về nhà thôi.
- Chưa được, anh không thể làm chuyện đó được.
Họ theo chiếc tắc xi trong đường hầm Midtown và đến đường cao tốc đi Long Island.
- Nick à, anh rất tài trong việc theo dõi bằng xe hơi đấy. - Sloane bảo anh ta. Ông suýt chút nữa đã nói thêm "và cả cho ngón ăn cắp."
Đúng như thế thật. Nick biết điều khiển một chiếc xe hơi trong bất cứ hoàn cảnh lưu thông nào; anh ta không bao giờ để lộ mặt ra và luôn giữ khoảng cách cần thiết, thỉnh thoảng qua mặt một chiếc xa rồi trở về lằn xe chậm hơn để cho một chiếc xe khác qua mặt. Đây thật sự là một tài năng và cũng là một yếu tố tuyệt vời của một nhân viên cảnh sát giỏi. Và cho cả một thằng lưu manh nữa. Sloane phải nghĩ như thế một cách cay đắng.
- Thế theo ông, cô ta đang đi đâu vậy? - Nick hỏi.
- Tao có biết gì hơn mày đâu, - Sloane ngay lúc này quyết định chơi bài ngửa với anh ta, - Mày biết không, tao luôn có ý nghĩ là Lacey Farrell có thể chụp một bản sao khác của cuốn nhật ký của Heather Landi cho chính cô ta. Trong trường hợp này, cô ta là người duy nhất có được một bản sao trọn vẹn. Cũng rất có thể là có một đầu mối quan trọng trong các trang rời mà ông Jimmy Landi nói là đã biến mất. Mày nghĩ như thế nào Nick?
Nick liếc nhìn ông ta bằng ánh mắt nghi ngờ.
"Hãy coi chừng", Sloane tự nhủ, đừng để cho nói phải bồn chồn vì ngờ vực.
Đến lượt Nick trả lời.
- Tôi cũng không biết gì hơn ông.
Tại Great Neck, chiếc tắc xi ngừng dọc theo lề đường. Lacey Farrell sẽ ra khỏi xe chăng? Ed sẵn sàng để đi bộ theo sau cô ta nếu cần. Nhưng cô vẫn ngồi trong tắc xi. Sau vài phút nó chạy tới trước và lại ngừng trong một trạm xăng, để cho người tà xế hỏi đường đi.
Họ theo chiếc xe này khắp thành phố, đi ngang qua nhiều ngôi biệt thự thật sang trọng.
- Ông chọn căn nào đây? Nick hỏi.
Sloane cố kềm lại, không nói ra ý nghĩ sau đây:
"Té ra đây là điều mày đang quan tâm phải không? Đồng lương của một nhân viên cảnh sát không đủ cho mày có đúng không? Điều mà cần làm trong trường hợp này là hãy rút lui khỏi ngàng đi. Mày có thể đổi công việc làm mà. Mày không nên bẻ cua như thế!"
Lần hồi các dãy nhà mang một sắc thái khác. Nhà cửa đều khiêm tốn hơn, san sát nhau hơn nhưng được giữ gìn thật tử tế, một loại môi trường mà Ed Sloane rất thích sống.
- Chạy chậm lại coi Nick, nó đang đi tìm số nhà đó.
Họ đang ở trong khu vực Adams Place. Chiếc tắc xi ngừng ngay trước nhà số 10. Xa hơn một chút có một bãi đậu xe, ở phía bên kia đường ngay đằng sau chiếc 4x4 kia. Thật là hoàn hảo, Sloane đáng giá.
Ông thấy Lacey bước ra khỏi xe. Hình như cô đang bàn cãi gì đó với người tài xế, rồi cô ta lấy tiền đưa qua cửa sổ cho ông ta. Ông kia lắc đầu nguầy nguậy. Sau đó ông quay cửa sổ lên rồi chạy biến đi.
Lacey đứng nhìn chiếc xe xa dần. Đây là lần đầu tiên mà Sloane nhìn kỹ bộ mặt cô ta. Cô có vẻ khá trẻ, dễ bị tổn thương và hay sợ sệt. Cô xoay lưng bước trên con đường dẫn lên nhà rồi nhấn chuông.
Người phụ nữ mở hé cái cửa dường như đang do dự, không muốn để cho Lacey vào trong nhà. Lacey Farrell nhiều lần chỉ vào mắt cá chân mình.
- Tôi bị đau ở chân, tôi xin bà, bà hãy để cho tôi vào trong nhà đi, người đàn bà tốt bụng kia, để tôi có thể tấn công bà, - Nick nhại điệu bộ.
Sloane xoay nhìn viên phụ tá của mình. "Làm sao nó có thể thấy vui được không biết nữa? Nó sẽ mau chóng làm báo cáo khi đã tìm thấy Lacey Farrell lại rồi." Nhưng Sloane rất mừng đã tìm thấy cô ta trước dù cho ông có phải giao cô ta lại cho Baldwin đi nữa.
Ông cũng không biết việc Sandy Savarano cũng đang rất vui thích khi đứng quan sát cô ta một lúc lâu trên lầu của số 10 Adams Place, ngay tại nơi mà hắn đã kiên nhẫn chờ sự xuất hiện của Lacey Farrell.
Chương 59
Mona Farrell trở về nhà của bà cùng Kit và Jay.
- Mình không thể nào đến New York với tâm trạng lo lắng như thế này được, - bà tự nhủ - Mình sẽ gọi điện cho Alex và yêu cầu anh ta đến đây mới được.
Hai thằng con trai của Kit là Todd và Andy, đã đi trượt tuyết tại Hunter cùng với bạn của chúng. Một cô giữ em đang trông chừng Bonnie bị bệnh cúm.
Bonnie chạy ùa ra cửa khi nghe tiếng họ về.
- Cô bé có kể là cô ta sẽ đi viếng Disneyland cùng bà dì Lacey cho dịp lễ sinh nhật của cô ấy, - cô giữ trẻ nói.
- Và ngày sinh nhật của em cũng sắp tới rồi đấy, chỉ tháng sau thôi, - Bonnie tuyên bố.
- Tôi có cắt nghĩa cho em nó nghe tháng hai là tháng ngắn nhất trong năm, - cô giữ trẻ nói thêm trong lúc mặc chiếc áo khoác vào, sẵn sàng ra về, - em bé tỏ ra hài lòng lắm.
- Cháu lại đây với bà trong khi bà điện cho Alex, - Mona nói với Bonnie, - Cháu sẽ chào hỏi ông Alex.
Bà bế bé Bonnie lên và ôm sát vào lòng.
- Cháu có biết là cháu giống đúc dì Lacey không, khi dì ấy gần năm tuổi?
- Cháu rất thích ông Alex, - Bonnie líu lo đáp. - Chắc bà cũg thương ông ấy lắm phải không?
- Bà không biết là bà sẽ làm được những gì nếu không có ông ấy trong các tháng vừa rồi. Đi cháu yêu, chúng ta đi lên phòng bà thôi.
Jay và Kit nhìn nhau.
- Chắc em cũng đang nghĩ như anh, - Jay nói sau một lúc im lặng, - Mona đã thú nhận là chính Alex thúc bà nói ra chỗ ở của Lacey. Có thể bà không nói cụ thể Lacey đang ở tại thành phố nào, nhưng có rất nhiều cách để biết được sự thật. Cũng như việc tối hôm nọ trong bữa tiệc, bà có nói hớ là Lacey vừa ghi tên vào một câu lạc bộ thể dục mới có một sân squash thật đẹp. Chưa đầy mười hai tiếng đồng hồ sau đó đã có người theo dõi cô ta rồi, có thể với ý định giết chết cô ta. Rất khó mà cho đây là một sự trùng hợp đơn thuần.
- Nhưng Jay à, cũng rất khó mà tin là Alex có dính líu trong vụ này, có đúng không? - Kit đáp lại trong nỗi hoang mang khó tả.
- Anh hy vọng là như thế, nhưng anh có nói với ông ta nơi mà Lacey định đến và bây giờ anh phải báo cho ông tổng chưởng lý biết tin này. Có thể Lacey sẽ giận anh lắm, nhưng thà anh thấy cô ta bị bắt hơn là chết.
Chương 62
- Tại sao cô lại đến đây? - Bà Lottie Hoffman hỏi sau khi miễn cưỡng mời cô vào nhà. - Cô không thể nào ở lại đây được. Tôi sẽ gọi một chiếc tắc xi khác. Thế cô muốn đi đâu bây giờ?
Bây giờ Lacey đang đối mặt với người duy nhất có thể giúp mình, nhưng cô cảm thấy tinh thần mình không còn vững nữa. Cô không biết được là mình có bị theo dõi hay không? Nhưng đến nước này, không có gì là quan trọng nữa rồi. Nhưng có một điều chắc chắn, là cô không thể nào cứ tiếp tục trốn chạy mãi như thế này được.
- Thưa bà Hoffman, tôi không còn biết đi đâu nữa, - cô nói thật lớn tiếng, gần như la lên vậy. - Có một người nào đó định giết tôi và tôi nghĩ người đó làm theo chỉ thị của người đã ra lệnh giết chết chồng bà, Isabelle Waring và Heather Landi. Phải chấm dứt ngay cơn ác mộng này và tôi cho rằng bà là người duy nhất có thể kết thúc việc đó. Tôi van bà, bà hãy giúp tôi với.
Ánh mắt của bà Lottie dịu lại. Bà nhận thấy cái thế đứng bất tiện mà Lacey đang phải tì hết thân mình trên một chân.
- Cô đang đau, thôi vào đi và hãy ngồi xuống.
Phòng khác rất nhỏ nhưng được bày biện hết sức ngăn nắp. Lacey thảy người xuống cái ghế dài và cởi cái áo khoác nặng nề ra.
- Áo này không phải của tôi, - cô phân bua, - Tôi không thể nào về nhà lấy quần áo để mặc cho chỉnh tề. Tôi không thể nào gặp được gia đình tôi. Cháu tôi bị thương và suýt chết vì tôi. Tôi sẽ phải sống như thế này đến cuối cuộc đời tôi nếu như kẻ giật dây trong câu chuyện này không bị nhận dạng và bị bắt. Tôi van xin bà, bà Hoffman à, bà hãy nói cho tôi biết: chồng bà có biết ai đứng sau câu chuyện này không?
- Tôi không thể nói ra được, - Lottie Hoffman nhìn chăm chăm xuống mặt đất. Bà thì thầm: "Nếu như Max biết giữ im lặng thì ông ta sẽ còn sống, cả Heather và bà mẹ cô ta cũng thế!"
Rồi bà ngước mặt lên và nhìn thẳng vào Lacey:
- Sự thật đó có đáng có các người chết không? Tôi không nghĩ như thế.
- Nhưng mỗi sáng, bà thức dậy trong nỗi hoảng sợ, có đúng không? - Lacey nắm trong tay mình bàn tay mềm mại nổi gân của người phụ nữ già. - Bà hãy nói cho tôi những gì bà biết đi, tôi van xin bà đấy. Ai đứng đằng sau toàn bộ vụ này đây?
- Sự thật là tôi cũng không biết nữa. Tôi không biết ngay cả tên ông ta. Max biết điều này. Chính Max đã làm việc cho Jimmy Landi, Max biết rõ Heather Landi. Phải chi hôm đó tôi không gặp ông ta tại Mohonk. Tôi có kể lại cho Max, tôi có mô tả ông ấy, người đã đi cùng cô ta. Max tỏ ra hoảng sợ, nói rằng người đó là một tên buôn ma túy và là một kẻ tống tiền, nhưng không một ai nghi ngờ vì mọi người đều nghĩ hắn ta là một con người đáng kính, một con người đàng hoàng. Vì thế Max mới tổ chức bữa ăn đó để báo động cho cô ta và hai ngày sau đó ông ta đã chết.
Mắt của Lottie ứng lệ.
- Tôi nhớ Max biết chừng nào và tôi rất sợ.
- Tôi hiểu mà, - Lacey nói thật nhỏ nhẹ, - Nhưng bà đóng kín cánh cửa như thế không phải là giải pháp hay đâu. Vì một ngày nào đó tên kia quyết định bà sẽ là mối nguy hiểm thật sự cho hắn.
0O0
Sandy Savarano gắn ống hãm thanh vào khẩu súng của mình. Lọt vào trong căn nhà này là một trò chơi đối với hắn. Hắn cũng có thể đi ra giống như thế, bằng cái cửa sổ của căn phòng này. Cái cây ở ngay phía ngoài làm một cầu thang tuyệt vời. Xe của hắn đậu trên con đường gần đây, có thể đến thẳng từ sân vườn của các người láng giềng. Hắn sẽ cách xa đây hằng cây số trước khi mấy tên cớm đang canh chừng ở phía ngoài kia bắt đầu nghi ngờ điều gì. Hắn nhìn vào đồng hồ. Đã đến lúc rồi.
Hắn sẽ bắt đầu với bà già. Đây chỉ là một con người nhiều chuyện. Nhưng điều mà hắn thích hơn là phải thấy cho được ánh mắt hoảng sợ của Lacey khi hắn chĩa khẩu súng vào người cô. Hắn sẽ không cho cô ta có thời giờ để la. Không, khi biết là mình sắp chết, cô ta chỉ phát ra tiếng rên nhỏ mà thôi, cái tiếng rên làm cho hắn kích thích vô cùng.
Chính là bây giờ đây!
Sandy để chân xuống bậc đầu tiên của cầu thang và không gây ra tiếng động, hắn bắt đầu bước xuống nhẹ nhàng như một con mèo.
Chương 63
Alex Carbine gọi điện đến nhà hàng của Jimmy, yêu cầu được nói chuyện với ông ta. Ông chờ một lúc rồi nghe được giọng nói của Steve Abbott.
- Ông Alex, tôi có thể làm gì để giúp ông đây? Tôi không muốn quấy rầy Jimmy, hôm nay ông ta đã hoàn toàn suy sụp rồi.
- Tôi rất tiếc nhưng tôi phải nói chuyện với ông ấy, - Alex đáp lại, - Mà này Steve, tên Carlos đó, hắn có đến gặp anh để xin việc làm không?
- Có đấy, nhưng tại sao?
- Bởi vì nếu như hắn còn ở đó, anh có thể nói với nó là đừng bao giờ đặt chân đến nhà của tôi nữa nhé. Bây giờ anh cho toio nói chuyện với Jimmy đi.
Ông ta lại chờ. Khi Jimmy nói chuyện trên điện thoại, giọng của ông có vẻ rất căng thẳng.
- Jimmy à, ông có vẻ không được khoẻ cho lắm, tôi có thể giúp ông không?
- Không sao, nhưng vẫn cám ơn ông.
- Tốt thôi nhưng ông hãy nghe đây. Tôi rất tiếc khi phải làm phiền ông nhưng có một điều tôi muốn báo cho ông biết. Tôi nghe nói là tên Carlos định trở lại làm việc cho ông. Ông nên nghe lời khuyên của tôi: đừng có nhận hắn lại.
- Tôi không hề có ý định đó, nhưng tại sao ông lại nói điều này với tôi?
- Bởi vì thằng này không nghiêm chỉnh. Tôi gần như muốn điên khi hay tin Lacey Farrell đã bị tên giết người tìm ra tung tích tại Minneapolis, nơi mà ông ta đang ẩn náu.
- Té ra cô ta đang trốn ở đó. Tôi không biết chuyện này.
- Chỉ có bà mẹ cô ta biết mà thôi. Bà ta đã năn nỉ Lacey nói cho bà biết và chính tôi là người đã giục bà ta hỏi Lacey nên tôi nghĩ phải chịu một phần trách nhiệm.
- Ông tỏ ra kém thông minh đấy.
- Tôi chưa bao giờ cho mình là một kẻ tinh khôn. Điều duy nhất mà tôi thấy là Mona bị dày vò vì lo âu. Nói tóm lại, vào cái đêm mà bà ta biết được Lacey đang ở tại Minneapolis, bà ta có mua tờ báo Minneapolis Star Tribune. Bà đem nó theo khi đến gặp tôi tại nhà hàng. Tôi nhìn thấy bà ta cất nó trong một túi nylon khi tôi đến ngồi vào bàn, nhưng tôi không có hỏi gì bà ta hết và sau đó tôi cũng không thấy tờ báo đó nữa. Bây giờ là điều tôi muốn nói: trong một lúc nào đó trong khi Mona bận vào nhà vệ sinh, còn tôi thì phải tiếp một người khác, Carlos có lãng vãng tại bàn ăn của chúng tôi, với lý do là sửa lại khăn trải bàn. Tôi thấy hắn đụng đến cái túi nylon đó và cũng rất có thể hắn đã lén nhìn bên trong nữa.
Lacey không chắc là mình đã nghe tiếng động nơi cầu thang. Các căn nhà cũ kỹ dường như có một cuộc sống riêng. Tuy nhiên không khí trong căn nhà này đột nhiên đã đổi khác, giống như thể nhiệt độ của nó bất ngờ đã hạ thấp. Lottie Hoffman cũng có cảm giác này. Lacey biết được qua ánh mắt của bà ta.
Sau đó cô biết là có sự hiện diện của tội ác, một sự hiện diện ma quái, xảo trá, quá hiện thực đến mức gần như có thể sờ mó được.
Cũng nỗi hoảng sợ ấy khi cô thấy Curtis Caldwin chạy xuống cầu thang sau khi đã giết chết Isabelle.
Rồi cô lại nghe một lần nữa. Một tiếng cách thật nhỏ nhưng rất rõ. Không, đây không phải do trí tươnrg tượng của mình. Bây giờ cô quả quyết việc này nên tim cô đập mạnh lên. Có một người nào đó nơi cầu thang. Mình sắp chết đây, cô nghĩ như thế.
Cô cũng thấy nỗi hoảng sợ hiện trên khuôn mặt của bà Hoffman và liền đưa một ngón tay lên trước miệng để báo bà cố giữ im lặng. Hắn bước xuống thật chậm, như thể hắn đang giở trò mèo vờn chuột với hai người này. Lacey nhìn quanh căn phòng, chỉ có mỗi một cánh cửa mở ra phía cầu thang. Không có lối thoát nào khác. Họ đang bị mắc trong bẫy rồi.
Mắt cô nhìn tháy vật dắn giấy bằng thủy tinh để trên cái bàn thấp cạnh đó. Nó cỡ một trái cam và có vẻ khá nặng. Cô phải đứng lên mới lấy được nó, một việc mà cô không dám mạo hiểm. Cô lấy tay phớt vào người của bà Hoffman và chỉ và vật đó.
Chỉ có phần dưới của cầu thang mới được nhìn thấy từ chỗ cái ghế dài, nơi mà họ đang ngồi. Thế là hắn đã có mặt ở đây rồi! Xuyên qua các chấn song bằng gỗ, cô thấy đôi giày bóng loáng của hắn.
Cô cảm thấy một bàn tay run rẩy đưa cho cô cái dằn giấy kia. Cô mới đứng lên, nắm chặt vật đó trong tay và đưa ra phía sau đúng ngay lúc tên giết người mà cô được biết dưới cái tên Curtis Caldwell xuất hiện ngay trước mắt cô, cô dùng hết sức của mình, ném cái vật đó vào ngay ngực của hắn ta.
Vật thủy tinh tròn đó trúng ngay vị trí bao tử của hắn khi hắn bước xuống nất cuối cùng. Sức va chạm làm cho hắn vấp té và làm rớt khẩu súng. Lacey phóng người tới trước định đá khẩu súng văng ra khỏi tầm với của hắn, trong khi bà Hoffman chạy ùa ra ngoài cửa và hét thật to theo bản năng cầu cứu của một con người.
Qua mặt bà ta, thanh tra Sloane chạy thật nhanh vào trong nhà. Ngay lúc các ngón tay của Savarano chụp được khẩu súng, ông ta đưa chân lên giẫm thật mạnh vào cổ tay của hắn. Ngay sau lưng ông ta, Nick Mars chỉa súng vào đầu ông sẵn sàng bóp cò.
- Không! - Lacey la lên.
Sloane liền xoay người lại và đánh vào cánh tay của người phụ tá của mình, làm chênh viên đạn trúng vào đùi của Savarano, khiến hắn hét lên vì đau đớn.
Như thể ngây dại, Lacey nhìn Sloane còng tay kẻ đã giết chết Isabelle Waring, và nghe tiếng còi hụ cảh sát ở ngoài đường đang tiến đến gần. Sau đó cô mới dám nhìn vào ngay đôi mắt đã ám ảnh cô nhiều tháng qua. Tròng mắt màu xanh lợt, con người màu đen tuyền, đôi mắt của kẻ sát nhân. Nhưng cô khám phá ra một điều khác nữa.
Nỗi sợ hãi.
Bất ngờ ông tổng chưởng lý Baldwin cũng vừa xuất hiện cùng nhân viên của ông ta. Ông hết nhìn Sloane đến Lacy rồi cả
Savarano.
- Như thế ông đã nhanh chân hơn chúng tôi rồi đấy. - ông nói bằng giọng đượm vẻ thán phục. - Tôi hy vọng bắt được nó trước ông, nhưng không sao. Một việc thật tuyệt vời. Tôi xin ngả nón chào thua.
Baldwin cúi người xuống Savarano.
- Xin chào Sandy, - ông nói thật nhẹ nhàng. - Tao tìm kiếm mày đã lâu lắm rồi. Tao sẽ chuẩn bị một cái chuồng cho mày, cái tốt nhất, cái phòng ghiam nhỏ nhất của Marion, tại nhà tù liên bang khắc nghiệt nhất của đất nước này. Bị giam hai mươi ba giờ một ngày và đương nhiên là phải bị biệt giam rồi đấy. Có thể như vậy sẽ không đáp ứng lại ý thích của mày, nhưng biết đâu đấy. Có nhiều tên sa sút tinh thần mau đến mức chúng không còn biết thiết gì nữa. Mày thử nghĩ xem Sandy. Một cái chuồng cho riêng mày thôi. Một cái chuồng thật nhỏ. Chỉ riêng một mình mày thôi cho đến cuối cuộc đời của mày.
Ông đứng lên và xoay người qua Lacey.
- Thế nào cô Farrell, mọi việc đều ổn chứ?
Cô gật đầu, vẻ mặt còn đầy vẻ ngơ ngác.
- Nhưng không giống tên này đây. - Sloane mới tiến gần Nick Mars mà giờ đây gương mặt đã trắng bệt như phấn vậy. Ông tước khẩu súng của anh ta, lấy một cặp còng từ trong túi áo vét ra. - Đánh cắp tang vật là một tội nặng rồi, nhưng tội cố ý giết người còn tệ hại hơn nhiều. Mày biết mày phải làm gì rồi, có đúng không Nick?
Nick đưa hay tay ra sau lưng và xoay người lại. Sloane tra còng vào cổ tay anh ta.
- Bây giờ chúng thật sự thuộc về mày rồi đó Nick, - ông nói với nụ cười cay đắng.
Chương 65
Jimmy tự nhốt mình trong phòng suốt cả buổi chiều. Steve Abbott đến hỏi thăm ông nhiều lần.
- Ông có sao không Jimmy?
- Chưa bao giờ khoẻ đến như thế, Steve à.
- Hình như không đúng thì phải. Tôi không muốn ông tiếp tục đọc quyển nhật ký của Heather. Nó sẽ làm cho ông điên đầu mất.
- Còn tôi thì muốn anh đừng lặp đi lặp lại có mỗi một câu đó với tôi.
- Đúng ý! Tôi hứa sẽ không quấy rầy ông nữa, nhưng ông không được quên nghe Jimmy, lúc nào ông cũng có thể tin tưởng nơi tôi.
- Tôi biết, tôi biết mà Steven.
Đến năm giờ chiều, Landi nhận được cú điện thoại của thanh tra Sloane.
- Ông Landi, tôi đang ở tại văn phòng cảnh sát đây. Chúng tôi nghĩ chúng tôi có bổn phận phải thông báo cho ông biết. Kẻ đã giết chết người vợ cũ của ông đã bị nhốt rồi. Cô Farrell đã nhận ra mặt của hắn. Hắn cũng bị kết tội đã giết chết ông Max Hoffman. Ngoài ra chúng tôi có thể chứng minh chính hắn đã gây ra cái tai nạn cướp đi mạng sống của con gái ông.
- Ai thế? - Ngay lúc đó Jimmy không cảm thấy điều gì cả, không giận dữ hay ngay cả sự phiền não.
- Tên nó là Sandy Savarano. Nó là một tên giết thuê. Chúng tôi hy vọng là nó sẽ hợp tác trong vụ điều tra. Ý nghĩ phải đi ở tù làm cho hắn không chịu được.
- Như tất cả những kẻ đồng loại kiểu nó, - Jimmy đáp lại, - Vậy chớ nó làm theo lệnh ai thế?
- Đây chính là điều mà chúng tôi muốn biết trong thời gian sớm nhất. Chỉ cần chờ cho Sandy tìm ra giải pháp thích hợp nhất cho mình. Ngoài ra chúng tôi cũng bắt được kẻ tình nghi đã ăn cắp cuốn nhật ký của cô con gái ông.
- Kẻ tình nghi?
- Dúng về mặt pháp lý, mặc dù hắn đã khai nhận. Nhưng hắn đã thề không hề lấy ba trang rời mà ông buộc tội chúng tôi đã làm mất. Người hùn vốn của ông có lý. Chúng tôi chưa bao giờ có chúng trong tay cả.
- Đúng thế, các ông không hề có chúng, - Jimmy công nhận. - Tôi cũng mới vừa biết đây thôi. Người hùn vốn với tôi dường như có câu trả lời cho quá nhiều câu hỏi.
- Thưa ông hiện nay cô Farrell đang ở tại văn phòng của chúng tôi, và cô đang cho lời khai. Cô ta rất muốn được nói chuyện với ông.
- Cho tôi gặp cô ta đi.
- Thưa ông Landi, - Lacey nói, - tôi rất mừng là cơn ác mộng này đã chấm đứt. Tôi biết là toàn bộ vụ án này rất khổ tâm cho ông. Bà Max Hoffman hiện đang ngồi cạnh tôi đây và bà ta cũng có điều gì đó để nói với ông.
- Tôi đang lắng tai nghe bà ta đây.
- Ông à, tôi đã gặp Heather tại Mohonk, - bà Hoffman kể lại. - Cô ta đi cùng một người đàn ông và khi tôi mô tả người đó cho Max, ông ấy tỏ ra hoảng hốt. Ông ấy nói đó là một kẻ tống tiền, một tên buôn bán ma túy mà không có một ai nghi ngờ cả. Và Heather còn ít biết hơn bất cứ ai khác. Cô ta không hề biết...
Lacey đã nghe hết câu chuyện này rồi, nhưng cô lạnh người khi nghĩ đến tất cả các vụ giết người đã xảy ra sau khi Max báo động cho Heather biết hậu quả nếu như cô đi chơi với người đó.
Lacey lắng nghe bà Hoffman tả dáng người mà bà đã gặp tại Mohonk. Ít ra thì đó là một người mà cô không hề quen biết, Lacey nghĩ trong sự nhẹ nhõm.
Sloane lấy điện thoại lại từ trên tay của bà Hoffman.
- Thế người này có gợi cho ông nhớ tới ai không?
Ông lắng nghe rồi xoay qua nói với Lacey và bà Hoffman.
- Ông Landi muốn gặp hai người tại phòng làm việc của ông ta ngay bây giờ.
Về phần cô, Lacey rất muốn về nhà mình ngay tức thì, trầm mình trong bồn tắm jacuzzi, mặc vào người những thứ quần áo của riêng cô để tới nhà Kit gặp lại toàn bộ gia đình của cô. Họ có báo là sẽ ăn tối rất trễ và Bonnie có thể nán lại chơi với mấy người lớn.
- Nhưng chỉ được vài phút thôi nghe không? - Lacey ra điều kiện.
- Vâng, được rồi. - Sloane trả lời - Sau đó tôi sẽ đưa bà Hoffman về nhà.
Sloane lại nhận được một cú điện thoại khác khi họ vừa bước ra khỏi trụ sở cảnh sát. Khi ông ta quay trở lại, ông cho biết:
- Không phải chỉ một mình chúng ta đến nhà của ông Landi. Baldwin cũng đã lên đường rồi.
0O0
Nhân viên tiếp tân đưa họ đến tầng lầu mà Jimmy đang đứng chờ. khi thấy bà Lottie Hoffman trầm trồ chiêm ngưỡng cách trang trí nột thất sang trọng đến thế kia, Jimmy cắt nghĩa:
- Lúc đầu nhà hàng nhỏ bằng nửa bây giờ. Khi Heather còn bé, đây là phòng ngủ của nó.
Trong giọng nói chừng mực của ông ta có vẻ gì đó lãnh đạm, có một cái gì đó làm cho người ta nghĩ đến một đại dương quá ư là bình lặng trước khi một dòng hải lưu đe dọa biến thành một cơn sóng thần.
- Bà Hoffman, bà có thể tả một lần nữa người đàn ông mà bà đã gặp đi cùng con gái tôi không?
- Ông ta rất quyến rũ, ông ta...
- Bà chờ một chút. Tôi muốn người hùn vốn với tôi nghe điều này. Ông nhấn vào nút điện thoại liên lạc nội bộ. - Steve, anh có một phút rảnh không?
Steve bước vào, miệng tươi cười.
- Rốt cuộc rồi ông cũng thoát ra khỏi cái kén được rồi phải không Jimmy? Ô xin lỗi, tôi không biết là ông đang có khách.
- Những người khách thật lý thú đấy Steve à. Bà Hoffman, bà thấy không khoẻ sao?
Mặt tái xanh, Lottic Hoffman chỉ ngay vào Steve Abbott.
- Chính anh ta là người mà tôi thấy đi cùng Heather. Chính anh ta là người mà Max bảo là kẻ tống tiền, một tên buôn bán ma túy và cũng là một tên trộm. Chính tại anh ta mà bây giờ tôi cô đơn một mình và...
- Bà nói cái gì lạ vậy? - Abbott hỏi vặn lại với đôi mày chau, vẻ vui tươi biến mất trên khuôn mặt của anh ta.
Và đột nhiên Lacey không thể nào hình dung được con người hấp dẫn và khả ái kia dưới vai trò của một kẻ giết người.
Được sau, bảy nhân viên theo hộ tống, ông Baldwin bước vào trong phòng.
- Điều mà bà ta muốn nói đó ông Abbott, ông là một kẻ sát nhân. Chính ông đã ra lệnh giết chết chồng bà ta bởi vì ông ấy biết quá nhiều. Ông ấy đã rời bỏ công việc làm tại nhà hàng của ông Jimmy Landi chỉ vì ông ấy biết rõ các vụ thâm lạm công quỹ của ông và mạng sống của ông ta không đáng một xu nếu như ông biết điều này. Ông đã bỏ rơi các nhà cung cấp cũ như Jay Taylor chẳng hạn để mua nơi các nhà buôn thuộc bọn mafia những trang thiết bị mà phần lớn đều là thứ ăn cắp. Ông cũng làm điều đó với sòng bạc này. Và đó chỉ là một phần của những hoạt động của ông mà thôi.
- Max buộc phải tiết lộ cho Heather biết con người của ông. Và cô ta có sự lựa chọn hoặc để ông lạm dụng lòng tốt của bố cô ta hoặc khai cho ông ta biết hết những gì cô ta nắm về ông. Ông không muốn đối đầu với mối nguy cơ đó. Savarano đã tường thuật cho chúng tôi biết là ông có điện thoại cho Heather. Ông nói là Jimmy bị một cơn nhồi máu cơ tim và cô phải về nhà ngay. Savarano đang chờ cô ta. Và khi Isabelle Waring ngoan cố muốn tìm cho ra các lý do chứng minh cái chết của Heather không phải do tai nạn, bà ta đã trở nên quá nguy hiểm.
- Không đúng! - Abbott hét to, - Jimmy, tôi không bao giờ...
- Có đấy Steve, anh đã làm chuyện đó, - ông Jimmy nói thật bình thản. Anh đã giết chết Max và bà mẹ của con gái tôi. Và cả Heather, anh đã giết nó. Anh quyến rũ nó có ích gì chớ? Anh đã có tất cả những người đàn bà mà anh muốn. - Mắt của ông Jimmy sáng ngời vì phẫn nộ, ông nắm hai bàn tay to lớn của mình lại và một tiếng thét hãi hùng vang lên trong căn phòng. - Anh đã để cho đứa con gái tôi chết cháy. Anh... anh...
Ông phóng người tới trước, chụp lấy và bóp cổ Abbott bằng các ngón tay mạnh mẽ của mình. Sloane và các nhân viên cảnh sát phải hợp lực với nhau để buộc ông thả hai tay ra.
Các tiếng nấc thảm thiết của Jimmy vẫn còn vang trong tòa nhà khi Baldwin làm các thủ tục cần thiết cho việc bắt Steve Abbott.
Rốt cuộc Sandy Savarano đồng ý hợp tác từ trên chiếc giường của bệnh viện.
Khoảng hai mươi giờ, chiếc xe hơi do Jay phái tới căn hộ của Lacey, báo cho cô ta biết là nó đang chờ cô dưới nhà. Cô rất nóng lòng gặp lại gia đình mình, nhưng trước đó cô phải gọi một cú điện thoại mới được. Cô có quá nhiều chuyện để kể cho Tom, để giải thích cho anh ta biết. Ông Baldwin, đột xuất trở nên thân thiện với cô:
- Giờ đây cô đã thoát nạn rồi đấy. Chúng tôi đã thỏa thuận với Savarano nên không cần đến lời khai của cô chống lại Abbott nữa. Bây giờ cô được yên thân rồi, nhưng cũng không nên làm chuyện ầm ĩ trong một thời gian. Tại sao cô không đi nghỉ mát ở đâu đó một thời gian để chờ cho mọi chuyện lắng dịu xuống được không?
Cô đã trả lời nửa đùa nửa thật.
- Ông có biết là tôi có một căn hộ và một công việc làm tại Minnesota không? Tôi chỉ cần trở về đó là đủ.
Cô quay số của Tom. Giọng nói quen thuộc đó có vẻ như rât nóng nảy.
- Alo, - anh ta nói.
- Tom có phải không?
Một tiếng hét mừng rỡ.
- Alice hả, cô đang ở đâu vậy? Cô có khoẻ không?
- Không lúc nào khoẻ hơn bây giờ, Tom à. Còn anh thế nào?
- Tôi đang lo muốn điên đây nè. Tôi muốn loạn trí từ khi cô mất tích.
- Câu chuyện này dài lắm nhưng tôi sẽ kẻ cho anh nghe hết.
Cô ngừng một lúc.
- Chỉ có mỗi một điều là cái tên Alice không còn tồn tại nữa. Anh có nghĩ là sẽ quen với cách gọi tôi bằng Lacey không? Tên tôi là Lacey Farrell.
HẾT