Một thoáng Việt Nam
Việt Hà
Vietnam Airline – Những chuyến bay mang lại niềm vui xum họp?
Nửa đêm mà điện thoại còn reo vang. Tôi lồm cồm bò dậy, nhấc máy.
- Ai đấy?
- Thu đây. Em đây. Người đầu dây vừa nói vừa thở – Khiếp! Ngủ gì sớm thế?
- Mới 2 giờ sáng, thưa tiểu thư.
Tiếng Thu cười ròn tan trong máy
– ừ nhỉ, em đoảng thật. Nhưng có chuyện quan trọng em nhờ anh gấp.
Tôi dụi mắt cho tỉnh ngủ hỏi: Em đang ở đâu đấy?
- Anh mơ à? Thu hỏi rồi lại cười ròn trong máy
– Em đang ở Nội Bài. Anh nghe kỹ nhé. Ngay bây giờ anh gọi điện báo cho Hoa, bạn em biết. Anh bảo nó tốp ngay chuyến bay của bọn Vietnam Airline đi.
- Làm sao thế? Tôi hơi ngạc nhiên, bởi chính Thu đã nhờ người đặt bằng được vé của Vietnam Airline, và đặt luôn cho cả người bạn mình, mặc dù giá cao hơn các hãng khác tới vài trăm. giờ vừa tới sân bay cô đã gọi điện nhờ tôi nhắn bạn mình tốp không bay nữa. Tôi đoán chắc phải có cơ sự, nhưng tảng lờ như không biết để hỏi Thu – em từng mơ được ngồi trên Boeing Vietnam, sao vừa xuống sân bay đã chuyển hệ nhanh thế?
Giọng Thu trở nên bực tức.
- Em mới là con đại hâm. Anh biết không, xem VTV4 bọn nó quảng cáo rùm beng đi Vietnam Airline sẽ được thưởng thức nọ, kia. Rồi phong cách phục vụ tận tình, chu đáo, lịch sự; mang đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc... Vậy mà khi con em đói, em bấm chuông, xin tụi nó ít cháo cho con nhỏ ăn, anh biết em nhận được quả gì không?
– giọng Thu cấm cảu – Một quả cháo mắng. Tôi không hiểu, bèn hỏi lại: Nhưng em xin ai? Mà cháo mắng là sao?
Thu nói một thôi một hồi:
-Xin chiêu đãi viên chứ xin ai? Nó không cho một giọt, mà còn vểnh mặt mắng em là chưa tới giờ ăn.
- Em có bôi nhọ không đấy?
Giọng Thu tấm tức:
-Em thề có con em trên tay. Nói xong, nó nguẩy đít đi, nửa tiếng sau mới bưng cho con em một ít cháo lổn nhổn như của bố thí. Em giận run người mà không rủa được câu gì cho bõ tức.
- Ai lại làm thế. Sao em không gặp thẳng xếp của họ có hay không?
Ừ nhỉ! Thu đáp giọng tiếc rẻ – giận quá quên béng mất. Nhưng quả cháo không thôi, em cũng không phải mất công gọi điện. Bay chừng nửa đường, con em nó mệt, nên cứ trườn người đòi ngủ. Anh biết đấy, con em còn nhỏ, nó quen ngủ giường, lần đầu đi máy bay, không quen, nên nó cứ i ỉ suốt. Nghe não hết cả ruột. Em hỏi bọn nhân viên, xin nó kê giúp chiếc nôi cho cháu nó ngủ, anh biết tụi nó nói gì không? - Chưa đến giờ ngủ. Lần này em điên quá nên sẵng giọng: Con tôi nó mệt, cần nôi để ngủ mà chị nói chưa đến giờ, như vậy gọi là phục vụ tận tình à? Chắc em nói to lắm, nên bọn Tây xung quanh nhổm hết cả lên, hết nhìn em lại nhìn mụ chiêu đãi viên nọ. Chắc nó ngượng, nên một lúc sau cũng lục tục mắc nôi cho con em. Nhìn nó vừa làm vừa lầu bầu, điên tiết quá anh ạ. Nếu không phải trên máy bay và vì thể diện quốc gia chắc em sẽ cho bọn chúng một mẻ.
Tôi trêu Thu: Ðộng vào người của đảng là toi mạng đóù. Tại em nghiền VTV4 quá nên mới vất vả vậy. Thôi, về tới nhà rồi, mọi chuyện ân oán dẹp hết đi cho kỳ nghỉ phép vui vẻ. Nếu có thời gian, email sang báo cho bọn anh biết tình hình VN. Còn chuyến bay của Hoa, bạn em, anh sẽ báo Hoa biết. Bay hay không là tùy Hoa quyết định.
- Giời ạ. Em tốn tiền gọi điện báo anh cũng vì chuyện đó. Hoa cũng có con nhỏ. Con nó còn ươn ẹo hơn con nhỏ nhà em. Rủi mẹ con nó đi, gặp đúng bọn trần quấy như chuyến em vừa đi thì khốn. Thôi nhé – Tiếng Thu léo nhéo trong máy – người nhà em ra đón rồi. Bai bai nhé. Có gì em email sau. Chuyện em nhờ anh nhớ đấy. Hay đánh một giấc tới sáng lại ngỡ mê ngủ, sang phép thì anh chết đấy.
Tôi chúc Thu kỳ nghỉ phép vui vẻ rồi cúp máy.
Trở lại giường, trằn trọc mãi cũng chẳng thể nào ngủ tiếp. Luẩn quẩn trong đầu là hình ảnh chiếc Boeing 767 của hãng hàng không Vietnam Airline đang rẽ mây bay vào khoảng không xa tắp...
Những chuyến bay mang lại niềm vui xum họp. Việtnam Airline!
Eo ơi Hà Nội phố
Email đầu tiên Thu gửi cho tôi sau hơn một tuần đoàn tụ cùng gia đìnhï. Thu kể: Hà nội bây giờ xe máy nhiều hơn châu chấu. Mấy ngày đầu chỉ nhìn xe máy chạy, nghe tiếng còi tuy toét từ đêm tới sáng cũng đủ chóng mặt, long màng óc rồi. Khói, bụi mù trời. Hà nội 36 phố phường thời mở cửa giờ nhan nhản mắt xanh, mỏ đỏ, còn tóc thì... kính thưa các kiểu: xanh; đỏ; tím; vàng; nâu... Ði trên đường giờ khó có thể phân biệt đâu là Tây, là ta. Thậm chí ngay cả mấy bà sồn sồn tóc cũng vàng ươm. Mắt, môi, ngực, mông... được nâng cấp hết tần số. Kết bạn, lấy vợ qua ảnh bây giờ đang là model thời thượng. Nếu anh có lấy vợ kiểu này phải xin nhà gái gửi cho tấm trắng đen hoặc mốc mốc một chút càng tốt, may ra mới nhìn thấy mặt thật của nhau. Còn không thì... đến cả cái... ấy cũng bị nâng cấp đấy. Phải thừa nhận dân Việt Nam âu hóa hơi bị nhanh và đang bị âu hóa nhăng nhít một cách toàn diện. Hà nội giờ làm việc và tan tầm là một thành phố nườm nượp tiếng còi xe máy của „quân khủng bố„ (vì ai cũng bịt mặt). Khác với đội quân của Bin -la – đèn, họ toàn là trai thanh gái lịch, mặt bịt khăn kín mít, chỉ lòi ra 2 con mắt thao láo (vì chống bụi). Còi xe máy thôi thì kính thưa các kiểu to, nhỏ đều được huy động hết tần số. Dắt xe ra cổng: bấm còi; lên xe, nổ máy: bấm còi; gặp người quen: bấm còi; xin đường: bấm còi; chửi chạy ẩu: bấm còi; không kịp vượt đèn vàng: bấm còi; đua xe; chạy dạo... tất tật đều: bấm còi. Ðứa em đèo 2 mẹ con đi chơi, đang đi ngon lành nó bấm còi inh ỏi khiến con em sợ rúm người. Hỏi tại sao, nó nhe răng đáp: Bấm miết quen tay. Không bấm tay chẳng biết làm gì. Vả lại còi liên hồi đấy mà có thằng mẹ nào nhường thằng nào đâu. Luật đi đường là còi. Còi thằng nào to là thắng. Xe không còi thì đừng nghĩ chuyện ra đường. Chưa nói khi nhẩy lên xe ai cũng phải thuộc cách „làm luật“. Luật này do các „đồng chí bạn dân„ qui định. Giả sử đang chạy xe, thấy mấy đồng chí nhấp nhổm phía xa, rồi vẩy dùi cui, kế đó dúi đương sự vào một góc nào đấy... kể như đương sự... thoát hiểm và chỉ việc làm thủ tục „đầu tiên“ là có thể phóng vèo vèo. Ngược lại nếu các „đồng chí bạn dân„ mà giơ tay chào; cười thật tươi rồi giới thiệu chức vụ... lúc ấy, khôn hồn đương sự nên rút tay ra khỏi túi, rồi chờ các „đồng chí bạn dân„ giải về đồn lập biên bản. Nhẹ thì vài 3 trăm ngàn. Nặng thì gác xe, giam bằng, phạt vài triệu... Người dân Hà Nội bây giờ tỏ ra rất yên tâm vì các „đồng chí bạn dân„ có mặt trên từng cây số... Mấy ngày đầu về em chưa quen nên gặp người quen trên đường, thấy họ chào là em phải phải xông lên, lột mặt nạ mới biết họ là ai. Con em, thịt thơm bơ sữa, nên bị muỗi châm tứ phía. Mặt mũi, chân tay sưng húp híp cả. Bình phịt muỗi em đem về chưa đầy một tuần đã hết sạch. Tối đến, trước khi mắc màn, phịt đông, phịt tây, phịt tứ tung mọi phía, vậy là muỗi lớn, muỗi bé, muỗi mẹ, muỗi con, thôi thì đủ cả 3-4 thế hệ nhà muỗi thi nhau rơi rào rào xuống đất như sung rụng. Em cảm tưởng đất Hà Thành một ngày vắng đi tiếng còi của xe máy, ôtô và các phương tiện cơ giới khác cùng những tiếng giao bán báo, bán hàng rong, quà vặt... sẽ trở thành một thành phố nghĩa trang mất...
Lương y kiêm từ mẫu
Thu email cho tôi lần 2 sau khi đưa con cấp cứu trở về. Thu kể: Trời nóng, ồn ào, bụi bậm, nhức nhối. Quần áo, người ngợm lúc nào cũng nhơm nhớp như bôi dầu nhờn. Con nhỏ nhà em không ăn uống gì cả, rồi bị sốt phát ban. Em phải đưa cháu vào viện Hữu nghị Việt – Ðức cấp cứu.
Y tá hỏi: Chuyện gì mà vào đây?
Thu: Cháu nó bị sốt cao, lại phát ban tới mấy ngày nay, nhờ các bác sĩ cấp cứu.
Y tá nhìn 2 mẹ con, giọng nhấm nhẳng: Lại ăn thịt gà phải không?
Người nhà em buột miệng khoe 2 mẹ con mới ở Ðức về. Vậy là mặt bà y tá tươi hẳn.
Y tá: Thế à? Ở Tây Ðức về chắc giầu lắm nhỉ?
Thu: Cũng tùy người thôi chị.
Y tá: Ôi dào, nói là thế chứ ai xin đâu mà phải chối. Thế thích khám kiểu gì?
Thu: Dạ, em muốn cấp cứu cho cháu.
Y tá giọng xửng cồ: Không cấp cứu thì vào đây làm gì? Ý tôi hỏi cô muốn cấp cứu kiểu gì?
Người nhà giật tay Thu: Bác sĩ làm ơn cấp cứu theo dịch vụ gấp cho cháu.
Thu thắc mắc: Dịch vụ là sao?
Y tá nhìn Thu cười đểu: Cô lạc hậu quá đấy. Phải chịu khó về Việt Nam thường xuyên đi. Tôi đơn giản để cô hình dung: Ở đây có 2 loại dịch vụ. Dịch vụ nhanh là cấp cứu kịp thời; tận tâm; thuốc men chuẩn; chu đáo; chẩn đoán đúng người, đúng bệnh; không khỏi, không về. Lẽ dĩ nhiên chi phí phải tốn kém một chút nhưng an toàn; Còn dịch vụ chậm là bệnh nhân phải chờ khám chữa bệnh theo thứ tự A-B-C. Dịch vụ này dành cho những bệnh nhân có nhiều thời gian và phải kiên nhẫn. Cô hiểu chưa? – Y tá dừng lời, nhìn Thu chằm chặp – giờ thì cô quyết định đi.
Người nhà Thu: Chị cho cháu nó cấp cứu dịch vụ nhanh.
p Y tá tươi tắn: Ði tây về ai lại xếp hàng chờ cấp cứu, thiên hạ cười chết. Y tá dúi tờ giấy biên nhậân vào tay Thu và giục cô đi làm viện phí – con bé cứ để đó. Nộp xong viện phí là đâu sẽ có đó. Thu và người nhà trở lại đã thấy con mình nằm gọn gàng trên giường bệnh. Bác sĩ cùng y tá giọng ngọt như mía lùi: Cô và gia đình yên tâm đi. Cháu bé chỉ bị sốt, đi ngoài bình thường thôi. Có lẽ do thời tiết thay đổi đột ngột, cơ thể cháu bé chưa kịp làm quen, hấp thụ với môi trường mới. Cô yên tâm. Hiện chúng tôi đã cho truyền nước biển, chỉ vài ngày tới là cháu khỏe như thường. Mọi chuyện có chúng tôi lo. Thu bảo: họ trò chuyện; bắt tay Thu và người nhà rồi chia tay hệt như họ là những thầy thuốc một lòng tận tụy vì con bệnh. Thu phải trả 500.000đ cho chuyến cấp cứu con. Cô bảo còn rẻ chán anh ạ. Ở Việt Nam bây giờ có model chích nước biển. Thấy người yếu đến viện trích một liều; Biếng ăn chích một liều; Mất ngủ chích một liều; Nhức đầu; sổ mũi; chóng mặt; muốn tăng cân; đau bụng kinh; kích thích chuyện luyến ái... cũng chích một liều. Nước biển đang trở thành một loại thần dược của giới có tiền. Lắm nhà, tiền không nhiều, nhưng cũng ki cóp cố cho con đủ tiền chích choác 1-2 lần/tháng. Nhìn cảnh người ốm, đặc biệt từ ngoại tỉnh vào viện khám, chữa bệnh, người nhà, người bệnh nằm la liệt từ cổng viện vào các hành lang; phòng khám. Nhìn ai cũng lệt bệt, nhếch nhác, nhễ nhại như một đám ăn mày. Chỉ tiếc mình không có tiền mà giúp. Nhiều người chờ khám; nằm kêu đau cả tuần lễ trời mà vẫn chưa đến lượt. Hỏi ra mới biết họ là dân ngoại tỉnh, không có tiền làm dịch vụ nên đành nằm chờ đến lượt. Nhiều người đã chết trước khi được vào khám... Chuyện đẻ đái ở VN bây giờ cũng được nâng lên hàng model. Dân ngoại tỉnh không nói làm gì. Dân thành phố lớn giờ đẻ con bằng những phương pháp „khoa học hiện đại“. Nghĩa là các ông bố, bà mẹ trước khi có ý định đẻ con (hầu như ai cũng chỉ thích đẻ con trai; con gái cứ như là của nợ không bằng) đều được các „thầy“ bấm số; coi quẻ; xem ngày; giờ nào nên... giao hợp. Khi đứa trẻ đã thành hình chúng lại được các „thầy“ bấm tiếp ngày, giờ nào chúng phải mở mắt chào đời. Thiên hạ bây giờ ai cũng muốn làm bố mẹ người khác cả, thành thử dù có phiêu lưu và tốn kém đến mấy, các bậc phụ huynh trẻ đều một lòng nghiến răng, buộc con cái mình ra đời sớm bằng phương pháp: Mổ. Tiêu chuẩn của các bậc phụ huynh là: Ðúng giờ; đúng cung; đúng ngày, tháng... mà các „thầy“ đã bấm... Mổ thai nhi trước tháng đẻ đang trở thành một nghề hốt ra bạc của giới giải phẫu thai nhi VN.
Người tử tế chỉ có trong những trại tâm thần
Email thứ 3 Thu kể về những chuyến rong ruổi trên những đường phố của Hà Thành. Thu bảo Hà Nội là thành phố của những người đi xe lậu. Xe máy của Tầu bây giờ rẻ như bèo. 3-4 triệu đồng đã có một quả cúp Tầu tàng tàng để chạy. Xe đạp bây giờ chỉ còn dùng cho các cô cậu sinh viên nghèo, ngoại tỉnh, hoặc dùng để vãn cảnh phố phường cho những người đã chán cảnh xe máy và ô tô. Ðường phố nhan nhản bảng cảnh báo luật giao thông nhưng hình như nó chỉ có giá trị làm cảnh. Ở đất Hà Thành nếu muốn đi đúng luật thì chỉ có nước đứng chờ tới... ngài mai. Tai nạn xe máy thì thôi rồi „lượm ơi“ Nhoằng một cái đã có kẻ xõng soài ra đường. Chết vì tông nhau có; Chạy ẩu bị cán chết có; Ðua xe chết có; Chạy đúng luật chết có; đi trên vỉa hè bị tông chết có; ngồi trước cửa nhà, thậm chí trong nhà bị tông chết cũng có... Chết vì tai nạn xe cộ ở Hà Nội và ngoại tỉnh từ lâu đã trở thành chuyện thường của xã. Ngày nào không có tin chết vì tai nạn xe cộ thì ngày đó kể như bất bình thường. Ở VN hay lắm. Một lần em đang chạy xe ôm, đột nhiên thấy chiếc xe máy chạy trước „đánh võng„ rồi lao rầm vào ô tô. Người lái xe máy ngã sấp mặt xuống đường, máu me luễ loại. Em giục người lái xe ôm dừng lại, tính coi xem họ thế nào rồi gọi xe cấp cứu liền bị mắng xối xả. Người lái xe ôm: Cô ngồi im đó. Ðụng vào nó là họa cả đời đấy.
Thu hỏi:
-Tại sao thế? Em chỉ muốn giúp họ gọi cấp cứu?
Người lái xe ôm:
-Cấp cứu cô thì có. Thằng lái ô tô hôm nay là nhân đạo đấy.
Thu thắc mắc:
- Ðâm vào người ta còn gọi nhân đạo?
Người lái xe ôm:
-Cô ở tây về không biết đâu. Nó thành luật bất thành văn bản rồi. Ở nhà bây giờ nhiều thằng lắm tiền, dửng mỡ; cũng nhiều kẻ chích choáng, hết tiền sài nên tìm cách lao xe vào người khác ăn vạ. Phải tôi hôm nay tôi cho nó nát bấy luôn.
Thu: Sao anh ác thế?
Người lái xe ôm:
-Thà cho nó một phát, chết luôn, ra tòa cũng chỉ phải đền 3-4 chục triệu đồng. Ðể nó ngắc ngoải vừa bồi thường xe cộ, thương tật lại phải nuôi nó cả đời. Nhiều người đi tây về vì tốt bụng mà mắc họa rồi đấy. Cô đi đâu nên có người thân đi kèm. Ở xứ này người tử tế chỉ có trong những trại tâm thần thôi...
Thu cười:
-Trong số đó không có anh chứ?
Người lái xe ôm:
- khuyên cô như vậy là tôi cũng ngấp nghé rồi.
Thu kể: về tới mấy tuần mà em không dám tập xe máy. Gia đình cũng gàn không cho tập vì sợ không phải đầu cũng phải tai. Vậy là thích hóng hớt chỗ nào hoặc người nhà trở đi, hoặc làm xuất xe ôm, 2 mẹ con rong ruổi các kiểu phố Hà Thành. Vui đáo để. Thu tiếc rẻ trước lúc trả phép vẫn không ra thăm lại hồ gươm và cầu Thê húc vì hễ đặt vấn đề là bị mọi người chê lẩm cẩm. Thơ thẩn bên bờ hồ Hoàn Kiếm mọi người bảo chỉ còn bọn Tây ba lô và mấy cụ già tập dưỡng sinh buổi sáng... Tiếc thật nhưng thế nào em cũng phải trở về...
Thay lời kết
Tôi viết những dòng này trong lúc mẹ con Thu đang chuẩn bị hàng hóa để trở lại Ðức. Cô email cho tôi khoe: Khiếp! Có 2 mẹ con mà hàng hóa như chạy loạn; Mẹ con Hoa, bạn em đã về nhà bình yên. Tụi nó đổi ve,ù bay hãng China Airline anh ạ. Hiện cả 2 cũng đang được gia quyến săn sóc bằng cách: truyền nước biển.
Ðức, 05.04
Việt Hà
Vietnam Airline – Những chuyến bay mang lại niềm vui xum họp?
Nửa đêm mà điện thoại còn reo vang. Tôi lồm cồm bò dậy, nhấc máy.
- Ai đấy?
- Thu đây. Em đây. Người đầu dây vừa nói vừa thở – Khiếp! Ngủ gì sớm thế?
- Mới 2 giờ sáng, thưa tiểu thư.
Tiếng Thu cười ròn tan trong máy
– ừ nhỉ, em đoảng thật. Nhưng có chuyện quan trọng em nhờ anh gấp.
Tôi dụi mắt cho tỉnh ngủ hỏi: Em đang ở đâu đấy?
- Anh mơ à? Thu hỏi rồi lại cười ròn trong máy
– Em đang ở Nội Bài. Anh nghe kỹ nhé. Ngay bây giờ anh gọi điện báo cho Hoa, bạn em biết. Anh bảo nó tốp ngay chuyến bay của bọn Vietnam Airline đi.
- Làm sao thế? Tôi hơi ngạc nhiên, bởi chính Thu đã nhờ người đặt bằng được vé của Vietnam Airline, và đặt luôn cho cả người bạn mình, mặc dù giá cao hơn các hãng khác tới vài trăm. giờ vừa tới sân bay cô đã gọi điện nhờ tôi nhắn bạn mình tốp không bay nữa. Tôi đoán chắc phải có cơ sự, nhưng tảng lờ như không biết để hỏi Thu – em từng mơ được ngồi trên Boeing Vietnam, sao vừa xuống sân bay đã chuyển hệ nhanh thế?
Giọng Thu trở nên bực tức.
- Em mới là con đại hâm. Anh biết không, xem VTV4 bọn nó quảng cáo rùm beng đi Vietnam Airline sẽ được thưởng thức nọ, kia. Rồi phong cách phục vụ tận tình, chu đáo, lịch sự; mang đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc... Vậy mà khi con em đói, em bấm chuông, xin tụi nó ít cháo cho con nhỏ ăn, anh biết em nhận được quả gì không?
– giọng Thu cấm cảu – Một quả cháo mắng. Tôi không hiểu, bèn hỏi lại: Nhưng em xin ai? Mà cháo mắng là sao?
Thu nói một thôi một hồi:
-Xin chiêu đãi viên chứ xin ai? Nó không cho một giọt, mà còn vểnh mặt mắng em là chưa tới giờ ăn.
- Em có bôi nhọ không đấy?
Giọng Thu tấm tức:
-Em thề có con em trên tay. Nói xong, nó nguẩy đít đi, nửa tiếng sau mới bưng cho con em một ít cháo lổn nhổn như của bố thí. Em giận run người mà không rủa được câu gì cho bõ tức.
- Ai lại làm thế. Sao em không gặp thẳng xếp của họ có hay không?
Ừ nhỉ! Thu đáp giọng tiếc rẻ – giận quá quên béng mất. Nhưng quả cháo không thôi, em cũng không phải mất công gọi điện. Bay chừng nửa đường, con em nó mệt, nên cứ trườn người đòi ngủ. Anh biết đấy, con em còn nhỏ, nó quen ngủ giường, lần đầu đi máy bay, không quen, nên nó cứ i ỉ suốt. Nghe não hết cả ruột. Em hỏi bọn nhân viên, xin nó kê giúp chiếc nôi cho cháu nó ngủ, anh biết tụi nó nói gì không? - Chưa đến giờ ngủ. Lần này em điên quá nên sẵng giọng: Con tôi nó mệt, cần nôi để ngủ mà chị nói chưa đến giờ, như vậy gọi là phục vụ tận tình à? Chắc em nói to lắm, nên bọn Tây xung quanh nhổm hết cả lên, hết nhìn em lại nhìn mụ chiêu đãi viên nọ. Chắc nó ngượng, nên một lúc sau cũng lục tục mắc nôi cho con em. Nhìn nó vừa làm vừa lầu bầu, điên tiết quá anh ạ. Nếu không phải trên máy bay và vì thể diện quốc gia chắc em sẽ cho bọn chúng một mẻ.
Tôi trêu Thu: Ðộng vào người của đảng là toi mạng đóù. Tại em nghiền VTV4 quá nên mới vất vả vậy. Thôi, về tới nhà rồi, mọi chuyện ân oán dẹp hết đi cho kỳ nghỉ phép vui vẻ. Nếu có thời gian, email sang báo cho bọn anh biết tình hình VN. Còn chuyến bay của Hoa, bạn em, anh sẽ báo Hoa biết. Bay hay không là tùy Hoa quyết định.
- Giời ạ. Em tốn tiền gọi điện báo anh cũng vì chuyện đó. Hoa cũng có con nhỏ. Con nó còn ươn ẹo hơn con nhỏ nhà em. Rủi mẹ con nó đi, gặp đúng bọn trần quấy như chuyến em vừa đi thì khốn. Thôi nhé – Tiếng Thu léo nhéo trong máy – người nhà em ra đón rồi. Bai bai nhé. Có gì em email sau. Chuyện em nhờ anh nhớ đấy. Hay đánh một giấc tới sáng lại ngỡ mê ngủ, sang phép thì anh chết đấy.
Tôi chúc Thu kỳ nghỉ phép vui vẻ rồi cúp máy.
Trở lại giường, trằn trọc mãi cũng chẳng thể nào ngủ tiếp. Luẩn quẩn trong đầu là hình ảnh chiếc Boeing 767 của hãng hàng không Vietnam Airline đang rẽ mây bay vào khoảng không xa tắp...
Những chuyến bay mang lại niềm vui xum họp. Việtnam Airline!
Eo ơi Hà Nội phố
Email đầu tiên Thu gửi cho tôi sau hơn một tuần đoàn tụ cùng gia đìnhï. Thu kể: Hà nội bây giờ xe máy nhiều hơn châu chấu. Mấy ngày đầu chỉ nhìn xe máy chạy, nghe tiếng còi tuy toét từ đêm tới sáng cũng đủ chóng mặt, long màng óc rồi. Khói, bụi mù trời. Hà nội 36 phố phường thời mở cửa giờ nhan nhản mắt xanh, mỏ đỏ, còn tóc thì... kính thưa các kiểu: xanh; đỏ; tím; vàng; nâu... Ði trên đường giờ khó có thể phân biệt đâu là Tây, là ta. Thậm chí ngay cả mấy bà sồn sồn tóc cũng vàng ươm. Mắt, môi, ngực, mông... được nâng cấp hết tần số. Kết bạn, lấy vợ qua ảnh bây giờ đang là model thời thượng. Nếu anh có lấy vợ kiểu này phải xin nhà gái gửi cho tấm trắng đen hoặc mốc mốc một chút càng tốt, may ra mới nhìn thấy mặt thật của nhau. Còn không thì... đến cả cái... ấy cũng bị nâng cấp đấy. Phải thừa nhận dân Việt Nam âu hóa hơi bị nhanh và đang bị âu hóa nhăng nhít một cách toàn diện. Hà nội giờ làm việc và tan tầm là một thành phố nườm nượp tiếng còi xe máy của „quân khủng bố„ (vì ai cũng bịt mặt). Khác với đội quân của Bin -la – đèn, họ toàn là trai thanh gái lịch, mặt bịt khăn kín mít, chỉ lòi ra 2 con mắt thao láo (vì chống bụi). Còi xe máy thôi thì kính thưa các kiểu to, nhỏ đều được huy động hết tần số. Dắt xe ra cổng: bấm còi; lên xe, nổ máy: bấm còi; gặp người quen: bấm còi; xin đường: bấm còi; chửi chạy ẩu: bấm còi; không kịp vượt đèn vàng: bấm còi; đua xe; chạy dạo... tất tật đều: bấm còi. Ðứa em đèo 2 mẹ con đi chơi, đang đi ngon lành nó bấm còi inh ỏi khiến con em sợ rúm người. Hỏi tại sao, nó nhe răng đáp: Bấm miết quen tay. Không bấm tay chẳng biết làm gì. Vả lại còi liên hồi đấy mà có thằng mẹ nào nhường thằng nào đâu. Luật đi đường là còi. Còi thằng nào to là thắng. Xe không còi thì đừng nghĩ chuyện ra đường. Chưa nói khi nhẩy lên xe ai cũng phải thuộc cách „làm luật“. Luật này do các „đồng chí bạn dân„ qui định. Giả sử đang chạy xe, thấy mấy đồng chí nhấp nhổm phía xa, rồi vẩy dùi cui, kế đó dúi đương sự vào một góc nào đấy... kể như đương sự... thoát hiểm và chỉ việc làm thủ tục „đầu tiên“ là có thể phóng vèo vèo. Ngược lại nếu các „đồng chí bạn dân„ mà giơ tay chào; cười thật tươi rồi giới thiệu chức vụ... lúc ấy, khôn hồn đương sự nên rút tay ra khỏi túi, rồi chờ các „đồng chí bạn dân„ giải về đồn lập biên bản. Nhẹ thì vài 3 trăm ngàn. Nặng thì gác xe, giam bằng, phạt vài triệu... Người dân Hà Nội bây giờ tỏ ra rất yên tâm vì các „đồng chí bạn dân„ có mặt trên từng cây số... Mấy ngày đầu về em chưa quen nên gặp người quen trên đường, thấy họ chào là em phải phải xông lên, lột mặt nạ mới biết họ là ai. Con em, thịt thơm bơ sữa, nên bị muỗi châm tứ phía. Mặt mũi, chân tay sưng húp híp cả. Bình phịt muỗi em đem về chưa đầy một tuần đã hết sạch. Tối đến, trước khi mắc màn, phịt đông, phịt tây, phịt tứ tung mọi phía, vậy là muỗi lớn, muỗi bé, muỗi mẹ, muỗi con, thôi thì đủ cả 3-4 thế hệ nhà muỗi thi nhau rơi rào rào xuống đất như sung rụng. Em cảm tưởng đất Hà Thành một ngày vắng đi tiếng còi của xe máy, ôtô và các phương tiện cơ giới khác cùng những tiếng giao bán báo, bán hàng rong, quà vặt... sẽ trở thành một thành phố nghĩa trang mất...
Lương y kiêm từ mẫu
Thu email cho tôi lần 2 sau khi đưa con cấp cứu trở về. Thu kể: Trời nóng, ồn ào, bụi bậm, nhức nhối. Quần áo, người ngợm lúc nào cũng nhơm nhớp như bôi dầu nhờn. Con nhỏ nhà em không ăn uống gì cả, rồi bị sốt phát ban. Em phải đưa cháu vào viện Hữu nghị Việt – Ðức cấp cứu.
Y tá hỏi: Chuyện gì mà vào đây?
Thu: Cháu nó bị sốt cao, lại phát ban tới mấy ngày nay, nhờ các bác sĩ cấp cứu.
Y tá nhìn 2 mẹ con, giọng nhấm nhẳng: Lại ăn thịt gà phải không?
Người nhà em buột miệng khoe 2 mẹ con mới ở Ðức về. Vậy là mặt bà y tá tươi hẳn.
Y tá: Thế à? Ở Tây Ðức về chắc giầu lắm nhỉ?
Thu: Cũng tùy người thôi chị.
Y tá: Ôi dào, nói là thế chứ ai xin đâu mà phải chối. Thế thích khám kiểu gì?
Thu: Dạ, em muốn cấp cứu cho cháu.
Y tá giọng xửng cồ: Không cấp cứu thì vào đây làm gì? Ý tôi hỏi cô muốn cấp cứu kiểu gì?
Người nhà giật tay Thu: Bác sĩ làm ơn cấp cứu theo dịch vụ gấp cho cháu.
Thu thắc mắc: Dịch vụ là sao?
Y tá nhìn Thu cười đểu: Cô lạc hậu quá đấy. Phải chịu khó về Việt Nam thường xuyên đi. Tôi đơn giản để cô hình dung: Ở đây có 2 loại dịch vụ. Dịch vụ nhanh là cấp cứu kịp thời; tận tâm; thuốc men chuẩn; chu đáo; chẩn đoán đúng người, đúng bệnh; không khỏi, không về. Lẽ dĩ nhiên chi phí phải tốn kém một chút nhưng an toàn; Còn dịch vụ chậm là bệnh nhân phải chờ khám chữa bệnh theo thứ tự A-B-C. Dịch vụ này dành cho những bệnh nhân có nhiều thời gian và phải kiên nhẫn. Cô hiểu chưa? – Y tá dừng lời, nhìn Thu chằm chặp – giờ thì cô quyết định đi.
Người nhà Thu: Chị cho cháu nó cấp cứu dịch vụ nhanh.
p Y tá tươi tắn: Ði tây về ai lại xếp hàng chờ cấp cứu, thiên hạ cười chết. Y tá dúi tờ giấy biên nhậân vào tay Thu và giục cô đi làm viện phí – con bé cứ để đó. Nộp xong viện phí là đâu sẽ có đó. Thu và người nhà trở lại đã thấy con mình nằm gọn gàng trên giường bệnh. Bác sĩ cùng y tá giọng ngọt như mía lùi: Cô và gia đình yên tâm đi. Cháu bé chỉ bị sốt, đi ngoài bình thường thôi. Có lẽ do thời tiết thay đổi đột ngột, cơ thể cháu bé chưa kịp làm quen, hấp thụ với môi trường mới. Cô yên tâm. Hiện chúng tôi đã cho truyền nước biển, chỉ vài ngày tới là cháu khỏe như thường. Mọi chuyện có chúng tôi lo. Thu bảo: họ trò chuyện; bắt tay Thu và người nhà rồi chia tay hệt như họ là những thầy thuốc một lòng tận tụy vì con bệnh. Thu phải trả 500.000đ cho chuyến cấp cứu con. Cô bảo còn rẻ chán anh ạ. Ở Việt Nam bây giờ có model chích nước biển. Thấy người yếu đến viện trích một liều; Biếng ăn chích một liều; Mất ngủ chích một liều; Nhức đầu; sổ mũi; chóng mặt; muốn tăng cân; đau bụng kinh; kích thích chuyện luyến ái... cũng chích một liều. Nước biển đang trở thành một loại thần dược của giới có tiền. Lắm nhà, tiền không nhiều, nhưng cũng ki cóp cố cho con đủ tiền chích choác 1-2 lần/tháng. Nhìn cảnh người ốm, đặc biệt từ ngoại tỉnh vào viện khám, chữa bệnh, người nhà, người bệnh nằm la liệt từ cổng viện vào các hành lang; phòng khám. Nhìn ai cũng lệt bệt, nhếch nhác, nhễ nhại như một đám ăn mày. Chỉ tiếc mình không có tiền mà giúp. Nhiều người chờ khám; nằm kêu đau cả tuần lễ trời mà vẫn chưa đến lượt. Hỏi ra mới biết họ là dân ngoại tỉnh, không có tiền làm dịch vụ nên đành nằm chờ đến lượt. Nhiều người đã chết trước khi được vào khám... Chuyện đẻ đái ở VN bây giờ cũng được nâng lên hàng model. Dân ngoại tỉnh không nói làm gì. Dân thành phố lớn giờ đẻ con bằng những phương pháp „khoa học hiện đại“. Nghĩa là các ông bố, bà mẹ trước khi có ý định đẻ con (hầu như ai cũng chỉ thích đẻ con trai; con gái cứ như là của nợ không bằng) đều được các „thầy“ bấm số; coi quẻ; xem ngày; giờ nào nên... giao hợp. Khi đứa trẻ đã thành hình chúng lại được các „thầy“ bấm tiếp ngày, giờ nào chúng phải mở mắt chào đời. Thiên hạ bây giờ ai cũng muốn làm bố mẹ người khác cả, thành thử dù có phiêu lưu và tốn kém đến mấy, các bậc phụ huynh trẻ đều một lòng nghiến răng, buộc con cái mình ra đời sớm bằng phương pháp: Mổ. Tiêu chuẩn của các bậc phụ huynh là: Ðúng giờ; đúng cung; đúng ngày, tháng... mà các „thầy“ đã bấm... Mổ thai nhi trước tháng đẻ đang trở thành một nghề hốt ra bạc của giới giải phẫu thai nhi VN.
Người tử tế chỉ có trong những trại tâm thần
Email thứ 3 Thu kể về những chuyến rong ruổi trên những đường phố của Hà Thành. Thu bảo Hà Nội là thành phố của những người đi xe lậu. Xe máy của Tầu bây giờ rẻ như bèo. 3-4 triệu đồng đã có một quả cúp Tầu tàng tàng để chạy. Xe đạp bây giờ chỉ còn dùng cho các cô cậu sinh viên nghèo, ngoại tỉnh, hoặc dùng để vãn cảnh phố phường cho những người đã chán cảnh xe máy và ô tô. Ðường phố nhan nhản bảng cảnh báo luật giao thông nhưng hình như nó chỉ có giá trị làm cảnh. Ở đất Hà Thành nếu muốn đi đúng luật thì chỉ có nước đứng chờ tới... ngài mai. Tai nạn xe máy thì thôi rồi „lượm ơi“ Nhoằng một cái đã có kẻ xõng soài ra đường. Chết vì tông nhau có; Chạy ẩu bị cán chết có; Ðua xe chết có; Chạy đúng luật chết có; đi trên vỉa hè bị tông chết có; ngồi trước cửa nhà, thậm chí trong nhà bị tông chết cũng có... Chết vì tai nạn xe cộ ở Hà Nội và ngoại tỉnh từ lâu đã trở thành chuyện thường của xã. Ngày nào không có tin chết vì tai nạn xe cộ thì ngày đó kể như bất bình thường. Ở VN hay lắm. Một lần em đang chạy xe ôm, đột nhiên thấy chiếc xe máy chạy trước „đánh võng„ rồi lao rầm vào ô tô. Người lái xe máy ngã sấp mặt xuống đường, máu me luễ loại. Em giục người lái xe ôm dừng lại, tính coi xem họ thế nào rồi gọi xe cấp cứu liền bị mắng xối xả. Người lái xe ôm: Cô ngồi im đó. Ðụng vào nó là họa cả đời đấy.
Thu hỏi:
-Tại sao thế? Em chỉ muốn giúp họ gọi cấp cứu?
Người lái xe ôm:
-Cấp cứu cô thì có. Thằng lái ô tô hôm nay là nhân đạo đấy.
Thu thắc mắc:
- Ðâm vào người ta còn gọi nhân đạo?
Người lái xe ôm:
-Cô ở tây về không biết đâu. Nó thành luật bất thành văn bản rồi. Ở nhà bây giờ nhiều thằng lắm tiền, dửng mỡ; cũng nhiều kẻ chích choáng, hết tiền sài nên tìm cách lao xe vào người khác ăn vạ. Phải tôi hôm nay tôi cho nó nát bấy luôn.
Thu: Sao anh ác thế?
Người lái xe ôm:
-Thà cho nó một phát, chết luôn, ra tòa cũng chỉ phải đền 3-4 chục triệu đồng. Ðể nó ngắc ngoải vừa bồi thường xe cộ, thương tật lại phải nuôi nó cả đời. Nhiều người đi tây về vì tốt bụng mà mắc họa rồi đấy. Cô đi đâu nên có người thân đi kèm. Ở xứ này người tử tế chỉ có trong những trại tâm thần thôi...
Thu cười:
-Trong số đó không có anh chứ?
Người lái xe ôm:
- khuyên cô như vậy là tôi cũng ngấp nghé rồi.
Thu kể: về tới mấy tuần mà em không dám tập xe máy. Gia đình cũng gàn không cho tập vì sợ không phải đầu cũng phải tai. Vậy là thích hóng hớt chỗ nào hoặc người nhà trở đi, hoặc làm xuất xe ôm, 2 mẹ con rong ruổi các kiểu phố Hà Thành. Vui đáo để. Thu tiếc rẻ trước lúc trả phép vẫn không ra thăm lại hồ gươm và cầu Thê húc vì hễ đặt vấn đề là bị mọi người chê lẩm cẩm. Thơ thẩn bên bờ hồ Hoàn Kiếm mọi người bảo chỉ còn bọn Tây ba lô và mấy cụ già tập dưỡng sinh buổi sáng... Tiếc thật nhưng thế nào em cũng phải trở về...
Thay lời kết
Tôi viết những dòng này trong lúc mẹ con Thu đang chuẩn bị hàng hóa để trở lại Ðức. Cô email cho tôi khoe: Khiếp! Có 2 mẹ con mà hàng hóa như chạy loạn; Mẹ con Hoa, bạn em đã về nhà bình yên. Tụi nó đổi ve,ù bay hãng China Airline anh ạ. Hiện cả 2 cũng đang được gia quyến săn sóc bằng cách: truyền nước biển.
Ðức, 05.04