<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-02 12:46:41Huyền Băng>
Khép bàn tay lạnh gom mưa Huế
áo gói căng mây nõn nụ chiều
vườn thơm lanh lánh mùi nguyệt quế
nghe rộn ràng chồi mở cánh yêu...
Tôn Nữ dịu dàng đêm cỏ lá
xuân thơm man mác đoá hương đào
em ngồi gội tóc trăng Vĩ Dạ
níu trời lưu khách đến nôn nao...
Vai nghiêng che nắng chiều bến Ngự
ướt môi loang loáng giọt nàng Hương
ưu tư hỏi lá miền xa xứ
sông cuốn trôi bao nỗi đoạn trường !
Mi lả đắm hồn chuông Thiên Mụ
sen hồ lắt lẻo đoá sương trinh
tiếc đò muộn bến sông thưa lạnh
biết gởi về đâu giọt tâm tình !
P.T.M
CHIM LỒNG
Sương trăng lanh lánh môi đào
tóc say nụ gió ngọt ngào hương thông
phố rừng nũng nịu thu phong
heo may gói lụa trong vòng tay ru...
Nhón tình hái đoá vân du
lặng đêm nguyệt khuyết xa mù lối xưa
dỗi hờn bên vạt cỏ thưa
đồng hiu quạnh mẹ với mùa bão đông !
Ơi, con chim hót trong lồng
hiền như sợi khói trong vòng tình quân
chiều nghiêng dáng nhỏ bâng khuâng
búi duyên tóc cuộn mấy lần xót cay...
P.T.M
---
NGÀY XA EM
Ngày líu kíu xa quê
thương chị
có lẽ bây giờ nơi phương xa ấy
lũ mênh mông thả nước trắng đồng !
Gạo đong ngày, chị víu chiếc đò sông
mái tóc búi cua theo mùa nuối tiếc
bước chinh nhân một lần đi biền biệt
câu hẹn thề căng chỉ đường sông...
Mười năm lỡ gánh tơ hồng
hoa nhan sắc theo mùa phai thắm
thương gối lẻ đêm buồn đơn lạnh
trăng dỗi hờn giá buốt ngực hoa...
Mưa lũ miền xa
tin báo bão, lòng cuồng đau rát
thương chị thương quê làm sao nói hết
câu thơ lặng thầm nhân loại giá băng...
P.T.M
---
NGUYỆT KHÚC ĐÀ LẠT
Đường cánh võng níu hai triền phố núi
chút sương êm bảng lảng men đồi
em áo trắng dịu dàng bước nhỏ
khúc khích cười duyên dáng một làn môi...
Đà Lạt rét, vòng khăn len lạ lẫm
tôi nghiêng vai chờ rụng trái tình
em thảng thốt nụ hôn đầu má chạm
nghe dỗi hờn đêm nguyệt mộng lung linh...
Đà Lạt ngọt ngào chín trĩu quả thơm
hoa mận trắng nhớ lưng đồi phố huyện
cung đường yêu vẫn ngập màu hò hẹn
mai em về...hoa thắm ước mơ không !
Lẫn vào sương chút nũng nịu trẻ trung
trăng thiếu nữ vẫn mơ màng hoài niệm
giấu trong khuyết một tình yêu trọn vẹn
Đà Lạt mượt mà hư ảo trong tôi...
P.T.M
Đôi bờ
Hạ về rồi phượng đỏ thắm mùa thi
ép nỗi nhớ từng trang tim khát vọng
trường lớp cũ mai sẽ thành xa vắng
ghế bàn em còn nhớ chỗ tôi ngồi...
Vấn vương lòng nhặt xác phượng rơi rơi
thương cánh én mỏi lưng trời bạt gió
đường heo may hoa vàng anh nở rộ
gót son hồng chạm lối nhớ cỏ may...
Tóc thề xưa còn nhí nhảnh bờ vai
mắt ngơ ngác ngẩn ngơ tình lá khép
áo gói mây nào làm sao tôi biết
cho dỗi hờn đỏng đảnh với sương sa...
Mai biết đời còn bao lớp sóng xô
mà tiếng thở dài đường mây thậm thượt
nghe thương nhớ giữa hai bờ nhật nguyệt
cháy bỏng đời nhau một bước sang đò...
P.T.M
---
ĐÔI MẮT CA DAO
Ru tình ánh mắt ca dao
đêm mưa lục bát dạt dào sông tôi
hẻm gầy bóng nhỏ đơn côi
giấu trong nguyệt khuyết bờ môi nỗi niềm
bắt đền má lúm đồng tiền
không dưng gửi nụ cười hiền cho ai !
bắt đền dây áo trễ vai
cho trăng lúng líu một hai gợi thầm...
bắt đền đôi mắt tri âm
không dưng, sao lại liếc nhầm người...dưng !
P.T.M
---
RU GIẤC BÌNH YÊN
Lặng thầm cát bụi hoá thân
trăm năm nhân thế xoay vần cỏ hoa
ướt mi võng ánh nguyệt tà
thiên thu danh thoại vẫn là sắc không...
Diễm buồn hạ trắng mênh mông
biết đâu nguồn cội mưa hồng nghiêng tay
em về biển nhớ thương ai ?
bình yên giấc Trịnh dặm dài cố nhân...
P.T.M
---
THỊ TRẤN LƯNG ĐÈO
Thị trấn buồn lúc luỷu mấy chòm me
bùn đỏ lánh những cung đường tháng tám
ngày đỏng đảnh thụt thò mưa nắng
xuân mơ màng thoáng chốc heo may...
Thị trấn mơ hồ ẩn hiện trong mây
em áo trắng tưởng chừng không hiện hữu
chỉ đôi mắt đen và nụ cười hiền dịu
nõn môi đào nũng nịu tơ sương...
Thị trấn quanh co duy nhất con đường
không góc khuất cho nhân tình e ấp
nên yêu thương thường " i meo " qua mắt
có gã khờ - hữu xạ tự nhiên...hôn !
Về với ban trưa thị trấn thêm buồn
cô hàng quán lim dim mắt lá
ơi thị trấn giữa lưng chừng nỗi nhớ
xuống không đành, lên lại mỏi chân đau...
P.T.M
Đã đăng Bình Dương số 37/ 10-2004
------
TIM TÍM LỤC BÌNH
Về chưa anh lửa hạ bén rồi
trăng hoài nhớ những chuyến đò sông Hậu
mưa xuyên suốt những cung đường mười sáu
bùn lấm chân ngà ngại lúc lang thang...
Phượng trải riềm thêu đỏ ối mơ màng
mà bối rối bông đậu vàng đến vậy
chùm điên điển như nói gì em đấy
cho lục bình nghiêng mắt liếc ngẩn ngơ...
Sương sớm lung linh lắt lẻo sen hồ
rơi rã phượng xác hoa tàn run rẩy
ngày tất bật chuyện nương đồng là vậy
đêm mơ màng khoan nhặt khúc ca dao...
Thương bến sông xa câu ví dặm ngọt ngào
hoa Ban tuyết nở trắng triền sông Mã
người cuối chân mây có thương giùm nỗi nhớ
tim tím lục bình nhuộm tím một đường sông...
Con đò em miền trăng nước bao dung
đỏ thắm phù sa từng mùa nước nổi
đời lắm gieo neo thương câu hò chờ đợi
gửi lá về đâu hỡi bóng tre ngàn...
P.T.M
Đã đăng Bình Dương số 28/ 8-2004
---
NGÀY CON THI ĐẠI HỌC
Ngoài cổng trường có ánh mắt lo âu
người mẹ quê chưa giấu hết nỗi nhọc nhằn nơi bàn chân đất
có chút ấm nồng nơi khoé mắt
nhạt nhoà mưa nắng hồng nhan...
Có ánh mắt nguyện cầu khẩn thiết lo toan
chấp chới...ngày con thi đại học !
mười hai năm cần cù cho con đèn sách
mơ ước danh thành sao the thắt mỏng manh...
Ruộng lúa nương dâu vẫn biết rồi mai mẹ phải giữ dành
nhưng vẫn muốn con bằng anh bắng chị
chân lấm tay bùn bao năm lặn lội
lúng túng áo màu...thêm bối rối gót trăng !
Đêm Sài Gòn, đêm rực rỡ hoa đăng
vá víu phận cơm ngỡ ngàng đô hội
có ai hiểu niềm suy tư chờ đợi
mắt cay nồng sâu hoắm giấc khuya !
Lúa trĩu vàng bông thương vết cắt vụng về
đêm dỗ giấc mồ côi buồn là lạ
mai con vào đời đìu hiu bóng mẹ
thao thiết đường chiều búi tóc cuối xuân !
P.T.M
Đã đăng Bình Dương số 32/ 9-2004
Tiếng gọi
Có tiếng gọi đò khắc khoải
dòng sông hun hút bến chiều
gió lạnh thì thào lau lách
có người lỡ chuyến tàu yêu !
Đi qua những mùa giông bão
con tim bối rối ngại ngần
dẫu tình chưa vào bến đợi
trách gì những lúc xa chân...
Tiếng gọi hằng đêm thao thức
nặng lòng thiếu phụ canh khuya
nhớ ai ngọn đèn hiu hắt
thương ai rưng rức lối về...
Tiếng gọi đem vào dĩ vãng
chạnh lòng chinh khách xa ngàn
người đi phương nao biền biệt
nỗi buồn phố núi râm ran...
P.T.M
Văn nghệ Bình Dương số 8-9/2004
DÒNG SÔNG QUÊ
Sẽ một ngày trở lại sông xưa
thuyền yêu dấu chở đầy trăng hoài niệm
nhịp cầu cũ uốn cong vành mi tím
gió thì thầm lá bẽn lẽn chồi tơ...
Về với cội nguồn thương mẹ cha xưa
đời gieo neo câu hò quê tần tảo
buồm trôi dạt đã mấy mùa không ngủ
sông làng buồn còn chìm nổi phù sa ?
Áo trợ hàn vai bạn gió sương khuya
pha sắc tóc mẹ hai màu mưa nắng
hạt gạo đăm chiêu cõng oằn khoai sắn
tấm lưng còng cha gánh nỗi già nua...
Con bên đời bỏm bẻm làm thơ
câu thương nhớ nhặt khoan phận bụi
chẳng thể đỡ đần mẹ cha lầm lụi
một gánh văn chương nửa thúng dưa đèo !
P.T.M
Văn nghệ Bình Dương số 9/2004
TÌNH YÊU HÓA THẠCH
Tôi nghĩ về thời gian
với những điều em cho là mất
khi tất cả trở về với đất
đất ôm vào lòng che chắn cưu mang...
Dấu chân chim từ kỷ cacbon
đã nhạt sắc nhưng còn hoá thạch
nếp áo dài em màu lụa ngọc
có sao đâu, em cứ sợ phai tàn...
Bùn cội nguồn ghi dấu ấn thời gian
chôn chặt phù sa giữ miền hiện hữu
hạt sương long lanh tô môi hồng ảo diệu
suối biếc tình trăng vời vợi hương ngàn...
Mắt thẹn thùng hứng giọt nắng rơi nghiêng
trôi chầm chậm áng mây trời phiêu lãng
cội thông già khẽ khàng năm tháng
đất hồi sinh chuyền nhựa sống cho cây...
với hành tinh còn tồn tại hôm nay
sẽ bất diệt trước niềm tin vĩnh cửu....
Chỉ tình yêu mới là điều kỳ diệu
với thời gian không tuổi tác già nua
có vết tình nào còn lưu lại...từ xưa ?
kể cả tận cùng nơi đáy sâu trầm tích..!
P.T.M
Văn nghệ Bình Dương số 7/2004
áo gói căng mây nõn nụ chiều
vườn thơm lanh lánh mùi nguyệt quế
nghe rộn ràng chồi mở cánh yêu...
Tôn Nữ dịu dàng đêm cỏ lá
xuân thơm man mác đoá hương đào
em ngồi gội tóc trăng Vĩ Dạ
níu trời lưu khách đến nôn nao...
Vai nghiêng che nắng chiều bến Ngự
ướt môi loang loáng giọt nàng Hương
ưu tư hỏi lá miền xa xứ
sông cuốn trôi bao nỗi đoạn trường !
Mi lả đắm hồn chuông Thiên Mụ
sen hồ lắt lẻo đoá sương trinh
tiếc đò muộn bến sông thưa lạnh
biết gởi về đâu giọt tâm tình !
P.T.M
CHIM LỒNG
Sương trăng lanh lánh môi đào
tóc say nụ gió ngọt ngào hương thông
phố rừng nũng nịu thu phong
heo may gói lụa trong vòng tay ru...
Nhón tình hái đoá vân du
lặng đêm nguyệt khuyết xa mù lối xưa
dỗi hờn bên vạt cỏ thưa
đồng hiu quạnh mẹ với mùa bão đông !
Ơi, con chim hót trong lồng
hiền như sợi khói trong vòng tình quân
chiều nghiêng dáng nhỏ bâng khuâng
búi duyên tóc cuộn mấy lần xót cay...
P.T.M
---
NGÀY XA EM
Ngày líu kíu xa quê
thương chị
có lẽ bây giờ nơi phương xa ấy
lũ mênh mông thả nước trắng đồng !
Gạo đong ngày, chị víu chiếc đò sông
mái tóc búi cua theo mùa nuối tiếc
bước chinh nhân một lần đi biền biệt
câu hẹn thề căng chỉ đường sông...
Mười năm lỡ gánh tơ hồng
hoa nhan sắc theo mùa phai thắm
thương gối lẻ đêm buồn đơn lạnh
trăng dỗi hờn giá buốt ngực hoa...
Mưa lũ miền xa
tin báo bão, lòng cuồng đau rát
thương chị thương quê làm sao nói hết
câu thơ lặng thầm nhân loại giá băng...
P.T.M
---
NGUYỆT KHÚC ĐÀ LẠT
Đường cánh võng níu hai triền phố núi
chút sương êm bảng lảng men đồi
em áo trắng dịu dàng bước nhỏ
khúc khích cười duyên dáng một làn môi...
Đà Lạt rét, vòng khăn len lạ lẫm
tôi nghiêng vai chờ rụng trái tình
em thảng thốt nụ hôn đầu má chạm
nghe dỗi hờn đêm nguyệt mộng lung linh...
Đà Lạt ngọt ngào chín trĩu quả thơm
hoa mận trắng nhớ lưng đồi phố huyện
cung đường yêu vẫn ngập màu hò hẹn
mai em về...hoa thắm ước mơ không !
Lẫn vào sương chút nũng nịu trẻ trung
trăng thiếu nữ vẫn mơ màng hoài niệm
giấu trong khuyết một tình yêu trọn vẹn
Đà Lạt mượt mà hư ảo trong tôi...
P.T.M
Đôi bờ
Hạ về rồi phượng đỏ thắm mùa thi
ép nỗi nhớ từng trang tim khát vọng
trường lớp cũ mai sẽ thành xa vắng
ghế bàn em còn nhớ chỗ tôi ngồi...
Vấn vương lòng nhặt xác phượng rơi rơi
thương cánh én mỏi lưng trời bạt gió
đường heo may hoa vàng anh nở rộ
gót son hồng chạm lối nhớ cỏ may...
Tóc thề xưa còn nhí nhảnh bờ vai
mắt ngơ ngác ngẩn ngơ tình lá khép
áo gói mây nào làm sao tôi biết
cho dỗi hờn đỏng đảnh với sương sa...
Mai biết đời còn bao lớp sóng xô
mà tiếng thở dài đường mây thậm thượt
nghe thương nhớ giữa hai bờ nhật nguyệt
cháy bỏng đời nhau một bước sang đò...
P.T.M
---
ĐÔI MẮT CA DAO
Ru tình ánh mắt ca dao
đêm mưa lục bát dạt dào sông tôi
hẻm gầy bóng nhỏ đơn côi
giấu trong nguyệt khuyết bờ môi nỗi niềm
bắt đền má lúm đồng tiền
không dưng gửi nụ cười hiền cho ai !
bắt đền dây áo trễ vai
cho trăng lúng líu một hai gợi thầm...
bắt đền đôi mắt tri âm
không dưng, sao lại liếc nhầm người...dưng !
P.T.M
---
RU GIẤC BÌNH YÊN
Lặng thầm cát bụi hoá thân
trăm năm nhân thế xoay vần cỏ hoa
ướt mi võng ánh nguyệt tà
thiên thu danh thoại vẫn là sắc không...
Diễm buồn hạ trắng mênh mông
biết đâu nguồn cội mưa hồng nghiêng tay
em về biển nhớ thương ai ?
bình yên giấc Trịnh dặm dài cố nhân...
P.T.M
---
THỊ TRẤN LƯNG ĐÈO
Thị trấn buồn lúc luỷu mấy chòm me
bùn đỏ lánh những cung đường tháng tám
ngày đỏng đảnh thụt thò mưa nắng
xuân mơ màng thoáng chốc heo may...
Thị trấn mơ hồ ẩn hiện trong mây
em áo trắng tưởng chừng không hiện hữu
chỉ đôi mắt đen và nụ cười hiền dịu
nõn môi đào nũng nịu tơ sương...
Thị trấn quanh co duy nhất con đường
không góc khuất cho nhân tình e ấp
nên yêu thương thường " i meo " qua mắt
có gã khờ - hữu xạ tự nhiên...hôn !
Về với ban trưa thị trấn thêm buồn
cô hàng quán lim dim mắt lá
ơi thị trấn giữa lưng chừng nỗi nhớ
xuống không đành, lên lại mỏi chân đau...
P.T.M
Đã đăng Bình Dương số 37/ 10-2004
------
TIM TÍM LỤC BÌNH
Về chưa anh lửa hạ bén rồi
trăng hoài nhớ những chuyến đò sông Hậu
mưa xuyên suốt những cung đường mười sáu
bùn lấm chân ngà ngại lúc lang thang...
Phượng trải riềm thêu đỏ ối mơ màng
mà bối rối bông đậu vàng đến vậy
chùm điên điển như nói gì em đấy
cho lục bình nghiêng mắt liếc ngẩn ngơ...
Sương sớm lung linh lắt lẻo sen hồ
rơi rã phượng xác hoa tàn run rẩy
ngày tất bật chuyện nương đồng là vậy
đêm mơ màng khoan nhặt khúc ca dao...
Thương bến sông xa câu ví dặm ngọt ngào
hoa Ban tuyết nở trắng triền sông Mã
người cuối chân mây có thương giùm nỗi nhớ
tim tím lục bình nhuộm tím một đường sông...
Con đò em miền trăng nước bao dung
đỏ thắm phù sa từng mùa nước nổi
đời lắm gieo neo thương câu hò chờ đợi
gửi lá về đâu hỡi bóng tre ngàn...
P.T.M
Đã đăng Bình Dương số 28/ 8-2004
---
NGÀY CON THI ĐẠI HỌC
Ngoài cổng trường có ánh mắt lo âu
người mẹ quê chưa giấu hết nỗi nhọc nhằn nơi bàn chân đất
có chút ấm nồng nơi khoé mắt
nhạt nhoà mưa nắng hồng nhan...
Có ánh mắt nguyện cầu khẩn thiết lo toan
chấp chới...ngày con thi đại học !
mười hai năm cần cù cho con đèn sách
mơ ước danh thành sao the thắt mỏng manh...
Ruộng lúa nương dâu vẫn biết rồi mai mẹ phải giữ dành
nhưng vẫn muốn con bằng anh bắng chị
chân lấm tay bùn bao năm lặn lội
lúng túng áo màu...thêm bối rối gót trăng !
Đêm Sài Gòn, đêm rực rỡ hoa đăng
vá víu phận cơm ngỡ ngàng đô hội
có ai hiểu niềm suy tư chờ đợi
mắt cay nồng sâu hoắm giấc khuya !
Lúa trĩu vàng bông thương vết cắt vụng về
đêm dỗ giấc mồ côi buồn là lạ
mai con vào đời đìu hiu bóng mẹ
thao thiết đường chiều búi tóc cuối xuân !
P.T.M
Đã đăng Bình Dương số 32/ 9-2004
Tiếng gọi
Có tiếng gọi đò khắc khoải
dòng sông hun hút bến chiều
gió lạnh thì thào lau lách
có người lỡ chuyến tàu yêu !
Đi qua những mùa giông bão
con tim bối rối ngại ngần
dẫu tình chưa vào bến đợi
trách gì những lúc xa chân...
Tiếng gọi hằng đêm thao thức
nặng lòng thiếu phụ canh khuya
nhớ ai ngọn đèn hiu hắt
thương ai rưng rức lối về...
Tiếng gọi đem vào dĩ vãng
chạnh lòng chinh khách xa ngàn
người đi phương nao biền biệt
nỗi buồn phố núi râm ran...
P.T.M
Văn nghệ Bình Dương số 8-9/2004
DÒNG SÔNG QUÊ
Sẽ một ngày trở lại sông xưa
thuyền yêu dấu chở đầy trăng hoài niệm
nhịp cầu cũ uốn cong vành mi tím
gió thì thầm lá bẽn lẽn chồi tơ...
Về với cội nguồn thương mẹ cha xưa
đời gieo neo câu hò quê tần tảo
buồm trôi dạt đã mấy mùa không ngủ
sông làng buồn còn chìm nổi phù sa ?
Áo trợ hàn vai bạn gió sương khuya
pha sắc tóc mẹ hai màu mưa nắng
hạt gạo đăm chiêu cõng oằn khoai sắn
tấm lưng còng cha gánh nỗi già nua...
Con bên đời bỏm bẻm làm thơ
câu thương nhớ nhặt khoan phận bụi
chẳng thể đỡ đần mẹ cha lầm lụi
một gánh văn chương nửa thúng dưa đèo !
P.T.M
Văn nghệ Bình Dương số 9/2004
TÌNH YÊU HÓA THẠCH
Tôi nghĩ về thời gian
với những điều em cho là mất
khi tất cả trở về với đất
đất ôm vào lòng che chắn cưu mang...
Dấu chân chim từ kỷ cacbon
đã nhạt sắc nhưng còn hoá thạch
nếp áo dài em màu lụa ngọc
có sao đâu, em cứ sợ phai tàn...
Bùn cội nguồn ghi dấu ấn thời gian
chôn chặt phù sa giữ miền hiện hữu
hạt sương long lanh tô môi hồng ảo diệu
suối biếc tình trăng vời vợi hương ngàn...
Mắt thẹn thùng hứng giọt nắng rơi nghiêng
trôi chầm chậm áng mây trời phiêu lãng
cội thông già khẽ khàng năm tháng
đất hồi sinh chuyền nhựa sống cho cây...
với hành tinh còn tồn tại hôm nay
sẽ bất diệt trước niềm tin vĩnh cửu....
Chỉ tình yêu mới là điều kỳ diệu
với thời gian không tuổi tác già nua
có vết tình nào còn lưu lại...từ xưa ?
kể cả tận cùng nơi đáy sâu trầm tích..!
P.T.M
Văn nghệ Bình Dương số 7/2004